Chương 40: Tuyên Án Tử Hình
Đây không phải lần đầu Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh trút bỏ bộ đồng phục, nhưng có lẽ vì hiếm khi được thấy nên lần này gặp lại, hắn vẫn không giấu nổi vẻ sững sờ kinh diễm.
Bên trong là một chiếc áo lót màu trắng, bên ngoài khoác áo cardigan len pha màu vàng ấm áp, vừa tôn lên nước da cậu thêm phần tiên khí lại vừa non nớt. Bất cứ ai đi lướt qua cậu đều không thể kìm lòng được mà ngoái đầu lại nhìn thêm một cái.
Nhìn nhiều thành ra khiến Tiêu Dã có cảm giác thật khó chịu, như thể báu vật nhà mình bị kẻ khác nhòm ngó vậy. Thế là hắn lôi một chiếc mũ trong ba lô ra, đội lên đầu Quý Nam Tinh: “Hơi nắng đấy, đừng để bị sạm da.”
Quý Nam Tinh vốn không thích đội mũ, cậu thích phơi nắng hơn, bèn đưa tay định gỡ xuống.
Tiêu Dã liền nắm lấy tay cậu: “Cứ đội đi. Hôm nay cậu ăn mặc đẹp thế này, tôi sợ có người thấy sắc nảy lòng tham. Nhà thi đấu đông người lắm, che mặt đi một chút.”
So với hơi ấm của ánh mặt trời, sự đụng chạm của Tiêu Dã lại chân thực hơn. Vì vậy, Quý Nam Tinh không phản kháng nữa, mặc cho hắn nắm tay mình dắt đi.
Tại sân bóng rổ của nhà thi đấu, giữa những tiếng ồn ào huyên náo như muốn thổi bay cả nóc nhà, Tiêu Dã dẫn Quý Nam Tinh đẩy cửa bước vào. Vừa vào trong, mấy cô nữ sinh đã vây lại, tay cầm đủ loại nước khoáng các nhãn hiệu, nhiệt tình đến mức chỉ hận không thể nhét thẳng vào lòng Tiêu Dã.
Quý Nam Tinh đi sau lưng hắn, vẻ mặt cậu thật cạn lời. Ra trận một mình lẻ loi ư? Ngay cả một người đưa nước cũng chẳng có?
Lẽ ra cậu không nên tin vào lời ngon tiếng ngọt của Tiêu Dã mới đúng.
Bị vây quanh nhưng Tiêu Dã chẳng nhận một chai nào. Sợ các cô quá nhiệt tình, hắn vội vàng tóm lấy người phía sau, cười hì hì đưa tay cản đám đông: “Các vị tiểu thư cứ từ từ nào, làm ơn nhường đường một chút, đừng chen lấn làm em trai tôi bị kẹt lại phía sau!”
Với một người như Quý Nam Tinh, dù có khoác bao tải rách cũng vẫn là kẻ nổi bật nhất giữa đám đông, nói gì đến bộ dạng này. Cậu vừa đến đã có không ít người để ý, thấy cậu đi cùng Tiêu Dã thì ai nấy đều sớm nhịn không được muốn làm quen.
Lúc này nghe Tiêu Dã nói là em trai mình, có cô nữ sinh nhiệt tình bạo dạn cười hỏi: “Gen nhà cậu tốt quá đi mất, em trai bao nhiêu tuổi rồi? Tên là gì thế?”
Cổ tay Quý Nam Tinh đang bị Tiêu Dã nắm, nhưng điều đó không cản được cậu vươn tay kia nhéo vào eo hắn.
Tiêu Dã nén đau, cười toe toét khoe hàm răng: “Được rồi, được rồi, mọi người đừng vây nữa, làm ơn nhường đường đi mà, không cho tôi đi thì làm sao vào sân bây giờ!”
Khán giả chỉ có thể ngồi trên khán đài, bên dưới là khu hậu cần của đội bóng. Tiêu Dã dẫn Quý Nam Tinh đột phá vòng vây, cuối cùng cũng đến được khu hậu cần. Hắn nóng đến toát cả mồ hôi, bèn cởi phăng áo khoác ra: “Nếu cậu thấy lạnh thì cứ mặc áo khoác của tôi vào.”
Ánh mắt Quý Nam Tinh nhìn hắn có hơi mất thiện cảm.
Tiêu Dã cười khoác vai bá cổ cậu: “Sao không vui thế, cười một cái cho anh xem nào.”
Quý Nam Tinh: “Muốn ăn đòn à?”
Sợ thực sự chọc cho người ta tức đến mức quay đầu bỏ đi, Tiêu Dã không dám làm càn nữa. Hắn kéo cậu đến chỗ ngồi của đội mình, vừa giới thiệu: “Đây đều là đồng đội chơi bóng của tôi, không phải đội chuyên nghiệp gì đâu, chỉ là một nhóm dân nghiệp dư yêu thích thể thao thôi. Thỉnh thoảng sẽ có một vài nhà tài trợ cho các sự kiện, thắng một trận là có tiền thưởng đấy.”
Một đám con trai cao to vạm vỡ cười chào hỏi Quý Nam Tinh. Có người vừa nghe thấy lời Tiêu Dã nói nên trêu đùa: “Sao trước đây không thấy cậu dẫn em trai đến chơi cùng thế? Em trai ngồi đi, bên kia có nước ngọt đó, muốn uống gì cứ lấy tự nhiên!”
Quý Nam Tinh cười với mọi người: “Cậu ấy nói đùa thôi, tôi là bạn học của cậu ấy.”
Người vừa nói chuyện đấm một phát vào vai Tiêu Dã: “Mẹ kiếp, thằng ranh nhà cậu cũng biết chiếm hời của người khác ghê.”
Tiêu Dã đẩy bọn họ ra: “Thôi thôi, đi khởi động cả đi, đừng có vây quanh bạn học nhỏ nhà tôi nữa.”
Sợ ghế cứng, Tiêu Dã gấp quần áo của mình lại định lót cho cậu ngồi. Quý Nam Tinh liền cầm lấy chiếc áo đắp lên đùi mình. Chiếc áo còn vương hơi thở của Tiêu Dã, dùng để lót ghế thì phí quá, chi bằng đắp lên người còn giữ ấm được một lúc.
Tiêu Dã cũng mặc kệ cậu, hắn đặt ba lô lên chiếc ghế bên cạnh, rồi lại lấy một chiếc tai nghe chụp tai từ trong đó ra: “Đúng rồi, thuốc của cậu đâu?”
Quý Nam Tinh ngẩng đầu, có chút mông lung: “Thuốc gì cơ?”
Tiêu Dã ngồi xổm xuống, sợ tiếng ồn trong nhà thi đấu quá lớn khiến cậu không nghe rõ, hắn liền ghé sát lại gần Quý Nam Tinh: “Thuốc tim ấy, cậu không mang theo người à?”
Quý Nam Tinh vốn chẳng hề có ý định duy trì hình tượng bệnh tật ở nơi nào khác ngoài trường học, sao có thể mang thuốc theo được. Hơn nữa, đó cũng chẳng phải thuốc men gì, chỉ là vitamin C được đặc chế thành dạng viên nén mà thôi. Cậu bèn lắc đầu với hắn.
Ánh mắt Tiêu Dã nhìn cậu không tán thành. Loại thuốc này sao có thể không mang theo bên mình được chứ. Hắn lo lắng dặn dò: “Vậy nếu cậu thấy không khỏe ở đâu thì phải nói ngay với tôi nhé, chỉ cần vẫy tay là tôi thấy liền.”
Nói xong, hắn đeo chiếc tai nghe trong tay lên tai Quý Nam Tinh.
Tai nghe chống ồn vừa được đeo vào, toàn bộ âm thanh của nhà thi đấu dường như bị một lớp màng ngăn cách. Không còn là sự huyên náo ngay bên tai nữa, dù vẫn nghe được vài âm thanh nhưng chúng đã bị đẩy ra xa, khiến cho thế giới trong khoảng không gian nhỏ bé này như thể trở nên tĩnh lặng.
Đeo tai nghe cho cậu xong, Tiêu Dã lại lôi ra một chiếc bình giữ nhiệt. Sợ Quý Nam Tinh không nghe thấy, hắn bèn kéo nhẹ một bên tai nghe, ghé sát vào tai cậu dặn dò: “Bình này mới tinh, bên trong có nước lê, còn nóng đấy, lúc uống cậu cẩn thận một chút.”
Sau khi chắc chắn không bỏ sót điều gì, Tiêu Dã mới cởi áo hoodie ra, chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay, bên ngoài khoác thêm áo lưới thi đấu rồi vào sân.
Hắn muốn Quý Nam Tinh đến xem hắn chơi bóng, nhưng sao có thể chỉ nghĩ đến niềm vui của riêng mình. Hắn đã đưa người ta ra ngoài thì đương nhiên phải có trách nhiệm, phải chăm sóc cho tốt.
Tài liệu chị dâu đưa cho hắn có ghi, người bệnh tim kỵ nơi ồn ào. Nhưng tuổi còn trẻ, đâu thể ngày này qua tháng nọ cứ ru rú một chỗ yên tĩnh. Vì vậy, đeo tai nghe để cách âm, lại có thể ra ngoài xem náo nhiệt một chút, chẳng phải quá tốt rồi sao.
Chỉ là, đợi sau khi đấu xong, hắn phải hỏi xem thuốc Quý Nam Tinh uống là hiệu gì. Sau này hắn cũng phải mang theo bên mình, lỡ đâu có ngày cần đến mà cái đồ ngốc Quý Nam Tinh này lại quên mang thì sao.
Đúng là, phận làm anh lớn, lo đến bạc cả đầu.
Phong cách chơi bóng của Tiêu Dã cũng hoang dã y như cái tên của hắn, xông pha quyết liệt, tả xung hữu đột, nhưng vẫn có kỹ thuật phối hợp với đồng đội. Hắn không ham công, chỉ cần bóng trong tay, nếu có thể chuyền cho đồng đội ghi điểm, hắn đều sẽ chuyền đi. Trừ khi góc độ quá hiểm, đồng đội không có khả năng ghi bàn, hắn mới tự mình đột phá vòng vây để lên rổ.
Vừa phải bao quát toàn cục, vừa phải liên tục để mắt đến đồng đội lại vừa phải phòng thủ đối phương, bận rộn đến thế mà Quý Nam Tinh vẫn thấy hắn thỉnh thoảng lại liếc về phía mình.
Trên đùi đắp áo khoác của Tiêu Dã, trong lòng ôm chiếc áo hoodie của hắn, tay cầm bình nước lê, trên đầu đeo tai nghe cũng do hắn chuẩn bị.
Nhìn một hồi, Quý Nam Tinh bất giác mỉm cười. Đúng lúc này, Tiêu Dã quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Thấy cậu cười, Tiêu Dã cũng lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
Ngắm nhìn dáng vẻ tung hoành của hắn trên sân bóng, tràn đầy sức sống thanh xuân, cùng sự nhiệt huyết khi hoan hô đập tay với đồng đội sau mỗi cú ghi điểm, Quý Nam Tinh thầm nghĩ, đây có lẽ chính là dáng vẻ đẹp đẽ nhất của một thiếu niên tuổi trẻ.
Vì là đội bóng nghiệp dư chơi theo sở thích, vậy nên bọn họ cũng không có huấn luyện viên. Giờ nghỉ giữa hiệp, bọn họ chỉ cùng nhau bàn bạc chiến thuật cho hiệp sau, tự điều chỉnh vị trí. Bàn xong, Tiêu Dã đi thẳng về phía Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh đưa cho hắn một chai nước.
Tiêu Dã tu ừng ực mấy ngụm, rồi cầm chiếc khăn bên cạnh lau mồ hôi trên mặt và người: “Thế nào, ngồi đây xem có chán không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu. Toàn là những thiếu niên nhiệt huyết, hừng hực sức sống, tuy hơi ồn ào, nhưng thỉnh thoảng náo nhiệt một chút cũng không tệ.
Tiêu Dã cầm bình nước của cậu lên lắc lắc, cảm thấy cậu chưa uống được bao nhiêu, liền tự tay mở nắp, đưa ống hút có sẵn của bình đến bên miệng cậu: “Nhanh uống lúc còn nóng đi, để nguội uống dễ đau bụng lắm.”
Quý Nam Tinh đã phần nào quen với cách chăm sóc như mẹ già của hắn, cậu nhận lấy bình nước, nói: “Tôi biết uống mà, cậu cứ tập trung chơi bóng của cậu đi.”
Tiêu Dã cười đáp: “Được, thắng trận này lấy tiền thưởng mời cậu đi ăn.”
Tiếng còi vang lên, hai đội lại vào sân.
Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra kết nối bluetooth với tai nghe, rồi tìm nhạc trong một bộ anime nhiệt huyết. Vừa nghe nhạc vừa xem bóng rổ, quả là càng thêm hợp.
Kỹ thuật của đội đối phương không được tốt lắm, tỉ số hiệp một đã bị đội của Tiêu Dã kéo dãn khá xa, có lẽ tinh thần cũng bị ảnh hưởng. Sang hiệp hai, rõ ràng bọn họ đã đuối sức, cả nhịp độ trận đấu cũng chậm lại.
Quý Nam Tinh liếc nhìn đồng hồ, sắp ba giờ rồi, chắc cũng sắp kết thúc thôi.
Cậu đang định tháo tai nghe ra cho thoáng thì điện thoại hiển thị cuộc gọi đến, Mộ Xuân gọi, đội trưởng đội một của Cục Quản lý.
Quý Nam Tinh nhận cuộc gọi, Mộ Xuân ở đầu dây bên kia ồ một tiếng: “Ồn ào quá nhỉ. Hôm nay không phải cuối tuần sao, cậu đang ở đâu thế, tiết thể dục của trường à?”
Quý Nam Tinh chỉnh lại tai nghe để micro dễ thu âm hơn: “Em đang ở sân bóng rổ, có chuyện gì sao?”
Mộ Xuân: “Tứ Phương Đỉnh của sư phụ em có ở chỗ em không?”
Quý Nam Tinh: “Không có, sư phụ em mang đi rồi.”
Mộ Xuân thở dài: “Anh cũng đoán vậy mà.”
Quý Nam Tinh: “Vì chuyện của Bạch Lâu à?”
Mộ Xuân ừ một tiếng: “Tội giết người chôn xác của Mạnh Hồng Vĩ đã được định rồi. Hắn ta chọn Đàm Thư Ý vì bát tự của cô, lại tính toán thời gian để Đàm Thư Ý mang thai con của hắn ta, hứa hẹn với cô chỉ cần sinh cho hắn ta một đứa con trai thì hắn ta sẽ lập tức ly hôn để cưới cô. Hắn dụ dỗ Đàm Thư Ý đến một biệt thự ở ngoại ô, tìm người chuyên chăm sóc, cố tình xóa đi mọi dấu vết giao tiếp xã hội của cô. Ngay từ đầu đã là một âm mưu được sắp đặt sẵn rồi.”
Điều này Quý Nam Tinh đã đoán ra từ trước. Nếu không phải là âm mưu được sắp đặt sẵn, với các phương pháp điều tra hiện nay, làm sao có thể không tìm ra được mối liên hệ giữa Đàm Thư Ý và hắn ta. Chỉ có thể là ngay từ đầu đã tính toán kỹ lưỡng, che giấu mọi khả năng cho thấy bọn họ quen biết nhau, thì sau này mới có thể dọn dẹp sạch sẽ đến vậy.
Mộ Xuân nói tiếp: “Hài cốt của Quỷ thai chính là bằng chứng phạm tội của hắn ta, cộng thêm việc trước đó bị Quỷ thai tìm đến cửa, tên thiên sư tà đạo Đồ Nghiệp Sơn kia cũng đã sa lưới, ông ta không chịu nổi thẩm vấn nên đã khai ra tất cả.”
Quý Nam Tinh: “Tội của hắn ta vốn đã là chuyện rõ ràng rồi, bây giờ đã tìm ra cách phá giải pháp đàn bên dưới chưa?”
Mộ Xuân cười một tiếng: “Tìm được rồi. Cấp trên trực tiếp khởi tố tội danh giết người, sau đó là tham ô, hối lộ, trốn thuế. Toàn bộ gia sản mấy chục tỷ của hắn ta bồi thường vào còn chưa đủ, các công ty dưới tên hắn ta đều phải thế chấp. Bạch Lâu sẽ sớm đổi chủ, được Cục Quản lý đấu giá lại, đến lúc đó sẽ san phẳng để xây công viên. Bây giờ chỉ muốn tìm một pháp khí để trấn áp luồng sát khí ngút trời khi phá giải pháp đàn. Nếu bảo đỉnh không có ở chỗ em, vậy đành phải mượn của Ngọc Xuân Quán thôi.”
Mộ Xuân vừa nói là Quý Nam Tinh hiểu ngay. Đây chính là tìm một cái cớ chính đáng để tịch thu tài sản của Mạnh Hồng Vĩ, dùng số tiền đó để bù đắp cho tổn thất của mảnh đất này. Nếu không, xét trên phương diện kinh doanh sẽ không có thương nhân nào chịu bỏ ra hàng chục, hàng trăm tỷ để làm từ thiện như vậy.
Quý Nam Tinh: “Vậy Mạnh Hồng Vĩ có bị kết án tử hình không?”
Mộ Xuân: “Có, cả tên thiên sư tà đạo kia nữa. Hành vi của chúng không còn là một vụ giết người thông thường, nên lý do định tội bề ngoài sẽ cộng thêm các tội danh như tham ô, trốn thuế. Án tử hình là không thể thoát được.”
Quý Nam Tinh: “Vậy đợi đến Tết Hàn Y, khi quỷ môn quan mở, có thể đưa hai mẹ con Đàm Thư Ý đi được không?”
Nhắc đến chuyện này, Mộ Xuân lại ngập ngừng một lát rồi mới nói: “E là không đưa Đàm Thư Ý đi được. Pháp đàn vừa bị phá, mất đi sức mạnh trấn sát, cô ta sẽ hồn bay phách tán. Còn Quỷ thai thì đến lúc đó xem sau khi tịnh hóa sẽ đưa đi thế nào.”
Đàm Thư Ý chỉ là một người bình thường có bát tự hơi đặc biệt một chút, hồn phách của cô làm sao chịu nổi loại trấn yểm bằng cách dùng đả sinh thung thế này. Pháp đàn có thể thành hình là hoàn toàn nhờ vào sự tồn tại của Quỷ thai chưa kịp chào đời, ngay cả bản thân Đàm Thư Ý cũng là nhờ vào sức mạnh của Quỷ thai mới có thể duy trì được thần hồn.
Một khi pháp đàn bị phá giải, Đàm Thư Ý mất đi sức mạnh chống đỡ, sẽ lập tức tan biến.
Nghĩ đến Quỷ thai đã chạy ra ngoài bao nhiêu ngày mà chưa từng giết một ai, Quý Nam Tinh lặng lẽ thở dài. Mất đi mẹ, không biết tiểu quỷ kia sẽ đau lòng đến nhường nào.
Dù nó chưa thực sự được sinh ra theo đúng nghĩa, nhưng dù nó là quỷ, nó vẫn là một đứa trẻ có mẹ. Đàm Thư Ý vừa tan biến, tiểu quỷ sẽ không bao giờ còn có mẹ nữa.
Hết chương 40.
