Chương 41: Tiết Học Cuối Cùng (Thượng)
Việc siêu độ cho hai mươi học sinh cùng một lúc là chuyện lớn, mà tôi lại chưa từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, bèn hỏi chuyên gia là Tiểu Ninh xem có cách nào không.
Tiểu Ninh nói: “Trăm năm trước, phái Mao Sơn đúng là từng làm những đại pháp sự siêu độ cho hàng chục, thậm chí hàng trăm du hồn cùng lúc. Nhưng xã hội bây giờ thay đổi nhanh quá, cuộc sống của người ta ngày một tốt hơn, nên từ đời sư phụ em trở đi đã không còn trải nghiệm những chuyện như vậy nữa.”
Sau khi cảm thán, em ấy lại dùng ánh mắt tin tưởng mù quáng nhìn tôi: “Nhưng mà em tin thầy Thẩm, nhất định anh sẽ làm được!”
Được người trong lòng công nhận, tôi lập tức mất hết cả hồn vía, vỗ ngực đôm đốp cam đoan: “Không thành vấn đề, cứ giao cho anh, ngày mai anh sẽ tập trung soạn bài, nhất định phải nghĩ ra một phương pháp hoàn hảo nhất để mọi người cùng nhau đi đầu thai!”
Tiểu Ninh mỉm cười hôn tôi. Tôi và em ấy cứ thế quấn quýt suốt nửa đêm, với mức độ thân mật chỉ dừng lại ở phía trên cổ, mãi đến nửa đêm về sáng mới thiếp đi.
Sáng ra, tôi vẫn theo lệ cũ tỉnh dậy sớm hơn Tiểu Ninh. Nhớ lại lời hứa đêm qua của mình, tôi sầu đến độ tóc rụng cả nắm.
Nhìn gương mặt say ngủ của Tiểu Ninh, lòng tôi chợt thắt lại. Hôm qua xảy ra nhiều chuyện quá, lại ngâm mình cả ngày trong khách sạn, cuối cùng vẫn quên mất việc mua thuốc. Trên mặt em ấy đã nổi một nốt mụn đỏ, trong mơ mà vẫn bất giác đưa tay lên gãi gãi.
Tôi xuống lầu mua thuốc mỡ và băng cá nhân, bôi thuốc cho em ấy xong thì dán một miếng băng lên nốt mụn, phòng khi Tiểu Ninh vô thức gãi rách mặt, như thế thì sẽ mất đẹp trai.
Làm xong tất cả, tôi quyết định về lại căn hộ để đón thầy Lưu. Thầy Lưu kinh nghiệm đầy mình, chắc là sẽ có cách thôi.
Xe của Tiểu Ninh vẫn còn đỗ ở bãi đỗ xe khu Bỉ Ngạn, tôi phải lái nó về. Lần này, tôi nhất định phải rút kinh nghiệm, tuyệt đối không để thầy Lưu phơi nắng, cũng không thể để thầy ấy dính phải máu của mình.
Về đến phòng, tôi đeo balo đựng laptop và các giáo án đã viết trước đây, đặt chúng vào cùng một túi với thầy Lưu. Sau đó, tôi dọn dẹp phòng ốc một lượt, rồi có chút lưu luyến rời đi.
Nếu tối nay có thể siêu độ thành công cho tất cả các học sinh, ngôi trường này sẽ giải thể, và tôi cũng sẽ thất nghiệp, ký túc xá miễn phí cũng không còn nữa. Nghĩ lại hành trình tìm việc của mình, tôi tự vỗ vỗ vào má, cuộc sống có khó khăn đến đâu cũng phải dũng cảm mà đối mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi lái chiếc xe sang của Tiểu Ninh, tay chân lóng ngóng chẳng biết đặt vào đâu. Bằng lái của tôi thi từ hồi đại học, tính ra thì tôi cũng đã có năm năm tuổi bằng, nhưng thực tế thì số lần sờ vào vô lăng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Suốt dọc đường, tôi lái xe trong tâm trạng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ làm hỏng chiếc xe đắt tiền này.
Khi về đến khách sạn thì Tiểu Ninh đã dậy. Em ấy khuân ra một chồng sách cao ngất đặt giữa phòng khách, rồi ngồi khoanh chân trên sàn lật giở từng cuốn một.
“Em đang làm gì vậy?” Tôi vừa vào cửa đã bị chồng sách cao hơn cả mình dọa cho giật nảy người.
“Toàn là bản sao của mấy cuốn cổ tịch, trước đây lúc về thành phố H em đã nhờ người gửi qua.” Tiểu Ninh giải thích. “Giờ em lôi ra xem có cách nào siêu độ oan hồn hàng loạt không. Đúng là tìm được vài cách, nhưng cũng cần rất nhiều người bày trận, mà bây giờ mình không có khuôn viên rộng như thế, nên không tiện thực hiện cho lắm.”
Tôi cũng tiện tay cầm lấy một cuốn kinh vãng sinh, đọc được một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến, tốc độ còn nhanh hơn cả lúc tôi học thuộc triết học Mác…
Khoan đã, học thuộc?
“Anh có cách rồi!” Tôi cầm cuốn kinh vui vẻ vỗ vai Tiểu Ninh. “Hay là hôm nay cứ để mọi người học thuộc lòng đi. Cuốn kinh vãng sinh này cũng không dài, anh sẽ đọc ở trên, học sinh cầm bản sao ở dưới đọc theo, cứ đọc mãi đọc mãi là siêu độ được thôi, đúng không?”
“Đây là lần đầu tiên em thấy có chuyện lệ quỷ tự niệm kinh siêu độ cho mình đấy… Nhưng mà, chắc là cũng được thôi. Dù sao thầy Thẩm bảo chúng đọc thì chúng không dám không đọc.” Tiểu Ninh tỏ ra rất tán thành với ý tưởng này của tôi.
Cuốn kinh vãng sinh này thực sự rất ngắn, nếu đọc nhanh thì khoảng năm phút là xong. Tiểu Ninh bảo tôi, thông thường loại kinh văn này muốn có hiệu quả thì cần đạo sĩ phối hợp với pháp lực để tụng đi tụng lại, pháp lực càng cao thì hiệu quả càng tốt. Nhưng nếu oán niệm của quỷ quá nặng, một mực muốn ở lại nhân gian, thì pháp lực cao đến mấy cũng vô dụng, khi đó chỉ còn cách đánh cho chúng hồn bay phách tán mà thôi.
“Thực ra nếu đổi sang đạo lý dạy học thì cũng thế thôi.” Nghe em ấy nói, tôi suy ngẫm, “Nếu học sinh tự nó không muốn học, thì dù trình độ giáo viên có cao đến đâu, bài giảng có sinh động thế nào, lặp lại bao nhiêu lần đi nữa, học sinh vẫn chẳng thể học vào đầu được. Nhưng nếu học sinh thật tâm nảy sinh hứng thú mãnh liệt với một điều gì đó và muốn nỗ lực vì nó, thì dù không có ai dạy, chúng cũng sẽ tự giác học hỏi. Cho nên anh cho rằng, hiệu quả của việc để các em tự tụng kinh chắc chắn sẽ tốt hơn là để đạo sĩ cưỡng ép tụng cho chúng.”
Đổi lại là tôi, thì dù Tiểu Ninh có đẹp trai đến mấy mà cứ ngồi bên cạnh lẩm nhẩm kinh vãng sinh, tôi cũng chỉ muốn ngủ mà thôi.
“Nghe vô lý mà lại rất thuyết phục, có thể thử xem sao.” Tiểu Ninh gật đầu, cầm cuốn kinh ra ngoài phô tô để tối nay lên lớp phát cho mỗi em một bản.
Còn tôi thì lấy giáo án cũ của mình ra, nhớ lại những bài đã giảng, trong ba điểm để xây dựng thế giới quan đúng đắn vẫn còn một điểm chưa giảng xong.
Làm người phải có thủy có chung, đây đã là tiết học cuối cùng rồi, thành bại đều nhờ cả vào nó, tôi vẫn nên giảng cho xong bài của mình.
Lật sách ra, tra tài liệu, viết xong giáo án, tôi liếc nhìn đồng hồ, mới bốn giờ chiều.
Tôi mở thầy Lưu ra, thấy trên đó vẫn còn giáo án tôi viết lần đầu tiên. Tôi nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy có lẽ thầy Lưu cũng cần xây dựng lại thế giới quan của mình, dù sao thầy ấy cũng là một con ma muốn đi đầu thai mà.
Tôi chép lại phần giáo án còn lại vào thầy Lưu, coi như cũng hoàn thiện bài giảng này cho thầy ấy. Tiếp đó, tôi lại viết vào cuốn sổ những điều tốt đẹp nho nhỏ mà mình từng gặp trong cuộc sống.
Những trải nghiệm trong quá khứ của một người sẽ tạo nên thế giới quan hiện tại của người đó, và thế giới quan hiện tại sẽ quyết định cách họ lựa chọn con đường tương lai của mình. Quá khứ đã nhào nặn nên con người tôi của ngày hôm nay, hy vọng những trải nghiệm này có thể để lại cho thầy Lưu vài ấn tượng tốt đẹp, khiến thầy ấy thêm yêu thế giới này, bằng lòng làm người một lần nữa, trở lại vòng tay của cuộc đời.
Tôi cứ viết mãi cho đến mười một giờ đêm, không ngờ cuộc đời mình lại có nhiều trải nghiệm tươi đẹp đến vậy. Nghĩ lại, tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Tiểu Ninh ngồi bên cạnh nhìn tôi viết, vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không làm phiền tôi chút nào.
Chẳng biết tự lúc nào, tôi đã viết kín 95% cuốn sổ, chỉ còn lại hai ba trang giấy trắng. Thấy vẫn còn thời gian, tôi quyết định chép kinh vãng sinh vào đó.
Vừa viết được chữ đầu tiên, cuốn sổ đã tự động gập lại, lăn từ trên bàn xuống đất, rồi lại biến thành hình dáng thầy Lưu trong mắt tôi.
Hình như thầy Lưu của hôm nay có chút khác biệt so với hôm qua. Thầy ấy mỉm cười nói: “Phần kinh văn còn lại, cứ để đến lúc lên lớp tự tôi viết là được rồi.”
Tiểu Ninh ngẩn ra, còn tôi thì mừng rỡ hỏi: “Thầy Lưu, thầy nghĩ thông suốt rồi à?”
Thầy Lưu mỉm cười gật đầu: “Thầy đã viết kín cả người tôi rồi, nếu tôi vẫn không nghĩ thông được, há chẳng phải là phụ tấm lòng của thầy Thẩm sao.”
“Tôi cũng có viết gì to tát đâu, chỉ là những chuyện bình thường mà ai cũng gặp thôi.” Tôi gãi đầu, ngượng ngùng nói.
“Đúng là bình thường, nhưng cũng thật tốt đẹp. Mà cái đẹp không nằm ở bản thân sự việc, mà ở trong mắt cậu, chúng là những điều tốt đẹp.” Thầy Lưu nói. “Kẻ chỉ biết oán trời trách đất, thì dẫu có thấy trời xanh mây trắng cũng cảm thấy chúng đang chế nhạo mình. Còn đối với thầy Thẩm thì mưa to gió lớn cũng đều là đang giúp cậu rèn luyện ý chí. Tôi vẫn luôn sống trong nỗi đau đớn trước lúc chết, nhìn đâu cũng thấy một màu máu tanh. Nhưng giáo án dẫn dắt con người đi đúng đường của thầy Thẩm, cùng với quan điểm của cậu về thế giới này được viết lên cuốn sổ, cũng là ghi vào lòng tôi, khắc vào linh hồn tôi. Tôi còn hận thù gì, oán trách gì nữa chứ, chuyện đã qua hơn trăm năm rồi, nếu cứ mãi vướng bận mấy chuyện nhỏ nhặt xưa kia, thì đúng là tôi quá không biết nghĩ rồi.”
Tôi đưa cho thầy Lưu một bản sao kinh vãng sinh. Thầy ấy nhận lấy, xem qua rồi nói: “Đi thôi, chúng ta đến dự tiết học cuối cùng này. Trong lớp, tôi sẽ cùng các em học sinh chép lại kinh văn này.”
Ba người chúng tôi xuống xe, bác tài xế đã đúng giờ chờ sẵn ở trạm xe buýt gần khách sạn.
Sắc mặt Tiểu Ninh trắng bệch, nhưng em ấy vẫn là người đầu tiên bước những bước chân vững chãi lên xe.
Có thể đối mặt với điểm yếu của bản thân và dũng cảm chiến thắng nó, đó chính là ưu điểm của Tiểu Ninh, và cũng là một trong những lý do tôi thích em ấy.
Dường như bác tài xế cũng biết đây là tiết học cuối cùng, ông ta “Hừ” một tiếng rồi nói: “Hy vọng đây là lần cuối cùng tôi chở người sống. Sau này cậu đừng có lên xe nữa, cả tháng nay tôi có mở hàng được đâu!”
“Vâng vâng vâng.” Tôi vội cười làm lành, “Bảo đảm là lần cuối cùng, cho nên bác Tề cứ lái chậm một chút, trong thành phố mà chạy 150km/h, thật sự đáng sợ lắm!”
Bác tài xế cười đắc ý: “Có thể làm cho thầy Thẩm đây phải sợ, tôi cũng coi như là lưu danh quỷ giới rồi. Để xem sau này còn đứa nào dám cậy mình là lệ quỷ mà đi xe không trả tiền nữa.”
Hôm nay tâm trạng ông ta rất tốt, nói cũng nhiều hơn. Ông ta còn quay sang nói với thầy Lưu: “Lúc tôi còn sống, anh đã hay đi xe ma rồi, tôi chết mấy chục năm anh vẫn đi xe. Hy vọng sau này không phải chở anh nữa.”
Thầy Lưu nói: “Tôi cũng hy vọng như vậy. Chúc ông sớm được chuyển ngạch chính thức.”
Bốn chúng tôi nhìn nhau cười, vào giờ phút này, dường như cũng chẳng còn ranh giới giữa người và ma nữa.
Hết chương 41.
Tác giả có lời muốn nói:
Phỏng vấn: Xin hỏi bạn thích điểm nào ở người yêu mình?
Ninh Thiên Sách: Chính trực, vị tha, thẳng thắn, lương thiện, yêu nghề, ham học hỏi, kiên trì rèn luyện, sống kỷ luật. Thỉnh thoảng có những lúc ngơ ngác không hiểu tình hình khiến người ta rất bực mình, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy thật đáng yêu. Toàn thân trên dưới không có chỗ nào khiến người ta không thích được.
Thầy Thẩm: Mặt, dáng người. Toàn thân trên dưới không có chỗ nào khiến người ta không thích được.
——
Tôi vẫn giữ câu nói đó, chừng nào chuyện còn chưa kết thúc, thì trăng đêm nay nhất quyết không bao giờ lặn — Trích từ arc “Khuynh Thành” trong《Gintama》.
