Chương 43: Dễ Dàng Nắm Bắt Như Trở Bàn Tay, Vậy Uống Latte đi!
Đường Mộc Bạch vừa nghe tin Cận Dung theo Ninh Tịch Bạch đến châu Phi, lập tức có hành động không thể tin nổi.
“Không thể nào!” Hắn ta hét lên, “Ninh Tịch Bạch đã phản bội em ấy rồi! Đối xử với em ấy như vậy, sao em ấy có thể theo đến tận châu Phi được?”
Ninh Lạc cảm thấy Đường Mộc Bạch lúc này trông giống hệt meme “Thật sao? Tôi không tin!” của Khả Vân trong điện thoại mình.
Phương Lộc Dã cười nhạo: “Cho nên mới nói, Cận Dung thà thích rác rưởi cũng không thích cậu, điều này chứng minh cái gì? Chứng minh cậu còn chẳng bằng rác rưởi.”
Nói rồi quay sang Ninh Lạc: “Mượn em trai của cậu mắng một chút, đừng để bụng nhé.”
Ninh Lạc khiêm tốn và lịch sự: “Cậu cứ tự nhiên.”
【Cần thanh lý em trai, mua một năm tặng mười năm, bán lỗ vốn! Không cần 999, chỉ cần 9.9!】
Đường Mộc Bạch hoàn toàn không thể chấp nhận được cú sốc này, thần sắc hoảng hốt, cuối cùng cũng hoàn hồn, hắn ta nhíu mày lạnh lùng nhìn hai người: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Cận Dung không phải loại người như vậy, tôi hiểu em ấy! Tôi quen biết em ấy bao nhiêu năm rồi, sao em ấy có thể hạ mình đi theo đuổi một tên đàn ông đã phản bội mình?”
【Miệng cứng như vậy, sau này có thể thay thế dụng cụ mở vỏ quả hạch trong giỏ quà tết rồi.】
Phương Lộc Dã chậc một tiếng, mất hết kiên nhẫn: “Hôm nay khó khăn lắm mới muốn ra tay nghĩa hiệp giúp cậu nhìn rõ Cận Dung tiện đến mức nào, cậu lại không tin. Tự mình xem đi, đây là cái gì?”
Ninh Lạc thấy trong điện thoại cậu ta thoáng hiện lên ảnh của Ninh Tịch Bạch, vội vàng ghé đầu lại gần muốn xem thử người em trai sắp bị đuổi ra khỏi nhà họ Ninh của mình bây giờ như thế nào.
Sau đó liền chứng kiến cảnh tượng bạch liên hoa biến thành hắc liên hoa chỉ trong nháy mắt.
Ninh Tịch Bạch bị phơi nắng thành than.
Ninh Lạc không dám tin chỉ vào người da đen sì sì, nhìn quen quen nào đó trong ảnh: “Đây là em trai tôi?”
Phương Lộc Dã: “Ừ.”
Ninh Lạc lẩm bẩm: “Người quen lâu ngày không gặp.”
【Cuộc sống liên tục vùi dập Ninh Tịch Bạch, biến cậu ta thành viên trân châu dai tròn trịa ngon miệng.】
Đường Mộc Bạch thì liếc mắt một cái đã nhìn thấy người còn lại trong ảnh, lập tức giật lấy điện thoại của Phương Lộc Dã, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang khiếp sợ rồi đến chán ghét: “Chắc chắn là Ninh Tịch Bạch đã lừa gạt em ấy đi chịu khổ!”
Ninh Lạc thán phục: “Anh và Cận Minh quả nhiên là trời sinh một cặp, hai người đúng là não yêu đương bù trừ cho nhau. Cũng là Vương Bát nhìn đậu xanh, hợp mắt nhau.”
Vừa dứt lời đã bị Đường Mộc Bạch trừng mắt, cậu sợ hãi vội vàng ngậm miệng lại, trốn sau lưng Phương Lộc Dã.
Phương Lộc Dã: “…”
Nhát gan như vậy mà còn dám xông lên, không dọa cậu thì dọa ai?
Ninh Lạc cũng chỉ dám mạnh miệng trên mạng, ngoài đời lúc nhát lúc gan, can đảm lúc lớn lúc nhỏ.
Ưu điểm chính là dễ uốn nắn, cực kỳ dễ phối hợp.
Ảnh trong tay Phương Lộc Dã không chỉ có một tấm, Đường Mộc Bạch bên kia nhanh chóng lướt xem, nhìn từng tấm ảnh chụp chung của hai người, tâm trạng hoàn toàn sụp đổ.
Lật đến tấm cuối cùng, hắn ta bỗng chốc thất thần.
Bên trong không phải là Cận Dung, mà là Cận Minh. Anh ta đang khom lưng mở cửa xe cho một người đàn ông nho nhã, hai người đều mỉm cười, trò chuyện vui vẻ, từ trong ảnh có thể thấy được bầu không khí rất hòa hợp.
Cực kỳ xứng đôi.
Điện thoại bị người ta lấy đi, hai mắt hắn ta đỏ hoe, ngẩng đầu lên nhìn theo chiếc điện thoại đi về phía Phương Lộc Dã, khàn giọng hỏi: “Đó là ai?”
“Đối tượng xem mắt mà ông cụ nhà họ Cận tìm cho người thừa kế nhà họ Cận đấy, chẳng phải đã nói với cậu rồi sao?” Phương Lộc Dã lắc lắc tấm ảnh chói mắt kia, “Nghe nói vị tiên sinh này thầm mến Cận Minh đã lâu, một lòng chung thủy. À, hai người còn rất môn đăng hộ đối.”
“Nói không chừng chẳng bao lâu nữa, Cận Minh sẽ mời cậu ăn kẹo cưới đó.”
Phương Lộc Dã nhìn Đường Mộc Bạch thất hồn lạc phách, lạnh lùng cười nhạo.
Những kẻ phụ lòng chân tình của người khác, đều đáng bị người ta đạp chết.
Đường Mộc Bạch là như vậy, trợ lý cũ của cậu ta là Triệu Dĩ cũng nên như vậy.
………..
Phương Lộc Dã đã đi rồi, Đường Mộc Bạch ngây ngốc đứng trong WC, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Cận Minh và người kia.
“Vừa chia tay tôi đã đi xem mắt nhanh như vậy, hừ, còn nói là thích tôi, cái loại thích này của cậu cũng thật giả tạo quá.”
Đường Mộc Bạch đưa tay lên lau khóe mắt, cười khẩy.
Thế nhưng trong mắt lại là cảm giác phức tạp đến mức chính bản thân hắn ta cũng không hiểu nổi.
……….
Phương Lộc Dã mang theo Ninh Lạc đánh một trận lớn xong, một tiếng sau lại gặp phải Đường Mộc Bạch.
Thế tử do Đường Mộc Bạch thủ vai lúc này đã đến bước đường cùng, khi vô tình biết được tân đế rõ ràng biết cha mình vô tội, nhưng vẫn ban chết chém đầu ở Ngọ Môn, đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Sau khi tiễn cha mẹ đoạn đường cuối cùng, lấy rượu tế bái, thế tử đau lòng tột độ, tự sát.
Nhân phẩm của Đường Mộc Bạch tuy không ra gì, nhưng diễn xuất thì không chê vào đâu được, trong số các diễn viên cùng thời với Phương Lộc Dã đều là người nổi bật, một màn diễn vừa rồi cũng rất xuất sắc.
Phó đạo diễn cảm thấy rất tốt, nhưng Tôn Học Bân thì ngược lại, anh ta trầm mặc.
Anh ta xoa xoa cằm xem lại: “Vẫn cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó…”
Bởi vì Lộ Đình Châu luôn túc trực giám sát ở đoàn phim, nên Tôn Học Bân cũng dưỡng thành thói quen có việc hay không có việc gì cũng hỏi ý kiến anh, lần này cũng hỏi xem anh thấy thế nào.
Lộ Đình Châu nói: “Phát lại một lần, tôi xem thử.”
Câu nói tưởng chừng như bình thường này lại mang theo cảm giác áp bức cực lớn, trực tiếp đè nặng lên trái tim Đường Mộc Bạch.
Diễn xuất của mình bị ông lớn trong ngành xem đi xem lại từng khung hình một, còn chưa bắt đầu phát, Đường Mộc Bạch đã toát mồ hôi, hắn ta lau lau tay lên trang phục, tim đập mạnh như muốn nhảy đến tận cổ họng.
Phát lại một lần, không khí đều yên tĩnh.
Mọi người trong đoàn phim cũng không ai dám lên tiếng, ánh mắt muốn nhìn mà không dám nhìn về phía người đàn ông đang đứng giữa.
Ninh Lạc bưng lẩu oden về đúng lúc này, nhất thời tiến thoái lưỡng nan đi không được, lùi về cũng không xong, đành đứng đực ra ở cửa, nhỏ giọng hỏi Tống Nam: “Bên trong làm sao vậy?”
Không cần Tống Nam giải thích, Lộ Đình Châu đã ấn nút tạm dừng kết thúc vòng lặp tự động, nói: “Không có vấn đề gì.”
Đường Mộc Bạch thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phát hiện cả lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Tôn Học Bân không cam lòng: “Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, cụ thể là chỗ nào thì lại không nói ra được.”
Lộ Đình Châu quét mắt nhìn vị thế tử trong video, thản nhiên nói: “Đừng mang định kiến so sánh với người khác, mỗi diễn viên đều có một cách hiểu khác nhau về nhân vật.”
Tôn Học Bân vỗ trán, lúc này mới nhớ tới lúc trước Ninh Lạc đến thử vai cũng diễn chính phân cảnh này.
Lúc đó cậu đã cho bọn họ chấn động quá lớn, quá mức kinh diễm, có chút cảm giác “Ngoài Vu Sơn không phải mây”, dẫn đến Đường Mộc Bạch diễn thế nào cũng cảm thấy không bằng bản của Ninh Lạc.
Lộ Đình Châu không nói rõ ràng, là bởi vì Đường Mộc Bạch đang ở đây, anh không tiện chỉ ra.
Tôn Học Bân ho khan một tiếng: “Đúng là như vậy, Mộc Bạch diễn rất tốt, vậy cảnh này qua, chúng ta quay cảnh tiếp theo.”
Hai người đều không nói rõ, nhưng mấy người tinh ý thì đã đoán được, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Đường Mộc Bạch và Ninh Lạc.
Đường Mộc Bạch còn gì không hiểu nữa?
Hắn ta lại nhớ đến câu “Vua nhặt mót” của Phương Lộc Dã, tức đến mức răng sứ vừa mới bọc cũng bắt đầu đau, hắn ta đè nén lửa giận nói với Tôn Học Bân một câu mình muốn đi vệ sinh, không muốn ở lại đây thêm nữa.
Quay đầu lại nhìn thấy Ninh Lạc đang cầm Oden vẻ mặt ngơ ngác, hắn ta nắm chặt tay.
Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, béo chết cậu ta đi!
Nhưng Ninh Lạc lại hoàn toàn không nhìn hắn ta, cậu ghé sát vào hỏi Tôn Học Bân, bảo cảnh quay của mình hôm nay đã kết thúc rồi, có thể tan làm sớm được không, khi nhận được câu trả lời khẳng định thì liền cười đến híp cả mắt, còn nhiệt tình chia sẻ một xiên sò điệp cho Tôn Học Bân.
Lại nháy mắt ra hiệu với Lộ Đình Châu, nhỏ giọng nói: “Anh, anh đi theo em.”
Lộ Đình Châu khẽ nhướn mày, đi theo cậu.
Hai người đứng ở góc khuất mà Tôn Học Bân không nhìn thấy, anh hỏi: “Có chuyện muốn nói với tôi?”
Nhìn Ninh Lạc gật đầu, vẻ mặt thần thần bí bí, Lộ Đình Châu lại có chút tò mò không biết cậu lại giấu diếm chuyện gì, trong lòng hiện lên vài suy đoán.
Ninh Lạc nhìn trái nhìn phải xác định không có ai, mới lấy đồ giấu sau lưng ra đưa tới trước mặt Lộ Đình Châu, như hiến vật quý: “Tèn ten, em mua cho anh nè!”
Lộ Đình Châu nhìn ly Oden trong tay cậu, rơi vào trầm mặc.
【May quá Tiểu Đào không phát hiện ra mình lén ăn vụng, đạo diễn Tôn cũng không thấy, hehe.】
Ninh Lạc đưa về phía trước: “Miếng củ cải cuối cùng em nhường cho anh đó, cái này thật sự siêu ngon, không gạt anh đâu.”
【Bản thân em còn chưa ăn đâu đấy, mau nhận lấy lời giới thiệu của em đi.】
Lộ Đình Châu vừa bực mình vừa buồn cười, cảm thấy mình thật sự là bị điên rồi, vậy mà lại dùng ánh mắt của người bình thường để phỏng đoán Ninh Lạc.
Anh quên mất Ninh Lạc là một sinh vật kỳ lạ với mạch não khác người rồi.
Lộ Đình Châu đưa tay nhận lấy: “Được, cảm ơn em.”
“Ừm ừm.” Ninh Lạc bị gọi là em vẫn có chút không quen, gãi gãi vành tai.
“Oden là để cảm ơn anh hôm đó đã chăm sóc em, em rất thích Oden ở quán này, anh cũng thử xem.”
Hôm đó chính là ngày cậu bị đau dạ dày, bản thân phát bệnh như vậy mà Lộ Đình Châu cũng không bỏ đi, còn ở bên cạnh cậu cho đến khi thuốc có tác dụng hết đau mới rời đi.
Ninh Lạc liền cảm thấy Lộ Đình Châu thật sự là người tốt số một thế giới, người tốt bụng như vậy.
Phản diện gì chứ? Không phải đều là bị Ninh Tịch Bạch ép sao?
Rõ ràng là Lộ Đình Châu trắng như tờ giấy!
Lộ Đình Châu liếc nhìn Tôn Học Bân đang cầm xiên sò điệp Nhật chỉ đạo mọi người trong đoàn phim ở đằng xa: “Vậy sao lại phải tránh mặt đạo diễn Tôn?”
Ninh Lạc vẻ mặt nghiêm túc: “Bởi vì em là bậc thầy chia đều không thiên vị ai.”
Lộ Đình Châu nhìn mười mấy xiên được nhét đầy ắp trong tay mình, trong nháy mắt đã hiểu.
Cho nên không thể công khai biểu hiện thiên vị đối với anh đúng không?
Được thôi, anh chính là người bí mật không thể để lộ ra ngoài được.
Lộ Đình Châu mỉm cười, hai mắt khẽ nheo lại.
…………
Địa điểm quay phim của Ninh Lạc cách thành phố B khá xa, nếu không phải được nghỉ phép trên ba ngày, cậu cũng lười phải chạy về nhà, đi một chuyến chiều đến nơi, sáng hôm sau đã phải đi rồi, không cần thiết.
Nhưng những phân cảnh của cậu quay tập trung ở giai đoạn đầu, giai đoạn sau còn phải xem lịch sắp xếp của đoàn phim. Hiện tại là phân cảnh của nữ chính và nam phụ, thời gian rảnh rỗi của cậu liền nhiều ra, thỉnh thoảng mới phải đến phim trường quay một chút.
Vậy nên có rất nhiều thời gian để về nhà.
Vừa hay có thể tiếp tục chơi game với bạn chơi game của mình, còn tiện thể rủ rê thêm cái đùi vàng Tống Nam.
Ninh Lạc phát hiện bạn chơi game của mình gần đây càng ngày càng dễ nói chuyện, biểu hiện cụ thể chính là cho dù cậu có cà khịa thế nào cậu ta cũng không tức giận, nhiều nhất là bị vả lại một vố thôi.
Đã là mùa xuân, mùa xuân ở thành phố B sẽ có mưa phùn rả rích, hôm nay mưa khá to, gió cũng lớn, Ninh Lạc chụp một bức ảnh mưa xuân tưới hoa ngoài sân gửi cho Lu Lu.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Trời xanh có tình trời cũng già, một đám hoa tươi đang tắm mưa.】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: A, khung cảnh này khiến tôi liên tưởng đến những bông hoa của Tổ quốc đang sinh sôi nảy nở, nở rộ thật rực rỡ.】
【Lu Lu: Nếu cậu không mang hoa của mẹ cậu vào nhà kính, bông hoa của tổ quốc là cậu sẽ bị bà ấy nhổ tận gốc đấy.】
Ninh Lạc vội vàng mặc áo mưa xông ra ngoài, bê hết số hoa mà người làm vườn mới bê ra ngoài vào buổi sáng vào trong.
Hì hục làm việc nửa tiếng đồng hồ, Ninh Dương xuống lầu thì thấy cậu đang chống nạnh đứng ở cửa, chụp ảnh thành quả lao động của mình gửi cho Lu Lu.
Ninh Dương hỏi: “Sao ngày nào em cũng chat chit với với người bạn trên mạng đó vậy?”
Ninh Lạc: “Bởi vì bọn em tình sâu nghĩa nặng, anh không hiểu đâu.”
Ninh Dương cười lạnh: “Được được được, anh không hiểu. Chuyện của biên kịch trong đoàn phim kia chẳng lẽ còn chưa đủ cảnh tỉnh em sao? Lỡ như tên này cũng là kẻ lừa đảo thì sao?”
Ninh Lạc ngẩng đầu: “Anh cứ yên tâm, em sẽ không bị cậu ấy lừa đâu, em chỉ giả vờ như có quan hệ rất tốt với cậu ta, bị cậu ta mê hoặc thần hồn điên đảo thôi.”
Thấy Ninh Dương lại định mở miệng, cậu vội vàng ngắt lời: “Anh đừng nói nữa, đây chỉ là một phần trong kế hoạch của em, em có nhịp độ của riêng mình, dễ dàng nắm bắt như trở bàn tay.”
Cậu chụm ngón trỏ và ngón cái lại với nhau.
Ninh Dương cười nhạo: “Dễ dàng nắm bắt như trở bàn tay? Em uống latte đi.”
Ninh Lạc bày tỏ bất mãn.
Thấy anh đang thu dọn đồ đạc ở phòng khách, liền hỏi: “Anh muốn làm gì vậy?”
【Cuối cùng anh cũng cho rằng sau khi trưởng thành không nên sống chung với bố mẹ, phải có nhà riêng chuẩn bị dọn ra ngoài rồi sao? Vậy chẳng phải sẽ không có ai quản em, ở nhà một mình muốn làm gì thì làm sao? Tuyệt quá!】
Người tí hon trong lòng Ninh Lạc reo hò nhảy múa.
Ninh Dương đập tan ảo tưởng của cậu: “Anh muốn cùng mẹ về quê một chuyến, Thanh minh tảo mộ.”
“Ồ.” Ninh Lạc ủ rũ cúi đầu.
Ninh Dương nhớ tới lời ba Ninh từng nói với mình, để Ninh Lạc ra ngoài đi dạo nhiều một chút, đừng có suốt ngày ru rú trong nhà lên mạng chơi game, nhìn cậu ủ rũ, anh ta suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Em có muốn đi không? Phong cảnh bên đó không tệ, có thể đi du xuân.”
Ninh Lạc có chút động lòng: “Nhưng mà dì có khó chịu không?”
“Không đâu, tảo mộ chỉ mất một buổi sáng thôi.” Ninh Dương nói, “Chuyện còn lại giao cho các dì lo liệu.”
【Các dì?】
Ninh Lạc đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: “Anh, anh có một người dì, hình như là đã từng bỏ trốn cùng dượng phải không, nghe nói còn là anh hùng cứu mỹ nhân mới yêu nhau?”
Ninh Dương nhíu mày: “Sao em biết?”
【Đương nhiên là bởi vì anh hùng cứu mỹ nhân là giả rồi, là do người ta cố tình sắp xếp cho dì anh đấy.】
Lông mày Ninh Dương càng nhíu chặt hơn. Vậy mà lại có chuyện này?
Nhưng câu nói tiếp theo của Ninh Lạc mới khiến anh ta giật mình.
【Người dượng này sau đó hình như có người phụ nữ khác, dì anh không thể sinh con cũng là do ông ta giở trò, đứa con nuôi kia chính là con riêng của ông ta đấy!】
Ninh Dương hít sâu một hơi, kéo Ninh Lạc lên lầu.
“Bây giờ, lập tức, ngay lập tức.” Anh ta trầm mặt nói, “Thu dọn đồ đạc, đi theo anh về quê.”
Hết chương 43.
