Chương 42: Tiết Học Cuối Cùng (Hạ)
Các em học sinh của tôi dường như có một mạng lưới thông tin riêng. Chúng đã sớm biết tôi phát hiện ra sự thật, nên trong tiết học này, bộ dạng của đứa nào đứa nấy đều vô cùng ngông cuồng, đầu bù tóc rối, máu me đầm đìa, hoàn toàn không còn vẻ ngoan ngoãn như ngày xưa nữa.
Đèn trong lớp 12/4 sáng trưng, sức ép từ hai mươi lệ quỷ quả thực rất mạnh. Tôi vừa vào cửa đã phải lùi ra nhìn lại biển lớp, lúc ấy mới chắc chắn mình không đi nhầm phòng. Cái cảnh tượng đột ngột này suýt nữa làm tôi tưởng mình lạc vào phim trường nào đó.
Mục Hoài Đồng và Đoạn Hữu Liên đã tốt nghiệp sớm, hai dãy bàn đầu đã trống. Phía bên tay trái tôi, có một em học sinh mất nửa cái đầu, tay đang bưng hai con mắt rớt ra ngoài, dường như chỉ có như vậy em ấy mới có thể nhìn thấy tôi.
“Khụ khụ.” Tôi có hơi căng thẳng, hắng giọng một cái rồi mới dõng dạc nói, “Chào các em. Nói ra thật xấu hổ, thầy trò chúng ta cũng quen biết nhau được một thời gian rồi, mà thầy lại vừa mới biết thân phận thật sự của mọi người, quả thực có chút tắc trách. Bây giờ, chúng ta hãy làm quen lại với nhau nhé. Thầy tên là Thẩm Kiến Quốc, một giáo viên mới ra trường và bắt đầu đi làm. Đây là lần đầu tiên thầy chủ nhiệm một lớp nên vô cùng hồi hộp. Bất kể thân phận của các em là gì, đối với thầy, các em đều là lứa học sinh đầu tiên thầy dìu dắt, cũng là ký ức khó quên nhất của thầy. Sau đây thầy sẽ bắt đầu điểm danh.”
Sau khi điểm danh từng em một trong số hai mươi học sinh, tôi viết mấy chữ “Làm thế nào để xây dựng thế giới quan đúng đắn” lên bảng đen: “Chắc các em cũng đã nghe hiệu trưởng Trương nói, đây là tiết học cuối cùng của chúng ta, nhiệm vụ trọng tâm vẫn là giúp các em tốt nghiệp. Tuy nhiên, thầy nghĩ dù là người hay là ma thì cũng phải có đầu có cuối, nên môn học xây dựng thế giới quan này, thầy vẫn sẽ giảng cho đến cùng.”
“Điều quan trọng nhất mà chúng ta sắp nói đến sau đây, đó là phải có năng lực phân biệt đúng sai.”
Đây không phải là một chủ đề dễ giảng. Trong lịch sử, vô số triết gia đã dành cả đời để bàn luận về thiện và ác mà vẫn chưa tìm ra được một câu trả lời xác đáng, đủ sức thuyết phục tất cả mọi người, nên đương nhiên tôi cũng chẳng thể giảng giải điều gì rõ ràng rành mạch được.
Điều tôi có thể nói với các em là, hãy luôn giữ một trái tim chính trực, và đừng bao giờ làm điều gì hổ thẹn với trái tim ấy, thế là đủ rồi.
Giảng được khoảng hơn một tiếng, tôi nói với các em: “Có lẽ các em sẽ nghĩ, bây giờ thầy đã biết mọi người là ma rồi, tại sao vẫn tiếp tục giảng về thế giới quan, nói chuyện thế giới quan với ma chẳng phải là chuyện hoang đường sao? Nhưng qua những trải nghiệm trong thời gian qua, thầy cho rằng ranh giới giữa người và ma không phải là sự sống và cái chết. Có những kẻ tuy còn sống, nhưng lại chẳng khác gì ác quỷ, chỉ biết gây hại đến tính mạng và tài sản của nhân dân; cũng có những người dù đã chết, nhưng tinh thần của họ vẫn mãi mãi lưu lại trong lòng những người đang sống.”
“Thầy Lưu và Ninh thiên sư đã nói với thầy là, sau khi các em đi xe của bác Tề qua cầu Nại Hà sẽ quên hết mọi chuyện của kiếp trước, những gì thầy giảng hôm nay, các em cũng sẽ không còn nhớ nữa. Nhưng thầy tin rằng, cho dù ký ức không còn, vẫn sẽ có những điều đã khắc sâu vào linh hồn mà không thể nào quên được.”
Nói lời kết thúc xong, tôi lấy ra một xấp “Phiếu khảo sát nguyện vọng tốt nghiệp” và phát cho từng em một.
“Trong phiếu này có vài lựa chọn cho các em: Một là siêu độ, hai là tiếp tục ở lại nghe giảng, và ba là lựa chọn làm công chức ở địa phủ. Những em chọn siêu độ xin hãy cầm lấy cuốn kinh vãng sinh trên bàn, dưới sự dẫn dắt của thầy giáo dạy Văn Lưu Tư Thuận, hãy lớn tiếng đọc, tụng niệm cho đến khi tự siêu độ được cho chính mình. Những em chọn thi làm công chức địa phủ, thầy sẽ đi tìm một số thông tin tuyển dụng của địa phủ rồi đốt cho các em. Còn nếu vẫn muốn ở lại nghe giảng, thì sau tối nay Ninh thiên sư sẽ đưa các em đến phái Mao Sơn, thầy sẽ tiếp tục dạy học cho các em ở đó.”
Lời vừa dứt, tất cả học sinh đồng loạt cầm lấy bản sao kinh vãng sinh, miệng lẩm nhẩm đọc. Có một em đến tay cũng không còn, vẫn kiên cường dùng miệng ngậm lấy cuốn kinh.
“Xem ra lòng quyết tâm muốn tốt nghiệp của các em rất mãnh liệt. Vậy thì, mời thầy Lưu lên bục giảng dẫn đọc.”
Nói xong, tôi bước xuống khỏi bục giảng. Thầy Lưu chỉnh lại bộ trang phục Tôn Trung Sơn màu xám, lại không biết lấy đâu ra một chiếc lược chải lại tóc, lúc này mới cầm cuốn sổ vừa viết xong bước lên.
Tôi ngồi bên cạnh Tiểu Ninh, nghe mọi người tụng kinh, chẳng mấy chốc đã bắt đầu gà gật. Cứ mỗi lần tôi gục đầu xuống, Tiểu Ninh lại vỗ cho tôi tỉnh. Đây là điều chúng tôi đã giao hẹn từ trước, tiết học cuối cùng này, tôi tuyệt đối không được ngủ.
Mọi người cứ tụng mãi cho đến hai giờ sáng, bác tài xế đúng giờ có mặt trước cổng trường để đón tôi. Thầy Lưu dẫn từng em học sinh một lên xe. Hai mươi học sinh không thiếu một ai, ngồi ngay ngắn trên ghế, lặng lẽ nhìn tôi qua ô cửa sổ.
Bác tài xế nói: “Chuyến xe này, trạm kế tiếp là cầu Nại Hà, người sống không được lên xe.”
Tôi và Tiểu Ninh đứng bên cạnh xe, nhìn thầy Lưu là người cuối cùng bước lên, nhẹ nhàng vẫy tay chào chúng tôi.
“Hơn tháng trời không có khách, cuối cùng cũng mở hàng lại được rồi.” Bác tài xế vẫy tay với tôi như đuổi ruồi, “Sau này cậu liệu mà tránh xa xe ma ra nhé.”
Cửa xe đóng lại, sương mù nổi lên. Chiếc xe buýt mang biển số “444” dần dần biến mất trong màn sương, để lại tôi và Tiểu Ninh đứng ngây người nhìn về hướng chiếc xe vừa đi khuất.
Điện thoại vang lên tiếng thông báo, hiệu trưởng Trương gửi tin nhắn đến: 【 Lương và thưởng đã được chuyển vào tài khoản của cậu rồi, hợp đồng lao động chấm dứt từ đây. 】
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn báo đã nhận được 425.000 tệ, nhưng trong lòng lại chẳng thấy vui chút nào.
【 Cảm ơn cậu, còn nữa, mấy hôm nữa nhớ đến dự tang lễ của tôi nhé. 】 Hiệu trưởng Trương lại gửi thêm một tin.
Tiểu Ninh bấm đốt ngón tay tính toán: “Thọ mệnh của hiệu trưởng Trương đã hết, có lẽ hồn ma ngồi chuyến xe tiếp theo chính là cô ấy. Nhưng anh yên tâm, với công đức của cô ấy, chắc chắn sẽ sớm được đầu thai, lại vào một gia đình tốt, sống một đời hạnh phúc.”
“Anh biết.” Tôi buồn bã nói, “Nhưng đây là công việc đầu tiên sau khi anh tốt nghiệp, chỉ có duy nhất một đồng nghiệp là người, mà bây giờ cũng sắp không phải nữa rồi.”
“Rồi sẽ có đồng nghiệp mới thôi mà.” Tiểu Ninh nói.
“Nhưng mà lại phải tìm việc mới rồi, với lại sau này em nhất định sẽ kế thừa phái Mao Sơn, đúng không…” Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện, “Chẳng lẽ chúng ta vừa mới yêu đã phải yêu xa rồi sao? Thế này thì cũng thảm quá đi!”
Tôi mới có nụ hôn đầu hôm qua thôi mà.
“Cũng không nhất thiết phải yêu xa đâu.” Tiểu Ninh vừa vuốt cằm vừa nói, “Thật ra trước nay phái Mao Sơn của chúng em vẫn luôn giữ tinh thần tiến bước cùng thời đại, thời nào việc nấy. Anh xem, bây giờ doanh thu từ khu du lịch sắp vượt cả doanh thu từ việc trừ tà rồi, đó cũng là sự tiến bộ của thời đại mà.”
Tôi không hiểu ý em ấy, chỉ biết rằng Tiểu Ninh có thể sẽ giải quyết được vấn đề yêu xa, nên cứ tròn xoe mắt nhìn em ấy.
Tiểu Ninh nghiêm túc nói: “Với tư cách là đại đệ tử của chưởng môn, người kế vị tương lai của phái Mao Sơn, em vẫn luôn lo lắng cho tố chất chính trị của các đệ tử trong phái. Giới trẻ bây giờ tâm tính quá bốc đồng, có lúc thấy lệ quỷ còn la to hơn cả khổ chủ, dẫn ra ngoài thật mất mặt. Chúng em đang rất cần một giáo viên chính trị thấu hiểu nội tình, không sợ ma quỷ, kiến thức lý luận vững chắc, trình độ từ thạc sĩ trở lên, đến để dạy dỗ bọn họ, dùng tư tưởng phù hợp với dòng chảy thời đại để vũ trang cho bản thân, bồi dưỡng một trái tim chính nghĩa, kiên định, và không sợ quỷ thần.”
Ể? Sao những điều kiện Tiểu Ninh nói nghe có vẻ… hoàn toàn khớp với tôi vậy!
“Lương tháng bao nhiêu?” Tôi hỏi ngay tắp lự.
“Dù sao phái Mao Sơn của chúng em cũng là một doanh nghiệp tư nhân lớn, từ trên chưởng môn xuống dưới nhân viên thời vụ ở khu du lịch cũng có mấy trăm người, lương bổng hẳn là phải ngang tầm với các doanh nghiệp lớn. Lương cơ bản một vạn, bao ăn ở, tính thêm hoa hồng theo số lượng đệ tử xuất sư, anh thấy thế nào?”
“Chưởng môn Ninh và các trưởng lão trong phái có đồng ý không?”
“Với kinh nghiệm một lần siêu độ được 21 lệ quỷ, liệu có ai không đồng ý không?” Tiểu Ninh mỉm cười nhìn tôi, “Bây giờ hình như chỉ còn thiếu một bản sơ yếu lý lịch nữa thôi.”
“Trong laptop của anh có sẵn sơ yếu lý lịch rồi, cho anh địa chỉ email đi, anh gửi qua ngay!” Tôi lôi chiếc laptop ra khỏi balo.
“Còn một vấn đề nữa.”
“Vấn đề gì? Cái gì anh cũng đều có thể khắc phục được!” Trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn là lương tháng một vạn.
Tiểu Ninh chỉ vào miếng băng cá nhân trên mặt mình rồi nói: “Trưởng phòng nhân sự Ninh Thiên Sách muốn lạm dụng chức quyền để theo đuổi thầy giáo chính trị mới đến. Nếu thầy Thẩm không đồng ý, sau này có thể sẽ phải chịu những mức độ quấy rối khác nhau trong công việc.”
Tôi “chụt” một cái lên miếng băng cá nhân của Tiểu Ninh: “Thầy Thẩm đồng ý rồi!”
“Vậy thì đi in sơ yếu lý lịch và rút hồ sơ thôi. Nhiệm vụ của em cũng đã hoàn thành, có thể chính thức trở thành thiên sư rồi. Sau khi dự tang lễ của hiệu trưởng Trương xong thì mình mang hồ sơ về phái Mao Sơn nhé, em đi đặt vé tàu.”
“Tuyệt đối không được đặt ghế cứng!”
Tôi nắm lấy bàn tay đang định đặt vé của Tiểu Ninh, mười ngón tay đan vào nhau: “Buổi tối không đặt được vé tàu đâu, chúng ta cứ đi xe đạp công cộng về khách sạn trước đã, sáng mai dậy đặt vé máy bay được không? Anh tự trả tiền.”
Nghĩ lại thì bây giờ tôi cũng là người có mấy chục vạn trong tài khoản rồi, lại còn có một người bạn trai đẹp như vậy, bạn trai tôi lại còn là người đứng đầu được chỉ định sẵn của một khu du lịch lớn cấp quốc gia, tiền đồ vô lượng.
Tôi đúng là đã bước lên đỉnh cao của đời người rồi!
—Hoàn Chính Văn—
Tác giả có lời muốn nói:
Chính văn đã hết, nhưng vẫn còn phiên ngoại nhé. Như là hành trình theo đuổi vợ đầy gian truân của Tiểu Ninh chẳng hạn~
Truyện này ngay từ đầu đã được định hình là một truyện ngắn. Thầy Thẩm lúc nào cũng không hề sợ hãi, nhưng vào khoảnh khắc thầy ấy biết mình gặp phải là ma, thì thực ra câu chuyện đã kết thúc rồi.
Nhưng mà, câu chuyện của Tiểu Ninh và thầy Thẩm sẽ vẫn tiếp tục ở một thế giới hai chiều khác. Thầy Thẩm nhất định sẽ trở thành một huyền thoại của quỷ giới.
Cảm ơn sự cổ vũ của mọi người trong suốt thời gian qua, sự ủng hộ của các bạn là nguồn cảm hứng lớn nhất cho câu chuyện này. Tôi yêu tất cả những ai yêu mến thầy Thẩm.
