Chương 44: Những Chuyện Dính Dáng Đến Con Người, Dượng Chẳng Làm Được Chuyện Nào Ra Hồn Cả

 

Chương 44: Những Chuyện Dính Dáng Đến Con Người, Dượng Chẳng Làm Được Chuyện Nào Ra Hồn Cả

 

Quê mẹ của Ninh Dương phải đi máy bay mất hơn bốn tiếng, vì lời Ninh Lạc nói hôm qua, nên khi trời chưa sáng Ninh Dương đã lôi Ninh Lạc ra khỏi chăn, ném cậu lên ghế sau xe.

 

Suốt quãng đường, Ninh Lạc như cái xác không xương, mềm nhũn, mặc anh ta muốn làm gì thì làm, bị ném ra sau liền tìm một tư thế thoải mái tiếp tục nằm.

 

Ninh Dương nhìn cậu nằm ườn ra đó, vô cùng sửng sốt: “Coi như là anh được mở mang tầm mắt, thật sự là đến mở mắt em cũng không thèm làm một lần nào luôn.”

 

Ninh Lạc không chỉ không mở mắt, thậm chí còn không thèm nhìn anh ta, cậu đưa tay lên bóp một cái vào trái tim: “Làm ơn vận chuyển an toàn thi thể số 325 đến hố chôn binh mã, em sợ bỏ lỡ thời gian tòng quân, cảm ơn, yêu anh.”

 

Ninh Dương nhìn chằm chằm vào trái tim bé tí tẹo của cậu, cười lạnh một tiếng.

 

Mới sáng sớm đã phát điên.

 

Không thể ngồi ở ghế sau nữa, Ninh Dương ngồi vào ghế phụ.

 

Từ nhà họ Ninh đến sân bay phải mất hơn một tiếng đồng hồ, Ninh Dương liên tục giục bác tài xế lái nhanh lên, anh ta nghĩ đến điều gì đó, bèn hỏi Ninh Lạc đang nằm ở ghế sau: “Tối qua anh mới nhớ ra, trong nhà có hai người dì khá phù hợp với những gì em nói, em muốn gặp ai?… Tỉnh dậy đi, đừng ngủ nữa.”

 

Ninh Lạc bị gọi hai lần mới mơ màng lên tiếng: “Để em nhớ xem… Hình như có một đứa con bị chiều hư.”

 

“Con gái à?”

 

“Con trai.” Ninh Lạc khẳng định.

 

Nghe vậy, Ninh Dương lập tức quay đầu nói với tài xế: “Lái chậm một chút, an toàn là trên hết.”

 

Rốt cuộc Ninh Lạc cũng mở mắt ra, trong mắt là hai dấu hỏi chấm to đùng, vẻ mặt cậu vô cùng hoang mang.

 

“Là bà ấy thì không cần vội.” Ninh Dương nói, “Em gặp người ta là sẽ hiểu.”

 

Ninh Lạc tạm thời chưa hiểu, bèn lên tiếng nhắc nhở: “Lần trước em nghe Ninh Tịch Bạch nhắc đến, hình như dì anh và dượng có gì đó không đúng lắm, chắc chắn có bí mật.”

 

【Hình như có lần anh cũng đưa Ninh Tịch Bạch về quê, khi cậu ta khai phá lãnh địa mới, chinh phục người đàn ông mới, phát triển tư thế mới, cậu ta đã nghe lén được ở phía sau nhà anh, bởi vì tiểu tam và dượng anh cũng đang làm chuyện đó.】

 

Bây giờ Ninh Dương đã hoàn toàn bình tĩnh trước kiểu miêu tả này, anh ta chỉ ừ một tiếng, ung dung nói: “Cho nên dẫn em đi xem náo nhiệt.”

 

Ninh Lạc: ?

 

Bộ não đang buồn ngủ của cậu không thể suy nghĩ quá nhiều, nghĩ không ra thì thôi, mơ màng ngủ thiếp đi. Suốt một tiếng đồng hồ trên xe hầu như không tỉnh lại, đến nửa chặng sau mới mơ mơ màng màng có ý thức.

 

Chủ yếu là đầu bị cửa xe đập cho đau quá, không tỉnh cũng bị đập tỉnh.

 

Cậu ôm cái đầu bị thương ngồi dậy, một chiếc áo khoác rơi xuống, nhặt lên xem thì thấy là áo của Ninh Dương.

 

Ninh Lạc suy nghĩ một chút thì biết là anh đã giúp mình kê đầu, tiếc là không có tác dụng gì.

 

Cậu đưa lại áo cho Ninh Dương, ngáp một cái thật to: “Kỳ lạ thật, vừa nãy em mơ thấy anh nói dẫn em đi xem náo nhiệt… ơ, đầu đau quá, nhất định là có người đang đánh cắp trí tuệ của em rồi, tất cả đều bị đánh cắp hết rồi.”

 

Ninh Dương nhận lại áo: “Ai không muốn sống nữa mà đi trộm của em. Đầu óc của em ấy à, đến cả zombie cũng không thèm ăn.”

 

Ninh Lạc ngáp xong: “Đừng nói vậy, gen của chúng ta cũng gần giống nhau, anh cũng không thông minh hơn em là bao.”

 

Ninh Dương: “…”

 

Cái ADN này bẩn thật rồi.

 

Hai người lên máy bay, sau khi hạ cánh xuống thành phố M, Ninh Lạc vừa ra khỏi sân bay liền chụp một bức ảnh đăng lên vòng bạn bè, kèm theo dòng trạng thái: Giữa lúc mặt trời mọc, mặt trăng lặn, cùng nhau chạy đến cuộc hẹn hò lãng mạn tiếp theo với núi non biển cả.

 

Sau khi Ninh Dương xem xong thì không biết nói gì: “Em copy dòng trạng thái này ở đâu đấy, sao mà sến súa thế?”

 

Ninh Lạc bất mãn: “Gì mà sến súa, đây gọi là tinh tế, vòng bạn bè của em được chăm chút cẩn thận lắm đấy.”

 

Ninh Dương qua loa: “Em vui là được.”

 

Một tiếng sau, cuối cùng Ninh Lạc cũng được gặp mẹ của Ninh Dương, Tôn Lam Việt.

 

Có lẽ vì tiếp xúc với giới giải trí nhiều, nên tâm lý của Tôn Lam Việt rất trẻ trung, sau khi nhìn thấy Ninh Lạc thì liền cho cậu một cái ôm: “Đây là Tiểu Lạc sao? Quả nhiên là giống mẹ con hơn một chút.”

 

Ninh Lạc cười chào hỏi: “Con chào dì ạ.”

 

Cậu có vẻ ngoài rất được lòng người lớn tuổi, khi cười lên còn có lúm đồng tiền, Tôn Lam Việt không nhịn được đưa tay lên véo véo má cậu: “Thật đáng yêu. Không cần khách sáo như vậy, nói ra thì dì còn phải cảm ơn con, nếu không phải con nói với A Dương, để nó…”

 

“Mẹ.” Ninh Dương cắt ngang bà, “Dì hai và mọi người đến chưa?”

 

Tôn Lam Việt đưa mắt nhìn hai người, nuốt xuống những lời định nói: “Đến rồi, Tiểu Lạc cũng mau vào đi, mệt mỏi cả ngày rồi.”

 

Ninh Lạc ngoan ngoãn đáp, căn bản không nghe ra ẩn ý trong cuộc đối thoại của hai người: “Dạ dạ.”

 

Nhà họ Tôn là một gia tộc lớn, cây cao rễ sâu. Trước đây Ninh Lạc căn bản không ngờ tới sẽ có nhiều người đến như vậy, hết đợt này đến đợt khác, như thể cỏ mọc không hết, mà bản thân cậu lại là người lạ mặt, người nào bước vào cũng đều hỏi cậu là ai.

 

Sau đó là màn tự giới thiệu, không ít người sau khi nghe xong đều thắc mắc tại sao Ninh Dương lại dẫn cậu đến đây, nhất thời trở thành nhân vật được mọi người chú ý.

 

Ninh Lạc khó chịu như quả trứng trà luộc trong nồi, đứng ngồi không yên.

 

【Ai hiểu cho nỗi lòng này của tôi, đây quả thực là địa ngục của người hướng nội! Nếu không phải vì hóng drama thì còn lâu cậu mới đến, ngay cả cún cũng không thèm đến!】

 

Ninh Dương, người năm nào cũng đến: “…”

 

Ninh Lạc hoàn toàn không biết mình đã làm tổn thương đồng đội, thấy người bước vào liền hỏi có phải mục tiêu hay không, bây giờ lại hỏi: “Người này có phải không? Anh mau nhìn xem.”

 

Ninh Dương bị hỏi đến phát bực, nói trước rồi mới ngẩng đầu lên: “Không phải là… Phải.”

 

Anh ta đứng dậy.

 

“Rốt cuộc có phải hay không?”

 

“Phải.” Ninh Dương nhìn chủ nhân của drama Tôn Sơ Lăng tay trong tay với gian phu Lam Minh Phi đi về phía mình, nói với Ninh Lạc, “Em chuẩn bị tinh thần đi.”

 

Ninh Lạc còn chưa kịp phản ứng xem là chuẩn bị tinh thần làm gì, thì đã ngửi thấy một mùi nước hoa nồng nặc, kích thích đến nỗi cậu hắt xì hơi liên tục mấy cái.

 

【Tên yêu tinh nước hoa kia thật to gan, dám dùng thủ đoạn hèn hạ này để ám hại ta!】

 

Tôn Sơ Lăng thích xịt nước hoa nồng nặc, nhưng đây là lần đầu tiên có người làm mất mặt bà ta như vậy, nhìn thấy Ninh Lạc đang hắt hơi, sắc mặt liền sa sầm: “Ninh Dương, người này do mi dẫn đến à? Là ai đấy?”

 

Ninh Dương lạnh nhạt, không muốn nhiều lời với bà ta: “Em trai tôi, Ninh Lạc.”

 

Tôn Sơ Lăng nghe vậy thì đánh giá Ninh Lạc từ trên xuống dưới, ánh mắt đó như thể đang ở sạp thịt lợn ngoài chợ chọn thịt vậy, đôi mắt xếch dưới hàng lông mày mảnh dài ẩn chứa vẻ cay độc: “Hóa ra là nó à, là đứa con hoang do ba mi cưới người vợ nghèo hèn không ra gì đó sinh ra phải không, nghe nói còn được nuôi ở bên ngoài quen thói hoang dã. Sao mi lại dẫn nó đến đây?”

 

Tôn Sơ Lăng luôn bất hòa với Tôn Lam Việt, nên những người có liên quan đến bà cũng bị ghẻ lạnh, điều này càng trở nên rõ ràng hơn sau khi Tôn Lam Việt nắm quyền quản lý gia tộc.

 

Ninh Dương nghe bà ta nói vậy, liền phản bác, châm chọc lại: “Khu ổ chuột? Dì Hai, nhà Thanh sụp đổ lâu rồi, dì tỉnh lại đi. Đừng có bỏ bó chân mà tự bó não mình lại như thế.”

 

Tôn Sơ Lăng không thể tin nổi: “Ninh Dương, mi đang nói cái gì đấy?”

 

Lúc này Ninh Dương mới nhận ra, trước đây anh chưa từng nói chuyện như vậy, thậm chí còn không biết phải phản bác lại như thế nào khi bị mắng.

 

Ánh mắt anh ta phức tạp nhìn về phía người nào đó đang không ngừng xoa mũi, nhận thức sâu sắc rằng, nơi nào có áp bức, nơi đó mới có trưởng thành.

 

Còn bản thân anh ta thì đã bị thúc ép trưởng thành, mọc thành một cây hành lá Chương Khâu to đùng.

 

Ninh Lạc hắt xì hơi thêm mấy cái nữa, boàn toàn bỏ lỡ màn giao tranh đầu tiên của hai người, khi buông tay xuống thì phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, ánh mắt của Tôn Sơ Lăng lại càng không mấy thân thiện, cậu khó hiểu “Hả?” một tiếng.

 

Ninh Dương cũng phải bái phục sự hồn nhiên vô tư của cậu.

 

Lam Minh Phi cười cười giảng hòa, nhìn thấy cậu dường như rất vui: “Hóa ra là em trai của Tiểu Dương à, lần đầu gặp mặt, quả nhiên là người tài giỏi.”

 

Ninh Lạc nhìn thấy ông ta cũng rất vui: “Chào dượng chào dượng.”

 

【Woa, đây chính là ông dượng có mùi vị của một tra nam cặn bã nè, lừa tiền lừa tình lừa kết hôn, còn những chuyện dính dáng đến con người thì ông ta chẳng làm được chuyện nào ra hồn cả.】

 

Ninh Dương không khách sáo cười một tiếng.

 

Nồi nào úp vung nấy, hai người này quả thực là trời sinh một cặp.

 

Tôn Sơ Lăng bị Ninh Dương làm cho tức nghẹn họng, lại bắt đầu lải nhải: “Ninh Dương, ta nói chứ, mi cũng không còn nhỏ nữa, sao vẫn không chịu tìm bạn gái? Mi biết người ngoài nói mi thế nào không? Nói mi là tên đồng tính luyến ái biến thái, có những lời ta còn không nói ra miệng được, còn nói mi chuyên nhìn chằm chằm vào mông đàn ông, sẽ bị lây bệnh đấy.”

 

【Vô lý vậy? Chậc chậc chậc, cuộc đời cô độc của anh trai cậu, thật sự là bị người ta đồn thổi đến mức phong sinh thủy khởi.】

 

Ninh Dương bị tát liên tiếp hai cái, một mình chống đỡ tất cả, anh ta cố gắng bình tĩnh nói: “Không nói ra miệng được thì dì đừng nói nữa. Sau này thích nghe phiên bản tin đồn nào, nói với tôi, tôi sẽ đích thân đi lan truyền.”

 

Tôn Sơ Lăng nghẹn họng.

 

Không phải, đây có thật là Ninh Dương không?

 

Sao lại biến thành thế này?! Là lợn chết không sợ nước sôi à?

 

Ninh Dương tiếp tục nói: “Nhưng mà tôi không tìm, vẫn là bởi vì cuộc gặp gỡ của dì Hai và dượng quá lãng mạn, khiến người ta ngưỡng mộ, tôi cũng chỉ muốn tìm một người như vậy.”

 

Anh ta giả vờ hỏi Ninh Lạc: “Em có biết dì Hai và dượng gặp nhau như thế nào không?”

 

Tất nhiên Ninh Lạc biết, nhưng cậu không biết anh ta đang giở trò gì, ngoan ngoãn phối hợp diễn: “Không biết, gặp nhau như thế nào ạ?”

 

Ninh Dương nhìn Lam Minh Phi, chậm rãi nói: “Đương nhiên là anh hùng cứu mỹ nhân rồi. Nghe nói dì Hai trên đường tan học bị người ta đánh lén bắt cóc tống tiền, dượng đã vượt muôn trùng khó khăn mới cứu được dì ấy, thật sự là rất cảm động. Cảnh sát không tìm thấy người, vậy mà dượng lại dễ dàng tìm thấy, đây chính là sức mạnh của tình yêu phải không?”

 

Lam Minh Phi cứ cảm thấy trong lời nói của anh ta không có ý tốt, ông ta nghĩ đến chuyện năm xưa thì liền căng thẳng, cẩn thận đáp lại, đầy thâm tình: “Đây đều là ý trời, là ông trời tác hợp cho chúng tôi.”

 

Ninh Lạc lau mồ hôi hột.

 

【Tiếng mẹ đẻ của em là cạn lời, trình độ gì vậy, còn dám đổ lỗi cho ông trời? Nước tẩy trang thật sự nên tìm ông ta làm người đại diện, cậu còn nghĩ ra cả slogan quảng cáo rồi, gọi là: Thật sự, tẩy trang rất sạch.】

 

Ninh Dương trầm ngâm một chút, phát hiện slogan quảng cáo này thật sự không tồi.

 

Hình như tập đoàn của anh ta vừa đầu tư vào một thương hiệu mỹ phẩm dưỡng da….

 

Khoan đã, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này!

 

Ninh Dương kéo suy nghĩ đang chạy lung tung của mình trở lại, tiếp tục gây áp lực cho Lam Minh Phi: “Ông trời quả thực rất ưu ái dì Hai và dượng, thật trùng hợp, mấy ngày trước tôi lại nhận được manh mối mới về vụ việc năm xưa, sau khi xem xong thì rất kinh ngạc.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Không ngờ, vậy mà có người thật sự có thể làm ra loại chuyện này.” Anh ta gằn từng chữ, ánh mắt nhìn chằm chằm Lam Minh Phi không chớp.

 

Dù sao Ninh Dương cũng là người đứng trên cao lâu năm, nắm trong tay nhiều công ty như vậy, chỉ cần vô tình để lộ ra chút khí thế cũng đủ để áp đảo ông dượng ở rể ăn bám này rồi.

 

Hơn nữa, bản thân Lam Minh Phi đã chột dạ, trong lòng đột nhiên run lên.

 

【Cao tay, quả thật là cao tay】

 

Ninh Lạc nhìn đường chân tóc của Ninh Dương, không ngừng khen ngợi.

 

【Vậy mà tìm được bằng chứng năm xưa, sau này em sẽ không bao giờ lén lút nói anh là đồ ngốc nữa, anh là người thông minh nhất, thông minh tuyệt đỉnh!】

 

Ninh Dương nghiến răng.

 

Những lời có tính ám chỉ như vậy đừng tưởng anh ta không nghe ra!

 

Trên lưng Lam Minh Phi từ từ toát mồ hôi lạnh, gió thổi qua, quần áo dính chặt vào lưng.

 

Ông ta vốn nghĩ chuyện năm xưa đã qua lâu như vậy, cho dù có manh mối mới thì cũng không liên quan gì đến mình? Nhưng theo ánh mắt đầy áp lực của Ninh Dương, chút tự tin đó dần dần tan biến, ông ta cười gượng đáp: “Ha ha, vậy sao? Vậy thì tốt quá rồi, là chuyện tốt.”

 

Lời nói tiếp theo của Tôn Sơ Lăng càng khiến ông ta thêm căng thẳng: “Manh mối mới? Là cái gì? Nói cho ta biết, sớm muộn gì ta cũng phải tống hết đám người đó vào tù, ở trong đó đến chết cho ta!”

 

Ninh Lạc ở bên cạnh hóng drama ngon lành, chỉ thiếu điều lấy một nắm hạt dưa ra vừa cắn vừa xem, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, trong lòng lắc đầu.

 

【Đại nghĩa diệt thân? Không, là chó cắn chó, cả bầy cùng rụng răng, tìm trên Baidu cũng không ra hai người, phải đến trình duyệt Sogou mới ghép đôi được nhỉ.】

 

Dựa vào thái độ của Tôn Sơ Lăng đối với Ninh Dương, Ninh Lạc theo bản năng đã không thích người phụ nữ này rồi.

 

Vào tù? Ở cho đến chết?

 

Lam Minh Phi chọn lọc từ khóa vô cùng chính xác, còn nhạy cảm hơn cả việc tìm truyện theo tag trên Tấn Giang, nhất thời ông ta như chim sợ cành cong, mặt mày tái mét, tay run như cầy sấy, lò xo tâm lý đã bị nén đến mức cực hạn.

 

Câu nói tiếp theo của Ninh Dương đã trực tiếp đẩy ông ta xuống địa ngục: “Dì Hai, chuyện này dì hỏi tôi, chi bằng đi hỏi dượng ấy. Chuyện năm đó, ông ta là người tham gia từ đầu đến cuối, còn rõ ràng hơn bất kỳ ai.”

 

Lời vừa nói ra, không chỉ vợ chồng Tôn Sơ Lăng sững sờ, mà ngay cả Tôn Lam Việt đang đi tới và những người nghe được vài câu cũng đều ngẩn ra.

 

Lời này là có ý gì? Chẳng lẽ Lam Minh Phi đã làm ra chuyện gì không thể để người khác biết?

 

Lam Minh Phi tâm thần chấn động: “Ninh Dương, cơm có thể ăn bừa, nhưng lời thì không thể nói bừa được!”

 

Sau khi Tôn Sơ Lăng ngây người một lúc thì nổi giận: “Ninh Dương, mi ăn nói hàm hồ cái gì đấy! Có phải mẹ mi dạy mi nói vậy để sỉ nhục chồng ta không?”

 

Bà ta chỉ vào Tôn Lam Việt đang đi tới, “Chị dạy con trai giỏi thật đấy! Hai mẹ con các người thật sự đủ ghê tởm!”

 

“Dì Cả!” Một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên.

 

Một cục bông nhỏ vừa chạy vừa khóc đâm sầm vào người Tôn Lam Việt, vừa khóc vừa gọi: “Hu hu hu, dì Cả, anh trai đẩy con, anh ấy đẩy con xuống ao rồi.”

 

Tôn Lam Việt thấy tóc cô bé đều ướt sũng, vội vàng nói: “Chuyện gì vậy, Điềm Điềm từ từ nói.”

 

Lam Minh Phi thấy chủ đề bị chuyển hướng thì thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ xem về nhà phải giải thích chuyện này với Tôn Sơ Lăng như thế nào.

 

Dù sao bà ta cũng ngốc nghếch như vậy, nói gì cũng tin. Cái cớ tốt nhất chính là đổ hết lên đầu mẹ con Tôn Lam Việt, Tôn Sơ Lăng vốn dĩ đã bất mãn vì không phải mình nắm quyền quản lý gia tộc nhà họ Tôn, cái gì cũng không vừa mắt hai người đó.

 

Nhưng ngay sau đó, ông ta phát hiện mình vui mừng quá sớm rồi.

 

Bởi vì Điềm Điềm chỉ vào ông ta nói: “Anh trai Tôn Mậu của dượng Hai đẩy con xuống ao, chỉ vì con chơi game thắng, anh ấy không vui…”

 

“Mày dám mách lẻo!” Lại một quả đạn pháo nhỏ nữa bay ra, xông thẳng đến muốn đẩy Điềm Điềm.

 

Tôn Lam Việt nghiêm mặt quát lớn: “Tôn Mậu!”

 

Tôn Mậu cực kỳ sợ bà, đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích.

 

Ninh Lạc nhìn thấy người bảo mẫu đứng sau Tôn Mậu.

 

【Ồ hố, mở khóa nhân vật mới, bây giờ người đang tiến về phía chúng ta chính là cô bảo mẫu tiểu tam và đứa con riêng của cô ta, chúng ta hãy cùng chào đón bọn họ lên sân khấu, góp thêm một viên gạch cho vở kịch này, khiến nó thêm phần rực rỡ, sáng như ban ngày!】

 

Ngày đêm không nghỉ.

 

Ninh Dương vừa tiếp lời vừa không quên nhìn Tôn Mậu và bảo mẫu của cậu bé, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.

 

Nói cũng phải, đôi mắt kia đúng là giống bảo mẫu đến bảy tám phần.

 

Đúng là vị trí dưới đèn lúc nào cũng tối, trước đây vậy mà lại không phát hiện ra.

 

Chủ yếu là cũng không ngờ tới, Lam Minh Phi ngày thường im hơi lặng tiếng, không ngờ lại gan to bằng trời như vậy.

 

Tôn Lam Việt hỏi bảo mẫu của hai đứa: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Nói rõ ràng xem.”

 

Bảo mẫu của Điềm Điềm lập tức kể lại đầu đuôi câu chuyện, hoàn toàn giống với những gì Điềm Điềm nói. Ngược lại, bảo mẫu của Tôn Mậu lại một mực khăng khăng là lỗi tại Điềm Điềm, là do con bé tự ngã.

 

“Mậu Mậu có lỗi gì chứ, nó còn nhỏ, nó không có ý xấu đâu.”

 

“Cô nói bậy! Rõ ràng là Tôn Mậu đẩy Điềm Điềm, chúng tôi đều nhìn thấy rõ ràng!”

 

Một cậu bé chơi cùng bọn họ xông ra hét lớn.

 

Tôn Sơ Lăng khó chịu nói: “Chỉ là một con nhóc thôi mà, ngã xuống nước thì đã sao, có phải vàng ngọc gì đâu, sao lại đổ lỗi cho con trai ta? Thấy con trai ta dễ bắt nạt hả? Cô Tư cũng không biết dạy dỗ nó cho cẩn thận, đanh đá như vậy sau này làm sao lấy được chồng.”

 

Tôn Mậu vênh mặt hất hàm với Điềm Điềm, phần mỡ trên cánh tay rung lên bần bật.

 

Cô bé muốn khóc cũng không dám khóc, uất ức đầy bụng không biết trút vào đâu, run rẩy rúc trong lòng Tôn Lam Việt.

 

【Không thể tin được những gì mình vừa nghe, đây là lời nói của phụ nữ thời đại mới ở thế kỷ 21 sao? Ruột bà ta có thẳng thì cũng không thể lôi ra từ cái lỗ mũi bên dưới đấy chứ? Nếu mình nuốt những lời mắng bà ta xuống, chắc chắn sẽ làm bẩn miệng mình mất!】

 

Ninh Lạc kích động muốn xắn tay áo lên tham chiến, nhưng đã bị Ninh Dương giữ lại.

 

Cậu quay đầu nhìn Ninh Dương: “Anh Cả!”

 

【Quá đáng quá rồi, sao có thể bắt nạt con gái chứ!】

 

Ninh Dương ra hiệu cho cậu bình tĩnh, rồi nói với Tôn Sơ Lăng: “Dì Hai cũng đừng nóng vội, không phải con ruột của dì thì vội cái gì.”

 

Ninh Lạc vừa nghe thấy câu này, lập tức không vội nữa.

 

【Ồ, bảo sao anh lại bình tĩnh như vậy, hóa ra là nắm được chứng cứ quan trọng muốn tung chiêu cuối.】

 

Tôn Sơ Lăng lập tức sa sầm mặt mày: “Ý mi là sao?”

 

Điều tiếc nuối cả đời này của bà ta chính là không sinh được cho Lam Minh Phi một đứa con trai, Ninh Dương chỉ là người ít tuổi, vậy mà dám nói móc mỉa bà ta?

 

“Ý là.” Ninh Dương nhìn về phía Lam Minh Phi, “Dượng và mẹ ruột của Tôn Mậu đều không vội, dì cần gì phải ra mặt?”

 

“Cái gì?!”

 

Mọi người đều kinh hãi biến sắc.

 

Mặt bảo mẫu lập tức trắng bệch.

 

“Lời này là có ý gì? Chẳng lẽ đứa bé này là con của bảo mẫu và Lam Minh Phi sao?”

 

“Lam Minh Phi ngoại tình? Hơn nữa còn ngay dưới mí mắt Tôn Sơ Lăng?”

 

“Vậy chẳng phải Tôn Sơ Lăng trở thành con rùa đội nón xanh, nuôi con thay cho tiểu tam sao?”

 

“Nhìn kỹ thì, lông mày và đôi mắt của hai người này đúng là rất giống.”

 

“Đây là chuyện gì vậy! Lộn xộn hết cả lên, phim truyền hình dài tập chiếu lúc 8 giờ tối cũng không cẩu huyết đến mức này!”

 

“Tuy là cẩu huyết, nhưng sao lại kích thích như vậy?”

 

Ninh Lạc dùng ánh mắt từ ái của người từng trải soi sáng bọn họ.

 

【Cảm giác bị tạt một gáo máu chóa lên đầu thế nào? Sảng khoái chứ? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, những gì mọi người trải qua không thể nào so sánh với tôi được đâu, mỗi một vở kịch cẩu huyết, tôi đều chưa từng vắng mặt!】

 

Lam Minh Phi nghe thấy mọi người bàn tán thì lớn tiếng phản bác: “Vớ vẩn! Toàn là giả dối!”

 

Ông ta vội vàng nhìn sắc mặt Tôn Sơ Lăng, “Sơ Lăng, em đừng nghe cậu ta nói bậy!”

 

Ninh Dương: “Có phải nói bậy hay không thì cứ làm xét nghiệm ADN là biết. Đợi kết quả ra rồi, dì Hai hỏi dượng tại sao năm đó lại bắt cóc dì cũng chưa muộn.”

 

【Ồ hố, phá đảo rồi!】

 

“Choang” một tiếng.

 

Là Tôn Sơ Lăng vì chân mềm nhũn ngã ra phía sau, tay không cẩn thận làm đổ chén trà hoa lựu men xanh trên bàn, tách trà rơi xuống đất vỡ tan tành.

 

Ninh Lạc nghe rõ ràng Tôn Lam Việt vừa nãy còn hóng chuyện xem kịch không chút dao động, khẽ thấp giọng mắng một câu thô tục.

 

【? Cậu nghe nhầm à? Dì ấy vừa mắng người khác sao?】

 

Ninh Dương quay mặt đi, coi như không nghe thấy gì.

 

Tôn Lam Việt nhìn tách trà yêu thích của mình vỡ thành từng mảnh, đau lòng đến tột độ, bà nhìn Tôn Sơ Lăng, cười như không cười: “Nếu đã như thế, vậy chúng ta đi làm xét nghiệm ADN, cũng không thể oan uổng em rể được, đúng không?”

 

Dám làm vỡ tách trà của bà, mấy người, chết, chắc, rồi!

 

Ninh Lạc chắc chắn mình đã nhìn thấy dòng chữ lớn này trên mặt Tôn Lam Việt.

 

“Bịch” một tiếng.

 

Hai mắt bảo mẫu trợn đến trắng dã, ngất xỉu trước là thượng sách.

 

Hết chương 44.

 

Chương 44: Những Chuyện Dính Dáng Đến Con Người, Dượng Chẳng Làm Được Chuyện Nào Ra Hồn Cả

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên