Chương 413: Phiên Ngoại 7 – Thượng: Mọi Người
Đại chiến đã kết thúc.
Tôi định cùng Trợ Lý đi tuần tra chi nhánh công ty ở các thế giới khác một chút, nhân tiện đi hưởng tuần trăng mật luôn.
Là một Tổng Tài tốt, không thể việc gì cũng tự tay làm, nhưng cũng không thể giao phó toàn bộ mọi việc cho cấp dưới. Chuyến tuần tra lần này sẽ không quá dài, khoảng chừng ba tháng, cần phải chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cần thiết.
Cùng với sự phát triển của hệ thống năng lượng, ngày càng có nhiều công cụ trữ vật dần ra đời. Nào là túi trữ vật của hệ thống tu chân, không gian trữ vật của hệ thống dị năng, cùng với nhẫn trữ vật của hệ thống võ công. Nhưng mà, loại được sử dụng rộng rãi nhất vẫn là khuy áo không gian của hệ thống khoa học kỹ thuật.
Sau hai năm nghiên cứu hệ thống lỗ sâu của Thẩm Tri Chi, hệ thống khoa học kỹ thuật đã đạt được những bước tiến đột phá về phương diện không gian, nghiên cứu ra khuy áo không gian. Khuy áo không gian không cần linh lực, nội lực hay dị năng để kích hoạt, vì vậy ai cũng có thể sử dụng, tuy tính bảo mật không cao, nhưng cũng chính vì ngưỡng sử dụng thấp nên nó phù hợp với đại chúng.
Viện nghiên cứu đã kết hợp khuy áo không gian với trí não. Trí não 5.0 vừa là công cụ liên lạc, hệ thống chứng minh thân phận, lại có thêm chức năng trữ vật, vô cùng tiện lợi. Để đảm bảo an toàn cơ bản, khuy áo không gian được cài đặt mật mã, nguyên lý này đại khái tương đương với chức năng khóa màn hình điện thoại. Đương nhiên, biện pháp này không thể phòng được các năng lực siêu nhiên, nhưng đủ để đề phòng phần lớn những kẻ có ý đồ xấu trong cuộc sống hằng ngày, bởi lẽ vốn dĩ trên đời này người thường vẫn chiếm đa số.
Nhờ sự ra đời của công cụ trữ vật, chuyến đi lần này rất nhẹ nhàng. Ngoài những vật dụng cần thiết cho chuyến du lịch, tôi còn phải sắp xếp công việc ổn thỏa. Tôi đi tuần tra các bộ phận quan trọng ở thế giới này trước, cũng làm một số sắp xếp đơn giản. Tôi ngồi trên xe bay, một kiếm tu đang ngự kiếm bay ngang qua cửa sổ xe của tôi, trên tay cầm thiết bị hướng dẫn để dò đường.
Một dị năng giả hệ phản tổ bên cạnh mọc đôi cánh sau lưng, cười nhạo nói: “Không phải chứ, cậu tu tiên rồi mà còn mù đường à?”
Kiếm tu trừng hắn một cái: “Tôi tu tiên chứ có phải phản tổ giống cậu đâu mà thiên phú tự mang la bàn. Vừa hay, chở tôi một đoạn đi.”
Nói xong, kiếm tu liền không nói không rằng xoay người nhảy lên lưng dị năng giả. Dị năng giả giãy giụa mắng: “Cái tên này, ông đây là vi phạm quy định chở người, lát nữa cảnh sát giao thông đuổi theo bây giờ!”
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, cảnh sát giao thông phía sau lái mô tô bay nhanh chóng ập tới: “Vi phạm quy định chở người, trừ sáu điểm, phạt 200!”
Kiếm tu sốt ruột hỏi: “Chúng tôi nộp phạt xong là có thể đi rồi đúng không? Chúng tôi muốn đi xem buổi biểu diễn, muộn mất rồi.”
Cảnh sát giao thông dùng trí não quét qua trí não của hai người, sau khi trừ điểm giao thông xong mới nói: “Có thể đi rồi —— là buổi biểu diễn tạp kỹ lần thứ hai sao? Vé này khó săn lắm đấy.”
Dị năng giả phấn khích hẳn lên: “Còn phải nói! Dư Nhân và Bất Dạ Thiên đều lên sân khấu, tôi chính là fan cứng của họ đấy!”
Kiếm tu tiếp lời: “Bất Dạ Thiên là bé người cá nhà Tổng Tài, biết đâu còn có thể gặp được Tổng Tài và Trợ Lý đấy?”
Một Phật tu ngồi trên tòa sen bay qua nghe thấy họ thảo luận, liền quay đầu lại: “Cho dù không gặp được Tổng Tài và Trợ Lý, chỉ xem các ca sĩ biểu diễn cũng rất thú vị rồi. Vị Âm Tu phái Ngự Thú năm ngoái nuôi hai mươi con chó Beagle làm nhạc cụ thật sự khiến người ta ấn tượng sâu sắc mà.”
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt mọi người đều méo xệch.
“Trời đất ơi, ai bảo với anh ta là thứ gì phát ra tiếng cũng đều là nhạc cụ được vậy? Là ai đã bảo anh ta coi chó Beagle là nhạc cụ vậy!”
“Đám tai to đó ồn ào đến mức suýt chút nữa đã khiến đạo tâm của tôi rối loạn luôn ấy!”
Trên mặt vị Phật tu mang theo vẻ thong dong xem nhẹ sinh tử: “Thực ra dùng làm nhạc thư giãn cũng không tệ, đệ tử Phật môn chúng tôi dùng loại nhạc này để mài giũa tâm tính, định lực cũng tăng lên đáng kể.”
“Nghe nói năm nay anh ta lại nuôi thêm hai mươi con Husky, thật mong chờ ca khúc mới của anh ta quá.”
Dị năng giả và kiếm tu nghẹn họng trân trối, liếc mắt nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng bắt đầu dùng trí não kết nối internet để mua sắm.
Giây tiếp theo, bên người bọn họ bỗng xuất hiện một lỗ sâu nhỏ, hai gói nút bịt tai liền rơi ra. Bọn họ cười gượng gạo với vị Phật tu kia: “Đại sư, loại âm nhạc này, chúng tôi không có phúc thụ hưởng đâu…”
Lại có các phù thủy từ thế giới khác đến, tốp năm tốp ba cưỡi chổi bay qua cửa sổ xe. Mấy tên ma cà rồng bôi kem chống nắng, che ô, mặc áo chống nắng, ủ rũ bay theo phía sau.
Các phù thủy thúc giục: “Nhanh lên, buổi offline game thủ 《Thế Giới》 sắp bắt đầu rồi, các người có thể bay nhanh hơn chút được không hả?! Buổi gặp mặt lần này sẽ có một số nhân viên hồn ma của bộ phận Lập Trình tham gia, đích thân giải đáp thắc mắc của người chơi đấy! Nghe nói mỗi người bọn họ đều có một con mèo, tôi muốn đi nựng mèo.”
Ma cà rồng kêu khổ không thôi: “Các vị đại tiểu thư của tôi ơi, chúng tôi là ma cà rồng đấy, đã phải xuyên qua vị diện, chạy tới tham gia buổi tụ hội các game thủ đã đành, bên này lại còn là ban ngày, các cô muốn giết chúng tôi sao?”
Phù thủy liếc nhìn tên ma cà rồng đang quấn kín mít như Pharaoh Ai Cập một cái: “Ngày mai đi ăn bún tiết vịt, tôi mời.”
Mắt của đám ma cà rồng sáng rực lên, nói: “Vậy tôi muốn gấp đôi rau diếp cá, không lấy tỏi băm!”
Khóe miệng phù thủy giật giật: “Tại sao các người lại thích loại rau đáng sợ như diếp cá chứ?”
Một tên ma cà rồng khác lập tức phản bác: “Tôi mới không thích diếp cá, tôi muốn thêm rau mùi, thật nhiều rau mùi.”
Phù thủy cạn lời: “Cậu tưởng thứ cậu thích là loại rau thân thiện với cái mũi lắm sao?”
Tên ma cà rồng vui vẻ bay bên cạnh cô nàng: “So với mấy cô phù thủy thích ăn bún thêm đậu bắp và đậu phụ thối thì vẫn còn tốt chán.”
Bốn vị khách đến từ thế giới khác lập tức tranh luận xem món nào ngon hơn.
Mấy người sói ngồi trên xe bay cạn lời nhìn nhau: “Thực ra thì tôi không thích ăn bún lắm, chúng ta là sói, phải ăn thịt chứ.”
“Không sai!”
“…Cơ mà bánh trung thu ngon thật đấy, lại còn tròn vo, tôi nhìn là nhớ tới trăng tròn.”
“Tôi xin phản bác, đặc biệt là nhân đậu nghiền thật mềm, bánh trung thu ngọt chính là loại bánh ngon nhất thiên hạ!”
“Cái gì?! Thế mà cậu lại thuộc phe đồ ngọt, rõ ràng bánh trung thu mặn mới là ngon nhất thế giới! Cậu đã nói chúng ta là sói phải ăn thịt mà, bánh trung thu giăm bông không thơm sao?! Bánh trung thu thịt bò không thơm sao!”
“Là sói thì cũng phải ăn chút điểm tâm ngọt chứ, hơn nữa chúng ta là người sói, còn dính một nửa là người mà.”
“Tôi không biết, bánh trung thu nhân mặn mới là đỉnh nhất!”
“Bánh trung thu ngọt mới là nhất!”
Hai người sói cãi nhau ỏm tỏi, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn người sói thứ ba, đồng thanh hỏi: “Cậu nói đi! Bánh trung thu vị gì là ngon nhất!”
Người sói thứ ba gãi đầu ngượng ngùng: “Thực ra tôi thích mấy loại hương vị mới vừa được nghiên cứu ấy, ví dụ như gần đây có bánh trung thu vị bún ốc, gà lá hẹ…”
Hắn ta còn chưa nói hết câu đã bị hai người sói kia cùng nhau ấn đầu vào cửa kính.
———
Xe bay chở tôi đến công ty. Một nửa số hồn ma Lập Trình viên đã được đưa đi dự buổi gặp mặt người chơi, nên văn phòng có vẻ trống vắng hơn chút. K đang ở góc bàn làm việc, ôm chiếc gối ôm in hình “bà xã trên giấy” của cậu ta ngủ ngon lành.
Tôi nhìn K, cảm thấy rất yên tâm.
K mà như thế này thì chứng tỏ hệ thống phòng ngự của công ty vô cùng an toàn. Nếu cậu ta cứ liên tục phấn khích gõ phím trước máy tính thì mới thực sự có vấn đề lớn.
Sau đó tôi lại đến bộ Nông nghiệp.
Cậu Thiếu gia thật tuy không giỏi ăn nói nhưng lại có những kiến giải rất độc đáo trong nghiên cứu. Theo đà nghiên cứu chuyên sâu về thực vật, dị năng hệ Mộc của cậu ta cũng thăng cấp rất nhanh. Điều này cũng gián tiếp chỉ ra cho giới học giả một con đường tu luyện thăng cấp mà không cần phải thông qua chiến đấu.
Khi tôi đến bộ Nông nghiệp, cậu Thiếu gia thật đang kiểm tra dưa hấu ở ngoài ruộng. Hiện tại cậu ta đang chuyên tâm nghiên cứu loại dưa hấu không hạt, vỏ mỏng, độ ngọt cao, và cũng đã đạt được những hiệu quả rất tốt.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt cậu ta sáng lên, ôm một quả dưa hấu đi tới.
“Tổng Tài, anh có muốn ăn dưa không?”
Cậu ta thuận tay vỗ vỗ vào quả dưa hấu, nghe tiếng là biết dưa ngon rồi.
Chúng tôi ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ. Dưa hấu được bổ đôi, vỏ mỏng như giấy, bên trong là ruột dưa đỏ au, mọng nước. Lưỡi dao vừa lướt qua liền phát ra tiếng nứt giòn tan, không thấy một hạt dưa nào.
Mùi hương dưa hấu thanh mát lan tỏa khắp không gian.
Hết chương 413.
