Chương 4: Cục Diện Áp Đảo

 

Chương 4: Cục Diện Áp Đảo

 

“An An, An An.”

 

Trong tiếng gọi dịu dàng của Chu Khởi, Đường Vũ An mở mắt, khẽ đáp một tiếng: “Anh Tiểu Khởi…”

 

“Nào, đo nhiệt độ một chút.”

 

Chu Khởi đưa nhiệt kế cho cậu, rồi dỗ Đường Vũ An kẹp nó vào nách.

 

“Em thấy sao rồi?”

 

“Nóng quá… hơi khát nước.”

 

Chu Khởi bèn đi rót nước rồi đút cho cậu uống, rồi lại đợi một lúc mới bảo cậu lấy nhiệt kế ra.

 

39,2°C.

 

Sắc mặt Chu Khởi trở nên khó coi, anh sờ trán Đường Vũ An, đôi mắt đỏ hoe vì tự trách.

 

Rõ ràng biết dịch cúm đang rất nghiêm trọng, lẽ ra lúc An An hắt hơi hôm qua là anh phải để ý rồi, lại thêm cả chuyện bị hoảng sợ lúc xuyên không nữa…

 

Sao lại để cậu ấy tắm trong tình huống này cơ chứ? Chắc chắn là do tắm nên bệnh mới trở nặng hơn…

 

Chu Khởi vừa lo vừa giận, nhưng anh nhanh chóng hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại.

 

Anh không thể tự làm mình rối trí được, bây giờ có sốt ruột bực bội cũng vô ích, việc quan trọng nhất trước mắt vẫn là mau chóng nghĩ cách chữa bệnh cho An An.

 

“Không sao đâu, có anh ở đây rồi.”

 

Chu Khởi xoa xoa gò má Đường Vũ An an ủi cậu vài câu, sau đó bèn đứng dậy xuống lầu, múc trước một bát cháo để đó, rồi chạy tới tủ thuốc mà mẹ Đường vẫn thường dùng để tìm kiếm.

 

Trong tủ có khá nhiều thuốc trị bong gân trật khớp, tiếp đó là thuốc thanh nhiệt giải độc, cuối cùng chỉ tìm thấy một lọ thuốc cảm thông thường và vài gói Tiểu Sài Hồ dạng bột.

 

Dù sao đi nữa, có còn hơn không.

 

Chu Khởi cất thuốc đi, rồi bưng bát cháo lên lầu trước, dỗ Đường Vũ An ăn được hơn nửa bát thì mới đút cho cậu uống hai viên thuốc, lại pha gói thuốc bột cho cậu uống.

 

Uống thuốc xong, Đường Vũ An lại mê man. thiếp đi

 

Chu Khởi cũng không dám rời đi, anh cứ ở lì bên cạnh, dùng cồn lau trán và sau tai cho cậu.

 

Mãi đến hơn mười một giờ trưa, nhiệt độ của Đường Vũ An mới hạ xuống, người cũng tỉnh táo hơn nhiều.

 

Tảng đá lớn trong lòng Chu Khởi cuối cùng cũng được đặt xuống, anh vừa định đứng dậy đi nấu đồ ăn cho cậu thì bị cậu nhóc níu lấy vạt áo, cất giọng yếu ớt: “Anh Tiểu Khởi, em xin lỗi…”

 

Vào lúc thế này mà cậu lại đổ bệnh, thật là không nên chút nào… Đường Vũ An rất áy náy.

 

Chu Khởi bất giác khựng lại.

 

“Đừng nói ngốc thế,” anh xoa mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Đường Vũ An, “mau khỏe lại đi.”

 

“Vâng…”

 

Đường Vũ An bò dậy uống nửa bát cháo, rồi lại dùng khăn nóng lau mồ hôi trên người, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Mà lúc này, Chu Khởi lại lấy ra mấy tờ tiền giấy, định giao dịch với cậu để cày điểm tích lũy — món thuốc cảm đặc trị trong mục “Giảm giá đặc biệt bảy ngày” vẫn còn đó, chỉ cần có 100 điểm là đổi được, bệnh của An An sẽ khỏi ngay tức thì.

 

Thế nhưng…

 

“Sao lại không được ạ?” Đường Vũ An ngạc nhiên nói.

 

Bất kể bọn họ có giao dịch thế nào, hệ thống cũng không báo giao dịch hoàn thành, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy cũng không tăng lên.

 

Chu Khởi ngẫm nghĩ một lát rồi nói với vẻ nặng nề: “Chắc là vì anh đã trở thành nhân viên rồi, không được tính là khách hàng nữa, nên không thể giao dịch với em được.”

 

Không thể giao dịch, không nhận được điểm tích lũy, nhiệm vụ hàng ngày cũng không hoàn thành được…

 

Lông mày Đường Vũ An cũng nhíu lại.

 

Nhưng cậu không hối hận vì đã chiêu mộ Chu Khởi làm nhân viên, ai mà biết được buổi tối ở bên ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm gì chứ? Chỉ cần bị cảm như cậu thôi đã là một chuyện phiền phức rồi.

 

Chỉ là, bây giờ phải làm sao đây?

 

“Anh ra ngoài tìm khách mới.”

 

Giọng Chu Khởi vang lên, “Bây giờ, đây là cách duy nhất.”

 

Đường Vũ An khẽ mấp máy môi, nhưng lại nhận ra mình dường như không có lý do gì để ngăn cản, sớm muộn gì họ cũng phải ra ngoài tìm khách mới, không thể cứ ở mãi trong tiệm tạp hóa cho đến khi dùng hết vật tư được.

 

Hơn nữa…

 

“Em ở đây trông nhà.” Chu Khởi nói bằng giọng điệu không cho phép từ chối.

 

Đường Vũ An không nhịn được bĩu môi, nhưng cũng biết với tình trạng cơ thể hiện tại của mình, có đi theo cũng chỉ tổ làm vướng chân anh, cuối cùng đành cúi đầu.

 

“Vậy anh phải bình an trở về đấy.” Cậu đưa tay ôm lấy Chu Khởi, tủi thân nói.

 

Khóe miệng Chu Khởi khẽ nhếch lên, nở nụ cười.

 

Anh hơi cúi đầu, dùng cằm cọ cọ vào mái tóc mềm mại của cậu, “Anh sẽ về mà, đừng lo.”

 

“Móc ngoéo đi.” Đường Vũ An chìa ngón út ra.

Chu Khởi đành bất lực đưa tay ra ngoắc lấy ngón tay cậu, cùng cậu hoàn thành lời giao ước.

 

Thế là sau khi ăn xong bữa trưa, Chu Khởi bèn đeo ba lô lên, tay cầm một cây gậy, rồi rời khỏi nhà dưới ánh Đường Vũ An nhìn theo.

 

——–

 

Trời rất sáng, nhiệt độ cũng tăng lên không ít.

 

Sau khi rời khỏi tiệm tạp hóa, Chu Khởi lấy tiệm làm trung tâm, bắt đầu khám phá xung quanh, cố gắng tìm kiếm dấu vết của con người.

 

Tuy làm thế nào để hoàn thành giao dịch với đối phương trong khi vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân cũng là một vấn đề cần cân nhắc, nhưng tiền đề của tất cả vẫn là phải tìm được người đã.

 

Chu Khởi quan sát một lát rồi đi về phía khu phế tích đối diện.

 

Anh nghĩ, nếu thật sự có người, chắc họ cũng sẽ trốn trong mấy tòa nhà bỏ hoang kia nhỉ?

 

Thành phố sụt lún, nhà cửa sụp đổ, ngoài tiếng gió rít gào vù vù và tiếng nước tí tách rơi xuống mặt đất, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, dường như cả thành phố chỉ có một mình anh.

 

Chu Khởi leo trèo, nhảy nhót, chạy băng qua những bức tường đổ nát.

 

Anh vốn không phải người nhát gan, nhưng khi vô tình giẫm phải thứ gì đó, cúi xuống mới phát hiện đó lại là một bộ xương khô vô danh đã phong hóa, rồi lại nhìn thấy hai hốc mắt đen ngòm trên hộp sọ trơ trụi, mặt anh vẫn tái đi.

 

Chu Khởi cố nén cơn buồn nôn mà chạy đi, mãi một lúc lâu sau anh mới hoàn hồn lại.

 

Tận thế.

 

Lần đầu tiên, một người lớn lên trong thế giới hòa bình như anh mới cảm nhận được ý nghĩa của từ này một cách trực quan đến vậy.

 

Đi suốt một chặng đường, chiếc áo khoác đồng phục của Chu Khởi đã trở nên bẩn thỉu, như thể vừa lăn lộn trong bùn đất.

 

Anh vốn là người cực kỳ ưa sạch sẽ, nhưng lúc này lại chẳng còn tâm trí đâu mà để ý. Hay nói đúng hơn, sự bẩn thỉu đó ngược lại còn cho anh một chút cảm giác an toàn giữa môi trường tĩnh lặng đến đáng sợ này.

 

Trong thế giới tận thế này, sạch sẽ gọn gàng quá đỗi nổi bật, hoàn toàn lạc lõng, không phù hợp với mọi thứ xung quanh.

 

Mặt trời trên đầu dần dần lên cao.

 

Chu Khởi ngồi xổm dưới một bức tường thấp, lấy một chai nước khoáng từ trong ba lô ra, vặn nắp uống một ngụm để bổ sung nước đã mất, rồi cúi đầu nhìn đồng hồ điện tử.

 

Tuy không biết thời gian của thế giới này được tính như thế nào, nhưng đồng hồ vẫn còn pin thì vẫn có thể hoạt động bình thường.

 

Đã gần hai tiếng trôi qua kể từ lúc anh rời khỏi tiệm tạp hóa.

 

Để giữ sức và đề phòng những nguy hiểm chưa biết, anh không đi một mạch, mà lùng sục kỹ lưỡng trong đống đổ nát, vì vậy tiến độ khám phá có hạn.

 

Ngoài một hai con vật nhỏ có tốc độ cực nhanh ra, anh không thấy bất kỳ sinh vật sống nào khác.

 

Thành phố tận thế hoang tàn này, không biết còn có con người sống sót hay không… Nếu không có, anh và An An phải làm sao bây giờ?

 

Chàng thiếu niên nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự chán nản.

 

Nhưng rất nhanh, Chu Khởi đã vực dậy tâm trạng, nhét chai nước vào ba lô, rồi đứng dậy tiếp tục khám phá.

 

Mãi đến hơn một tiếng sau, anh mới phát hiện ở một hướng nào đó có vài dấu vết có thể do con người để lại —

 

Đó là một cái cây nhỏ đã khô héo, đất xung quanh cây có dấu hiệu bị xới lên, hơn nữa còn để lại mấy dấu giày, xem kích cỡ thì chắc không phải của một người đàn ông trưởng thành.

 

Chu Khởi mừng thầm trong lòng, nhưng nhìn lại đồng hồ, anh không tiếp tục lần theo dấu vết nữa, mà sau một hồi do dự, anh đã chọn quay về theo đường cũ.

 

Giờ đã gần bốn giờ, hơn năm giờ trời sẽ bắt đầu tối, anh phải quay về tiệm tạp hóa trước khi trời sập tối.

 

Hơn nữa anh đã ra ngoài quá lâu, An An chắc sẽ lo lắng lắm, thằng bé còn đang sốt, nếu lúc này mà chạy ra ngoài tìm anh thì phiền phức to…

 

Thời gian trở về ngắn hơn lúc đi khá nhiều, chỉ mất một tiếng, Chu Khởi đã men theo những dấu hiệu để lại mà quay về tiệm tạp hóa.

 

Đúng như anh đã đoán —— anh còn chưa đến gần, đã thấy từ xa Đường Vũ An mở cửa tiệm tạp hóa, đang nhoài người trên tảng đá trước cửa, ngó nghiêng ngó dọc.

 

Cậu nhóc này cũng khá cảnh giác, rất nhanh đã phát hiện ra anh.

 

Thấy Chu Khởi, Đường Vũ An mừng rỡ, nhưng rồi lại đứng khựng tại chỗ, bắt đầu do dự không biết có nên trốn vào trong tiệm hay không.

 

“Em hết sốt hẳn chưa?” Cuối cùng Chu Khởi cũng đến trước mặt cậu.

 

Đường Vũ An chột dạ, đảo mắt lia lịa.

 

“Đã đỡ nhiều rồi…” Cậu cúi đầu, giọng nói rõ ràng vẫn còn yếu ớt.

 

Chu Khởi đưa tay định sờ trán cậu, nhưng rất nhanh đã để ý đến vết bẩn trên tay mình nên đành thôi.

 

“Vào trong rồi nói.”

 

“Vâng vâng.”

 

Đường Vũ An vội vàng quay người vào nhà.

 

Chu Khởi không vội vào trong, mà cởi áo khoác và giày để ở bên ngoài — lát nữa anh còn phải ra ngoài, có giặt cũng bằng thừa, bây giờ không có cách nào kiếm điểm tích lũy, nước càng phải dùng tiết kiệm.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đường Vũ An đợi anh vào trong, cẩn thận đóng cửa lại rồi mới nhìn anh nói: “Anh Tiểu Khởi đi lâu thật đấy, có thu hoạch được gì không ạ?”

 

Chu Khởi lắc đầu, “Không gặp được ai, nhưng có phát hiện vài dấu vết.”

 

Anh vừa nói vừa cởi quần ra. Đường Vũ An định đưa tay đỡ lấy nhưng bị Chu Khởi ngăn lại.

 

“Hôi rình, coi chừng ám mùi vào em bây giờ.”

 

“Giờ em đang nghẹt mũi, có ngửi thấy gì đâu.”

 

Đường Vũ An cười hì hì, khiến Chu Khởi đang mang nặng tâm sự cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng anh vẫn không đưa quần áo cho cậu.

 

Anh không quên bộ xương khô gặp trên đường, không biết có dính phải vi khuẩn gì không, An An bây giờ yếu ớt, tốt nhất là không nên để cậu chạm vào những thứ này.

 

Chu Khởi dùng một túi ni lông bọc chiếc quần đã cởi ra, cũng vứt luôn ra ngoài cửa, lúc này mới dám vào nhà.

 

“Hôm nay anh còn ra ngoài nữa không?” Đường Vũ An theo sau hỏi.

 

“Không đi nữa.” Chu Khởi nói.

 

Đợi đến sáu giờ trời sẽ tối hẳn, ra ngoài lúc này quá nguy hiểm, cũng chưa chắc đã tìm được người để giao dịch.

 

“Bây giờ nhiệt độ cơ thể của em là bao nhiêu?” Nhìn gò má ửng hồng của Đường Vũ An, Chu Khởi nhíu mày.

 

“Em không biết nữa…”

 

“Đi đo đi.”

 

“Ồ…”

 

Đường Vũ An ngoan ngoãn gật đầu, thấy Chu Khởi bình an trở về, cậu cũng yên tâm, bèn quay người đi lấy nhiệt kế.

 

Chu Khởi đi gội đầu tắm rửa, còn dùng cồn để khử trùng, lúc anh từ phòng tắm bước ra, định đi tìm Đường Vũ An thì nghe thấy một tiếng “rầm” rất lớn.

 

Sắc mặt Chu Khởi hơi thay đổi, anh vội vàng tìm theo tiếng động, cuối cùng phát hiện Đường Vũ An đã ngất xỉu ở đầu cầu thang tầng hai.

 

“An An!”

 

Anh vội vàng trèo lên lầu bế Đường Vũ An lên.

 

Gò má Đường Vũ An đỏ bừng, nóng hổi bất thường.

 

Chu Khởi gọi cậu mấy tiếng, nhưng chỉ nhận lại tiếng đáp mơ màng, anh vội vàng bế Đường Vũ An lên giường, lại đi lấy cồn tới, lau trán, lau sau tai và người cho cậu.

 

Đợi đến khi sắc mặt Đường Vũ An rõ ràng đã dễ chịu hơn, anh mới đo nhiệt độ cho cậu.

 

39,1°C.

 

Đây còn là kết quả sau khi đã hạ sốt vật lý rồi đấy.

 

Sao lại sốt lại rồi?

 

Lông mày Chu Khởi nhíu chặt, anh vội vàng đút cho cậu uống nốt hai gói Tiểu Sài Hồ còn lại, rồi nghĩ đến gì đó, anh lại chạy xuống lầu lấy mấy que kem từ tủ đông ra, dùng khăn mặt bọc lại rồi đặt lên trán Đường Vũ An.

 

Lúc Đường Vũ An tỉnh lại lần nữa, trời bên ngoài đã tối mịt.

 

Cậu thấy Chu Khởi đang canh giữ bên cạnh, nhớ lại mình hình như vừa ngất đi, chắc chắn là bệnh lại trở nặng, trong lòng không khỏi càng thêm chán nản và tự trách.

 

“Anh Tiểu Khởi…” Cậu khẽ gọi.

 

Nghe thấy tiếng cậu, Chu Khởi đang ngồi canh bên cạnh vội vàng ghé lại gần, “An An, em thấy sao rồi?”

 

“Khát… khát nước…”

 

Chu Khởi vội vàng rót nước muối đường đã pha sẵn trong bình giữ nhiệt ra, đỡ cậu dậy rồi đút cho cậu uống.

 

“Đói chưa?” Chu Khởi hỏi.

 

Đường Vũ An uống nước xong cảm thấy dễ chịu hơn, bèn lắc đầu nói: “Em không muốn ăn.”

 

“Không muốn ăn cũng phải ăn, hôm nay em chẳng ăn được mấy, phải bổ sung năng lượng thì cơ thể mới mau khỏe được.”

 

Chu Khởi đỡ cậu nằm xuống, rồi đứng dậy bưng bát cháo thịt bằm rau xanh vừa nấu xong tới đút cho cậu ăn.

 

Đường Vũ An ngoan ngoãn húp được nửa bát thì không ăn nổi nữa.

 

Chu Khởi cũng không ép cậu, anh lại đút cho cậu hai viên thuốc, thấy cậu lại thiếp đi mê man, anh bèn tiếp tục ngồi canh bên cạnh.

 

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của Đường Vũ An, mặt Chu Khởi vô cùng lo lắng.

 

Anh biết trận cúm lần này của An An rất nặng, trên tin tức vẫn nói suốt, dù được dùng thuốc kịp thời, đa số mọi người cũng phải mất một hai tuần mới khỏi hẳn.

 

Bọn họ bây giờ thiếu thốn thuốc men, hoàn toàn phải dựa vào sức đề kháng của chính An An, liệu có chịu đựng nổi không?

 

Hơn nữa, bản thân anh chắc cũng đã bị lây rồi, chỉ là chưa phát bệnh, nếu sau đó anh cũng đổ bệnh, ai sẽ chăm sóc cho An An?

 

Việc kiếm đủ điểm để đổi thuốc đặc trị đã là chuyện cấp bách trước mắt.

 

——

 

Bệnh tình của Đường Vũ An cứ tái đi tái lại, mãi đến nửa đêm mới ổn định lại, lúc này Chu Khởi mới có thể nằm xuống nghỉ ngơi.

 

Chỉ là sáng hôm sau, anh vẫn dậy từ năm giờ rưỡi.

 

Lúc anh thu dọn đồ đạc xong xuôi, chuẩn bị lên đường thì Đường Vũ An mới dụi mắt, lơ mơ đi xuống lầu.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

Nghe tiếng gọi mềm mại của cậu, vẻ mặt căng thẳng của Chu Khởi mới dịu đi.

 

“Thấy khá hơn chưa?” Anh bước tới sờ trán Đường Vũ An.

 

Lúc mới dậy, anh đã đo nhiệt độ cho Đường Vũ An, vẫn còn hơi sốt nhẹ, nhưng không còn nghiêm trọng nữa.

 

“Vâng, đỡ nhiều rồi.” Đường Vũ An gật đầu, thấy dáng vẻ chuẩn bị lên đường của anh, cậu không khỏi hỏi: “Anh sắp đi à?”

 

“Ừ, hôm nay đi sớm một chút, cố gắng đi được nhiều nơi hơn.”

 

Bất kể là thế nào, hôm nay nhất định phải chiêu mộ được khách hàng.

 

“Trưa nay có lẽ anh không về đâu, em tự nấu cơm ăn nhé, có tự chăm sóc mình được không?”

 

Nghe anh nói phải đi lâu như vậy, Đường Vũ An rất lo lắng, nhưng cũng hiểu bây giờ mình có đi theo cũng chỉ là kẻ làm vướng chân.

 

“Vâng, em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”

 

Cậu nhìn ba lô của Chu Khởi, “Anh đã mang đủ Đồ ăn và nước chưa?”

 

“Đủ rồi.” Chu Khởi gật đầu, “Trong bếp có cháo kê, em nhớ uống đấy.”

 

Đường Vũ An nói vâng, thấy anh chuẩn bị đi, cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng gọi anh lại.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh đợi một chút.”

 

Nói rồi cậu chạy lên lầu, một lát sau lại lạch bạch chạy xuống, giơ chiếc la bàn trong tay ra trước mặt Chu Khởi.

 

“Cái này là hôm qua lúc dọn dẹp hàng hóa em tìm thấy, anh xem có dùng được không?”

 

Chu Khởi nhận lấy la bàn, có chút bất ngờ. Anh xoa đầu Đường Vũ An, nói: “Rất hữu ích, cảm ơn em.”

 

Đường Vũ An cười toe toét rồi tiễn Chu Khởi ra cửa.

 

Chu Khởi không cho cậu ra khỏi tiệm tạp hóa, sau khi đóng cửa tiệm lại, anh mới cố nén cơn buồn nôn, mặc bộ quần áo bẩn thỉu hôm qua vào, rồi xỏ giày.

 

Tiếp đó, anh lấy la bàn ra thử.

 

Từ trường của thế giới này tương tự như của Trái Đất, dù anh có xoay la bàn thế nào, kim chỉ nam vẫn chỉ về một hướng.

 

Tuy không chắc đó là hướng Nam, nhưng nó vẫn có tác dụng chỉ hướng.

 

Chu Khởi gật đầu, sau khi đeo khẩu trang, anh lại một mình rời khỏi tiệm tạp hóa, định đến nơi hôm qua đã phát hiện dấu vết để xem thử.

 

———-

 

Sau khi Chu Khởi rời đi, Đường Vũ An cũng không hề rảnh rỗi.

 

Hôm nay tinh thần cậu đã tốt hơn nhiều, không còn lúc nào cũng lơ mơ buồn ngủ như hôm qua nữa.

 

Đường Vũ An ăn xong cháo kê, sau đó liền làm nhiệm vụ quét dọn và sắp xếp hàng hóa, còn về việc nhập hàng cho cửa hàng… cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn đổi lấy 10L nước.

 

10L nước thực ra cũng không nhiều, đổ vào thùng cũng chỉ được hơn nửa một chút, nước họ dùng trước đó chủ yếu vẫn là từ chum nước trong nhà.

 

Đột nhiên lại hết việc để làm, Đường Vũ An ngồi ngẩn người một lúc, rồi đứng dậy đi ra cửa sau, gỡ thanh đòn gánh mà Chu Khởi dùng để chặn cửa ra, hé cửa nhìn ra ngoài.

 

Sau khi chắc chắn không có nguy hiểm gì, Đường Vũ An mới bước ra ngoài, tưới một ít nước cho mấy chậu cây mẹ cậu trồng.

 

Vì nhớ lời dặn của Chu Khởi, cậu tưới nước xong liền vội vàng quay vào nhà, đóng cửa lại rồi dùng đòn gánh chặn cửa lần nữa.

 

Lại rảnh rỗi, cũng không muốn quay lại ngủ, Đường Vũ An bèn ngồi trong nhà, mở bảng hệ thống ra tiếp tục sắp xếp hàng hóa, lựa ra những thứ sắp hết hạn, rồi lại cẩn thận ngẫm nghĩ xem mình có bỏ sót chức năng nào của hệ thống không.

 

Chẳng biết từ lúc nào, đã đến giữa trưa.

 

Anh Tiểu Khởi vẫn chưa về…

 

Đường Vũ An đợi đến sốt ruột, cuối cùng dứt khoát lấy sách giáo khoa của mình ra, bắt đầu lật xem từng trang.

 

Kết quả lật được nửa chừng, bảng hệ thống đột nhiên hiện ra.

 

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành một giao dịch với một khách hàng mới và thu được lợi nhuận, điểm kinh nghiệm +3, điểm tích lũy +9.】

 

Đường Vũ An: Woa!

 

Hết chương 4.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tiểu An: Anh Tiểu Khởi nhà mình giỏi thật~

 

Chương 4: Cục Diện Áp Đảo

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên