Chương 415: Phiên ngoại 7 – Hạ: “Đi thôi Hành Chi?”
“Được, tổng tài.”
Anh cả và chị dâu đến rất nhanh, nhưng thằng cháu trai của tôi lại không đến.
Sau trận chiến ấy, thằng bé ngộ ra được điều gì đó, nên đã bế quan ngay lập tức, đến giờ nó vẫn chưa ra. Anh chị của tôi cũng tùy ý nó. So với trải nghiệm đặc biệt bị lừa gạt tình cảm một trăm phần trăm kia, anh chị tôi cảm thấy thằng cháu tu Phật cũng chẳng có gì là không tốt.
Nhưng mà, dù sao thì cháu trai tôi cũng vẫn chưa đến hai mươi tuổi, đúng là độ tuổi thiếu niên biết yêu —— không, hoặc phải nói là, thằng bé đã nhìn thấu tình yêu, nhưng chuyện yêu đương lại trở thành chấp niệm của nó. Dù đã nhìn thấu, nó vẫn muốn nếm thử hương vị của tình yêu. Vì vậy, sau khi nghe nói tu Vô Tình Đạo thì xác suất tìm được bạn đời gần như một trăm phần trăm, vậy nên nó bắt đầu rục rịch muốn tu đạo này.
Nhưng cũng may là đã bị Phương Viên ngăn lại. Nếu thật sự để nó tu Vô Tình Đạo, không chỉ trái ngược với Thương Sinh Đạo đang tu hiện tại, mà dưới sự hỗ trợ của cái thể chất hút đào hoa nát quỷ dị kia, có khi nó lại tu ra chút thành tựu thật.
Nhưng sau đó sẽ khó mà tiến thêm được nữa.
Dù sao thì, Vô Tình Đạo đòi hỏi người tu luyện phải nhìn thấu tình yêu, dứt bỏ tình yêu, điều này thì thằng cháu trai của tôi lại không làm được.
……
Đến chiều, tôi có hẹn tụ tập với bạn bè.
Ba người chúng tôi vừa chạm mặt, tôi liền nhớ tới chuyện xảy ra một tháng trước.
Đó là đêm đầu tiên của tôi và Trợ Lý. Khá là kịch liệt. Đến khi sắc trời từ tối chuyển sang sáng, chiến sự mới hơi hoãn lại. Tôi và Trợ Lý tắm rửa xong, đang định chợp mắt ngủ một lát, lại không kìm được mà trao nhau nụ hôn chúc ngủ ngon. Hôn một hồi thì biến vị. Sau đó lại từ sáng chuyển sang tối.
Cả hai chúng tôi đều chưa có kinh nghiệm gì… Tóm lại, đến đêm khuya, đầu tôi bắt đầu hơi nóng lên. Trí não phát hiện tình trạng cơ thể tôi, bèn liên hệ với bác sĩ gia đình. Rắc rối ở chỗ, trong đội ngũ bác sĩ gia đình của Trí não trước đây, tôi có để tên anh bạn làm bác sĩ vào cho có lệ. Vốn là để giúp anh ta đối phó với người nhà, giờ thì hay rồi, trí não gọi một cuộc, gọi cả anh ta đến luôn.
Hai giờ sáng, anh ta phong trần mệt mỏi chạy tới. Người chưa đến, nhưng tiếng thì đã tới trước rồi: “Nửa đêm nửa hôm cậu hành hạ người ta tàn nhẫn như vậy…”
Giọng anh ta đột ngột im bặt khi nhìn thấy người đang nằm sấp trên giường là tôi. Ánh mắt bác sĩ quét qua quét lại giữa tôi và Trợ Lý, đón nhận cái nhìn ngày càng không có thiện cảm của tôi, anh ta vuốt đầu cười hì hì.
“Thực ra tôi đã muốn nói câu này lâu lắm rồi.”
“…”
“Nhưng tôi thật không ngờ cậu lại là người nằm dưới, làm mấy lời thoại trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo tôi học thuộc lòng bấy lâu nay chẳng có đất dụng võ.”
“…”
“Không thể lãng phí được, tôi đã học thuộc cả rồi, đến cũng đã đến rồi.” Ánh mắt anh bác sĩ liếc sang Trợ Lý, mắt sáng lên, ho khan một tiếng: “Cậu nửa đêm nửa hôm hành hạ người ta tàn nhẫn như vậy…”
Tôi không nhịn được nữa: “Cút!”
Hồi trước, lần đầu tiên tôi đưa Trợ Lý về nhà, quản gia nghe tôi giới thiệu xong thì sững sờ, sau đó giọng điệu vô cùng cảm thán, nói: “Cậu là người đàn ông đầu tiên tiên sinh đưa về nhà đấy.”
Trước vẻ mặt câm nín của tôi, quản gia mỉm cười: “Tiên sinh, tôi đã muốn nói câu này lâu lắm rồi.”
Lúc ấy tôi nghĩ, không ngờ chú Ngô còn ẩn giấu một tâm hồn thích diễn sâu đến vậy. Sau này tôi mới biết, không ngờ cái kiểu diễn sâu như thế, bên cạnh tôi lại có tới hai người.
Hiện tại, tôi, bác sĩ và cậu bạn thân của mình đang tụ tập. Bọn họ nhìn tôi, tôi nhìn bọn họ. Anh bác sĩ vừa há miệng đã bị tôi trừng mắt nhìn qua: “Được rồi, anh ngậm miệng lại đi.”
Anh bác sĩ tủi thân: “Tôi còn chưa có nói cái gì mà.”
Tôi mỉm cười: “Anh không mở miệng tôi cũng biết anh định nói gì rồi.”
Anh bác sĩ tỏ vẻ tội nghiệp: “Tôi thua cược rồi mà cậu còn không cho tôi nói.”
Cậu bạn thân của tôi tao nhã rót Coca vào ly rượu vang đỏ: “Tôi đã bảo là tôi duyệt người vô số, không bao giờ sai đâu, anh còn cứ đòi cá cược với tôi.”
Tôi day day thái dương.
Tự mình chọn bạn, biết làm sao được?
Chịu thôi.
Sau đại chiến, cuối cùng cha mẹ anh bác sĩ cũng chịu nhượng bộ, không còn phong tỏa ngành nghề của anh ta nữa, để anh ta tiếp tục sự nghiệp y học yêu thích của mình.
Về việc này thì hai vị phụ huynh đó có suy nghĩ giống hệt anh chị tôi. Trong bối cảnh hệ thống năng lượng phát triển như hiện nay, tuổi thọ của con người được kéo dài đáng kể. Bọn họ nghĩ, ít nhất thì mình cũng còn sống được cả trăm năm nữa, thời gian dài như vậy, nếu con trai có thành tựu thì cả nhà cùng vui. Còn nếu không trụ được trong ngành y nữa thì về kế thừa gia nghiệp, dù sao thì, có bỏ y theo nghề gì cũng sẽ thành công thôi.
Dị năng hệ chữa trị của anh bác sĩ thăng cấp rất nhanh, giờ đã trở thành dị năng giả hệ chữa trị đắt giá. Một lần ra tay của anh ta ngàn vàng khó đổi, người đến cầu cứu mạng xếp hàng dài dằng dặc.
Bạn bè hay trêu chọc anh ta, bảo có thể lấy anh ta làm nguyên mẫu viết một cuốn tiểu thuyết sảng văn, rồi đặt tên là, “Sau tám năm học y ở Đức, tôi thức tỉnh dị năng hệ chữa trị”.
Còn về cậu bạn thân làm chủ quán bar của tôi thì, cậu ta lại đi theo một con đường kỳ quái chẳng ai ngờ tới. Sau khi thức tỉnh dị năng hệ Thủy lại thức tỉnh thêm Thủy linh căn, cậu ta tự xưng mình là thiên tài pha chế, bắt đầu điên cuồng sáng tạo ở quán bar.
Không biết là do dị năng hệ Thủy hay do Thủy linh căn, mà rượu cậu ta tự tay pha chế đều mang theo hiệu ứng rất thần kỳ. Có loại thì rất hữu dụng, nhưng cũng có loại lại cực kỳ quái đản.
Ví dụ như giúp tốc độ hấp thu linh lực tăng 10% trong mười phút, hay khiến người ta đổ mồ hôi như tắm trong hai phút.
Cháu trai tôi nói đùa rằng, đây là bình thuốc đỏ thuốc xanh trong giới quán bar.
Ngoài ra, quán bar của cậu bạn tôi cũng mở rộng sang thế giới khác, cả tôi và anh bác sĩ cũng đều góp vốn. Tập đoàn Hoàn Tinh sẽ bảo vệ, đảm bảo an toàn, giúp quán bar vượt qua giai đoạn kinh doanh ban đầu. Còn anh bác sĩ thì góp vốn bằng kỹ thuật. Không ai ngờ những ý tưởng kỳ quặc của anh bác sĩ lại được hoan nghênh nhiệt liệt ở một thế giới nào đó. Anh bác sĩ luôn miệng kêu mình gặp được tri kỷ. Đặc biệt là dòng sản phẩm tỏi, nó đã trở thành món đồ thời thượng trong giới thợ săn ma cà rồng. Có giai đoạn, chỉ cần ngửi mùi tỏi là có thể phân biệt được đối phương là người thường hay thợ săn ma cà rồng.
Cậu bạn thân của tôi nhìn ly cocktail mình pha chế mà tự kỷ. Cậu ta uống Coca giải sầu cả đêm, nghĩ mãi vẫn không thông, kết quả bị đầy hơi, đến hôm sau bị ợ hơi suốt cả ngày.
……
Xá Chử ở bên kia lúc nào cũng làm tôi yên tâm. Cô ta và Cố đại tiểu thư lại rất hợp nhau, hiện tại mấy chi nhánh công ty do bọn họ dẫn dắt có doanh thu dẫn đầu, bỏ xa các nơi khác.
Cô ta nói: “Tôi muốn phát huy ý chí của tổng tài, giải phóng tất cả những người làm công ăn lương trên thế giới này! Để mọi người làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, sẽ không có chuyện con ông cháu cha nhảy dù, không có nhân viên cũ cậy già lên mặt, không có cấp trên tranh công, không có kẻ ngồi mát ăn bát vàng, để mỗi người đều tỏa sáng và cống hiến tại vị trí của mình, thể hiện được giá trị bản thân!”
Thực ra cô ta nói có hơi quá, những lợi ích cô ta kể chỉ là phúc lợi bình thường của công ty tôi, nhưng qua miệng cô ta lại nghe như sự công bằng to lớn nào đó, khiến một kẻ hố người không nương tay như tôi cũng thấy hơi đỏ mặt.
Lần này, Xá Chử cũng xuất hiện trong màn hình chiếu, vừa hưng phấn vừa nghiêm túc chào tôi: “Sẵn sàng chào đón tổng tài đến kiểm tra bất cứ lúc nào! Nhân viên bên chúng tôi đã mong được tận mắt nhìn thấy ngài từ lâu rồi!”
Tôi mỉm cười: “Trong vòng một tháng tới, chúng ta sẽ gặp mặt.”
Tắt màn hình chiếu, tôi cúi đầu chỉnh lại khuy cài không gian, nói với Trợ Lý: “Hành Chi, chúng ta đến trạm xuyên không qua các vị diện nhé?”
Trợ Lý không trả lời ngay.
Tôi ngạc nhiên nghiêng đầu, liền đón nhận một nụ hôn.
Nụ hôn rất nhẹ, vừa chạm vào đã tách ra.
Ánh mắt anh rất dịu dàng, thấm đượm ý cười, y phục cũng đã chỉnh tề rồi.
“Được, tổng tài.”
Toàn Văn Hoàn.
