Chương 41: Sau Khi Trọng Sinh, Cậu Thiếu Gia thật Không Tranh Giành Nữa (Hạ)
Thẩm nhị gia gần như không thể đợi thêm một phút nào nữa, tôi hiểu tâm trạng của ông nên cũng chuẩn bị cáo từ.
Ông vừa không ngừng cảm ơn tôi, vừa tiễn tôi xuống lầu.
Khi bước đến cầu thang xoắn ốc ở tầng hai, tôi lại nghe thấy tiếng quát mắng bị đè thấp vọng ra từ phòng khách.
“Ta đã biết con không có ý tốt gì mà, gây ra chuyện như vậy trước mặt ngài ấy, con có biết mình đã làm em trai con mất mặt đến mức nào không!”
Tôi dừng bước, “ngài ấy” mà họ nói, hình như là đang chỉ tôi.
Thẩm nhị gia thấy gia đình anh trai mình lại đang dạy dỗ con cái, gương mặt vốn đang rạng rỡ cũng lập tức biến sắc, hết thâm rồi lại lại tái.
Hôm nay gương mặt của Thẩm nhị gia cũng thật vất vả, cứ chốc chốc lại đổi một màu.
“Người rơi xuống hồ nước không phải là con! Người trách mắng, gây áp lực cho em trai ngay trước mặt Tổng tài cũng không phải là con! Tại sao lỗi không phải của con lại đổ hết lên đầu con?!”
“Con biết con không được nuôi dưỡng ở nhà, tình cảm không thể so với em trai được. Con không cầu xin mọi người đối tốt với con như với em trai, nhưng ít nhất mọi người cũng đừng thiên vị đến thế chứ!”
“Đôi khi con thật sự hoài nghi, rốt cuộc ai mới là con ruột của nhà họ Thẩm! Mọi người vốn đã không chào đón con, vậy tại sao còn muốn đón con về làm gì!”
Giọng nói của thiếu niên mang theo tiếng nức nở và lửa giận truyền từ phòng khách lên. Có lẽ cậu đã quen tỏ ra hiểu chuyện, nên bây giờ dù tức đến nghẹn ngào, cậu vẫn cố ý đè thấp giọng.
Gia chủ nhà họ Thẩm giận dữ nói: “Câm miệng! Con còn học được cả thói cãi lại người lớn rồi à! Tự mình vào phòng sám hối một ngày cho ta, không có lệnh của ta thì không được phép ra ngoài!”
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên rồi xa dần.
Lúc này, tôi và Thẩm nhị gia mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bước ra khỏi phòng khách.
Thế nhưng, vừa ra khỏi cửa chính, tôi đã thấy một bóng người nhỏ bé đang co ro dưới cửa sổ. Nhìn kỹ lại, thì ra là vị thiếu gia giả kia.
Cậu ta thu mình dưới cửa sổ, đầu mũi và đuôi mắt cũng đỏ ửng như vừa mới khóc, đến cả sắc môi cũng trở nên đỏ mọng, khiến người ta có thể tưởng tượng ra nó đã bị chủ nhân liếm mút, cắn day bao lần mới biến thành màu sắc diễm lệ đến vậy.
【Xin lỗi anh, anh trai nhỏ, đợi em chết đi rồi, những yêu thương của ba và các anh đều sẽ trả lại cho anh, xin anh đừng oán hận em.】
Trông cậu ta chẳng khác nào một chú mèo con tội nghiệp.
Tôi quay đầu đi chỗ khác.
Chào tạm biệt Thẩm nhị gia, tôi bảo tài xế đến viện nghiên cứu trước. Khi tôi đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì đột nhiên cảm giác chiếc xe phanh gấp một cái. Cả người tôi chồm về phía trước, suýt chút nữa thì đập phải sống mũi cao thẳng của mình.
Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.
Chẳng lẽ lại có cô gái mặc váy trắng nào đó đến ăn vạ nữa à?
Tôi mở mắt ra, không thấy cô gái váy trắng nào, mà lại thấy vị thiếu gia giả kia.
Đầu mũi của cậu ta vẫn còn hồng hồng, trông như thể vừa bị ai đó bắt nạt thậm tệ, trong khi rõ ràng người chặn đường cản xe tôi lại là cậu ta.
Kiểu kịch bản này thật chẳng thú vị chút nào.
Không biết từ khi nào, làm tài xế cho tôi cũng phải đối mặt với nguy cơ mang mạng người trên lưng rồi.
“Về tìm phòng tài vụ lĩnh khoản phí tổn thất tinh thần của tháng này đi.”
Tôi hạ cửa kính xe xuống. Vị thiếu gia giả kia chạy đến bên cửa sổ, nhìn ở khoảng cách gần, trông cậu ta càng đáng thương hơn, nhưng cũng càng xinh đẹp hơn.
Da cậu ta trắng nõn, dáng người mềm mại mảnh khảnh, chỉ cần chạm nhẹ là làn da sẽ đỏ ửng lên một mảng. Với thân thể và gương mặt thế này, rất dễ bị những kẻ có sở thích đặc biệt để mắt tới.
Thật đáng tiếc, sở thích của mỗi người không ai giống ai. Tôi nhìn cậu ta, chỉ cảm thấy phiền phức.
Cơ thể mỏng manh yếu ớt như vậy, trông quá đỗi dễ vỡ. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, đám chó điên nhà họ Thẩm, những kẻ vì cậu ta mà không tiếc làm tổn thương máu mủ của mình, không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Hơn nữa, trông cậu ta đến việc đi làm giờ hành chính còn không kham nổi, nói gì đến chuyện đối mặt với những lần tăng ca đột xuất. Có lẽ là loại vừa vào phòng nhân sự đã bị người ta khéo léo khuyên nghỉ việc rồi.
Tôi thích những nhân viên cần cù, chăm chỉ làm việc, giống như Trợ lý chẳng hạn.
Một mình anh ta còn hơn cả sáu người.
Có lẽ ánh mắt tôi dừng lại trên mặt cậu ta hơi lâu, khiến cậu ta hiểu lầm điều gì đó. Hai má cậu ta hơi phồng lên, trông như một con chuột hamster đang giận dỗi.
“Anh, anh nhìn cái gì!”
Tôi mất kiên nhẫn, lạnh nhạt đáp: “Là cậu chặn đường trước, còn không cho tôi nhìn sao, hửm?”
Mặt cậu ta lập tức đỏ bừng, như thể có một quả cà chua đang đội trên cổ.
【Sao, sao anh ta lại nói chuyện kiểu này! Đồ xấu xa! Nhìn là biết ngay đồ công tử ăn chơi trác táng mà!】
…?
【Không muốn nói chuyện với kẻ xấu, nhưng xem biểu hiện của ba và anh trai thì anh ta có vẻ là một vị khách rất quan trọng.】
【Tuy là ba và anh trai đã mắng anh trai nhỏ, nhưng dù sao chuyện cũng là do mình gây ra, không muốn vì mình mà làm ảnh hưởng đến ấn tượng của khách.】
【Hơn nữa, nhiệm vụ…】
Cậu ta nghĩ xong những điều đó, bèn lùi lại một bước, rồi cúi gập người chào tôi.
Phần gáy mỏng manh của cậu ta lộ ra trước mắt tôi, chiếc cổ trắng ngần, thon thả, chỉ một bàn tay là có thể nắm trọn, vì trời nóng mà ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.
Khi ngẩng đầu lên, cậu ta nghiêm túc nói với tôi: “Xin lỗi, chuyện hôm nay đã làm ngài sợ hãi, cảm ơn ngài đã cứu tôi.”
“Tôi chỉ nhắc cậu đứng dậy thôi.”
Cậu ta cắn nhẹ vào nốt chu sa trên môi, nốt chu sa ấy tựa như một viên pudding cherry đỏ mọng, bị hàm răng trắng như ngọc của cậu ta cắn vào tạo thành một vết lõm nhỏ, trông vô cùng đàn hồi.
【Lạnh lùng quá, làm sao để có thể ở lại bên cạnh anh ta, đánh cắp bí mật của công ty anh ta đây.】
【Anh trai hệ thống, thật sự phải làm vậy sao?】
【Làm đi, nếu không tôi sẽ trừng phạt cậu theo quy định.】
Cơ thể cậu ta đột nhiên run lên bần bật, đuôi mắt rịn ra nước, sắc mặt lập tức trắng bệch, như thể vừa nhớ lại chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ.
【…Được, em sẽ làm.】
Tôi chống cằm, nhìn cậu ta thay đổi sắc mặt.
Biểu cảm của cậu ta kết hợp với tiếng lòng, quả thực có vài phần khiến người ta thương cảm.
Nhưng nếu tôi không nghe được tiếng lòng của cậu ta, thì chẳng khác nào trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, cậu ta đã thay đổi mấy vẻ mặt ngay trước mắt tôi, hệt như đang biểu diễn tuyệt kỹ biến diện.
Còn biến đổi nhanh hơn cả Thẩm nhị gia.
Vậy nên, thực ra cậu ta biết, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ta, đúng không?
Có lẽ, cậu ta còn biết, người nhà họ Thẩm cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ta.
Những cuộc đối thoại này giữa cậu ta và hệ thống, cái vẻ bất đắc dĩ, nỗi bi thương và buồn bã, sự khao khát và ngưỡng mộ của cậu ta, tất cả đều được cố ý nói cho mấy người chúng tôi nghe.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tôi liền nghe được một đoạn đối thoại khác.
【Anh trai hệ thống, làm vậy có được không?】
Giọng của thiếu gia giả, so với sự mềm mại trước đó, đã có thêm một chút ngang ngược, nhưng vì giọng cậu ta vốn ngọt ngào, nên nói ra lại giống như đang làm nũng.
【Được chứ, cậu đã chỉ định anh ta, để anh ta nghe thấy tiếng lòng của cậu rồi.】
【Cậu sẽ nhận được giá trị yêu thích của anh ta, giống như người nhà họ Thẩm vậy.】
Giọng nói của hệ thống so với sự lạnh lùng cứng nhắc lúc nãy, giờ lại dịu dàng không sao tả xiết, chan chứa vô vàn yêu thương.
【Anh trai hệ thống, có phải là tôi rất xấu xa không.】
Không đợi hệ thống trả lời, cậu ta đã khẽ hừ một tiếng, như một chú mèo con đang làm nũng, mặc nhiên cho rằng cả Trái Đất này đều phải xoay quanh mình.
【Tôi chính là vừa xấu xa vừa thích làm trò đấy, nhưng tôi muốn tất cả mọi người đều phải cưng chiều tôi, đều phải thích tôi.】
Hệ thống cười dỗ dành cậu ta: 【Cậu không xấu, cậu đáng yêu nhất, tất cả mọi người đều sẽ thích cậu, bao gồm cả vị Tổng tài kia nữa.】
…Tôi thì không.
Tại sao tôi phải đi thích một kẻ vừa ngu ngốc vừa xấu xa, lại còn không có ý tốt chứ.
Lũ ngốc nhà họ Thẩm, rõ ràng biết thiếu gia thật bị hãm hại, tại sao vẫn cứ một mực cưng chiều thiếu gia giả?
Là vì cảm thấy thiếu gia giả có nỗi khổ tâm, nên sinh lòng thương hại; hay là cảm thấy thiếu gia giả vốn dĩ đáng yêu như vậy, đến cả cái thủ đoạn hãm hại người khác vụng về như thế cũng thấy đáng yêu?
Thật nhạt nhẽo.
Tôi kéo cửa sổ xe lên, cuối cùng thiếu gia giả cũng có hành động, cậu ta vội vàng áp người vào cửa sổ xe: “Tổng, Tổng tài! Ngài tha thứ cho tôi rồi sao?”
“Không có gì gọi là tha thứ hay không tha thứ cả.”
Không đợi cậu ta nói thêm lời nào, tôi ra lệnh cho tài xế: “Lái xe.”
Lần này, cái cơ thể yếu ớt của thiếu gia giả không thể giúp cậu ta chạy đến trước xe tôi để chặn đường được nữa.
———
Thẩm nhị gia nhanh chóng đưa Tiền Tri Chi về nhà họ Thẩm, rồi đổi tên cô ta thành Thẩm Tri Chi.
Vào ngày cô ta được người nhà họ Thẩm tìm thấy, trên những bức ảnh do văn phòng thám tử gửi về, biểu cảm của cô ta lộ rõ vẻ hoài nghi nhiều hơn là vui mừng.
Rõ ràng, đây là một sự việc nằm ngoài “kịch bản”.
Tôi nhìn vào ứng dụng, giao diện vốn mượt mà lần đầu tiên xuất hiện tình trạng giật lag, tiếp đó, độ hảo cảm tăng vọt lên 100.
Hiển nhiên, việc nhận lại người thân vốn dĩ phải là tình tiết cuối cùng, nay lại bị tôi hoàn thành trước trong thực tế, khiến cho ứng dụng xảy ra rối loạn.
Theo kế hoạch ban đầu, có lẽ tôi nên từ từ nuôi dưỡng “Tri Chi” thành một cô gái ưu tú, học giỏi ngoan ngoãn. Sau khi cô ta được người cha ruột tìm về, ứng dụng sẽ lặng lẽ tự gỡ cài đặt. Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ gặp một “Thẩm Tri Chi” giống hệt “Tri Tri” trong đời thực.
Như thế thì không được.
Bé Gấu AI mà tôi ngày đêm mong nhớ, là kẻ nắm giữ độ hảo cảm mà tôi đã phải bỏ ra hàng chục triệu để nuôi dưỡng, sao có thể cứ thế lặng lẽ rời sân được chứ.
“Đội một mất dấu vết! Cẩn thận, nó chạy nhanh ngoài sức tưởng tượng!”
“Đội hai đã theo dõi được bản thể của nó!”
“Yêu cầu hỗ trợ!”
“Đội ba đang cố gắng bắt giữ!”
……..
Tôi nhìn màn hình lớn đang nhấp nháy những dòng mã màu xanh và đỏ.
Trán của K đã rịn ra mồ hôi.
“Tổng tài! Gọi đối thủ ngang tài ngang sức với tôi lần trước đến giúp một tay đi! Tốc độ tay của tôi không theo kịp! Nó nhanh quá!”
K hét lớn về phía tôi.
“Ngang tài ngang sức?”
“Được rồi được rồi! Nhỉnh hơn một chút! Lúc này rồi mà còn câu nệ mấy chuyện nhỏ nhặt đó nữa, Tổng tài!”
Tôi cười khẽ một tiếng, gật đầu với Trợ lý. Trợ lý liền ngồi vào vị trí trong ánh mắt từ mong đợi chuyển sang kinh ngạc của K.
“Anh, anh là…?!”
“Thật là phí của giời mà! Một cao thủ có thể đối đầu với tôi, vậy mà anh lại dùng anh ta làm trợ lý!”
“Được rồi, im đi, nó đến rồi.”
Ánh sáng đỏ trên màn hình rực lên, nhuộm hồng cả khuôn mặt của mọi người.
Là một AI có trình độ công nghệ vượt trên thế giới này sao.
Thật đáng tiếc, bên tôi cũng có “công lược giả”.
Sau cuộc chiến công thủ kéo dài hàng chục giờ đồng hồ, AI đã bị bắt giữ hoàn toàn.
Cùng lúc đó, ứng dụng trên điện thoại của tôi cũng tự động gỡ cài đặt.
Hai cổng kết nối dữ liệu của AI, tất cả đều bị ngắt.
Tốt quá rồi.
Bây giờ, đã đến lúc đi gặp vị tiểu thư giả kia rồi.
——-
Thứ bảy tuần này, Thẩm nhị gia tổ chức một bữa tiệc linh đình, để thông báo với tất cả mọi người rằng cô con gái thất lạc của nhà họ Thẩm đã trở về.
Đồng thời, cũng sẽ tiện thể thông báo luôn sự trở về của thiếu gia thật.
Bữa tiệc lần này, Thẩm nhị gia đã đích thân đến mời tôi, không có lý do gì để tôi không đi.
Chỉ là không ngờ, khi tôi đến trang viên của Thẩm nhị gia, vừa hay có một chiếc xe cứu thương rời đi.
Tôi nhìn về phía Thẩm nhị gia.
Thẩm nhị gia lại bắt đầu trình diễn tuyệt kỹ biến đổi khuôn mặt của mình, lúc này sắc mặt ông ta thay đổi liên tục, trông vô cùng đặc sắc.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Mặt Thẩm nhị gia hết xanh lại tím, ông ta thở dài một hơi: “Tổng tài, chuyện nhà tôi ngài cũng biết cả, tôi cũng không giấu ngài nữa.”
Hỏi ra mới biết, thì ra lại là chuyện do chi chính của gia chủ nhà họ Thẩm gây ra.
Theo lời của gia chủ nhà họ Thẩm thì sự việc là thế này.
Thiếu gia thật thấy nghi thức nhận tổ quy tông của Thẩm Tri Chi long trọng như vậy, trong khi mình chỉ được nhắc đến qua loa, trong lòng cảm thấy bất mãn, bèn sinh lòng đố kỵ với thiếu gia giả, định cho cậu ta uống ly nước đã bị bỏ thuốc để cậu ta mất mặt trong bữa tiệc, vậy nên đã mua chuộc một người phục vụ.
Không ngờ, người phục vụ đó sớm đã thầm yêu mến vị thiếu gia giả, thấy thiếu gia thật định hãm hại cậu ta, liền tương kế tựu kế đổi vị trí hai ly nước, để thiếu gia thật tự làm tự chịu.
Chẳng ngờ thiếu gia thật lại đặc biệt nhạy cảm với thứ thuốc đó, đến nỗi ngất lịm đi, rơi vào trạng thái sốc, nên phải vội vàng đưa người đến bệnh viện.
Tôi không tin đây là sự thật.
Tôi đã để Thư ký số sáu đi theo đến bệnh viện, một mặt là để chăm sóc qua loa cho thiếu gia thật – chi chính của bên phía gia chủ nhà họ Thẩm cho rằng cậu ta gieo gió gặt bão, nên không một ai đi theo chăm sóc, mặc cho cậu ta tự sinh tự diệt; mặt khác là để giám sát hành vi của cậu ta. Nếu cần thiết, tôi không ngại vớt cậu ta ra khỏi nhà họ Thẩm.
Cha mẹ nuôi của thiếu gia thật đã cố ý tráo đổi hai đứa trẻ, vì vậy, họ đối xử với cậu ta rất tệ bạc.
Trong một môi trường khắc nghiệt như vậy mà vẫn có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu, ý chí đó thật đáng khen ngợi. Chỉ cần mài giũa thêm, sau này ắt sẽ thành tài.
Chuyện giúp người trong lúc hoạn nạn, tôi không ngại tiện tay làm.
Sở dĩ đến giờ vẫn chưa ra tay, là bởi vì tôi không tin cậu ta là một người “bình thường”.
Tiểu thư thật và giả, hai người không rõ lý do gì lại trốn khỏi nhà họ Tiền, rồi lần lượt gặp tôi.
Thiếu gia giả mang trong mình một hệ thống, còn có thể chỉ định người khác nghe thấy tiếng lòng của mình để lấy độ hảo cảm.
Vậy thì thiếu gia thật, người đang ở trung tâm của vòng xoáy, liệu có thực sự chỉ là một người bình thường không?
Không lâu sau, thư ký gửi tin nhắn đến.
【Mục tiêu sau khi tỉnh lại, ngây người ra hai mươi giây.】
【Mục tiêu cảm xúc kích động, tìm kiếm điện thoại.】
【Mục tiêu không tìm thấy điện thoại, phát hiện ra đồng hồ, xem thời gian.】
【Mục tiêu kinh ngạc, vui mừng, rơi lệ, lẩm bẩm một mình, phân tích khẩu hình suy đoán, cậu ta nói là: Vậy mà mình lại trở về rồi.】
【Qua quan sát, mục tiêu không biết sử dụng Trí não.】
Hết chương 41.
