Chương 44: Người Đàn Ông Cặn Bã Không Xứng

Chương 44: Người Đàn Ông Cặn Bã Không Xứng

 

Bị một luồng sức mạnh vô hình đáng sợ bao phủ, Trương Yến không kìm được mà run lên vì kinh hãi. Hắn ta hoảng loạn nhìn luồng gió âm u bỗng dưng nổi lên trong phòng ký túc, tay hắn ta theo bản năng ôm chặt túi quà trước ngực như thể đang phòng thủ.

 

Hành động ghì chặt túi quà của Trương Yến lại càng khiến cho Dương Tuyền tức giận nhiều hơn. Cô vung tay một cái, chiếc máy tính xách tay được gói ghém trong túi quà tinh xảo liền bay vọt ra ngoài, rồi nện mạnh xuống đất.

 

Thế giới quan kiên cố của hắn ta suốt hơn hai mươi năm, cùng với cú ném ấy, trong khoảnh khắc này cũng vỡ tan tành y như chiếc máy tính trong hộp.

 

Trương Yến mềm nhũn cả chân, quỳ sụp xuống đất. Hắn ta gào lên kinh hoàng, giờ phút này ngoài việc la hét ra thì hắn ta không thể làm gì được nữa vì quá sợ hãi, hắn ta sợ đến độ không thể thốt ra nổi một từ trọn vẹn.

 

Hắn ta ước gì có ai đó nghe thấy tiếng của mình rồi đẩy cửa vào cứu hắn ta. Hắn ta ước gì bạn cùng phòng của mình có thể quay về. Hóa ra trên đời này thật sự có ma, hóa ra sau khi chết người ta thật sự sẽ biến thành ma!

 

Thế nhưng, chẳng có ai cả. Căn phòng ký túc này tựa như đã bị tách biệt hoàn toàn với thế giới, tiếng đập phá ầm ĩ bên trong mà bên ngoài lại chẳng hề nghe thấy gì. Thậm chí hắn ta còn nghe được cả tiếng bước chân của người bên ngoài đi ngang qua ngay sau cánh cửa.

 

Trương Yến không muốn chết. Bản năng sinh tồn khiến hắn ta dù sợ đến sắp tè ra quần cũng phải gắng gượng gượng bò dậy, một lần nữa lao về phía cửa.

 

Đúng lúc này, cánh cửa tủ đang đóng bỗng bị một luồng sức mạnh nào đó giật tung ra, rầm một tiếng, dọa cho Trương Yến sợ đến mức chỉ biết ôm đầu quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc cầu xin: “Xin lỗi, xin lỗi, Dương Tuyền, cô đừng tới tìm tôi, không phải tôi hại chết cô mà, cô đừng qua đây, a a a!!”

 

Đáp lại lời van xin của hắn ta là một đống quần áo, túi xách trong tủ ào ào đổ ập xuống. Gió trong phòng ngày một lớn, cuốn tung những bộ quần áo ấy lên, tiếng vải bị xé toạc vang lên không ngừng, những bộ quần áo mấy nghìn tệ, những chiếc túi mấy chục nghìn tệ, cứ thế tan nát thành năm bảy mảnh ngay trước mắt hắn ta.

 

Ngọn đèn trên trần nhà cuối cùng cũng không chịu nổi ảnh hưởng của quỷ khí mà phụt tắt. Dù là ban ngày, dù căn phòng này có hướng đón nắng rất tốt, nhưng hôm nay trong phòng lại âm u đến lạ, âm u đến mức dường như ngay cả ánh sáng tự nhiên bên ngoài cũng không dám chiếu vào.

 

Nhìn dáng vẻ thảm hại của người mình yêu, người mà trước đây luôn cao ngạo trước mặt cô, những hận thù trong lòng Dương Tuyền như xoắn lại. Vì một kẻ như vậy, chính vì một kẻ như vậy mà cô như phát rồ, trở nên méo mó, cuối cùng còn mất mạng.

 

Vậy mà, người cô yêu sâu đậm đến thế sau khi cô chết lại đối xử với cô như vậy. Giây phút này, bỗng một ý nghĩ mãnh liệt tràn vào trong tâm trí cô.

 

Dẫn hắn ta đi đi. Mình yêu hắn ta đến thế mà, không thể để hắn ta ở lại được. Phải dẫn hắn ta đi, dẫn hắn ta đi cùng.

 

Trương Yến đang quỳ trên mặt đất, chỉ cảm thấy cổ mình lạnh toát, ngay sau đó, cảm giác ngạt thở chết người ập đến. Rõ ràng trên cổ không có gì, nhưng lại giống như có một đôi tay đang siết chặt lấy hắn ta.

 

Trương Yến ngã vật ra giữa đống vải rách và túi xách hỏng, hai tay bấu chặt lấy cổ mình, hai chân thì vùng vẫy đạp loạn xạ trên đất, nhưng không khí vẫn ngày một loãng đi.

 

Lượng dưỡng khí dự trữ trong phổi dần bị rút cạn. Nước tiểu từ đáy quần hắn ta rỉ ra. Trương Yến nằm trên đất, vì cố gắng giành giật lấy một chút không khí mà cả người co giật đến vặn vẹo méo mó.

 

Thế nhưng, lực siết trên cổ ngày càng mạnh hơn. Mắt hắn ta sung huyết đến độ tơ máu cũng nổi lên, tròng trắng dần lật ngược, đôi chân đang đạp loạn cũng từ từ yếu đi.

 

Nhiều người nói rằng trước khi chết, người ta sẽ trải qua một đoạn hồi tưởng, nhìn lại cả cuộc đời mình. Nhưng Trương Yến thì không. Trong đầu hắn ta chỉ là một khoảng không trống rỗng, bộ não thiếu oxy khiến hắn ta không thể suy nghĩ được gì, nhưng hắn ta biết mình sắp chết rồi. Sẽ không có ai đến cứu hắn ta, thậm chí còn không có ai biết hắn ta bị ai giết chết, vì kẻ giết hắn ta chính là người bạn gái đã qua đời hơn một tháng trước.

 

Ngay lúc đó, bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng chuông cực kỳ trong trẻo.

 

Dương Tuyền thoáng sững sờ, quỷ khí quanh thân bỗng tan đi. Không có sự chống đỡ của quỷ khí, đột nhiên cô không thể chạm vào Trương Yến được nữa.

 

Chưa kịp để Dương Tuyền cảm thấy không cam lòng, cả người cô đã bị một luồng sức mạnh kéo đi, không thể kiểm soát được mà bay ra ngoài cửa sổ.

 

Nữ quỷ lúc nãy đi cùng cô đang lơ lửng bên cạnh một thiếu niên. Thiếu niên đó một tay cầm chiếc chuông vàng nhẹ lắc.

 

Dương Tuyền muốn bỏ chạy, nhưng cuối cùng không còn một chút sức lực phản kháng nào, bị thu vào trong chiếc chuông.

 

Lúc này Tạ Phán Nhi mới thở phào một hơi: “Hú hồn, làm tôi sợ chết khiếp. Tự dưng cô ấy lại mất kiểm soát. Vậy nên hồn ma sau khi chết thật sự dễ mất kiểm soát đến vậy sao?”

 

Quý Nam Tinh quấn lại từng vòng niệm châu lên cổ tay: “Chẳng phải chính cô cũng từng mất kiểm soát rồi sao.”

 

Tạ Phán Nhi: “Thì tôi cứ nghĩ mình là trường hợp đặc biệt chứ, dù sao trong lòng tôi cũng có quá nhiều hận thù và không cam lòng mà.”

 

Quý Nam Tinh: “Đều như nhau cả thôi. Nếu trong lòng không có cảm xúc mãnh liệt và chấp niệm, thì đã không còn quyến luyến ở dương gian rồi.”

 

Bên này xe cứu thương vừa rời khỏi khu ký túc xá nữ, thì bên kia lại có một chiếc khác chạy tới khu ký túc xá nam để đưa người đi.

 

Bạn cùng phòng của Trương Yến vừa hay trở về. Vừa mở cửa, anh ta liền nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn khắp sàn và Trương Yến đang nằm sõng soài trên đất, thậm chí còn thấy hắn ta tè ra quần. Anh ta tưởng bạn mình bị bệnh gì đó, ví dụ như động kinh chẳng hạn, vậy nên vô cùng sợ hãi, vội vàng gọi xe cứu thương.

 

Lúc Quý Nam Tinh đưa hai nữ quỷ về đến nhà, Trần Chỉ đã chuyển cho cậu hai nghìn tệ. Đây là số tiền đã thỏa thuận từ trước. Cô ấy nói Ưng Du Du đã tỉnh lại, vì còn nhớ chuyện mấy ngày qua nên bị dọa không nhẹ, nhưng cũng biết là có thiên sư giúp đỡ, nên vừa tỉnh lại đã chuyển tiền cảm ơn.

 

Quý Nam Tinh nhận tiền, rồi tiện tay quyên góp đi luôn, sau đó nhìn về phía Dương Tuyền đang ngồi trong góc với vẻ mặt thờ ơ, tê dại.

 

Có tiểu thiên sư ở đây, Tạ Phán Nhi cũng không còn sợ nữa, thậm chí còn có thể ngồi xổm bên cạnh nói chuyện với Dương Tuyền: “Người chết không thể sống lại, cô mà giết người thì cũng phải trả giá đắt lắm đấy. Cái giá đó không đáng đâu, đừng làm chuyện dại dột.”

 

Quý Nam Tinh bưng tách trà ngồi bên cạnh, khẽ bật cười một tiếng. Bản thân mình là quỷ mà cũng biết khuyên nhủ quỷ khác rồi đấy.

 

Tạ Phán Nhi quay đầu hỏi Quý Nam Tinh: “Cái gã kia chắc không chết đâu nhỉ? Vậy có phải chỉ cần đưa cô ấy đi siêu độ là được rồi không?”

 

Quý Nam Tinh: “Ừ.”

 

Tạ Phán Nhi nhìn Dương Tuyền thở dài: “Cô cũng đừng đau lòng nữa, vì một tên cặn bã như vậy, không đáng đâu.”

 

Nghe thấy lời này, Dương Tuyền khẽ động đậy. Đầu tiên là có chút mờ mịt, rồi đột nhiên cảm thấy hối hận vô cùng: “Nhưng tôi đã chết rồi.”

 

Vì một người không đáng mà chôn vùi cả một đời tươi đẹp của mình. Rõ ràng cô đã có thể sống rất tốt, chỉ cần nghĩ thoáng hơn một chút. Thế nhưng có rất nhiều chuyện, phải đến sau khi chết mới nhận ra, thì ra lúc đó mình đã cố chấp đâm đầu vào ngõ cụt như thế nào. Khi còn sống thì thấy đó là chuyện tày trời, chết rồi mới thấy, hóa ra cũng chỉ có vậy mà thôi.

 

Quý Nam Tinh: “Cô còn chuyện gì muốn làm không? Nếu không, tôi sẽ đưa cô đến Cục Quản lý.”

 

Sợ Dương Tuyền không biết Cục Quản lý là nơi nào, Tạ Phán Nhi còn tốt bụng giải thích: “Cục Quản lý là nơi chuyên sắp xếp cho các âm hồn, vì Quỷ Môn không phải lúc nào cũng mở. Nhưng lần mở Quỷ Môn tiếp theo cũng không còn lâu nữa đâu, đến lúc đó là có thể đi siêu độ để đầu thai rồi.”

 

Dương Tuyền nhìn Quý Nam Tinh: “Tôi muốn đi xem hắn ta.”

 

Quý Nam Tinh chưa kịp mở lời, Tạ Phán Nhi đã đột nhiên cao giọng: “Cô còn muốn đi tìm hắn ta làm gì nữa? Là không buông được hay vẫn muốn giết chết hắn ta? Cô đừng có nhất thời xúc động mà làm chuyện ngốc nghếch đấy, cô mà giết người thật là phải gánh tội nghiệt đó.”

 

Dương Tuyền lắc đầu: “Không thấy được kết cục của hắn ta, tôi không cam lòng.”

 

Ít nhất thì, nếu thấy hắn ta sống không tốt, cô cũng coi như hả giận phần nào.

 

Chỉ cần nguyện vọng của vong hồn không quá đáng, Quý Nam Tinh thường sẽ đáp ứng. Cậu buộc một sợi dây vào tay Dương Tuyền rồi định dẫn cô ra ngoài. Dù sao trời cũng đã tối, quỷ khí của cô vừa rồi cũng bị Kim Linh làm tiêu tán không ít, không cần phải thu vào chuông nữa.

 

Họ ra ngoài, đương nhiên Tạ Phán Nhi cũng phải đi theo. Đây là cô gái mà cô đã khuyên nhủ được, dĩ nhiên cô phải đi cùng. Nhưng thấy Quý Nam Tinh cứ thế đi thẳng ra cửa, cô có chút tò mò: “Cậu biết người đàn ông đó ở bệnh viện nào à?”

 

Thành phố Ngọc Lan có biết bao nhiêu bệnh viện, gần trường đại học đó cũng không ít.

 

Quý Nam Tinh: “Trên diễn đàn có.”

 

Tạ Phán Nhi: “Diễn đàn? Là diễn đàn của trường à? Sao trên diễn đàn cái gì cũng có thế? Nhưng cậu đâu phải sinh viên, làm sao vào được diễn đàn?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn Tạ Phán Nhi: “Nếu tính tò mò của cô cứ nặng như vậy, tôi không ngại nhốt cô lại cho yên tĩnh đâu.”

 

Tạ Phán Nhi vội làm động tác kéo khóa miệng. Cô chỉ là trời sinh có chút tò mò thôi mà, cái này không cho hỏi, cái kia cũng không cho hỏi, thật là làm khó quỷ quá đi.

 

Dương Tuyền đi bên cạnh Quý Nam Tinh thì không được thoải mái như tiểu nữ quỷ này. Cô vốn mới chết không lâu, đối với việc mình biến thành quỷ còn lâu mới quen được như Tạ Phán Nhi.

 

Bây giờ lại gặp phải chuyện bạn trai phản bội. Nếu như đã từng yêu thì ít nhiều gì cô cũng còn có thể tự an ủi mình, nhưng nhìn biểu hiện của Trương Yến sau khi cô chết thì biết hắn ta căn bản chưa từng yêu cô, ở bên cô chẳng qua là vì lợi ích mà thôi.

 

Bị đả kích nặng nề, cô làm sao có thể thoải mái cho được.

 

Một người hai quỷ đến bệnh viện. Quý Nam Tinh tiện tay rút một luồng quỷ khí từ trên người Dương Tuyền. Vì Dương Tuyền và Trương Yến vẫn còn chút ràng buộc, nên có thể thông qua cô để tìm ra vị trí chính xác của hắn ta.

 

Nếu không thì bệnh viện lớn như vậy, phòng bệnh nhiều như thế, quả thật không dễ tìm.

 

Rất nhanh, Quý Nam Tinh đã tìm thấy Trương Yến ở khu nội trú. Trương Yến cũng đã tỉnh lại, chỉ là, khí quản bị tổn thương nặng, vết bầm trên cổ rất nghiêm trọng. Cộng thêm việc hắn ta cứ khàn giọng níu lấy người khác nói có ma, có ma muốn giết hắn ta, nên bác sĩ ở phòng bệnh đang trao đổi với gia đình Trương Yến về việc làm thêm vài xét nghiệm nữa, nếu tinh thần bị kích động, phải xem xét tình hình để chuyển sang khoa tâm thần.

 

Quý Nam Tinh đứng ngoài phòng bệnh, nhìn Trương Yến bên trong đang co rúm trên đầu giường, tay hắn ta nắm chặt lấy tay mẹ mình, trông bộ dạng như bị đả kích nặng lắm, thần trí không bình thường, cậu bèn quay đầu nhìn Dương Tuyền.

 

Nào ngờ Dương Tuyền khi thấy Trương Yến như vậy lại bật cười: “Hóa ra một người đàn ông không chịu nổi sóng gió lại trông thế này. Trước đây mình đúng là mù mắt mà.”

 

Bị dọa một cái đã sợ đến mức tinh thần thất thường. Nói thật, cô đúng là có chút vui sướng khi trả được thù, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác bi ai. Đây là người cô đã từng yêu, là người mà cô đã từng cố gắng đến thế để có thể đứng bên cạnh.

 

Tạ Phán Nhi đứng bên cạnh Dương Tuyền, cùng nhìn vào người trong phòng bệnh: “Kiếp sau đừng ngốc như vậy nữa.”

 

Nhìn người bị kích động đến bất thường bên trong, Dương Tuyền khẽ ngẩng đầu: “Nếu có kiếp sau, tôi không muốn làm người nữa.”

 

Tạ Phán Nhi cười một tiếng: “Nếu có thể chọn, tôi cũng không muốn làm người.”

 

Dương Tuyền nhìn cô, rõ ràng cũng là một nữ quỷ, nhưng lại mang dáng vẻ thanh xuân tươi sáng, không khỏi đưa tay sờ lên mặt mình, thứ chạm vào chỉ là xương cốt cồm cộm, trong mắt ánh lên vài phần ngưỡng mộ: “Cô thật xinh đẹp.”

 

Tạ Phán Nhi vừa định nói cô cũng xinh đẹp, nhưng cả người Dương Tuyền quả thật là gầy đến mức không đẹp nổi nữa, giống như một bộ xương khô bọc da vậy.

 

Dương Tuyền cũng không cần đối phương đáp lại lời khen. Cô chỉ như đột nhiên thông suốt mà cảm thán: “Chỉ có loài người mới sống trong lớp da vô dụng này, vì nó mà lo âu, vì nó mà giày vò, vì nó mà bất chấp tất cả. Nếu tôi có thể nghĩ thông suốt sớm hơn thì đã không rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay.”

 

Nói là cô vì Trương Yến, chi bằng nói là vì chính bản thân cô, vì một bản thân sống trong mắt người khác.

 

Từ nhỏ cô đã là một cô bé mũm mĩm, không xinh nhưng cũng không xấu, thế nên luôn bị gạt ra bên lề, bị gia đình gạt ra, bị bạn bè gạt ra, bị thầy cô gạt ra. Bất kể ở thời kỳ nào, cô cũng mãi là một người bình thường nhất trong đám đông.

 

Sau này, cô dùng lớp trang điểm dày cộp, dùng những bộ trang phục vượt ngoài khuôn khổ để bao bọc lấy mình. Chính Trương Yến là người đầu tiên nói rằng dáng vẻ sau khi tẩy trang của cô rất đáng yêu.

 

Ai mà ngờ được, người từng đứng trong ánh sáng mỉm cười với cô ngày đó lại biến thành bộ dạng như hôm nay. Còn cô, một người từng mũm mĩm, lại gầy gò đến chết.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Giảm cân đau khổ lắm. Mới đầu đói đến không chịu nổi, nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn, buổi tối càng đói hơn, đói đến cồn cào ruột gan. Nhưng mấy ngày đầu giảm rất nhanh, rồi hắn ta sẽ ôm tôi trên sofa, vòng tay qua eo tôi và nói rằng, tôi gầy đi trông thật đẹp.”

 

“Câu nói đó như một lời nguyền. Để đạt được cái gọi là gầy mà hắn ta nói, tôi đã nhịn đói không ăn. Khi không thể chịu nổi nữa thì ăn ngấu nghiến, rồi lại sinh ra cảm giác tội lỗi đến tột cùng, thế là điên cuồng móc họng. Nhưng khi tôi ngày càng gầy đi, những bộ quần áo trước đây không mặc vừa giờ đã mặc được, đi trên đường có thể thấy ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, ngay cả Trương Yến cũng nói người khác khen bạn gái hắn ta có dáng người đẹp, tôi như bị ma ám, cứ thế kìm nén cơn thèm ăn, cho đến sau này tôi muốn ăn cũng không ăn nổi nữa.”

 

“Chết đói thật sự đau đớn lắm, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị dày vò. Để chứng minh bản thân, tôi mua quần áo size nhỏ nhất, theo đuổi việc giảm cân một cách bệnh hoạn. Tôi cũng biết sau này mình gầy đến khó coi, khó coi đến mức hắn ta không còn ôm tôi nữa, ánh mắt nhìn tôi cũng mang theo vẻ chán ghét. Nhưng tôi không kiểm soát được, tôi thật sự không kiểm soát được.”

 

“Ngày tôi chết, vốn dĩ tôi muốn mặc chiếc váy mới mua cho hắn ta xem. Tôi đã trang điểm xong, tôi ở trong căn nhà thuê đợi hắn ta về. Hắn ta về rồi, nhưng lại chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái. Tôi đau lắm, trong lòng đau, trên người cũng đau. Tôi đã nôn ra rất nhiều máu, không kìm được, máu loang lổ trên váy. Chiếc váy đẹp như thế cũng bị tôi làm bẩn mất rồi.”

 

Tạ Phán Nhi vỗ vai cô an ủi: “Tất cả đã qua rồi.”

 

Tất cả đều đã qua. Người chết như đèn tắt. Ai mà ngờ được Trương Yến lại có thể lột cả quần áo trên người người chết, giặt sạch rồi đem bán lại. Thích một người như vậy cũng chỉ có thể nói là gặp phải người không ra gì.

 

Dương Tuyền quay đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Cậu có thể giúp tôi xin lỗi cô gái đó được không? Tôi không cố ý muốn nhập vào người cô ấy, tôi chỉ muốn thử một lần, ăn một bữa cơm như một người bình thường.”

 

Thế nhưng cô đã không làm được. Ý niệm bệnh hoạn vẫn luôn ảnh hưởng đến cô, cảm giác tội lỗi khi ăn thêm một miếng đã khắc sâu vào linh hồn, suýt chút nữa đã hại thêm một người vô tội.

 

Quý Nam Tinh: “Tôi sẽ chuyển lời giúp cô.”

 

Dương Tuyền cúi đầu chào cậu: “Cảm ơn cậu.”

 

Cảm ơn Tạ Phán Nhi đã khuyên cô, cảm ơn Quý Nam Tinh đã ngăn cản cô, nếu không cô không chỉ hại chết chính mình, mà còn kéo theo hai mạng người nữa.

 

Quý Nam Tinh: “Nếu không còn tâm nguyện nào khác, tôi sẽ đưa cô đến Cục Quản lý.”

 

Nhà cậu không phải là nơi thu dưỡng âm hồn, không phải lệ quỷ nào cũng nhận.

 

Dương Tuyền lắc đầu: “Không còn nữa, đi thôi.” Mặc dù cô không biết đến Cục Quản lý sẽ thế nào, cũng không biết Quỷ Môn hay siêu độ là gì, nhưng giờ đây cô quả thật không còn nhiều lưu luyến với thế gian này nữa.

 

Bất kể là sau này Trương Yến sẽ ra sao, ít nhất thì bây giờ hắn ta đã phải nhận quả báo.

 

Tạ Phán Nhi nói nhỏ: “Vậy còn gia đình của cô?”

 

Dương Tuyền lắc đầu: “Không gặp đâu.” Một gia đình ly hôn rồi lại tái hôn, cô đã sớm không còn người nhà nữa rồi.

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, rồi quay người dẫn hai nữ quỷ ra ngoài. Đi được nửa đường, cậu nghe có người gọi mình, quay đầu lại thì thấy là chị dâu của Tiêu Dã.

 

Phương Lê mặc áo blouse trắng nhanh chóng bước đến: “Tinh Tinh, sao em lại ở bệnh viện? Có chỗ nào không khỏe à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chào chị dâu, em đến thăm bạn.”

 

Phương Lê nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Bạn nào của em thế, có cần giúp gì không? Chị dâu em cũng có quan hệ ở bệnh viện này đấy.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Không cần đâu, bạn em sắp xuất viện rồi. Không phải chị dâu ở quân khu sao?”

 

Phương Lê rút từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho cậu: “Chị đến đây hội chẩn. Muộn thế này rồi để chị đưa em về nhé, vừa hay bên chị cũng xong việc rồi.”

 

Khi Phương Lê lại gần, hai nữ quỷ kia đã bay ra xa một chút. Khí chất trên người Phương Lê khiến họ cảm thấy không thoải mái, lúc này đang cẩn thận trốn sang một bên.

 

Quý Nam Tinh nhận lấy viên kẹo, nói: “Dạ không cần đâu, em còn phải đi tìm một người bạn nữa, lát nữa sẽ về nhà sau.”

 

Phương Lê vừa cởi áo blouse trắng ra vừa nói: “Vậy chị cũng cho em đi nhờ một đoạn. Gần đây khu này không an toàn lắm, đã xảy ra mấy vụ tai nạn rồi đấy.”

 

Quý Nam Tinh không còn cách nào khác, đành phải đi theo Phương Lê. Lúc đi ngang qua hai nữ quỷ, Kim Linh khẽ lắc một cái đã thu hết cả hai vào trong.

 

Lên xe rồi, Phương Lê vẫn không ngừng nhắc nhở  về ý thức an toàn cho cậu: “Buổi tối em ra ngoài nhớ đừng có vì muốn đi đường tắt mà rẽ vào mấy ngõ hẻm nhỏ, cố gắng đi chỗ nào đông người. Mấy ngày nay gần đây có mấy người trẻ tuổi bị cướp, người nặng nhất còn bị đâm một nhát. Bọn chúng cậy thế trong mấy con hẻm nhỏ không có camera nên rất lộng hành.”

 

Quý Nam Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Là con hẻm đằng kia phải không chị?”

 

Phương Lê quay đầu nhìn qua, cũng không chắc lắm: “Chắc là vậy, dù sao họ cũng nói là ở gần đây. Em đi đâu tìm bạn?”

 

Quý Nam Tinh nói một địa chỉ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Con hẻm vừa rồi mơ hồ tỏa ra một luồng sát khí. Cậu tiện tay chụp một tấm ảnh rồi gửi cho quản trị viên của Mạng Lưới Nhân Gian. Nhiệm vụ trên Mạng Lưới Nhân Gian chính là từ những nguồn tin như thế này mà có. Hiện tại cậu đang ở cùng Phương Lê, cũng không tiện xuống xem xét, đành phải chuyển thông tin đi.

 

Sau khi đưa Quý Nam Tinh đến dưới tòa nhà của Cục Quản lý, Phương Lê lại hỏi lần nữa: “Thật sự không cần chị đợi em à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Bạn em có xe, lát nữa sẽ đưa em về.”

 

Phương Lê đành nói: “Vậy em về sớm nhé, đừng có chơi khuya quá.”

 

Quý Nam Tinh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, tạm biệt chị dâu.”

 

Nhìn xe của Phương Lê đi khuất, Quý Nam Tinh mới quay người đi vào Cục Quản lý.

 

Cục Quản lý về đêm náo nhiệt hơn ban ngày rất nhiều. Mấy tầng dưới còn khá bình thường, nhưng càng lên cao càng khó phân biệt được đâu là người đâu là quỷ. Ở Cục Quản lý, ngoài các đồng nghiệp là người sống, còn có một số đồng nghiệp là ma quỷ đến để kiếm hương hỏa.

 

Đây cũng là lần đầu Tạ Phán Nhi đến. Sau khi được Quý Nam Tinh thả ra khỏi Kim Linh, cô vừa nắm lấy vạt áo cậu vừa tò mò nhìn ngó xung quanh. Thấy có mấy người chân không chạm đất, cô vô cùng kinh ngạc: “Ở đây cũng có nhiều quỷ thế này ư? Tôi thấy họ cầm tài liệu đi qua đi lại, người ta sống đã phải làm nô lệ cho công việc, chết rồi mà cũng không thoát khỏi ách bóc lột của tư bản sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Đó đều là những người không có ai thờ cúng, tự đến đây kiếm hương hỏa.”

 

Tạ Phán Nhi nói nhỏ: “Vậy sao không đi đầu thai chuyển thế?”

 

Quý Nam Tinh nhìn cô: “Vậy tại sao cô lại không muốn được siêu độ?”

 

Tạ Phán Nhi ồ một tiếng, hiểu rồi, quỷ nào cũng có chí hướng riêng.

 

Lần này Quý Nam Tinh không lên tầng cao nhất. Tầng cao nhất chuyên xử lý các vụ án nan giải, ví dụ như lệ quỷ có sức sát thương lớn, hay các tế đàn khó phá giải. Còn như trường hợp của Dương Tuyền thì ở dưới đã có người chuyên tiếp nhận.

 

Đối với những âm hồn có ý thức tự chủ, không mất kiểm soát cũng không giết người như Dương Tuyền, Cục Quản lý sẽ đối đãi ưu tiên hơn. Vì có thể giao tiếp, họ sẽ không bị ném thẳng vào trong hũ.

 

Đăng ký cho Dương Tuyền xong, nhân viên phụ trách tiếp nhận âm hồn lại nhìn sang Tạ Phán Nhi bên cạnh. Vừa chạm phải ánh mắt của đối phương, Tạ Phán Nhi liền trốn ra sau lưng Quý Nam Tinh. Cô không muốn ở lại Cục Quản lý đâu, ở nhà tiểu thiên sư cô dựa vào sức lao động của mình để đổi lấy đồ ăn thức uống, đổi lấy máy tính bảng để chơi, tự do biết bao.

 

Quý Nam Tinh: “Người này lát nữa tôi sẽ đưa đi.”

 

Nhân viên gật đầu: “Vậy cậu phải trông coi cẩn thận đấy.”

 

Quý Nam Tinh đáp lại một tiếng rồi nói với Tạ Phán Nhi: “Đi thôi.”

 

Tạ Phán Nhi nắm lấy tay Dương Tuyền: “Sau này có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nữa, cô hãy đi đầu thai cho tốt, kiếp sau cố gắng sống một đời tùy tâm sở dục, vô lo vô nghĩ nhé.”

 

Dương Tuyền cũng mỉm cười với cô: “Cảm ơn cô, cũng mong sau này cô sẽ luôn thuận buồm xuôi gió, vạn sự như ý.”

 

Hai nữ quỷ từ biệt nhau xong, Tạ Phán Nhi theo Quý Nam Tinh rời khỏi Cục Quản lý, vừa đi vừa nhảy chân sáo, tâm trạng vô cùng tốt, còn cảm thán: “Hóa ra đây là cảm giác giúp người à? Tiểu thiên sư, mỗi lần tiễn một con quỷ đi, cậu có cảm thấy mình đặc biệt lợi hại không?”

 

“Không có.”

 

Tạ Phán Nhi có chút khó hiểu: “Tại sao chứ? Cậu đã cứu hai mạng người đó. Nếu không có cậu, Ưng Du Du chắc chắn đã toi đời rồi, chắc chắn Trương Yến cũng sẽ bị Dương Tuyền bóp chết.”

 

Quý Nam Tinh thong thả bước về phía trước. Dù là buổi tối nhưng người đi đường vẫn rất đông, đèn đóm các cửa hàng sáng như ban ngày, vừa phồn hoa vừa náo nhiệt.

 

Quý Nam Tinh đi giữa dòng người ồn ào náo nhiệt, nhìn nữ quỷ đang bay phía trước với vẻ mặt khó hiểu, rồi nói: “Bởi vì nếu được chết già yên ổn, lòng không chấp niệm, thì đã không biến thành quỷ quyến luyến nhân gian.”

 

Thế nên, đằng sau mỗi con quỷ, nhất định đều có những khúc mắc, có những điều không cam lòng, có những chấp niệm không tan. Như Hồ Tiểu Điệp, như Đàm Thư Ý, như Tạ Phán Nhi, như Dương Tuyền, nếu lúc sống được bình an, thì sao sau khi chết lại mang oán hận.

 

Tiễn họ đi không khiến Quý Nam Tinh cảm thấy nhẹ nhõm hay vui vẻ, mà chỉ khiến cậu nhìn thấy thêm nhiều sự bất công trên thế gian này.

 

Bước chân vui vẻ của Tạ Phán Nhi chậm lại, rồi cô lẳng lặng bay theo sau lưng tiểu thiên sư. Cả ngày tiếp xúc với âm hồn, thấy biết bao nhiêu chuyện sinh tử, phải mạnh mẽ và kiên cường đến mức nào mới có thể kiên trì được chứ? Tính ra thì, tiểu thiên sư cũng mới chỉ mười sáu tuổi thôi.

 

Rõ ràng là đang ở giữa chốn phồn hoa náo nhiệt, nhưng Tạ Phán Nhi nhìn bóng lưng cậu, bỗng nhiên hiểu được cái cảm giác tách biệt của cậu với những người xung quanh, cái cảm giác lạc lõng không hòa nhập ấy.

 

Thở dài một hơi, Tạ Phán Nhi đang định nói gì đó để trêu tiểu thiên sư, thì một luồng dương khí nóng rực khiến cô không dám lại gần ập tới. Tạ Phán Nhi vội vàng lùi lại, bay ra xa một chút mới thấy bạn cùng bàn của tiểu thiên sư không biết từ đâu xuất hiện, đang nhiệt tình choàng tay qua cổ tiểu thiên sư, khóa người vào trong lòng mình mà xoa nắn.

 

Tiêu Dã cậy mình cao hơn, kẹp Quý Nam Tinh trong lòng, còn vỗ vỗ lên đầu cậu: “Trùng hợp quá nha Náo Náo!”

 

Quý Nam Tinh đẩy Tiêu Dã ra. Chỉ trong chốc lát, tóc và quần áo của cậu đã bị hắn làm cho rối tung.

 

Thấy cậu lườm mình, Tiêu Dã chẳng hề để tâm mà cười ha hả, rồi lại khoác vai cậu: “Tối muộn không về nhà mà lang thang ở ngoài đường làm gì thế? Đói không, anh mời cậu đi ăn khuya!”

 

Quý Nam Tinh sửa lại quần áo, liếc nhìn Tạ Phán Nhi đang trốn ở xa, rồi nói với Tiêu Dã: “Không đói, đang chuẩn bị về nhà.”

 

Tiêu Dã nhìn đồng hồ: “Mới tám rưỡi, còn sớm chán. Đi, anh dẫn cậu đi chơi, lát nữa đi ăn gì đó, đảm bảo trước mười giờ đưa cậu về nhà.”

 

Hết chương 44.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Phía sau cuộc gặp gỡ tình cờ:

 

Chị dâu vừa về đến nhà đã thấy Tiêu Dã đang ngồi trên sofa chơi game: “Lát nữa em hỏi xem Tinh Tinh về nhà chưa nhé, chị vừa đưa thằng bé đến khu nhà sách tìm bạn rồi.”

 

Tiêu Dã lơ đãng đáp lại một tiếng, đợi chị dâu lên lầu rồi lập tức lao ra khỏi nhà.

 

Ngồi trên bậc thềm chỗ bồn hoa mà lần trước vợ hắn đã ngồi, hắn nhìn dòng người qua lại, cho đến khi thấy bóng dáng của vợ, hắn liền lao tới với tốc độ như tia chớp.

 

Chương 44: Người Đàn Ông Cặn Bã Không Xứng

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên