Chương 45: Mới Uống Chút Nước Tiểu Ngựa Mà Đã Tâm Cao Khí Ngạo
Người giúp việc ngất đi, xem như đã khẳng định chín phần mười chuyện vốn còn chưa có căn cứ này.
Môi Tôn Sơ Lăng run rẩy hồi lâu, ba bước gộp thành hai, tiến lên phía trước, giáng thẳng một bạt tai vào mặt Lam Minh Phi!
Âm thanh vang dội khiến tâm tình Ninh Lạc thoải mái vô cùng.
【Không tệ, không tệ, cái tát này tôi rất hài lòng.】
【Nếu có thể mua một tặng một, cho bà dì này tự tát mình một cái nữa thì tôi sẽ vô cùng hài lòng.】
Trong lòng cậu nghĩ vậy, ánh mắt Ninh Lạc đầy mong đợi nhìn về phía Ninh Dương, cậu dùng ánh mắt ra hiệu: Anh cả, tới luôn đi!
Ninh Dương giật giật khóe miệng.
Anh ta có phải là con rùa trong hồ ước nguyện đâu.
Hơn nữa, nói gì thì nói, trên danh nghĩa, Tôn Sơ Lăng vẫn là dì của anh ta!
Ninh Lạc nhướng mày nháy mắt hồi lâu mà Ninh Dương vẫn không thèm để ý tới mình, đành tiếc nuối thu lại thần thông.
Sau khi tát xong một cái, Tôn Sơ Lăng chỉ vào mặt Lam Minh Phi mắng chửi: “Thứ chó má vô liêm sỉ! Đồ ăn bám vô dụng! Thế mà dám lén lút ăn vụng sau lưng tôi! Ông là ở rể mà dám giở trò phải không? Hả?”
Lam Minh Phi che mặt không dám lên tiếng, khúm núm sợ sệt.
Tôn Sơ Lăng còn muốn tát thêm mấy cái nữa, Tôn Mậu đã vội vàng chạy tới, hai tay che chở Lam Minh Phi: “Đừng đánh ba con nữa!”
Tôn Mậu không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng đã khiến Tôn Sơ Lăng nhìn thấy gương mặt có nét giống với người giúp việc năm phần, tức giận giơ tay lên tát thêm cái nữa: “Mải mắng nó mà suýt quên mất mày, đồ súc sinh!”
Ninh Lạc và những người khác đều trợn mắt há hốc mồm, trong mắt chỉ có hai chữ: Điên rồi?
【Dì Hai nổi điên, phát cuồng tại chỗ?】
Tôn Sơ Lăng tả xung hữu đột, đang định ngửa mặt lên trời phun nước bọt thì bị một bàn tay giữ chặt lấy.
Mặt bà ta quay ngoắt sang nhìn.
“Bốp!”
Tôn Lam Việt buông tay ra, trong mắt bà tràn đầy sảng khoái vì trả thù được cho tách trà của mình, nói với Tôn Sơ Lăng đang không thể tin nổi hét lên “Bà dám đánh tôi”: “Tôi đây là muốn cô bình tĩnh lại, còn có mấy đứa nhỏ ở đây, cô làm trò điên khùng như vậy còn ra thể thống gì?”
Không đợi Tôn Sơ Lăng kịp phản ứng, bà quay sang nói với những người đang hóng chuyện: “Còn đứng đó làm gì, mau đưa nhị tiểu thư xuống. Hôm nay đến đây thôi, giải tán.”
Mọi người không dám không nghe lời bà, lưu luyến không rời, mỗi bước đi đều ngoái đầu nhìn lại ba lần. Chờ đến khi không còn nhìn thấy gì nữa, bọn họ mới bắt đầu xì xào bàn tán.
“Má ơi, kích thích!”
“Năm nay đúng là không uổng phí, tiền xe cộ bỏ ra thật sự đáng giá!”
“Giá mà ngày nào cũng được ăn dưa hóng chuyện như thế này thì tốt biết mấy.”
Một giọng nói lén lút vang lên: “Tôi lén quay video rồi.”
“Gửi cho tôi với!”
“Cho tôi xin một bản!”
Mọi người cầm trong tay đoạn video nóng hổi vừa quay được, hài lòng rời đi.
Có lẽ vở kịch cẩu huyết tay ba hôm nay sẽ trở thành chủ đề bàn tán của gia tộc nhà họ Tôn trong một khoảng thời gian dài sắp tới.
Tôn Lam Việt nhìn Tôn Mậu đang ngồi bệt xuống đất khóc lóc om sòm: “Cháu đừng đi vội, cùng ba cháu và người giúp việc đến bệnh viện một chuyến đi.”
Trái tim Lam Minh Phi đập thình thịch, cố gắng giãy giụa vô ích lần cuối: “Chị cả, chị phải tin em, thật sự không liên quan gì đến em!”
Tôn Lam Việt bẻ từng ngón tay của Lam Minh Phi ra, đôi môi đỏ mọng nhếch lên: “Em rể à, đương nhiên là chị tin tưởng em rồi, chính vì tin cho nên mới vội vàng đưa mọi người đến bệnh viện để làm giám định đấy, sớm có kết quả, trả lại trong sạch cho mọi người.”
【Ôi chao, dì ấy vậy mà lại là cáo già ngàn năm, gian xảo quá đi.】
Ninh Dương liếc nhìn Ninh Lạc một cái, khẽ nhếch miệng.
Em có thể nhìn ra tính cách của mẹ anh, vậy tại sao lại không nhìn ra tính cách của Lộ Đình Châu?
Em tưởng cậu ta là người tốt đẹp gì sao?
………..
Kết quả của bệnh viện không có nhanh như vậy, ngày hôm sau nhà họ Tôn vẫn tiến hành tế tổ như bình thường.
Chỉ có điều, Tôn Sơ Lăng không đến nữa.
Ninh Lạc là người ngoài nên đương nhiên không tiện đi, ở lại nhà tổ họ Tôn. Ở lại cùng cậu còn có một đám nhóc con.
Trước khi ra khỏi cửa, Ninh Dương dặn dò cậu: “Em để ý con bé Điềm Điềm một chút.”
Ninh Lạc gật đầu: “Em biết rồi, không để con bé bị thằng nhóc kia bắt nạt đúng không? Em hiểu mà.”
Nói rồi, cậu lại hỏi: “Sao không thấy ba mẹ của Điềm Điềm?”
Ninh Dương nói: “Ba con bé mất rồi. Dì tư là người mà anh đã kể với em đấy, người được anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng mà sức khỏe dì ấy không tốt, gần đây thời tiết thay đổi, chắc lại bệnh rồi, nên vẫn đang nghỉ ngơi ở hậu viện.”
Ninh Lạc lập tức đồng cảm với Điềm Điềm.
Chờ đến khi đoàn người rời đi, cậu liền đi tìm Điềm Điềm, tìm tới tìm lui, cuối cùng cũng tìm thấy cô bé ở bờ hồ sau nhà, lại còn nhìn thấy Tôn Mậu.
Tôn Mậu cậy mình to khỏe, hung hăng đẩy Điềm Điềm một cái, giọng nói cao vút của đứa trẻ vang lên: “Đều tại mày! Nếu không phải tại mày thì mẹ tao đã không đánh tao rồi!”
Điềm Điềm bị đẩy mạnh về phía sau, suýt chút nữa thì ngã xuống hồ nước, may mà có một bàn tay kịp thời túm lấy.
Ninh Lạc nghiêm mặt, trừng mắt nhìn thằng bé: “Mi đang làm gì đấy?”
Mặc dù Ninh Lạc trông không hề đáng sợ, thậm chí còn ngoan ngoãn, thanh tú, nhưng dù sao cũng là người lớn, Tôn Mậu vẫn có chút sợ hãi, khí thế yếu hẳn đi: “Tôi, tôi không làm gì cả, tôi chỉ muốn chơi đùa với con bé một chút thôi.”
Ninh Lạc hùng hổ hỏi ngược lại: “Chơi đùa? Mi thích chơi đùa với nước như vậy sao không tự mình nhảy xuống hồ đi?”
Tôn Mậu chưa từng nghe qua logic này bao giờ, ngẩn người ra, ấp úng nói: “Hai chuyện này không liên quan gì đến nhau!”
“Sao lại không liên quan? Bởi vì, cho nên, đó là đạo lý khoa học, anh đây nói có liên quan thì chính là có liên quan!” Ninh Lạc nói năng hùng hồn, không cho phép thằng bé phản bác.
Sau đó, cậu nhìn thấy quần áo của Tôn Mậu thì phì cười.
Cậu lại nhìn thấy một vị sứ giả của ánh sáng.
Chỉ là, Tôn Mậu quá mập, Ultraman biến thành hình dáng… méo mó.
Ninh Lạc đảo mắt, chỉ vào Ultraman hỏi Tôn Mậu: “Mi có biết nhà Ultraman ở đâu không?”
Tôn Mậu hoàn toàn không theo kịp mạch não của người kỳ lạ này, bị dắt mũi: “Tôi không biết.”
“Anh đây biết đó, mi nghe cho kỹ đây,” Ninh Lạc hắng giọng, “Ở Đông Bắc!”
“Bởi vì! Ultraman của anh đây ở Đông Bắc, trên sông Tùng Hoa~~ Nơi đó có đậu nành cao lương trải khắp núi đồi~~””
Tôn Mậu ngây ngẩn cả người.
Ninh Lạc cao giọng hoàn thành một cú rẽ ngoặt 180 độ, run rẩy hát xong rồi, nhưng vẫn còn chưa hết ý, lại bỏ thêm một câu: “Đồ ngốc, trên đời này căn bản không có Ultraman, đó đều là lừa mi thôi, thế mà mi cũng tin.”
Câu nói này đối với bất kỳ đứa trẻ nào cũng là đòn chí mạng.
Tôn Mậu lập tức òa khóc, tiếng khóc vang dội: “Không thể nào! Anh lừa tôi hu hu hu hu hu! Anh là đồ lừa đảo!”
Ninh Lạc mặc kệ thằng bé, cúi đầu nói với Điềm Điềm: “Thấy chưa? Bắt nạt lại đơn giản như vậy đấy.”
Điềm Điềm gật đầu, cái hiểu cái không, kéo kéo vạt áo Ninh Lạc.
Ninh Lạc cúi người xuống.
Điềm Điềm cất giọng, khe khẽ nói: “Anh hát lạc điệu rồi.”
Điềm Điềm sáu tuổi đã học được cách quan tâm đến cảm xúc của người lớn, cô bé đã đổi câu “hát dở ẹc” thành một cách nói uyển chuyển hơn.
Ninh Lạc cảm thấy như mình vừa bị trúng một mũi tên.
Em có lịch sự không vậy!
“Nhưng mà những lời anh nói rất có lý, Điềm Điềm sẽ nhớ kỹ.”
Điềm Điềm lục lọi túi áo, lấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố cuối cùng ra, đưa cho Ninh Lạc.
Ninh Lạc nhận lấy, tâm trạng thật phức tạp.
Tôn Mậu cũng sẽ không ở lại nhà tổ họ Tôn quá lâu, thằng bé vốn định chờ ba mẹ về sẽ mách lẻo, để bọn họ dạy dỗ kẻ dám nói xấu Ultraman kia, kết quả lại sắp bị Tôn Lam Việt đóng gói đưa đi.
Bởi vì kết quả giám định của bệnh viện đã được thúc giục bằng tốc độ tám trăm dặm một giờ.
Chứng minh Lam Minh Phi và cô bảo mẫu là cha mẹ ruột của Tôn Mậu, sau khi truy hỏi, mới biết được hai người đã phát sinh quan hệ sau khi say rượu, sau này vẫn luôn duy trì mối quan hệ đó.
Sau khi Tôn Sơ Lăng biết được kết quả, bà ta cầm giày cao gót xông lên chiến trường, bà dùng sức ném vào đôi gian phu dâm phụ kia, cuối cùng vẫn chưa hả giận, lại cởi giày của mình ra dùng sức đập.
“Lũ tiện nhân, mới uống chút nước tiểu ngựa mà đã tâm cao khí ngạo, dám lên mặt với bà!”
Người giúp việc khóc lóc thảm thiết, nghẹn ngào nói: “Chị à, xin chị nghe em giải thích, em không có ý gì khác, em chỉ là phạm sai lầm mà tất cả phụ nữ trên đời này đều mắc phải…”
Ninh Lạc xúc động đọc:【Em không đến để phá vỡ gia đình này, em đến để gia nhập gia đình này mà!】
Người giúp việc không nói còn đỡ, vừa mở miệng đã bị Tôn Sơ Lăng cho một cái bạt tai: “Mẹ kiếp, mày còn dám cãi hả, có tin tao đánh chết mày không?”
Ninh Lạc âm thầm lùi lại một bước, bắt đầu lo lắng ngọn lửa chiến tranh này sẽ lan đến cả mình.
Cậu quay đầu lại, phát hiện Ninh Dương vậy mà lại đang xem điện thoại, thò đầu nhìn, thì ra là đang trao đổi với nhãn hàng về câu slogan quảng cáo cho sản phẩm tẩy trang, không khỏi khó hiểu: “Anh ơi, trong DNA của anh có phải đã khắc sâu bốn chữ “Nô lệ công sở” rồi không?”
【Chỉ cần làm sếp giỏi thì ngày nào cũng là thứ Hai.】
Ninh Dương thoát khỏi giao diện trò chuyện, mở ứng dụng dự báo thời tiết trên màn hình nền, đưa cho Ninh Lạc: “Thời tiết ngày mai rất đẹp, nắng ráo, gió nhẹ, không lạnh cũng không nóng.”
Ninh Lạc: “Làm gì?”
“Không phải quên rồi chứ, anh đưa em đi leo núi để rèn luyện sức khỏe mà.” Ninh Dương cất điện thoại, nói, “Ngày mai đi leo núi với anh.”
Nói xong, anh lẩm bẩm: “Như vậy, một ngày đi được hai, ba vạn bước nhỉ?”
Mắt Ninh Lạc tối sầm.
【Toang rồi!!!!】
Kết quả đương nhiên là không ai quan tâm, sáng sớm hôm sau đã bị Ninh Dương lôi đến cổng khu du lịch.
Nhìn dòng chữ “Độ cao 1500m” trên tờ giới thiệu, chân Ninh Lạc đã bắt đầu run rẩy.
Ninh Lạc không thể tin nổi, Ninh Lạc liều mạng chống cự, chỉ vào con số 1500 hét lớn: “Đây rõ ràng là đang ngược đãi sinh linh!”
Giọng nói thu hút sự chú ý của nhân viên bán vé, Ninh Dương nhíu mày: “Em muốn nói gì?”
Ninh Lạc duỗi dài cổ như con ngỗng sắp bị bóp cổ, vùng vẫy trong tuyệt vọng: “Giết chết sinh vật nhỏ bé đáng thương vô tội là em đây!”
Ninh Dương nghe rõ tiếng cười của nhân viên trong quầy bán vé.
“…”
Anh bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình đã có tầm nhìn xa, mua vé trước, không cần phải đến quầy bán vé để mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Cuối cùng, Ninh Lạc vẫn hoàn thành hoạt động du xuân tảo mộ của mình, leo từ sáng đến tối, khi leo đến bậc thang cuối cùng, cả người ngã phịch xuống ghế dài, mệt đến nỗi không còn sức để càu nhàu.
Ninh Dương chọc chọc cậu: “Vẫn ổn chứ?”
Thấy cậu không nhúc nhích, nhíu mày: “Em ít vận động quá đấy.”
Ninh Lạc ngẩng đầu, liếc nhìn anh, cố gắng đứng dậy, lấy điện thoại di động ra.
Ninh Dương tưởng cậu muốn làm gì đó ghê gớm lắm, kết quả thấy Ninh Lạc chụp vài bức ảnh ánh hoàng hôn trên đỉnh núi, sau đó gõ gõ điện thoại.
Cuối cùng ném điện thoại sang một bên, khàn giọng nói với Ninh Dương: “Qua like cho em đi.”
Nói xong, cậu không còn sức để nói thêm câu nào nữa, nằm im thin thít ở đó, hai tay đặt trên bụng, yên lặng làm một cái xác chết.
Cậu vẫn không quên thân phận minh tinh của mình, kéo mũ lưỡi trai xuống che mặt, tiện thể che nắng.
Ninh Dương mở điện thoại ra xem, nhìn thấy dòng trạng thái mới nhất trên vòng bạn bè.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Độ cao 1500m, đỉnh núi nho nhỏ, dễ dàng chinh phục [kính râm][chó ngậm hoa]】
Ninh Dương: “…Không ra vẻ làm màu thì em sẽ chết à?”
Ninh Lạc giơ một tay lên, dùng giọng nói khô khan yếu ớt hô lên: “Hình—tượng—!”
Kết quả là chuyến đi leo núi đó khiến cậu nằm liệt giường suốt ngày hôm sau.
Ninh Lạc nhìn trần nhà, ánh mắt trống rỗng, lẩm bẩm: “Hình như chỉ có hồi tiểu học đi tảo mộ vào dịp Thanh minh, em mới được trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng đến xé lòng xé phổi này…”
Nghỉ ngơi thêm hai ngày, mua đặc sản địa phương xong, cậu mới cùng Ninh Dương trở về.
Trước khi đi, Tôn Lam Việt gọi Ninh Dương lại, hỏi: “Sao con biết chuyện của Tôn Sơ Lăng?”
Ninh Dương im lặng lảng tránh không trả lời.
Tôn Lam Việt cũng không truy hỏi: “Thôi được rồi, con không nói thì mẹ cũng đoán được phần nào, chắc là cùng một người với người đã nói cho con biết chuyện dự án đấu thầu bất động sản, cho nên lúc trước con đã ngăn mẹ lại không cho nói ra, đúng không.”
Ninh Dương bất đắc dĩ: “Mẹ không cần phải thăm dò con.”
“Thằng nhóc này,” Tôn Lam Việt nhìn Ninh Lạc đang ngồi ở hàng ghế sau, chuẩn bị khởi hành, “Sự nghiệp của Tiểu Lạc bây giờ đang trên đà phát triển đúng không? Sao con không ký hợp đồng với nó, đưa nó về Sơ Trác bồi dưỡng cho tốt?”
Ninh Dương nói: “Trước đây con muốn ký hợp đồng với Ninh Tịch Bạch, mẹ không đồng ý, con còn tưởng mẹ không thích những đứa con trai khác của bố gia nhập vào công ty.”
Tôn Lam Việt trợn trắng mắt: “Mẹ không cho Ninh Tịch Bạch vào là vì nó không xứng, sợ con tranh cãi với mẹ nên mẹ không nói thẳng ra thôi. Tiểu Lạc thì rất tốt, công ty nhỏ của thằng bé không thể cho nó tài nguyên tốt được, con đưa nó về bồi dưỡng cho tốt đi.”
Ninh Dương đồng ý.
Trên đường về, anh kể chuyện này cho Ninh Lạc nghe.
Ninh Lạc vui mừng khôn xiết.
【Yeah, em có chỗ dựa vững chắc rồi! Sau này tha hồ tung hoành trong giới giải trí, hehe.】
Ninh Dương thầm nghĩ, chẳng lẽ em là con cua chắc, còn muốn bò ngang? Cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi.
Anh ta cong môi.
“Nhưng mà, em vẫn rất thích chị Hứa Linh với Tiểu Tống, Tiểu Đào.”
Ninh Dương thản nhiên nói: “Tất cả đều qua hết đi, tiền vi phạm hợp đồng anh chi trả.”
Ninh Lạc thành tâm khen ngợi: “Anh ơi, lúc này anh chính là anh ruột cùng cha khác mẹ của em!”
……………..
Sau khi trở về, Ninh Lạc kể lại chuyện này cho ba người Hứa Linh, Tiểu Tống, Tiểu Đào đều nói không thành vấn đề, Hứa Linh thì suy nghĩ một chút cũng gật đầu đồng ý.
Vậy là không còn vấn đề gì nữa.
Sơ Trác là công ty giải trí hàng đầu, công ty lớn hiệu suất làm việc đương nhiên cũng rất nhanh, lập tức tiến hành bàn giao, xử lý xong thủ tục với công ty cũ của Ninh Lạc.
Tin tức Ninh Lạc đổi công ty đã nhanh chóng leo lên hot search, rất nhiều cư dân mạng đều hỏi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
【Chuyển sang công ty lớn rồi kìa, tốt quá! Lạc Bảo giỏi quá!】
【Vừa nổi tiếng một chút đã đá công ty cũ, sang công ty mới, đúng là ăn trông bát nhìn trong nồi!】
【Thâm sâu thật đấy, lợi dụng công ty cũ làm bàn đạp.】
【Sau này ai còn dám nói Ninh Lạc không thông minh, không có đầu óc nữa? Rõ ràng là thông minh muốn chết!】
【Đúng vậy, đúng vậy, thông minh lắm luôn ấy chứ.】
【Trời đất ơi, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy có người khen Lạc Bảo nhà tôi thông minh đấy! Xúc động quá!】
【Lạc Bảo ơi, con có nhìn thấy không? Cuối cùng cũng có ngày con được công nhận mình có trí thông minh rồi! Nỗ lực của con đã không uổng phí.】
【Chúng ta phải đóng khung bình luận này lại, treo lên đầu trang chủ siêu thoại!】
Cư dân mạng tâm trạng thật phức tạp: “…”
Giây phút này, cuối cùng bọn họ cũng hiểu được thế nào là fan cũng giống y hệt idol.
Mẹ kiếp, trên đời này còn có người bình thường nào không vậy?
Nhưng mà, có người bỗng nhiên phát hiện ra điểm mấu chốt.
【Phác Khắc Phác Liễu Cá Cân Đầu: Khoan đã, chẳng phải tổng giám đốc của Sơ Trác là Ninh Dương sao? Ninh Dương chẳng phải là anh trai của Ninh Tịch Bạch sao? Hơn nữa, Ninh Lạc cũng họ Ninh?】
Fan của Ninh Tịch Bạch không thể ngồi yên được nữa.
【Họ hàng xa thôi, Ninh Dương chỉ có mình Bạch Bạch của chúng ta là em trai thôi, Ninh Lạc là cái thá gì mà cũng dám đến đây nhận vơ.】
【Bạch Bạch không muốn vào Sơ Trác là muốn dựa vào thực lực của mình để đạt được thành tựu, không giống người nào đó.】
【Không biết đã phải nịnh nọt, cầu xin bao lâu mới được vào Sơ Trác.】
【Xin phép chen ngang một câu, đừng đánh tôi (đội mũ bảo hiểm), hình như Ninh Dương chưa bao giờ nói rõ quan hệ với Ninh Tịch Bạch, đều là mọi người tự đoán thôi.】
Cư dân mạng nhạy bén trong nháy mắt đã ngửi thấy mùi dưa, bắt đầu để lại đủ loại bình luận dưới Weibo chính thức của Sơ Trác, muốn cắn một miếng dưa hấu tươi ngon, tò mò về mối quan hệ của ba người này.
Tài khoản chính thức của Sơ Trác Entertainment vốn bình thường luôn giả chết, nhưng lần này lại phản ứng rất nhanh, lập tức chia sẻ lại Weibo của “Phác Khắc Phác Liễu Cá Cân Đầu”.
【Sơ Trác Entertainment v: Đúng vậy, Ninh Lạc tiên sinh là em trai của tổng giám đốc nhà chúng tôi. //@Phác Khắc Phác Liễu Cá Cân Đầu: Khoan đã, chẳng phải tổng giám đốc của Sơ Trác là…】
【Vậy Ninh Tịch Bạch…?】
【Sơ Trác Entertainment v: Tổng giám đốc nhà chúng tôi chỉ có một người em trai thôi.】
Quào!!!
Tất cả mọi người đều tỉnh táo ngay lập tức.
Miếng dưa lớn tươi ngon đầu tiên!
【Vậy nên người liều mạng nịnh nọt muốn gia nhập Sơ Trác chính là Ninh Tịch Bạch?】
Hết chương 45.
