Chương 42: Gặp Lại

 

Chương 42: Gặp Lại

 

Bà lão hai đầu đang vùng vẫy rụt cổ lại, trong cơn đau đớn tột độ, con mắt còn lại của bà ta nhìn thấy người đầu trâu.

 

“Tên bảo vệ chết tiệt, lại dám phớt lờ chuyện này!”

 

Gã đầu trâu cao lớn đang lau chùi chiếc xe.

 

“Hắn.” bà lão cố gắng duỗi một ngón tay khô khốc ra, dùng giọng điệu độc ác xúi giục, “Hãy đi hỏi hắn ta, hắn ta biết hết mọi chuyện.”

 

Người đàn ông mặc vest vẫn đứng im tại chỗ, không lập tức nhìn về phía người đầu trâu. Trước đó, ánh mắt ông ta vô tình lướt qua bà lão hai đầu, lúc này đang nhìn chằm chằm vào tấm biển quảng cáo ẩn hiện phía sau.

 

Vài giây sau, bàn tay của người đàn ông bóp cổ bà lão đột nhiên buông ra.

 

Khi bà lão hai đầu ngã gục xuống đất, tấm biển quảng cáo hoàn toàn hiện ra trong tầm mắt.

 

Ông sếp đi từ trong màn sương mù ra, mỉm cười.

 

“Quả nhiên là đang làm thêm giờ.”

 

“Hơn nữa, hóa ra cậu còn có thể làm tốt đến vậy.”

 

………

 

Trên tầng thượng tòa cao ốc Kim Tường.

 

Người máy quản lý đi tới, trên tay cầm một thiết bị dò tìm đặc biệt, vẻ mặt nó không mấy thân thiện, miệng mở ra đóng lại phát ra âm thanh điện tử: “Trung tâm thương mại cấm hành vi trộm cắp.”

 

Tên đội mũ lưỡi trai không đến gần xem kịch hay.

 

Sau khi ra khỏi thang máy, bước chân anh ta cố tình chậm nửa nhịp, dường như đã nhận ra sự khác thường của tầng 18.

 

Chiếc nhẫn đầu lâu trên tay xoay tròn liên tục, tên đội mũ lưỡi trai nhìn chằm chằm vào bức tường dán đầy giấy dán tường có họa tiết bông hoa kia, ánh mắt như đang suy tư điều gì.

 

Hoa Bỉ Ngạn.

 

Cầu, nước, gỗ, người, những bóng hình mờ ảo xen lẫn tạo thành trận pháp tứ phương. Lấy cầu làm mắt trận. Truyền thuyết một khi qua cầu Bỉ Ngạn, chúng sinh sẽ không còn phiền não, hơn nữa trận pháp này đã có tà linh trấn giữ, phá trận rất khó, còn dễ bị phản phệ.

 

Con ngươi tên đội mũ lưỡi trai đảo một vòng theo chiếc nhẫn đầu lâu, anh ta đã có chủ ý.

 

Cuối cùng anh ta không bước ra khỏi thang máy, để cửa thang máy luôn mở, chỉ đứng ở đó quan sát.

 

Chu Kỳ An biết rất ít về trận pháp, thậm chí có thể nói là mù tịt.

 

Cậu chỉ biết rằng hiện tại mình đã trở thành mục tiêu chính của kẻ chủ mưu đứng sau, trước mặt còn có một NPC khó chơi cần phải đối phó.

 

Lúc chuẩn bị đối phó với người máy, Chu Kỳ An rất nghĩa khí lên tiếng: “Đừng lo cho tôi, hai người đi trước đi.”

 

Lời nói vừa dứt, không có bất kỳ phản hồi nào.

 

Chu Kỳ An nghiêng đầu, bên cạnh chỉ còn lại không khí lạnh lẽo.

 

Chuyện gì vậy?

 

Hai người kia đi từ lúc nào rồi?

 

Tên đội mũ lưỡi trai cười nhạt: “Bước chân của bọn họ từ đầu đến cuối chưa từng dừng lại.”

 

“…”

 

So với những con quái vật khác, người máy tuy không có mùi hôi thối nồng nặc, nhưng cũng trực tiếp hơn. Nó căn bản không cho Chu Kỳ An cơ hội giải thích, thiết bị dò tìm trực tiếp bắt đầu quét lên quét xuống cơ thể gầy gò của cậu.

 

Chu Kỳ An vô cùng bình tĩnh, dang rộng tứ chi để phối hợp kiểm tra.

 

Quét qua quét lại hai lần, thiết bị vẫn không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

 

Người máy vẫn không cam lòng, tiếp tục quét thêm một lần nữa.

 

Do người máy che khuất nửa người Chu Kỳ An, tên đội mũ lưỡi trai không nhìn thấy túi của cậu, nhưng có thể khẳng định một phút trước, trong túi còn có thứ gì đó.

 

Vẻ mặt anh ta bỗng trở nên nghiêm túc, đồ trang sức không thể bị balo trò chơi thu thập, trong khoảng thời gian ngắn ngủi vài chục giây này, món đồ ăn cắp anh ta bỏ vào đâu rồi?

 

Chu Kỳ An đột nhiên cười khẽ.

 

Không biết vì sao, trong lòng tên đội mũ lưỡi trai bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, theo bản năng sờ vào túi của mình.

 

Cảm giác kim loại quen thuộc trong túi khiến tên đội mũ lưỡi trai vô cùng kinh ngạc.

 

Ánh mắt anh ta thay đổi: “Là lúc nào…”

 

Cùng lúc đó, giọng nói của Chu Kỳ An vang lên: “Vừa ăn cắp vừa la làng, cũng phải là lần đầu tiên tôi gặp phải loại người này.”

 

Không kịp suy nghĩ nhiều, tên đội mũ lưỡi trai nhanh chóng ấn nút đóng cửa thang máy, lập tức muốn rời đi.

 

Nhưng mà, ngay sau đó, người máy đã chặn trước mặt anh ta, giọng điệu rất không vui: “Cậu muốn đi đâu?”

 

Một dải lụa trắng luồn qua khe hở giữa hai người, nhân lúc gã đội mũ lưỡi trai tập trung đối phó với NPC, kéo anh ta ra ngoài.

 

Chu Kỳ An hét lên: “Tên trộm, đừng hòng chạy!”

 

Gã đội mũ lưỡi trai loạng choạng một chút rồi nhanh chóng đứng vững, nhưng đã bị kéo ra khỏi thang máy.

 

Cách đó không xa, Chu Kỳ An chủ động thu hồi dải lụa trắng, sau khi quát mắng xong, đột nhiên quay người, chạy như bay về phía cuối hành lang tối tăm.

 

Tà linh sửng sốt một chút, định đuổi theo thì lại do dự giữa việc đuổi theo Chu Kỳ An và ở lại xử lý tên đội mũ lưỡi trai, cuối cùng nó lựa chọn con mồi yếu thế hơn – tên đội mũ lưỡi trai.

 

…….

 

Cuối hành lang tối tăm là văn phòng lớn nhất, đây từng là nơi sang trọng nhất của tòa nhà này.

 

Căn phòng quyền lực này giờ đây đã tan hoang không còn hình dáng ban đầu.

 

Từ trần nhà đến sàn nhà, khắp nơi đều được phủ đầy những ký hiệu màu đỏ tươi như bùa chú quỷ dị, rèm cửa đóng kín mít, toàn bộ không gian chỉ được bốn ngọn nến chiếu sáng.

 

Rác thải sinh hoạt vứt bừa bãi khắp nơi.

 

Một ông lão không nhìn rõ mặt đang cầm một chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương, đối diện với bức tường, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu.

 

Người lạ đã đến, ông ta không quay đầu lại, chỉ khàn giọng nói: “Cuối cùng cũng có thêm một ‘Nhân tài’ nữa.”

 

“Chắc hẳn cháu là nhân viên mới của tòa nhà… Ta đã đợi cháu rất lâu rồi.” Quỳ lâu, ông lão khó nhọc đứng dậy, khàn khàn nói: “Cậu bé, ta cần cháu giúp ta một việc.”

 

Đây là câu nói quen thuộc của các NPC khi chuẩn bị giao nhiệm vụ.

 

Mục Thiên Bạch không hề có chút vui mừng nào khi sắp được nhận nhiệm vụ, hắn đứng ở cửa, thân hình cao ráo, bóng dáng dưới chân mờ ảo như sương khói.

 

Cậu sinh viên cách đó không xa vẫn đang trong trạng thái mê man, chỉ biết tiếp tục bước về phía trước theo bản năng, sắp đâm đầu vào tường cũng không chịu dừng lại.

 

Lát sau, đối mặt với lời thỉnh cầu của ông lão, Mục Thiên Bạch khẽ mỉm cười: “Nói thật với ông, tôi đến đây là để lấy tiền.”

 

Ngón tay đang mân mê tràng hạt của ông lão đột nhiên khựng lại.

 

“Tôi chỉ muốn có lợi, hoặc là cho tôi tiền bạc để tôi rời đi, hoặc là…” Giọng điệu của Mục Thiên Bạch bình tĩnh mà tàn nhẫn: “Tôi sẽ ở lại đây, từ nay về sau, bất kể ai xuất hiện tôi đều giết. Ông muốn nhờ người làm việc, cũng phải có người mới được, đúng chứ?”

 

Lời nói vừa dứt, một tiếng “Bịch” vang lên, cậu sinh viên vừa vặn đâm đầu vào tường.

 

Dường như cậu ta đã tỉnh táo lại được một chút: “Anh Chu đâu, anh ấy đi…”

 

Lời còn chưa nói hết, đột nhiên bị một khuỷu tay đánh gục.

 

Cậu sinh viên vừa tỉnh táo lại ôm bụng, vẻ mặt ngạc nhiên. Sau khi nhìn thấy sát ý trong mắt Mục Thiên Bạch, cậu ta theo bản năng muốn phản kháng, đáng tiếc sức mạnh quá chênh lệch, giây tiếp theo đã bị hung hăng ném vào tường, đầu đập vào tường ngất xỉu.

Mục Thiên Bạch chậm rãi bước về phía cậu sinh viên đang sống chết không rõ, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua mặt ông lão.

 

“Cho tôi lợi ích, nếu không tôi sẽ làm thật đấy.”

 

Mắt trái viết “Đến một tên giết một tên”, mắt phải viết “Đến hai tên giết cả đôi”.

 

Hơi thở ông lão trở nên dồn dập, ông che ngực, rõ ràng là bị chọc giận không nhẹ.

 

Đột nhiên, từ cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã, nếu nghe kỹ còn có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển khi chạy.

 

Là Chu Kỳ An, sau khi thoát khỏi người máy, cuối cùng cậu cũng đã tìm thấy văn phòng.

 

Nhìn thấy cậu sinh viên đang ngất xỉu, Chu Kỳ An vẻ mặt ngơ ngác: “Đã xảy ra chuyện gì vậy…”

 

Nhìn thấy bóng dáng trong văn phòng, cậu ta ngẩn người: “Sao lại có một ông lão ở đây? Chào ông ạ, tôi…”

 

Lời còn chưa nói hết, Mục Thiên Bạch bên cạnh đã nhanh tay chộp lấy cánh tay Chu Kỳ An, một con dao găm đột nhiên xuất hiện trên tay còn lại, hướng về phía cổ họng mảnh khảnh của cậu ta, dường như đã quyết tâm giết gà dọa mồi trước mặt ông lão.

 

Chu Kỳ An vội vàng né tránh, chạy về phía trước.

 

Phía trước chỉ có một bức tường lạnh lẽo, căn bản không còn đường lui.

 

Ngay khi con dao găm giơ cao sắp hạ xuống, ông lão như bừng tỉnh: “Tên nhóc thối tha!”

 

Ông ta tức giận mắng một tiếng, cầm lấy chiếc còi bạc đeo trên ngực thổi một hơi.

 

Một thứ giống như sinh vật sống nhưng toàn thân không nhìn ra chút thịt nào xuất hiện từ trong bóng tối, đó là một con quái vật máu thịt nhầy nhụa, tứ chi đồng thời di chuyển trên mặt đất.

 

Ông lão chỉ vào Mục Thiên Bạch, giọng điệu âm trầm ra lệnh cho con quái vật: “Giết hắn ta!”

 

Dám uy hiếp ông ư.

 

Lực bật nhảy của con quái vật mạnh hơn người bình thường rất nhiều, suýt chút nữa đã nhảy lên lưng Mục Thiên Bạch.

 

Chu Kỳ An nhanh chóng chạy vào văn phòng lánh nạn.

 

“Ông ơi.” Cậu thở hổn hển: “Cảm, cảm ơn ông đã cứu mạng! Tôi nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ông.”

 

Vừa nói muốn báo đáp, ánh mắt Chu Kỳ An lại đảo liên tục giữa chuỗi tràng hạt và chiếc còi bạc trên tay ông lão.

 

Cái nào sẽ là bùa hộ mệnh đây?

 

Dường như đang chờ đợi câu nói này của cậu ta, ông lão quay mặt lại, nhìn vào khuôn mặt Chu Kỳ An, bỗng nheo mắt, trong lòng dâng lên một cảm xúc chán ghét khó hiểu.

 

Trước khi cảm xúc này lan rộng, một con dao găm đột nhiên bay vụt qua khe hở giữa hai người. Ông lão lập tức nhìn ra ngoài văn phòng, quát lớn con quái vật: “Giết hắn ta! Ta nuôi mày ăn nhiều tà khí như vậy để làm gì?”

 

Cuối cùng Mục Thiên Bạch cũng lộ ra sơ hở, lúc con quái vật sắp bóp nát cổ họng hắn, sắc mặt ông lão hiện lên vẻ vui mừng.

 

Bên cạnh đột nhiên có một cơn gió lướt qua.

 

Không, đó không phải là gió, mà là động tĩnh do tốc độ của một người đạt đến cực hạn.

 

Chu Kỳ An nhân lúc ông lão đang chú ý tình hình bên ngoài, dùng sức giật lấy chuỗi tràng hạt đeo trên cổ tay ông ta.

 

[Gợi ý manh mối: Bạn đã tìm thấy bùa hộ mệnh.]

 

Mắt Chu Kỳ An sáng lên, quả nhiên thứ này mới là chìa khóa, bề mặt đã bị mài nhẵn bóng, có thể thấy ngày thường ông lão không bao giờ rời tay. Chuỗi tràng hạt rơi loảng xoảng xuống đất, cậu ta thuận thế cầm lấy một chân bàn đập xuống, vài viên tràng hạt lập tức bị nghiền nát.

 

Ông lão trợn mắt há hốc mồm.

 

Số lượng, lai lịch của những viên tràng hạt này, mỗi thứ đều rất cầu kỳ, không thể thiếu một thứ nào.

 

“Đi!” Mục Thiên Bạch nói.

 

Chu Kỳ An tìm được cơ hội, lao vào người ông lão, định xông ra ngoài.

 

Ngay lúc sắp ra được cửa, cậu do dự một chút, nhanh chóng quay lại cầm lấy một cuốn sách trên bàn rồi mới tiếp tục chạy.

 

Trong cả văn phòng chỉ có xung quanh cuốn sách này là sạch sẽ, nhìn thế nào cũng thấy bất thường.

 

[Manh mối – Nhật ký Kỳ Môn *1]

 

Vì lấy cuốn sách, Chu Kỳ An đã chậm nửa nhịp, bị con quái vật được gọi về chặn ở cửa, sinh vật đáng sợ đó lao thẳng về phía mặt cậu.

 

Vào thời khắc nguy hiểm, cậu sinh viên vừa tỉnh lại không biết lấy đâu ra dũng khí, tung một nắm đấm vào con quái vật. Sức lực của cậu ta hoàn toàn không đủ để gây thương tích cho con quái vật, ngược lại còn làm nắm đấm của mình sưng đỏ.

 

Nhưng mà, chút công sức nhỏ bé này đã giúp Chu Kỳ An giành được thời gian thở dốc, cậu nghiêng người né tránh vào một góc độ rất khó lường, sau đó chạy ra ngoài.

 

“Chuyện gì đã xảy ra?”

 

Cậu sinh viên vừa chạy vừa liều mạng hỏi Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An không nói gì.

 

Thời gian trở lại không lâu trước đó.

 

Không lâu sau khi tên đội mũ lưỡi trai xuất hiện, Chu Kỳ An liếc nhìn cái bóng của Mục Thiên Bạch, sau đó khẽ nói hai chữ: “Diễn kịch.”

 

Cậu tin rằng, với sự thông minh của Mục Thiên Bạch, hắn nhất định sẽ hiểu.

 

Quả nhiên, sau đó, bóng dáng dưới chân Mục Thiên Bạch bắt đầu có động tĩnh, lặng lẽ nhét chiếc nhẫn vào túi tên đội mũ lưỡi trai.

 

Giúp chuyển đồ ăn cắp, biểu thị đồng ý hợp tác tiếp theo.

 

Chủ nhân của tòa cao ốc Kim Tường hiện tại vẫn chưa bị hồn xiêu phách lạc dưới tay oán linh, tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó.

 

Chu Kỳ An trời sinh mang theo một buff khiến chủ nhân tòa nhà chán ghét, muốn phá hủy bùa hộ mệnh, cách tốt nhất là một người thu hút hỏa lực, người kia nhân cơ hội hành động.

 

Diễn kịch, một người đóng vai tốt, một người đóng vai xấu là hữu dụng nhất, hoàn toàn không cho chủ nhân tòa nhà bất kỳ cơ hội phản ứng nào.

 

Kế hoạch rất hay, nhưng vấn đề là sau đó làm sao để chạy trốn.

 

Lối thoát hiểm gần bọn họ nhất, biển báo an toàn màu xanh lá cây nhấp nháy liên tục, nhưng vẫn còn một khoảng cách so với nơi này. Mà con quái vật chỉ còn cách ba người chưa đầy hai ba mét, khi chạy thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hôi thối từ phía sau.

 

Chu Kỳ An ném cuốn sách vừa tìm được trong văn phòng cho Mục Thiên Bạch: “Tôi đi dụ con quái vật, anh dẫn cậu ta đến tầng bốn, còn có thể nhận được manh mối.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Khuôn mặt cậu sinh viên lúc này đã hoàn toàn trở nên ẻo lả, nếu không nhìn kỹ rất khó nhận ra cậu ta và cô gái tóc đen dài thẳng kia.

 

Cách thức kéo dài thời gian chết đặc biệt này, đằng sau chắc chắn là có nguyên nhân. Chỉ cần tìm thêm một manh mối nữa, bọn họ có thể biết được câu chuyện quá khứ của tòa cao ốc Kim Tường.

 

Nói xong, đến ngã rẽ, Chu Kỳ An cắn răng chạy về hướng khác.

 

Mục Thiên Bạch liếc nhìn cuốn sách Chu Kỳ An vừa ném cho mình, dường như đang suy nghĩ điều gì.

 

Con đường mà Chu Kỳ An chạy tới còn có rắc rối khác, gần thang máy cũng có nguy hiểm, phía sau còn có một con quái vật hung ác, từ góc độ nào xem ra cũng là đường chết.

 

Bạn bè bình thường mà thôi, đợi đến lúc Chu Kỳ An sắp chết, hắn ở lại tầng 18, cuối cùng còn có thể làm ngư ông đắc lợi.

 

Nhưng…

 

Dưới ánh sáng le lói của biển báo chỉ đường, đôi mắt đỏ như máu giống như ngọn lửa ma trơi đang cháy. Dường như nghĩ đến điều gì đó, Mục Thiên Bạch không biểu hiện gì trên mặt, nói: “Thôi, đi tầng bốn.”

 

Rõ ràng là không muốn nhúng tay vào chuyện của tầng 18 nữa.

 

Cậu sinh viên bên cạnh do dự một chút, Mục Thiên Bạch lạnh lùng nói: “Không muốn chết thì đừng quay đầu lại.”

 

Cậu sinh viên: “Tuyệt đối không quay đầu lại!”

 

“…”

 

Gặp nguy hiểm thì không ai chạy nhanh bằng cậu ta, cậu sinh viên nghiêm túc hoài nghi anh Chu muốn kéo người ta xuống địa ngục.

 

Trong đầu cậu ta hiện lên vô số khuôn mặt, người quản lý, tên đội mũ lưỡi trai, thiếu niên gấp giấy, cô gái áo choàng đỏ… như đèn kéo quân lần lượt lướt qua, không biết chắc mục tiêu là ai, cậu sinh viên chạy càng nhanh hơn.

 

…………

 

Ở một nơi khác, Chu Kỳ An sắp bị con quái vật đuổi kịp.

 

Cậu bình tĩnh triệu hồi dải lụa trắng, liếc nhìn chậu cây treo lơ lửng bên cạnh, dường như muốn lợi dụng nó để thoát thân, không biết sức chịu đựng của sợi xích có đủ để cậu đu xuống tầng dưới hay không.

 

Một bóng người màu đỏ đột nhiên xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

 

Không ai khác chính là cô gái áo choàng đỏ đã biến mất từ ​​lúc nào.

 

“Cậu đúng là nhẫn nhịn thật đấy.” Nụ cười nở rộ trên làn da trắng nõn của người phụ nữ, “Đến giờ vẫn chưa sử dụng thánh khí.”

 

Cô ta cầm một thanh mã tấu, cười khẽ nói: “Để tôi đoán xem, sử dụng một lần, cái giá phải trả không hề nhỏ nhỉ.”

 

Trang bị càng bá đạo, hạn chế trong trò chơi càng lớn.

 

Cô gái áo choàng đỏ đứng cách cậu chưa đầy mười mét, con quái vật phía sau đang truy đuổi gắt gao, cho dù biết người đến là địch, Chu Kỳ An cũng chỉ có thể cắn răng tiếp tục chạy về phía trước.

 

Trước đó ông lão đã ra lệnh bằng lời nói, chứng tỏ con quái vật có thể hiểu tiếng người, Chu Kỳ An cố tình lớn giọng, giả vờ kinh hỉ nói: “Tốt quá! Cuối cùng cô cũng đến cứu tôi rồi!”

 

Cô gái áo choàng đỏ vẫn giữ nguyên nụ cười, thậm chí còn không thèm nhúc nhích.

 

Mùi hôi thối của con quái vật phía sau nhạt dần, thay vào đó là tiếng gầm gừ phẫn nộ của con thú bị nhốt. Chu Kỳ An quay đầu lại, nín thở, con quái vật hung dữ kia đã bị một nam một nữ dùng lưới lớn bao vây.

 

Một nam một nữ này, một người là người chơi mờ nhạt nhất trên xe, người còn lại là cùng xe với cô gái mặc áo choàng đỏ, cả hai đều có vẻ mặt lạnh lùng, sau khi tạm thời khống chế con quái vật thì yên lặng đứng ở hai bên.

 

Chu Kỳ An híp mắt: “Bọn họ là người của cô?”

 

Tính phục tùng cao thật đấy.

 

Cô gái áo choàng đỏ cầm dao đi tới, khi cô ta không nói lời nào, áp lực mà cô ta mang đến còn mạnh hơn cả tên đội mũ lưỡi trai.

 

Chu Kỳ An lùi lại một bước, nhưng phía sau cũng có người.

 

“Hai người chơi kia chết nhanh như vậy, e là không thể thoát khỏi liên quan với cô nhỉ.”

 

Việc chiêu mộ người chơi đi khám phá cùng mình ở nhà ăn chỉ là để che giấu mục đích thực sự khi đến tầng này… cướp đoạt thánh khí.

 

Chuyện tranh giành thánh khí nhất định không thể để người khác biết được, ngẫu nhiên chọn trúng người chơi để làm vật thí nghiệm cho quy tắc của tầng thượng, sau khi sử dụng xong thì tìm cách diệt khẩu, thủ đoạn quả thực vô cùng tàn nhẫn.

 

“Bọn họ quả thật rất dễ sai khiến.”

 

Nếu không phải hai người kia đi trước đã chọc giận tà linh, cô ta lại dùng kỹ năng làm chậm tốc độ của người chơi, trở thành mục tiêu săn giết ưu tiên của tà linh, thì cô ta cũng không dễ dàng thoát thân như vậy.

 

Cô gái mặc áo choàng đỏ nói: “Mười giây, tự nguyện giao dịch thánh khí, tôi có thể tha cho cậu một mạng.”

 

Chu Kỳ An: “Sau đó để cho thuộc hạ của cô giết tôi sao?”

 

Trò chơi chữ này cũng chơi được à.

 

“Tám, bảy…” Cô gái mặc áo choàng đỏ trực tiếp bớt đi hai giây.

 

Ánh mắt Chu Kỳ An đảo liên tục.

 

Biết rõ đây là đang tính kế, cô gái áo choàng đỏ khẽ lắc đầu: “Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng.”

 

Ánh mắt cô ta nhìn Chu Kỳ An như nhìn miếng thịt tươi ngon trong cửa hàng, suy nghĩ xem nên bắt đầu ra tay từ chỗ nào, tin rằng sẽ nhanh chóng khiến đối phương phải thỏa hiệp giữa việc muốn sống không được mà chết cũng không xong.

 

Chu Kỳ An ngừng lùi lại, vừa định lên tiếng, cô gái áo choàng đỏ không nói nhảm, giơ dao chém về phía cánh tay cậu.

 

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Kỳ An cúi đầu, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

 

Sự bình tĩnh quá mức khiến cô gái áo choàng đỏ đang giơ cao mã tấu khẽ khựng lại.

 

Không đúng.

 

Tại sao trên khuôn mặt này lại không hề có chút sợ hãi nào?

 

Chu Kỳ An cúi đầu, giọng nói cũng trở nên trầm thấp: “Kỳ thực, tôi cũng đã đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi.”

 

Cô gái áo choàng đỏ không nghe rõ lời cậu ta nói, chỉ là cảm giác bất an kia ngày càng tăng lên.

 

Chu Kỳ An đột nhiên ngẩng đầu, dùng sức bóp nát viên đá huỳnh thạch đã sớm cầm trong tay.

 

[Ngài đã sử dụng Đá huỳnh thạch *1]

 

[Phẩm chất không thể diễn tả, dũng sĩ không thể diễn tả]

 

[Chúc ngài có một trải nghiệm mãn nhãn.]

 

Trong một số trường hợp, trò chơi sẽ sử dụng kính ngữ, chẳng hạn như khi người chơi chết một cách ngu ngốc hoặc nhận được trang bị thực sự quý giá.

 

Chu Kỳ An thuộc về trường hợp trước, cậu trời sinh là một kẻ thích phóng hỏa, ngoài việc đốt cháy trang viên, dường như cũng rất thích tự thiêu.

 

Gần như ngay lập tức, từ trong chậu cây treo lơ lửng, từng con quái vật đẫm máu phá đất chui ra, tứ chi như thạch sùng, sau khi ngửi được mùi người sống, tất cả đều bò tới, trông hình dạng chúng dị hợm như sinh vật ngoài hành tinh.

 

Sắc mặt cô gái áo choàng đỏ đại biến.

 

Theo như điều tra trước đó, Chu Kỳ An là người mới, tại sao một người mới lại có thể sở hữu đạo cụ cấp thảm họa này?!

 

“Bất ngờ không? Vui vẻ không?” Chu Kỳ An nhân lúc cô gái áo choàng đỏ đang kinh ngạc, nhanh chóng kéo dãn khoảng cách, đề phòng bị chém một nhát.

 

Cậu không phải là nhà từ thiện, từ lúc bắt đầu nói chuyện hợp tác, cậu sẽ không để cho Hàn Lệ tham gia vào vụ giao dịch này mà không tốn một xu nào. Hàn Lệ đã xin [Đá huỳnh thạch] từ tay anh trai mình, sau đó lại tặng không cho Chu Kỳ An, coi như là thành ý hợp tác.

 

Thứ này chỉ có tác dụng duy nhất là triệu hồi quái vật, vô cùng vô dụng, trừ phi có ai đó có tinh thần hy sinh, nguyện ý thu hút hỏa lực cứu người thì mới miễn cưỡng có chút tác dụng.

 

Nhìn về phía lối thoát hiểm, Chu Kỳ An cười khẽ: “Vẫn còn thông minh đấy.”

 

Cậu đã đưa manh mối cho Mục Thiên Bạch, nếu Mục Thiên Bạch còn muốn ở lại kiếm chác, thì kết cục chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

 

Lũ quái vật dị hợm đẫm máu trong chậu cây ùa đến, số lượng còn nhiều hơn so với tưởng tượng.

 

“Rầm!”

 

Lan can bị đâm vỡ, con quái vật dẫn đầu sau khi tiếp đất, lao thẳng về phía con mồi với tốc độ ánh sáng.

 

Quái vật săn giết bừa bãi.

 

Chu Kỳ An bình tĩnh dùng chiếc búa nhỏ vừa lấy được đập mạnh vào con quái vật, với sức lực của bản thân cộng thêm trọng lực cực lớn của chiếc búa, tạm thời hất văng con quái vật ra một đoạn ngắn.

 

Cô gái áo choàng đỏ cũng một đao chém bay đầu con quái vật.

 

Mấy thứ phá đất chui ra này so với con quái vật được nuôi bên cạnh chủ nhân tòa nhà vẫn còn yếu hơn một chút.

 

Nhưng mà quá nhiều!

 

Lúc này, sát ý trong mắt cô gái áo choàng đỏ càng thêm sắc bén, chủ yếu là nhắm vào Chu Kỳ An.

 

Cô ta vừa gia nhập trò chơi đã được nhân vật lợi hại để mắt tới, một tay bồi dưỡng thành nhân vật số hai của hiệp hội, từ trước đến nay chưa từng bị ai “Sắp xếp” như vậy bao giờ.

 

“Muốn động thủ sao?”

 

Trước khi cô gái áo choàng đỏ quay người lại, không biết Chu Kỳ An đã đến bên cạnh cô ta từ lúc nào, ánh sáng vàng kim lóe lên, ban ngày tuy không rõ ràng lắm.

 

Là thánh khí!

 

Chỉ có thánh khí mới có thể tạo ra áp lực như vậy.

 

Trong mắt cô gái áo choàng đỏ theo bản năng lóe lên vẻ tham lam.

 

Trước khi ánh mắt cô ta kịp bùng cháy, Chu Kỳ An đã dựa vào thánh khí, tạm thời trấn áp lũ quái vật trong chốc lát, chuẩn bị nhân cơ hội này xông lên.

 

Thang máy quá xa, hướng chậu cây treo có quái vật, bây giờ chỉ còn lại một con đường, đó là chiếc thang cuốn tự động đã được dán thông báo ngừng hoạt động.

 

Hệ số nguy hiểm của thang cuốn tự động sẽ không nhỏ, nhưng so với ban đêm thì vẫn an toàn hơn một chút.

 

Chu Kỳ An nhanh chóng diễn tập trong đầu.

 

Cô gái áo choàng đỏ cười lạnh một tiếng, một làn khói màu tím như con rắn nhỏ quấn quanh cổ tay Chu Kỳ An.

 

Kỹ năng độc tố nhắm vào mục tiêu là người chơi, uy lực không bằng một phần trăm khi đối phó với quái vật. Tuy nhiên, chút năng lượng ít ỏi này cũng đủ để khiến Chu Kỳ An khựng lại trong giây lát, khiến cậu ta bỏ lỡ thời cơ thoát thân.

 

Ánh mắt Chu Kỳ An lạnh lùng, phản thủ dùng thánh khí xuyên qua ngực một con quái vật.

 

Mất 400cc máu!

 

Tuy nhiên, đòn tấn công này uy lực cực lớn, thành công khiến lũ quái vật đang túm tụm lại ưu tiên lựa chọn cô gái áo choàng đỏ làm mục tiêu tấn công.

 

Từ xa, ít nhất có thêm bảy tám con quái vật vượt qua lan can, miếng thịt màu đỏ tươi trên người chúng không ngừng rung động theo từng động tác mạnh mẽ.

 

Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào khe hở giữa lũ quái vật, tối đa cậu chỉ có thể sử dụng thánh khí thêm một lần nữa, và phải chạy một mạch đến thang cuốn tự động phía sau bên phải.

 

Điều này đòi hỏi sự chính xác về thời gian rất cao.

 

Không được phép mắc một sai lầm nào.

 

“Hội trưởng…” Phía sau, sắc mặt lạnh lùng của hai tên tâm phúc xuất hiện vẻ hoảng sợ, nhiều quái vật như vậy, bọn họ cũng không phải đối thủ, nhất là trước đó hai người còn dùng lưới bao vây một con, mức độ thù hận kéo lên rất cao.

 

Một người trong số đó nhanh chóng phát ra tiếng kêu thảm thiết, người còn lại cũng bị bao vây.

 

Cô gái áo choàng đỏ không còn tâm trí đâu mà lo cho thuộc hạ nữa.

 

Cô ta không thể tránh khỏi việc bị thương, áo choàng đã rách một mảng, trên cánh tay cũng xuất hiện thêm vài vết cào sâu hoắm, ánh mắt liếc nhìn Chu Kỳ An đầy oán độc.

 

“Hội trưởng, mau cứu tôi!”

 

Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, phần thịt ở cổ người đàn ông đã bị cắn xé nát bấy. Động mạch bị đứt, máu phun ra tung tóe khắp nơi, thu hút thêm nhiều quái vật hơn.

 

Cơ hội đến rồi!

 

Cơ bắp toàn thân Chu Kỳ An căng cứng, chuẩn bị cho cú nước rút hết tốc lực, nhưng trên mặt lại nở nụ cười rạng rỡ.

 

Không biết sau ván cược mạng sống này, ai sẽ xuống địa ngục trước.

 

Dù sao cậu cũng không thiệt. Cô gái áo choàng đỏ đã mất đi hai thuộc hạ, bản thân cũng bị thương nặng.

 

Không còn thời gian để ngăn cản, cô gái áo choàng đỏ tức giận bật cười: “Tôi đã nói rồi, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng, bọn họ đã chết, cậu cũng đừng hòng sống.”

 

Cô ta không tin với trạng thái cơ thể hiện tại của đối phương, có thể sống sót đi xuống thang cuốn tự động.

 

Chu Kỳ An nhếch miệng cười: “Thử xem.”

 

Cả hai bên đều đang ở thế giương cung bắn tên, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, trên hành lang đẫm máu này lại xuất hiện thêm một bóng người.

 

Một đôi giày da cao cấp sáng bóng giẫm mạnh lên đầu con quái vật, trong nháy mắt dịch thể hôi thối bắn tung tóe, chủ nhân của bàn chân kia tùy ý nghiền nát, óc con quái vật chảy ra lênh láng.

 

Một người mà Chu Kỳ An hoàn toàn không ngờ tới đã xuất hiện.

 

Người đến có vẻ ngoài thư sinh nho nhã, làn da trắng bệch bất thường khiến khuôn mặt ông ta toát lên vẻ âm trầm.

 

Đôi đồng tử của hai tên thuộc hạ trước khi chết trừng lớn, nhất thời không phân biệt được người hay ma.

 

Vị sếp bước đến trước mặt Chu Kỳ An trong ánh mắt kinh hãi của các người chơi:

 

“Sao giờ tăng ca lại chơi trò biến mất?”

 

“Nghe nói người chết ở đây, ở ngoài cũng sẽ chết. Cậu muốn lừa tiền trợ cấp tử vong đúng không?”

 

“Kế hoạch đã làm xong chưa, tôi hỏi cậu, xong, hay, là, chưa?!”

 

Nới lỏng cà vạt, tay kia của vị sếp dễ dàng bóp nát cổ họng một con quái vật đang lao tới gần, vô số mô thịt có thể nhìn thấy bằng mắt thường không ngừng trào ra từ lòng bàn tay ông ta.

 

Cô gái áo choàng đỏ chứng kiến cảnh tượng này, mí mắt không khỏi giật giật.

 

Chu Kỳ An cũng khẽ động yết hầu, nhìn cô gái áo choàng đỏ: “Câu nói vừa nãy của cô là gì nhỉ?”

 

Cô gái áo choàng đỏ: “…”

 

Hết chương 42.

 

Chương 42: Gặp Lại

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên