Chương 43: Đều Là Con Gái, Dễ Nói Chuyện Hơn
Ba chữ bị quỷ nhập vừa thốt ra, Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp bỗng cảm thấy như có một luồng gió lạnh thổi qua người, da gà da vịt gần như dựng đứng hết cả lên.
Hai người sống hơn hai mươi năm, đã bao giờ trải qua chuyện thế này đâu. Lại nghĩ đến việc mình đã ở chung phòng với một con quỷ suốt mấy ngày trời, cả người cũng trở nên tê dại.
Trần Chỉ ôm chặt cánh tay Vương Nhất Diệp, nhìn Quý Nam Tinh: “Vậy chuyện này phải xử lý thế nào? Có phải chỉ cần đuổi con quỷ đang ở trên người cô ấy ra là được, đúng không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu.
Hai người không hiểu lắm: “Ý cậu là sao? Không đuổi ra được à?”
Quý Nam Tinh: “Có thể cưỡng ép tách con quỷ ra khỏi cơ thể, nhưng con quỷ này đã có thể nhập vào người bạn của hai người, chứng tỏ từ trường của họ tương hợp với nhau. Cưỡng ép tách ra như vậy ít nhiều gì cũng sẽ gây tổn hại cho bạn của hai người. Hơn nữa, dù có giải quyết được con quỷ đó, bạn của hai người vẫn sẽ tiếp tục bị chấp niệm của nó ảnh hưởng trong một thời gian, giai đoạn hồi phục sẽ khá dài.”
Trần Chỉ: “Nhưng cũng không thể để cô ấy tiếp tục bị quỷ nhập như vậy được.”
Quý Nam Tinh: “Hoặc có thể loại bỏ chấp niệm trước, để âm hồn tự nguyện rời đi.”
Nếu là lúc vừa mới bị quỷ nhập, chỉ cần một cái tát là có thể đánh bật con quỷ ra khỏi cơ thể. Nhưng chuyện này đã qua hơn một tuần, nếu bây giờ cưỡng ép tách ra, dù là đối với người sống hay đối với quỷ gì cũng tổn thương không nhẹ.
Vương Nhất Diệp nói: “Vậy bây giờ chúng tôi phải làm gì?”
Quý Nam Tinh: “Tốt nhất là tìm ra chấp niệm của con quỷ là gì.”
Trần Chỉ nhíu mày: “Chắc là về vóc dáng, cô ấy cứ luôn miệng nói mình béo, đòi giảm cân.”
Nhưng người bạn thân Ưng Du Du của họ rất gầy, hoàn toàn không béo. Vậy thì người béo chắc chắn là con quỷ đang nhập vào cô ấy.
Đúng lúc này, điện thoại của Quý Nam Tinh reo lên một tiếng. Cậu lấy điện thoại ra xem, là trợ lý đã tra ra được người mua bộ quần áo đó: “Dương Tuyền, hai mươi hai tuổi, địa chỉ là khoa Ngữ văn, Đại học Lan.”
Hai cô gái sững sờ: “Trường mình?”
Quý Nam Tinh gửi một bản thông tin của cô gái mua quần áo cho họ: “Hai người đi hỏi thăm về người này trước đi, tôi về nhà lấy chút đồ.”
Mắt hai cô gái sáng lên: “Có phải là lấy pháp khí bắt ma không?”
Quý Nam Tinh cười cười: “Không, là tìm một con quỷ khác đến.”
Nuôi Tạ Phán Nhi lâu như vậy, cũng đến lúc cô nàng phát huy tác dụng rồi.
Chữ cuối cùng vừa viết xong, Tạ Phán Nhi reo lên một tiếng, vứt bút xuống rồi vươn vai. Bài tập cấp ba đúng là không phải dạng vừa, mới học lớp mười mà bài tập cuối tuần của các môn cộng lại, học sinh nào còn chút thời gian nghỉ ngơi nữa. May mà cô là ma, mệt thì hít một chút hương, nếu không thì với đống bài tập này chưa chắc đã làm xong.
Hoàn thành nhiệm vụ trả nợ, Tạ Phán Nhi lướt đến ghế sô pha, vừa ôm lấy chiếc máy tính bảng đang sạc để xem chương trình giải trí thì nghe thấy tiếng mở cửa.
Tạ Phán Nhi quay đầu liếc nhìn người vừa về, hừ hừ: “Qua đêm bên ngoài không về, chậc chậc, đám trẻ bây giờ thật là.”
Quý Nam Tinh: “Có chuyện cần cô giúp một tay.”
Nghe vậy, Tạ Phán Nhi lập tức hứng thú: “Chuyện gì? Nhờ tôi giúp, cậu muốn dọa ai à?”
Quý Nam Tinh: “Có một cô gái bị quỷ nhập, cô đi giao tiếp với người ta một chút.”
Tạ Phán Nhi đang lơ lửng trên sô pha lập tức co rúm lại: “Tôi không muốn, tôi không đi đâu, tôi sợ ma!”
Quý Nam Tinh nhắc nhở: “Bản thân cô cũng là ma đó.”
Tạ Phán Nhi bĩu môi: “Thì sao chứ, ai quy định ma thì không được sợ ma? Người sống còn có người sợ giao tiếp xã hội nữa là.”
Quý Nam Tinh nói: “Cô gái bị nhập là người đã mua bộ đồ cũ hôm đó. Con ma nhập vào cô ấy cũng là một nữ quỷ, cứ luôn cho rằng mình quá béo, vậy nên liều mạng tuyệt thực giảm cân. Nếu không mau chóng đuổi nữ quỷ kia ra khỏi người cô gái đó, e là cô gái đó sẽ bị bỏ đói đến chết mất.”
Tạ Phán Nhi chết đã nhiều năm, cô chưa từng gặp con ma nào khác. Bây giờ bảo cô đi tìm con ma khác, cô sợ thật sự. Nhưng nghĩ đến cô gái mà họ gặp hôm đó, cô lại có chút không đành lòng: “Vậy là họ không trả lại bộ quần áo đó, vẫn để xảy ra chuyện à?”
Quý Nam Tinh ừm một tiếng.
Tạ Phán Nhi do dự một lúc: “Không phải cậu nói ma có thể ăn thịt ma khác để tăng cường thực lực sao, lỡ tôi bị ăn thịt thì sao?”
Cô sống hay chết cũng không sao, dù có hồn bay phách tán cũng chỉ muốn nằm yên. Nhưng không có nghĩa là cô muốn bị con ma khác ăn thịt.
Quý Nam Tinh: “Không có ma nào ăn được cô đâu, trên người cô có Kim Linh Ấn của tôi, nếu có con ma khác tấn công cô, chúng sẽ bị phản phệ ngay lập tức.”
Tạ Phán Nhi kinh ngạc ngồi thẳng dậy: “Thật à?”
Cô cứ tưởng cái ấn gì đó mà tiểu thiên sư này đặt lên người mình là để hạn chế, không ngờ lại cũng là để bảo vệ!
Dằn vặt một hồi, Tạ Phán Nhi bám vào tay vịn sô pha nhìn cậu: “Vậy tôi phải làm sao, tôi không có kinh nghiệm. Cậu không phải là thiên sư sao, tát cho cô ta một cái, ép con ma kia ra khỏi người không được à? Hồi đó cậu bắt tôi ngầu lắm cơ mà.”
Quý Nam Tinh: “Có thể giải quyết bằng biện pháp ôn hòa văn minh không tốn sức, tại sao phải tự hành xác mình đi đấu võ? Cũng không cần cô làm gì nhiều, chỉ cần có thể giao tiếp được với nó, hỏi rõ chấp niệm khiến nó oán hận không tan là gì thôi.”
Tạ Phán Nhi thở dài, chưa thấy ai bóc lột sức lao động của ma như vậy. Nhưng cô cũng không thể làm không công, bèn mặc cả: “Vậy loại hương mà cậu dùng để cúng tổ sư gia đó, tôi muốn ba nén! Bất kể chuyện này có thành công hay không.”
Đó là loại hương đặc chế để cúng thần, một nén đã năm trăm tệ. Cô đi giúp một việc, đòi ba nén chắc không quá đáng.
Quý Nam Tinh cũng hào phóng, gật đầu ngay: “Được.”
Tạ Phán Nhi ái chà một tiếng, thấy cậu đồng ý dứt khoát như vậy, tự dưng cảm thấy như mình bị hớ.
Dẫn theo Tạ Phán Nhi quay lại trường học, đúng lúc trời trở nên âm u, mặt trời đã nấp sau những tầng mây.
Tạ Phán Nhi chui ra khỏi tấm Mộc bài, tò mò nhìn xung quanh: “Đây là trường đại học à.”
Cô chỉ thấy trên TV chứ chưa bao giờ thực sự bước chân vào cổng trường đại học.
Quý Nam Tinh đeo tai nghe, nói: “Nữ quỷ đang ở trong ký túc xá, lát nữa cô vào thử làm quen với nó. Nếu có thể nói chuyện được, cô cứ tự mình ứng biến, nếu không thể giao tiếp được thì hãy ra ngoài.”
Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp đã đợi sẵn ở sân thể dục. Bây giờ họ không dám về ký túc xá nữa, dù trên người có bùa, cũng không có gan quay về khi biết rõ trong phòng có ma.
Thấy Quý Nam Tinh đi tới, hai người vội vàng chạy lại: “Chúng tôi vừa đến khoa Ngữ văn hỏi thăm một vòng, hỏi được một số chuyện về Dương Tuyền.”
Trần Chỉ: “Dương Tuyền đã qua đời vào tháng trước, nguyên nhân là do giảm cân quá độ dẫn đến chứng biếng ăn, sau đó suy tạng và xuất huyết dạ dày mà chết.”
Quý Nam Tinh nghe xong, sắc mặt vẫn bình thản không có phản ứng gì lớn. Ngược lại là Tạ Phán Nhi, cô nàng che miệng khẽ xuýt xoa một tiếng: “Chắc là đau lắm nhỉ.”
Quý Nam Tinh: “Cô ấy rất béo à?”
Vương Nhất Diệp đứng bên cạnh lắc đầu: “Không hề béo, cao một mét sáu, nặng khoảng hơn sáu mươi ký, trông là kiểu con gái đầy đặn, tràn đầy sức sống. Kết quả là chưa đầy nửa năm, người đã gầy rộc đi, nghe nói lúc mất chỉ còn hơn ba mươi ký, chưa đến ba mươi lăm ký.”
Quý Nam Tinh nhìn Tạ Phán Nhi: “Vào đi, cô ta ở trong đó.”
Tạ Phán Nhi a một tiếng, có chút giằng xé: “Phải đi thật à, nó có đáng sợ không, tôi sợ ma thật đấy, hu hu hu.”
Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp thấy Quý Nam Tinh đang nói chuyện với không khí, chỉ cảm thấy đỉnh đầu lạnh toát, bất giác lùi lại hai bước.
Quý Nam Tinh: “Không đáng sợ đâu, cô vào giao tiếp một chút, xem chấp niệm mà nữ quỷ đó không thể buông bỏ là gì. Nếu có thể thuyết phục nữ quỷ đó tự nguyện rời đi, tha cho cô gái kia, thì đối với bản thân cô cũng là một công đức.”
Tạ Phán Nhi hừ hừ, cô đã là một con ma sắp hồn bay phách tán rồi, cần công đức làm cái chi, chẳng lẽ công đức gia thân thì lúc hồn bay phách tán sẽ không đau nữa sao?
Trong lòng lẩm bẩm, nhưng cơ thể vẫn rất thành thật bay về phía cửa sổ phòng ký túc xá của họ.
Thấy Tạ Phán Nhi đã vào trong, Quý Nam Tinh nói với hai cô gái: “Cứ để họ nói chuyện trước đã, nếu không được thì tính sau.”
Trần Chỉ nuốt nước bọt: “Họ?”
Quý Nam Tinh: “Một con ma đang ở nhờ nhà tôi, đều là con gái, dễ nói chuyện hơn.”
Hai cô gái: “…” Sao chuyện này lại không giống với những câu chuyện linh dị mà họ tưởng tượng nhỉ.
Trong lúc ba người đứng dưới lầu chờ, Tạ Phán Nhi đã xuyên qua cửa sổ bay vào phòng. Cô quan sát ký túc xá trước: “Thì ra ký túc xá nữ là như thế này à, tiếc thật đó.”
Cô chết từ hồi cấp ba, còn chưa kịp học đại học.
Người thường không nghe được tiếng ma, nhưng ma thì có thể nghe được. Tấm rèm luôn được kéo kín bị một bàn tay trắng bệch vén ra, một cô gái có vẻ mặt âm trầm ló nửa mặt ra ngoài nhìn.
Suýt chút nữa thì Tạ Phán Nhi sợ đến mức quay đầu bay thẳng ra ngoài. Tiểu thiên sư đúng là không thành thật chút nào, cậu ta nói không đáng sợ cơ mà, thế này mà không đáng sợ á? Cái vẻ mặt tôi không dễ chọc này, âm khí nặng nề như thế này, thật sự là rất dọa ma đó có được không!
Tạ Phán Nhi lùi lại nửa bước, rồi giơ tay vẫy vẫy với nó: “Chào?”
Dương Tuyền đang nhập vào người Ưng Du Du không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào con ma mới xuất hiện trong phòng.
Tạ Phán Nhi dè dặt tiến lại gần nó vài bước: “Cái đó, đều là ma cả, làm bạn nhé?”
Dương Tuyền nghiêng đầu đánh giá cô nàng một hồi, rồi vuốt lại bộ tóc giả màu trắng trên đầu gối: “Cô cũng muốn cái cơ thể này à?”
Tạ Phán Nhi vội xua tay: “Không không không, tôi cần cơ thể để làm gì chứ. Tôi khó khăn lắm mới được làm ma, muốn đi đâu thì đi, lúc nào cũng có thể đi xuyên tường, không cần đi bộ mà có thể bay lơ lửng, quan trọng hơn là, tôi thấy ai không vừa mắt là có thể đi dọa người đó, sướng biết bao. Có thêm một cái cơ thể chỉ tổ vướng víu.”
Bàn tay đang vuốt tóc của Dương Tuyền khựng lại, chớp chớp mắt. Vì thời gian qua nó liên tục ăn kiêng giảm cân, hai má của cơ thể này đã hóp lại, khiến đôi mắt trông càng to hơn. Lúc này, đôi mắt ấy đã bớt đi vẻ âm trầm, mà thêm vào một chút nghi hoặc.
Tạ Phán Nhi cười với nó: “Tôi đã chết nhiều năm rồi, chưa gặp con ma nào khác, cô là người đầu tiên tôi gặp đó. Cô có muốn đi chơi cùng tôi không? Tôi nói cho cô biết, làm ma vui lắm. Cô xem, bây giờ ngoài trời không có nắng, thực ra ma không sợ ban ngày đâu, chỉ cần không bị ánh nắng chiếu vào là được. Trời âm u đẹp thế này mà cô cứ ở trong ký túc xá thì chán lắm. Đi thôi, chúng ta cùng đi chơi.”
Dương Tuyền nhìn ra ngoài cửa sổ, đi chơi, hình như đã lâu lắm rồi cô không được đi chơi. Vì quá đói, không có sức để đi lại, giống như bây giờ, cô đã đói đến mức chỉ có thể nằm trên giường.
Tạ Phán Nhi thấy con ma có vẻ xiêu lòng, liền tấn công tới tấp: “Cô có bạn bè nào muốn gặp không, hay có người nào cô ghét không? Tôi nói cho cô biết, dọa người ta vui lắm. Người tôi ghét đã bị tôi dọa đến suy nhược thần kinh, phải vào viện rồi đấy.”
Dương Tuyền lẩm bẩm: “Người mình ghét…”
Tạ Phán Nhi gật đầu: “Người mình ghét, hoặc người mình thích, chúng ta có thể làm linh hồn hộ mệnh của họ. Cô biết linh hồn hộ mệnh không, là cứ đi theo họ mãi đó. Cô có thần tượng nào không, chúng ta cũng có thể làm linh hồn hộ mệnh của họ, xem cuộc sống riêng tư của họ thế nào.”
Dương Tuyền cúi đầu nhìn bộ trang phục, nhìn bộ tóc giả: “Người mình thích…”
Tạ Phán Nhi khổ não gãi đầu, rốt cuộc thì nữ quỷ này có tỉnh táo không vậy, sao cứ như bị mất trí thế. Hay là mình đi tìm Quý Nam Tinh hỏi trước, lần sau lại đến?
Ngay lúc cô nàng định bỏ cuộc thì Dương Tuyền lại nói: “Có, có người mình thích, muốn gặp.”
Mắt Tạ Phán Nhi sáng lên: “Vậy chúng ta đi thôi, anh ta ở đâu? Nhưng tốt nhất là cô ra ngoài trước, chúng ta bay đi, như vậy người cô thích sẽ không nhìn thấy chúng ta.”
Dương Tuyền buông bộ tóc giả ra, trong mắt lóe lên tia sáng: “Thật sự có thể đi được sao?”
Tạ Phán Nhi gật gật đầu lia lịa: “Được chứ, cô xem, chẳng phải tôi đã đến tìm cô chơi đây sao. Người cô thích ở đâu, có phải ở trường này không? Tôi đi cùng cô nhé.”
Dương Tuyền gật đầu: “Được.”
Lời vừa dứt, cơ thể Ưng Du Du đột nhiên run lên, một cô gái gầy trơ xương bay ra khỏi người cô ấy, Ưng Du Du cũng ngất đi và ngã xuống.
Tạ Phán Nhi sống đến giờ vẫn chưa từng thấy ai gầy đến thế. Sau khi Dương Tuyền thoát khỏi cơ thể Ưng Du Du vẫn mặc bộ trang phục cosplay game đó, nhưng vì quá gầy, hoàn toàn chỉ là da bọc xương, bộ đồ vốn không lớn lại trở nên thùng thình trên người cô ta, trông còn đáng sợ hơn cả ma.
Tạ Phán Nhi đưa tay về phía cô ta: “Đi thôi, người cô thích ở đâu, tôi đi tìm anh ta cùng cô.”
Dương Tuyền nắm lấy bàn tay của Tạ Phán Nhi, trên gương mặt gầy gò nở một nụ cười: “Ừm, đi tìm anh ấy.”
Hai nữ quỷ bay ra khỏi cửa sổ. Quý Nam Tinh mỉm cười, vốn chỉ định để Tạ Phán Nhi thăm dò trước, không ngờ cô nàng lại dụ được con quỷ ra ngoài.
“Lên đi, con quỷ đã rời khỏi cơ thể Ưng Du Du rồi. Hai người gọi 120 trước, tôi sẽ đánh một cái ấn lên người cô ấy, có ấn rồi thì nữ quỷ kia sẽ không thể quay lại nhập vào cô ấy được nữa.”
Trần Chỉ và Vương Nhất Diệp không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết như vậy. Nghe lời Quý Nam Tinh, hai người vội vàng chạy lên lầu. Vừa vào ký túc xá đã thấy Ưng Du Du ngã trên giường, cả người đã bất tỉnh.
Quý Nam Tinh bấm tay niệm quyết, đánh một đạo Kim Linh Ấn vào giữa trán Ưng Du Du, rồi lại đốt một lá bùa, xua tan sạch sẽ âm khí quấn quanh người cô. “Đợi cô ấy tỉnh lại chắc sẽ không sao nữa.”
Trần Chỉ đã gọi 120, sau đó cùng Vương Nhất Diệp đỡ Ưng Du Du từ trên giường xuống. Trước đó khi bị nữ quỷ nhập, vẻ âm u lạnh lẽo của cô khiến họ không dám nhìn thẳng, bây giờ nữ quỷ đã đi rồi họ mới phát hiện Ưng Du Du đã gầy đi rất nhiều, sắc mặt lại càng tái nhợt đáng sợ hơn.
Vương Nhất Diệp vội vàng thu dọn đồ đạc cho cô, đến bệnh viện chắc chắn cần giấy tờ các loại. Trần Chỉ ôm cô ngồi trên ghế, nhìn Quý Nam Tinh hỏi: “Vậy cô ấy tỉnh lại có nhớ những chuyện xảy ra trong thời gian này không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Sẽ nhớ.”
Trần Chỉ thở dài: “Hy vọng cô ấy không bị dọa sợ.”
Xe cấp cứu 120 đến rất nhanh, cô quản lý ký túc xá cũng ngơ ngác, đi theo xe lên lầu, thấy bộ dạng của Ưng Du Du cũng giật mình, vội vàng liên lạc với giáo viên chủ nhiệm của họ. Một trận hoảng loạn đưa người đến bệnh viện.
Quý Nam Tinh tiện tay giấu một lá bùa hình tam giác ở cửa sổ và cửa ra vào. Có bùa chặn, nữ quỷ kia có muốn vào cũng không vào được.
Ở một nơi khác, hai nữ quỷ bay đến khu ký túc xá nam, nhưng không phải là ký túc xá của sinh viên đại học, mà là của nghiên cứu sinh.
Điều kiện ở của nghiên cứu sinh tốt hơn một chút, hai người một phòng, một giường một bàn được ngăn cách bởi lối đi. Tuy là ký túc xá nam, nhưng trong phòng khá sạch sẽ, trên giường có vài thứ để lộn xộn nhưng không có cảnh tất vớ bẩn thỉu vứt lung tung.
Tạ Phán Nhi theo Dương Tuyền đến ký túc xá này, liền thấy Dương Tuyền nhìn chằm chằm vào một chiếc bàn, thậm chí còn muốn đưa tay ra chạm vào, tiếc là cô đã là ma, không thể chạm vào đồ vật của người sống.
Tạ Phán Nhi không còn sợ Dương Tuyền như lúc đầu nữa, bèn sáp lại hỏi: “Đây là của bạn trai cô à?”
Dương Tuyền gật đầu.
Đúng lúc này, cửa ký túc xá mở ra, một chàng trai có vẻ ngoài khá tuấn tú bước vào. Dương Tuyền quay người nhìn người vừa bước vào, bất giác muốn ôm chầm lấy, nhưng người và ma cách biệt, tất nhiên là cô không thể chạm vào đối phương.
Nhìn cặp đôi âm dương cách biệt trước mắt, Tạ Phán Nhi khẽ thở dài: “Tranh thủ lúc còn thời gian, cô ngắm anh ta nhiều một chút đi. Ma không thể ở cạnh người quá lâu, âm khí trên người ma không tốt cho người sống, ở cạnh lâu là hại anh ta đấy.”
Không biết Dương Tuyền có nghe lọt tai lời của Tạ Phán Nhi không, nó chỉ nhìn chàng trai không chớp mắt, đôi mắt nữ quỷ vô cùng lưu luyến.
Tưởng rằng đây sẽ là một cuộc ly biệt âm dương cách trở, ai ngờ chàng trai kia vào phòng, cẩn thận đặt túi quà trên tay lên bàn, ngồi xuống ghế rồi thong thả xoay hai vòng, mở WeChat, nhấn vào một cuộc trò chuyện: “Anh đặt nhà hàng rồi, lát nữa qua đón em.”
Không lâu sau, bên kia trả lời, là một giọng nữ rất ngọt ngào: “Vâng, em có thể đi lúc năm rưỡi.”
Chàng trai cười nói: “Được, vậy em ngoan ngoãn chờ anh nhé, yêu em.”
Tạ Phán Nhi không nhịn được liếc nhìn Dương Tuyền, vậy là người ta đã có bạn gái, Dương Tuyền chỉ là yêu thầm?
Ngay khi Tạ Phán Nhi đã tưởng tượng ra cảnh Dương Tuyền si mê đơn phương yêu thầm, vì người mình thích mà giảm cân đến điên cuồng, thì âm khí trên người Dương Tuyền bắt đầu có chút bất ổn.
Tạ Phán Nhi giật mình, vội khuyên: “Cô bình tĩnh lại! Nếu người ta vốn đã có bạn gái, cô cũng không thể vì tình cảm của mình mà cưỡng cầu, đúng không?”
Dương Tuyền lộ vẻ bi thương, dường như không thể chấp nhận được sự thật trước mắt.
Nhưng chuyện quá đáng hơn vẫn còn ở phía sau.
Trương Yến vừa kết thúc cuộc trò chuyện trên WeChat với cô gái kia thì nghe thấy tiếng ting ting, đó là tin nhắn từ một nền tảng mua bán đồ cũ. Tạ Phán Nhi vốn đứng sau lưng hắn ta nên có thể nhìn thấy rõ khung chat.
Trương Yến là người bán, lúc này người mua đang hỏi thông tin, và món đồ đang rao bán là một chiếc túi xách hàng hiệu cũ, lại còn là túi nữ.
Dường như họ đã nói chuyện từ trước, sau khi người mua hỏi lại chi tiết một lần nữa thì quyết định mua, lúc này đang hỏi sau khi đặt hàng thì bao giờ có thể gửi đi.
Trương Yến trả lời là hôm nay, chiếc túi xách secondhand đang được rao bán đã được mua.
Lại hoàn thành một đơn hàng, tâm trạng của Trương Yến rõ ràng tốt hơn hẳn, nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ hơn: “Lại bán được một cái nữa rồi!”
Trương Yến đứng dậy khỏi ghế, kéo một cánh cửa tủ ra, bên trong chất đầy đồ, toàn là đồ của con gái: các loại túi hàng hiệu, trang phục cosplay lộng lẫy, còn có vòng tay, dây chuyền và các loại phụ kiện khác.
Nhìn đống đồ trong tủ, ánh mắt Trương Yến lộ vẻ ghê tởm như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu, nhưng trong lòng thì lại nghĩ đến việc bán hết tất cả những thứ này đi, ít nhất hắn ta cũng có thể thu về hơn mười vạn, miệng còn thở dài: “Biết thế nên mua bảo hiểm cho cô ta.”
Vòng tay và dây chuyền thì được Trương Yến để riêng trong một cái hộp. Những thứ này hắn ta không định bán lại như đồ second hand. Phụ kiện không giống như quần áo, túi xách, dù đã qua sử dụng, chỉ cần vệ sinh, đóng gói cẩn thận là không nhìn ra. Quần áo và túi xách cũ một khi đã dùng là có dấu vết, không thể làm quà tặng được, chỉ có thể bán lại.
Nhìn hắn ta lấy một chiếc túi lớn từ trong tủ ra cho vào túi, Tạ Phán Nhi không rành về hàng xa xỉ, nhưng cũng biết thương hiệu này rất đắt, một chiếc túi lớn như vậy ít nhất cũng phải mấy vạn. Vừa rồi cô đã thấy tin nhắn giao dịch của người này, giá niêm yết là hai vạn tám.
Lúc này cô nàng đã có chút mơ hồ, rốt cuộc đây là tình huống gì, tại sao ở đây lại có nhiều đồ của con gái như vậy, còn Dương Tuyền có quan hệ gì với hắn ta.
Nghĩ đến Dương Tuyền, Tạ Phán Nhi cẩn thận quay đầu lại, muốn xem biểu cảm của cô ta, nhưng ngay giây tiếp theo đã sợ đến mức nhảy dựng lên.
Dương Tuyền lúc trước còn có chút giống hình người, còn bây giờ toàn thân âm khí bao phủ, đôi mắt kia không còn chút lưu luyến nào, thay vào đó là đầy ắp hận thù. Làn da trên người cũng bị âm khí bao phủ từng mảng từng mảng, cả người con ma trông còn đáng sợ hơn cả chính bản cô vào cái ngày muốn đâm chết cả nhà mình.
Tạ Phán Nhi sợ đến mức bay vút lên cao, sợ rằng Dương Tuyền mất kiểm soát sẽ ăn thịt mình, cô nàng vội vã bay ra khỏi cửa sổ để tìm tiểu thiên sư đến cứu mạng.
Dương Tuyền không quan tâm đến nữ quỷ bên cạnh, trong lòng cô chỉ có người đàn ông trước mắt, người đã ở bên cô suốt bốn năm. Cô đã tài trợ cho hắn ta thi nghiên cứu sinh, lo lắng cho hắn ta từng li từng tí trong cuộc sống, vì hắn ta mà dọn ra khỏi ký túc xá, đến mức suốt bốn năm đại học không có nổi một người bạn thân.
Vì một câu nói của hắn ta mà cô đã liều mạng giảm cân. Vì những lời chê bai vô tình của hắn ta mà cô bắt đầu tự ti, chán ghét bản thân mình. Cô đã cẩn thận dè dặt lấy lòng, chỉ mong có thể cho đi tất cả để đối tốt với hắn ta.
Kết quả thì sao?
Cô đã chết. Sau khi cô chết, hắn ta lại bán đồ của cô đi để mua quà lấy lòng cô gái khác.
Cô và hắn ta đã ở bên nhau bốn năm, ngay cả ngày lễ Tình nhân cũng chỉ nhận được một đóa hồng.
Dương Tuyền nhìn hộp quà trên bàn, bên trong là một chiếc máy tính xách tay, bên ngoài còn được thắt một chiếc nơ thật xinh đẹp.
Hắn ta chưa bao giờ hào phóng với cô như vậy.
Mà tiền mua quà này, tất cả đều là bán đồ của cô mà có.
Dương Tuyền nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt, tất cả tình yêu và không cam lòng đều hóa thành hận thù trong tim. Tại sao lại đối xử với cô như vậy? Thậm chí cô còn không cầu hắn ta có thể yêu mình cả đời, nhưng cô vừa mới chết được bao lâu chứ, cô mới chết chưa đầy một tháng, tại sao lại đối xử với cô như vậy, tại sao!!
Hận thù đã nhấn chìm chút lý trí cuối cùng của Dương Tuyền, âm khí điên cuồng phóng ra chỉ trong tích tắc. Căn phòng không mở cửa sổ bỗng nổi lên một trận âm phong.
Đèn trên trần nhà bắt đầu nhấp nháy, sách vở giấy tờ trên bàn bị cơn gió này cuốn lên, rơi lả tả xuống đất.
Trương Yến nhìn cửa sổ đang đóng chặt, trong lòng bất giác dấy lên một cảm giác thật lạnh lẽo. Hắn ta có linh cảm không lành, bèn vơ lấy hộp quà trên bàn định rời khỏi ký túc xá.
Nhưng hắn ta vừa mở cửa phòng, bỗng có một lực rất mạnh đã đóng sầm cửa lại.
Mặt Trương Yến lập tức trắng bệch. Hắn ta không bao giờ tin vào chuyện ma quỷ, nhưng lúc này, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hắn ta là: Cô ấy đã trở về.
Hết chương 43.
