Chương 45: Phiên Ngoại 3

Chương 45: Phiên Ngoại 3

 

Ninh Thiên Sách phát hiện ra, sau khi quen biết thầy Thẩm, tần suất cậu tự nghi ngờ bản thân cũng ngày càng cao.

 

Trước đây, Ninh Thiên Sách cho rằng mình là đại đệ tử phái Mao Sơn, người được chỉ định làm chưởng môn, cao thủ trừ quỷ, người nổi bật trong số các bạn đồng lứa, bình tĩnh, dũng cảm, tự giác, coi thường sinh tử, nguyện cống hiến cả đời cho chính đạo nhân gian.

 

Sau khi quen biết thầy Thẩm, Ninh Thiên Sách cảm thấy hình tượng của mình đã vỡ nát, có lẽ chỉ còn lại mỗi danh hiệu đại đệ tử phái Mao Sơn.

 

Cậu thật sự rất tò mò, thầy Thẩm làm thế nào mà chỉ dựa vào nhiệt huyết đã làm được tất cả những điều này. Cậu bắt đầu chú ý đến thầy Thẩm, trong một thời gian, ngay cả trong mơ Ninh Thiên Sách cũng mơ thấy mái tóc húi cua của thầy Thẩm, sờ vào cảm giác rất tuyệt.

 

Từ nhỏ Ninh Thiên Sách đã được sư phụ giáo dục chính thống. Ninh chưởng môn nói với cậu rằng, trước khi công lực đại thành, nhất định phải giữ được một hơi tiên thiên chân khí, như vậy mới có thể chiếm thế thượng phong khi đối đầu với quỷ quái. Rất nhiều đệ tử ở tuổi mới lớn sẽ vi phạm môn quy mà lén lút yêu đương, nhưng Ninh Thiên Sách lại có thể giữ vững bản tâm, tự nhủ rằng, trước ba mươi tuổi tuyệt đối không được tiếp xúc với tình yêu, vì vậy cậu không có bất kỳ kinh nghiệm tình cảm nào.

 

Theo lý mà nói, khi biết thầy Thẩm có tình cảm với mình, Ninh Thiên Sách nên chọn cách tránh xa Thẩm Kiến Quốc, để tránh cả hai lún sâu vào. Nhưng trong tình huống hiện tại, làm sao cậu có thể giữ khoảng cách với thầy Thẩm được.

 

Quan trọng hơn là, trong thâm tâm Ninh Thiên Sách không muốn đẩy thầy Thẩm ra xa, cậu thậm chí còn có chút tận hưởng cảm giác lúc lên lúc xuống đó. Thẩm Kiến Quốc là bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời không hề thay đổi của cậu.

 

Anh sống túng thiếu nhưng vẫn vui vẻ tự tại, thẳng thắn nghiêm túc nhưng lại sẵn sàng thỏa hiệp vì học sinh, tình cảm nồng nhiệt nhưng lại luôn không rõ tình hình, khiến người ta vừa tức vừa buồn cười, có thể lay động từng dây thần kinh trong lòng Ninh Thiên Sách.

 

Khi toàn bộ tâm trí của một người đều buộc vào một người khác, giữa hai người sẽ xảy ra một số phản ứng hóa học.

 

Ninh Thiên Sách phát hiện mình luôn thích lướt điện thoại, xem thầy Thẩm có nhắn tin không, muốn biết trong công việc anh có gặp phải những chuyện mà người thường khó gặp phải không.

 

Tiếc là từ sau đêm thầy Thẩm ở lại khách sạn, anh đã tìm được một công việc mới, mỗi ngày bỗng trở nên vô cùng bận rộn, rất ít khi nhắn tin cho Ninh Thiên Sách. Thỉnh thoảng có tin nhắn lúc rảnh rỗi, cũng đa phần là nói giám đốc Lư là một cấp trên tốt, tối nay lại cùng giám đốc Lư tăng ca, học được không ít kiến thức mới.

 

Ninh Thiên Sách tận dụng mấy ngày này, nhặt lại từng mảnh quá khứ vỡ nát của mình để ghép lại, phát hiện trong khe hở của mỗi mảnh vỡ đó đều có thêm một Thẩm Kiến Quốc.

 

Mới mấy ngày không gặp mà đã nếm được mùi vị một ngày không gặp tựa ba thu rồi.

 

Khi nhận được điện thoại của giám đốc Lư, mời cậu đến trừ quỷ, Ninh Thiên Sách phát hiện mình lại vui mừng. Cuối cùng cậu cũng có lý do để quang minh chính đại đi gặp thầy Thẩm, xem dáng vẻ khi làm việc của anh. Ninh Thiên Sách nhớ lại dáng vẻ giảng bài của thầy Thẩm, anh đứng trên bục giảng, cả người như đang tỏa sáng.

 

Ở trung tâm thương mại, lúc nhìn thấy thầy Thẩm từ xa, cậu lặng lẽ đến gần, còn chưa kịp chào hỏi đã thấy thầy Thẩm trượt ngã. Ninh Thiên Sách bất giác đỡ lấy anh, giây phút đó mới phát hiện thầy Thẩm tuy xắn tay áo có thể đấm quỷ cưa chân, đạp Thi Huyết Trùng, nhưng thực ra anh rất gầy, eo rất nhỏ, một tay là có thể ôm trọn người vào lòng, chiều cao cũng rất hợp.

 

Vừa xót xa đau lòng đặt ngón tay lên quầng thâm mắt của anh, thầy Thẩm liền đẩy mạnh Ninh Thiên Sách ra, cầm cây lau nhà lên lau sàn, trông tràn đầy năng lượng.

 

Bị đẩy ra, Ninh Thiên Sách vô cùng nghi ngờ Hạ Tân đã hiểu lầm, thầy Thẩm thật sự thích cậu sao?

 

Những chuyện xảy ra tiếp theo càng khiến Ninh Thiên Sách khó mà giữ vững niềm tin. Chuyện giám đốc Lư gặp ma có dấu vết con người rõ ràng, trông như có người hãm hại, nhưng oán khí thực sự thì không thể lừa người được, tối qua đúng là có ma xuất hiện.

 

Điều Ninh Thiên Sách kinh ngạc không phải là dấu vết con người trong chuyện này, mà là tại sao lại có người sẵn lòng hợp tác với quỷ để hại người?

 

Nếu thật sự như vậy, rốt cuộc thì người và quỷ có gì khác biệt?

 

Lúc này, thầy Thẩm chạy đến bãi rác đào xác đã dùng hành động của mình để cho Ninh Thiên Sách câu trả lời. Điều phân biệt người và quỷ chưa bao giờ là sinh tử, mà là lòng người.

 

Cam tâm tình nguyện cùng thầy Thẩm đào bới đến toàn thân hôi hám, nhìn Mục Hoài Đồng đã nghĩ thông suốt không còn oán hận thế gian, Ninh Thiên Sách lại mơ hồ dâng lên cảm giác nguy cơ. Tình cảm này ở lại trong lòng Mục Hoài Đồng, dù có chuyển thế đầu thai, khi cô ấy gặp lại thầy Thẩm cũng sẽ dâng lên cảm giác quen thuộc, cũng sẽ bị anh thu hút.

 

Giám đốc Hạ nói thầy Thẩm hồi đi học rất được yêu thích, may mà xu hướng tính dục là nam, nếu không thì đúng là kẻ thù chung của đàn ông. Các cô gái có thể nhạy bén nhận ra xu hướng của thầy Thẩm, dần dần thay đổi cách đối xử giữa hai bên, trở nên giống anh em hơn là người yêu.

 

Một thầy Thẩm xuất sắc như vậy, lại thích mình sao?

 

Khi nghe thầy Thẩm nói muốn cho học sinh làm bài kiểm tra, suýt chút nữa thì Ninh Thiên Sách đã bật cười.

 

Dù cậu là đệ tử phái Mao Sơn, cũng phải chấp nhận giáo dục bắt buộc chín năm. Lúc nhỏ pháp lực của Ninh Thiên Sách bình thường, đám ác quỷ biết cậu là đệ tử phái Mao Sơn thì liền lén sửa bài thi của cậu, khiến Ninh Thiên Sách thi cử luôn không đạt, làm mất mặt chưởng môn. Chuyện này vẫn luôn là bóng ma trong lòng Ninh Thiên Sách.

 

Mà bây giờ, thầy Thẩm lại muốn kiểm tra kiến thức pháp luật của học sinh. Ninh Thiên Sách bỗng cảm thấy, nếu quỷ có thể tuân thủ pháp luật quốc gia, làm một con quỷ tuân thủ kỷ luật pháp luật, thì đó cũng là một chuyện tốt.

 

Ninh Thiên Sách rất muốn giơ cả hai tay hai chân lên tán thành, nhưng cân nhắc đến hình tượng của mình trong lòng thầy Thẩm, cuối cùng vẫn rụt rè gật đầu đồng ý, còn bày tỏ mình nhất định phải đến dự thính.

 

Công việc giảng dạy của thầy Thẩm tiến triển thuận lợi, nhưng công việc mới lại không được suôn sẻ. Vì tố cáo đồng nghiệp mà bị đuổi việc, chỉ nhận được một tháng lương thực tập.

 

Anh rất đau lòng, miệng lẩm bẩm hết tiền rồi. Ninh Thiên Sách không biết mình có bao nhiêu tiền, nhưng từng cùng sư phụ kiểm kê tài sản của phái Mao Sơn, cũng biết giá thị trường hiện tại của việc thiên sư trừ quỷ, so sánh với mức lương tháng hiện tại của thầy Thẩm, cảm thấy nuôi một thầy Thẩm cũng không phải là chuyện khó.

 

Nếu thầy Thẩm có thể đến phái Mao Sơn làm giáo viên, dạy dỗ đệ tử trong môn, tăng cường tố chất đạo đức và kiến thức pháp luật cho các đệ tử, đến lúc đó họ sớm tối bên nhau cũng là một chuyện tốt đẹp.

 

Sư phụ đã ở trên tàu hỏa rồi, đợi ông ấy đến thì nhất định phải nhắc đến chuyện này. Với năng lực của thầy Thẩm, chắc chắn sư phụ sẽ không từ chối. Nếu phái Mao Sơn có thêm vài người như thầy Thẩm, thực lực của các đệ tử cũng sẽ tăng lên đáng kể.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Sau khi hả hê xem thầy Thẩm cho quỷ làm bài kiểm tra xong, sư phụ cũng đến thành phố H. Ninh Thiên Sách liền mời thầy Thẩm hôm nay đến khách sạn nghỉ ngơi, gặp sư phụ một chút, cũng coi như ra mắt.

 

Giới tu đạo không phản đối sở thích Long Dương, thậm chí còn có cách nói, hai nam đệ tử song tu thì dương khí tổn thất ít hơn một nam một nữ. Tuy sư phụ có chút cứng nhắc, nhưng cũng không phải là người ép cậu kết hôn sinh con, chắc sẽ không phản đối.

 

Đúng như Ninh Thiên Sách dự đoán, sư phụ có ấn tượng rất tốt với thầy Thẩm. Vừa gặp mặt đã xem tướng tay rồi hỏi ngày sinh tháng đẻ. Ninh Thiên Sách âm thầm so sánh với bát tự của mình, thấy đúng là trời sinh một cặp với thầy Thẩm.

 

Mấy ngày nay Thầy Thẩm quá lao lực, sau khi giúp Ninh Thiên Sách đỡ Ninh chưởng môn bị kiệt sức sau khi mở thiên nhãn lên giường, anh nằm trên giường của Ninh Thiên Sách rồi ngủ thiếp đi. Vẫn là Ninh Thiên Sách cởi quần áo giày dép cho anh, đặt anh lên gối, đắp chăn cẩn thận cho anh.

 

Theo lý mà nói, thầy Thẩm vô tình ngủ trên giường cậu, Ninh Thiên Sách nên sang phòng khách ngủ, như vậy mới hợp lễ nghĩa. Nhưng nhìn gương mặt ngủ không chút phòng bị của thầy Thẩm, trong lòng Ninh Thiên Sách ngứa ngáy, thật sự không muốn rời đi. Dù không nói rõ mối quan hệ, với quan hệ giữa cậu và thầy Thẩm, ngủ chung giường chắc cũng không có vấn đề gì chứ?

 

Ninh Thiên Sách nằm bên cạnh thầy Thẩm vô cùng lo lắng, nghĩ đến những lời giám đốc Hạ nói, liền cởi cúc áo sơ mi, hơi để lộ cơ bụng và đường nhân ngư một chút, nghĩ rằng sáng mai thầy Thẩm thấy không biết sẽ nói gì.

 

Mang theo suy nghĩ đó, Ninh Thiên Sách dựa vào thầy Thẩm cũng ngủ thiếp đi. Từ nhỏ cậu đã thức đêm trừ quỷ, thực ra ban đêm luôn ngủ không yên. Nào ngờ nằm bên cạnh thầy Thẩm lại vô cùng an tâm, vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ, cả đêm không một chút mộng mị.

 

Đừng nói là sáng dậy xem phản ứng của thầy Thẩm, cậu ngủ say đến mức bị người ta đẩy mạnh một cái cũng không tỉnh, ôm chiếc chăn thầy Thẩm đã đắp ngủ li bì, đến hơn 12 giờ trưa mới dậy. Thấy thầy Thẩm và sư phụ không có ở đó, gọi điện mới biết họ đi mua sách.

 

Chưởng môn và thầy Thẩm quan hệ tốt như vậy, nhất định sẽ không phản đối chuyện của họ. Bây giờ quan trọng nhất là làm cho thầy Thẩm gật đầu. Thầy Thẩm cũng thích cậu, chắc chắn là nhất trí ngay.

 

Nhưng làm gì có chuyện đó!

 

Thầy Thẩm thật sự thích cậu sao? Để xác nhận hôm đó trong thang máy rốt cuộc là ai đã sàm sỡ mình, thầy Thẩm và cậu cứ xác nhận qua lại trên ngực nhau mà không có chút phản ứng nào, ngay cả ánh mắt cũng vô cùng trong sáng. Điều này khiến Ninh Thiên Sách vô cùng nghi ngờ lời của giám đốc Hạ. Đừng nói là thích cậu, có lẽ thầy Thẩm căn bản không thích đàn ông!

 

Nếu thầy Thẩm thật sự chỉ coi cậu là bạn bè anh em, vậy trái tim này của cậu, biết phải làm sao đây?

 

Lo lắng đến nửa đêm, khi bị bảo vệ hỏi tại sao họ lại đi loanh quanh bên bờ sông, Ninh Thiên Sách đột nhiên thông suốt, mạnh dạn hôn thầy Thẩm trước mặt bảo vệ. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng lại mang đến cảm giác ngọt ngào vô tận.

 

Cùng với một cú vỗ vai thật mạnh và câu “Làm tốt lắm”. Cú vỗ này thật sự đã khiến Ninh Thiên Sách bị nội thương, cậu không khỏi hỏi: “Thầy Thẩm, rốt cuộc thầy…”

 

Lời còn chưa nói hết, thầy Thẩm dưới ánh đèn đã đỏ mặt. Con người này, sinh ra đã có vẻ mặt chính trực, dù có đỏ mặt cũng không nhìn ra vẻ ngại ngùng, ngược lại giống như sắc hồng khỏe khoắn sau khi vận động, khí huyết dâng trào.

 

Nếu không phải Ninh Thiên Sách vì tìm Đoạn Hữu Liên mà cố ý mở thiên nhãn, dưới màn đêm này suýt nữa đã không nhìn ra.

 

Suốt đường đi Ninh Thiên Sách cứ nghĩ, có phải mình đã nhìn nhầm rồi không. Đợi đến khi tìm được Đoạn Hữu Liên, lại giúp cô bé hoàn thành tâm nguyện, cậu và thầy Thẩm vì trốn camera mà nấp trong bụi cây, khoảng cách giữa hai người gần đến thế, ánh trăng lại đẹp quá.

 

Ninh Thiên Sách không muốn sự chú ý của thầy Thẩm đều dồn hết vào học sinh, nên đã dũng cảm nói ra lòng mình. Giờ phút này cậu đã nhận ra, nếu cứ duy trì sự mập mờ, với tính cách thẳng thắn của thầy Thẩm, có lẽ họ sẽ không bao giờ có thể ở bên nhau được.

 

Lần này hôn, Ninh Thiên Sách đã dùng hết tất cả sự ngây ngô của mình, nhắm mắt chuyên tâm giao lưu với thầy Thẩm, nhưng lại nhận được một cái tát và một cục u trên mặt.

 

Cái tát này đã đánh cho trái tim Ninh Thiên Sách vỡ vụn, suýt nữa không thể gắn lại được. Mãi mới dần hồi phục được nhờ sự chăm sóc dịu dàng của cảm giác say xe và gối đầu lên đùi anh, trong khách sạn, cậu muốn lấy hết can đảm để thổ lộ lòng mình lần nữa, thì lại bị xác sống gõ cửa phá đám.

 

Thầy Thẩm đứng dậy ngay lập tức, Ninh Thiên Sách từ trên ghế sofa lăn xuống đất. Lần này đừng nói là tim, cơ thể cũng bị ngã cho nát tan luôn rồi.

 

Điều đau lòng hơn là, thầy Thẩm không đến đỡ cậu lên, mà lại đi chăm sóc con xác sống kia. Ninh Thiên Sách còn có thể làm gì nữa? Thích một người như Thẩm Kiến Quốc, mình không kiên cường một chút, chẳng lẽ còn đợi anh đến ủy mị tình tứ sao?

 

Ninh Thiên Sách mang theo thân thể và tâm hồn bị tàn phá, sau khi sư phụ đi đã cố ý gieo cho mình một quẻ, xác định lần này tuyệt đối sẽ không bị ai cản trở nữa, mới cẩn thận hỏi: “Em thích thầy Thẩm, anh cũng thích em… phải không?”

 

Âm cuối cùng nói rất nhẹ, như thể nói mạnh một chút là xà nhà sẽ sập ngay.

 

Thầy Thẩm gật đầu, trong lòng Ninh Thiên Sách vui không sao kể xiết, nhưng vẫn giữ vẻ rụt rè, cẩn thận quan sát xung quanh, thấy không có con muỗi nào mới nhẹ nhàng hôn lên môi thầy Thẩm.

 

Vừa hôn, vừa phải chú ý giật lấy điện thoại của thầy Thẩm, để tránh có người hoặc có quỷ nhắn tin cho anh!

 

Làm thiên sư thật không dễ dàng gì mà. Mãi mới rung động một lần, không chỉ phải tranh bạn trai với người, mà còn phải tranh với muỗi, với xác sống, với… đủ loại bất ngờ. Quan trọng nhất là, phải giao chiến với thần kinh thẳng như sắt thép của thầy Thẩm.

 

Đấu với quỷ, niềm vui vô tận. Đấu với thầy Thẩm… thê thảm vô cùng.

 

May mà những học sinh còn lại đều khá ngoan, cũng rất biết điều. Sau một tiết học liền tốt nghiệp, được quỷ sổ tay thầy Lưu đang bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần dẫn lên xe dẫn độ. Từ đó bụi về với bụi, đất về với đất, qua cầu Nại Hà là đến kiếp sau. Nhiệm vụ xuất sư của Ninh Thiên Sách cũng coi như hoàn thành viên mãn.

 

Mà thầy Thẩm cũng đã đồng ý về phái Mao Sơn với Ninh Thiên Sách. Hai người làm việc và yêu đương trong cùng một đơn vị, chắc sẽ không xảy ra bất ngờ gì nữa…

 

Chắc là vậy, nhỉ?

 

Hết chương 45.

 

Chương 45: Phiên Ngoại 3

Ngày đăng: 25 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên