Chương 41: Nửa Đêm Tỉnh Giấc Chắc Chắn Phải Tự Tát Mình Một Cái

 

Chương 41: Nửa Đêm Tỉnh Giấc Chắc Chắn Phải Tự Tát Mình Một Cái

 

Tư Thần bị lời nói của người đàn ông mặc vest dọa sợ, hắn ta nuốt nước bọt đánh ực một cái: “Không phải, anh đang đùa gì vậy?”

 

Người đàn ông mặc vest bình tĩnh nói: “Tôi không đùa.”

 

Nhưng mà, hắn ta không có tiền!

 

Tài sản lớn nhất trên người hắn ta chính là đống mỡ này thôi, có chút tiền đều nhét hết vào mồm rồi, lấy đâu ra tiền trả Tống Nam, còn bồi thường tổn thất tinh thần nữa chứ!

 

Ninh Lạc nhìn bộ dạng của hắn ta, nhỏ giọng nói một câu: “Không trả được là phải ngồi tù đó, nghe nói cơm tù không có dầu mỡ đâu nha.”

 

Không, có, dầu, mỡ!

 

Viên đạn bắn trúng ngay hồng tâm, mắt Tư Thần đỏ hoe, thế mà lại trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tống Nam.

 

Trước khi mọi người kịp phản ứng, hắn ta đã dùng tốc độ nhanh nhẹn không phù hợp so với cân nặng của mình, lao tới ôm chặt lấy chân Tống Nam.

 

“Đừng mà——!”

 

Ninh Lạc giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước né tránh.

 

【Lá gan lớn thật đó, dám hù dọa quần chúng ăn dưa!】

 

Tô Vạn Đồng cùng né tránh với cậu cũng gật đầu lia lịa.

 

Mịa nó, hết cả hồn!

 

Tống Nam cũng sợ đến ngây người, không dám nhúc nhích.

 

“Thang Thang, Nam Nam, Qua Qua!” Tư Thần bi thương kêu gào, đứng giữa vũ trụ mà kêu gọi tình yêu, “Cậu nghe tôi giải thích!”

 

“Tôi thật sự không có ý định lừa gạt cậu, tôi yêu cậu quá sâu đậm, không thể tự kiềm chế được, tôi sợ cậu không thích con trai nên mới giả gái, tiếp cận cậu đều là vì tình yêu tràn đầy!”

 

“Cậu nhìn xem!” Tư Thần vén áo lên để lộ mấy ngấn mỡ bụng, “Cậu biết đây là cái gì không? Đây là tôi tương tư cậu ngày đêm không ngủ được, bạo phát chứng cuồng ăn mới ăn ra đó, mỗi một hạt mỡ đều ẩn chứa tình yêu sâu sắc của tôi dành cho cậu!”

 

Đừng nói Ninh Lạc bọn họ, ngay cả người đàn ông mặc vest cũng quay mặt đi, vẻ mặt muốn nôn đến nơi rồi.

 

【…Tôn trọng vóc dáng của mỗi người, người sống trên đời chỉ cần vui vẻ là được!… Chịu không nổi nữa rồi, tôi phải viết nhạc diss cái tên béo này ngay lập tức!】

 

Tô Vạn Đồng kinh hãi.

 

Nhưng mà cậu hát lạc tông đấy!

 

Không ai có thể ngăn cản được Ninh Lạc hào hứng cất giọng:

 

【Ta họ Ninh, Ninh che chở, vung đao chém kẻ gian tà. Trung can nghĩa đảm đại bàng tung cánh, lũ tiểu nhân kia phải nhìn cho rõ. Cờ chiến giương cao ta xung phong, giang hồ gọi ta là Ninh đại ca!】

 

Tống Nam bị ôm chân thì hai mắt vô thần.

 

Ảo giác sao? Vừa nãy hình như mình thấy có người đang múa quạt.

 

Ninh Lạc tự thưởng thức thành quả vĩ đại từ linh cảm của mình, gật gù không thôi.

 

【Hoa cải dầu ơi hoa cải dầu, không hỗ là cậu, Ninh Lạc!】

 

Môi Tô Vạn Đồng run rẩy.

 

Cậu với thần linh ký khế ước, thần linh mắng cậu gieo vần đơn cũng tính là gieo vần?

 

Chỉ một thoáng mất tập trung của mấy người này, Tư Thần cho rằng mình đã có cơ hội.

 

Đây là gì? Đây là hắn ta gặp được vị thần mềm lòng rồi!

 

Hắn ta tiếp tục cố gắng: “Tôi biết tôi đã làm sai, tôi xin lỗi cậu, nhưng tất cả đều là vì tôi quá yêu cậu! Qua Qua, cậu có thể tha thứ cho tôi được không?”

 

Tống Nam vẫn chưa hoàn hồn từ màn hát rap diss quê mùa kia, ngơ ngác nặn ra một dấu chấm hỏi: “Tha thứ?”

 

Phản ứng này của cậu ta lại khiến mọi người ở đó hiểu lầm.

 

Hai mắt Tư Thần sáng như đèn pha: “Đều là lỗi của tôi, cậu có thể trách tôi mắng tôi, nhưng cậu không thể ép chết tôi được, Qua Qua à, tiền của tôi đều đem đi đầu tư hết rồi, không rút ra được đâu!”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc như muốn chết quách đi cho xong.

 

【Tống Nam của ngày hôm qua: Tình yêu này chó nó mới yêu! Tống Nam của ngày hôm nay: Kể cả là chó cũng phải yêu đương!】

 

【Không được thì cứ tát cho Tống Nam một cái cho cậu ta tỉnh, như vậy mới là giáo dục thích hợp với thể chất của mầm non Hoa Quốc】

 

Khoan đã, sao cậu còn xắn tay áo lên chuẩn bị ra tay thật vậy!

 

Tống Nam kinh hãi, vùng vẫy hết sức rút chân ra, tiện thể vô tình đá vào cằm Tư Thần, khiến hắn ta đau đớn kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

 

“Cút đi, đồ biến thái chết tiệt tránh xa tôi ra! Anh đi mà nói chuyện với luật sư của tôi!”

 

【Đúng rồi đó. Lui! Lui! Lui!】

 

Người đàn ông mặc vest nhận được câu trả lời chắc chắn từ người thuê mình, đẩy đẩy kính, giữ chặt Tư Thần: “Vậy thì tiếp theo, tôi sẽ nói chuyện riêng với vị tiên sinh này.”

 

Anh ta gửi lời hỏi thăm ân cần đến Tống Nam đang bị hoảng sợ: “Tống tiên sinh cứ ra ngoài với bạn bè đi, ở đây cứ giao cho người chuyên nghiệp là được.”

 

Tư Thần vùng vẫy trong tuyệt vọng: “Đừng đi! Tôi không có tiền, tôi thật sự không có tiền mà!”

 

Người đàn ông mặc vest lạnh lùng đè đè chặt hắn ta xuống: “Không có tiền có thể vay, người thân, bạn bè, thầy cô, bạn học bên cạnh cậu hẳn là rất vui lòng quyên góp tiền cho cậu sau khi biết được những chuyện cậu đã làm.”

 

Ninh Lạc đi xa rồi vẫn nghe được câu này: 【Thâm độc thật, trực tiếp cho xã hội chôn sống luôn.】

 

【Nhưng mà tôi thích, he he】

 

Tư Thần còn không muốn chết vì xấu hổ, dưới sự uy hiếp dụ dỗ của người đàn ông mặc vest, hắn ta tiết lộ nơi cất giấu tiền bạc, còn chủ động khai báo người phụ nữ đi cùng mình cũng thuộc một nhóm với bọn hắn, trong đó có hơn trăm người đều làm chuyện này.

 

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi đồng ý trả lại tiền, anh đừng nói cho người nhà tôi biết, cũng đừng báo cảnh sát.” Tư Thần khóc lóc sướt mướt.

 

Người đàn ông mặc vest: “Sao có thể? Tôi báo cảnh sát từ lâu rồi.”

 

Tư Thần bị hỏi ngược lại thì ngây người: “Không phải anh nói cho tôi chọn một trong hai sao! Tôi đã chọn trả lại tiền rồi, tại sao còn phải báo cảnh sát?”

 

Gọng kính của người đàn ông mặc vest lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn: “Trẻ con mới phải lựa chọn, chứ người lớn thì đương nhiên là muốn hết rồi.”

 

Tư Thần suy sụp tinh thần, cả ngày hôm nay hắn ta toàn bị người ta đùa bỡn!

 

“Mịa nó, vậy vừa nãy anh còn lải nhải cái gì! Không bằng anh cứ cho ông đây một nhát cho xong!”

 

Vẻ mặt Người đàn ông mặc vest thâm trầm: “Bởi vì đơn hàng của tôi được tính theo giờ, mà Tống tiên sinh thì đã trả cho tôi quá nhiều rồi.”

 

…………..

 

Ra khỏi phòng riêng, cả con phố này đều là phố thương mại xa hoa sầm uất, Ninh Lạc và Tô Vạn Đồng thấy tâm trạng Tống Nam không tốt, chủ động đề nghị cùng cậu ta đi dạo phố giải khuây.

 

Tống Nam lo lắng: “Nhưng hai người như vậy thật sự không sao chứ?”

 

Ninh Lạc vô cùng tự tin: “Yên tâm, chắc chắn sẽ không bị nhận ra đâu!”

 

Tô Vạn Đồng giơ ngón tay cái lên: “Đồng ý.”

 

Tống Nam nhìn cách ăn mặc của hai người này chỉ thiếu mỗi cái mũ trùm đầu màu đen nữa thôi là đi cướp nhà băng được rồi, miệng mấp máy: “…Tôi không lo cái đó.”

 

Cậu ta là đang lo người đi đường báo cảnh sát đó có biết không! Không thấy có người liên tục ra hiệu bằng mắt, hỏi xem cậu ta có phải bị cặp đôi nam nữ đạo tặc này bắt cóc hay không à!

 

Ninh Lạc đẩy cậu ta đi: “Ôi dào, đừng nghĩ nữa, gặp chuyện gì tôi sẽ ra tay, tuyệt đối sẽ không để người khác nghi ngờ thân phận của chúng ta đâu.”

 

【Ra ngoài đường, thân phận đều là do mình tự tạo ra, lát nữa cứ xem tôi thể hiện nè, hề hề.】

 

Tống Nam càng lo lắng hơn.

 

Đi được vài bước, phát hiện phía trước hình như có một tiệm kem nổi tiếng trên mạng mới khai trương, người xếp hàng dài dằng dặc, còn có không ít blogger ẩm thực đang livestream quay video, câu nào câu nấy đều là “Mọi người ơi mọi người ơi” liên tục.

 

Dòng máu Hoa Hạ trong người Ninh Lạc lập tức bị kích thích.

 

Xếp hàng dài như vậy, chắc chắn là ngon lắm đây!

 

“Xếp hàng, chen chúc náo nhiệt nào!” Cậu hô to một tiếng rồi xông vào cuối hàng.

 

Tô Vạn Đồng cũng muốn chen chúc náo nhiệt: “Tôi đi mua ít đồ ăn vặt, vừa xếp hàng vừa ăn.”

 

Tống Nam nhìn trái nhìn phải: “Vậy, tôi xếp hàng nói chuyện phiếm với cậu nhé?”

 

Ba người ăn ý phân công hợp tác, nhanh chóng trở thành đồng minh.

 

Ninh Lạc và Tống Nam ghé đầu vào nhau, ríu rít chia sẻ những chuyện bát quái trong giới mà mình từng đọc được trong tiểu thuyết gốc, chậm rãi nhích theo hàng.

 

Sau lưng bỗng có ngón tay chọc chọc vào người cậu.

 

Ninh Lạc quay đầu lại, đối diện với một cô bé đeo khẩu trang.

 

Cô gái ngập ngừng, có vẻ không chắc chắn lắm: “Xin hỏi, có phải anh là Ninh Lạc không?”

 

Trong đầu Tống Nam gióng lên hồi chuông cảnh báo.

 

Ninh Lạc trả lời ngay: “Không phải.”

 

“Nhưng mà tôi thấy mắt của anh hơi giống…”

 

“Ồ, chuyện đó hả.” Ninh Lạc đáp nhanh như chớp, “Bởi vì Ninh Lạc quá đẹp trai, quá tuấn tú, đơn giản là kỳ tích của mỹ học nhân loại, hoàng tử nhỏ trốn khỏi Disney, là kỹ thuật đỉnh cao của Nữ Oa khi tạo ra con người, tôi vừa nhìn thấy đã yêu cậu ấy sâu đậm.”

 

“Cho nên tôi đã đi phẫu thuật thẩm mỹ, chỉnh theo khuôn mặt của cậu ấy đó, giống không?”

 

Cô gái có một câu nói không biết có nên nói hay không, cuối cùng vẫn là không nói: “… Anh vui là được.”

 

Hai người quay đầu lại, nhưng vẫn có thể nghe thấy cô gái đó đang dùng móng tay dài gõ gõ gõ điên cuồng trên điện thoại.

 

Không cần đoán cũng biết, nhất định là đang nói với bạn thân là hôm nay mình gặp phải tên thần kinh rồi.

 

Tống Nam chưa bao giờ cảm thấy mất mặt như vậy, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.

 

Cậu ta nhỏ giọng nói: “Cậu đừng có nói linh tinh nữa, độ nổi tiếng của cậu trên mạng cũng khá cao đấy, cẩn thận bị nhận ra.”

 

Ninh Lạc: “Sợ gì, đeo khẩu trang vào, ai mà nhận ra tôi được?”

 

Xếp hàng nửa tiếng, cuối cùng cũng sắp đến lượt bọn họ, Ninh Lạc tinh thần phấn chấn, thò đầu nhìn về phía trước.

 

Sau đó bị người khác chen ngang.

 

Xung quanh một trận xôn xao, người xếp hàng đều là sinh viên đại học, ai nấy đều giận mà không dám nói gì, chỉ dám dùng ánh mắt giết chết anh ta.

 

Người đàn ông chen ngang còn đang vẫy tay với bạn gái: “Mau qua đây bảo bối, chúng ta đứng ở đây.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ninh Lạc chọc chọc anh ta: “Anh chen hàng rồi.”

 

Người đàn ông làm như không nghe thấy, lại bị chọc chọc, bực mình: “Cậu không thấy bạn gái tôi đi mệt rồi sao? Chân cô ấy không thoải mái, chúng tôi mua xong là phải đi nghỉ ngơi ngay. Hơn nữa, cậu cũng xếp hàng lâu như vậy rồi, thêm một hai người nữa thì có ảnh hưởng gì đâu.”

 

Tống Nam nghe xong thì nắm đấm cũng cứng lại, Những người trong hàng cũng tỏ vẻ bất bình.

 

Có mấy blogger ẩm thực tắt mic, lén lút chuyển ống kính về phía bên này.

 

Bạn gái của người đàn ông cũng nói: “Thật ngại quá, anh ấy chỉ là quá thương tôi thôi.”

 

Người đàn ông nhìn cô ta: “Bảo bối~”

 

Bạn gái ngượng ngùng: “Ông xã~”

 

Ninh Lạc thở dài: “Thật ra cũng không có gì, hai người muốn chen thì cứ chen đi. Chỉ là, tôi và con trai tôi đã ‘ở trỏng’ mười mấy năm rồi, vừa ra ngoài đã muốn nếm thử món này, sớm một giây hay muộn một giây cũng không sao cả.”

 

Tay cô bạn gái đã bắt đầu run rẩy: “Ở, ‘ở trỏng’ mười mấy năm?”

 

“Đúng vậy,” giọng điệu Ninh Lạc u uất, “Bởi vì chồng tôi nghiện rượu bạo lực gia đình, vũ phu, động một tí là đánh đập, tôi và con trai phải chịu đựng đủ mọi khổ sở, thật sự không thể nhịn được nữa mới làm ra chuyện sai trái. Ra ngoài rồi thì vật đổi sao dời, bao nhiêu năm tháng thanh xuân đã sớm tan thành mây khói.”

 

Cô gái chen hàng thấy lương tâm thật cắn rứt, không nói nên lời.

 

Người đàn ông chen hàng chỉ vào Tống Nam, hỏi: “Vậy cậu ta là ai của cậu?”

 

Bỗng dưng Tống Nam có một dự cảm không lành.

 

Ninh Lạc chớp chớp mắt: “Con trai nuôi của tôi đó. Còn trẻ, lớn nhanh lắm, cao không?”

 

…Đúng là ứng nghiệm rồi.

 

Không nên đi ra ngoài với Ninh Lạc! Trong lòng Tống Nam thầm gào thét như vậy.

 

Cô gái chen hàng kéo người yêu của mình, đột nhiên cúi gập người thật sâu trước mặt Ninh Lạc: “Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết anh là người mệnh khổ như vậy! Chúng tôi chen hàng thật sự là không nên, hai chúng tôi đi ngay đây, anh cứ từ từ xếp hàng!”

 

Cô ta nhường chỗ, vẻ mặt áy náy bất an, trước khi đi còn nói: “Chúc anh có một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.”

 

Cô gái đứng sau Ninh Lạc nhìn bóng lưng gầy gò đơn bạc trước mắt, không khỏi nghẹn ngào.

 

Dây thừng chỉ chọn chỗ mỏng mà đứt, vận rủi chỉ quấn lấy người mệnh khổ. Cuộc đời người này đã thảm như vậy rồi, anh ta chỉ muốn ăn một cây kem nếm thử chút ngọt ngào của cuộc đời thôi, anh ta có lỗi gì chứ?

 

Vừa định tiến lên bắt chuyện lần nữa, đột nhiên nghe thấy người đàn ông nghiêng đầu, nói với con trai mình: “Hiệu quả không tệ chứ? Tôi cảm thấy hai người này nửa đêm tỉnh giấc chắc chắn phải tự tát mình một cái, nói một câu, thật đáng chết mà.”

 

Con trai anh ta hỏi: “Vậy tại sao tôi lại là con trai của cậu mà không phải là ba nhỏ của cậu?”

 

Người đàn ông ngạc nhiên: “Hóa ra là cậu thích văn học kiểu ba nhỏ à? Được được được, lần sau sẽ chiều theo ý cậu.”

 

Giọng điệu bất đắc dĩ chiều chuộng đó khiến người ta chỉ muốn đấm cho anh ta một phát bay khỏi trái đất.

 

Cô gái nghiến răng.

 

Tên này thật sự không phải Ninh Lạc sao? Cách hành xử này đúng là Ninh Lạc rồi còn gì!

 

Phòng livestream của blogger ẩm thực, lúc này cũng toàn là dấu hỏi chấm.

 

Cư dân mạng hoàn hồn bình tĩnh lại trước thì cười ha ha ha.

 

【Cạn lời với ông chú này luôn, sao nghĩ ra được trò đó vậy trời, hahahaha.】

 

【Mấy chục năm sau, hai người đó nằm trên ghế bập bênh hồi tưởng lại chuyện xưa, nói: Mình thật đáng đời mà.】

 

【Cũng may là phản ứng kịp, suýt nữa thì khóc theo luôn rồi.】

 

【Không phải, tôi nói chứ, dáng người này quen quá đi, giọng nói càng quen hơn.】

 

【Với cái tinh thần này, khó mà không nghĩ đến một người…..】

 

【Đối câu khẩu hiệu nào, vua biểu cảm? Vua diễn sâu?】

 

【Ninh Lạc?】

 

【!!!! Má ơi, hình như thật sự là thằng nhóc đó rồi!】

 

………..

 

Một tiếng sau, Hứa Linh nhận được điện thoại của bộ phận quan hệ công chúng, nói Ninh Lạc lại lên hot search.

 

Hứa Linh nghiến răng nghiến lợi, mở Weibo ra.

Để tôi xem thằng nhóc cậu không lo đóng phim lại đang giở trò gì đây.

 

#Ninh Lạc Ly Hôn Nuôi Con Một Mình.

 

#Ninh Lạc phán quan chống chen hàng hiện đại.

 

#Học Lỏm Chiêu Của Ninh Lạc.

 

#Trên Đời Này Làm Gì Có Ai Không Điên.

 

Hứa Linh tức đến mức phải bấm huyệt nhân trung, cảm thấy số tiền này không kiếm cũng được, ngày mai liền đá Ninh Lạc ra khỏi công ty!

 

Giám đốc bộ phận quan hệ công chúng còn đổ thêm dầu vào lửa: “Đây là hình tượng mới mà cô tạo cho Ninh Lạc à? Hiệu quả không tệ đó, mấy tháng gần đây cậu ta còn hot hơn cả mấy năm trước cộng lại.”

 

Hứa Linh cười khẩy: “Cái phúc này cho anh đấy, anh có cần không?”

 

…………….

 

Ninh Lạc không hề biết rằng mình vừa mới thề son sắt là sẽ không ai có thể nhận ra cậu, thì giây sau ngay cả cái quần lót cũng bị người ta lột sạch rồi, cư dân mạng cười ha hả, chế nhạo dưới bài đăng Weibo của cậu.

 

Cậu lại trở thành nguồn vui của cư dân mạng. Fan hâm mộ mới đến cho biết, nhóc con Ninh Lạc này, càng đào càng thấy thú vị.

 

Nhưng lúc này Ninh Lạc chẳng vui vẻ gì.

 

Bởi vì ba tiếng trước, cậu cảm thấy xếp hàng một tiếng đồng hồ chỉ để ăn một cây kem thì quá lỗ, thế là cậu ăn luôn ba cây.

 

Cho nên bây giờ cậu đang phải nhận quả báo, đau bụng quằn quại.

 

Cảnh này vừa hay cũng là lúc tướng quân Bùi Trì Nhất bị Đông Xưởng ám hại bị thương, tình huống khẩn cấp không kịp bôi thuốc tê, dùng rượu mạnh dội lên vết thương rồi rút tên.

 

Trong ống kính, Bùi Trì Nhất nhắm chặt mắt, mặt mày tái nhợt, dùng sức cắn chặt miếng vải trong miệng, trên cổ phủ một lớp mồ hôi ướt đẫm, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu lăn xuống, gân xanh nổi lên từng đường, tóc tai rối bời dính bết vào má và cổ.

 

Các đốt ngón tay của cậu dùng sức nắm chặt lấy mép giường, chiếc giường gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt nặng nề, gần như muốn gãy vụn.

 

Có người bên cạnh liên tục nói: “Tướng quân cố gắng lên, sắp ra rồi!”

 

“Nhanh thôi nhanh thôi, được một nửa rồi!”

 

“Thấy đầu rồi, thấy đầu rồi!”

 

Mọi người thấy mũi tên thì vội vàng hô lên.

 

Ninh Lạc suy sụp tinh thần.

 

【Chi bằng mấy người nói luôn là tôi sắp đẻ đến nơi rồi đi! Rốt cuộc là ai viết ra mấy cái lời thoại tệ hại này vậy?】

 

Ở một góc, Tống Nam nở nụ cười bí hiểm.

 

Đây chính là cái giá phải trả vì đã chiếm tiện nghi của cậu ta.

 

Cảnh này nhanh chóng qua, Tôn Học Bân vô cùng hài lòng, nói với Ninh Lạc đang được Tiểu Đào dìu đi tới: “Ninh Lạc, cảnh này cậu diễn rất chân thật, cảm xúc rất dạt dào! Cảnh này rất tốt, giữ lại.”

 

Ninh Lạc yếu ớt gật đầu, sắc môi tái nhợt: “Vậy tôi đi nghỉ ngơi trước.”

 

Tôn Học Bân tưởng cậu kiệt sức vì dồn quá nhiều tâm sức cho cảnh vừa rồi, bảo cậu nhanh chóng đi về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngược lại, Lộ Đình Châu lại cảm thấy không đúng, trạng thái vừa nãy không giống như là diễn.

 

Tôn Học Bân vừa định cùng anh trao đổi kinh nghiệm nhiều hơn, Lộ Đình Châu đã đứng dậy.

 

“Tôi đi xem một chút.”

 

Quả nhiên anh đoán không sai, khi đến gần phòng nghỉ, Lộ Đình Chu đã nghe thấy giọng nói rên rỉ như muỗi kêu của ai đó, không ghé tai sát vào thì không nghe thấy gì.

 

【Đau chết đi được đau chết đi được, sao lại đau như vậy chứ…】

 

Đẩy cửa bước vào, nhìn thấy một quả bóng co ro cuộn tròn trên ghế sofa, ôm chặt lấy mình, một tay ôm lấy cẳng chân, một tay ôm chặt bụng. Nghe thấy động tĩnh ở cửa thì yếu ớt ngước mắt lên: “Tiểu Đào, lấy thuốc cho tôi… Anh? Sao lại là anh?”

 

Ninh Lạc đã cởi trang phục đóng phim từ lâu rồi, bộ quần áo kia không thoải mái, cậu mặc quần áo của mình rồi quấn thêm một lớp chăn, lúc này thò đầu ra khỏi chăn, hai má mang theo một chút ửng đỏ vì nhịn đau, môi in hằn dấu răng, có thể thấy là đau quá nên tự cắn môi mình.

 

“Thấy em hình như không khỏe,” Lộ Đình Châu cúi người xuống, hỏi cậu, “Đau ở đâu?”

 

Ninh Lạc nằm vật ra ghế sofa, mu bàn tay đặt lên trán, yếu ớt rên hừ từ trong mũi: “… Đau bụng.”

 

Lộ Đình Châu nhíu mày: “Cơm hộp của đoàn làm phim không sạch sẽ à?”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc như sắp chết: “Không, là vì chiều nay em ăn ba phần kem.”

 

Lộ Đình Châu im lặng, một lúc sau mới nói: “Uống thuốc trước đã, vừa rồi tôi thấy Tiểu Đào đi lấy thuốc cho em rồi.”

Ninh Lạc còn muốn nói gì đó, nhưng một cốc nước ấm đã đưa đến bên môi, chạm vào môi cậu: “Uống chút nước đi.”

 

Ninh Lạc kéo dài giọng ừ một tiếng, giọng nói mang theo âm mũi mềm mại, có chút mơ hồ, cậu ngoan ngoãn ngồi dậy, hai tay nâng ly uống một ngụm nhỏ, ngồi đó nhìn Lộ Đình Châu đang gửi tin nhắn thoại bên cạnh mình, hình như là gởi cho Tôn Học Bân.

 

“Em ấy bị đau dạ dày, nghỉ ngơi một lát, lát nữa xem sao đã.”

 

Gửi xong, ngón tay buông khỏi nút bấm, ngẩng đầu lên nói với Ninh Lạc: “Dạ dày em không tốt sao còn…”

 

Ninh Lạc ngắt lời anh: “Vừa rồi anh nói cái gì của em không tốt?”

 

Lộ Đình Châu dừng lại, tưởng cậu nghe không rõ: “Tôi nói dạ dày.”

 

“Chỗ nào?”

 

“Dạ dày.”

 

“Không phải.” Ninh Lạc mặt tái mét, nghiêm túc chỉ ra lỗi sai của Lộ Đình Châu.

 

“Dạ dày của em nói, thứ nhất, nó không gọi là dạ dày, nó tên là Sở Vũ Tầm.”

 

Tiểu Đào vừa bước vào cửa: ?

 

Anh à, anh có sao không vậy?

 

Lộ Đình Châu: “…?”

 

Hết chương 41.

 

Chương 41: Nửa Đêm Tỉnh Giấc Chắc Chắn Phải Tự Tát Mình Một Cái

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên