Chương 4
“Ngô An, Mãn Mãn, ăn cơm thôi. Nhanh lên nào.”
An Tuệ gõ cửa.
Tiền Lạc Hào vội vàng đứng dậy, Ngô An đáp một tiếng.
Vẻ mặt Ngô An ngạc nhiên nhìn Tiền Lạc Hào, nói: “Ra ngoài ăn cơm trước đi, tối chúng ta nói chuyện kỹ hơn.”
Đầu óc Tiền Lạc Hào rối bời. Nói chuyện gì? Ngô An sẽ nói cho ba mẹ cậu biết sao? Anh sẽ không để ý đến cậu nữa sao? Suốt khoảng thời gian từ bữa tối đến lúc đếm ngược, Tiền Lạc Hào đều lơ đễnh. Cậu thậm chí còn nghĩ ra vài cái cớ, ví dụ như vô ý ngã, chỉ muốn đắp chăn cho Ngô An, cậu chỉ tìm được những lý do ngớ ngẩn như vậy, người bình thường chẳng ai tin nổi.
Trong lúc đó, cậu quan sát Ngô An, ánh mắt Ngô An nhìn cậu dường như có thêm chút gì đó mập mờ, chắc là cậu nghĩ nhiều rồi.
Xem pháo hoa xong, bốn người chúc nhau năm mới vui vẻ.
Ngô An và Tiền Lạc Hào vào trong phòng.
“Mãn Mãn, ra ban công ngồi đi.” Ngô An gọi cậu qua.
Tiền Lạc Hào đang định mở miệng giải thích. Ngô An đã nói trước.
“Một tháng rưỡi trước, sếp tổng công ty tìm anh, bảo anh mỗi ngày đến nói chuyện với con trai của họ. Lúc đó anh chỉ thấy người giàu thật kỳ lạ, tại sao lại bỏ tiền ra tìm bạn bè. Nhưng anh cần việc làm, nên anh đã đồng ý. Sau đó anh gặp một cậu thiếu gia. Cậu ấy không thích nói chuyện, nhưng chuyện gì cậu ấy cũng hiểu. Cậu ấy trông như không thiếu thứ gì, nhưng thực ra rất cô đơn. Cậu ấy cũng mong ba mẹ có thể ở bên cạnh mình. Nhưng họ lại thuê một người làm bạn với cậu ấy. Anh thương cậu thiếu gia này, nên muốn kết bạn với cậu ấy. Anh phát hiện cậu thiếu gia ấy rất hay ngại ngùng, cực kỳ đáng yêu, hì hì. Anh thấy cậu ấy đỏ mặt là không nhịn được trêu chọc. Cậu thiếu gia ấy rất lương thiện, cậu ấy nghĩ cho mọi người, chỉ quên mất bản thân mình, cậu ấy không biết mình đáng yêu đến nhường nào. Hôm nay cậu thiếu gia ấy hình như đã hôn anh. Mãn Mãn à, em nói xem, có phải cậu ấy thích anh không?”
Ngô An nhìn về phía Tiền Lạc Hào, mắt Tiền Lạc Hào ngân ngấn lệ. Thì ra Ngô An, Ngô An cũng thích cậu.
Ngô An ôm lấy cậu, ghé vào tai cậu, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Mãn Mãn, tiểu thiếu gia, anh thích em. Em ở bên anh nhé.”
Hơi thở ấm nóng truyền vào tai Tiền Lạc Hào.
Cậu không nói nên lời. Gật đầu trong lòng Ngô An, nước mắt lăn dài trên má.
Tối đó, là Ngô An ôm Tiền Lạc Hào ngủ. Ngô An cảm thấy chỗ nào trên người Tiền Lạc Hào cũng đều mềm mại như môi cậu, lại còn rất thơm, anh hận không thể nếm thử hương vị của Tiền Lạc Hào. Nhưng anh đã kìm lại được, vẫn chưa phải lúc.
Ngày hôm sau Tiền Lạc Hào tỉnh dậy rất sớm, cậu nhìn trần nhà và giường chiếu xa lạ, cùng với gương mặt quen thuộc bên cạnh, nhớ lại chuyện tối qua.
Tối qua, Ngô An đã tỏ tình với cậu.
Cậu đã đồng ý.
Ngô An mà cậu vẫn luôn thích, cũng thích cậu.
Tiền Lạc Hào nghĩ ông trời cố ý muốn giữ cậu lại, nên mới đưa Ngô An đến bên cậu.
Cậu nhìn gương mặt Ngô An đang ngủ, từ từ cất lời:
“Có vài lời em sợ anh tỉnh rồi em sẽ không nói ra được. Tâm lý của em có vấn đề, đã từ rất lâu rồi. Anh cũng biết. Trước khi gặp anh, em không biết nên sống tiếp thế nào. Nếu có ngày nào đó em không sợ đau nữa, có lẽ cứ thế mà đi. Ba mẹ cho em điều kiện tốt nhất, bạn bè cũng là họ cho. Nhưng em lại không biết cảm ơn họ thế nào. Anh đã cho em thấy con người nên sống ra sao, cảm ơn anh. Tình yêu của em dành cho anh là ích kỷ, em không nên bước vào cuộc sống của anh, em cảm thấy mình sẽ trở thành gánh nặng cho anh…”
Tiền Lạc Hào lại không nói nên lời, vì có thứ gì đó chặn miệng cậu lại, là môi của Ngô An.
“Nói bậy bạ gì thế? Tiểu Mãn Mãn, em là quả cà chua nhỏ của anh, không phải gánh nặng của anh.”
Cũng không biết Ngô An tỉnh dậy từ lúc nào.
Tiền Lạc Hào khẽ véo tai anh,
“Anh thật đáng ghét, toàn giả vờ ngủ lừa người. Còn nữa, tại sao em lại là quả cà chua nhỏ?”
“Vì anh vừa đến gần là mặt em đỏ như cà chua ấy, ha ha ha. Vô cùng đáng yêu.”
Ngô An vừa cười vừa chọc vào má lúm đồng tiền của cậu.
Tiền Lạc Hào lại đỏ mặt, cậu dứt khoát trùm chăn kín đầu.
Ngô An cười ngây ngô, “Cà chua nhỏ lại ngại ngùng rồi, mau để anh ôm nào.”
Hai người đùa nghịch quấn quýt trên giường một lúc.
Ngô An nhìn Tiền Lạc Hào, “Mãn Mãn, anh rất may mắn khi gặp được em, em không biết mình đáng yêu đến nhường nào đâu. Anh hy vọng có thể ở bên em thật lâu thật lâu. Đừng rời xa anh. Anh sẽ giúp em. Ra Tết chúng ta đến bệnh viện xem thử nhé?”
“Ừm, được.” Tiền Lạc Hào suýt nữa lại rơi nước mắt.
Ngô An chọc vào má lúm đồng tiền của cậu, Tiền Lạc Hào cười. Ngô An cũng cười theo.
Ra khỏi bệnh viện, tâm trạng Tiền Lạc Hào thoải mái hơn một chút. Mức độ trầm cảm và lo âu đều có chuyển biến tốt, không cần uống thuốc nữa.
Ngô An nắm chặt tay cậu, cậu cảm thấy rất thoải mái.
Tiền Lạc Hào về nhà, gạch bỏ vài dòng trong nhật ký, rồi lại viết thêm vài dòng.
“Mãn Mãn, nói xem sau này em định làm gì.”
Ngô An gọt một quả táo cho Tiền Lạc Hào.
“Em thích học tiếng Đức, em định đi thi lấy bằng. Sau đó làm phiên dịch viên.”
“Rất tốt đó. Em sẽ làm việc ở công ty ba mẹ em à? Công ty có rất nhiều công việc phiên dịch về mảng này.”
“Nếu không tìm được cơ hội nào phù hợp hơn, chắc là sẽ vậy.” Tiền Lạc Hào suy nghĩ một lát rồi trả lời.
“Vậy là anh sắp được làm đồng nghiệp với Mãn Mãn rồi. Chúng ta có thể cùng đi làm, cùng ăn cơm, cùng tan làm. Tan làm anh còn có thể dẫn Mãn Mãn đi chơi. Sau đó lại đưa Mãn Mãn về nhà anh, tắm rửa thơm tho rồi đặt lên giường….”
Ngô An không nhận ra mình đã nở một nụ cười có chút gian tà.
Tiền Lạc Hào ho khan vài tiếng, cố gắng che giấu nhịp tim đang đập nhanh.
“Anh mà còn như vậy nữa em sẽ không đến công ty, chúng ta yêu xa.”
“Đừng mà đừng mà, Mãn Mãn ngoan của anh. Anh chỉ nói đùa thôi.” Ngô An ôm cậu ra vẻ lấy lòng nịnh nọt.
Tiền Lạc Hào cười, để lộ má lúm đồng tiền nho nhỏ đáng yêu.
Tiền Lạc Hào cảm thấy mình thật hạnh phúc, có người yêu thương ở bên, cậu có thể làm những điều mình thích, không phải lo lắng gì cả. Nhưng hạnh phúc, liệu có thực sự đến lượt cậu không?
Ba tháng trôi qua, Ngô An được ký hợp đồng vào làm chính thức.
Triệu Tinh và Tiền Vũ rất hài lòng với công việc của anh. Họ cảm thấy con trai mình đã có thể hòa nhập xã hội được rồi.
Tiền Lạc Hào bắt đầu thi lấy bằng tiếng Đức. Cậu có nền tảng, có năng khiếu, hơn nữa cậu cũng thực sự thích, vậy nên tâm trạng mỗi ngày của cậu cũng rất thoải mái.
Cậu có thể giao tiếp bình thường với mọi người, kết bạn được với vài người.
Sự thiếu vắng bầu bạn của ba mẹ, đã được Ngô An bù đắp.
Ngô An như mặt trời, chỉ cần đến gần anh, mọi u ám đều sẽ tan biến.
Vấn đề của Tiền Lạc Hào đã được giải quyết, cậu trở thành một chàng trai mười chín tuổi bình thường.
Sắp đến sinh nhật hai mươi tuổi của Tiền Lạc Hào, cậu gọi điện hỏi ba mẹ, xác nhận họ không về được, cậu có chút thất vọng, nhưng cũng nhanh chóng biến mất, vì bây giờ cậu còn có Ngô An của cậu ở bên.
Ngô An mua bánh kem và quà cho cậu, những thứ nên có và không nên có trong ngày sinh nhật, Ngô An đều chuẩn bị cả.
Chiếc bánh kem do Ngô An đặc biệt đặt làm, trên đỉnh có một quả cà chua nhỏ rất tinh xảo đáng yêu, ở giữa quả cà chua còn có một ít đường bột hồng hồng.
“Mãn Mãn, sinh nhật vui vẻ! Lại thêm một tuổi rồi.”
Ngô An đội mũ sinh nhật cho Tiền Lạc Hào.
Tiền Lạc Hào nhìn quả cà chua, mỉm cười.
“Anh thích ăn cà chua đến vậy sao?”
“Anh không chỉ thích ăn cà chua, mà còn thích ăn… em…”
Ngô An đè lên người Tiền Lạc Hào.
Triệu Tinh và Tiền Vũ không bao giờ ngờ được, về nhà để tạo bất ngờ sinh nhật cho con trai, lại thấy cảnh tượng mà cả đời họ cũng không thể tưởng tượng nổi.
Con trai mình và nhân viên của mình đang ôm nhau hôn.
Nhiều năm sau Tiền Lạc Hào nhớ lại, chỉ nhớ Ngô An che chở cậu sau lưng, cậu nhìn bóng lưng Ngô An, dường như không còn sợ hãi điều gì.
Ngô An đi rồi. Tiền Lạc Hào bị ba mẹ nhốt trong phòng ngủ.
Cậu nghe thấy tiếng ba mẹ cãi nhau ngoài phòng khách.
Cậu không biết phải làm sao. Ngô An sẽ rời xa cậu. Bọn họ không thể ở bên nhau.
Nửa đêm, cậu nghe thấy động tĩnh ngoài ban công.
Một bóng người trèo vào, cậu nhận ra đó là Ngô An.
Ngô An mang theo chút hơi lạnh, trên người còn có mùi khói thuốc.
Tiền Lạc Hào được anh ôm lấy, nước mắt cậu không kìm được mà tuôn rơi, cậu tham lam hít thở mùi hương của Ngô An, như thể chỉ có vậy cậu mới có thể sống sót.
Một lúc lâu sau, Tiền Lạc Hào cất tiếng.
“Ba em nói sẽ cho em đi Đức du học.”
Ngô An hỏi cậu bằng giọng run run:
“Em có muốn đi không?”
Tiền Lạc Hào lắc đầu quầy quậy, nhưng một lúc sau lại gật đầu.
“Được, anh biết rồi. Mãn Mãn, em đi đi. Anh sẽ ở đây làm việc, đợi em về, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau. Em không được quên anh.”
Ngô An ôm chặt cậu, hôn lên trán cậu.
Tiền Lạc Hào lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó cả đêm ấy Ngô An cứ ôm cậu như vậy, nói rất nhiều rất nhiều điều.
Mỗi khi Tiền Lạc Hào cảm thấy cô đơn tột cùng ở nơi đất khách quê người, cậu sẽ châm một điếu thuốc, ngửi mùi khói thuốc, như thể Ngô An vẫn luôn ở bên cạnh cậu.
Thủ tục du học được làm rất nhanh. Triệu Tinh và Tiền Vũ ra sân bay tiễn Tiền Lạc Hào.
Tiền Lạc Hào nói muốn đi vệ sinh rồi rời khỏi phòng chờ.
Cậu vào một buồng vệ sinh, một lúc sau, có người gõ cửa.
Ngô An bước vào, ôm chầm lấy Tiền Lạc Hào, không ngừng hôn cậu.
Tiền Lạc Hào mạnh mẽ đáp lại anh.
Ngô An nói bên tai cậu: “Anh nghỉ việc rồi, đến làm việc ở công ty một người bạn học, anh sẽ cố gắng. Em không được qua lại với người khác, đợi anh.”
Tiền Lạc Hào muốn khóc, Ngô An chọc vào má lúm đồng tiền của cậu: “Không được khóc. Cà chua nhỏ của anh.”
Tiền Lạc Hào lên máy bay, cậu móc từ trong túi ra một vật mềm mềm, là một chiếc móc khóa hình quả cà chua, cậu mỉm cười, để lộ má lúm đồng tiền.
———-
“Vào đi.”
“Tổng giám đốc Ngô, đây là tài liệu hôm nay, đều cần ký ạ.”
“Ừm. Để đó đi.”
Ngô An bây giờ là tổng giám đốc của một công ty đã niêm yết, sở hữu 15% cổ phần công ty.
Anh lấy ra một cây bút máy trông có vẻ đã dùng rất lâu, nhãn hiệu trên đó đã mòn hết, anh đi đâu cũng mang theo cây bút này.
Trong mắt người ngoài, anh trẻ tuổi tài cao, tính tình cởi mở, tuyệt đối là người nổi bật trong số bạn bè đồng trang lứa.
Chỉ là, vị tổng giám đốc ưu tú này bên cạnh lại chưa từng có ai. Có rất nhiều người tỏ ý với anh, nhưng anh luôn khéo léo từ chối, không dây dưa cũng không mập mờ với ai.
“Tổng giám đốc Ngô, có một vị họ Tiền muốn gặp ngài.”
Tiền? Ngô An thoáng giật mình.
“Để em ấy vào một mình.”
Ngô An nhìn điện thoại, ba năm rồi.
Là em ấy về rồi.
Sau khi Tiền Lạc Hào đi, anh vào công ty của bạn học. Nỗ lực phấn đấu không ngừng, ngồi lên vị trí tổng giám đốc.
Anh đã thử liên lạc với Tiền Lạc Hào, nhưng không có hồi âm. Anh không biết Tiền Lạc Hào có thấy không, nhưng anh tin là Tiền Lạc Hào sẽ trở về.
“Tổng giám đốc Ngô, anh vẫn khỏe chứ.”
Giọng nói quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, là Tiền Lạc Hào.
Ngô An không ngừng nuốt nước bọt, cảm giác căng thẳng chưa từng có khi đối mặt với các vị tổng giám đốc khác bỗng ập đến khi nhìn thấy người yêu cũ.
Ngô An đánh giá Tiền Lạc Hào, ba năm trước cậu vẫn là một thiếu niên ít nói, dễ ngại ngùng đỏ mặt, thấp hơn anh nửa cái đầu.
Tiền Lạc Hào hiện tại đã cao gần bằng Ngô An, rõ ràng lúc đi đã trưởng thành rồi, đồ ăn ở Đức tốt vậy sao? Không thì sao lại cao như thế. Ngô An thầm nghĩ.
Gương mặt Tiền Lạc Hào không thay đổi nhiều, làn da vẫn trắng nõn như vậy.
Ngô An bắt đầu sờ cây bút máy trong túi, hễ anh căng thẳng là lại như vậy.
“Tổng giám đốc Ngô, anh nhìn đủ chưa? Nhìn đủ rồi thì để em ngồi xuống bàn công việc nhé.” Giọng Tiền Lạc Hào có chút thay đổi, so với năm mười chín tuổi đã trở nên mạnh mẽ hơn.
“Ồ ồ, em ngồi đi.” Ngô An luống cuống quên cả thắc mắc,
Tiền Lạc Hào vừa về thì có công việc gì mà phải bàn với tổng giám đốc như anh chứ?
“Em đại diện công ty đến bàn chuyện hợp tác với anh.”
Công ty của Tiền Vũ và công ty của Ngô An có nhiều hợp tác qua lại. Do mối quan hệ với Tiền Vũ, Ngô An chưa bao giờ nhúng tay vào công việc mảng này.
Tiền Lạc Hào vừa nhắc, anh liền hiểu ra. Anh nghe Tiền Lạc Hào giới thiệu thành thạo về dự án hợp tác, Tiền Lạc Hào rất chuyên nghiệp, nói cũng rõ ràng, là một dự án hợp tác rất bình thường, Ngô An ký tên cho cậu.
“Được rồi, Tổng giám đốc Ngô. Công việc xong rồi. Bây giờ, chúng ta ôn lại chuyện cũ nhé.” Tiền Lạc Hào nhìn anh.
Không đợi anh mở lời, Tiền Lạc Hào đã rúc vào lòng anh, tim anh như bị thứ gì đó đâm vào, đau nhói. Người trong lòng không hề thay đổi.
Anh ôm lấy Tiền Lạc Hào, nói bên tai cậu: “Mãn Mãn, quả cà chua nhỏ của anh, anh rất nhớ em.”
Tiền Lạc Hào ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh xem mặt em còn giống cà chua không?”
“Giống chứ, vẫn rất đỏ.” Ngô An như trước, dùng ngón tay chọc vào má lúm đồng tiền của cậu.
Mắt Tiền Lạc Hào có chút ươn ướt: “Đáng ghét. Em cũng nhớ anh. Ngày nào em cũng nhớ anh.”
“Lần này về rồi, không được đi nữa. Anh sẽ không để bất kỳ ai chia cắt chúng ta nữa.”
“Ừm.” Tiền Lạc Hào dụi dụi vào lòng anh.
Sau khi Tiền Lạc Hào đi du học, Ngô An đã mơ rất nhiều giấc mơ về cậu.
Có tốt, có không tốt.
Nhưng dù là giấc mơ gì, anh tỉnh dậy đều cảm thấy hụt hẫng, mất mát.
Vì Tiền Lạc Hào không ở bên cạnh anh.
Trong mơ, Tiền Lạc Hào đôi khi nói cậu sống rất tốt, đôi khi lại nói cậu sống không tốt, dù thế nào, điều hạnh phúc nhất đối với Ngô An chính là được mơ thấy Tiền Lạc Hào.
Khi anh tỉnh dậy phát hiện Tiền Lạc Hào đang nằm bên cạnh mình, cũng tưởng đó là mơ.
Nhắm mắt lại, rồi lại lập tức mở ra.
Không phải mơ, là thật. Mãn Mãn của anh đã trở về.
Họ lại ở bên nhau.
Anh dùng ngón tay khẽ chọc vào vị trí má lúm đồng tiền của Tiền Lạc Hào, Tiền Lạc Hào nhẹ nhàng nở nụ cười với anh.
Ngô An hôn lên trán, lên mí mắt, lên mũi, lên má lúm đồng tiền, lên môi cậu.
Cuối cùng, anh nói bên tai cậu: “Mãn Mãn, anh yêu em.”
Tiền Lạc Hào hôn đáp lại anh: “Em cũng yêu anh.”
Hết chương 4.
