Chương 43: Nhân Viên Xuất Sắc
Lời cuối cùng cô ta nói là gì, trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, cô gái mặc áo choàng đỏ không thể nhớ rõ. Ký ức quay lại sau hai giây, chỉ mơ hồ nhớ được một câu “Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng”.
Một khối óc quái vật rơi bịch xuống giữa hai người, cả hai đồng thời giật mình.
Vị sếp lịch sự nói: “Nhìn này, có giống bảng pha màu không?”
Bảng pha màu có thể vẽ poster.
Chu Kỳ An cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung, may mắn thay, vẫn còn người đồng hành, sắc mặt cô gái mặc áo choàng đỏ chưa bao giờ thay đổi dữ dội như vậy trong một ngày.
Nhưng bây giờ cô ta thực sự không thể kiểm soát được nữa.
Người đàn ông có sức mạnh nghịch thiên này, thoạt nhìn giống con người, là ai?
Chưa từng gặp mặt, đầu tiên loại trừ khả năng là người chơi.
Không đúng…..
Ánh mắt cô gái mặc áo choàng đỏ tối sầm lại, sáng nay, trò chơi đã thông báo có người chơi mới tham gia. Kết hợp với những gì người đàn ông vừa nói, dù nghe có khó tin đến đâu, cũng đủ để suy ra một sự thật duy nhất.
Lúc này cuối cùng Chu Kỳ An cũng lấy lại tinh thần sau cơn chấn động, cậu thốt lên một câu hỏi khẳng định: “Vì muốn tôi quay lại làm việc mà sếp, sếp theo tôi đến đây đó hả?”
Bây giờ cậu đã dần dần tin vào cái thứ gọi là giác quan thứ sáu rồi.
Từ tối hôm qua mơ thấy tên sếp đáng chết này, đó là một điềm báo chẳng lành!
Không, là điềm gở.
Tại sao sếp lại mạnh như vậy? Nhìn còn ghê gớm hơn cả mẹ già nhà mình nữa.
Não bộ Chu Kỳ An xoay chuyển nhanh chóng.
Trong phó bản đầu tiên, khi lựa chọn hướng tiến hóa, đã xuất hiện thông báo [Cổng vào phó bản đã đóng], vậy nên mẹ cậu là lẻn vào, có khả năng thực lực bị kìm hãm. Sếp thì khác, vào đây một cách hợp pháp qua cổng phó bản, được trò chơi công nhận là người chơi.
Nghĩ tới nghĩ lui, ngàn lời có thể gói gọn trong một câu: Rút lui là thượng sách!
Chu Kỳ An liếc mắt nhìn về một hướng.
Sếp đến từ phía thang máy, quái vật ở gần đó chắc đã bị dọn dẹp sạch sẽ rồi.
Cậu cố gắng nấp sau lưng cô gái mặc áo choàng đỏ, nhân cơ hội di chuyển về phía thang máy.
Cô gái mặc áo choàng đỏ từ chối cho cậu lại gần, lo lắng người đến có quen biết với cậu thanh niên, không dám ra tay giết người trước mặt, bèn lách người tránh sang một bên.
“Đang chơi trò trốn tìm à?” Vị sếp cười híp mắt, tay không bóp nát một viên tinh hạch quái vật.
Sau khi thêm nhiều quái vật tràn vào, những con quái vật dị hình màu đỏ như máu đã ngừng tấn công trước đó bắt đầu hành động.
Nhân lúc có sự xuất hiện của sếp thu hút hỏa lực, Chu Kỳ An lấy hết can đảm, buông một câu tàn nhẫn: “Chờ đấy, tôi sẽ đi tăng ca ngay bây giờ!”
Nói xong, cậu quay đầu bỏ chạy.
Tiềm năng của con người là vô hạn.
Lúc này cậu quên mất vết thương trên lưng, cũng quên mất cơn choáng váng do mất máu, bộc phát tốc độ siêu phàm của con người.
Phía sau, vị sếp lấy khăn tay từ túi áo vest ra, tùy ý lau vết máu trên tay, ánh mắt âm trầm nhìn bóng lưng đang chạy xa.
Chạy, chạy thoát được sao?
Ông ta nhấc chân, lại đá một phát vào con quái vật đang lao tới.
………..
Sau khi thoát khỏi vòng vây của lũ quái vật, Chu Kỳ An nhanh chóng cất Thánh khí, lấy Bạch Lăng ra phòng thân.
Càng chạy về phía trước, sắc mặt cậu càng ngưng trọng, trên mặt đất vương vãi vài cánh hoa màu đỏ tươi, hoa văn trên giấy dán tường lại xuất hiện thêm vài lỗ thủng, giống như có người cố tình giật những bông hoa quái dị ra khỏi đó vậy.
Chu Kỳ An có thể tưởng tượng ra cảnh tượng vị sếp kia của mình ra tay tàn nhẫn như thế nào.
Sếp trong phó bản quả là một quả bom hẹn giờ, cậu nghi ngờ sớm muộn gì cũng nổ đến trên đầu mình.
Cô gái mặc áo choàng đỏ cũng bám sát Chu Kỳ An chạy trốn, không ngờ cô ta cũng thoát thân, vừa chạy vừa cầm máu cho cánh tay.
Có lẽ cô gái mặc áo choàng đỏ cũng không ngờ mình có thể chạy thoát, sau đó sắc mặt cô ta càng thêm khó coi.
Cách làm của người đàn ông đáng sợ kia vừa rồi cũng giống hệt cô ta tối qua, cố tình để lại sơ hở cho người ta chạy trốn, giải quyết mâu thuẫn chính, sau đó nhân lúc rảnh rỗi đi hấp thụ giá trị cá nhân.
Nghĩ đến điều này, cô ta không khỏi nhớ đến tên đội mũ lưỡi trai. Đáng tiếc là mục đích cuối cùng của cô ta đã không thực hiện được, rắc rối chưa được giải quyết triệt để, Thánh khí cũng chưa cướp được đến tay.
Nhưng bây giờ, cơ hội đã ở ngay trước mắt.
Ngay khi cô ta đang có ý đồ xấu, Chu Kỳ An sắp chạy đến chỗ thang máy bỗng dừng bước.
Tấm lụa trắng cũng nhạy nhanh như chủ nhân, nó ra tay trước, trói chặt cô gái mặc áo choàng đỏ đang chữa thương! Tay còn lại giơ cao cây búa nhỏ lên.
“Cảm ơn cô đã dạy cho tôi một bài học,” Chu Kỳ An vừa siết chặt Bạch Lăng, vừa mỉm cười, nói, “Có những người chơi căn bản không để bụng việc giết người có thể tăng độ khó cho phó bản tiếp theo, đúng không?”
“Hơn nữa, dù sao cũng đã kết thù…” Cậu há miệng, ám chỉ: “Đã làm chuyện ác trước, thì đừng cho người khác cơ hội trả thù.”
Cô gái mặc áo choàng đỏ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong cặp mắt màu lam sau cặp kính, cố gắng giãy ra một tay, vết thương vừa mới băng bó qua loa lại lần nữa rách toạc, chảy máu.
Giải phóng được một tay, cô không chút do dự, lập tức rút đao, lưỡi đao cong vút lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo giữa không trung.
Cảnh tượng này lọt vào mắt tên đội mũ lưỡi trai đang nấp sau những chậu cây cảnh xung quanh thang máy, không khỏi có chút hưng phấn, theo thói quen xoay xoay chiếc nhẫn đầu lâu trên tay.
Niềm vui bất ngờ.
Tên đội mũ lưỡi trai bị oan hồn lao đến, kéo thẳng vào ảo giác, lại đúng lúc này có một người đàn ông bí ẩn xuất hiện, ép oan hồn phải rút lui.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy Chu Kỳ An và cô gái mặc áo choàng đỏ chém giết lẫn nhau, tên đội mũ lưỡi trai thầm nghĩ, đây chẳng phải là cơ hội trời cho hay sao.
Bất kể là ai thắng, đều là thắng rất thảm, anh ta chỉ cần âm thầm ra tay là được.
Cảm giác đắc ý khiến cho con người ta sinh ra một chút lơ là.
Tấm vải trắng quấn quanh người cô gái mặc áo choàng đỏ đột nhiên biến mất, ngay trước khi lưỡi đao kia chém đứt cổ Chu Kỳ An, chủ nhân của nó đã đột ngột đổi hướng tấn công. Lưỡi đao được ném ra chính xác, vẽ một đường cong sắc bén trên không trung, hung hiểm đâm về phía tên đội mũ lưỡi trai.
Khoảng cách giữa hai người vốn không xa, ngoài vết thương đêm qua, sau khi tên đội mũ lưỡi trai hãm hại Chu Kỳ An thất bại, anh ta cũng phải trả một cái giá không nhỏ mới trốn thoát được khỏi tay người máy.
Tốc độ và lực đạo của lưỡi đao vượt xa vũ khí của thế giới thực.
Sau cảm giác đau nhói ngắn ngủi ở ngực, tên đội mũ lưỡi trai khẽ kêu lên một tiếng, anh ta cúi đầu, trong mắt vẫn còn một tia kinh ngạc.
Không thể nào.
Sao anh ta có thể chết dễ dàng như vậy? anh ta…
Tên đội mũ lưỡi trai còn muốn nói gì đó, nhưng cô gái mặc áo choàng đỏ ghét nhất là nói lời nhảm nhí, sau khi rút đao liền xách tên đội mũ lưỡi trai đang hấp hối lên, ném thẳng về phía chậu cây cảnh treo lơ lửng trên không trung.
Lũ quái vật lập tức ngửi thấy mùi máu tanh lao đến tranh nhau cắn xé.
Cô gái mặc áo choàng đỏ chỉ đâm một nhát không trí mạng, Tên đội mũ lưỡi trai kết thúc trong miệng quái vật, trong trường hợp này, khi trò chơi phán xét hình phạt cũng sẽ giảm nhẹ.
Cô ta quay người, lạnh lùng nói: “Cậu gan thật đấy.”
Hợp tác lúc trước chỉ là ăn ý nhất thời, Chu Kỳ An khẽ liếc mắt là cô ta đã hiểu. Nhưng cô ta không ngờ rằng khi cậu thu hồi dãi lụa trắng lại thu hồi toàn bộ, như thể hoàn toàn không lo lắng lưỡi đao kia sẽ chém vào cổ mình.
“Đôi khi trong cuộc sống phải mạo hiểm một chút.” Chu Kỳ An bỗng nhiên nói một câu đầy ẩn ý.
Tấm lụa trắng được thu hồi lúc trước theo hướng tên đội mũ lưỡi trai bị ném đi, cuốn một vòng trên không trung, lúc trở về lại trống trơn.
Không rơi vật phẩm?
Lúc cậu đang thất vọng thì dãi lụa trắng khẽ run lên, một chiếc nhẫn đầu lâu rơi ra.
Chu Kỳ An đón lấy, trong lòng vừa mới vui mừng, lại phát hiện cô gái mặc áo choàng đỏ không có ý định tranh giành, niềm vui lập tức giảm đi một nửa.
Tên đội mũ lưỡi trai luôn đeo trên tay, vì vậy cậu nghĩ đó là bảo bối? Hay là không phải?
Hệ thống lúc nào cũng là cái máy dò tốt nhất:
[Nhẫn đầu lâu: Có thể phán đoán sơ bộ mức độ tiến hóa cơ thể của người chơi, hấp thụ âm khí trong phạm vi nhỏ.]
Khác với đạo cụ trò chơi truyền thống, phần mô tả rất qua loa, hơn nữa cũng không hiển thị phẩm chất.
Chu Kỳ An đeo lên tay thử một chút, lại hiện ra một dòng chữ nhỏ:
[Vật phẩm biểu tượng thân phận của Hắc Ma Hội.]
Chẳng trách cô gái mặc áo choàng đỏ không hứng thú, cậu im hơi lặng tiếng cất chiếc nhẫn đi.
Chắc chắn Hắc Ma Hội là một tổ chức lớn mạnh, đã đắc tội rồi, biết đâu mai sau thứ này sẽ có tác dụng lớn.
Hai người bước vào thang máy, cabin đi xuống.
Trong không gian chật hẹp, sát ý của cô gái mặc áo choàng đỏ không hề giảm bớt, âm thầm tính toán thời cơ ra tay lần hai.
Chu Kỳ An không ngẩng đầu cũng biết cô ta đang nghĩ gì, cậu nhắm mắt lại nói: “Cô không còn thời gian đâu.”
Động tĩnh trên không trung lớn như vậy, những người chơi khác muốn không chú ý cũng khó, để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, bọn họ nhất định sẽ lên vài tầng xem sao. Tất nhiên, những người này cũng sẽ không đích thân đến tầng mười tám, nhiều nhất là ở tầng mười sáu mười bảy, bởi vì cậu chỉ cần nhìn thấy người sống sót ngay lập tức là được.
Sau đó là hợp tác hoặc uy hiếp, lúc nào cũng có cách để chia sẻ thông tin.
Thang máy dừng ở tầng mười sáu.
Bên ngoài, quả nhiên có người chơi đang chờ, hơn nữa không chỉ một người, mà là vài người tụ tập lại với nhau.
Vì mất máu quá nhiều, hơi thở Chu Kỳ An càng lúc càng dồn dập, cơ thể loạng choạng như sắp ngã. Nhưng mỗi câu nói, mỗi lần dự đoán chính xác, đều khiến cô gái mặc áo choàng đỏ bất giác rùng mình.
Cậu dựa vào vách cabin, chủ động nhìn ra ngoài, lên tiếng: “Tôi nguyện ý chia sẻ một số thông tin miễn phí.”
Những người chơi như hổ rình mồi quả thực rất thực tế.
“Cậu không sao chứ?”
Lập tức có người chủ động đỡ lấy cậu, dịu dàng dìu cậu ra ngoài, còn chu đáo đưa thuốc cầm máu cho cậu.
Người này rất ân cần che chắn cho Chu Kỳ An, dìu cậu đi ra ngoài, đảm bảo Chu Kỳ An sẽ không bị cô gái mặc áo choàng đỏ làm hại.
“Đi chậm thôi.” Thái độ tốt không thể tốt hơn.
“Muốn uống nước không?” Lại có người ân cần hỏi han.
Đối tượng hợp tác đầu tiên của bọn họ chắc chắn là cậu thanh niên này, Hiệp hội của cô gái mặc áo choàng đỏ cũng giống như Hắc Ma Hội, đều là hạng người có thù tất báo, không ai muốn bắt tay với hổ.
Hơn nữa, cậu thanh niên này lại dễ nói chuyện như vậy, đã chủ động bày tỏ thái độ trước.
Vừa bị thương, lại vừa mất thêm hai tên thuộc hạ, cô gái mặc áo choàng đỏ dù có tự phụ đến đâu cũng sẽ không tùy tiện đối đầu với người khác lúc này.
Ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào đám người, không biết đang suy nghĩ gì, vẻ mặt cô ta lạnh đến đáng sợ.
Chu Kỳ An đột nhiên nghiêng mặt, trên gò má trắng nõn không biết dính máu của ai, dùng khẩu hình nói rõ từng chữ một:
Hoan nghênh đến giết tôi nhé.
Hai tay cô gái mặc áo choàng đỏ siết chặt.
Mãi cho đến khi cửa thang máy đóng lại hoàn toàn, xác định nguy cơ tạm thời được giải trừ, Chu Kỳ An mới mỉm cười thu hồi tầm mắt.
Cậu quay sang nhìn mấy người chơi trước mặt: “Đối với những thông tin mà tôi sắp nói, nếu mọi người không yên tâm, có thể sử dụng đạo cụ khế ước.”
“Cậu cứ nói.” Một giọng nói rất ôn hòa vang lên.
Mấy người chơi nhường đường, người phụ nữ đang bước tới có dung mạo và khí chất rất dễ gần. Mọi người đều nhường đường cho cô ta, có thể thấy được chính cô ta là người đã tập hợp những người này lại.
Chu Kỳ An cố gắng nhớ lại, phát hiện ký ức về đối phương rất ít.
Trong số những người chơi nữ xuống xe lúc đó, Cô gái mặc áo choàng đỏ là người nổi bật nhất, nổi bật đến mức rất dễ khiến người ta bỏ qua những người khác.
Chu Kỳ An hít sâu một hơi, lên tiếng:
“Kẻ uy hiếp thương nhân là một nữ quỷ, có thù oán với chủ tòa nhà, chủ tòa nhà vẫn còn sống, hình như còn dùng cách nào đó nuôi dưỡng không ít oan hồn, để đối kháng với nữ quỷ kia.”
Trong lúc cậu lược bỏ rất nhiều yếu tố, có người chơi muốn hỏi kỹ hơn, nhưng đã bị người phụ nữ giơ tay ngăn lại.
“Vậy nên bất kể bên nào chiến thắng, bên còn lại sẽ không để người chơi sống sót, đúng không?”
Chu Kỳ An gật đầu.
Bọn họ đến đây để giải quyết oan hồn, nữ quỷ không thể ngoan ngoãn để người chơi giết, chủ tòa nhà càng không để bọn họ vạch trần tội ác ở đây.
Người phụ nữ thở dài: “Hơi rắc rối rồi, át chủ bài của chủ tòa nhà vậy mà lại là oan hồn.”
Những người chơi xung quanh nghe vậy thì sắc mặt đều không tốt.
Ai cũng hiểu ý cô ta là gì, theo cơ chế trò chơi bình thường, bọn họ có thể lấy được đạo cụ khống chế nữ quỷ từ chủ tòa nhà, cuối cùng là cả hai bên cùng thua.
Một người chơi lão làng cũng không khỏi hoảng sợ, thậm chí còn hy vọng Chu Kỳ An đang lừa gạt bọn họ.
Người phụ nữ dường như không nghi ngờ gì, nhìn Chu Kỳ An, hỏi thẳng: “Cậu nghĩ ai sẽ thắng?”
“Nữ quỷ.” Chu Kỳ An: “Bởi vì tôi đứng về phía cô ta.”
Dù sao khi phá hủy bùa hộ mệnh, con mắt trên bảng nhiệm vụ đã biến mất, nhưng nói lời hay ý đẹp thì không sợ nhiều, Chu Kỳ An còn nhân tiện khen ngợi nữ quỷ hai câu.
Người phụ nữ suy nghĩ một chút, “Xem ra chỉ có thể chờ hai bên tự chém giết lẫn nhau, hoặc là…”
“…Hoặc là nghĩ cách tìm được thi thể của nữ quỷ, lỡ như chủ tòa nhà chết trước, chúng ta sẽ hợp sức lợi dụng thi thể để siêu độ cưỡng chế.”
Chu Kỳ An sững sờ: “Siêu độ cưỡng chế?”
Người phụ nữ có chút ngạc nhiên khi cậu không biết điều này, nói: “Tôi có cách, điều kiện tiên quyết là phải có thi hài nguyên vẹn.”
Khả năng thi thể nữ quỷ còn nguyên vẹn là rất lớn. Chắc chắn là đối phương chết trong tòa nhà, phân thây phi tang rất dễ bị phát hiện.
Vừa nói, người phụ nữ vừa nhìn người chơi bên cạnh, người này lấy ra một túi thuốc.
“Nhớ uống thuốc kháng sinh và thuốc chống viêm, nếu tin tưởng tôi thì có thể để tôi băng bó cho cậu, ngoài đời tôi cũng là bác sĩ.”
Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào túi đồ, lấy đâu ra vậy?
“Trong tòa nhà có tiệm thuốc, làm nhiệm vụ là có thể lấy được.” Biết cậu đang tò mò điều gì, người phụ nữ giải thích xong, tiếp tục nói: “Thể hiện thành ý hợp tác, chúng tôi có thể cung cấp miễn phí một đạo cụ.”
Nói xong, cô lấy ra đạo cụ khế ước, đây là tiền đề hợp tác của người chơi.
Nhưng điều bất ngờ là, cô chỉ yêu cầu không được cố ý đâm sau lưng lẫn nhau.
Chu Kỳ An nhìn vào cô thật sâu.
Người phụ nữ hỏi thẳng: “Cậu cần đạo cụ loại gì?”
“Tốc độ.” Chu Kỳ An cũng không khách sáo.
Người phụ nữ quay đầu lại thảo luận với những người chơi khác, cuối cùng không biết phân chia như thế nào, dù sao Chu Kỳ An cũng nhận được một lọ thuốc.
[Thuốc Cá cờ *1.
Dung tích: 0,5ml.
Hướng dẫn sử dụng: Khuyến nghị mỗi lần dùng hai đến ba giọt, tăng 20% tốc độ di chuyển, duy trì trong 15 giây.]
Đạo cụ dạng thuốc chỉ có giới thiệu, không hiển thị phẩm chất.
Đối phương đã suy nghĩ chu đáo mọi mặt, Chu Kỳ An cũng không từ chối, cũng không có lý do gì để từ chối.
Cậu chủ động đưa tay ra: “Chu Kỳ An.”
Không dùng tên giả như lần đầu tiên vào phó bản, không còn ý nghĩa gì nữa.
Người phụ nữ nắm lấy: “Bạch Thiền Y, gọi tôi Thiền Y là được rồi.”
Chu Kỳ An không để cô băng bó, trực tiếp cầm thuốc rời đi.
Tầng mười sáu, sau khi cửa thang máy đóng lại.
Có người chơi do dự: “Điều kiện chúng ta đưa ra có phải là quá hậu hĩnh hay không?”
Ngay cả kiến thức cơ bản về siêu độ cưỡng chế cũng không biết, chứng tỏ chưa từng trải qua phó bản nào, tám chín phần là người mới.
Nụ cười trên mặt Bạch Thiền Y biến mất, thản nhiên nói: “Có phải người mới hay không thì chưa biết, nhưng cậu ta đã sống sót từ tầng mười tám xuống.”
Điều này chứng tỏ cậu ta có vốn liếng để hợp tác.
Lời nói xoay chuyển, Bạch Thiền Y tiếp tục nói: “Nhân tiện có thể thăm dò nhân phẩm một chút.”
Ép buộc quá mức sẽ phản tác dụng.
Giá trị của thuốc Cá cờ vượt xa manh mối mà đối phương cung cấp lúc này, người có nhân phẩm một chút, trong quá trình tiếp xúc sau này, sẽ chủ động phản hồi thêm một số manh mối.
Nếu cậu thanh niên hoàn toàn không mảy may đến, vậy thì không đáng tin.
Người không đáng tin và không đáng để hợp tác, cũng không cần phải tồn tại.
“Đúng vậy, người mới hay không, không quan trọng.” Một người chơi nữ có vẻ ngoài ngọt ngào đột nhiên lên tiếng: “Tối hôm đó, tôi tận mắt nhìn thấy cậu ta vận chuyển thi thể bằng thang máy.”
Ai mà chưa từng thấy thi thể?
Có người định lên tiếng, người chơi nữ lại lạnh lùng nói: “Mấy người đừng cãi tôi, đó là thi thể trong thang máy chở hàng, có cả quái vật, cũng có cả con người.”
“???”
“Cái kia…” Lại có người yếu ớt lên tiếng: “Mấy người có quên, người bị ném lên không trung cho quái vật ăn lúc nãy, hình như là đại lão của Hắc Ma Hội, không lâu sau, hai người kia liền xuống.”
Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó.
Mọi người chìm vào trầm mặc.
So với cô gái mặc áo choàng đỏ có chút hiểu biết, cậu thanh niên vô danh tiểu tốt này càng khiến người ta bất an.
Bạch Thiền Y khẽ thở dài: “Người của Hắc Ma Hội chết trong tay một người mới, không biết sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào.”
Chu Kỳ An.
Những người có mặt âm thầm ghi nhớ cái tên này, càng ghi nhớ rõ ràng dung mạo của cậu thanh niên, chuẩn bị sau khi ra ngoài sẽ vẽ lại, thông báo cho người của hiệp hội mình, gặp phải người này nhất định phải cẩn thận.
Đột nhiên, cửa thang máy lại mở ra, mọi người giật nảy mình.
Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, cà vạt sắp bị máu nhuộm đỏ, nhưng thái độ lịch sự vẫn còn đó: “Xin chào, cho hỏi có ai nhìn thấy một chàng trai đeo kính gọng đen, trông rất thật thà không?”
Lúc thang máy đi lên trước đó, Bạch Thiền Y không ngăn cản việc bấm nút, chỉ nghĩ là lại có người chơi lên tầng trên khám phá.
Cho nên chưa từng chạm mặt vị sếp này.
Giờ phút này nhìn người đàn ông trên vai còn dính thịt vụn quái vật, không cần nghĩ cũng biết mức độ hung tàn của hắn.
“Xin chào.” Vị sếp lại lên tiếng, còn dịu dàng hơn so với lúc nãy: “Có nhìn thấy không?”
Giằng co trong sự im lặng một lúc, người chơi nữ có vẻ ngoài ngọt ngào đứng sau Bạch Thiền Y lên tiếng: “Anh ta vừa mới xuống dưới.”
Nếu là muốn gây chuyện, sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt trong tòa nhà, không cần thiết vì vậy mà chọc giận người đàn ông đáng sợ này.
Nhưng trong lòng người chơi nữ cũng có chút áy náy, bổ sung một câu: “Người anh muốn tìm rất lợi hại.”
Ý tứ chính là, tốt nhất đừng xung đột.
Động tác bấm nút nguồn của vị sếp khựng lại, mỉm cười hỏi: “Lợi hại cỡ nào?”
Vài người chơi ít nhiều gì cũng nói vài câu, miêu tả quá trình Chu Kỳ An vận chuyển thi thể đêm đó một cách sinh động đáng sợ, hy vọng có thể mượn đó khiến người đàn ông trước mặt e dè.
“Thì ra là vậy, cảm ơn mọi người, tôi còn không biết đấy chứ.”
Ông ta chỉ biết có người lấy lý do sau phẫu thuật tim không được tốt, liên tục trốn tránh hai kỳ đại hội thể thao của công ty, tháng trước giúp công ty chuyển đồ, lúc xuống lầu bị trật chân, còn nhận được một khoản trợ cấp tai nạn lao động.
Hóa ra có thể chạy có thể vác có thể đánh, còn có thể dựa trên cơ sở thiết kế bản mẫu cho công ty, làm ra một bản thiết kế hoạch định tốt như vậy.
“Quả nhiên là nhân viên tốt của tôi.”
Cửa thang máy từ từ đóng lại, khuôn mặt ẩn trong bóng tối của vị sếp biến mất khỏi tầm mắt người chơi.
…………
Thi vương thang máy chở hàng, kẻ giết người hàng loạt, người mới hung tàn nhất lịch sử…
Mỗi người chơi đều có biệt danh, lúc này Chu Kỳ An còn chưa biết mình đã bị âm thầm gán cho vô số cái mũ, thậm chí không lâu sau sẽ bị các công hội lớn chú ý đến. Cậu chỉ biết sếp mình đã đến.
“Xong đời.” Từ nãy đến giờ, cậu vẫn luôn nhéo vào huyệt nhân trung.
Phải nhanh chóng tìm được cậu sinh viên đại học kia, sau đó chạy nhanh hơn cậu ta.
Trong đầu suy nghĩ đủ mọi cách đối phó, nhưng dù sao đi chăng nữa, cho đến lúc này Chu Kỳ An vẫn không quên chuyện nhiệm vụ đặc biệt đã hoàn thành, nhưng hệ thống vẫn chưa phát thưởng.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi dính đầy máu, Chu Kỳ An bước đến tầng ba, ánh mắt nặng nề nhìn cửa hàng gạo xương Kim Đào Đào ở phía xa:
Nữ quỷ, trả lại tiền mồ hôi nước mắt của tôi đây!
Hết chương 43.
