Chương 41: Bộ Quần Áo Nhuốm Máu
Tiếng hoan hô nồng nhiệt như muốn thổi tung cả nóc nhà thi đấu. Trong đội chiến thắng, một anh chàng ưa thể hiện chạy một vòng quanh sân rồi gởi nụ hôn gió đến khán giả trên khán đài, khiến không ít người bật cười vui vẻ.
Tiêu Dã bước xuống sân bóng, sợ mùi mồ hôi trên người mình sẽ ám vào cậu bạn nhỏ cùng bàn thơm tho của hắn, nên đã cố tình đứng cách cậu vài bước. Nhưng thấy vẻ mặt Quý Nam Tinh không được vui cho lắm, hắn lại không nhịn được mà sáp lại gần: “Sao thế? Vừa nãy không phải còn cười với tôi rất vui sao? Có phải ngồi lâu mệt rồi, hay chờ chán rồi không?”
Dù cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn ít khi biểu lộ cảm xúc, nhưng Tiêu Dã cảm thấy hình như mình sinh ra đã có một chiếc ra-đa dò cảm xúc dành riêng cho cậu, chỉ cần nhìn vẻ mặt vô cảm của cậu thôi là hắn đã có thể cảm nhận ngay được đối phương đang vui hay không vui.
Quý Nam Tinh lắc đầu với hắn: “Không có gì, cậu đánh bóng xong rồi à?”
Tiêu Dã ừ một tiếng, vắt khăn lên cổ: “Lát nữa tôi đi tắm một cái, nhanh thôi, tắm xong là đi được.”
Sợ cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình đợi sốt ruột, Tiêu Dã vội vàng xách túi đồ lao thẳng đến phòng tắm có sẵn trong nhà thi đấu.
Mấy người chơi bóng cùng Tiêu Dã đã hẹn nhau lát nữa đấu thêm một trận, vậy nên bọn họ không đi tắm. Thấy người bạn mà Tiêu Dã dẫn đến ngồi một mình ở đó, mấy người bèn xúm lại bắt chuyện.
Qua những câu chuyện phiếm của họ, Quý Nam Tinh biết được không ít chuyện về Tiêu Dã.
Tiêu Dã đã tham gia đội bóng nghiệp dư này từ hồi cấp hai. Khi đó, họ đều là sinh viên đại học, còn cậu nhóc Tiêu Dã thì từ nhỏ đã cao lớn, thân hình cũng không phải kiểu thư sinh yếu đuối, mà là kiểu cơ bắp rắn rỏi, cân đối và khỏe mạnh. Khuôn mặt tuy có hơi non, nhưng khí chất quanh người lại vô cùng chững chạc, thành thục, chẳng ai nhận ra cậu ấy chỉ là một học sinh cấp hai.
Tiêu Dã chơi bóng giỏi, tính tình cũng tốt, nên nhanh chóng hòa đồng với mọi người. Mãi đến khi đã thân thiết, cả bọn mới biết cậu nhóc này vẫn còn đang học cấp hai.
Anh chàng ưa thể hiện kia cứ nghĩ đến chuyện đó là lại buồn cười: “Cậu không biết đâu, lần đó bọn tôi đánh bóng xong hẹn nhau đi ăn, nó cứ thế lôi sách giáo khoa với bài tập cấp hai ra trước mặt bọn tôi. Trời ạ, lúc đó bọn tôi sốc nặng luôn, cứ tưởng nó cũng là sinh viên đại học như mình chứ.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Sau đó các anh thường xuyên chơi cùng nhau à?”
Anh chàng ưa thể hiện đáp: “Trước đây thì cũng khá thường xuyên. Trước năm ba thì cố gắng thu xếp một chút vẫn có thời gian. Năm nay lên năm tư rồi, phải lo chuyện thực tập, chắc sau này dần dần sẽ không còn nhiều thời gian nữa. Vừa hay cậu nhóc đó cũng lên cấp ba rồi, nên tập trung học hành thôi.”
Chưa đầy năm phút sau, Tiêu Dã vừa lau tóc vừa chạy tới: “Mấy người lén lút nói xấu gì tôi đấy à?!”
Anh chàng ưa thể hiện cười ha hả: “Kể lại chiến tích huy hoàng của cậu đó, một cậu nhóc cấp hai làm thế nào để trà trộn vào hội sinh viên đại học chúng tôi!”
Tiêu Dã gồng cơ bắp lên: “Học sinh cấp hai thì sao, giờ mấy người chẳng phải vẫn lùn hơn tôi một khúc à.”
Vấn đề di truyền này đúng là không thể so bì được, vừa đẹp trai lại vừa cao ráo, hỏi có tức không cơ chứ.
Tiêu Dã không tán gẫu với họ nữa, thu dọn đồ đạc xong liền dẫn Quý Nam Tinh đi: “Lần sau lại hẹn ăn cơm nhé.”
“Ok, tiền thưởng về tài khoản rồi tôi chuyển thẳng cho cậu.”
Tiêu Dã vẫy tay chào mọi người mà không ngoảnh lại. Ra khỏi nhà thi đấu, hắn thoải mái vươn vai một cái rồi quay sang nhìn cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình: “Đói rồi nhỉ, dẫn cậu đi ăn món ngon.”
Quý Nam Tinh trả lại tai nghe và mũ cho hắn, tiện tay vuốt lại tóc mình: “Đi đâu?”
Tiêu Dã: “Cánh gà siêu cay, cay đến biến thái đó, lần trước đã bảo sẽ dẫn cậu đi ăn thử rồi mà.”
Quý Nam Tinh không ngờ Tiêu Dã vẫn còn nhớ một câu nói bâng quơ trước đây của cậu.
Quán cánh gà cay biến thái nằm ở khu ẩm thực của quảng trường Vân Sinh, cách nhà thi đấu không xa, chỉ cần đi qua hai con phố là tới. Nhìn dòng người đông đúc, Tiêu Dã sợ lơ là một chút là lạc mất cậu, bèn dứt khoát khoác một tay lên vai cậu, đi sát rạt như muốn dính vào người cậu.
Tiêu Dã: “Đông người quá, hình như hôm nay có lễ hội hóa trang, ai cũng mặc mấy bộ đồ cosplay này. Có muốn đi dạo một vòng không?”
Quý Nam Tinh biết lễ hội hóa trang là gì, nhưng chưa từng đi bao giờ. Cậu thấy nhiều người mặc đồ cosplay đang đứng trước phông nền chụp ảnh, hoặc bày sạp bán đồ, bèn hứng thú đi tới xem.
Đối với những người đam mê anime, sự tồn tại khó cưỡng nhất có lẽ chính là trai xinh gái đẹp. Vừa nhìn thấy trai xinh gái đẹp, trong đầu họ đã mường tượng ra nếu đối phương mặc đồ cosplay thì sẽ đẹp đến mức nào, như thể bước ra từ trong truyện tranh vậy.
Ai cũng kích động đến hai mắt sáng rực, ánh mắt như đinh đóng chặt vào khuôn mặt của hai người, không tài nào dời đi được.
Quý Nam Tinh cầm một con Pikachu bằng len lên hỏi: “Cái này bao nhiêu tiền?”
Chủ sạp hàng đáp: “Con nhỏ này 58 tệ, con lớn hơn một chút 78 tệ, con lớn nhất kia 128 tệ, tất cả đều là hàng thủ công làm bằng tay.”
Quý Nam Tinh liền lấy cả ba con lớn, vừa và nhỏ: “Gói lại giúp tôi, cảm ơn.”
Cậu còn chưa kịp lấy điện thoại ra thì Tiêu Dã đứng bên cạnh đã quét mã thanh toán, còn có chút tò mò nói: “Cậu thích mấy thứ này à, nhà tôi còn có nhiều mô hình bạn bè tặng lắm, hôm nào tôi dọn dẹp rồi tặng hết cho cậu.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi tặng người khác.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, cố nhịn một lúc rồi nhưng vẫn không kìm được, hắn thăm dò hỏi: “Tặng ai thế, bạn học cũ của cậu à?”
Quý Nam Tinh: “Một bạn nhỏ.”
Thấy không phải bạn học cũ của cậu, nỗi chua xót mơ hồ trong lòng Tiêu Dã liền tan biến: “Bạn nhỏ bao nhiêu tuổi?”
Quý Nam Tinh suy nghĩ một lát rồi nói: “Một bạn nhỏ năm tuổi.”
Nếu Quỷ Thai có thể thuận lợi sinh ra đời, lớn đến bây giờ chắc cũng được năm, sáu tuổi rồi.
Nghe đối phương mới năm tuổi, lại càng chẳng có gì đáng để uy hiếp, Tiêu Dã lập tức từ một người đi theo hóa thân thành hướng dẫn viên: “Bạn nhỏ năm tuổi mà lại là con trai, chắc chúng sẽ thích chơi súng với xe hơn. Bên kia có robot Gundam kìa, qua đó xem thử đi, còn có cả Transformer nữa, làm giống thật phết. Náo Náo, cậu xem cái này thế nào, Lego này, bộ to thế này chắc chơi được lâu lắm. Năm tuổi rồi, chắc không nuốt linh tinh nữa đâu nhỉ?”
Bạn nhỏ năm tuổi thật sự có nuốt đồ linh tinh không thì Quý Nam Tinh không biết, nhưng nếu là Quỷ Thai, có nuốt chắc cũng chẳng sao, dù gì cũng không nghẹn chết được.
Lễ hội hóa trang có quy mô khá lớn, họ mới đi được một nửa mà trên tay đã xách đầy đồ. Quý Nam Tinh cũng không còn hứng thú với nửa còn lại nữa, đồ trên các sạp hàng cũng chỉ loanh quanh có bấy nhiêu thứ: “Đi thôi, mua gần đủ rồi.”
Tiêu Dã một tay xách túi lớn túi nhỏ, một tay che chắn cho cậu để tránh va phải người khác: “Được thôi, còn ăn cánh gà cay biến thái nữa không? Khu ẩm thực ngay bên cạnh này.”
Quý Nam Tinh nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm: “Đã đến rồi thì đi thôi.”
Tiêu Dã nghe vậy liền cười toe toét, tinh thần phơi phới, tràn đầy năng lượng: “Vậy thì đi nào! Tôi nói cậu nghe, uy lực của món gà cay biến thái này không thể xem thường được đâu. Cậu cứ nếm thử một miếng thôi, cay quá thì đừng cố, cay quá sẽ hỏng dạ dày đấy.”
Hai người đang nói chuyện thì có hai cô gái mặc đồ cosplay kích động chạy tới.
Tiêu Dã vội vàng ôm Quý Nam Tinh vào lòng, dùng lưng mình che chắn cho hai cô gái đang lao tới, vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Làm gì, làm gì thế!”
Hai cô gái vì quá kích động khi nhìn thấy Quý Nam Tinh nên vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, chúng tôi không có ác ý. Bạn ơi, bạn còn nhớ chúng tôi không? Hôm ở ngã tư đường đó, cậu nói bộ đồ có mùi máu tanh ấy! Cậu còn nhớ không?”
Quý Nam Tinh đẩy Tiêu Dã ra, gật đầu với hai cô gái: “Nhớ.”
Cô gái nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, rồi lại có chút ngượng ngùng nói: “Xin lỗi cậu, bộ đồ đó Du Du không trả lại.”
Quý Nam Tinh: “Xảy ra chuyện rồi?”
Hai cô gái nhìn nhau, vẻ mặt khá do dự, nhưng rồi vẫn gật đầu với Quý Nam Tinh: “Chắc là vậy, nhưng chúng tôi cũng không chắc chắn lắm.”
Lễ hội hóa trang người qua kẻ lại không phải là nơi để nói chuyện, vừa hay bên cạnh có khu phố ẩm thực, mấy người bèn tìm một quán trà sữa ngồi xuống.
Cô gái mặc váy lolita tháo bộ tóc giả màu trắng dài đến bắp chân xuống, lên tiếng trước: “Tôi tên là Trần Chỉ, còn bạn này là Vương Nhất Diệp. Bạn của chúng tôi tên là Ưng Du Du, người mua bộ đồ đó chính là Ưng Du Du.”
Vương Nhất Diệp nói: “Hôm đó sau khi cậu nói bộ đồ đó có mùi máu tanh, thực ra trong lòng chúng tôi cũng thấy hơi lấn cấn, nhưng lại nghĩ lời nói bâng quơ của người khác sao mà tin được. Chủ yếu là sau đó chúng tôi đã tự mình kiểm tra, bộ đồ rất sạch sẽ, còn mang ra tiệm giặt khô giặt lại một lần nữa.”
Nói đến đây, Vương Nhất Diệp hơi cúi đầu, dường như cảm thấy người ta đã nói bộ đồ có vấn đề mà mình không tin, bây giờ xảy ra chuyện thật rồi, đúng là đáng đời.
Tính tình của Trần Chỉ rõ ràng nóng nảy hơn Vương Nhất Diệp một chút, cô hỏi thẳng: “Hôm đó cậu ngửi được mùi máu tanh trên bộ đồ, còn nhắc nhở chúng tôi, chúng tôi chỉ muốn hỏi, có phải cậu đã nhìn ra hay biết được điều gì đó không? Có cách nào để giải quyết không?”
Tiêu Dã ngồi bên cạnh gõ gõ mặt bàn: “Hai người có thể kể lại sự việc từ đầu đến cuối được không, cứ nói đầu không ra đầu đuôi không ra đuôi thế này khiến người ta chẳng hiểu gì cả.”
Trần Chỉ nhìn Quý Nam Tinh, rồi lại nhìn Tiêu Dã, đành phải kể lại từ đầu: “Bộ đồ đó là của một nhân vật trong game, có bản quyền chính thức, lại còn là phiên bản giới hạn đã ngừng sản xuất. Khó khăn lắm bạn tôi mới giành được, giá lại còn rẻ, thế là hôm đó cô ấy rủ chúng tôi cùng đi lấy đồ. Rồi ở ngã tư, chúng tôi va phải bạn của cậu, chính là cậu bạn này đây.”
Tiêu Dã ừm một tiếng: “Sau đó thì sao?”
Trần Chỉ: “Sau khi cậu ấy nhặt đồ lên giúp chúng tôi thì bảo chúng tôi nên trả lại, nói rằng bộ đồ này không sạch sẽ, có mùi máu tanh. Lúc đó chúng tôi nửa tin nửa ngờ, sau lại vì có chút luyến tiếc nên không trả.”
Tiêu Dã liếc nhìn Quý Nam Tinh, mũi cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn thính đến thế sao.
Trần Chỉ tiếp tục: “Tuần trước chúng tôi cũng có một sự kiện ở lễ hội hóa trang, lúc đó Ưng Du Du đã mặc bộ đồ đó. Ban đầu mọi thứ đều bình thường, nhưng sau đó dần dần trở nên không bình thường nữa.”
Tiêu Dã: “Không bình thường thế nào?”
Trần Chỉ hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay Vương Nhất Diệp bên cạnh rồi mới nói: “Giống như biến thành một người khác vậy. Các cậu có hiểu cảm giác đó không, chính là người bạn thân của mình đột nhiên thay đổi, tính cách thay đổi, thói quen thay đổi, chỉ sau một đêm như thể bị ai đó nhập hồn vào vậy.”
Bạn cùng phòng, ngày đêm ở bên nhau, bỗng một đêm thay đổi hoàn toàn, đáng sợ biết nhường nào.
Tiêu Dã khẽ cau mày: “Hai người nói là một bộ quần áo, sau khi mặc vào đã khiến bạn của hai người thay đổi tính cách, giống như biến thành người khác?”
Hai cô gái liền gật đầu lia lịa, tuy nghe có vẻ khó tin, nhưng mà đó đều là sự thật.
Quý Nam Tinh nói: “Ví dụ như có chuyện gì khiến hai người có cảm giác đó?”
Vương Nhất Diệp nói: “Du Du là một người rất hoạt bát, là cây hài của phòng chúng tôi, chuyện gì cũng có thể cười được, mỗi ngày xem chương trình giải trí đều có thể cười ha hả. Nhưng sau hôm đi lễ hội hóa trang về, cô ấy không nói chuyện nữa, mỗi ngày im lặng ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào gương với vẻ mặt âm u. Trước đây Du Du đi lại rất tung tăng, thích đi trên bồn hoa, thích đi theo ô gạch, nói chung là rất năng động, nhưng bây giờ thì chỉ đi lại nhẹ nhàng, thẳng tắp.”
Trần Chỉ bổ sung: “Du Du rất gầy, tạng người cô ấy bẩm sinh là ăn không béo, nên chưa bao giờ nói phải ăn kiêng giảm cân. Trong phòng chúng tôi, cô ấy là người có nhiều đồ ăn vặt nhất, lúc nào xem phim miệng cũng ăn không ngớt. Nhưng sau hôm đó về, cô ấy không hề đụng đến những món đồ ăn vặt đó nữa. Chúng tôi hỏi sao không ăn, cô ấy nói mình muốn giảm cân.”
Tiêu Dã: “Con gái đột nhiên muốn giảm cân chắc cũng bình thường thôi mà, có thể là đang yêu?”
Hai cô gái đồng loạt lắc đầu, Trần Chỉ còn nhìn Tiêu Dã, nói: “Hai cậu là bạn thân đúng không, nếu một ngày nào đó cậu ấy đột nhiên ăn rất rất nhiều, hoặc một ngày nào đó đột nhiên không ăn gì cả mà nói muốn giảm cân, cậu có thấy cậu ấy có vấn đề không?”
Thử đặt mình vào trường hợp của Quý Nam Tinh, nếu một ngày cậu nói không ăn gì cả để giảm cân, Tiêu Dã cảm thấy chuyện đó đúng là có vấn đề lớn.
Quý Nam Tinh hỏi: “Còn điểm nào kỳ lạ nữa không?”
Trần Chỉ: “Những thay đổi này đã đủ kỳ lạ rồi. Ban đầu chúng tôi chỉ nghĩ là cô ấy gặp chuyện gì đó nên tâm trạng không tốt, ai ngờ sau đó càng lúc càng kỳ quái hơn. Cô ấy hoàn toàn không ăn gì, rồi vào ban đêm lại đột nhiên ăn ngấu nghiến, ăn hết tất cả đồ ăn vặt rồi đi móc họng để nôn ra. Còn nửa đêm mặc bộ đồ đó vào rồi ra sức siết dây. Bộ đồ đó rõ ràng đã siết eo hết cỡ rồi, nhưng Du Du cứ luôn miệng nói không kéo được, tại sao lại không kéo được, mình béo quá nên không kéo được, mình phải giảm cân. Cô ấy cứ lặp đi lặp lại như thế, giống như bị trúng tà vậy.”
Hai cô gái kể lại chuyện này mà vẫn còn sợ hãi, nửa đêm bạn cùng phòng cứ hành xử như bị trúng tà rồi tự hành hạ mình như vậy, chắc là ai thì cũng sẽ bị dọa cho sợ chết khiếp.
Nghe đến đây, Tiêu Dã cũng không thể nói là bạn của bọn họ không có vấn đề gì được, nhưng chuyện này tìm cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn cũng đâu có tác dụng gì: “Hai người đã liên lạc với gia đình cô ấy chưa? Có thể là có vấn đề về tâm thần không? Đã thử đưa cô ấy đi khám bác sĩ chưa? Chuyện này hai người tìm bạn tôi, bạn tôi cũng không phải bác sĩ, cậu ấy chỉ là mũi thính ngửi thấy mùi máu thôi, chắc cũng không giúp gì được đâu.”
Tiêu Dã đưa ra gợi ý: “Hay là hai người đem bộ quần áo đó đi nộp đi.”
Hai cô gái vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Nộp?”
Tiêu Dã gật đầu: “Cho dù bộ quần áo đã được giặt sạch, nếu trên đó từng dính máu, bây giờ vẫn có cách kiểm tra ra. Nếu thật sự có vết máu, thì chuyện còn lại là của cảnh sát. Nếu không có vết máu, thì chứng tỏ bạn của hai người chỉ có vấn đề về tâm thần thôi. Cái gì mà trúng tà, đừng có hễ gặp chuyện là lại suy nghĩ lung tung, tự dọa mình.”
Quý Nam Tinh liếc nhìn Tiêu Dã, thảo nào trên người hắn toàn là dương khí, một người theo chủ nghĩa vô thần kiên định, chỉ cần không tin thì những thứ đó sẽ không tồn tại.
Quý Nam Tinh uống một ngụm trà sữa, nhìn về phía Tiêu Dã: “Không phải cậu bảo đi mua cánh gà à?”
Tiêu Dã nhìn hai cô gái, rồi lại nhìn Quý Nam Tinh, biết đây là cậu đang cố tình đuổi mình đi, bèn khẽ hừ một tiếng rồi đứng dậy: “Được rồi, tôi đi mua cánh gà cho cậu.”
Tuy có hơi không đúng lúc, dù sao thì lúc này bạn thân của họ có thể đang ở trong tình thế nước sôi lửa bỏng, nhưng cái giọng điệu cưng chiều này không hiểu sao lại thấy ngọt ngào quá đi.
Sau khi Tiêu Dã rời đi, Quý Nam Tinh nói: “Bạn của hai người bây giờ có thể là rơi vào hai trường hợp. Một trường hợp tốt hơn, chỉ đơn thuần là bị ảnh hưởng bởi chấp niệm của người đã khuất, nên sẽ lặp lại một số hành vi và tính cách của người đó khi còn sống. Nếu là trường hợp này, chỉ cần biết được danh tính của người đã khuất, mang bộ quần áo đó cùng một ít đồ cúng đến mộ cô ấy đốt đi, rồi thỉnh cho bạn của hai người một lá bùa hộ mệnh là mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
Trần Chỉ thầm nghĩ quả nhiên tìm đúng người rồi, thảo nào anh bạn này hôm đó chỉ liếc mắt một cái đã biết bộ đồ có vấn đề, rồi lại vội vàng hỏi: “Vậy trường hợp còn lại thì sao?”
Quý Nam Tinh: “Trường hợp còn lại là oan hồn không siêu thoát, bạn của hai người đã bị người chết nhập vào người.”
Hai cô gái chỉ cảm thấy da gà da vịt nổi lên khắp người, sống đến từng tuổi này rồi, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải chuyện như vậy.
Vương Nhất Diệp dè dặt hỏi: “Nếu là bị ma nhập thì phải làm sao?”
Quý Nam Tinh: “Chỉ cần trừ tà là được, cũng không phải vấn đề gì lớn.”
Vẻ mặt thản nhiên như không của đối phương khiến hai cô gái phần nào an tâm hơn một chút, ít nhất thì sự việc cũng đã có cách giải quyết, còn hơn là cứ như ruồi không đầu tìm không thấy lối ra.
Trần Chỉ: “Xin hỏi chuyện này cậu có thể giải quyết được không? Cái đó, về vấn đề chi phí, có đắt lắm không?”
Bọn họ đều là sinh viên, gặp chuyện ở ngoài, nếu không đến bước đường cùng cũng không dám nói cho gia đình. Nếu là vài nghìn tệ, bọn họ có thể gom góp với nhau, nhưng nếu là vài chục nghìn hay nhiều hơn, e là chỉ có thể cầu cứu gia đình.
Quý Nam Tinh nói: “Sẽ không đắt lắm, ít nhất cũng rẻ hơn bộ đồ mà các người đã mua.”
Lúc này hai cô gái mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cậu bạn nhỏ, bây giờ chúng ta cùng về luôn được không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu, tiện tay rút hai lá bùa trong túi ra, gấp thành hình tam giác rồi đưa cho bọn họ: “Hai người cứ để trong người. Nếu bạn của hai người không có hành vi tự làm hại bản thân hay tự tử, hôm nay cứ mặc kệ cô ấy. Hôm nay hai người có thể đi điều tra xem chủ nhân trước đây của bộ đồ đó là ai, nếu tra được danh tính của cô ấy, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn. Tôi sẽ cho hai người số điện thoại, ngày mai sẽ liên lạc lại.”
Hai cô gái nhận lấy lá bùa, lưu số điện thoại vào máy rồi mới cảm ơn và rời đi.
Lúc Tiêu Dã xách hai hộp cánh gà quay lại thì thấy hai cô gái kia đã đi rồi, hắn liền ngồi phịch xuống đối diện Quý Nam Tinh, mở hộp thức ăn thơm nức mũi ra, đẩy về phía cậu: “Hai cô gái kia đâu rồi?”
Quý Nam Tinh: “Bảo họ đến đồn cảnh sát gần nhất, kêu họ đi nộp bộ quần áo rồi.”
Tiêu Dã cười hỏi: “Thật không?”
Quý Nam Tinh cầm miếng cánh gà đỏ rực rắc đầy ớt lên, khẽ nhướng mày: “Chứ sao nữa?”
Tiêu Dã cũng không hỏi tới cùng, thấy cậu cắn một miếng ở đầu cánh gà, liền hỏi: “Thế nào, có cay không? Cậu đừng có cố nhé, chịu không nổi thì đừng ăn.”
Quý Nam Tinh cảm nhận một chút rồi thành thật đáp: “Hơi cay, nhưng vẫn có thể chấp nhận được.”
Tiêu Dã cầm phần của mình lên ăn, mới ăn được hai miếng đã cay đến mức phải hút mấy ngụm trà sữa đá, uy lực của món gà cay biến thái quả nhiên vẫn mạnh như ngày nào.
Bữa tối, Tiêu Dã nhất quyết yêu cầu Quý Nam Tinh về nhà hắn ăn cơm. Bị hắn léo nhéo mấy ngày liền, Quý Nam Tinh biết hôm nay không trốn được, cũng không có ý định từ chối, ngay cả quà cũng đã chuẩn bị sẵn rồi.
Anh trai của Tiêu Dã là Tiêu Tụng hôm nay cũng ở nhà. Biết thằng em chẳng bao giờ khiến người ta yên tâm của mình sắp dẫn Nam Tinh về ăn cơm, anh ta đã đặc biệt liên lạc với Quý Vân Đình, để hỏi xem em trai cậu ấy thích ăn gì. Nghe nói em trai cậu ấy thích ăn thịt, Tiêu Tụng liền cười nói với vợ: “Không nhìn ra đấy, Nam Tinh gầy thế kia, anh cứ tưởng là một cậu nhóc biếng ăn khó nuôi, không ngờ lại là một động vật thịt.”
Phương Lê nhéo nhéo vào phần mỡ trên eo mình, thở dài: “Tạng người ăn mãi không béo, không biết kiếp nào mình mới may mắn có được.”
Tiêu Tụng liền vòng tay qua eo vợ, hôn lên má cô: “Em có béo đâu, gầy đi không đẹp đâu, bây giờ như vậy là vừa xinh, tốt nhất là nên mập thêm một chút nữa.”
Phương Lê hừ một tiếng, nghe thấy tiếng động ở cửa, cô vội vàng đẩy Tiêu Tụng ra: “Chắc là bọn nó về rồi.”
Nói rồi cô rửa tay, từ trong bếp đi ra: “Nam Tinh đến rồi à, mau vào đi em.”
Quý Nam Tinh cười chào hỏi: “Chào anh, chào chị dâu.”
Tiêu Tụng bưng chén trà ra: “Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, hồi nhỏ anh hay bế em qua đây chơi lắm, tiếc là lúc đó nhỏ quá, em không nhớ gì cả.”
Quý Nam Tinh lấy từ trong ba lô ra một hộp gỗ to bằng bàn tay: “Đây là trà do sư phụ em làm, có thể dưỡng nhan, an thần.”
Tiêu Tụng cười xoa đầu Quý Nam Tinh: “Đến là được rồi, còn mang quà cáp gì nữa. Lần này bọn anh nhận, nhưng không được có lần sau đâu đấy.”
Tiêu Dã giải cứu Quý Nam Tinh khỏi móng vuốt của anh trai mình: “Em dẫn cậu ấy lên phòng em chơi một lát, cơm xong thì gọi bọn em nhé.”
Phương Lê gọi họ lại: “Đợi đã, mang ít hoa quả lên ăn đi, hôm nay mới gửi từ trong vườn ra đấy, dâu tây ngọt lắm.”
Tiêu Dã chạy vào bếp, bưng một giỏ dâu tây đã rửa sạch rồi kéo Quý Nam Tinh chạy lên lầu.
Quý Nam Tinh bị hắn kéo lên lầu, lúc đi ngang qua hành lang tầng hai, vẫn có thể thấy không ít ảnh chụp, có ảnh ông bà nội của Tiêu Dã, có ảnh ba mẹ hắn, còn có ảnh Tiêu Dã lúc nhỏ, mặc quân phục, cầm súng.
Tiêu Dã thấy cậu đang nhìn ảnh, liền giới thiệu: “Ông lão này là ông nội tôi, đây là ảnh chụp lúc bà nội tôi còn sống, bà tôi mất hai năm trước rồi. Mấy năm nay ông nội tôi cô đơn lắm, không có việc gì là lại thích đi tìm mấy người bạn chiến hữu cũ chơi, không ở yên trong nhà được.”
“Đây là ba mẹ tôi, họ ở trong đội nghiên cứu khoa học, làm việc trong một đơn vị bí mật của quốc gia. Nói chung là may mắn thì một năm gặp được một lần, không may thì một hai năm cũng không gặp được. Có lần họ về, thấy tôi ở nhà, còn hỏi đây là con nhà ai.”
Quý Nam Tinh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tiêu Dã hậm hực nói: “Lúc họ đi, tôi mới cao đến bắp chân họ, lúc họ về thì tôi đã cao đến ngực họ rồi, dĩ nhiên là họ không nhận ra tôi.”
“Anh trai và chị dâu tôi thì cậu biết rồi đó, anh tôi ở trong lực lượng vũ trang, chị dâu tôi là quân y, họ quen nhau ở bệnh viện quân đội. Một đồng nghiệp của anh tôi bị thương, anh tôi giúp chăm sóc một chút, rồi bác sĩ điều trị chính là chị dâu tôi. Sau đó anh tôi ngày nào cũng mang canh đến cho đồng nghiệp, người không biết còn tưởng tình đồng đội của anh ấy sâu đậm lắm, thực ra là nhất kiến chung tình với chị dâu tôi, đang theo đuổi người ta đấy.”
Quý Nam Tinh: “Vậy không phải rất tốt sao, cầu được ước thấy, toại nguyện rồi còn gì.”
Tiêu Dã nhỏ giọng ghé vào tai Quý Nam Tinh nói: “Anh tôi chẳng biết theo đuổi người ta gì cả, miệng thì không ngọt, lại chẳng nói năng gì. Mỗi lần chị dâu đi kiểm tra phòng bệnh, anh tôi cứ đứng bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị, người không biết còn tưởng là đến tìm chuyện. Chị dâu tôi bảo, nếu không phải vì anh tôi quá đẹp trai, chị ấy mới chẳng thèm để ý đến anh tôi.”
Nghe Tiêu Dã giới thiệu về gia đình, nhìn dương khí nồng đậm trên người hắn, Quý Nam Tinh thầm nghĩ, thảo nào dương khí của Tiêu Dã lại mạnh đến thế. Sinh ra trong một gia đình như vậy, gốc gác đàng hoàng chính trực, bản thân khí chất của hắn đã mạnh hơn người thường rất nhiều, lại thêm mệnh cách cực dương, nếu dương khí không mạnh mới là chuyện lạ.
Chỉ là, trong lòng Quý Nam Tinh vẫn còn một chút thắc mắc, qua lại với một gia đình như thế này, dù là với cậu hay là với nhà họ Quý gì cũng đều có lợi chứ không có hại, tại sao năm đó sư phụ lại muốn họ dọn nhà đi.
Nhưng thắc mắc này cũng chỉ có thể đợi sư phụ trở về rồi mới hỏi được.
Hết chương 41.
