Chương 42: Bị Ma Nhập

Chương 42: Bị Ma Nhập

 

Người nhà họ Tiêu rất nhiệt tình. Anh trai và chị dâu của Tiêu Dã cũng không phải kiểu phụ huynh nghiêm nghị khó gần, nhất là chị dâu của hắn. Cô còn kể mấy chuyện dở khóc dở cười ở bệnh viện, mấy vụ hiểu lầm trời ơi đất hỡi của bệnh nhân, thỉnh thoảng Tiêu Dã lại hùa vào tung hứng vài câu, khiến bữa cơm diễn ra trong không khí rất vui vẻ, có thể nói là chủ và khách đều hài lòng.

 

Ăn cơm xong, anh cả nhà họ Tiêu liền quyết ngay: “Hôm nay em cứ ở lại đây ngủ một đêm đi. Muộn thế này rồi không thể để em về một mình được, ngày mai để Tiểu Dã đưa em về. Anh sẽ gọi điện nói với anh trai em một tiếng. Được rồi, hai đứa lên lầu chơi đi.”

 

Nói xong, anh ta lại nhìn về phía Tiêu Dã: “Không được chơi khuya quá đấy, trước mười hai giờ phải tắt đèn đi ngủ.”

 

Tiêu Dã vốn chẳng trông mong gì có thể giữ Quý Nam Tinh ở lại qua đêm, nào ngờ anh trai hắn lại có một pha xoay chuyển tình thế thần sầu như vậy. Hắn lập tức giơ tay chào theo kiểu nhà binh: “Yes, sir!”

 

Không đợi Quý Nam Tinh từ chối, Tiêu Dã đã kéo cậu chạy lên lầu, đẩy cậu vào phòng rồi đóng sầm cửa lại, hắn cười gian một tiếng “hẹ hẹ”: “Tiểu mỹ nhân, đêm nay em đừng hòng trốn thoát.”

 

Quý Nam Tinh ngồi xuống chiếc ghế sô pha đặt ngoài ban công trong phòng hắn: “Mới tám giờ thôi, bây giờ tôi có thể gọi tài xế nhà tôi đến đón.”

 

Tiêu Dã vội thu lại vẻ mặt khoa trương: “Đừng mà, cậu xem phòng tôi lớn thế này, giường cũng to thế này, thêm một người gầy gầy nhỏ nhỏ như cậu ngủ nữa thì hoàn toàn dư dả. Với lại, đồ ngủ tôi cũng chuẩn bị sẵn cho cậu rồi!”

 

Quý Nam Tinh quay đầu nhìn hắn: “Đồ ngủ?”

 

Tiêu Dã kéo tủ quần áo ra, lấy một bộ đồ ngủ cotton trắng tinh rõ ràng nhỏ hơn một cỡ: “Cậu xem, tôi chuẩn bị hết cho cậu rồi. Nếu cậu không thích kiểu chui đầu này thì bên này còn có loại cài cúc nữa, xuân hạ thu đông mỗi mùa tôi đều chuẩn bị cho cậu hai bộ. À đúng rồi, còn cả quần lót nữa, tôi cũng mua cho cậu một hộp theo đúng size của cậu rồi, tất cả đều là đồ đã giặt, xem này!”

 

Quý Nam Tinh nhìn đống quần áo được hắn bày la liệt trên giường, mặt lộ rõ vẻ khó hiểu: “Tôi có đồng ý ở lại qua đêm đâu, cậu mua sẵn mấy thứ này làm gì.”

 

Tiêu Dã bèn cất lại từng bộ đồ ngủ vừa lấy ra vào tủ: “Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị!”

 

Ba năm cấp ba cơ mà, hắn có thừa thời gian để tìm lại tình nghĩa thuở còn mặc bỉm với Quý Nam Tinh. Cứ chuẩn bị trước, sớm muộn gì cũng có lúc dùng đến!

 

Đôi lúc, Quý Nam Tinh thực sự không tài nào hiểu nổi mạch não của hắn, cũng chẳng có bình luận gì muốn phát biểu về đống quần áo kia, bèn dứt khoát lấy điện thoại ra, định hỏi hai cô gái kia xem đã tra được thông tin về chủ nhân của bộ đồ cũ đó chưa.

 

Tiêu Dã tưởng cậu lấy điện thoại ra để liên lạc với tài xế, vội vàng sáp lại gần: “Cậu vẫn muốn về nhà à? Tôi còn nghĩ xong cả bữa sáng ngày mai ăn gì rồi. Có phải cậu lạ giường nên không ngủ được ở ngoài không? Nếu cậu thật sự lạ giường thì thôi, đừng gọi tài xế đến nữa, để tôi đưa cậu về là được.”

 

Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã đang ngồi xổm cạnh mình: “Không ép tôi ở lại nữa à?”

 

Tiêu Dã chẳng khách sáo mà xoa đầu cậu một cái, rồi kéo chiếc ghế bên cạnh qua ngồi xuống: “Anh đây là loại người đó sao? Tôi muốn cậu ở lại là vì muốn chơi cùng cậu, chứ đâu phải cố chấp ép buộc khiến cậu khó chịu, như vậy không vui. Một lần lạ, hai lần quen. Cậu cứ đến nhà tôi ăn cơm thêm vài bữa nữa, sau này quen rồi thì có thể xem nhà tôi như nhà mình.”

 

Nhà của Tiêu Dã là một biệt thự nhỏ ba tầng riêng biệt, nên những cây cổ thụ trồng bên ngoài vừa vặn che kín cả bốn phía. Vì ở gần cửa sổ và ban công, nên tiếng ve sầu, tiếng côn trùng trên cây cứ kêu râm ran, nghe đặc biệt rõ ràng.

 

Cơn gió đêm lành lạnh mang theo hương cây cỏ thanh mát từ bên ngoài thổi vào, quyện với ánh đèn ấm áp trong nhà, khiến mọi thứ càng trở nên rực rỡ và nổi bật giữa màn đêm, mang đến cảm giác ấm cúng đậm vị gia đình.

 

Tiêu Dã ngồi trong ánh đèn nhìn cậu, đôi mắt lấp lánh ý cười ẩn chứa mấy phần dịu dàng.

 

Trái tim Quý Nam Tinh khẽ rung động. Cậu đã gặp quá nhiều người, cũng đã chứng kiến vô số lần sinh ly tử biệt, cho nên cậu biết, những điều tốt đẹp quý giá đến nhường nào, đó chính là cái quý của một người lương thiện tốt bụng. Không xét tài năng, chẳng bàn gia thế, nội tâm của con người hắn vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ, thế nên dù gặp phải nghịch cảnh nào, cũng sẽ không biến chất, biến thành một kẻ hoàn toàn khác.

 

Quý Nam Tinh đã tiếp xúc với rất nhiều người, nhưng hiếm khi gặp được ai mang lại cho cậu cảm giác này. Vậy mà giờ đây, cậu lại cảm nhận được điều đó từ chính con người Tiêu Dã.

 

Nhìn người rõ ràng rất muốn giữ mình ở lại, nhưng lại không muốn ép buộc mình, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Chơi gì?”

 

Hôm nay cậu vốn đã chuẩn bị tinh thần sẽ ngủ lại đây. Vừa rồi lúc anh cả nhà họ Tiêu đề nghị, cậu đã không kịp từ chối, bây giờ mà rời đi thì thật bất lịch sự.

 

Sở dĩ cậu không muốn ngủ lại nhà người khác cũng chỉ vì sợ tiếp xúc sâu sẽ ảnh hưởng đến họ. Nhưng nếu người đó là Tiêu Dã, có lẽ ảnh hưởng sẽ không lớn, cho nên ở lại cũng chẳng sao.

 

Mắt Tiêu Dã sáng rực lên: “Nhà tôi có nhiều trò chơi lắm, đi đi đi, tôi dẫn cậu đến phòng giải trí!”

 

Trò giải trí của con trai cũng chỉ có bấy nhiêu, hoặc là chơi bóng ngoài trời, hoặc là chơi game trong nhà.

 

Lần cuối cùng Quý Nam Tinh chơi game cùng người khác như thế này là lúc cậu mới năm, sáu tuổi, người chơi cùng là sư huynh của cậu. Từ khi lớn lên, cậu chủ yếu toàn theo sư phụ đi hàng yêu diệt quỷ, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi để lãng phí vào game.

 

Tiêu Dã đoán ngay là cậu không biết chơi. Thành tích học tập tốt như vậy, có lẽ toàn bộ thời gian rảnh đều dành cho việc học cả rồi. Hắn bèn lôi ra trò Mario đơn giản nhất: “Lên xuống trái phải là thế này, đây là nhảy. Chỉ cần nhân vật nhỏ bên trong đụng vào đồng xu là coi như ăn được. Có đồng xu nhỏ, còn có đồng xu lớn. Muốn ăn đồng xu lớn thì cần phải có chút kỹ năng, nhưng chỉ có ăn được nấm thì mới giành được chiến thắng cuối cùng.”

 

Quý Nam Tinh nhìn màn hình: “Đây không phải trò hồi nhỏ hay chơi sao, bây giờ cậu vẫn còn chơi cái này à?”

 

Tiêu Dã đáp: “Kinh điển thì không bao giờ lỗi thời. Chẳng phải thấy cậu không biết chơi game nên mới định dẫn cậu nhập môn từ từ sao. Bây giờ người ta chơi nhiều nhất là game đẩy trụ với game sinh tồn.”

 

Tuy Quý Nam Tinh không chơi game, nhưng những game nào đang hot thì cậu cũng biết, dù sao bạn học trong lớp trước đây hễ rảnh là lại tụ tập bàn tán, ít nhiều gì cậu cũng nghe lỏm được: “Đẩy trụ với sinh tồn chơi như thế nào?”

 

Tiêu Dã đặt tay cầm chơi game xuống, lấy điện thoại ra: “Vậy chơi đẩy trụ trước đi. Game sinh tồn là 3D, nhiều người dễ bị say 3D lắm. Cậu tải game về trước đi, tôi tặng cậu một tài khoản full skin, cậu chỉ cần nằm ngửa hưởng thụ, còn thắng bại cứ để anh đây lo!”

 

Sau đó, Tiêu Dã phát hiện ra, đầu óc thông minh học giỏi chưa chắc đã toàn năng mọi mặt. Lại một lần nữa bị phát hiện và bắn chết khi nấp trong bụi cỏ, Quý Nam Tinh bốc hỏa ném luôn điện thoại: “Không chơi nữa.”

 

Tiêu Dã bật cười, nhặt điện thoại lên nhét lại vào tay cậu: “Không phải chơi như thế. Cậu qua đây đánh lính nhỏ để phát triển từ từ trước đã, nghe tôi chỉ huy này, đừng có vừa đầy thanh chiêu cuối là dùng ngay, lãng phí chiêu cuối để diệt lính nhỏ thì phí lắm, khi nào tôi bảo dùng thì hãy dùng.”

 

Tiêu Dã dẫn Quý Nam Tinh đi dọn một đợt lính, rồi lại dụ một kẻ địch cũng không có nhiều kỹ năng ở phe đối phương đến. Thấy thời cơ gần chín muồi, hắn liền nói với Quý Nam Tinh đang nấp trong bụi cỏ: “Mau ra đây lấy mạng.”

 

Quý Nam Tinh tung ra một chiêu cuối, đối phương chỉ còn lại một vạch máu. Nhận ra có mai phục, người kia quay đầu bỏ chạy. Quý Nam Tinh lập tức đuổi theo chém thêm hai nhát, thành công ăn được một mạng.

 

Tiêu Dã cười hỏi: “Vui chưa?”

 

Quý Nam Tinh không lên tiếng, nhưng rõ ràng cơn tức đã không còn bùng cháy như lúc bị giết liên tục nữa.

 

Chơi đến khoảng hơn mười giờ, sau khi được Tiêu Dã mớm cho mấy cái MVP, Quý Nam Tinh không định tiếp tục nữa: “Tôi muốn đi ngủ.”

 

Tiêu Dã cũng đặt điện thoại xuống, đặt khăn mặt và bàn chải mới đã chuẩn bị sẵn vào phòng tắm, rồi lại mang quần áo sạch vào cho cậu: “Đói không? Có muốn tắm xong ăn chút gì rồi hẵng ngủ không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi không ăn đâu, cậu đói thì tự ăn đi.”

 

Ngày mai còn phải đi xử lý chuyện quần áo second hand, phải ngủ sớm một chút.

 

Tranh thủ lúc Quý Nam Tinh đang tắm, Tiêu Dã bận rộn chạy lên chạy xuống, trải chăn, đặt sẵn cốc nước ở đầu giường, sợ đêm cậu đói, hắn còn để cả một đống đồ ăn vặt.

 

Lúc bưng món tráng miệng từ dưới lầu lên, bước chân cũng phơi phới một niềm vui khó tả.

 

Phương Lê đang bóp bóp cổ hoạt động vai gáy, thấy vậy bèn bật cười: “Giữ được người ta ở lại là vui đến thế cơ à.”

 

Tiêu Dã giấu cái bát nhỏ sau lưng, cười với Phương Lê: “Chị dâu ngủ ngon.” Rồi nhanh chân quay về phòng.

 

Phương Lê lại không nhịn được cười. Con trai tuổi dậy thì, trên người lúc nào cũng phảng phất một chút gì đó rất ngô nghê.

 

Quý Nam Tinh tắm xong liền trèo thẳng lên giường. Thấy một bên giường có đặt nước và đồ ăn vặt, cậu đoán là chuẩn bị cho mình, thế là rất tự giác ngủ ở phía bên này.

 

Lúc Tiêu Dã bước vào thì thấy Quý Nam Tinh đang mặc bộ đồ ngủ mình chuẩn bị, dựa vào đầu giường nghịch điện thoại. Hắn bèn bước tới, đưa chiếc bát nhỏ đến bên tay cậu: “Mau ăn đi, ăn nhanh lúc còn nóng!”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn: “Tổ yến?”

 

Tiêu Dã cầm thìa đút đến tận miệng cậu: “Hàng quý của chị dâu tôi đấy, đến anh tôi chị ấy còn không cho.”

 

Quý Nam Tinh bị ép ăn một miếng, chưa kịp nói gì, Tiêu Dã đã nói tiếp: “Cái này không có làm no bụng đâu, uống một chút trước khi ngủ không sao cả.”

 

Quý Nam Tinh bất đắc dĩ: “Tôi đánh răng rồi.”

 

Tiêu Dã vẫn ngồi bên giường đút: “Không sao, lát nữa súc miệng lại là được. Vị thế nào? Nếu thích thì lần sau tôi lại qua chỗ chị dâu trộm một ít.”

 

Quý Nam Tinh nắm được điểm mấu chốt: “Trộm?”

 

Không biết có phải vì vừa tắm xong, hay là vì bát yến sào sữa dừa kia có chút ngọt ngào, mà Tiêu Dã cứ cảm thấy Quý Nam Tinh đang ngoan ngoãn ngồi trên giường ăn yến sào trông có chút hồng hào ngon miệng, giống như một chiếc bánh mochi dâu tây. Quả dâu tây tươi ngọt mọng đỏ được bọc trong lớp vỏ mochi trắng hồng, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết được cảm giác mềm dẻo tan trong miệng.

 

Quý Nam Tinh giơ tay huơ huơ trước mặt Tiêu Dã: “Hỏi cậu đấy?”

 

Tiêu Dã hoàn hồn, vội nói: “À à, đó là tôi trêu chị dâu thôi. Chị dâu nói tôi với anh trai đều là mấy gã trai thô kệch, ăn đồ tốt thế này lãng phí lắm, nên thỉnh thoảng tôi cố ý trộm nửa chén rồi chia với anh tôi, coi như là thú vui nho nhỏ giữa người nhà ấy mà.”

 

Quý Nam Tinh đưa cái thìa cho hắn: “Vậy để lại một nửa cho cậu.”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Cậu biết thừa là tôi vốn không thích ăn đồ ngọt mà. Nhanh ăn đi cho nóng.”

 

Nhìn Quý Nam Tinh ăn từng miếng từng miếng, nụ cười trên mặt Tiêu Dã cũng ngày càng sâu. Người đẹp thì đến ăn uống cũng thật mãn nhãn. Tiêu Dã vừa thầm than mình nông cạn, vừa nhìn không chớp mắt.

 

Chưa đến mười một giờ, đèn trong phòng đã tắt, nhưng ánh sáng từ đèn đường hòa cùng ánh trăng bên ngoài rọi vào, phủ lên căn phòng một màu đêm thanh lạnh.

 

Tiêu Dã và Quý Nam Tinh mỗi người một chăn nằm song song với nhau. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng cây phản chiếu trên trần nhà một lúc lâu, rồi nhỏ giọng lên tiếng: “Náo Náo, cậu nói xem, nếu hồi nhỏ nhà cậu không chuyển đi, thì bây giờ chúng ta sẽ thế nào?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh từ từ mở mắt, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Không biết, không tưởng tượng ra được.”

 

Có lẽ cậu sẽ có thêm một người bạn trúc mã. Hoặc cũng có lẽ vì thể chất đặc biệt của mình, vì cậu phải đối đầu với ma quỷ, mà sẽ có thêm một người bạn cũ từng thân thiết quay sang căm ghét, thù địch, trở mặt thành thù với cậu.

 

Nhưng chuyện chưa từng xảy ra thì ai mà biết được.

 

Tiêu Dã nghiêng người quay mặt về phía Quý Nam Tinh, nắm lấy bàn tay cậu đang để bên ngoài chăn: “Chứng tỏ chúng ta là duyên trời định, cho dù xa cách mười mấy năm, khi gặp lại, vẫn như đã thân quen từ lâu.”

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa, Quý Nam Tinh nhắm mắt lại, thầm nghĩ, cứ để hắn nắm thêm một lúc nữa rồi sẽ rút tay ra, hoặc là chờ Tiêu Dã chủ động buông. Nhưng hơi ấm bên cạnh thật dễ chịu, mà chất lượng giấc ngủ của cậu lại quá tốt, trước khi Tiêu Dã kịp chủ động buông tay, Quý Nam Tinh đã ngủ thiếp đi rồi.

 

Một lúc lâu không nhận được câu trả lời của Quý Nam Tinh, Tiêu Dã khẽ nhổm người dậy nhìn cậu một cái, rồi mỉm cười, dịch lại gần cậu hơn một chút, thăm dò nắm trọn bàn tay lạnh lẽo của cậu vào lòng bàn tay mình.

 

Trước khi nhắm mắt thiếp đi, trong lòng Tiêu Dã thầm nghĩ, thì ra thật sự có người sau khi ngủ say, vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, xinh đẹp như một thiên thần.

 

Hướng phòng ngủ của Tiêu Dã rất tốt, buổi sáng sẽ có ánh sáng rực rỡ chiếu vào, nhưng không bị ánh nắng chiếu trực tiếp.

 

Khoảng gần bảy giờ, Quý Nam Tinh tỉnh giấc, toàn thân ấm áp khiến cậu có chút mơ màng không muốn dậy.

 

Nhận ra đây không phải nhà mình, Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu, thấy Tiêu Dã tối qua còn đang ngoan ngoãn ngủ bên cạnh mình, giờ đây vừa cuộn chăn vừa dán chặt vào người cậu, một cái chân dài còn vươn thẳng ra khỏi chăn, vắt ngang nửa chiếc giường.

 

May mà cái tướng ngủ quằn quại thế kia cũng không đè lên người cậu. Nhưng vì dính sát vào nhau quá lâu, dương khí trên người hắn dường như cũng yếu đi vài phần.

 

Quý Nam Tinh nhấc cánh tay đang gác trên người mình ra rồi ngồi dậy. Trong đôi mắt đen láy của cậu, linh quang lóe lên một vòng, xác định Tiêu Dã vẫn là một khối vàng óng, không vì tiếp xúc với mình quá lâu mà tổn hại đến căn cơ, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Cậu vừa vén chăn định đi dép lê, Tiêu Dã không biết đã tỉnh từ lúc nào liền bổ nhào tới, ôm chặt cậu từ phía sau rồi lắc lư hai cái: “Chào buổi sáng, Náo Náo. Tối qua ngủ ngon không? Tôi không đè lên cậu đấy chứ?”

 

Quý Nam Tinh hiếm khi có tiếp xúc thân thể với người khác như vậy, gỡ tay hắn ra, quay đầu nhìn lại đống chăn trên giường, ném cho hắn một ánh mắt kiểu, tự cậu cảm nhận đi, rồi xuống giường vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

 

Tiêu Dã vò vò mái tóc rối như tổ quạ của mình, nhìn quanh một vòng trên giường.

 

Chăn của Quý Nam Tinh vẫn phẳng phiu, trước khi ngủ thế nào lúc dậy vẫn y như vậy. Còn hắn thì không chỉ cuộn thành một đống thảm không nỡ nhìn, mà còn bỏ trống cả nửa giang sơn bên mình để sáp lại gần người ta. Sau này Náo Náo không muốn đến nhà hắn ngủ qua đêm nữa, chắc chắn là do tướng ngủ chiếm chỗ của hắn gây ra!

 

Buổi sáng, anh cả và chị dâu nhà họ Tiêu đã ra ngoài từ sớm, chẳng thể đợi họ thức dậy. Lúc hai người dậy thì dì giúp việc trong nhà đã làm xong bữa sáng, vẫn đang giữ ấm trong nồi.

 

Tiêu Dã nhiệt tình giới thiệu: “Náo Náo, đây là dì Vương nhà tôi. Tay nghề của dì Vương siêu đỉnh, đồ tôi mang cho cậu lần nào cũng là do dì Vương làm đấy.”

 

Quý Nam Tinh cười với người phụ nữ có thân hình hơi mập mạp và gương mặt phúc hậu: “Chào dì Vương, cảm ơn dì vì những món ăn trước đây, ngon lắm ạ.”

 

Dì Vương cười hiền hậu, lấy bữa sáng nóng hổi từ trong nồi ra: “Mới chớp mắt mà Tinh Tinh đã lớn thế này rồi. Sáng nay lúc anh cả các cháu đi còn nói với dì là Tinh Tinh đến, dì còn hơi bất ngờ đấy. Quả nhiên hồi nhỏ đã xinh như búp bê, lớn lên lại càng đẹp trai hơn. Sau này muốn ăn gì cứ bảo Tiểu Dã nói với dì!”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Dì Vương cũng biết Tinh Tinh à.”

 

Dì Vương chọc vào trán hắn: “Cháu ngủ đến ngớ ngẩn rồi à? Năm nay cháu bao nhiêu tuổi, dì đến nhà cháu chăm sóc ông cụ bao nhiêu năm rồi?”

 

Tiêu Dã sờ trán ồ lên một tiếng. Dì Vương đã làm ở nhà hắn gần ba mươi năm rồi, thảo nào cũng biết Tinh Tinh. Hóa ra trong nhà này, trừ hắn không nhớ ra, ai cũng biết Tinh Tinh!

 

Bữa sáng hôm nay có bánh bao chiên sinh tiễn, bánh kim chi tôm tươi, một bát salad hoa quả và tào phớ ngọt.

 

Lúc dì Vương bưng bữa sáng lên còn nói: “Tiểu Dã bảo cháu dị ứng thịt bò, nên dì không chuẩn bị sữa bò hay mấy thứ tương tự. Cháu xem còn muốn ăn gì không, dì đi làm thêm cho hai đứa. Nhưng mà dì nhớ hồi nhỏ cháu có uống sữa bò, nhưng cả nhà cháu không ai ăn thịt bò, chắc là do di truyền.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu cảm ơn: “Dạ nhiều lắm rồi, cảm ơn dì Vương.”

 

Tiêu Dã kéo cậu ngồi xuống: “Mau ăn món bánh bao chiên nhỏ này đi, ngon hơn ngoài hàng nhiều lắm. Lát nữa ăn xong tôi đưa cậu về nhà, chúng ta cùng làm bài tập nhé. Trưa với chiều mình ra ngoài ăn, để tôi xem có chỗ nào ngon không.”

 

Quý Nam Tinh húp một miếng tào phớ: “Thôi, lát nữa tôi có chút việc, cậu không cần đưa tôi về nhà đâu, chỉ cần đưa tôi ra trạm xe buýt là được.”

 

Nghe nói hôm nay cậu không định ở cùng mình, Tiêu Dã có chút thất vọng, nhưng cũng không ép buộc: “Vậy được rồi, tôi đưa cậu ra trạm xe buýt. Cậu về đến nhà thì nhớ nhắn tin cho tôi.”

 

Hai thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, nhanh chóng xử lý xong bàn ăn với khẩu phần không hề nhỏ. Lúc chuẩn bị đi, dì Vương còn cầm hộp cơm đuổi theo ra ngoài: “Tiểu Dã nói cháu thích ăn há cảo dì làm, đây đều là há cảo mới làm sáng nay, cháu mang về nhà để đông lạnh trong tủ lạnh, lúc nào muốn ăn thì lấy ra hấp là được.”

 

Tiêu Dã cầm lấy hộp há cảo nhét vào ba lô của Quý Nam Tinh, rồi đeo thẳng lên vai mình.

 

Quý Nam Tinh không còn cách nào khác, đành phải cảm ơn một lần nữa. Mãi mới từ biệt được gia đình họ Tiêu nhiệt tình, ngồi trên xe buýt, Quý Nam Tinh mới thở phào một hơi. Giao tiếp với người sống quả nhiên mệt thật.

 

Dựa theo địa chỉ hai cô gái kia đưa, Quý Nam Tinh chuyển một chuyến xe buýt rồi xuống ở khu đại học. Trợ lý đã đợi sẵn ở cổng khu đại học liền bước tới.

 

Quý Nam Tinh đưa ba lô cho anh ta: “Bên trong có một hộp há cảo, bỏ vào tủ lạnh giúp em.”

 

Trợ lý gật đầu, thấy Quý Nam Tinh không có việc gì khác, liền lái xe đi thẳng.

 

Quý Nam Tinh đứng ở cổng một lúc, rất nhanh sau đó Vương Nhất Diệp và Trần Chỉ đã ra ngoài: “Hôm nay là cuối tuần, có thể cho người ngoài vào ký túc xá.”

 

Trần Chỉ vừa nói vừa nhìn Quý Nam Tinh, tuy cậu không thấp, nhưng mặt còn quá non, nói là anh trai của họ thì có hơi khó tin, đành phải nói: “Lát nữa cứ nói với cô quản lý ký túc xá cậu là em trai tôi vậy.”

 

Quý Nam Tinh: “Chuyện chủ cũ của bộ quần áo second hand đó, hai người đã điều tra đến đâu rồi?”

 

Vương Nhất Diệp thở dài: “Không được suôn sẻ lắm. Chúng tôi giao dịch trên một nền tảng mua bán đồ cũ, tuy là gặp mặt trực tiếp, nhưng tất cả đều do một mình Ưng Du Du giao dịch. Hôm qua chúng tôi thử hỏi Du Du xin thông tin liên lạc của người kia, nhưng Du Du chỉ lạnh lùng liếc chúng tôi một cái rồi bỏ đi.”

 

Nghĩ lại ánh mắt của Ưng Du Du hôm qua, đến bây giờ hai người họ vẫn thấy lạnh sống lưng.

 

Trần Chỉ nói: “Nhưng cũng không phải là không có thu hoạch gì. Mỗi bộ quần áo đều có một mã số, vì đó là hàng chính hãng, hôm qua chúng tôi đã lén chép lại mã số rồi. Chỉ là, không biết nếu đến Tam Nguyên Phổ, có thể dựa vào mã số đó để tra ra người mua không.”

 

Quý Nam Tinh: “Ưng Du Du đang ở ký túc xá à?”

 

Hai người gật đầu, chính vì đang ở ký túc xá nên họ mới trốn ra ngoài từ sớm.

 

Quý Nam Tinh: “Đưa mã số cho tôi, tôi sẽ cho người đi tra.”

 

Trần Chỉ vội vàng gửi mã số cho Quý Nam Tinh. Sau khi chuyển tiếp cho trợ lý, Quý Nam Tinh nói với hai người: “Vào ký túc xá xem thử.”

 

Trên đường đến ký túc xá, Trần Chỉ kể sơ qua cho Quý Nam Tinh nghe về tình hình của họ.

 

Ký túc xá của họ thường là phòng bốn người, nhưng một bạn cùng phòng đã có người yêu, từ đầu năm học đã dọn ra ngoài ở với bạn trai, nên trong phòng chỉ còn lại ba người họ.

 

Và cả ba người họ đều rất thích cosplay, có thể coi là cùng chung sở thích, thường xuyên cùng nhau mua quần áo, làm tóc, trang điểm, nên quan hệ cũng ngày càng tốt hơn.

 

Trần Chỉ nói: “Năm nay chúng tôi năm tư rồi, học kỳ sau là phải tìm nơi thực tập, nên mới nghĩ tranh thủ nửa học kỳ này đi chụp vài bộ ảnh cosplay cho ra trò, không ngờ chỉ vì tiết kiệm tiền mua đồ cũ mà lại xảy ra chuyện này.”

 

Quý Nam Tinh: “Đồ cũ bình thường hiếm khi xảy ra tình huống này.”

 

Hai cô gái nhìn nhau, thầm thở dài, chỉ có thể trách vận may của mình quá tệ.

 

Ký túc xá ở tầng ba, thậm chí cô quản lý còn chẳng hỏi một câu. Ký túc xá nữ rất sạch sẽ, giường trên bàn dưới, mỗi giường đều có một tấm rèm nhỏ xinh xắn.

 

Trần Chỉ chỉ vào chiếc giường gần cửa nhất, rồi nháy mắt với Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh gật đầu với cô. Trần Chỉ hít một hơi thật sâu, tiến lên gõ vào lan can giường: “Du Du, chúng tôi có bạn đến, lần trước đã nói với cậu rồi, cái đó, cậu thay đồ xong chưa, bạn chúng tôi là con trai.”

 

Ưng Du Du kéo rèm ra, cô đang mặc bộ trang phục trong game lộng lẫy và cầu kỳ đó. Ánh mắt âm u của cô lướt qua người họ, rồi soạt một tiếng, kéo rèm lại.

 

Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp ném cho Quý Nam Tinh một ánh mắt như muốn nói, cậu đã thấy chưa, không phải họ đa nghi, mà là bạn của họ đã trở nên quá kỳ quái. Nếu hôm qua không có lá bùa của Quý Nam Tinh, có lẽ buổi tối họ đã chạy ra ngoài thuê khách sạn rồi.

 

Quý Nam Tinh chỉ liếc mắt một cái là đã nắm được tình hình. Cậu nói với hai người: “Lấy đồ rồi đi thôi.”

 

Hai người lập tức hiểu, có những chuyện không tiện nói trong ký túc xá, bèn tiện tay vơ lấy thứ gì đó trên bàn rồi vội vàng rời đi.

 

Cánh cửa ký túc xá nhẹ nhàng khép lại. Ưng Du Du ngồi trên giường cầm một chiếc lược nhỏ, đối diện với tấm gương đặt ở đầu giường, chải đi chải lại mái tóc giả thật dài của mình.

 

Nhìn chằm chằm vào gương một lúc, vẻ mặt Ưng Du Du bỗng trở nên dữ tợn. Chiếc lược gỗ bay khỏi tay, đập vỡ tan tành tấm gương tròn nhỏ.

 

Cô sờ lên mặt mình, rồi lại sờ lên eo, cảm thấy quá béo, vẫn còn quá béo. Thế là cô nới lỏng dây thắt lưng của bộ đồ, rồi lại siết mạnh, siết đến mức cả người gần như không thở nổi mới buông tay, sau đó mềm nhũn nằm vật ra giường, nhéo mạnh vào lớp mỡ ở eo. Tại sao mình lại béo như vậy, tại sao không thể kiểm soát được cái miệng để rồi béo đến thế này!

 

Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp đã ra khỏi tòa nhà ký túc xá, vội vàng hỏi Quý Nam Tinh: “Cô ấy bị làm sao vậy, có phải trên người có thứ dơ bẩn gì không?”

 

Quý Nam Tinh ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng ký túc xá của họ: “Bị ma nhập.”

 

Hết chương 42.

 

Chương 42: Bị Ma Nhập

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên