Chương 45: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 5)

 

Chương 45: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 5)

 

Bọn hắn ngay lập tức hiểu ra, thay vì ở đây vò đầu bứt tai đau khổ, không bằng đi tìm lão sư chỉ đạo tài nghệ hỏi một chút.

Ngay lập tức, có rất nhiều thực tập sinh hẹn nhau cùng đi đến tầng hầm số 3 tìm lão sư chỉ đạo tài nghệ, lão sư chỉ đạo tài nghệ là không có huyết tinh bạo lực như lão sư hình thể, dáng dấp cũng siêu cấp đẹp, thế nhưng vừa nghĩ tới cô ta thì lại có chút sợ hãi hoảng hốt, thật sự không dám đối mặt với cô ta một mình.

Hạ Bạch cũng đi cùng, cậu có chủ ý của mình, chỉ là muốn đến tầng hầm số 3 nhìn xem thôi.

Tầng hầm số 3 còn âm u lạnh lẽo hơn cả tầng hầm số 2, trong hành lang có một tầng không khí xám xịt và lạnh lẽo, ngoại trừ ba cái văn phòng của ban giám khảo có bảng tên, những phòng còn lại đều cũ kỹ, đóng kín và không biết dùng để làm gì.

Ngoài cửa phòng làm việc của cả hai vị lão sư đều có một trợ lý, nói với họ rằng mỗi lần chỉ có một người được vào.

Phòng làm việc của lão sư chỉ đạo tài nghệ không có người nào, có thể trực tiếp đi vào. Bên lão sư hình thể thì đã có ba người đang xếp hàng, Hạ Bạch nhìn thấy người đứng phía trước chính là Liêu Mạn Ny.

Ngoại hình đóng vai trò lớn trong việc chấm điểm, mà gu thẩm mỹ của ban giám khảo và người xem thì bọn hắn vẫn còn chưa thăm dò được, rất nhiều thực tập sinh nghĩ không ra được ý tưởng tài năng gì, vậy nên nghĩ trước hết là đến tìm lão sư hình thể, thử xem có cách nào cải thiện sự xuất hiện của họ được không.

Hạ Bạch suy nghĩ một chút, cũng đi qua bên kia xếp hàng.

Khi cậu đi qua xếp hàng, vừa lúc Liêu Mạn Ny đi vào, phải mất khoảng hai mươi phút sau cô ta mới bước ra, một mặt tâm sự nặng nề.

Những người đi vào sau đó cũng giống cô ta, vẻ mặt ai bước ra cũng không hề vui vẻ.

Hạ Bạch là người thứ tư đi vào.

Phòng làm việc của lão sư hình thể lớn gấp ba lần ký túc xá của bọn hắn, cô ta đang ngồi trên ghế làm việc ở giữa phòng, trên bàn làm việc đặt chiếc roi dính đầy máu, phía sau cô ta là một mặt tường gương, những người đi vào có muốn tránh cũng không thể tránh được, chắc chắn sẽ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương đó.

Khi Hạ Bạch ngẩng đầu lên nhìn, lúc này cậu mới phát hiện đó không phải là một tấm gương, mà hẳn là được tạo thành từ nhiều tấm gương khác nhau, giống như những ống kính từ các hướng khác nhau chụp lại những bộ phận trên cơ thể cậu rồi phóng đại chúng lên qua tấm gương trên tường, giống như một trò chơi ghép hình cơ thể con người, mọi đường nét và bộ phận trên khuôn mặt cậu đều ở đó, nhưng chúng lại run rẩy, lắc lư một cách lộn xộn theo từng chuyển động của cậu.

“Chào lão sư.” Hạ Bạch cúi đầu.

Nhìn vẻ mặt lão sư hình thể thì có vẻ như tâm tình cô ta cũng không tệ, “Mời ngồi.”

Hạ Bạch ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc, xung quanh có mấy ống kính và tấm gương vây quanh, mặc kệ ánh mắt cậu để ở đâu cũng đều có thể nhìn thấy bản thân mình, thậm chí còn có thể nhìn thấy cả lỗ chân lông của mình.

Lão sư hình thể hỏi: “Bạn có thắc mắc gì về ngoại hình muốn hỏi tôi à?”

Hạ Bạch gật đầu, hai tay đặt trên đầu gối như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn, “Xin hỏi lão sư, ngoại hình của em còn có thể cải thiện được không?”

Đôi mắt của lão sư có hình dạng giống như mắt rắn, có cảm giác như đồng tử hơi dựng thẳng đứng, tĩnh mịch, bén nhọn, chậm rãi quét khuôn mặt cậu một hồi, sau đó thỉnh thoảng gật đầu, nhưng một lúc sau lại lắc đầu.

Bình thường thì, nếu người bình thường bị nhìn như vậy sẽ cảm thấy căng thẳng, khi thấy cô ta không ngừng lắc đầu sẽ bắt đầu nghĩ xem khuôn mặt mình có điểm nào khiến cô ta lắc đầu, không biết ngũ quan của mình có chỗ nào thiếu hụt, nhưng Hạ Bạch thì lại không một chút thay đổi, vẫn là một bộ ngơ ngác mờ mịt nhìn cô ta.

Lão sư hình thể thấy thế thì nói thẳng: “Đầu tiên, mắt bạn có vấn đề, nhìn quá ngốc.”

Dứt lời, Hạ Bạch nhìn thấy trong gương có rất nhiều con mắt xuất hiện ở các góc độ khác nhau, có một số là phiên bản phóng to, tựa hồ rất khó tìm không ra vấn đề.

 Hạ Bạch chớp chớp mắt, “Đó là bởi vì tôi chưa gặp được chuyện gì cảm thấy hứng thú.”

Lão sư hình thể: “Miệng của cậu cũng có vấn đề, cậu không biết cười thật sao? Quá cứng, tôi đã nhiều lần nhấn mạnh với các bạn về tầm quan trọng của việc quản lý biểu cảm khuôn mặt, chỉ riêng khả năng quản lý biểu cảm khuôn mặt kém đã có thể khiến cho cậu bị hạ xuống một cấp khi áp dụng tiêu chuẩn solo mới.”

Hạ Bạch kéo kéo khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười.

Lão sư hình thể: “……”

Lão sư hình thể đứng lên, “Chiều cao của cậu cũng không đủ, chưa đến một mét tám đúng không? thực tập sinh nam chưa đến một mét tám chính là khuyết tật.”

“Tôi cao một mét bảy bảy, quả thực chưa tới một mét tám, nhưng tôi cao hơn chiều cao trung bình của nam giới hiện nay rất nhiều, lão sư nên ít lên mạng và nhìn vào thực tế nhiều hơn, trong hiện thực thì tôi rất cao đó.” Hạ Bạch nói.

Lão sư hình thể nhíu mày: “Cậu đang phản bác tôi? Ở trong tổ chương trình 404, nam thực tập sinh không cao một mét tám chính là phế vật! Không tin thì cậu đợi lên sân khấu mà xem.”

“Còn có, cậu là một nam thực tập sinh, gầy như vậy làm gì, một chút cơ bắp cũng không có thì tính là cái gì?”

Hạ Bạch xốc áo sơmi lên khỏi eo mình, “Có một chút mà.”

Lão sư hình thể hít sâu một hơi, suýt chút nữa đã cầm roi lên, thanh âm bén nhọn khàn khàn, “Cậu đã tự tin như thế thì còn tới tìm tôi làm cái gì?”

Hạ Bạch: “Tôi thấy trong đoàn đội của lão sư có chuyên gia làm đẹp, lão sư có thể cho tôi một ít mỹ phẩm dưỡng da không? Trước kia tôi chưa bao giờ dùng qua, nghe nói sẽ làm cho làn da của tôi tốt hơn?”

Ngực lão sư hình thể kịch liệt phập phồng, “Lăn ra ngoài!”

Hạ Bạch: “Ồ.”

Hạ Bạch ra ngoài, trong tay còn cầm một chai kem dưỡng da mặt.

Lượng người xếp hàng bên ngoài cũng không tăng lên, đã đến lúc phải đi ăn sáng.

Căn tin nằm ở phía đông cuối tầng hai, là một căn tin rất nhỏ, thực tập sinh yếu kém chỉ có thể ăn cơm trắng và bánh bao.

Dương Mi nhìn thấy Hạ Bạch thì lập tức vẫy tay gọi cậu, Hạ Bạch bưng một bát cơm trắng đi qua, “Đội trưởng đâu?”

Cậu vừa hỏi, Lăng Trường Dạ cũng đến căn tin, nhìn thấy hai người bọn họ thì anh cũng đi về phía bên này, ánh mắt anh rơi vào lọ kem dưỡng da mặt trong tay Hạ Bạch.

Hạ Bạch lập tức nhét lọ kem dưỡng vào trong túi, “Lão sư hình thể cho.”

Thời gian ăn sáng chỉ có 40 phút, thời gian rất sít sao, rất nhiều thực tập sinh đều tới dùng cơm, càng ngày càng có nhiều người của Cục Quản Lý Trò Chơi đi tới. Lăng Trường Dạ cũng không nói thêm cái gì, bưng đĩa thức ăn của mình ngồi xuống.

Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này, bọn hắn vừa ăn cơm vừa trao đổi tin tức.

Chung Tử Thương nói: “Tôi đã đến chỗ lão sư chỉ đạo tài nghệ, tôi nói mình không có ý tưởng hay ho gì cho bài kiểm tra solo, cô ta nói rất uyển chuyển, nhưng tóm lại ý cô ta là yêu cầu tôi tìm cách thu hút sự chú ý.”

Trương Nhuận Nguyệt nói: “Tôi cũng vậy. Cô ta nói tôi trông rất bình thường, nếu tôi lại diễn một tiết mục bình thường, vậy làm sao hấp dẫn ánh mắt người xem được, vậy nên tôi phải làm sao để thu hút sự chú ý của khán giả và khiến khán giả có ấn tượng với tôi.”

Xem ra tôn chỉ của lão sư chỉ đạo tài nghệ chính là để mọi người biểu diễn một tiết mục khiến cho người ta phải hai mắt tỏa sáng, cô ta nói rất đúng, lúc bình chọn đánh giá sân khấu đầu tiên, thành tích của những người chơi ca hát nhảy múa bình thường quả thực rất kém, giống như gã gã đầu trọc dùng kỹ năng như thế mới khiến người ta kinh ngạc, mặc dù điều đó thật đáng sợ, nhưng kết quả vẫn tốt.

Nhưng mà, người chơi bình thường thì làm sao có nhiều tài nghệ đặc biệt như vậy để biểu diễn?

Thực tập sinh Tổ Yếu Kém càng thêm phát sầu.

Bên này bọn hắn chỉ có một mình Hạ Bạch là người gặp qua lão sư hình thể, vậy cho nên cậu giải thích ngắn gọn sự việc một lần, “Lão sư hình thể chỉ ra những điểm ở trên người tôi mà cô ta cho rằng có thể cải thiện, cô ta nói mắt tôi ngốc, miệng cứng đờ, không có cơ bắp, chiều cao không đủ. Tôi cảm thấy thẩm mỹ của tôi và cô ta không giống nhau, phải không?”

“…”

Giữa một mảnh trầm mặc như thế chỉ có mỗi một mình Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng.

“…”

Nghe được đáp lại, Hạ Bạch lại bổ sung thêm: “Tôi có cơ bắp mà.”

Dương Mi: “Em trai thật lợi hại!”

“…”

Đường Nghênh chuyển đề tài sang vấn đề nghiêm túc hơn, hỏi: “Chỉ vậy thôi sao? Nếu chỉ là như vậy thì sao Liêu Mạn Ny lại phản ứng dữ dội thế?”

Cô là người chơi nữ của Cục Quản Lý Trò Chơi, là người hát tiễn biệt khúc sau màn biểu diễn của Lăng Trường Dạ, vậy cho nên cũng vào được Tổ Xuất Sắc.

Cô len lén chỉ chỉ về phía Liêu Mạn Ny, “Cô ta cũng đi gặp lão sư hình thể, sau khi trở lại phòng tập thì thường xuyên lơ đãng, thường xuyên dùng điện thoại di động làm gương soi.”

Liêu Mạn Ny đang ngồi cùng bàn với một số người chơi của Thánh Du Công Hội, các thành viên khác của Thánh Du Công Hội đều vừa ăn vừa nói chuyện, chỉ có một mình cô ta là cầm điện thoại nhìn khuôn mặt mình, một cái tay khác thì không ngừng vuốt ve giữa khóe miệng và mũi, cười một cái rồi lại nhíu mày, mãi một lúc lâu cũng chưa ăn được miếng cơm nào.

Hạ Bạch cũng không ngờ phản ứng của cô ta sẽ lớn như vậy, lại đem chuyện ở chỗ phòng làm việc của lão sư hình thể cẩn thận nói ra.

Trương Nhuận Nguyệt nói: “Kỳ thật thì cũng có thể hiểu được, vốn Liêu Mạn Ny là người rất để ý khuôn mặt mình, đêm qua lại bị ban giám khảo và người xem công kích lúc ở trên sân khấu, đến bây giờ cũng không thể cười, hôm nay lại ở trong văn phòng có nhiều tấm gương như thế, lại bị chê bai khuôn mặt không hoàn hảo, chắc là bây giờ cô ta cũng có chút tự ti, đối với sự tự tin vào ngoại hình của mình cũng sinh ra hoài nghi.”

Bọn hắn nhìn thấy Liêu Mạn Ny rốt cục cũng để điện thoại di động xuống, còn cho là cô ta đã bình tĩnh lại, không ngờ cô ta lại ôm lấy cánh tay gã đầu trọc, quay mặt gã ta về phía mình, không biết là hỏi cái gì, nhưng gã đầu trọc lại cười rồi vuốt ve khuôn mặt cô một cái, sau đó lại cùng người khác nói chuyện, cô ta trầm mặc mấy giây, sau đó tiếp tục cầm điện thoại lên nhìn mặt mình.

Đường Nghênh nói: “Liêu Mạn Ny là tình nhân của gã đầu trọc, lần đầu tiên tiến vào trò chơi đã bị gã đầu trọc nhìn trúng, chắc là cô ta không có thân thể hay kỹ năng linh hồn gì, mà có khả năng là kỹ năng đạo cụ hay gì đó, dù sao cũng có một số ít đạo cụ vũ khí có thể mua bán được.”

Cô nói rất uyển chuyển, nhưng bọn hắn đều nghe hiểu, Liêu Mạn Ny là dựa vào gã đầu trọc để sinh tồn trong trò chơi, cũng có thể nói là cô ta dựa vào khuôn mặt và dáng người để sinh tồn, vậy cho nên cô ta rất quan tâm đến khuôn mặt mình.

Hạ Bạch cho rằng cô ta chỉ là ngoại lệ, nhưng không ngờ rất nhiều người chơi cũng xuất hiện tình trạng tương tự

Chỉ trong một ngày, gần như tất cả người chơi đều gặp riêng hai vị lão sư.

Đêm đó, các người chơi xuất hiện hai loại tình trạng, một là lo lắng không biết nên biểu diễn gì mà trà không nhớ cơm không nghĩ, hai là thỉnh thoảng soi gương, sờ sờ mặt mình rồi xoắn xuýt.

Dương Mi nói: “Lão sư hình thể nghiêm khắc thật đó, cô ta cũng chê bai ngoại hình của tôi một trận.”

Lăng Trường Dạ: “Pua.”

Hạ Bạch vừa mới tiếp xúc với internet được mấy tháng, hỏi: ” Pua là cái gì?”

Dương Mi biết cái này nên nói, “Đó chính là chèn ép tinh thần và tình cảm, đội trưởng nói lão sư hình thể đang tiến hành pua giá trị nhan sắc đối với chúng ta.”

*Chú thích: Pua là viết tắt của từ pick – up artist. Hết chú thích……

Hạ Bạch giật mình, có thể là lão sư hình thể và toàn bộ tổ tiết mục đang tiến hành pua giá trị nhan sắc đối với bọn hắn.

Bọn hắn tham gia sân khấu sơ khảo lần trước, lúc ở trên sân khấu bị hàng ngàn hàng vạn người xem mắng chửi, trào phúng, phán xét rất nặng nề. Sau đó, bọn họ được cho biết tầm quan trọng của ngoại hình, vốn là vấn đề sinh tử, rồi ngay sau đó nữa là lão sư hình thể trực tiếp công kích vào vẻ ngoài của từng người.

Những chiếc gương và ống kính trong văn phòng của cô ta cũng như môi trường tàn khốc của toàn bộ chương trình đều là công cụ pua của cô ta.

Ở ngoài đời thực Hạ Bạch đã cảm nhận được tầm quan trọng của ngoại hình. Vẻ bề ngoài có liên quan đến ấn tượng của người khác dành cho mình, ảnh hưởng đến độ yêu thích, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả tương lai và sự nghiệp, con người ai cũng sẽ quan tâm đến vẻ bề ngoài của mình, hoặc nhiều hoặc ít, nhưng thế nào cũng có, ngay cả những người không dựa vào ngoại hình để kiếm cơm cũng vậy.

Vốn là quan tâm đến vẻ bề ngoài, lại sợ hãi về những điều chưa biết có liên quan đến sinh tử, vậy nên sự quan tâm của bọn họ cũng tăng lên nhiều đến mức ngay cả chính bản thân họ cũng không ý thức được.

Vẻ bề ngoài thật sự quan trọng đến thế sao?

Trong chương trình Thần Tượng 404 thì không ai có thể nói nó không quan trọng.

Rất nhiều người chơi đều không có tâm trạng bàn bạc, Chung Tử Thương cũng không tập họp mọi người lại, đêm nay các người chơi ai cũng tâm sự nặng nề.

Ngày hôm sau, bọn hắn nhất định phải xác định tiết mục biểu diễn của mình. Thứ nhất, họ cần thời gian để luyện tập cho tốt. Thứ hai, nếu cần đạo cụ biểu diễn đặc biệt nào, họ phải báo trước cho tổ chương trình.

Sau khi Chung Tử Thương ăn sáng xong thì tổ chức thảo luận nhóm với mọi người trong tổ ở phòng tập.

“Hôm nay chúng ta tốt nhất nên nghĩ ra một tiết mục, cứ coi như đó chỉ là một ý tưởng bình thường cũng có thể nói ra, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao mà, chúng ta có thể cùng nhau cải tiến và tối ưu hóa, nói không chừng sẽ xuất hiện chủ ý rất tốt.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vẫn không có người nào lên tiếng, khi con người chịu đựng áp lực cao, đôi khi cảm hứng sẽ bộc phát, nhưng cũng có đôi khi đại não hoàn toàn không chuyển động. Cứ coi như cảm hứng bộc phát, thì rất nhiều màn trình diễn ở sân khấu đầu tiên có thể bị che lấp.

Huống chi, biểu hiện này trực tiếp quyết định sinh tử của bọn hắn, hầu hết mọi người đều không dám tùy tiện đưa ra quyết định, cho dù bọn hắn đã lo nghĩ rất nhiều cũng không dám.

“Được rồi.” Dường như Chung Tử Thương cũng đã đoán trước được điều đó, cậu ta không nản lòng, mà bình tĩnh nói: “Vậy tôi sẽ tổng kết lại phương hướng đã quan sát được ở sân khấu đầu tiên cho mọi người nghe, giúp mọi người suy nghĩ về chương trình một cách có chủ đích hơn.”

“Điều quan trọng nhất là, tôi nghĩ mọi người cũng đã phát hiện ra, khán giả xem trực tuyến không phải là người bình thường, không, nói thẳng ra thì họ không phải là người, họ có thể là một đám quỷ.”

Quả thực tất cả mọi người đều biết như vậy, cũng chính vì biết có một đám quỷ quái đang nhìn mình chằm chằm nên bọn hắn mới càng thêm căng thẳng hơn.

“Khi biểu diễn một tiết mục, hiểu biết về khán giả là điều cơ bản nhất, nắm bắt được sở thích và nhu cầu của khán giả mới là điều quan trọng. Lăng đội trưởng đã chỉ cho chúng ta cách giải quyết vấn đề, chẳng qua cách thức của anh ta không thể dùng lại được, vậy nên chúng ta có thể nghĩ đến những phương hướng khác.”

Cậu ta nhìn từng khuôn mặt của hai mươi ba người ở đây, nói: ” Ví dụ như chúng ta có thể chọn phương hướng ấm áp, một cái chủ đề về [nhân gian ấm áp] chẳng hạn, để những quỷ hồn băng lãnh kia sẽ nhớ về nhân gian ấm áp, nhớ tới sự ấm áp của gia đinh.”

Có đến mấy đôi con mắt lập lòe lóe sáng.

“Đội trưởng, tôi có thể diễn hài độc thoại. Tôi có thể thử viết một kịch bản như thế này để biểu diễn.”

“Kỳ thật thì vũ đạo cũng có thể mà, phải không? Ai nói mấy loại biểu diễn bình thường này không thể thực hiện được, chỉ cần chạm vào cốt lõi khiến chúng cảm động là được, có thể mời lão sư vũ đạo biên đạo một bài nhảy như thế, được không?”

“Đúng, trước đó tôi đã nói qua, chỉ cần chúng ta dụng tâm thì sẽ có được tiết mục hay mà.” Chung Tử Thương nói theo một hướng khác, “Chúng ta cũng có thể biểu diễn những thứ mới mẻ mà một số quỷ hồn không biết, khoa học kỹ thuật công nghệ đang thay đổi từng ngày, nhân gian bây giờ có thể không giống với khi bọn chúng qua đời, chắc chắn là bọn chúng cũng thật sự muốn nhìn xem, phải không?”

” Thiết bị thông minh?”

“Robot! Tôi có thể nhảy một vũ đạo giống người máy cho bọn chúng xem!”

Chung Tử Thương nói tiếp: “Đừng quên chuyên ngành của chúng ta, chúng ta cũng có thể phát huy hết lợi thế nghề nghiệp của mình, phần lớn những người trong tổ chúng ta là sinh viên trường đại học y Hòa Bình, rất nhiều người đều đã thực tập ở bệnh viện, quỷ hồn đều là người đã từng chết qua một lần, chúng ta có thể thực hiện một số biện pháp điều trị khẩn cấp hoặc tương tự như thế, được chứ?”

Trương Nhuận Nguyệt nói: “Ý tưởng này chúng ta có thể dùng khi thi đấu cùng với tổ, chúng ta sẽ cùng nhau đưa nghề nghiệp của mình lên sân khấu, sử dụng công nghệ y học mới nhất để giải cứu những người sắp chết. Năm đó bọn chúng không thể cứu được, có thể sẽ tiếc nuối, chắc là sẽ đau khổ, hãy để bọn chúng biết chúng ta sẽ làm việc chăm chỉ để giảm bớt sự hối tiếc và đau đớn này.”

Chung Tử Thương nói: ” Đây cũng là một ý kiến ​​hay!”

Vương Vi: ” Chúng ta cũng có thể biểu diễn một câu chuyện về phòng cấp cứu, kết hợp với phương hướng thứ nhất [nhân gian ấm áp].”

“Có thể, cái này cũng giữ lại.”

Dưới sự lãnh đạo của Chung Tử Thương, những người ở Tổ Yếu Kém cũng nhao nhao bắt đầu dụng tâm suy nghĩ, tham gia thảo luận, hết ý tưởng này đến ý tưởng khác không ngừng xuất hiện.

Đám mây mù trong phòng tập của Tổ Yếu Kém dần dần được xua tan, hy vọng cũng hiện rõ trên khuôn mặt của rất nhiều người.

Trước đó bọn hắn thật sự rất vô vọng, cuộc thi đấu này quá tàn khốc, cơ chế tranh tài gần như là đang bóc lột áp chế những người chơi không có kỹ năng như bọn hắn, khi đối mặt với những đại lão có kỹ năng kia, bọn hắn thật sự rất bất lực và tuyệt vọng.

Trước đó Chung Tử Thương cũng đã an ủi bọn hắn, nói bọn hắn dụng tâm suy nghĩ, chí ít cũng có thể vượt qua Tổ Trung Bình, chí ít có thể vượt qua bài kiểm tra solo một mình, nhưng bọn hắn cũng chỉ cho đó là an ủi.

Hiện tại bọn hắn đã thật sự nhìn thấy hi vọng, có lẽ những người chơi không có kỹ năng ở Tổ Yếu Kém như bọn hắn thật sự có năng lực chiến đấu với những người chơi có kỹ năng.

Chỉ cần bọn hắn thật sự cố gắng, dụng tâm chuẩn bị.

Hạ Bạch nhìn về phía Chung Tử Thương, thấy trên mặt cậu ta cuối cùng cũng nở nụ cười, dưới đôi mắt cười cong cong như vầng trăng kia là một viền đen nhánh, có lẽ tối hôm qua cậu ta lại không ngủ.

Bây giờ cậu đã biết được tại sao Chung Tử Thương lại là hội trưởng hội sinh viên của trường đại học y Hòa Bình, cậu ta không phải là loại người chỉ biết hô khẩu hiệu, cậu ta đã cố gắng thật nhiều để nghĩ biện pháp cho mọi người, hơn nữa đầu óc cũng rất thông minh.

Sau khi thảo luận nhóm kết thúc, mọi người tản ra để suy nghĩ về chương trình của riêng mình, nhưng không hề cô lập một mình mà tốp năm tốp ba thảo luận cùng một chỗ.

Trương Nhuận Nguyệt dựng ngón cái lên khen ngợi Chung Tử Thương, cô cũng nghiêng nghiêng đầu sang một bên.

Đó là hành động trước khi vào trò chơi Chung Tử Thương đã làm ở trên xe cứu thương. Sau khi Chung Tử Thương nhìn thấy thì không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.

Vương Vi trực tiếp dùng ngôn ngữ biểu đạt, “Hội trưởng, cậu thật sự rất rất lợi hại, chúng ta cùng là sinh viên năm ba, sao chênh lệch lại lớn như vậy chứ?”

Chung Tử Thương nói: “Vi Vi, sau khi cậu ra khỏi trò chơi này, cậu cũng sẽ trở thành một người lợi hại. Cậu chỉ thiếu rèn luyện thực tế mà thôi, cậu rất thông minh, năng lực thích ứng cũng rất mạnh.”

“Ừm!” Vương Vi dùng sức gật đầu, ánh mắt cô nhìn Chung Tử Thương sáng ngời xinh đẹp, “Tôi đã có một vài chủ ý, tôi cũng không còn sợ hãi như vậy nữa, tôi nhất định sẽ cố gắng.”

Chung Tử Thương nhìn Hạ Bạch vẫn luôn im lặng ngồi ở bên cạnh, hỏi cậu: “Đàn em, cậu có ý tưởng gì không?”

“Có.” Hạ Bạch nói: “Tôi muốn biểu diễn nghi lễ nhập liệm thi thể.”

“…..”

Hai mắt Chung Tử Thương bỗng nhiên sáng lên, “Đàn em à, cậu rất giỏi suy nghĩ ngược, lúc biểu diễn giải phẫu bị mười vạn quỷ hồn mắng, lần này thì biểu diễn nhập liệm, rất có thể sẽ được mười vạn quỷ hồn bình luận tích cực.”

“Đàn em Hạ Bạch à, cậu thật giỏi, cậu hoàn toàn không bị thất bại trong lần biểu diễn đầu mà có bóng ma tâm lý, hơn nữa còn tìm được phương hướng thành công!” Vương Vi cũng khen ngợi.

Hạ Bạch mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

Nghi lễ nhập liệm thi thể nói đơn giản chính là phục hồi lại thi thể, có nghĩa là phục hồi lại những xác chết bị hỏng, bị gãy, mục nát, dựa theo cách nói của Lăng Trường Dạ thì chính là cho quỷ hồn nhìn thấy cách sửa nhà với xe.

Trong huyết quản người dân có dòng máu xây dựng cơ bản chảy xuôi, Hạ Bạch đã nghe nói qua có rất nhiều chương trình cải tạo và xây dựng nhà cửa, vậy nên chắc bọn lệ quỷ cũng sẽ thích.

Sau khi đã có phương hướng, bọn hắn bắt đầu khẩn trương chuẩn bị.

Không chỉ có tổ bọn hắn, tất cả các thực tập sinh ở đây đều đang khẩn trương chuẩn bị, mà càng chuẩn bị lại càng căng thẳng và lo lắng hơn. Dựa theo đánh giá bình chọn ở sân khấu biểu diễn đầu tiên, hơn phân nửa người ở đây sẽ bị đào thải, tuy bây giờ bọn hắn đã có phương hướng, nhưng liệu bọn hắn có thể vượt qua cấp F khi tiêu chuẩn chấm điểm còn khắt khe hơn?

Bọn hắn không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể luyện tập không ngừng từng giây từng phút, thời thời khắc khắc nghĩ đến buổi biểu diễn, nghĩ đến chi tiết từng giây trên sân khấu, luyện tập tư thế cơ thể và quản lý biểu cảm khuôn mặt, đồng thời cải thiện kiểu tóc và phong cách tổng thể của mình.

Đèn trong ký túc xá sẽ tắt vào lúc hai giờ, vì để luyện tập nhiều hơn, rất nhiều thực tập sinh đều tập đến hai giờ kém mười mới đi tắm rửa.

Thực tập sinh yếu kém đều phải đến toilet công cộng để tắm rửa, toilet công cộng có một hồ nước rất dài, có bảy, tám cái vòi nước, có thể tắm rửa nhiều người cùng một lúc.

Tối thứ năm, sau khi Hạ Bạch rửa mặt xong, cậu ngẩng đầu nhìn vào trong gương thì thấy một loạt thực tập sinh đang đánh răng, thân thể ai cũng đứng nghiêm cứng đờ, khóe miệng nhếch lên để lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn, nhe ra tám cái răng, bàn chải đánh răng đang chuyển động trên hàm răng cũng không ảnh hưởng gì đến nụ cười trên mặt.

Trong phòng tắm tối tăm hôi hám, cảnh tượng này trông vô cùng quỷ dị, khiến một người xưa nay không sợ chết như Hạ Bạch cũng bỗng dưng phát lạnh trong lòng.

Người chết thì chết rồi, nhưng người sống thì không những sống mà còn linh hoạt.

Hạ Bạch bưng chậu nhỏ trên tay chay thật nhanh.

Lúc trở lại ký túc xá, trong ký túc xá có người vừa cười vừa đọc kịch bản, có người đang vuốt mặt soi gương, Hạ Bạch yên lặng chui lên giường.

Lúc này, cậu vô cùng muốn gặp những người đã ổn định cảm xúc từ đầu đến cuối, không có gì thay đổi, ví dụ như Thạch Đan Phượng, ví dụ như Vưu Mạc Hàn, ví dụ như Lăng Trường Dạ.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, Hạ Bạch lại phát hiện người tới phòng làm việc của lão sư hình thể càng nhiều thêm.

Thứ hai là ngày mọi người vào phòng làm việc của hai vị lão sư nhiều nhất, tất cả mọi người đều muốn đi hỏi ý kiến và phương hướng từ hai người đó một chút, thứ ba và thứ tư thì ít hơn, tất cả mọi người đều đang toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho tiết mục của mình, nhưng thứ năm là thời điểm khẩn trương nhất, sao thực tập sinh lại đến văn phòng của lão sư hình thể nhiều hơn thế?

Chẳng lẽ là vì tài nghệ chuẩn bị đã không sai biệt lắm, không có cách nào tiếp tục đột phá, nên muốn bắt đầu xuống tay từ 60% giá trị nhan sắc?

“Có phải thế không.” Lúc ăn cơm trưa, Lăng Trường Dạ đã nói với cậu: “Tối hôm qua lão sư hình thể đã nói với Phùng Thắng rằng, trong đoàn đội của cô ta có một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, có thể phẫu thuật thẩm mỹ.”

Phùng Thắng là người chơi duy nhất không có kỹ năng ở Tổ Xuất Sắc, hắn ta biết sở dĩ mình có thể đi vào Tổ Xuất Sắc là bởi vì lúc ấy nhìn Lăng Trường Dạ biểu diễn đã nảy ra ý tưởng, nhảy một đoạn múa tế tự.

Nếu như cuộc thi tuần này là thi đấu theo tổ thì hắn ta căn bản không cần lo lắng, bởi vì hắn ta tin rằng, Tổ Xuất Sắc có những đại lão này tọa trấn thì chắc chắn kết quả bọn họ vẫn là Tổ Xuất Sắc, hơn nữa người ở Tổ Xuất Sắc cũng không bị đào thải, tất cả mọi người đều an toàn.

Thế nhưng, tuần này lại là kiểm tra solo một mình, không liên quan gì đến tổ, tất cả những người bị xếp hạng F đều sẽ bị đào thải, hắn ta ở Tổ Xuất Sắc lại thành thế yếu. Nhìn những người trong tổ này làm gì cũng không cần phí sức, không ai thương lượng, không ai thảo luận, khiến hắn ta càng thêm lo nghĩ, cả đêm ngủ không yên.

Hắn ta thật sự cảm nhận được sự vô vọng sâu sắc của người bình thường khi đứng trước một đám đại lão.

Dường như Lão sư hình thể hiểu rất rõ tâm tư của hắn ta, vậy nên cô ta đã nói: “Bởi vì cậu là thành viên của Tổ Xuất Sắc, vậy nên ban giám khảo và người xem có kỳ vọng rất cao đối với cậu, cậu phải tiến bộ vượt bậc mới có thể ở lại được.”

Nhưng làm thế nào mới có được tiến bộ vượt bậc?

Khi nghĩ đến màn trình diễn lần đầu tiên của mình, hắn ta cảm thấy nó cũng không đến nỗi tệ, nhưng về sau khi so sánh với những màn biểu diễn mới lạ khác, hắn ta lại cảm giác nó cũng không tính là gì cả, càng nghĩ càng thấy bình thường, càng nghĩ càng không có lòng tin.

Hắn ta không có lợi thế về ngoại hình, nhưng điểm số về ngoại hình lại chiếm tỷ lệ cao hơn. Bộ dáng hắn ta rất bình thường, dù cho có luyện thêm bao nhiêu, dù cho có quản lý biểu cảm khuôn mặt tốt, dù cho có trang điểm lộng lẫy thế nào thì cũng không thể so được với những người có bộ dáng đẹp mắt.

Vậy phải làm sao để nhanh chóng đột phá?

Nếu như, nếu như mình có thể phẫu thuật thẩm mỹ thì tốt biết mấy.

Trên thực tế, trong đầu hắn ta đã mang theo ý nghĩ như thế, vậy nên những lời của lão sư hình thể càng khiến cho ý nghĩ của hắn ta thêm kiên định hơn.

“Lão sư, trong đoàn đội của ngài có bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ thật à?”

“Có.”

Liêu Mạn Ny cũng giống như vậy.

Lão sư hình thể nói với cô ta: “Cô cho rằng mình thật sự có thực lực cấp E à? Lúc biểu diễn tiết mục trên sân khấu đầu tiên, màn trình diễn của cô chưa đến mức để được đánh giá là E, nhưng vì cô là người thứ nhất lên sân khấu, vậy nên chúng tôi ngầm thừa nhận cô gặp bất lợi, cảm thấy thực tập sinh lên sân khấu đầu tiên nên khoan dung một chút để bù vào, thế nên chúng tôi cũng chấm điểm nhẹ tay hơn.”

“Cô tự mình suy nghĩ rồi so sánh màn trình diễn của mình với những thực tập sinh khác một chút, xem màn biểu diễn của mình có thật sự vào được Tổ Xuất Sắc hay không?”

Thế mà Liêu Mạn Ny thực sự cảm thấy những gì cô ta nói là đúng.

“Bây giờ cô lại còn không biết cười, điều đó càng khiến khuôn mặt cô khó coi hơn.”

“Vậy tôi phải làm sao bây giờ?”

“Cũng không có cách nào, buổi biểu diễn sắp bắt đầu rồi, luyện tập chắc chắn không kịp, tập mỉm cười đi.”

Những người chơi trên bàn ăn đều sững sờ. Lúc bọn họ đi tìm lão sư hình thể, phần lớn mọi người đều nghĩ đến việc tìm chuyên gia làm đẹp để hỏi cách dưỡng da, tìm thợ trang điểm để học trang điểm, tìm nhà tạo mẫu để thay đổi kiểu tóc, vì bọn họ nghĩ những thay đổi nhỏ này có thể thực hiện được, chứ bọn họ chưa từng nghĩ còn có thể tìm bác sĩ phẩu thuật thẩm mỹ.

Vương Vi: “Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ ở đây có nguy hiểm không?”

“Ngay ở thế giới thực phẫu thuật thẩm mỹ cũng có rủi ro mà.” Trương Nhuận Nguyệt nói, mặc dù chuyên ngành cô học nghiên cứu sinh không thuộc lĩnh vực phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng cô cũng đã tiếp xúc rất nhiều với lĩnh vực này.

Cô biết phẫu thuật thẩm mỹ có nhiều rủi ro và không phải là lựa chọn cần thiết trong cuộc sống, nhưng nhiều người vẫn không ngần ngại đi phẫu thuật thẩm mỹ. Đó là vì trong xã hội họ sống quá quan tâm đến ngoại hình, nhưng cũng có rất nhiều người ôm thái độ muốn dùng khuôn mặt để thay đổi cuộc sống.

Quả thực, cô cũng biết có một người đã thay đổi quỹ đạo cuộc đời họ bằng việc phẫu thuật khuôn mặt.

Lợi ích càng cao thì nguy hiểm cũng càng cao, phẫu thuật thẩm mỹ ở đây có thể rất rủi ro, nhưng lợi ích mang lại cũng rất cao, có thể cứu mạng.

Trương Nhuận Nguyệt: “Chắc chắn sẽ có người đi phẫu thuật thẩm mỹ, mà vì có mấy người làm vậy nên áp lực của chúng ta ở 404 sẽ càng nặng hơn.”

Cô ấy đã nói rất đúng, xế chiều hôm đó, Liêu Mạn Ny đã đi tìm lão sư hình thể để phẫu thuật thẩm mỹ.

 

Hết chương 45.

 

Chương 45: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 5)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên