Chương 40: Sau Khi Trọng Sinh, Cậu Thiếu Gia thật Không Tranh Giành Nữa (Thượng)

Chương 40: Sau Khi Trọng Sinh, Cậu Thiếu Gia thật Không Tranh Giành Nữa (Thượng)

 

“Tiểu Hạc! Em không sao chứ?!”

 

Một đám người như máy cày, ầm ầm lao ra khỏi nhà, bảy tay tám chân đỡ cậu thiếu niên trong ao dậy.

 

Vị này, chính là cậu thiếu gia giả được cưng chiều như châu như ngọc đây mà.

 

Lúc này, anh cả của cậu ta, một tinh anh trong giới kinh doanh, đang mặc bộ vest quỳ một gối sau lưng, ôm cậu ta vào lòng.

 

Anh hai của cậu ta, một ảnh đế nổi tiếng, nhuộm mái tóc màu bạc, khuyên tai kim cương bên tai trái lấp lánh, che chắn bên sườn trái.

 

Anh ba của cậu ta, một ngôi sao mới nổi trong giới học thuật, đeo một cặp kính gọng vàng. Đôi tay vốn dùng để cầm dao phẫu thuật kia đang nắm chặt cánh tay phải của cậu ta, che chắn bên sườn phải.

 

Cha của cậu ta, gia chủ nhà họ Thẩm, một quý ông nho nhã dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ gìn rất tốt, đang ngồi xổm trước mặt, nhíu mày đưa tay sờ trán cậu ta.

 

Bốn người nhà, cho cậu ta hưởng thụ sự bảo bọc toàn diện không góc chết.

 

Nóng hầm hập, chẳng chu đáo tí nào.

 

Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Các người vây chặt quá rồi đấy.”

 

Trời nóng hơn ba mươi sáu độ, một đám người chồng lên nhau như xếp hình, chẳng lẽ sợ người ở giữa không được om cho vừa chín tới hay sao?

 

Đám người này vội vàng tản ra, để lộ cậu thiếu gia giả ở giữa.

 

Lúc này, quần áo cậu thiếu gia giả đã ướt sũng. Chiếc áo phông trắng dính nước, áp sát vào người, để lộ ra màu da thịt bên dưới, cũng trắng như tuyết.

 

Đuôi tóc cậu ta vương những giọt nước long lanh, giọt nước lăn qua đuôi mắt hoe đỏ và đôi môi đỏ mọng, vì ho mà hai gò má ửng lên hai vầng hồng tươi.

 

Anh cả và anh hai đưa cậu thiếu gia giả về phòng thay đồ. Anh ba thì nhíu mày nhìn tôi, sững người một lúc, rồi lại nhíu mày chất vấn: “Ban nãy anh đứng gần như vậy, tại sao không cứu em trai tôi?”

 

Loại câu hỏi thiểu năng này, trước nay tôi vẫn chẳng thèm trả lời.

 

Trợ lý bước lên một bước, mỉm cười giải thích: “Thưa ngài, cái ao nhỏ này chỉ sâu bốn mươi centimet thôi, vừa ngập đến đầu gối của em trai ngài.”

 

Gã đàn ông kia nghẹn họng một lúc, rồi lại nói: “Em trai tôi từ nhỏ đã ốm yếu, không chịu được lạnh đâu.”

 

Trợ lý vẫn giữ nụ cười trên môi: “Vậy thì từ nhỏ cậu ấy đã nên nhớ phải tránh xa những nơi nguy hiểm như ao hồ.”

 

Mặt ông anh ba đỏ bừng, còn muốn nói gì đó nữa thì bị gia chủ nhà họ Thẩm đè vai lại. Ông ta chào tôi: “Tổng tài, lâu rồi không gặp.”

 

Tôi gật đầu với ông ta.

 

Ông ta lại nói: “Ban nãy thằng ba nhà tôi có hơi thất lễ, nó còn nhỏ tuổi, vẫn đang đi học ở trường, chưa từng gặp ngài.”

 

Rõ ràng ban nãy ông ta có cơ hội ngăn Thẩm Tam lại, nhưng lại đợi đến khi Thẩm Tam bị trợ lý của tôi dồn vào thế bí mới lên tiếng, rõ ràng là cũng bất mãn với hành vi “thấy chết không cứu” của tôi.

 

Tôi cười như không cười: “Cậu ba nhà Thẩm gia một lòng thành thật, sao có thể coi là thất lễ được. Chỉ có điều ở tuổi này, cũng không còn nhỏ nữa.”

 

Còn lớn hơn tôi một tuổi mà vẫn dám nói là trẻ con.

 

Thẩm Tam nghe vậy, nhíu mày nói: “Tôi…”

 

May là, chưa đợi gã ta mở lời đã bị Thẩm Nhị vội vã chạy tới cắt ngang.

 

“Tổng tài.”

 

Anh ta giới thiệu với Thẩm Tam: “Đây là Tổng tài của Tập đoàn Hoàn Tinh.”

 

Thấy Thẩm Tam vẫn chưa phục, anh ta lại ghé tai nói nhỏ thêm một câu: “Chính là vị năm tuổi đã chính thức tiếp quản tập đoàn, mười sáu tuổi đã lấy được bằng tiến sĩ kép đó.”

 

Thẩm Tam phục rồi.

 

……..

 

Thẩm nhị gia vội vã chạy từ sân sau tới, mời tôi vào phòng khách.

 

Vẻ mặt ông ta áy náy, nhỏ giọng xin lỗi mấy lần.

 

“Thật ngại quá, anh cả tôi và mấy đứa cháu quá để tâm đến thằng cháu út. Lời nói và hành động của họ có chỗ nào không phải, tôi thay mặt bọn họ xin lỗi ngài, ngài đừng để trong lòng.”

 

Chuyện tung tích cô con gái nhà họ Thẩm, tôi không định làm ầm lên, chỉ định nói cho một mình Thẩm nhị gia biết, thế là chúng tôi đi về phía thư phòng.

 

Đúng lúc gặp Thẩm Đại đang dạy dỗ em trai: “Sao cậu không trông chừng em trai cho cẩn thận! Tôi biết ngay là cậu không có ý tốt mà!”

 

Cậu thiếu gia thật cúi đầu, đứng trước mặt Thẩm Đại, yếu ớt phản bác: “Em không có…”

 

Thẩm Đại càng nổi nóng hơn, thất vọng nói: “Cậu còn học được thói cãi láo à, quả nhiên là được loại cha mẹ đó nuôi lớn, đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên đặt quá nhiều hy vọng vào cậu!”

 

Thẩm Đại giận quá mất khôn, nói xong cũng biết mình lỡ lời, nhưng lại thấy cậu thiếu gia thật đột ngột ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt đen trắng rõ ràng. Đồng tử cậu ta trong veo, giọng nói vì tức giận và không thể tin nổi mà khẽ run lên: “Là tôi muốn bị bế nhầm chắc?! Được họ nuôi lớn là lỗi của tôi sao?!”

 

Bị cãi lại như vậy, chút áy náy nhỏ nhoi của Thẩm Đại tan biến không còn dấu vết, gã lạnh lùng gầm lên: “Vậy là cậu trách chúng tôi? Cậu trách cha đã không trông chừng cậu cẩn thận? Hay trách mẹ đã không qua khỏi!”

 

“Nếu không phải vì sinh cậu khó, thì mẹ đã không chết! Cậu không biết thông cảm cho nỗi lòng của cha thì thôi đi, còn dám trách chúng tôi?”

 

“Hơn nữa cha mẹ nuôi của cậu, dù có đối xử với cậu không tốt thế nào đi nữa, thì bọn họ cũng đã nuôi cậu khôn lớn! Có công ơn dưỡng dục với cậu! Cậu nói những lời như vậy thì có khác gì đồ vong ân bội nghĩa đâu!”

 

Cậu thiếu gia thật tức đến toàn thân run rẩy, đôi mắt trong veo ngập tràn nước mắt.

 

Rõ ràng, cậu ta không có kinh nghiệm đối phó với thứ logic vô lý này.

 

Tôi cũng không.

 

Rất ít người dám dùng thứ logic côn đồ không hề có cơ sở này để hạ bệ nhân cách của tôi.

 

Những kẻ dám làm vậy, đều đã phá sản cả rồi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Thẩm nhị gia nghe những lời này, liên tục liếc mắt nhìn tôi, sắc mặt tái mét, muốn xông ra ngăn cản màn kịch lố bịch này, nhưng đã bị tôi nhẹ nhàng đè vai lại.

 

Cùng lúc đó, tiếng “kẽo kẹt” khẽ khàng vang lên, cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra, cậu thiếu gia giả hỏi: “Anh cả? anh trai nhỏ? Hai người đang nói gì vậy?”

 

Cậu thiếu gia giả đã thay một bộ đồ khác, áo sơ mi ngắn tay thoải mái màu xanh nhạt, quần short vest màu be, đều là hàng đặt may cao cấp mùa mới nhất. Muốn mua không chỉ cần đặt trước, mà còn phải có thân phận hội viên cao cấp.

 

So với cậu ta, quần áo trên người cậu thiếu gia thật trông bình thường hơn nhiều, chỉ là hàng của vài thương hiệu nhỏ, không đến nỗi tệ, nhưng so với các thiếu gia khác nhà họ Thẩm, đặc biệt là cậu thiếu gia giả, thì kém xa một trời một vực.

 

Đến mức, chỉ có thể duy trì vẻ ngoài tươm tất, người tinh mắt nhìn vào là biết ngay ai mới là người thực sự được cưng chiều.

 

Gương mặt Thẩm Đại lập tức dịu lại, gã nhẹ nhàng vuốt ve cậu thiếu gia giả đang đi tới bên cạnh, thân mật khoác tay gã: “Không có gì đâu.”

 

Cậu thiếu gia giả nhìn Thẩm Đại, rồi lại nhìn cậu thiếu gia thật đối diện, ra vẻ đã hiểu: “Anh cả, có phải anh lại mắng anh trai nhỏ rồi không!”

 

Cậu ta áy náy liếc nhìn cậu thiếu gia thật, đuôi mắt vương một vệt nước: “Thật sự không phải lỗi của anh trai nhỏ đâu, là em, đều tại em cả.”

 

Thẩm Đại thở dài: “Em đúng là quá lương thiện, nó ghen tị với em, có ý đồ xấu với em, sau này em tránh xa nó ra một chút.”

 

Cậu thiếu gia giả phồng má, yếu ớt phản bác: “Không phải như vậy đâu…”

 

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng lòng của cậu ta.

 

【Làm sao bây giờ, anh cả hiểu lầm thật rồi.】

 

【Haiz, mình biết mình làm không đúng, xin lỗi nhé, anh trai nhỏ…】

 

【Một đứa em trai độc ác như mình, đợi đến khi mọi chuyện vỡ lở, chắc chắn anh cả sẽ ghét bỏ mình lắm. Nhưng dù chỉ là bây giờ thôi cũng được, ít nhất bây giờ anh cả là người cưng chiều mình nhất.】

 

【Một tên con tu hú chiếm tổ chim khách, đã đánh cắp một chút tình yêu thương vốn thuộc về gia đình. Nếu không có vụ bế nhầm đó, có lẽ cả đời này mình cũng không có được sự cưng chiều vô điều kiện như vậy.】

 

【Mình thật là hèn hạ, nhưng dù cho một kẻ hèn hạ và nhỏ bé như mình cũng muốn có được tình yêu thương trọn vẹn.】

 

【Anh trai nhỏ, đợi em hoàn thành nhiệm vụ, để cốt truyện đi đúng hướng, em sẽ trả lại cha và các anh cho anh, rồi một mình lặng lẽ chết đi. Anh đừng hận em nhé.】

 

Tôi thấy, theo sau chuỗi tiếng lòng dài dằng dặc của cậu thiếu gia giả, tay Thẩm Đại đã cứng đờ lại mấy lần.

 

Đặc biệt là khi cậu ta nghĩ đến “lặng lẽ chết đi”, cánh tay Thẩm Đại còn nổi cả gân xanh.

 

Xem ra, lần này người nghe được tiếng lòng của cậu ta không chỉ có mình tôi, mà còn có cả Thẩm Đại.

 

Ngược lại, cậu thiếu gia thật thì cúi đầu, hai tay nắm chặt, không có phản ứng gì.

 

Thẩm nhị gia bên cạnh cũng không có phản ứng, mặt ông ta đã tức đến xanh mét tím tái, không biết còn tưởng người vừa rơi xuống ao là ông ta ấy chứ.

 

Tôi nhìn màn kịch hay trước mắt, vô cùng kinh ngạc mà nhắc nhở: “Tôi nhớ không nhầm thì, cái ao dưới kia sâu chưa đến bốn mươi centimet?”

 

Chỉ một cái ao sâu bốn mươi centimet, nước tôi xả bồn tắm còn sâu hơn thế nhiều.

 

Thẩm Đại nhận ra tôi, gã hít một hơi thật sâu, nén cơn giận xuống: “Tổng tài, ngài không biết đó thôi, tâm tư nó không trong sáng, trước đây vì tranh giành sự cưng chiều đã làm ra rất nhiều chuyện rồi, tôi chỉ sợ nó làm hại Tiểu Hạc thôi.”

 

Tôi nhướng mày: “Thẩm đại công tử đúng là đại nghĩa diệt thân.”

 

“Có điều, lần này anh nói sai rồi. Ngay từ đầu, cậu ấy đã khuyên Thẩm Hạc tránh xa ao nước. Sau đó Thẩm Hạc nói nóng, nhờ cậu ấy đi lấy ô, chỉ một lúc không để mắt tới, mới ngã vào ao.”

 

“Nhưng tôi thấy, hai vị tiểu công tử nhà họ Thẩm vốn sinh cùng ngày, cũng không đến mức phải để người này trông chừng người kia.”

 

“Huống hồ, tuổi của hai vị tiểu công tử cũng không còn nhỏ nữa.”

 

Nghe tôi nói xong, mặt cậu thiếu gia giả hơi tái đi, còn trên mặt Thẩm Đại lại không có chút áy náy nào, chỉ có sự tức giận ngấm ngầm vì bị tôi vạch trần.

 

Tôi cười nhẹ, nói với Thẩm nhị gia: “Mời, phiền Thẩm nhị gia dẫn đường.”

 

Xem ra, sự tức giận của nhà họ Thẩm, nói đúng hơn không phải vì cậu thiếu gia thật không trông chừng người cẩn thận, mà là vì cậu thiếu gia giả lại không coi trọng sức khỏe của chính mình, dám liều mình bị sốt để hãm hại cậu thiếu gia thật.

 

Họ không muốn để lộ việc mình có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu thiếu gia giả, lại không nỡ trút giận lên cậu ta, thế là liền đổ hết mọi tức giận lên đầu cậu thiếu gia thật. Thậm chí còn tìm sẵn cả lý do – mẹ của họ là vì sinh cậu thiếu gia thật khó mà qua đời, cậu thiếu gia thật chính là kẻ đã giết chết mẹ mình. Và bây giờ, cậu thiếu gia giả cũng sẽ vì dọn đường cho cậu thiếu gia thật mà chết.

 

Một cái nồi đen khổng lồ úp xuống, thế là họ có thể an tâm trút giận lên cậu thiếu gia thật rồi.

 

……

 

Người bình thường trong nhà họ Thẩm quả thực không nhiều, Thẩm nhị gia có thể được tính là một.

 

Sau khi nói cho Thẩm nhị gia biết chuyện tiểu thư thật giả, ông ta sững sờ một hồi lâu, rồi đột ngột đứng dậy, quả quyết nói: “Cảm ơn Tổng tài nhiều lắm, ngày khác tôi nhất định sẽ dẫn con gái đến cửa cảm tạ! Tôi phải đi đón con bé về ngay mới được!”

 

Thẩm nhị gia nói, Tiền Tri Chi dù sao cũng là máu mủ ruột thịt của ông, bây giờ lại dọn ra khỏi nhà họ Thẩm, chắc chắn phải đón về.

 

Còn Khương Thanh Xu sớm đã là tiểu đại sư nổi tiếng trong giới, chuyện trước ba tuổi cũng nhớ rõ, thực ra có thể trở về nhà họ Thẩm, nhưng cô ta không những không về, mà còn đổi cả tên. Có lẽ là từ sư phụ của mình đã nhìn ra được điều gì đó, biết nhà họ Thẩm không phải là duyên phận của mình, nên không có ý định quay về nữa.

 

Nhưng dù sao cũng đã nuôi ba năm, nếu Khương Thanh Xu gặp khó khăn, ông nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.

 

Thấy Thẩm nhị gia lòng như lửa đốt muốn tìm con gái, tôi cũng không định ở lại thêm.

 

Hai tay Thẩm nhị gia lướt trên bàn phím nhanh như bay, tạo ra cả tàn ảnh. Tôi thấy tò mò, bèn nhìn chằm chằm vào tay ông ta một lúc. Ông ta cảm nhận được ánh mắt của tôi, có chút ngại ngùng cười cười, rồi hào phóng xoay màn hình cho tôi xem.

 

 Ba Thẩm: Tìm được em gái rồi, ai đi đón đây?

 

 Anh Cả: Tạm dừng cuộc họp, con đi đón!

 

 Anh Hai: Hủy concert, con đi đón!

 

 Anh Ba: Tạm dừng cuộc thi, con đi đón!

 

… Đúng rồi, suýt chút nữa thì tôi đã quên, nhà Thẩm nhị gia cũng có ba người con trai, lần lượt là tinh anh giới kinh doanh, ca sĩ nổi tiếng, và tay đua xe hàng đầu.

 

Cái đội hình này quen mắt ghê, hình như đã thấy ở đâu rồi thì phải.

 

Hết chương 40.

Chương 40: Sau Khi Trọng Sinh, Cậu Thiếu Gia thật Không Tranh Giành Nữa (Thượng)

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên