Chương 397: Phiên ngoại 4 – Phần 6: Mùi Hương

Chương 397: Phiên ngoại 4 – Phần 6: Mùi Hương

 

Về lý mà nói, không ai dám gây sự trong yến tiệc của Hiên Viên.

 

Cho nên khi người hầu nói khẽ với Hiên Viên rằng có kẻ đang làm càn trong bữa tiệc, ngay cả hắn cũng phải sửng sốt một chút, thoạt đầu còn tưởng là kẻ địch mạnh nào dám ra tay quấy rối. Đáng tiếc, kẻ thù của gia tộc Hiên Viên tuy nhiều, nhưng trong mắt hắn lại chỉ như kiến càng lay cổ thụ, không đáng nhắc tới, nghĩ đi nghĩ lại vẫn chưa xác định được mục tiêu nào.

 

Người hầu tóm tắt ngắn gọn hiện trường vụ gây rối….

 

Đám thanh niên thèm khát Mạc Nhất rốt cuộc đã không nhịn được mà ra tay với cậu ta. Mấy gã công tử bột ăn chơi trác táng to gan lớn mật này không biết đã uống bao nhiêu rượu, lại chẳng thể chờ đợi thêm một khắc nào, nhân lúc Mạc Nhất đi vệ sinh một mình liền bắt người lôi về phía phòng cho khách ở tầng hai.

 

Mạc Nhất bị bọn chúng hạ thuốc, người mềm nhũn không chút sức lực, gương mặt nóng bừng, bị nửa kéo nửa vác lên cầu thang. Bữa tiệc này long trọng như thế, không gian lại rộng lớn, có người nào đột nhiên biến mất cũng sẽ chẳng ai để tâm.

 

Bạn bè của Mạc Nhất không biết đã đi đâu, còn gia chủ nhà họ Mạc thì hận không thể tự tay đưa Mạc Nhất lên giường của đám công tử bột kia để đổi lấy lợi ích, nên dù có biết Mạc Nhất biến mất cũng sẽ không hé răng.

 

Mạc Nhất cứ thế bị vác lên tầng hai.

 

Ngay sau cánh cửa này.

 

Đám công tử bột ăn chơi trác táng đó quá mức nôn nóng vì sắc dục, thế mà quên cả đóng chặt cửa, tiếng nói chuyện đứt quãng của chúng truyền ra từ khe cửa.

 

“Anh, anh cho nó uống không đủ thuốc à? Sao vẫn còn tỉnh thế kia?”

 

“Cố ý đấy, ngủ rồi thì còn gì thú vị, giống như chơi với cái xác chết vậy. Không thấy bộ dạng ý thức thanh tỉnh nhưng phải giãy giụa nhục nhã trong phòng này thú vị hơn sao?”

 

“Chậc, đừng nói nữa, nhìn đôi mắt kia kìa, tao hận không thể làm nó ngay bây giờ.”

 

“Đừng vội, lột quần áo nó ra trước đã, chụp mấy tấm ảnh.”

 

“Úi chà! Còn biết trừng tao nữa cơ đấy!”

 

Mặt Hiên Viên không một chút cảm xúc đá văng cửa.

 

Lực đạo của Hiên Viên không nhỏ, cánh cửa bị đá tạo ra tiếng vang rất lớn, khiến những người trong phòng kinh hãi quay đầu nhìn sang. Năm gã công tử ăn chơi trác táng kẻ đứng người bò vây quanh Mạc Nhất, tay một tên đang túm lấy cổ áo cậu ta. Nếu Hiên Viên chậm nửa giây, áo khoác vest của Mạc Nhất đã bị kéo xuống rồi.

 

Mạc Nhất nằm trên giường lớn, hai mắt đỏ hoe, vô cùng nhục nhã, cậu ta xuyên qua đám người nhìn thẳng vào Hiên Viên.

 

Mấy gã công tử bột vừa thấy Hiên Viên, lập tức như bị dội một gáo nước đá, bọn chúng rùng mình một cái, bộ não đang bị sắc dục làm mụ mẫm liền khôi phục lại sự tỉnh táo. Sắc mặt bọn họ thoắt cái rút hết máu, trắng bệch một mảng.

 

Bọn chúng biết, có lẽ Hiên Viên còn chẳng quen Mạc Nhất, nhưng bữa tiệc này là do Hiên Viên tổ chức, bọn chúng làm ra loại chuyện này trong bữa tiệc chính là đang vả vào mặt Hiên Viên.

 

Một tên trong số đó gượng cười, mặt cắt không còn một giọt máu chào hỏi Hiên Viên: “Tổng, tổng tài, chúng tôi chỉ là…”

 

“Xin lỗi tổng tài! Chúng tôi uống say quá nên bị ma xui quỷ khiến thôi!”

 

Một tên khác nhanh chóng ngắt lời tên trước.

 

Là người thì đều nhìn ra bọn chúng đang làm cái gì. So với việc phạm sai lầm, Hiên Viên càng chán ghét kiểu giả ngu hơn. Thay vì nói những lời nói dối mà chính mình còn chẳng tin nổi, thà dứt khoát xin lỗi còn hơn.

 

Mấy tên còn lại vội vàng hùa theo, tiếng xin lỗi hỗn loạn vang lên. Không phải bọn chúng cảm thấy chuyện đêm nay mình làm là sai, mà chỉ sợ phải chịu đòn trừng phạt của Hiên Viên.

 

So với hai tiếng “Tổng tài”, ở phía sau lưng, mọi người càng thích gọi Hiên Viên là “Bạo Quân” hơn. Hiên Viên nghiêng đầu, bác sĩ đi theo phía sau vội vàng tiến lên đỡ Mạc Nhất dậy, bắt đầu tiến hành kiểm tra đơn giản cho cậu ta.

 

Kể ra cũng buồn cười, luôn có kẻ mưu toan dùng những thủ đoạn hèn hạ để được xuân phong nhất độ cùng người của gia tộc Hiên Viên, dùng đủ loại thuốc. Điều này khiến đội ngũ bác sĩ gia đình của Hiên Viên có trình độ nghiên cứu về các loại thuốc này vượt xa những người khác.

 

Bên này, mấy gã công tử bột ăn chơi trác táng đang cúi đầu chờ Hiên Viên phán xét.

 

Hiên Viên cười một tiếng: “Về đi, đừng để các vị gia chủ phải đợi lâu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đám công tử bột mặt trắng bệch như người chết. Có kẻ khóe mắt thậm chí đã ầng ậc nước, xoay người định quỳ xuống xin tha nhưng bị người khác kéo lại mới không quỳ rạp xuống đất.

 

Hiên Viên cũng chán ghét mấy kẻ thích dây dưa. Thay vì đứng đây nói nhảm, chi bằng mau chóng về nhà, cầu nguyện địa vị của mình trong gia tộc có thể gánh được cơn thịnh nộ của Hiên Viên.

 

Hiên Viên để bác sĩ lại, cũng không định nán lại căn phòng này lâu. Hắn xoay người muốn đi thì bị người phía sau gọi lại.

 

Trạng thái của Mạc Nhất trông rất tệ, gò má hoàn toàn đã chuyển sang màu hồng phấn, trong mắt đọng một tầng nước, mày nhíu nhẹ như đang nhẫn nại đau đớn cực độ. Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn nghiêm túc, cố gắng giữ thể diện mà nói lời cảm ơn với Hiên Viên.

 

Hiên Viên nghe vậy chỉ nói: “Uống thuốc giải rồi nghỉ ngơi một lát đi, chuyện xảy ra trong buổi tiệc hôm nay sẽ không có ai biết đâu.”

 

Tựa như một lời hứa hẹn.

 

Mạc Nhất khẽ gật đầu.

 

Hiên Viên ra khỏi cửa, mày nhíu lại. Quả nhiên không phải ảo giác, cái mùi hương ngọt ngào như sữa bò mật ong kia dường như là mùi cơ thể của Mạc Nhất. Mạc Nhất vận động càng kịch liệt, mùi hương càng nồng đậm.

 

Có hơi ngọt ngấy quá mức.

 

Ngấy đến mức khiến hắn thấy bực bội.

 

Hiên Viên hít sâu mấy hơi, hắn muốn tống khứ cái mùi ngọt ngào đang vương vấn ấy ra khỏi cơ thể mình. Nhưng chẳng có tác dụng gì.

 

Hắn có chút nhớ Lộ Hành Chi.

 

Tuy bản thân Lộ Hành Chi là một nhà điều hương, nhưng bản thân anh lại không dùng nước hoa.

 

Mặc dù vậy, có lẽ do hàng năm hoạt động trong phòng điều chế hương, ngày qua tháng lại, mùi hương thấm vào tận xương tủy, nên trên người anh luôn mang theo một mùi hương rất nhạt. Nhạt vô cùng, ở khoảng cách xã giao bình thường căn bản không ngửi thấy được.

 

Lần trước Hiên Viên ngửi được là ở Hành Chi Các. Hắn và Lộ Hành Chi người trước người sau bước đi, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó liền dừng bước quay người lại.

 

Lộ Hành Chi không ngờ hắn dừng gấp như vậy, không kịp dừng lại, nếu không phải anh tay mắt lanh lẹ bám vào chiếc tủ bên cạnh thì hai người đã va vào nhau rồi. Chính trong khoảnh khắc đó, Lộ Hành Chi rướn người về phía trước, tóc mai suýt chút nữa đã lướt qua gò má hắn, chiếc cổ áo sơ mi trắng cũng hiện ra rõ ràng trong tầm mắt hắn.

 

Hiên Viên ngửi thấy một mùi hương rất nhạt. Rất sảng khoái, rất thanh mát. Khiến người ta nhớ tới rừng trúc, nhớ tới cỏ xanh, nhớ tới dòng suối trong vắt reo vui dưới trời quang mây trắng, nhớ tới sương sớm ban mai và những giọt sương đọng trên cánh hoa.

 

“Anh dùng hương gì thế? Rất dễ ngửi.”

 

Lộ Hành Chi đứng thẳng người dậy: “Tôi không dùng hương.”

 

“Có lẽ là dính vào lúc điều chế hương thôi.”

 

Mùi hương kia, Hiên Viên không ghét.

 

Mùi vị thanh mát ấy vừa vặn có thể hòa tan cái mùi ngọt ngấy đang lẩn quẩn nơi chóp mũi.

 

Thật muốn gặp Lộ Hành Chi.

 

Hương thơm ngọt ngào của mật ong sữa bò khiến hắn càng lúc càng bực bội, trong lồng ngực như có một ngọn lửa muốn phát tiết ra ngoài. Hắn nới lỏng cà vạt, vẻ mặt vô cùng khó chịu, sải bước đi qua hội trường yến tiệc.

 

Khách khứa im thin thít như ve sầu mùa đông. Bọn họ đã quá quen với biểu cảm này của Hiên Viên, đây là điềm báo Hiên Viên đang tức giận. Cũng may là Hiên Viên không bao giờ giận cá chém thớt, mỗi lần nổi giận và nhắm vào ai đều có lý do xác đáng, nên cũng không cần quá lo lắng.

 

Chỉ không biết kẻ nào to gan dám chọc vào vận rủi của Bạo Quân ngay trong bữa tiệc thế này. Bọn họ dõi theo bước chân Hiên Viên qua khóe mắt, thấy hắn đi một mạch đến bên cạnh nhân vật chính của bữa tiệc đêm nay.

 

Sau đó, gục đầu vào vai nhà điều chế hương nọ.

 

Hết chương 397.

 

Chương 397: Phiên ngoại 4 – Phần 6: Mùi Hương

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên