Chương 412: Phiên Ngoại 6 – Hạ: Hắn Còn Chưa Biết Tên Của Anh.

Chương 412: Phiên Ngoại 6 – Hạ: Hắn Còn Chưa Biết Tên Của Anh.

 

Trong đôi mắt ấy ẩn chứa sức sống mãnh liệt ấy cùng với dã tâm nhất định phải đạt được mục tiêu nào đó.

 

Khoảnh khắc nhìn thẳng vào anh, tựa như nhìn thấy cây Thanh Tùng cố sức vươn lên từ khe đá trên vách núi cheo leo; nhìn thấy chú chim non giương cánh trước khi lao mình xuống; nhìn thấy rừng sâu xanh thẳm bạt ngàn.

 

Loại sức sống này so với bức tranh trên giấy của Bạch Đường thì chân thực hơn, trực quan hơn, giàu sức tác động hơn, gần như đã thu hút ánh mắt của Hiên Viên ngay lập tức.

 

Ánh mắt của Hiên Viên quá mức mãnh liệt, thư ký đi theo lập tức cảm nhận được sự hứng thú ẩn chứa trong mắt hắn, bèn hỏi: “Tổng tài, có cần tra một chút thông tin về người đó không?”

 

Hiên Viên lại lắc đầu: “Không cần.”

 

“Lát nữa trao giải sẽ biết thôi.”

 

Chủ nhân chiếc xe màu trắng giống như một cuốn sách thú vị, bí ẩn và phong phú. Gió thổi qua, lật bay trang sách, ngẫu nhiên để lộ một chút nội dung bên trong ra, chỉ vài câu thoáng thấy trong chớp nhoáng cũng đủ khiến người ta nảy sinh hứng thú.

 

Một cuốn sách như vậy, nếu dùng một lời tóm tắt qua loa để che đậy, thế thì có khác gì trâu nhai mẫu đơn đâu, cực kỳ đáng tiếc.

 

Hiên Viên có thói quen kiểm soát mọi thứ trong lòng bàn tay, nhưng trong xương cốt lại tràn ngập sự tò mò đối với những điều chưa biết và mạo hiểm. Hắn coi chủ nhân chiếc xe trắng cũng giống như đua xe, là một cánh bướm bay qua cỗ máy tinh vi, là chút điểm xuyết thú vị ngoài dự liệu.

 

Cho nên, không cần vội.

 

Những chiếc xe phía sau lần lượt cán đích. Hai chiếc xe thuộc đội của chiếc xe trắng, một chiếc về nhất, một chiếc đứng chót, tổng điểm không lọt vào nổi top 5. Nhưng sự chênh lệch như vậy ngược lại khiến danh tiếng của đội đua này càng thêm vang dội.

 

Tập đoàn Hiên Viên là đơn vị tổ chức giải đấu này, sẽ có người phụ trách đích thân trao giải cho họ. Nhưng Hiên Viên tạm thời đưa ra quyết định, trong đợt trao giải này, hắn sẽ tự mình lên sân khấu.

 

Đúng lúc này, bên góc khán đài truyền đến một trận xôn xao. Hiên Viên nhìn sang, thấy Bạch Đường đang ôm ngực ngã xuống đất, mày nhíu chặt, bộ dáng vô cùng đau đớn. Trận đấu căng thẳng, bầu không khí nôn nóng, loãng khí, cùng với tiếng hoan hô bất ngờ ập đến đã khiến Bạch Đường phát bệnh.

 

Bạch Đường khó khăn mở mắt, chạm phải ánh mắt của Hiên Viên, cậu ta lộ ra vẻ cầu xin đáng thương.

 

“Cứu… Cứu em…”

 

Cậu ta nói chưa dứt lời, tầm mắt đã bị nhân viên an ninh ngăn cách. Hai nhân viên an ninh phối hợp ăn ý, một người sơ tán đám đông, một người tìm thuốc thường dùng trên người cậu ta.

 

Bạch Đường thở hổn hển: “Tôi… Hôm nay tôi quên mang theo…”

 

Mọi người xung quanh đều lộ vẻ không đồng tình, lại không ai chú ý tới Bạch Đường đang vặn vẹo thân mình, cố ý xuyên qua sự che chắn của an ninh để nhìn thấy bóng dáng Hiên Viên.

 

Hiên Viên chú ý tới.

 

Nhưng bác sĩ cũng sắp chạy tới rồi.

 

Gương mặt Bạch Đường đỏ bừng, đôi mắt ngân ngấn lệ, dường như vô thức gọi: “Anh, anh Hiên Viên…”

 

Nhân viên an ninh chấn động, theo bản năng định quay đầu lại nhìn ông chủ lớn nhà mình, nhưng thấy bác sĩ đã đến, bèn đỡ người dậy đút thuốc.

 

Hiên Viên ra hiệu, nhóm an ninh ngầm hiểu, liền đưa người đến bệnh viện. Trong suốt quá trình đó, Hiên Viên chưa từng có tiếp xúc trực tiếp nào với Bạch Đường.

 

Mọi việc bên kia đã thu xếp ổn thỏa, ánh mắt Hiên Viên lại quay về màn hình lớn. Hắn thầm nhíu mày. Cái cảm giác khó chịu kỳ lạ này lại đến nữa rồi.

 

Bạch Đường là bệnh nhân bị bệnh tim bẩm sinh, sao có thể quên mang thuốc cứu mạng? Nhưng nếu nói là cố ý thì có vẻ cũng chẳng cần thiết. Cậu ta đâu thể vì thu hút sự chú ý của hắn mà ngay cả mạng sống cũng từ bỏ.

 

Thật kỳ quái.

 

Hiên Viên cho người tiếp tục quan sát hành vi của Bạch Đường, còn mình thì chuẩn bị lên sân khấu trao giải. Điện thoại lại reo lên, hóa ra là một công ty đối tác đã chịu nhượng bộ, đồng ý ký hợp đồng. Đây là một vụ làm ăn lớn, nếu hợp tác thành công, bản đồ thương nghiệp của tập đoàn Hiên Viên sẽ mở rộng thêm lần nữa.

 

Hiên Viên đã đưa ra quyết định gần như ngay lập tức. Hắn nhanh chóng quay về thương thảo hạng mục hợp tác. Còn chuyện làm quen với chủ nhân của chiếc xe đua trắng kia thì sau này vẫn sẽ có cơ hội.

 

Tương lai của họ còn dài.

 

……

 

Gần đây, cuộc điều tra về Bạch Đường đã hé lộ được vài manh mối. Tuy có hơi khó tin, nhưng hình như trên người Bạch Đường có tồn tại công nghệ siêu hiện thực.

 

Đội điều tra phân tích sơ bộ, trên người cậu ta có một đạo cụ gọi là “Hệ thống”, có thể giúp cậu ta thực hiện nhiều mục đích mà khoa học hiện đại không thể làm được.

 

Hệ thống này cần “điểm tích lũy” để hoạt động. Muốn kiếm điểm tích lũy thì phải tiếp xúc với Hiên Viên. Nhưng Hiên Viên không có hứng thú với Bạch Đường, mối quan hệ mãi không có tiến triển già, vậy nên thời gian gần đây cậu ta đã bắt đầu sốt ruột.

 

Hiên Viên chẳng mấy hứng thú. Bạch Đường thực sự không phải là một đối thủ thú vị, chỉ có hệ thống trên người cậu ta là có chút ý nghĩa.

 

Nhắc đến đối thủ, hắn liền nhớ tới chiếc xe đua màu trắng lao đi trong đêm mưa ấy. Có những người chỉ cần một thoáng lướt qua nhau cũng đủ để ghi nhớ thật lâu.

 

Hiên Viên mang theo chút ý cười mở tin tức cấp dưới vừa tổng hợp gần đây ra, lật vài trang.

 

Một dòng chữ thật lớn đập vào mắt hắn.

 

“Tay đua vô địch giải đấu gặp tai nạn giao thông bỏ mình!”

 

Bên dưới là một tấm hình minh họa, chiếc xe bị đâm đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu. Hai chiếc xe tải hạng nặng chở quá tải, chuyển hướng sai quy định, ép chiếc xe màu trắng vào giữa. Thép cuộn trên xe tải lăn xuống, đè bẹp nóc chiếc xe đã biến dạng.

 

Còn người bên trong, hiển nhiên là không còn đường sống nữa.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hiên Viên có cảm giác, đầu óc mình trống rỗng chỉ trong tích tắc. Hắn máy móc nhìn xuống dưới, nhìn thấy chiếc xe trắng kia, cùng với hình ảnh lúc sinh thời của chủ nhân nó.

 

Chính là khuôn mặt vừa xuất hiện trong đầu hắn một phút trước.

 

Tai nạn xe ư?

 

Sao có thể?

 

Tay đua vô địch giải đấu, người phá vỡ kỷ lục được duy trì suốt 5 năm, tay đua có thể thực hiện những thao tác ôm cua đỉnh cao như vậy….

 

Tai nạn xe? Suýt chút nữa thì Hiên Viên đã bật cười thành tiếng. Đám người này coi hắn là thằng ngu sao?

 

Hiên Viên đứng dậy, mang theo cơn giận dữ mà chính hắn cũng không biết từ đâu tới, hạ lệnh cho người tiếp tục điều tra vụ tai nạn giao thông này.

 

Thời gian thoáng cái đã trôi qua ba ngày.

 

Kết quả điều tra đã có.

 

Hệ thống lái và động lực của xe đều đã bị động tay động chân. Nói cách khác, tay đua vô địch kia ngồi trên chiếc xe đua của chính mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai chiếc xe lớn kẹp lại gần, ra đi ngay trên lĩnh vực sở trường của mình.

 

Trước khi ra đi anh đã nghĩ gì?

 

Không ai biết.

 

Kẻ chủ mưu phía sau ẩn mình rất kỹ, muốn tìm ra được, e là phải tốn chút công sức.

 

Hiên Viên hít sâu một hơi, không hiểu sao hắn lại cảm thấy thật bức bối. Vì thế, hắn bèn đi xuống hầm để xe, có lẽ chạy một vòng thỏa thích sẽ giúp tâm trạng hắn khá hơn.

 

Cách gara không xa, hắn lại gặp Bạch Đường. Đây là gara riêng của Hiên Viên, gặp Bạch Đường ở đây là chuyện rất kỳ quái. Nhưng Bạch Đường lại tỏ ra rất vui mừng, biểu hiện vô cùng tự nhiên.

 

Trong lòng cậu ta ôm một bức tranh, có chút e thẹn đưa cho Hiên Viên: “Cảm ơn anh đã cứu em, em… sau khi xem cuộc đua hôm đó, em đã vẽ một bức tranh. Nhớ tới anh thích đua xe, có lẽ sẽ thích nó.”

 

Cậu ta nói, hai má đỏ bừng.

 

Hiên Viên chẳng màng đến những thứ khác.

 

Ánh mắt hắn hạ xuống, nhìn thấy bức tranh kia, thấy thứ được vẽ trong tranh.

 

“Là cậu?”

 

Có lẽ ánh mắt Hiên Viên rất đáng sợ, khiến sắc mặt Bạch Đường cứng đờ, gượng cười nói: “Anh, anh đang nói gì vậy?”

 

……

 

Kẻ chủ mưu phía sau là Bạch Đường.

 

Nhắc đến động cơ cũng nực cười đến cực điểm. Không biết từ đâu mà cậu ta phát hiện chuyện Hiên Viên rất có hứng thú với những sự vật tràn đầy sức sống, đặc biệt là một bức tranh.

 

Không ngờ vào ngày thi đấu, tranh của cậu ta bị chiếc xe đua màu trắng cướp mất sự chú ý, màn giả bệnh của cậu ta cũng không sánh được với quyết tâm muốn trao giải cho quán quân cuộc đua của Hiên Viên.

 

Bạch Đường quy hết những việc này là do…. Hiên Viên cảm thấy hứng thú với chủ nhân của chiếc xe đua màu trắng. Sự chú ý của một người là hữu hạn, chia cho người khác thì tất nhiên không thể chia cho mình nữa.

 

Thế là Bạch Đường ra tay.

 

Đối với Bạch Đường, thế giới này giống như một trò chơi. Giết một NPC còn cần có lý do gì sao? Muốn giết thì giết thôi. Giết xong, trong lòng cậu ta chợt nảy sinh một khoái cảm quỷ dị, thế là cậu ta đã vẽ ra bức tranh kia.

 

Trong tranh là tám chiếc xe thể thao dẫn đầu cuộc đua, vẽ đến vô cùng sống động.

 

Chiếc xe màu trắng dẫn đầu từ xa. Nhưng lại bị tô thành màu đỏ. Màu đỏ được pha chế rất đặc biệt, giống như rỉ sắt lộ ra màu nâu đen mang điềm xấu, tựa như máu khô.

 

Tranh cũng có linh hồn, nó phản ánh rất trung thực nội tâm của người họa sĩ.

 

Bạch Đường không ngờ Hiên Viên lại nhạy bén, quyết đoán đến vậy, chỉ dựa vào trực giác và bức tranh này liền bắt đầu cho người điều tra cậu ta.

 

Có một số người khi chưa bị nghi ngờ thì an toàn như khoảng tối dưới chân đèn. Nhưng một khi đã bị nghi ngờ, những chứng cứ kia sẽ ùn ùn lộ ra như măng mọc sau mưa.

 

Bạch Đường bị giải đi.

 

Viện nghiên cứu giam cầm cậu ta trong cái vỏ bọc này, giam cầm trong thế giới trò chơi mà cậu ta vốn khinh thường. Quãng đời còn lại của cậu ta sẽ trải qua trong viện nghiên cứu.

 

Khi Hiên Viên đến viện nghiên cứu, trời đang mưa to. Lúc bước ra khỏi viện nghiên cứu thì mưa đã tạnh, ánh hoàng hôn trong buổi chiều tà rải đầy chân trời. Đột nhiên Hiên Viên cảm thấy có chút hoảng hốt.

 

Nhanh quá.

 

Cơn mưa kết thúc nhanh quá.

 

Người đó rời đi cũng nhanh quá.

 

Cho đến tận bây giờ, thế mà hắn vẫn còn chưa biết tên của anh.

 

Hết chương 412.

 

Chương 412: Phiên Ngoại 6 – Hạ: Hắn Còn Chưa Biết Tên Của Anh.

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên