Chương 42: Hình Tượng Mới: Ly Dị Chồng, Nuôi Con Một Mình, Chồng Là Ma Men Nghiện Rượu
Lời nói của Ninh Lạc có sức oanh tạc quá lớn, khiến Tiểu Đào đi không nhìn đường, vấp phải khung cửa, hộp thuốc trong tay rơi xuống đất.
Âm thanh va chạm giòn tan phá vỡ sự im lặng kỳ lạ trong phòng nghỉ.
Cả hai người cùng quay đầu lại.
Tiểu Đào vội vàng ngồi xuống nhặt: “Xin lỗi, xin lỗi, không ngờ thầy Lộ cũng ở đây ạ.”
Chết rồi! Bình thường anh Tiểu Lạc phát điên thì cũng thôi đi, sao cứ hễ bệnh là não lại co rút vậy, còn nói ra những lời như thế với cả thầy Lộ.
Thầy Lộ sẽ không cho rằng anh Tiểu Lạc bị thần kinh đấy chứ? Cứu mạng!
“Anh Tiểu Lạc chỉ là thích đùa thôi mà, ha ha ha ha, chắc là đau quá nên muốn thả lỏng một chút, hoạt động não bộ ấy mà.” Tiểu Đào cố gắng vớt vát cho Ninh Lạc được chút nào hay chút ấy.
Ninh Lạc chớp chớp mắt, cố gắng tách một chút lý trí ra khỏi cơn đau.
…?
!!!
Biểu cảm của cậu đông cứng lại thành bức tranh “Tiếng Thét” nổi tiếng thế giới, sau đó nhắm mắt lại, chỉ muốn chết quách đi cho xong, trong lòng tự mắng mình cả trăm câu đồ ngốc.
Tiếng mắng chửi lọt hết vào tai Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu úp điện thoại xuống bàn, nhận lấy hộp thuốc từ tay Tiểu Đào: “Ừ, tôi biết.”
Anh nhìn lướt qua hướng dẫn sử dụng trên hộp rồi lấy thuốc ra đưa cho Ninh Lạc, giọng nói nhàn nhạt, như thể vừa rồi chưa nghe thấy gì: “Uống hai viên đi.”
“Cảm ơn anh.” Ninh Lạc luống cuống nhận lấy, nắm chặt trong tay, tấm nhôm mỏng của vỉ thuốc cọ vào lòng bàn tay, nhắc nhở cậu vừa rồi đã phát điên thế nào.
Đợi một lúc, dù cố né tránh ánh mắt anh, nhưng cậu vẫn cảm nhận được Lộ Đình Châu vẫn đang nhìn mình, cậu ngượng ngùng lấy ra hai viên thuốc, ngửa đầu nuốt xuống cùng với nước ấm.
Lộ Đình Châu thu hồi ánh mắt, chỉ là, ý cười trong đáy mắt nhất thời vẫn chưa tan biến.
Hai người bọn họ thì bình tĩnh rồi, nhưng Tiểu Đào thì không thể nào bình tĩnh nổi.
Chờ đã, phản ứng của thầy Lộ có gì đó không đúng thì phải? Tại sao lại có vẻ như đã quá quen thuộc, thấy chuyện lạ thành quen vậy? Chẳng ngạc nhiên gì cả!
Ngược lại, rốt cuộc Ninh Lạc cũng phản ứng kịp, gò má ửng hồng… càng ngày càng… đỏ hơn?
Tiểu Đào nhìn gò má Ninh Lạc nóng bừng như sắp bốc cháy, không chắc chắn lắm, hỏi: “Anh Tiểu Lạc, anh bị sốt hả?”
Lộ Đình Châu thuận theo ánh mắt của Tiểu Đào nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy người nào đó đỏ bừng từ đầu đến chân, cả người cuộn tròn trong chăn như thể chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ.
Ninh Lạc nghe thấy câu hỏi của Tiểu Đào thì trong lòng điên cuồng gào thét:
[Xin các người đừng nói nữa, cứ coi như tôi không tồn tại được không? Mau đi nhanh đi, để tôi tự mình bình tĩnh lại!]
Tiếng gào thét đột ngột im bặt.
Một bàn tay ấm áp mát lạnh đặt lên trán cậu, cảm giác mát lạnh thoải mái dễ chịu, mang theo nhiệt độ vừa phải, có thể xoa dịu cảm giác nóng bức trên người cậu lúc này.
Nhưng sự thật là, chỗ bị bàn tay kia chạm vào càng đỏ hơn.
Ninh Lạc khẽ động ngón tay, trong đôi mắt phản chiếu gương mặt quen thuộc của Lộ Đình Châu, luống cuống bất an: “Cái đó….. em không sao…”
[Gần quá…]
Khoảng cách này, như thể được hương gỗ bao bọc lấy, cuối cùng mùi hương thanh tao đó như xâm nhập vào từng tế bào.
Lộ Đình Châu rũ mắt nhìn cậu, buông tay ra, lại thử nhiệt độ trán mình: “Chắc là không sốt,” dừng một chút, “Nhưng hình như đỏ hơn rồi, thật sự không sao chứ?”
Ninh Lạc nghẹn lời, mãi mới nặn ra được một câu: “Không sao!”
[Thật sự đừng tới gần nữa mà, xin anh đó! Em không có sức đề kháng với trai đẹp đâu, anh mà tiến lại gần nữa thì đừng trách em lăn vào lòng anh ăn vạ đấy!]
Lộ Đình Châu nhướn mày.
Ồ, mấy ngày không gặp, sao lại cảm thấy có người gan lớn hơn không ít nhỉ?
Trước đây không phải chỉ dám nói mồm thôi sao, bây giờ đã dám hành động thực tế rồi?
Chỉ tiếc là anh chưa kịp kiểm chứng xem Ninh Lạc có thể hành động thật hay không, thì điện thoại của cậu đã đổ chuông.
Cậu bắt máy, ỉu xìu “alo” một tiếng.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Hứa Linh còn mệt mỏi hơn cả cậu: “Chúc mừng cậu nha, cậu lại lên hot search rồi.”
Ninh Lạc khó hiểu: “Hot search gì cơ?”
“Hot search gì hả?!” Hứa Linh như bị châm ngòi, giọng nói lập tức vút lên, “Lúc xếp hàng cậu đã làm chuyện tốt gì, nói những lời gì tự cậu không nhớ à?”
Trong lòng Ninh Lạc dâng lên dự cảm không lành, lập tức chuyển ra ngoài màn hình chính, mở Weibo lên, quả nhiên thấy cái tên quen thuộc đang nằm trên hot search.
Ngón tay cậu run rẩy nhấn vào hot search đứng đầu, bài đăng đầu tiên trên quảng trường có kèm theo một video.
Video này còn quen thuộc một cách kỳ lạ, ngay cả những đoạn hội thoại trong đó cũng quen thuộc đến mức chói tai.
“Chỉ là, tôi và con trai tôi đã ‘ở trỏng’ mười mấy năm rồi, vừa ra ngoài đã muốn nếm thử món này.”
“Bởi vì chồng tôi nghiện rượu bạo lực gia đình, vũ phu, động một tí là đánh đập, tôi và con trai phải chịu đựng đủ mọi khổ sở.”
“Người này á? Con trai nuôi của tôi đó. Còn trẻ, lớn nhanh lắm, cao không?”
Bên tai truyền đến giọng nói dò hỏi.
“Đây là hình tượng mới của em hôm nay à? Ly dị chồng, nuôi con một mình, chồng là ma men nghiện rượu?”
Ninh Lạc vội vàng ấn giữ nút giảm âm lượng không buông tay, suýt chút nữa là ấn lún cả cái nút xuống.
Lộ Đình Châu thấy cậu không trả lời: “Hửm?”
Ninh Lạc yếu ớt nói: “Em có thể giải thích…”
[Nghe em minh thanh minh đi mà… Chuyện không phải như vậy đâu!]
“Là người kia chen hàng vô lễ trước, em mới tùy tiện nói bậy thôi, em chỉ muốn đuổi hai người đó ra ngoài, nghiêm túc xếp hàng thôi mà… Em cũng không ngờ mình lại bị quay được.”
Cậu cúi gằm mặt, vô cùng tủi thân, nhỏ giọng tố cáo.
Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút: “Không sao, ít nhất thì hiệu quả cũng đạt được rồi.”
Hứa Linh ở đầu dây bên kia không nghe nổi nữa: “Hiệu quả quá tốt luôn ấy chứ! Lộ tiên sinh, anh không cần phải an ủi cậu ta đâu, cái miệng cậu ta không có then cài, lần này bị người ta bắt gặp đang trà trộn trong đám đông trên quảng trường, nói cậu ta không có đạo đức nghệ sĩ, toàn nói bậy nói bạ, lần sau không biết còn bị người ta bàn tán thế nào nữa.”
Ninh Lạc liếc nhìn Lộ Đình Châu, nói với Hứa Linh: “Bọn họ nói gì thì nói, em cứ nghiêm túc đóng phim là được, em đâu có sống bằng lưu lượng truy cập.”
Hứa Linh ở đầu dây bên kia dừng lại vài giây: “Cậu chắc chắn muốn thay đổi định hướng rồi chứ?”
“Chắc chắn.”
Hứa Linh im lặng lâu hơn, sau đó trả lời một câu “Để tôi nghĩ xem đã”, rồi cúp máy.
Cô vừa cúp máy, video lại tự động phát lại, diễn lại bộ phim câm khiến Ninh Lạc chỉ muốn độn thổ.
Ninh Lạc thật sự rất muốn chết quách đi cho xong, không thèm để ý đến cơn đau dạ dày nữa, cậu giơ tay lên thề: “Em thề, em thật sự thật sự không cố ý nói bậy đâu, em chỉ là không muốn bọn họ vô ý thức như vậy thôi mà.”
Lộ Đình Châu nhìn hàng mi dài run rẩy vì căng thẳng của cậu, bất giác bật cười thành tiếng, giơ tay ra xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu: “Căng thẳng vậy sao? Tôi cũng có nói gì em đâu, vốn dĩ là lỗi của bọn họ mà.”
Cảm giác ngón tay lướt qua tóc vô cùng chân thật, đầu ngón tay lướt qua da đầu như mang theo dòng điện, khiến tim Ninh Lạc bỗng nhiên nhảy lên một nhịp.
Cậu cắn chặt môi.
[Đừng, có, quyến, rũ, em!]
Lộ Đình Châu làm như không nghe thấy, chậm rãi thu tay về, thấy cậu chỉ đỏ mặt không nói gì, bừng tỉnh hiểu ra.
Được rồi, vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn nói mồm thôi, ngay cả động cũng không dám động, đừng nói chi là ăn vạ.
… Hơi nhát gan.
Lộ Đình Châu thấy Ninh Lạc quay mặt đi, để lộ vành tai đỏ bừng, lại bật cười.
Nhưng mà, như vậy rất đáng yêu.
…………
Ba ngày sau, Đường Mộc Bạch trở về.
Vì có yêu cầu quay phim nên hắn ta không có thời gian trồng răng, chỉ có thể tạm thời thay răng sứ.
Có răng hay không răng gì cũng là chuyện thứ yếu, điều khiến Đường Mộc Bạch phiền lòng nhất là hắn ta đã không thể liên lạc được với Cận Minh nữa rồi.
Đối phương cắt đứt mọi phương thức liên lạc với hắn ta, hắn ta vốn còn muốn tiếp tục ở lì trong căn nhà của hai người không chịu đi, kết quả bị người giúp việc “lịch sự” mời ra ngoài, còn bị paparazzi chụp được cảnh lôi thôi lếch thếch kéo vali rời đi, cuối cùng phải bỏ ra ba triệu tệ để mua lại những bức ảnh đó từ tay đối phương.
Đường Mộc Bạch chịu ấm ức, theo bản năng muốn tìm Cận Minh chống lưng cho hắn ta, lại phát hiện mình đã bị chặn, lúc này hắn ta vừa kết thúc cảnh quay đầu tiên của mình, đang ở trong nhà vệ sinh gọi điện thoại cho thư ký của Cận Minh.
“Rốt cuộc anh có nói rõ với A Minh giúp tôi không? Tại sao cậu ấy vẫn không nghe điện thoại của tôi?”
Có lẽ là đầu dây bên kia nói gì đó khiến Đường Mộc Bạch vô cùng bất mãn, “Sao có thể? Cậu ấy tuyệt đối sẽ không nói với tôi những lời như vậy! Có phải là anh không truyền đạt đầy đủ không? Anh mau đưa điện thoại cho A Minh đi, tôi tự mình nói với cậu ấy!… Alo? Alo alo?”
Đường Mộc Bạch bỏ điện thoại xuống, khó tin nhìn dòng chữ “Đã ngắt kết nối” trên màn hình.
Vậy mà Cận Minh lại dám cúp điện thoại của hắn ta!
“Tại sao?” Hắn ta không hiểu, lẩm bẩm nói, “Rõ ràng là tôi không làm gì cả, chỉ là thích một người không thể có được mà thôi…”
Những u ám dồn nén bao ngày nay tích tụ lại, trở thành giọt nước tràn ly, Đường Mộc Bạch đá mạnh vào thùng rác, trút giận: “Không phải cậu yêu tôi sao? Yêu mà không có được đã khiến tôi rất khó chịu rồi, cậu đã yêu tôi thì tại sao còn muốn khiến tôi khó chịu hơn nữa?!”
Ninh Lạc bị Phương Lộc Dã kẹp cổ, ép buộc phải cùng cậu ta đi vệ sinh: “…………”
[Đào vàng cũng không câu ra được thứ vàng ròng thuần khiết như vậy đâu! Anh chính là kiểu người đi làm thì chửi đồng nghiệp ngu si, đi khuân vác gạch thì chửi lãnh đạo ngu dốt, về nhà thì chửi bạn trai chó má đó hả? Gặp chuyện thì không bao giờ tự kiểm điểm bản thân mà toàn phát điên với người khác, chuyên về cái kiểu thay vì nâng cao bản thân thì thà bôi nhọ người khác đó hả?]
Phương Lộc Dã cũng rất là ngứa mắt.
Trong cái ngứa mắt không ưa này còn có chút hả hê, chủ yếu là kẻ thù xui xẻo thì cậu ta vui, vênh mặt đắc ý tiến lên: “Ối chà, cứ phải là khảm một cái răng vào thì mới khác biệt ha, nói chuyện cũng không bị gió lùa nữa rồi.”
Cậu ta chắp tay sau lưng lắc đầu thở dài: “Chậc chậc chậc, vẫn là lúc trước hở hai cái răng cửa trông vui mắt hơn á.”
Đường Mộc Bạch ngay cả vẻ giả tạo bên ngoài cũng không muốn diễn nữa, hung hăng nhìn sang.
Khóe miệng Ninh Lạc giật giật, lùi về sau một bước dài.
[Dã ca cứ yên tâm phi lên đi, có chuyện gì thì tự mình gánh, thật sự đánh nhau thì tôi xin đi trước một bước đây. Đường Mộc Bạch, đến lúc đó anh chửi cậu ta thì không được phát điên với tôi nữa đâu đó.]
Phương Lộc Dã rất muốn mắng người.
Mịa nó, đồ vô dụng, lại còn là đồ nhát gan nữa, chẳng trông cậy được gì!
Đường Mộc Bạch khàn giọng hét: “Câm miệng, cút ra ngoài!”
“Nhà vệ sinh là nhà của cậu à? Cậu sống ở trong nhà vệ sinh à? Khu vực công cộng thì dựa vào cái gì bắt tôi phải cút?” Phương Lộc Dã đã không trông mong gì vào cái bánh bao không nhân nào đó, đành một mình tạo thành một đội quân, vác súng đậu Hà Lan bắn liên thanh, dồn dập ném ra ba câu hỏi liên tiếp
Cuối cùng, còn cười cợt nhả: “Đừng giận chứ, tôi đến là để báo tin tốt cho cậu đây.”
Đường Mộc Bạch thu lại vẻ chật vật của mình, khinh bỉ cười nhạo: “Cậu thì có thể báo được tin gì vui chứ? Miệng chó không mọc được ngà voi.”
Phương Lộc Dã nói: “Đối với nhà họ Cận mà nói thì đúng là tin tốt lành. Cận lão gia tử biết Cận Minh chia tay với cậu, ồ không, là vứt bỏ cậu, đã đốt pháo ăn mừng ba ngày liền, nói là để xua đuổi xui xẻo, này, còn đang tìm đối tượng xem mắt cho kim chủ cũ của cậu đấy.”
“Còn về Cận Dung ấy hả, người ta đã sang tận châu Phi theo đuổi tình yêu rồi, thế nào, vui chứ?” Cậu ta cười vô cùng đáng ghét.
Sắc mặt Đường Mộc Bạch lập tức trở nên xanh mét.
[Ố hô, Dã ca anh trâu bò quá, trực tiếp úp sọt luôn, áp sát mặt tung chiêu!]
Ninh Lạc đã chuẩn bị sẵn sàng xem kịch hay rồi.
[Bán hàng rong đây, có hạt dưa, hướng dương, nước khoáng đây!]
Hết chương 42.
