Chương 44: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 4)

 

Chương 44: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 4)

 

Hạ Bạch đần mặt trở về chỗ ngồi.

Dương Mi đi tới an ủi cậu, “Tôi thích tiết mục biểu diễn của cậu nhất đó.”

Nhà sản xuất nghe được thanh âm thì trầm mặt quay đầu nhìn, thấy một đứa là thực tập sinh duy nhất mình cho điểm A, một đứa là thực tập sinh được bầu chọn có cấp bậc cao nhất, lại quay đầu về.

Hạ Bạch chỉ cảm thấy có chút buồn bực, lúc đầu cảm xúc của cậu cũng không nhiều, khi trở về cũng không còn sót lại gì, cậu gật đầu với Dương Mi, nhỏ giọng nói: “Tôi cũng cảm thấy tiết mục biểu diễn của mình rất có ý nghĩa.”

Dương Mi dùng sức gật đầu, “Lúc ấy tôi cũng bị điểm này của cậu hấp dẫn.”

Lăng Trường Dạ: “…..”

Chỉ còn lại hai người chơi, bọn họ cũng nhanh chóng đi lên biểu diễn.

Một người là tình nguyện viên, không có gì ngoài ý muốn, hắn ta cũng chỉ được điểm F cho nàm trình diễn violon bình thường của mình.

Một người là hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn, Vưu Mạc Hàn, ngoài dự liệu, ông ta cũng không dùng kỹ năng, cũng biểu diễn một đoạn múa tế tự, nhìn thì giống như điệu múa tế tự của dị quốc, nhưng cuối cùng cũng nhận về một điểm F.

Tổng cộng có 44 người chơi, bọn họ lên sân khấu biểu diễn liên tiếp không gián đoạn, kéo dài gần ba tiếng đồng hồ dưới áp lực thật cao, bây giờ đã là 1 giờ đêm trong trò chơi, người nào cũng đều mỏi mệt vô cùng, thần kinh lúc nào cũng căng thẳng, khó mà thả lỏng được.

Ba vị giám khảo ngồi phía trước không biết đang nói cái gì, bọn họ không nhúc nhích, các người chơi cũng không dám rời đi.

Đại khái khoảng hơn 20 phút sau, ba vị giám khảo đứng lên. Người sản xuất đứng ở giữa cầm lấy danh sách, nói: “Căn cứ vào kết quả bình chọn cho vòng đầu tiên, chúng tôi đã chia các bạn thành ba loại.”

Ông ta nói ba loại, chứ không phải ba nhóm.

Sau đó, ông ta dựa theo danh sách mà đọc tên, “Thực tập sinh xuất sắc: Dương Mi, Lăng Trường Dạ, Thạch Đan Phượng, Lưu Cường, Liêu Mạn Ny, Đường Nghênh, Phùng Thắng. Có tất cả 7 vị thực tập sinh.”

Tất cả 7 người này đều không phải là người được bình chọn điểm F.

“Thực tập sinh trung bình: Vưu Mạc Hàn, Vương Thu, Tôn Lập Kiệt…… Tổng cộng có 13 vị thực tập sinh.”

13 người này đều nhận được đánh giá ban đầu là F, nhưng cũng không phải là không có thuốc chữa, cũng có rất nhiều người xem bình chọn điểm cao hơn cho bọn họ, mà giữa bọn họ còn có một điểm giống nhau, ngoại hình cũng không tệ.

“Thực tập sinh yếu kém: Hạ Bạch, Chung Tử Thương, Trương Nhuận Nguyệt….. Tổng cộng có 24 vị thực tập sinh.”

Không cần phải nói, 24 người này đã bị định nghĩa “Yếu kém” đánh giá rồi.

“Các thực tập sinh xuất sắc tự động tập hợp vào Tổ Xuất Sắc, thực tập sinh trung bình tự động tập hợp vào Tổ Trung Bình, thực tập sinh yếu kém tự động tập hợp vào Tổ Yếu Kém.”

Nhà sản xuất nói: ” Từ giờ trở đi, mọi hoạt động và đãi ngộ của các bạn ở Thần Tượng 404 sẽ dựa theo cấp bậc, nhưng cấp bậc sẽ không cố định, thứ cố định duy nhất chính là tổ của mọi người. Tuần này là thực tập sinh yếu kém cũng không sao, đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng phấn đấu trở thành thực tập sinh cấp cao hơn.”

“Để tôi nói về quy tắc tranh tài một chút, trong bốn tuần tới sẽ có các bài kiểm tra và đánh giá hàng tuần, bao gồm hai cuộc thi đánh giá thành tích cá nhân và hai cuộc thi đánh giá thành tích tập thể.”

“Đánh giá cá nhân sẽ sàng lọc trình độ của thực tập sinh, làm bài kiểm tra một mình sẽ thay đổi đẳng cấp của thực tập sinh, đợt đánh giá cá nhân đầu tiên sẽ diễn ra vào chủ nhật của tuần đầu tiên. Tất cả những người bị xếp hạng F sẽ bị loại, đợt đánh giá cá nhân lần thứ hai sẽ loại bỏ tất cả những người bị xếp hạng E trở xuống. Thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc có cơ hội biểu diễn lại một lần nữa.”

“Phần thi trình diễn đồng đội còn gọi là thi đấu tranh đoạt, tổ có thành tích kém nhất sẽ bị loại 30%, những người có thành tích nằm cuối nhóm  sẽ bị loại ít nhất không dưới 2 thực tập sinh, đồng thời những thực tập sinh có thành tích kém nhất sẽ tập hợp lại thành một tổ. Những người có kết quả trung bình sẽ bị loại khỏi nhóm nếu người đó nằm trong nhóm 10% thực tập sinh có thành tích thấp đếm ngược từ dưới lên và không dưới 1 thực tập sinh. Chỉ có tổ có thành tích tốt nhất mới không bị đào thải và trở thành thực tập sinh của Tổ xuất sắc.”

Các người chơi bị quy tắc tranh tài này của trò chơi đánh cho trở tay không kịp.

Nguyên lai bọn hắn là ba thế lực, Cục Quản lý Trò chơi, Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn, nhưng bây giờ các thành viên của ba nhóm đã bị xáo trộn, một lần nữa chia lại thành ba nhóm, về sau phải vì mạng sống mà cạnh tranh với nhau.

Bọn hắn nhất thời không biết phải tiếp tục chơi cái trò chơi này như thế nào nữa.

Đồng thời, những người chơi ở Tổ Yếu Kém lại rất tuyệt vọng, bọn hắn đã thấy rõ, những tổ có cấp bậc cao gần như tất cả đều là đại lão có kỹ năng, Tổ Trung Bình cũng có rất nhiều đại lão lợi hại, hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn cũng ở chỗ này.

Bọn hắn chắc chắn không giỏi bằng những người ở Tổ Xuất Sắc, ngay cả nhóm ở giữa cũng rất khó để giành chiến thắng với họ, lần nào bọn hắn cũng phải bị loại khỏi nhóm của mình, lần thứ nhất đã phải đào thải 7 người, chưa kể đến việc thi đấu cá nhân, bọn hắn phải làm sao để đạt từ cấp E trở lên?

Nhà sản xuất: “Về việc phân tổ và cạnh tranh với nhau, các bạn có vấn đề nào cần hỏi không?”

Một người chơi ở Tổ Yếu Kém giơ tay, “Xin hỏi nhà sản xuất, nếu tôi đạt điểm C trong bài kiểm tra đánh giá cá nhân thì địa vị của tôi là gì?”

Dựa theo thứ hạng của bảng xếp hạng đầu tiên, hắn ta hẳn là thực tập sinh xuất sắc.

Nhà sản xuất: “Bài kiểm tra đánh giá cá nhân chỉ ảnh hưởng đến cấp bậc của bản thân người đó, không ảnh hưởng đến cấp bậc nhóm. Nếu tổ của bạn khi đó là Tổ Yếu Kém, vậy bạn chính là thực tập sinh cấp C của Tổ Yếu Kém, nếu như tổ của bạn khi đó là Tổ Xuất Sắc, vậy bạn chính là thực tập sinh cấp C của Tổ Xuất Sắc. Bắt đầu từ cuộc thi tiếp theo, sẽ phân chia cấp bậc của thực tập sinh dựa theo ABCD và E rất nghiêm ngặt.”

Nói cách khác, bọn hắn bị trói chặt với tổ của mình.

Ngay cả khi một thực tập sinh có thành tích thấp nhất, nhưng chỉ cần tổ của hắn đạt được thành tích tốt nhất trong cuộc thi, trở thành Tổ Xuất Sắc, thì hắn sẽ không bị đào thải trong cuộc thi nhóm.

Một thực tập sinh ở Tổ Trung Bình giơ tay, hỏi: “Nếu như bị đào thải, vậy…… Chúng ta phải rời khỏi chương trình Thần Tượng 404 sao?”

Hắn ta hỏi rất không chắc chắn, thậm chí chính bản thân hắn ta cũng cảm thấy rất không có khả năng.

Tất cả người chơi đều rất quan tâm đến vấn đề này, bản chất của vấn đề là người chơi bị trừng phạt, tất cả mọi người đều nhìn ba vị giám khảo.

Cả ba vị giám khảo đều mang theo nụ cười trên mặt, nụ cười đó nhìn rất giống nhau, đều là vui vẻ và quỷ dị. Nhà sản xuất chỉ nói: “Không, lạc tình không phải vô tình, các người đi cái gì?”

Có ý gì?

Không cho bọn hắn có cơ hội tiếp tục đặt câu hỏi nữa, nhà sản xuất nói tiếp: ” Có thể các bạn cảm thấy tiêu chí đánh giá chưa đủ rõ ràng. Sự tham gia của khán giả trực tuyến ở giai đoạn đầu quả thực là không chính xác, bây giờ tôi sẽ nói lại cho mọi người hiểu vấn đề quan trọng này hơn.”

“Muốn ra mắt và trở thành thần tượng thì trước tiên phải có ngoại hình đẹp, thứ hai là phải có tài năng. Nhan sắc và tài năng là là nền tảng cho mọi cuộc tranh tài, có hai thứ này làm cơ sở, chúng tôi sẽ bổ sung thêm lưu lượng và fan hâm mộ vào tiêu chí đánh giá cho các bài thi sau này.”

“Tôi nghĩ các bạn hẳn là phải biết hướng nỗ lực của mình là như thế nào.”

Biết phương hướng, nhưng phải cố gắng thế nào, nếu cố gắng thì thật sự có hiệu quả à?

Nhà sản xuất nói: ” Xin giới thiệu với các bạn, đây là tổ nhân viên công tác của tiết mục chúng ta.”

“Ở bên phải của tôi.” Ông ta chỉ về phía lão sư hình thể, mà ở chỗ đó không chỉ có một mình cô ta, “Đây là lão sư hình thể của 404 chúng ta, cô ấy phụ trách 【 nhan 】, một trong hai nền tảng kia, trong đó còn bao gồm cả việc quản lý biểu cảm của các bạn, và tất cả những việc có liên quan đến lễ nghi của thực tập sinh, đằng sau là các thành viên trong tổ công tác của cô ấy, có thợ trang điểm, nhà tạo mẫu, chuyên gia làm đẹp, chuyên gia dinh dưỡng,….”

“Bên trái tôi.” Ông ta chỉ về phía lão sư chỉ đạo tài nghệ đang đứng, “Đây là tiền bối minh tinh của các bạn, cũng là lão sư chỉ đạo tài nghệ của chúng ta trong mùa giải này, cô ấy phụ trách【 Tài năng 】, một trong hai nền tảng kia, phía sau là tổ công tác của cô ấy, tất cả đều là cao thủ, các bạn có bất cứ thắc mắc gì về tài nghệ đều có thể nhờ bọn họ tư vấn.”

“Tôi là nhà sản xuất của 404, những người đứng sau tôi là các thành viên trong đoàn đội của tôi, chúng tôi sẽ chú ý đến chủ đề của các bạn, độ yêu thích của người xem, lưu lượng fan hâm mộ truy cập, đồng thời chúng tôi cũng phụ trách về cuộc sống hàng ngày của các bạn.”

Lúc này, những người chơi nghĩ rằng đêm nay sắp kết thúc rồi, vốn bọn hắn đã mỏi mệt và kiệt sức vì bị những quy tắc tranh tài và manh mối ẩn hàm phía sau cách chơi trò chơi oanh tạc cho hoa mắt chóng mặt, nhu cầu cấp bách bây giờ là trở về rồi chỉnh lý thật tốt mọi chuyện lại một lần, không nghĩ tới vẫn chưa xong.

“Kết thúc đêm nay.” Nhà sản xuất nói: “Ba tổ các bạn mỗi tổ chọn ra một đội trưởng để lãnh đạo và quản lý công việc nội bộ của tổ. Bắt đầu từ Tổ Xuất Sắc.”

Gã gã đầu trọc lập tức giơ tay, “Nhà sản xuất, tôi tự tiến cử mình làm đội trưởng.”

“Tôi không đồng ý.” Lăng Trường Dạ và Thạch Đan Phượng cùng đồng thanh nói.

Gã ta chỉ hừ lạnh một tiếng, cười hung ác nhìn bọn hắn, “Vậy tôi không đồng ý bất kỳ ai trong số các người lên làm đội trưởng!”

“Bộp!”

“A!”

Gã gã đầu trọc vừa mới nói xong, chiếc roi trong tay lão sư hình thể lại bắt đầu múa lên, trực tiếp quăng về phía gã gã đầu trọc, ở trên cánh tay gã ta rút ra một mảnh bạch cốt.

“Không phải tôi đã nhắc nhở qua rồi sao? Đây là thái độ của anh khi nói chuyện với thực tập sinh đẳng cấp cao sao?” Giọng cô ta vô cùng bén nhọn chói tai, “Lần sau mà còn như vậy, chỗ chiếc roi này rơi xuống không phải là cánh tay của anh, mà là mặt của anh, rõ chưa?”

Gã gã đầu trọc đau đến đầu đầy mồ hôi, trước cuộc bình bầu đánh giá sơ bộ lần đầu, nhìn thấy hai người chơi bị roi quất cho lăn lộn trên mặt đất, gã ta còn tưởng rằng đó là do hai người chơi kia phế quá, đến khi gã ta thật sự bị đánh mới biết, mình hoàn toàn không có sức đối kháng với đòn roi kia, ngay cả những đạo cụ phòng hộ gã ta âm thầm đặt ở trên người mình cũng vô dụng.

Những người khác nhìn thấy gã gã đầu trọc bị đánh thành như vậy thì ngay cả thở cũng không dám thở một tiếng. Bọn hắn nhận thức sâu sắc về sự chênh lệch giữa thực tập sinh và ban giám khảo, cũng như phẩm giá và tôn ti được bao bọc trong lễ nghi.

Những thực tập sinh trong Tổ Xuất Sắc không khỏi nhìn về phía Dương Mi.

Dương Mi mờ mịt: “A, các người muốn tôi làm đội trưởng hả? Nhưng ngay cả luật chơi tôi cũng còn chưa hiểu mà.”

“……”

Dương Mi: “Tôi đề nghị để Lăng Trường Dạ làm đội trưởng, được không?”

Máu của gã đầu trọc đã chảy thành một vũng trên mặt đất, ai dám nói không được?

Dương Mi vừa nói xong, nhà sản xuất cũng không nghe ai có ý kiến gì, ông ta cũng nói thẳng: “Đội trưởng của Tổ Xuất Sắc là Lăng Trường Dạ. Còn Tổ Trung Bình thì sao?”

Tổ Trung Bình đều là cấp độ F, không giống Tổ Xuất Sắc có phân chia đẳng cấp, nhưng tổ này có Vưu Mạc Hàn, hội trưởng Bán Nguyệt Đoàn, cũng là người đầu tiên trong nhóm Tổ Trung Bình được nhà sản xuất đọc tên, vậy cho nên đội trưởng của Tổ Trung Bình là Vưu Mạc Hàn.

Tổ Yếu Kém thì còn đơn giản hơn, trong nhóm này có tình nguyện viên chiếm ưu thế, và đội trưởng của bọn họ chính là hội trưởng hội sinh viên Chung Tử Thương.

Sau khi chọn được đội trưởng, cuối cùng bọn hắn cũng có thể quay về nghỉ ngơi.

Ký túc xá nằm ở tầng hầm thứ hai, đi xuống cầu thang hẹp, phía dưới còn âm u ẩm ướt hơn cả phần trên.

Các thực tập sinh Tổ Xuất Sắc ở phòng đơn, Tổ Trung Bình ở phòng đôi, Tổ Yếu Kém thì ở phòng sáu người.

Khi phân chia ký túc xá, bọn hắn lại trò chuyện trong chốc lát, Tổ Yếu Kém tổng cộng chỉ có bốn phòng, nhưng bọn họ lại có 9 người chơi nữ, 15 người chơi nam, vậy nên lại xảy ra vấn đề nam nữ ở chung.

Tổ Xuất Sắc không có vấn đề này, Tổ Trung Bình cũng không có, bọn hắn chỉ 13 người, có 7 gian phòng, có một người được ở một mình một phòng. Thạch Đan Phượng đã mời Vưu Mạc Hàn đến phòng của cô ta ở, bọn họ vốn là vợ chồng, vậy nên chuyện này hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng vẫn có người lộ ra vẻ mặt bỉ ổi.

Hai mắt Dương Mi háo hức nhìn Hạ Bạch, nhưng Hạ Bạch lại vội vàng quay đầu đi, làm bộ như mình không thấy gì.

Cuối cùng, Tổ Trung Bình để trống một phòng đôi, để ba cô gái Tổ Yếu Kém ở.

Lúc này, giữa bọn hắn vẫn còn chưa có cảm giác đối địch sâu sắc, bởi vì có người của đoàn đội mình ngoài đời thực ở các tổ khác nhau, nên bọn hắn cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau.

Chờ đến lúc bọn hắn nằm được lên giường thì đã hơn ba giờ đêm.

Thực tập sinh của Tổ Yếu Kém chẳng những phải sáu người chen chúc với nhau trong một gian phòng, mà phòng còn cực kỳ nhỏ, tựa như giường cứng trên xe lửa vậy, trong căn phòng nhỏ hẹp, hai bên trái phải là hai chiếc giường tầng, mỗi giường đều có giường tầng trên, giường tầng giữa và giường tầng dưới, kích thước giường cũng theo tiêu chuẩn của giường cứng, mà giường tầng cũng đã rỉ sét, lung lay sắp đổ, một người xoay người trở mình, hai cái giường khác cũng lắc lư theo.

Đệm chăn cũng không biết để ở nơi này bao lâu rồi, cũng không biết có bao nhiêu người dùng qua, trông vừa rẻ tiền vừa bẩn, lúc cầm lên có cảm giác nặng trĩu, lại còn có mùi nấm mốc.

Chiếc bóng đèn nhỏ trong suốt rẻ tiền, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt trên trần nhà mốc meo.

Ban công và toilet thì không cần phải nói, vì không có. Muốn đi vệ sinh thì phải xếp hàng để vào nhà vệ sinh công cộng bên ngoài.

“Đây là cái quái gì thế?!” Một thực tập sinh bực bội đá vào khung giường, làm rơi ra mấy mảnh sơn xanh.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Sáu người trong phòng đều là người bị mắng bị dọa cho sợ hãi lúc ở trên sân khấu, lại nghe thấy một loạt các quy tắc tranh tài không có lợi cho mình, cảm nhận được sự chênh lệch cấp bậc giữa các thực tập sinh với nhau, lại nhìn thấy gian phòng âm u ẩm ướt chật hẹp này, rất nhiều người đã không thể kiềm chế được bản thân mình.

“Đây chính là chỗ dành cho chuột ở mà? Mà cũng đúng, chúng ta chính là chuột! Người người kêu đánh, không giống người nữa rồi!”

Chung Tử Thương nói: “Đừng như vậy, chỉ cần chúng ta cố gắng, nhất định có thể xoay chuyển tình thế được mà.”

“Làm sao mà thay đổi tình thế được? Bọn họ có nhiều người chơi có kỹ năng như vậy, ha, dựa vào việc chúng ta khổ luyện ca hát và nhảy múa à?”

“Hội trưởng, lúc trên đường đi đến Tuyền Quảng Thị, không phải anh nói sẽ mang tất cả chúng ta về lại trường học sao?”

Chung Tử Thương không nói nên lời.

Nam sinh kia nói xong cũng hối hận, bọn họ cũng biết, kỳ thật khi bị cuốn vào trò chơi, người khó chịu nhất, chịu áp lực lớn nhất chính là Chung Tử Thương. Vốn bọn hắn đã sắp rời khỏi Tuyền Quảng Thị về trường, ai mà ngờ được cứ như vậy bị cuốn vào trò chơi như bây giờ.

Nam sinh dựa vào gần phía trên cửa lạnh giọng nói: “Nói như vậy có cảm thấy thú vị không? Là tự chúng ta quyết định đến đài truyền hình, không thể giận chó đánh mèo lên người hội trưởng được.”

Nam sinh nói chuyện nhìn Chung Tử Thương rồi nói: “Thật xin lỗi, hội trưởng Chung, vừa rồi tôi……”

“Không có việc gì.” Chung Tử Thương cười cười, dưới ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt sau cặp kính của cậu ta nhìn rất nhợt nhạt, cậu ta nói: “Mặc dù chúng ta không có khả năng siêu việt vượt qua được Tổ Xuất Sắc, nhưng những người chơi ở Tổ Trung Bình cũng đều là cấp F như chúng ta, chúng ta cố gắng một chút là có thể vượt qua, đến lúc đó chúng ta có thể ở phòng đôi rộng rãi hơn, giảm bớt số lượng đồng đội bị loại.”

“Nhưng mà, ở Tổ Trung Bình cũng có mấy người chơi có kỹ năng.” Nam sinh kia vẫn không có chút tự tin nào.

Chung Tử Thương nói: “Bọn hắn có kỹ năng nhưng vẫn bị điểm F, Lăng đội trưởng không dùng kỹ năng nhưng cũng đạt được điểm C, đây không phải là một cuộc thi thuần túy so kỹ năng, chỉ cần chúng ta dụng tâm nghĩ đến tiết mục hay thì có thể đạt được thành tích tốt. Phải biết là, nếu đạt điểm C thì vòng thứ hai một mình solo cũng sẽ không bị đào thải.”

Cậu ta an ủi mấy nam sinh trong phòng.

Phòng bọn họ đều là tình nguyện viên của trường đại học y Hòa Bình. Hạ Bạch nằm ở trên giường tầng đối diện cửa, cậu không nói tiếng nào, ôm lấy gia phả trong lòng nghe bọn họ nói chuyện.

Chung Tử Thương: “Không nên nghĩ quá nhiều, nếu như còn tinh lực thì nghĩ xem lúc solo muốn biểu diễn cái gì, ngày mai có thể nghe ý kiến của mọi người, xem có thể tối ưu hóa nó hay không.”

Thấy mọi người đã ổn định lại, Chung Tử Thương cũng lên giường đi ngủ, vừa leo lên giường vừa vỗ nhẹ vào cổ chân Hạ Bạch, nói: “Đàn em Hạ Bạch, buổi biểu diễn hôm nay rất có ý nghĩa.”

Hạ Bạch “Ừm” một tiếng, biết cậu ta là sợ mình bị nhiều khán giả mắng như vậy sẽ chán nản, vậy nên cậu đã nói: “Tôi cũng nghĩ vậy, cảm ơn tiền bối.”

Chung Tử Thương là người cuối cùng nằm lên giường, ký túc xá bọn hắn đã yên tĩnh trở lại. Mọi người đều lặng lẽ hoặc buồn bã nghĩ về ngày mai mình sẽ như thế nào.

Ký túc xá của Tổ Trung Bình và ký túc xá của Tổ Yếu Kém đều giống nhau, đều bị áp lực ép tới mờ mịt vô vọng.

Trong ký túc xá thứ tư của Tổ Xuất Sắc, Liêu Mạn Ny bò lên chiếc giường rộng rãi và mềm mại của gã đầu trọc như một con rắn, kiều mị ghé vào lỗ tai gã ta thổi một hơi, “Cường ca, nhớ em không?”

Gã đầu trọc xoay người một cái đặt cô ta ở dưới thân, vội vàng nói: “Lúc em ở trên sân khấu khiêu vũ đã bắt đầu nhớ rồi, mau tới giảm đau cho ca ca đi.”

Trong ký túc xá thứ ba của Tổ Xuất Sắc, Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng đều đã tắm rửa sạch sẽ, Vưu Mạc Hàn đã chuẩn bị chăn nệm dưới sàn nhà bên cạnh giường, hắn ta nằm dưới đất, trước khi ngủ còn ngẩng đầu lên nở nụ cười, nói với Thạch Đan Phượng: “A Phượng, ngủ ngon.”

Thạch Đan Phượng cũng mỉm cười với hắn ta, có lẽ là người gầy thường trông có vẻ già, trên khuôn mặt gầy gò của cô ta khi cười có những đường nét rất rõ ràng, nhưng những đường nét đó lại mang đến cho cô ta cảm giác dịu dàng theo năm tháng, cô ta nói: “Ngủ ngon.”

Nói xong, cô ta đưa tay xuống, Vưu Mạc Hàn cũng đưa tay lên, hai người nắm tay nhau rất thân mật, mười ngón đan vào nhau, nhưng không có bất kỳ tình sắc gì.

“Chúng ta sẽ ra ngoài, đúng không?”

“Đúng vậy, chúng ta sẽ ra ngoài tiếp tục tìm Nguyệt Nguyệt.”

Trong ký túc xá thứ hai của Tổ Xuất Sắc, Lăng Trường Dạ đã ngủ say.

 Trong căn phòng đầu tiên của Tổ Xuất Sắc, Dương Mi vẫn còn đang xoắn xuýt, không biết mình phải nói làm sao thì Hạ Bạch mới đến ở cùng phòng với mình.

Đêm nay, có những cảm xúc khác nhau trong những căn phòng khác nhau, giống như những cuộc đời khác nhau vậy.

“Leng keng leng keng…… “

Hạ Bạch có cảm giác như mình ngủ chưa được bao lâu đã bị tiếng chuông đánh thức.

Cậu mơ mơ màng màng nghe được có người mắng một câu thô tục, “Bà nó chứ, mới có 5 giờ!”

Năm giờ sáng, tiếng chuông reo đánh thức bọn họ dậy chuẩn bị cho bài kiểm tra cá nhân tuần đầu tiên.

Các thực tập sinh ngoài miệng thì hùng hùng hổ hổ, nhưng không có một ai dám nằm ỳ trên giường, bọn họ cũng biết bài kiểm tra cá nhân là việc có liên quan đến sinh tử, không ai dám lười biếng, trên thực tế, trong bọn họ còn có người đặt báo thức vào lúc năm giờ.

Phòng của những thực tập sinh xuất sắc nằm gần cầu thang nhất, lúc Hạ Bạch đi tới đó, vừa lúc nhìn thấy Lăng Trường Dạ và Dương Mi đi ra từ phòng riêng.

“Chào buổi sáng.” Lăng Trường Dạ nói: “Ngày hôm qua cậu biểu diễn rất tốt.”

Hạ Bạch: “……”

Lăng Trường Dạ nhìn khuôn mặt vẫn còn đang ngây ngốc của cậu, nói: ” Tôi nói thật mà. Không phải cậu cũng đang thăm dò à? Thậm chí cậu còn thăm dò được.”

Hạ Bạch ngước mắt lên, mắt hạnh tròn vo sáng lên, tập trung nhìn anh, “Anh biết hả?”

Lăng Trường Dạ: “Khi cậu biểu diễn, có rất nhiều người xem bảo cậu dừng tay, tôi thậm chí còn nhìn thấy một dòng chữ【 Phí của trời 】.”

Hạ Bạch lại nhìn anh thêm mấy giây, nhưng cũng không nói gì.

Dương Mi không hiểu ra sao, “Hai người đang nói cái gì vậy, thăm dò cái gì?”

Sao hắn cứ có cảm giác mình không cùng kênh với bọn họ vậy?

Lăng Trường Dạ nói: “Các quỷ hồn cũng muốn có một ngôi nhà.”

Anh nói đúng. Ngày hôm qua mục đích Hạ Bạch biểu diễn có phổ cập khoa học, cũng có thử thăm dò. Có rất nhiều truyền thuyết dân gian nói về những việc tương tự như ma ám, có một loại là ma quỷ sẽ xua đuổi hoặc tiêu diệt linh hồn con người, sau đó cướp đi thân thể của người đó, thay thế người đó sống ở nhân gian.

Ông nội của cậu đã từng nói với cậu rằng, bên trong cản thi cũng có cùng loại như vậy, lúc nào Cản Thi Nhân cũng phải chú ý, không để cho Hỉ Thần của mình bị cô hồn dã quỷ chiếm.

Rất nhiều Quỷ Hồn thèm muốn một thi thể hoàn chỉnh, Lăng Trường Dạ đã dùng một thuyết pháp rất hình tượng, những Quỷ Hồn đã lang thang trong hình dạng hồn phách thật lâu, bọn chúng rất muốn một ngôi nhà, muốn dùng thực thể để trải nghiệm cuộc sống mà chúng đã đánh mất từ ​​lâu.

Thi thể đó đối với bọn chúng chẳng khác nào như một ngôi nhà của con người, có thể là còn muốn tăng thêm một chiếc xe và một chút tình cảm. Có thể nói đó là khát vọng sâu kín nhất của bọn chúng.

Nếu đúng như vậy, xuất phát từ mong muốn này, hiệu suất của chương trình chắc chắn sẽ không thua kém gì chương trình giải trí thông thường cho khán giả.

Dương Mi vẫn chưa hiểu, “Có ý gì? Sắp tới chúng ta sẽ diễn trò nhà ma à? Nhưng trong trò chơi, tôi chỉ được chọn một thẻ thân phận thôi, đội trưởng phục chế một cái nữa cũng chỉ có hai thân phận quỷ thôi.”

Lăng Trường Dạ: “Dựa theo IQ của cậu, vấn đề này quả thực là làm khó cho cậu rồi, thôi, cái gì khó quá mình bỏ qua đi.”

“……”

Trước cửa phòng tập ở tầng hầm số 1 có bảng số phòng, đưa chia thành [Tổ Xuất Sắc ], [ Tổ Trung Bình ] và [ Tổ Yếu Kém ], phòng còn lại là phòng tập chung.

【 Mời các vị thực tập sinh đến trường quay để họp buổi sáng. 】

Trường quay cũng đã thay đổi diện mạo, chỗ ngồi rực rỡ hẳn lên, nhưng chỉ có hai mươi chỗ ngồi. Hàng ghế đầu tiên có bảy chiếc ghế sofa đơn màu đỏ, hàng thứ hai có mười ba chiếc ghế màu tím. Tất nhiên, hàng thứ nhất là để cho thực tập sinh xuất sắc ngồi, hàng thứ hai là cho thực tập sinh trung bình ngồi, còn các thực tập sinh yếu kém thì chỉ có thể đứng nghe.

Chương trình này thực sự lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ về khoảng cách địa vị giữa các thực tập sinh.

Trên sân khấu đã có ba giám khảo ngồi chờ sẵn.

“Mời các vị thực tập sinh ngồi xuống.” Nhà sản xuất nói.

Khi thấy thực tập sinh xuất sắc và thực tập sinh trung bình ngồi xuống, mà thực tập sinh yếu kém chỉ có thể đứng, thật khó để không cảm thấy khoảng cách trong lòng, nhất là sau khi ngủ một đêm trên chiếc giường sắt vừa cứng lại vừa ẩm ướt.

Có lẽ những thực tập sinh trung bình khi cố gắng ngồi chen chúc nhau trên ghế, nhìn thấy những thực tập sinh xuất sắc ngồi trên ghế sofa mềm mại và thoải mái trước mặt, trong lòng cũng sẽ có cảm giác chênh lệch.

Mới ngày thứ hai mà bọn hắn đã có cảm giác bất bình và chênh lệch.

Nhà sản xuất nói: “Hôm nay là thứ hai, chúng ta nói đến nhiệm vụ tuần này một chút. Tất nhiên là tối qua tôi đã nói sơ qua rồi, chủ nhật tuần này chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra biểu diễn solo.”

“Cũng giống như sân khấu biểu diễn lần đầu tiên, kiểm tra biểu diễn solo lần này cũng sẽ triển khai thông qua phát sóng trực tiếp. Đây được coi là buổi biểu diễn tranh tài đầu tiên, lượng khán giả sẽ đông hơn, việc chấm điểm của chúng tôi cũng sẽ nghiêm ngặt và tiêu chuẩn hơn. Bây giờ tôi sẽ công bố tiêu chuẩn cho điểm một chút.”

“Ban giám khảo và khán giả sẽ đánh giá ngoại hình và tài năng trên sân khấu của từng thực tập sinh. Ngoại hình chiếm 60% số điểm, còn tài năng chiếm 40%. Đồng thời, điểm của khán giả chiếm 90% tổng điểm cuối cùng, và điểm của ban giám khảo chỉ chiếm 10%”.

Các người chơi rất ngạc nhiên khi biết ngoại hình của lần trình diễn này cao hơn tài năng đến 20%, có người vui vẻ không thôi, nhưng cũng có người sầu.

Lão sư hình thể dường như nhìn ra được tâm tư của bọn hắn, giọng nói bén nhọn của cô ta vang lên: “Sao thế? Điều này không phải rất thực tế à?”

Quả thật rất thực tế. Thực tế rất mỉa mai.

Thậm chí cô ta còn cười lớn, “Có một vài thực tập sinh đừng vui mừng quá sớm, trong mấy người cũng chả được mấy ai có dáng dấp đạt tiêu chuẩn. Tôi ở trong văn phòng ngay dưới tầng hầm số 3, nếu các bạn có thắc mắc gì về thẩm mỹ, có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào.”

“Ngoài ra, tôi muốn nhắc nhở các bạn, tốt nhất là phải thời thời khắc khắc luyện tập để quản lý ngoại hình của mình, đừng có giật mình hoảng hốt như vậy, đó là một khía cạnh rất quan trọng của ngoại hình, khán giả không thích nhìn thấy vẻ mặt như trái khổ qua thế, học hỏi đàn chị ưu tú của các bạn một chút đi.”

Đám thực tập sinh lập tức nhìn về phía lão sư chỉ đạo tài nghệ, bọn họ vừa được thông báo, tài nghệ cô ta phụ trách chỉ chiếm 40% số điểm, nhưng cô ta vẫn duy trì nụ cười vui vẻ và chuẩn mực trên môi, như thể cô ta không có cảm xúc gì vậy, nhìn cô ta quỷ dị đến mức khiến cho người ta có cảm giác lạnh thấu tâm can.

Nhiều người trong số họ vô thức mở miệng cười giống như đêm qua.

Lão sư chỉ đạo tài nghệ nói: ” Tôi cũng ở trong văn phòng ở tầng hầm số ba, nếu có thắc mắc gì về tài năng trong cuộc thi thì có thể đến hỏi tôi.”

“Đúng thế.” Nhà sản xuất nói: “Tuần này các bạn sẽ tự do luyện tập ở phòng tập tương ứng, ban giám khảo sẽ không giao nhiệm vụ gì cho các bạn, chỉ ở phía dưới văn phòng chờ các bạn đến hỏi vấn đề mình vướng mắc, khi các bạn có thắc mắc hoặc khó khăn gì thì họ sẽ giúp đỡ các bạn.”

“Như vậy, tất cả mọi người đi luyện tập đi, tôi rất chờ mong màn trình diễn của các bạn vào cuối tuần này. Hãy nhớ rằng, những người có điểm F lần này sẽ bị loại. Các bạn nhất định phải có đột phá trong đợt biểu diễn lần này.”

Các thực tập sinh về phòng tập riêng của mình luyện tập đi.

Lần này solo áp lực quá lớn, dựa theo bình chọn lần trước, có 37 người sẽ bị đào thải, có thể đợt bình chọn cấp bậc lần này sẽ càng nghiêm ngặt hơn, dù có cố gắng hết sức cũng không thể đạt được.

Trong phòng luyện tập của Tổ Yếu Kém, cả đám người thảo luận tới thảo luận lui, nhưng lại không tìm ra được ý tưởng nào hay, bầu không khí càng ngày càng khẩn trương.

Chung Tử Thương thấy Hạ Bạch vẫn luôn im lặng không nói chuyện, không biết là đang suy nghĩ cái gì, cậu ta biết Hạ Bạch là người chơi đã tiến vào trò chơi, cũng không ngốc nghếch như vẻ bề ngoài, liền hỏi cậu: “Hạ Bạch, cậu đang suy nghĩ gì đó?”

Hạ Bạch: “Tôi đang nghĩ, đến tột cùng thì tiết mục này định biến chúng ta thành cái dạng gì, chúng ta nhất định phải trở thành người như lão sư tài nghệ mới có thể thông quan được à?”

Bọn hắn giật mình hiểu ra, bên cạnh bọn họ đã có một phương hướng chính xác cuối cùng, một ví dụ thành công —— một thực tập sinh ưu tú đã ra mắt là lão sư chỉ đạo tài nghệ.

Nhớ lại bộ dáng của cô ta, Hạ Bạch lẩm bẩm: ” Lúc đầu cô ta là như thế này à? Cô ta đã trải qua những gì? Rốt cuộc cô ta đã biểu diễn những gì trên sân khấu khi trở thành quán quân?”

 

Hết chương 44.

 

Chương 44: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 4)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên