Chương 404: Phiên Ngoại 4 – Phần 13: Một Trận Chiến Nhất Định Phải Thua
Thần thái của Mạc Nhất tự tin như thế, dường như cậu ta đã chắc chắn rằng, Lộ Hành Chi sẽ không từ chối.
Ánh mắt Lộ Hành Chi chậm rãi di chuyển từ bàn tay đang chìa ra của đối phương đi lên, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu ta, bỗng nhiên anh khẽ cười một tiếng.
“Điều kiện rất hấp dẫn.”
“Nhưng mà, tôi từ chối.”
Anh từ chối quá dứt khoát khiến Mạc Nhất nhất thời không kịp phản ứng, theo bản năng hỏi lại: “Anh từ chối?”
“Ừ.” Lộ Hành Chi rũ mắt xuống, sắp xếp lại những vật dụng vụn vặt trên bàn.
Mạc Nhất nheo mắt, chiếc lưỡi đỏ tươi liếm qua răng nanh sắc nhọn.
“Lý do?”
Thấy Lộ Hành Chi không nói gì, Mạc Nhất bỗng bật cười, nụ cười âm u lạnh lẽo.
“Không phải là anh định diễn tiết mục thâm tình gì đó, muốn làm kỵ sĩ âm thầm bảo vệ Hiên Viên đấy chứ?”
“Tôi khuyên anh đừng có si tâm vọng tưởng, anh cảm thấy Hiên Viên là kiểu người sẽ vì cảm động mà ở bên cạnh ai đó sao?”
Lộ Hành Chi vẫn tiếp tục dọn dẹp cái bàn, giống như dọn mãi cũng không xong: “Không, nhận thức của Hiên Viên về tình cảm rất rõ ràng, cậu ấy sẽ không nhầm lẫn giữa cảm động và yêu thích đâu.”
“Vậy anh… Anh dám?!”
Mạc Nhất đang đợi xem rốt cuộc Lộ Hành Chi định nói gì, lời còn chưa hỏi xong thì đã thấy một ánh đao bổ thẳng vào mặt cậu ta. Trong khoảnh khắc Mạc Nhất chật vật né tránh, cậu ta bắt gặp đôi mắt của Lộ Hành Chi. Đôi mắt ấy trong trẻo như nước, lạnh lẽo như băng.
Chiếc tủ mà Lộ Hành Chi vừa hí hoáy ban nãy thế mà lại có một ngăn bí mật, bên trong giấu một thanh Đường đao được mài giũa sắc bén vô cùng. Mạc Nhất vừa kinh ngạc vừa giận dữ, tiếng chất vấn tắc nghẹn trong cổ họng. Ánh đao trước còn chưa tan, nhát chém tiếp theo đã quét ngang tới. Mạc Nhất bật nhảy về phía sau, ý đồ muốn kéo giãn khoảng cách với Lộ Hành Chi, nhưng Lộ Hành Chi lại không cho cậu ta cơ hội né tránh, lập tức áp sát.
Ánh đao kia truy đuổi sát sao, cắt qua gò má Mạc Nhất, một giọt máu ngưng lại nơi miệng vết thương, chầm chậm chảy xuống dọc theo gò má.
Mạc Nhất giận quá hóa cười: “Mi mà cũng dám làm mặt ta bị thương!”
Lộ Hành Chi không hề có ý định đáp lại lời Mạc Nhất, anh từng bước ép tới. Mũi dao sắc lẹm lướt qua lọ nước hoa trên tủ, lọ thủy tinh lặng lẽ bị chém làm đôi, mặt cắt trơn nhẵn như sắt, hương thơm từ từ lan tỏa.
Mạc Nhất hiểu ra, Lộ Hành Chi căn bản không hề có ý định nói chuyện tử tế với mình, mỗi một nhát đao đều là nhắm vào mạng cậu ta mà chém xuống.
Gân xanh trên thái dương cậu ta giật liên hồi. Những lời cậu ta nói khi nãy hoàn toàn là lừa Lộ Hành Chi. Trong mắt cậu ta, nhân loại chỉ là sinh vật cấp thấp không thể cưỡng lại mị ma, cho dù cậu ta không cần, cũng sẽ không thưởng cho Lộ Hành Chi. Huống hồ chi, Hiên Viên lại ngon miệng ngọt ngào đến thế, cho dù khí vận có bị cậu ta ép khô đi nữa, cậu ta cũng không nỡ chắp tay dâng cho người khác. Nhưng mà, tuy trong lòng nghĩ vậy, cậu ta lại không cho phép con mồi đang bị mình lừa gạt được quyền phản kháng.
Cơn đau trên mặt không ngừng nhắc nhở cậu ta rằng, vừa rồi cậu ta lại bị một tên nhân loại cấp thấp làm bị thương. Cậu ta vừa né tránh để kéo giãn khoảng cách, vừa biến đổi đồng tử thành màu đỏ như máu. Trên người cậu ta bắt đầu tỏa ra hương thơm sữa bò mật ong, mùi hương này lẫn vào mùi nước hoa trong không khí, nhưng lại chẳng hề bị những loại nước hoa kia át đi chút nào. Mùi hương từ giọt máu bên má nồng nàn đặc biệt, quả thực giống như một giọt nước hoa cô đặc. Khi nhiệt độ cơ thể cậu ta tăng lên, ấn ký mị ma ở bụng dưới sáng bừng, giọt máu kia cũng hóa thành làn sương máu, tan trong không khí.
Mạc Nhất thấy Lộ Hành Chi không né không tránh, thầm cười mắng một câu ngu xuẩn. Cậu ta lạnh giọng ra lệnh: “Dừng tay.”
Lưỡi đao của Lộ Hành Chi sắp chém tới mặt cậu ta đột nhiên khựng lại.
Mạc Nhất cười lạnh vươn tay, định bóp lấy cằm Lộ Hành Chi.
“Thật khiến ta phải nhìn bằng một con mắt khác, thế mà mi lại có thể làm ta bị thương…”
“Ta quyết định sẽ không giết chết mi, mà sẽ biến thể xác mi thành một con rối, rồi phong ấn linh hồn mi vào trong đó, biến thành một con rối sống làm nô lệ tình dục. Ta muốn mang mi về thế giới của ta, để những con ma hạ tiện nhất không ngừng xâu xé mi.”
Lộ Hành Chi rũ mắt, cả người quả thật trông như một con rối, bị định thân đứng yên tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc tay Mạc Nhất sắp chạm vào da Lộ Hành Chi, ánh đao trong tay Lộ Hành Chi lại bùng lên. Mạc Nhất chỉ cảm thấy trước mắt mình lóe lên một tia sáng bạc, cánh tay trái liền rơi xuống đất.
Quá nhanh.
Tốc độ thực sự quá nhanh.
Thậm chí cậu ta còn ngơ ngác cúi đầu, nhìn thấy cánh tay mình rơi trên mặt đất rồi mới chậm chạp phản ứng lại, lúc ấy cảm giác đau đớn mới truyền đến não bộ.
“Áaaa ——!”
Cậu ta đột ngột ôm lấy vết thương nơi cánh tay bị chặt đứt, ngũ quan vặn vẹo vì đau đớn. Nhát đao này đã chém rách lớp ngụy trang của Mạc Nhất, cuối cùng cậu ta cũng không thể duy trì hình người được nữa, làn da chuyển thành màu tím đen, đôi mắt đỏ ngầu, cặp sừng nhỏ trên đầu cũng biến thành cặp sừng dê cong vút to lớn, ấn ký mị ma ở bụng dưới bành trướng đến trạng thái hoàn chỉnh. Miệng vết thương của cậu ta chảy ra thứ máu màu tím đen. Cậu ta định chộp lấy cánh tay mình, nhưng Lộ Hành Chi đã tung một cước đá nó ra xa.
Cánh tay văng vào một tủ nước hoa khác, đâm vỡ bảy tám cái chai. Không biết chai nước hoa nào có điều bất thường, cánh tay cậu ta vừa dính phải nước hoa liền lập tức đen sì lại, bốc lên mùi hôi thối khó ngửi. Sắc mặt Mạc Nhất biến đổi: “Nước thánh?! Đây rõ ràng là thế giới khoa học kỹ thuật, tại sao lại có nước thánh!?”
Đương nhiên là Lộ Hành Chi sẽ không trả lời cậu ta. Kể từ sau khi Mạc Nhất lộ diện trước mặt Hiên Viên, thế giới này liền bắt đầu nảy sinh những yếu tố huyền huyễn. Những nhà thờ vốn chỉ mang tính chất tín ngưỡng tôn giáo bỗng tỏa ra thần quang, nước thánh trong tay các vị linh mục cũng được rót vào sức mạnh bí ẩn. Chỉ là, thời gian còn quá ngắn, những vật phẩm khắc chế này chỉ đóng vai trò hỗ trợ, không thể thực sự giáng một đòn chí mạng cho con mị ma thuần huyết này.
Nhưng Lộ Hành Chi vẫn chưa dừng tay.
Thế tấn công của anh càng lúc càng gấp gáp, tốc độ càng lúc càng nhanh, cứ như thể màn so chiêu ban nãy chỉ là trêu đùa trẻ con, bây giờ mới là lúc phô diễn thực lực chân chính.
Hai mắt Mạc Nhất đỏ rực: “Mi dám!”
Khóe môi Lộ Hành Chi khẽ nhếch lên, nụ cười của anh mang theo trào phúng.
“Lúc vào cửa, rõ ràng mày đã phát hiện ra tao sẽ không bị sự mê hoặc của mày ảnh hưởng.”
“Bây giờ giở lại trò cũ, thế mà lại chẳng dấy lên được chút cảnh giác nào.”
“Ngu xuẩn.”
Mạc Nhất bị tiếng chửi “Ngu xuẩn” này chọc cho tức đến mức nhiệt độ cơ thể lại tăng vọt, không khí trong cả cửa hàng nước hoa dường như cũng bốc cháy theo. Cậu ta quá tự phụ, tự phụ về huyết thống mị ma của mình, tự phụ cho rằng việc một nhân loại nhỏ bé thoát khỏi mị thuật của cậu ta chỉ là ngẫu nhiên.
Quả thực là có những nhân loại sở hữu ý chí cực kỳ mạnh mẽ, có thể thoát khỏi mị thuật, nhưng khi đối mặt với Lộ Hành Chi, cậu ta vẫn chưa dùng hết toàn lực. Đó chỉ là mị thuật sơ cấp nhất, chỉ là một phép thử mà thôi. Nhưng ai có thể ngờ được, mị thuật cao cấp nhất của cậu ta thế mà cũng vô dụng với người này?!
Chỉ là một tên nhân loại bình thường đến không thể bình thường hơn!
Lộ Hành Chi vung đao, nhát nào cũng bổ vào chỗ hiểm của Mạc Nhất. Con mị ma tự phụ và tự tin thái quá này, nghĩ gì đều thể hiện rõ trên mặt, chỉ khi “săn mồi” mới khoác lên mình lớp ngụy trang hoàn hảo không tì vết.
Nhìn vẻ kinh hãi và giận dữ của Mạc Nhất khi thấy anh không bị ảnh hưởng của mị thuật, tốc độ của Lộ Hành Chi chỉ càng tăng nhanh hơn. Anh không biết tại sao mọi ảo giác đều vô dụng với mình. Vì thế trong vòng luân hồi vô tận, anh sẽ vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo. Anh chỉ có thể luôn luôn tỉnh táo. Cũng không biết sự tỉnh táo này là một ân huệ hay là một sự trừng phạt nữa.
Rất nhanh, Lộ Hành Chi đã thu lại mọi suy nghĩ, trong mắt anh lúc này chỉ còn lại thanh trường đao và Mạc Nhất trước mặt. Mạc Nhất của tộc mị ma, kỹ năng chủ yếu là mê hoặc chứ không giỏi cận chiến. Nhưng cái sự “không giỏi” này cũng chỉ là so với thế giới nơi Mạc Nhất sinh sống, nơi mà nhân loại có thể chống lại Ma tộc. Còn ở thế giới này, tố chất thân thể của Mạc Nhất là vô địch.
Vừa rồi anh làm Mạc Nhất bị thương, chẳng qua là do chiếm được tiên cơ. Trận chiến về sau, e rằng anh sẽ không chiếm được lợi thế nữa. Đây là một trận chiến nắm chắc phần thua. Nhưng trên mặt Lộ Hành Chi vẫn không có biểu cảm thừa thãi nào.
Anh không sợ hãi, cũng chẳng tuyệt vọng.
Anh chỉ tháo chiếc kính mắt không độ xuống, sau đó bóp nát một lọ nước hoa.
Hết chương 404.
