Chương 414: Phiên Ngoại 7 – Trung: Mọi Người

Chương 414: Phiên Ngoại 7 – Trung: Mọi Người

 

Khi tôi tới nhà máy phát điện bằng quỷ lực, Thẩm Tri Chi đang dính chặt lấy Khương Thanh Xu.

 

Đang là giữa ngày hè, thời tiết khô nóng, nhưng trên người Khương Thanh Xu không chỉ khoan khoái, mát mẻ đến mức chẳng thấy một giọt mồ hôi, mà thậm chí không khí xung quanh cô còn mang theo hơi lạnh thấm vào ruột gan.

 

Thẩm Tri Chi coi Khương Thanh Xu như cái tủ lạnh tự nhiên để dựa vào, thi thoảng lại lôi mấy món ăn vặt mới lạ từ thế giới khác qua lỗ sâu để hối lộ chiếc “tủ lạnh chạy bằng cơm” này.

 

Vừa nhìn thấy tôi, Thẩm Tri Chi theo bản năng ngồi bật dậy: “Tổng Tài, công việc của tôi đã…” Cô nàng khựng lại, nhớ ra mình đang được nghỉ, liền mềm oặt người ngã trở lại: “Tôi đang nghỉ làm mà, Tổng Tài.”

 

Thẩm Tri Chi cũng đã tìm thấy phương hướng nỗ lực tiếp theo trong lĩnh vực nghiên cứu lỗ sâu, chiếc cúc không gian ra đời có một nửa là công lao của cô nàng.

 

Cô nàng phân biệt rạch ròi giữa công việc và đời tư. Khi làm việc thì gọi tôi là Tổng Tài rất quy củ, thái độ nghiêm túc; còn âm thầm phía sau lưng thì gan cũng to hơn, lại còn biết trêu đùa.

 

Nghe nói cô nàng lén vẽ truyện tranh đồng nhân về tôi và Trợ Lý. Xét thấy cô nàng toàn vẽ kết thúc có hậu, vậy nên tôi mới không thèm so đo chuyện cô vẽ tôi nằm dưới.

 

Khi phong trào Đan tu lớn mạnh, người ban đầu dạy thuật luyện đan và cung cấp đơn thuốc là Khương Thanh Xu đã trở thành tổ sư của Đan tu. Phàm là người từng dùng qua đan dược đều phải kính nể Khương Thanh Xu ba phần.

 

Công đức này đã giúp Khương Thanh Xu toàn thân kim quang lấp lánh, con đường tu luyện thuận buồm xuôi gió, không còn gặp chút trở ngại nào. Cô không quên tâm nguyện ban đầu, vẫn nghiêm túc làm quản lý tại nhà máy phát điện bằng quỷ lực.

 

Cũng vì ánh sáng công đức trên người cô quá chói mắt, vậy nên đám quỷ hồn càng thêm sợ hãi, nhờ đó mà việc quản lý của cô cũng càng trở nên thuận tiện hơn.

 

Tiếp theo, tôi đến bộ phận Y Dược Cổ Trùng.

 

Thánh tử và Thánh nữ đã tự lập thành một phái, gọi là Cổ tu. Không ít người đi theo bọn họ, trở thành Cổ sư rồi vào làm việc tại công ty, có thể nói là quy trình khép kín từ học tập đến việc làm.

 

So với Đan tu, Cổ tu vẫn còn là một nhóm nhỏ. Không phải là do có định kiến gì với Cổ tu, mà chủ yếu là vì Cổ tu xem trọng huyết mạch trước hết, sau đó mới đến thiên phú. Quan trọng nhất là rất nhiều người không thể khắc chế được nỗi sợ hãi đối với côn trùng. Cho dù bản thân có thích côn trùng, nhưng côn trùng không thích mình thì cũng công cốc.

 

Có không ít con sen thích nuôi bò sát nghe danh tìm đến, muốn trở thành một Cổ sư, nhưng cuối cùng lại bị loại và được khuyên nên chuyển sang tu Ngự thú.

 

Trong đó có một cậu chàng ôm con nhện của mình lo lắng hỏi, tại sao con nhện mãi không chịu thân thiết với cậu ta, có đồ ăn trên tay cũng không chịu lại ăn, cứ bắt cậu ta phải đặt đồ ăn xuống mới chịu bò tới. Nếu cậu ta cứ khăng khăng đòi đút tận tay, con nhện thà chịu đói chứ nhất quyết không ăn. Cậu ta muốn hỏi có phải con nhện của mình bị thiểu năng trí tuệ hay không.

 

Thánh tử nhìn cậu ta với ánh mắt có chút thương cảm, bảo rằng con nhện này không phải bị thiểu năng, ngược lại còn rất thông minh, đã sinh ra linh trí và trở thành linh thú. Ý thức của nó đã chiến thắng bản năng sinh tồn nên mới không chịu thân cận với cậu ta. Nói cách khác, con nhện ghét cậu ta đến mức thà chết cũng không muốn lại gần.

 

Cậu chàng sụp đổ, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, hỏi tại sao.

 

Thánh tử uyển chuyển giải thích: “Con nhện cảm thấy ngày nào cậu cũng ăn ‘phân’, quá ghê tởm, nó sợ cậu cũng bắt nó ăn cái đó.”

 

Cậu chàng sững sờ một lúc rồi gào lên trong tuyệt vọng: “Đó không phải là phân! Đó là đậu hũ thối! Đậu hũ thối mà!!!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, Thánh tử và Thánh nữ lại cảm thấy rất hài lòng với số lượng học viên hiện tại.

 

Bây giờ có rất nhiều người thích nuôi bò sát làm thú cưng, không còn bài xích nhện hay rắn rết nữa, thế đã là tốt lắm rồi. Chứ trước đây làm gì có ai chuyên đi nuôi mấy loài vật nhỏ này. Việc này cũng dẫn tới dòng dõi Cổ sư dần dần suy tàn. Sau khi tiếp xúc với các vấn đề hiện đại, bọn họ càng cảm thấy, muốn chấn hưng cổ thuật thì trước tiên cần phải mở rộng tuyển sinh. Được như bây giờ đã là hài lòng vượt ngoài mong đợi rồi.

 

Đương nhiên là tôi còn hài lòng hơn. Các sản phẩm nghiên cứu liên quan đến cổ trùng chính là một lĩnh vực hoàn toàn mới. Việc họ chiêu mộ thêm học viên cũng tương đương với việc giúp tôi mở rộng bản đồ thương nghiệp, làm sao tôi có thể không vui cho được.

 

Sau khi sắp xếp xong công việc ở công ty, tôi trở về nhà.

 

Đúng như dự đoán, ba mẹ tôi lại để lại một mẩu giấy rồi dắt nhau đi hưởng tuần trăng mật tiếp. Kể từ khi kênh du lịch sang các thế giới khác được mở ra, hầu như ba mẹ tôi chẳng mấy khi ở nhà, trở thành những người hưởng lợi lớn nhất của tập đoàn du lịch.

 

Cũng không phải thế giới nào cũng tuyệt đối an toàn, ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu. Nhưng mà, giá trị vũ lực của ba mẹ tôi thì khỏi phải bàn. Ngoài ra, ba tôi có thể nhìn thấu mọi ảo giác, còn mẹ tôi lại nhạy bén nhận biết nguy hiểm, nên thay vì lo lắng cho sự an toàn của họ, chi bằng lo cho cái thế giới mà họ sắp đến thì hơn.

 

Đương nhiên là tôi chẳng lo họ gặp nguy hiểm, tôi chỉ cảm thấy họ đi du lịch có phần thoải mái, sung sướng quá mức. Thế nên tôi gán cho mỗi người một cái danh “Giám sát viên”, bắt họ mỗi khi du lịch đến một thế giới nào đó thì phải ghé qua chi nhánh công ty ở đó tuần tra một vòng.

 

Ba tôi vốn không đồng ý, cực kỳ khó chịu vì bị tôi quấy rầy thế giới riêng ngọt ngào của hai người họ. Nhưng tôi đã bỏ ngoài tai nhưng lời phản đối đó, còn đe dọa rằng, nếu không làm theo, tôi sẽ thuê mẹ làm thiết kế tại chức cho thương hiệu mới, yêu cầu mỗi ngày phải có mặt làm việc bốn tiếng đồng hồ.

 

Đương nhiên là mẹ tôi sẽ đứng về phía tôi rồi, bà cười tủm tỉm bảo rằng, đi du lịch bên ngoài lâu quá rồi, quay lại với công việc cũng không tồi.

 

Ba tôi nghe vậy thì đành phải ngậm ngùi nhận lấy công việc đó. Thế là vị tổng tài bá đạo và nữ tổng tài đời trước lại một lần nữa nhậm chức.

 

Trước khi đi, tôi chuẩn bị ăn một bữa cơm với anh cả và chị dâu, chắc họ cũng sắp tới rồi. Tôi đi thay quần áo, Chiêu Tài và Tránh Họa liền sán lại, nhiệt tình dùng cái đầu to lông lá dụi vào chân tôi.

 

Chiêu Tài và Tránh Họa hiện tại đã là chuẩn Yêu Vương. Sở dĩ còn mang chữ “chuẩn” là vì bọn chúng vẫn còn thiếu một chút rèn luyện. Tôi đã từng cân nhắc chuyện đưa chúng theo trong chuyến đi này, nhưng sau đó lại nghĩ thì…. thôi bỏ đi. Chúng nên có cơ duyên và trải nghiệm của riêng mình. Nếu cứ mãi đi theo tôi, e rằng chúng sẽ mãi mãi thiếu một chút nữa mới chạm tay được vào ước mơ.

 

Tôi đi ra sân, Lang Khuyển đang nằm phơi nắng, nhìn thấy tôi thì hớn hở chạy lại, tôi bèn túm lấy đôi tai xù lông của nó. Đám sói này đã nắm vững được thuật hóa hình rồi, không còn xuất hiện cái cảnh hỗn loạn  nửa người nửa chó lẫn lộn với nhau như lúc mới bắt đầu tập tành hóa hình nữa.

 

Mấy chú cún trong nhà cũng có tâm tư riêng. Trước đó tôi nghe chúng thì thầm với nhau rằng, chỉ khi duy trì hình dáng thú thì mới được sờ đầu hay cưng nựng các kiểu.

 

Lúc đó tôi mới vỡ lẽ, rồi không biết nên khóc hay nên cười nữa.

 

Hèn gì Chiêu Tài và Tránh Họa mãi không chịu hóa hình, hóa ra là chúng nghĩ như vậy. Thôi thì cứ để chúng nghĩ thế đi, cũng tiện để khích lệ chúng sớm nắm vững được thuật hóa hình.

 

Còn về phần An Lạc, không phải nó không biết hóa hình. Trên thực tế, thiên phú của An Lạc là cao nhất trong đám chó mèo, hơn nữa nó lại là Quỷ tu, lẽ ra tốc độ hóa hình phải nhanh nhất mới đúng.

 

Nhưng nó cứ lần lữa mãi không chịu hóa hình, đơn giản chỉ vì nó cảm thấy loài người đều là con sen hốt phân cho mèo mà thôi. Đây chính là kiêu ngạo của loài mèo. Vô cùng phù hợp với ấn tượng rập khuôn về loài mèo.

 

Còn tôi thì dùng hành động thực tế để nói cho nó biết, mèo là để cho loài người đáng ghét vuốt đến trụi lông.

 

Hết chương 414.

 

Chương 414: Phiên Ngoại 7 – Trung: Mọi Người

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên