Chương 4

Chương 4

 

Khương Tầm và An Diệc cũng từng có giai đoạn trông có vẻ dính dính lấy nhau, nhắn tin qua lại, còn thường xuyên ăn cơm cùng nhau. Trước khi bọn họ ngủ với nhau.

 

An Diệc đi làm toàn ăn mặc rất nghiêm túc, không sơ mi thì là áo hoodie quần jean, hoặc bên trong mặc áo phông, bên ngoài khoác áo sơ mi phanh cúc, màu sắc đều rất nhã nhặn.

 

Thỉnh thoảng trên tay An Diệc sẽ có vết mực, cạnh ngón út cũng sẽ có mảng màu do viết chữ nhiều cọ vào. Lúc hai người hẹn đi ăn, Khương Tầm nhìn thấy tay anh, An Diệc sẽ giơ lên tự mình xem xét, sau đó giải thích một câu: “Viết chữ bị lem đấy.”

 

Tay anh rất trắng, dưới da là những mạch máu và gân xanh đan xen nhau, trông rất đẹp.

 

“Làm giáo viên là thế đấy.” An Diệc cầm bút gạch xóa trên thực đơn, khẽ cười nói, “Tay bẩn.”

 

Lúc đó anh mặc áo sơ mi xám và áo phông trắng, cúi đầu rũ mắt, tư thế cầm bút cùng với vệt mực xanh trên mu bàn tay, trong thoáng chốc ấy đã khiến Khương Tầm như nhìn thấy ai đó trong quá khứ, cách đây đã mấy năm rồi.

 

An Diệc đưa thực đơn sang: “Em còn muốn gọi thêm gì không?” Lúc ngẩng đầu lên thấy ánh mắt Khương Tầm đang dừng trên người mình, anh bật cười nói: “Ngẩn ra làm gì đấy?”

 

Khương Tầm hoàn hồn, khẽ cười một tiếng: “Cảm thấy anh hơi giống một người quen cũ của em.”

 

“Em đừng bảo là tình nhân đấy nhé.” An Diệc cười như không cười nói một câu.

 

Khương Tầm ngừng lại vài giây, sau đó nói: “Một thầy giáo.”

 

“Dạy gì thế?” An Diệc buột miệng hỏi.

 

“Toán”

 

“Thế thì là đồng nghiệp rồi.” An Diệc nói.

 

Nói An Diệc và Thẩm Phàm giống nhau, thật ra cũng có nét giống thật. Cả hai người đều có nước da trắng, thoạt nhìn khí chất cũng na ná nhau, luôn mặc những bộ đồ đơn giản nhã nhặn, trên người đều toát ra chút hơi hướng văn hóa của người làm nghề giáo. Nhưng trước đây Khương Tầm chưa bao giờ liên hệ hai người họ với nhau. Có lẽ vì con người An Diệc mà Khương Tầm nhìn thấy gần gũi với bản chất thật của anh hơn. Gạt bỏ đi tất cả những ấn tượng bên ngoài này, về tính cách thì Thẩm Phàm là sự yên tĩnh và trầm mặc thực sự từ trong xương tủy, còn An Diệc thì lại khác, dưới vẻ ngoài nhã nhặn ấy lại ẩn chứa một tâm hồn phóng khoáng và cởi mở.

 

Ví dụ như đoạn quá khứ với Thẩm Phàm, bỏ qua thân phận thầy trò, nếu chỉ xét về quan hệ người yêu, thì tất cả mọi thứ đều do Khương Tầm chủ động. Thẩm Phàm luôn im lặng ngầm đồng ý, luôn ở thế bị động. Cho nên mãi đến cuối cùng khi quan hệ kết thúc, thậm chí là vài năm sau này, Khương Tầm cũng không thực sự biết được, trong mối tình đầu u ám nhưng cũng vô cùng lãng mạn ấy, đối phương có từng thực sự thích hắn hay không.

 

Còn An Diệc thì trực tiếp hơn nhiều. Cái ý tứ “Tôi có hứng thú với em” được anh thể hiện rất rõ ràng với Khương Tầm, qua từng lời nói và ánh mắt.

 

Đợt đó Khương Tầm đi công tác hai tuần, lúc ở nơi khác, thỉnh thoảng An Diệc có nhắn tin cho hắn, nhưng hai người không nói được mấy câu. Tối hôm Khương Tầm về, cất hành lý ở nhà mình xong là hắn lên lầu gõ cửa nhà An Diệc ngay.

 

An Diệc mở cửa, ăn mặc nghiêm chỉnh, đến đồ ngủ cũng chưa thay. Hai người nhìn thấy nhau đều khá bất ngờ, Khương Tầm hỏi: “Anh vừa đi đâu về à?”

 

An Diệc hỏi ngược lại: “Em về lúc nào thế?”

 

“Vừa xong.” Khương Tầm thấy An Diệc chặn ở cửa, nhướn mày, biểu cảm như hỏi anh bị làm sao vậy.

 

An Diệc nói: “Đang có người.”

 

Khương Tầm đầu tiên là nhướn mày cao hơn, sau đó thu lại biểu cảm, gật đầu hiểu ý.

 

Không đợi An Diệc nói thêm, Khương Tầm đã lướt qua người An Diệc, cúi xuống đặt một cái túi trông có vẻ khá nặng đang xách trên tay vào phía trong cửa, lúc đặt xuống nghe tiếng cũng khá nặng. Đặt đồ xong là Khương Tầm quay người định đi luôn.

 

An Diệc nhìn mấy thứ tròn vo trong túi kia, ngẩn cả người ra, anh cười kéo áo hắn một cái, không cho đi: “Không phải, em đợi chút đã.”

 

Khương Tầm quay đầu lại, An Diệc dở khóc dở cười hỏi: “Cái gì đây?”

 

“Không phải anh thích uống nước dừa sao?” Khương Tầm nói.

 

“Đừng bảo là em còn vác lên máy bay mang về cho tôi đấy nhé?” Mắt An Diệc mở to hết cỡ.

 

“Chứ còn sao nữa?” Khương Tầm đáp, “Ký gửi về đấy.”

 

An Diệc cười không ngừng, nói: “Nặng thế này cơ mà.”

 

Khương Tầm nói: “Nó ngọt lắm.”

 

An Diệc lại bảo: “Chẳng phải em không đi Hải Nam à?”

 

Khương Tầm tỏ vẻ không quan trọng: “Uống ngon là được rồi.”

 

Khương Tầm nói xong lại định đi, An Diệc vẫn nắm áo hắn chưa buông, kéo người giật ngược lại, cười nói: “Em vào đây.”

 

“Không phải đang có người à?” Khương Tầm mặt không cảm xúc, nói: “Em về nhà đây.”

 

“Vào đi.” An Diệc kéo người vào, cười tít cả mắt, “Đợi tôi một chút.”

 

Khương Tầm vừa vào, hai cậu trai ngồi bên bàn ăn đều đồng loạt quay đầu lại nhìn hai người họ.

 

Nụ cười trên mặt An Diệc còn chưa tắt, nói với Khương Tầm: “Học sinh của tôi.”

 

Khương Tầm hơi ngạc nhiên, hỏi: “Anh đang dạy học à?”

 

“Sắp xong rồi, còn nửa tiếng nữa thôi, em đợi tôi một lát.”

 

An Diệc để Khương Tầm ngồi ở ghế sofa, đi trở lại bàn ăn. Lúc đi ngang qua sau lưng học sinh, anh lần lượt búng vào đầu hai cậu chàng kia mỗi đứa một cái, nói: “Quay đầu lại, đừng nhìn nữa.”

 

Bình thường An Diệc rất hay cười, Khương Tầm tưởng anh dạy học chắc cũng phong cách này, là kiểu giáo viên trẻ được học sinh yêu thích. Không ngờ lúc An Diệc lên lớp lại cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí còn có hơi hung dữ. Khi học sinh trả lời sai hoặc nghe không hiểu, An Diệc sẽ trừng mắt nhìn, ngón tay gõ gõ lên giấy, bắt nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời.

 

Khương Tầm dựa vào ghế sofa ngồi rất thoải mái, vừa xem điện thoại vừa nhìn An Diệc.

 

Giữa chừng hắn còn đi bổ cho bọn họ hai quả dừa, cắm ống hút vào một quả bưng ra. Vốn định đưa cho hai cậu học sinh trước, sợ uống dừa làm ảnh hưởng đến uy nghiêm của thầy An. Kết quả mang ra rồi An Diệc cắm hai cái ống hút vào chung một quả dừa, đặt vào giữa hai cậu học sinh, nói: “Hai đứa uống chung một quả đi.”

 

Sau đó đặt quả còn lại về phía mình, ngẩng đầu nhìn Khương Tầm: “Quả này của tôi.”

 

Hai cậu học sinh cười ngặt nghẽo, Khương Tầm cũng cười, lại vào bếp lấy thêm một cái ống hút cho An Diệc.

 

Tám quả dừa to tướng Khương Tầm lặn lội đường xa mang về, hôm đó bổ hai quả, số còn lại An Diệc xếp thành một hàng ngay ngắn trên bàn bếp, mỗi ngày bổ một quả.

 

An Diệc còn chụp ảnh chúng đăng lên vòng bạn bè, nói: Ngày nào cũng uống nước ngọt. Trong ảnh còn có con mèo của anh đang dùng móng vuốt cào cào vào lớp xơ dừa sần sùi.

 

Thật ra An Diệc chưa từng nói với Khương Tầm là anh thích uống nước dừa, chẳng qua trong tủ lạnh của anh có bày mấy chai nước dừa, nên Khương Tầm nhìn thấy thôi.

 

Tám quả dừa mộc mạc và buồn cười này thực sự đã mua chuộc được An Diệc. Mỗi lần nhìn mấy quả dừa tròn vo lông lá xù xù, anh đều cảm thấy Khương Tầm đáng yêu không sao tả nổi.

 

Cũng không biết là em trai đẹp trai tán tỉnh quá giỏi, hay bản chất đã thú vị như thế rồi. Thời gian đó bọn họ quả thực rất thân thiết, quấn quýt lấy nhau.

 

Có hôm đi ăn, Khương Tầm nghe một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia cứ muốn hẹn Khương Tầm ra ngoài, tối nay tối mai hay hôm nào đó trong tuần sau, hôm nào cũng được. Dù sao thì Khương Tầm cũng chẳng cho một câu chắc chắn, chỉ bảo dạo này bận, có việc gì cứ nói qua điện thoại là được.

 

Cúp điện thoại, An Diệc cười như không cười nhìn hắn.

 

Khương Tầm đặt điện thoại xuống, kéo kéo vành tai nói: “Đừng nhìn em như thế, em trong sáng lắm đấy nhé.”

 

“Môi trường làm việc của em như thế, em cũng chẳng trong sáng được đến đâu đâu.” An Diệc rũ mắt xuống, cười nhạt nói.

 

“Thế thì anh nói oan cho em quá.” Khương Tầm cố tình bày ra vẻ mặt vô tội, “Cả cái công ty này em là người có đời sống riêng tư đơn giản nhất đấy.”

 

Đã nói đến đây rồi, khó tránh khỏi phải nói chuyện lịch sử tình trường.

 

Chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm, An Diệc bảo anh từng có vài mối tình, đều chia tay vì đủ loại lý do. Anh bảo quy cho cùng thì có thể là do tính cách anh không tốt, khó chiều.

 

Lúc đó Khương Tầm đã lắc đầu, nói: “Em không thấy thế.”

 

“Thời gian lâu rồi em sẽ biết.” An Diệc nói.

 

“Thế à?” Trong lúc An Diệc nói chuyện, Khương Tầm ngồi ở đối diện anh ăn cơm. Nói đến đây thì Khương Tầm vừa gặm xong miếng sườn nhỏ, nhả xương vào đĩa, trong miệng vẫn nhai cơm, hắn nói: “Em muốn thử xem sao.”

 

Lúc đó An Diệc cảm thấy mình coi như trúng bẫy rồi, nhìn hắn ăn cơm cũng thấy đáng yêu vô cùng.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đợi Khương Tầm ăn no rồi, rót cho mình chén trà tráng miệng, uống một hơi hết nửa chén, sau đó nói: “Em không lừa anh đâu, em thật sự không lăng nhăng, em mới yêu đương có một lần thôi.”

 

An Diệc nghe vậy thì thực sự rất bất ngờ.

 

“Thật đấy.” Khương Tầm cười rất đẹp trai, “Tuy là rất hút người theo đuổi, nhưng em vẫn giữ mình trong sạch, phẩm chất hạng nhất đấy.”

 

An Diệc nhìn hắn hồi lâu, mãi một lúc sau mới hỏi một câu: “Người công ty em à?”

 

Khương Tầm lắc đầu, nói: “Không phải, chuyện từ lâu lắm rồi.”

 

An Diệc lại hỏi: “Bao lâu?”

 

Khương Tầm nói: “Cấp ba.”

 

An Diệc cười nói: “Hóa ra là mối tình đầu tuổi mười bảy mười tám à.”

Khương Tầm cũng thẳng thắn đáp lại một tiếng.

 

An Diệc nói: “Thế thì chả trách.”

 

Khương Tầm hỏi: “Sao cơ?”

 

An Diệc cười lắc đầu, không nói gì. Đây là một người đầu óc cực kỳ tỉnh táo, phản ứng cũng nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt, trong đầu An Diệc đã xâu chuỗi được sự việc, giọng điệu không mang theo nghi vấn, nói: “Với giáo viên toán của em à.”

 

Tình yêu thầy trò là một chuyện rất nhạy cảm, nhất là An Diệc lại là một giáo viên, chắc chắn sẽ cảm thấy không tán đồng chuyện này. Khương Tầm kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện, cũng coi như là giải thích. Quan hệ giữa hắn và Thẩm Phàm không bắt đầu từ tình thầy trò.

 

An Diệc không đánh giá gì nhiều, chỉ im lặng nghe Khương Tầm kể hết những chuyện này. Sau đó An Diệc cười cười, nói với Khương Tầm: “Đoạn tình cảm này, cả đời em cũng không quên được đâu.”

 

Lúc đó Khương Tầm không phủ nhận, bởi vì ký ức đã định sẵn là tồn tại, nên cũng không dở chứng đi biện minh cái gì.

 

Hôm đó An Diệc nói tính cách mình khó chiều, Khương Tầm còn bảo không thấy thế, nhưng bắt đầu từ hôm đó, Khương Tầm coi như được lĩnh giáo rồi. Mối quan hệ vốn đang nồng nhiệt, bỗng nhiên lạnh nhạt hẳn đi. Dù có việc hay không, An Diệc cũng không còn nhắn tin cho Khương Tầm nữa, Khương Tầm tìm anh thì anh cũng trả lời câu được câu chăng.

 

Nhưng bảo là anh cắt đứt hẳn suy nghĩ, Khương Tầm thấy cũng không giống. Ví dụ như nửa đêm Khương Tầm kêu đói, An Diệc bảo hắn lên đây, sau đó mặc đồ ngủ vừa ngáp vừa rang cơm cho hắn. Khương Tầm dựa vào bàn ăn nhìn, An Diệc rang cơm xong múc ra, cắm cái thìa vào bát cơm, bưng bát ra cho Khương Tầm, nói: “Ăn xong thì rửa bát đi.”

 

Nói xong thì về phòng ngủ luôn, để lại hai con mèo tiếp khách. Hai con mèo nhỏ chen chúc ngồi xổm trên ghế đối diện bàn ăn nhìn Khương Tầm ăn cơm. Khương Tầm vốn định nói chuyện với An Diệc, nhưng rõ ràng là An Diệc không có ý định nói chuyện với hắn, Khương Tầm đành phải ăn xong, rửa bát rồi xuống nhà ngủ.

 

Gần một tháng sau đó, An Diệc đều ở trong trạng thái này, hờ hững lạnh nhạt, nhưng lại không phải hoàn toàn không để ý. Khương Tầm ở trong cái chốn phồn hoa đó, kiểu người gì mà chưa gặp, bình thường trông cứ như một tay chơi lão luyện chốn tình trường, nhưng thực ra mới chỉ yêu có một lần. Lúc này bị An Diệc treo lơ lửng, trong lòng cứ nhớ thương người ta mãi.

 

Có hôm Khương Tầm vốn đã không khỏe, tối lại uống rượu, chưa kịp ra khỏi khách sạn đã bắt đầu đau đầu. Hôm đó Miêu Gia Nhan đi cùng hắn, Miêu Gia Nhan bảo đưa hắn về, nhưng Khương Tầm bảo cậu ấy đi trước đi.

 

“Cần làm gì thì đi làm đi, không cần lo cho tôi.” Khương Tầm nói với cậu ấy.

 

“Thế không được.” Miêu Gia Nhan lo lắng nhìn Khương Tầm, “Anh còn định đi đâu nữa? Anh đã thế này rồi, em sợ anh bị ngất ở ngoài đường luôn quá.”

 

“Không đến mức đó.” Khương Tầm bật cười, “Anh cậu mong manh dễ vỡ thế à?”

 

“Nhanh lên, về nhà.” Vẻ mặt Miêu Gia Nhan cố chấp, nhất quyết đòi đưa Khương Tầm về nhà cho bằng được.

 

Khương Tầm ngồi trên ghế sofa ở sảnh tầng một khách sạn, ăn vạ không đi. Sau đó hết cách, hắn đành cười nói với Miêu Gia Nhan: “Tôi đang đợi người, cậu biết điều chút đi.”

 

“Anh đợi ai thế?” Có đôi khi đầu óc Miêu Gia Nhan rất đơn giản, còn hỏi hắn, “Đừng bảo là anh lại định đi uống rượu tiếp đấy nhé?”

 

Khương Tầm ngửa đầu dựa lưng vào ghế sofa, đẩy đẩy Miêu Gia Nhan: “Anh cậu ngoài uống rượu ra không thể có việc gì khác à?”

 

Sau đó Miêu Gia Nhan nghe Khương Tầm bảo thật sự đang đợi người đến đón, lúc này mới chịu đi. Khương Tầm bất lực bật cười, hắn quả thực rất đau đầu, dựa vào ghế sofa nhắm mắt một lát, xem giờ, rồi nhắn cho An Diệc một tin.

 

— Anh An, tan lớp chưa?

 

Tối nay An Diệc phải dạy bù hai tiết cho học sinh, lúc này vừa tan lớp, chuẩn bị tan làm.

 

— Vừa tan, sao thế?

 

Khương Tầm gọi điện thoại thẳng sang.

 

Giọng nói đã ngấm rượu cũng mang chút giọng mũi, cộng thêm đau đầu, nên ngữ điệu nghe có chút đáng thương.

 

“Anh An, em đang ở gần trường anh, anh cho em đi nhờ về được không? Em uống nhiều quá, chóng mặt.”

 

“Ở đâu đấy?” Một tay An Diệc cầm điện thoại, tay kia thì thu dọn đồ đạc.

 

Khương Tầm nói một địa chỉ.

 

An Diệc hỏi: “Em xong việc chưa? Mấy giờ đi được? Không có ai đưa về à?”

 

Khương Tầm hắng giọng, nói: “Mọi người đi hết rồi, em đang ngồi ở sảnh nghỉ một lát.”

 

“Đợi đấy, tôi tan làm rồi.” An Diệc nói.

 

Xe An Diệc đỗ ở bãi xe trước cửa khách sạn, anh gọi điện cho Khương Tầm, nhưng hắn không nghe. An Diệc đành phải đi vào tìm, trong sảnh chỉ có mình Khương Tầm cô đơn lẻ loi dựa vào ghế sofa nhắm mắt, có lẽ do điều hòa mở lạnh, trên người còn đắp một cái áo khoác.

 

Trông tội nghiệp vô cùng.

 

An Diệc đi tới, dùng cẳng chân huých huých vào đầu gối đang co lại của Khương Tầm. Khương Tầm mở mắt nhìn anh, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn, như thể chưa tỉnh ngủ.

 

“Uống bao nhiêu thế?” An Diệc cúi đầu nhìn hắn, hỏi.

 

Khương Tầm hơi ngạt mũi, sụt sịt nói: “Không biết nữa.”

 

“Uống nhiều thế này mà không ai lo cho em à? Vứt em một mình ở đây thế hả?”

 

An Diệc nói, “Toàn là người kiểu gì thế không biết.”

 

Khương Tầm cọ cọ mặt dưới lớp áo khoác, cũng không lên tiếng.

 

“Dậy đi, về thôi.” An Diệc gọi hắn.

 

Khương Tầm giơ tay về phía anh chậm mất nửa nhịp, An Diệc nắm lấy tay hắn kéo dậy. Lòng bàn tay Khương Tầm rất nóng, nắm trong tay nóng ran.

 

Ngồi vào trong xe, Khương Tầm vẫn nhắm mắt dựa vào ghế xe, không nhúc nhích. Trước khi nổ máy An Diệc nhắc hắn: “Dây an toàn.”

 

Khương Tầm không phản ứng.

 

An Diệc lại nói lần nữa: “Thắt dây an toàn vào, tí nữa nó kêu đấy.”

 

Khương Tầm không mở mắt, giọng không lớn: “Anh giúp em.”

 

“Tôi phục em thật đấy.” An Diệc cười nói, “Em uống say là thành ra cái dạng này đó hả?”

 

An Diệc nghiêng người sang bên này, tay phải vươn qua kéo dây an toàn bên phía Khương Tầm, cánh tay anh duỗi ra trước mặt Khương Tầm. Khương Tầm trực tiếp nghiêng đầu, trán áp vào vai An Diệc, khẽ nói: “Đau đầu.”

 

An Diệc rũ mắt nhìn hắn, cài dây an toàn xong thì vòng tay xoa đầu Khương Tầm, nói: “Đáng thương thế này cơ à. Say rượu trông như cún con vậy… không đúng, chó bự.”

 

Khương Tầm dụi dụi trán vào vai An Diệc.

 

An Diệc dùng mu bàn tay vuốt ve mặt hắn, trêu chọc hỏi: “Em là chó bự nhà ai đấy? Không ai quản à?”

 

Khương Tầm nhắm mắt nói: “Anh mang về thì là của nhà anh.”

 

An Diệc bật cười, chưa đợi anh nói gì, Khương Tầm lại nhíu mày nói: “Đưa em về nhà đi, anh An.”

 

Hết chương 4.

 

Chương 4

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên