Chương 46: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 6)
Các thực tập sinh trong ba tổ đều đang hết sức chú ý đến tình hình phẫu thuật thẩm mỹ của Liêu Mạn Ny.
Cô ta đi phẫu thuật thẩm mỹ vào lúc 5 giờ chiều ngày thứ năm, thời gian ăn cơm tối dài hơn so với bữa sáng, từ năm giờ rưỡi đến sáu giờ rưỡi, lúc ăn cơm chiều, trong căn tin nhỏ ai cũng đều biết cô ta đi phẫu thuật thẩm mỹ, và ai cũng chờ xem cô ta có xuất hiện hay không.
Bình thường thì phẫu thuật thẩm mỹ cần phải có thời gian để hồi phục, thậm chí phẫu thuật cắt mắt hai mí cũng phải mất một tuần mới bình phục, nhưng cô ta lại đi phẫu thuật vào thứ năm, hẳn là kỹ thuật viên chỗ lão sư hình thể phải vượt xa thực tế, không cần thời gian phục hồi, nói không chừng cô ta phẫu thuật xong là có thể tới dùng cơm luôn.
Ánh mắt Đường Nghênh quét một vòng quanh căn tin, “Mọi người ai cũng chú ý đến việc phẫu thuật thẩm mỹ.”
Trương Nhuận Nguyệt: “Khi sốt ruột muốn bảo mệnh thì đây là phương pháp nhanh nhất và tiết kiệm sức nhất mà, rất khó có thể từ chối.”
Vương Vi vẫn cảm thấy nguy hiểm quá lớn, “Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, rời khỏi trò chơi rồi còn có thể khôi phục như lúc ban đầu được không?”
Đường Nghênh nói: “Hẳn là có thể, chỉ cần bọn họ còn một hơi thở, người chơi hệ trị liệu có thể cứu được, khôi phục lại hình dáng ban đầu sau khi phẫu thuật thẩm mỹ hẳn là không thành vấn đề với bọn họ.”
Vậy thì Vương Vi có thể hiểu được tại sao mọi người lại chú ý đến nó như vậy, ngay cả bản thân cô cũng rất động tâm.
Đương nhiên, cũng có rất nhiều người chơi tức giận, một người chơi nam cười lạnh, tức giận nói: “Nguyên bản chúng ta có thể thi đấu dựa trên khả năng của mình, bây giờ phẫu thuật thẩm mỹ đúng là vô nghĩa, làm thế chính là chèn ép không gian sinh tồn của tất cả người chơi chúng ta, khiến việc vượt qua cuộc thi càng trở nên khó khăn hơn.”
Những gì hắn ta nói cũng rất có đạo lý, đây chính là sự phức tạp mà trước đó Trương Nhuận Nguyệt đã đề cập qua. Nếu như càng ngày càng có nhiều người phẫu thuật thẩm mỹ, những người nguyên bản vốn có thể thuận lợi thông qua bài kiểm tra bình chọn đánh giá một cách suôn sẻ sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm nếu như bọn họ không đi phẫu thuật thẩm mỹ, thậm chí những thực tập sinh Tổ Xuất Sắc cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Dù sao thì giá trị nhan sắc cũng chiếm 60%, vậy nên những thay đổi do phẫu thuật thẩm mỹ mang lại là rõ ràng nhất.
Bọn hắn đợi cho tới sáu giờ rưỡi mà vẫn không đợi được Liêu Mạn Ny xuất hiện.
Không còn cách nào khác, tất cả đều quay trở lại phòng tập vì căn tin sắp đóng cửa.
Khoảng tám giờ tối, Hồ Dịch Hàng ở cùng ký túc xá với Hạ Bạch bỗng nhiên nói: “Mau tới đây! Liêu Mạn Ny xuất hiện rồi!”
Cậu ta là người quan tâm chuyện Liêu Mạn Ny phẫu thuật thẩm mỹ nhất trong số mấy người bọn họ, cậu ta vẫn luôn đứng chờ ở cửa, vừa nhìn thấy cô ta đã xúc động kêu to.
Sau khi những người trong phòng luyện tập nghe thấy, tất cả bọn hắn đều chạy đến cửa phòng tập nhìn ra bên ngoài, khi bọn hắn chạy tới, Liêu Mạn Ny vừa lúc đi ngang qua cửa phòng tập của bọn hắn.
Chung Tử Thương chừa một chỗ cho Hạ Bạch, Hạ Bạch đứng giữa một đám thực tập sinh chen chúc, nhìn thấy Liêu Mạn Ny tự tin sải bước trên đôi giày cao gót màu đỏ cao 13cm, nụ cười ưu nhã nở trên môi, cô ta bước qua trước mặt mọi người.
Khóe miệng cô ta vẫn luôn nhếch lên, đường cong kéo dài vừa vặn đến vành tai, giống như đang ngậm một chiếc đũa vô hình trong miệng, để lộ ra ngoài vừa đúng tám cái răng trắng sáng, nụ cười rất tiêu chuẩn, rất tự nhiên.
Lần đầu tiên trong đời Hạ Bạch biết, thì ra một nụ cười có thể ảnh hưởng đến nét mặt và khí chất tổng thể của một người lớn đến như vậy, nụ cười hoàn hảo khiến mô mỡ bên dưới xương gò má của cô ta nổi lên, tối ưu hóa đường cong của đuôi mắt, đồng thời mang lại cho cô sự tự tin từ trong ra ngoài, ngay cả bước đi cũng đẹp hơn trước.
Lúc này, nhìn Liêu Mạn Ny còn chói mắt hơn khi lần đầu nhìn thấy cô ta ở tầng 13 —— đó là suy nghĩ chung của tất cả các thực tập sinh ở Tổ Yếu Kém, bao gồm cả Hạ Bạch.
Nhưng Hạ Bạch lại nhìn thấy một điểm quỷ dị không nói lên lời được, nụ cười của cô ta quả thật rất tự nhiên, không cứng nhắc như lúc đứng trên sân khấu, nhưng điều quỷ dị đó chính là, Hạ Bạch lại cảm thấy có một loại cứng ngắc khó phát hiện ra.
Cậu mở to hai mắt cẩn thận nhìn, thế nhưng Liêu Mạn Ny bước hai bước đã đi mất, cậu không thể nhìn thêm được nữa.
Hạ Bạch chỉ ngửi được mùi thuốc khử trùng thường thấy trong bệnh viện.
“Cô ta đẹp quá trời ơi!”
“Cô ta phẫu thuật thẩm mỹ miệng à? Hiệu quả phẫu thuật thẩm mỹ rất tuyệt!”
“Xem ra cô ta không có vấn đề gì, rất tự nhiên, nếu như không phải tôi đã gặp qua cô ta trước đó, chắc chắn sẽ không biết cô ta đã phẫu thuật thẩm mỹ!”
Sau khi Liêu Mạn Ny rời đi, các người chơi trong phòng tập bắt đầu mồm năm miệng mười thảo luận, không ai còn có thể bình tĩnh được, không có cách nào an tĩnh nghĩ mình tiết mục được nữa.
Hạ Bạch nhìn thấy sự tâm động trên mặt bọn họ.
Một ngày thì có thể đề cao tiết mục biểu diễn của mình được bao nhiêu? Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ thì có thể cải thiện ngoại hình của mình tăng lên một bậc.
Có lẽ không chỉ ở phòng tập của bọn họ, mà cả hai phòng tập còn lại chắc cũng không thể bình tĩnh mà tập luyện được nữa. Có quá nhiều người quan tâm đến phẫu thuật thẩm mỹ, điều duy nhất khiến bọn hắn kiêng kỵ đó chính là tác dụng phụ, cho nên ai cũng đều nhìn chằm chằm Liêu Mạn Ny, muốn biết cô ta cảm thấy như thế nào và liệu cô ta có bị sao không.
Đêm hôm đó, trạng thái trong ký túc xá đã thay đổi, ngày xưa u ám đè nén bao nhiêu thì bây giờ, nôn nóng náo nhiệt bấy nhiêu.
Lúc Hạ Bạch bưng chậu nhỏ trở về, trong ký túc xá đang thảo luận tin tức bọn họ thăm dò được bên ngoài.
Hồ Dịch Hàng nói: “Liêu Mạn Ny nói ca phẫu thuật không đến một giờ, cô ta được gây mê trước, tay nghề của bác sĩ phẫu thuật rất tốt, sau khi phẫu thuật thẩm mỹ xong, cô ta uống thuốc tiêu viêm rồi không có cảm giác gì, hết thảy đều bình thường, không cảm thấy có vấn đề gì, cũng không thấy khó chịu.”
Vương Minh ở giường dưới Hồ Dịch Hàng, nói: “Thật sự có chuyện tốt như vậy à? Sao tôi thấy cứ không đáng tin thế nào ấy?”
Một việc gì đó mà chỉ có mặt tốt, không có bất kỳ chỗ xấu nào, ngay cả trẻ con cũng biết là nó có vấn đề.
“Tổ tiết mục có mưu đồ, chắc chắn bọn họ sẽ không phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí, chắc chắn là phải dùng cái gì đó để đổi.” Hồ Dịch Hàng nói: “Nhưng cụ thể là lấy cái gì để đổi thì Liêu Mạn Ny không nói, cô ta nói mỗi người có thể mọi người sẽ không giống nhau.”
“A, nói như vậy thì nghe có vẻ an toàn hơn một chút, tôi biết mà, không có chuyện cái tổ tiết mục chết dẫm này tử tế đến thế.”
“Đúng, tôi cảm thấy có hơi giống ở trong phim, tức là chúng ta phải đánh đổi tâm hồn, tình yêu, hay tình cảm gia đình gì đó, đương nhiên, nếu chỉ phẫu thuật thẩm mỹ một bộ phận thì chắc không cần những thứ này, mà cần một thứ gì đó nhỏ hơn, chẳng hạn như một năm tuổi thọ?”
Trong túc xá thảo luận náo nhiệt hẳn lên, tựa hồ như bọn hắn đã an tâm hơn một chút.
Có thể là biết phẫu thuật thẩm mỹ thì phải dùng cái gì để đổi nên mới an tâm, chí ít bọn hắn cũng biết tổ tiết mục không phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí, tất cả bọn họ đều biết một sự thật rằng, không có gì miễn phí mà tốt đẹp cả.
Có lẽ bọn họ biết phẫu thuật thẩm mỹ cần phải hy sinh gì đó, vậy nên không phải người chơi nào cũng đi phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn sẽ không bị cuốn vào dễ dàng như vậy, nếu như bọn hắn có thể chấp nhận được việc trao đổi với tổ tiết mục, thì vẫn có thể giành được lợi thế trong cuộc thi.
Hạ Bạch nằm lỳ ở trên giường nghe bọn hắn thảo luận, lấy một ít kem dưỡng da ra lòng bàn tay, xoa xoa một hồi rồi mới cẩn thận áp lên mặt mình, sờ sờ khuôn mặt mềm mềm, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nằm xuống.
Ngày thứ sáu.
Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa là bọn họ phải solo một mình, các thực tập sinh càng ngày càng lo lắng.
Sau khi Phùng Thắng nói chuyện với Liêu Mạn Ny, trước khi ăn sáng hắn ta đã đến tìm lão sư hình thể để phẫu thuật thẩm mỹ, sau khi phẫu thuật xong thì đến căn tin ăn sáng.
Phùng Thắng chỉnh sửa mũi, mũi hắn ta vốn dĩ là mũi tẹt. Nếu hỏi đặc điểm nào trên khuôn mặt có thể tôn lên vẻ ngoài của một người tốt nhất thì mắt và mũi chắc chắn là đáp án nhiều nhất, đặc biệt là mũi, còn lại thì liên quan đến khí chất, mắt của các minh tinh có thể là mắt một mí, mắt nhỏ, nhưng không có mấy ai có mũi tẹt, mũi củ tỏi.
Vốn dĩ mũi hắn ta có chút thô, nhưng sau khi sửa mũi, nhìn khuôn mặt hắn ta tinh xảo hơn rất nhiều, có thể nói là từ bảo tiêu biến thành tổng giám đốc.
Bọn hắn không khỏi nghĩ, thì ra chỉ cần thay đổi một bộ phận trên gương mặt là có thể thay đổi cả một người.
Phùng Thắng không quan tâm đến ánh mắt của những người khác, hắn ta là người của Bán Nguyệt Đoàn, vậy nên đã đi thẳng tới chỗ Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng đang ngồi. Vưu Mạc Hàn sờ sờ lên mũi hắn ta, khẽ gật đầu với hắn ta, để hắn ta ngồi xuống.
Hạ Bạch nhìn sang bên đó, ngơ ngác nói: “Tôi cũng muốn sờ.”
“……”
Lăng Trường Dạ: “Chờ khi nào có người tôi sẽ cho cậu sờ.”
Trước mắt chỉ có một người của Thánh Du Công Hội là Liêu Mạn Ny và một người của Bán Nguyệt Đoàn là Phùng Thắng phẫu thuật thẩm mỹ, Cục Quản Lý Trò Chơi của bọn hắn vẫn chưa có ai.
Mặc dù là phân tổ tranh tài, nhưng trước mắt vẫn còn chưa bắt đầu, bọn hắn vẫn chưa có ý thức đoàn kết chặt chẽ trong tổ, vẫn còn khuynh hướng đoàn kết với đoàn đội cũ của mình hơn, vẫn xem hai đoàn đội còn lại như kẻ thù, vậy nên chắc chắn bọn họ sẽ không chia sẻ tin tức với nhau, tất nhiên cũng sẽ không để cho bọn hắn sờ.
“Trưa nay tôi sẽ cho cậu sờ.” Hồ Dịch Hàng ngồi ở bàn bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng.
Mấy người đều quay đầu nhìn về phía hắn ta. Chung Tử Thương hỏi: “Hồ Dịch Hàng, cậu đã nghĩ kỹ chưa?”
Hồ Dịch Hàng nói: “Tôi muốn phẫu thuật thẩm mỹ, chí ít cũng muốn đến đó hỏi một chút phải dùng cái gì để trao đổi, nếu như thấy không thể đổi thì tôi sẽ không làm, còn nếu có thể chấp nhận được thì tôi sẽ làm.”
Bọn hắn vốn là thực tập sinh của Tổ Yếu Kém, giữa bọn họ và những tổ khác có khoảng cách rất lớn, nếu như người khác đều phẫu thuật mà bọn hắn không làm, vậy liệu bọn hắn có thể tồn tại được không.
Đó là những suy nghĩ trong lòng hắn ta, nhưng hắn ta không nói, hắn ta biết Chung Tử Thương đã rất nỗ lực để nâng cao tinh thần của mọi người, vào những lúc như thế này hắn ta không nên nói những lời như thế.
“Tôi khuyên cậu nên suy nghĩ thật kỹ, nhìn xem hai người mới phẫu thuật kia có gì xảy ra hay không rồi quyết định, còn nếu như cậu đã suy nghĩ kỹ rồi thì tôi cũng tôn trọng quyết định của cậu.” Chung Tử Thương nói.
Hồ Dịch Hàng gật đầu, “Ừm, đây là chuyện của tôi.”
Hắn ta sẽ tự mình quyết định, nếu như xảy ra chuyện gì cũng không nghĩ để Chung Tử Thương phụ trách, hoặc có cảm xúc gì với người khác.
Sau khi ăn sáng không bao lâu thì Hồ Dịch Hàng đi đến chỗ văn phòng của lão sư hình thể. Hắn ta trở về rất muộn, lúc hắn ta đến đã có hai người chơi xếp hàng trước, mỗi người chơi phải mất ít nhất một giờ.
Trong phòng luyện tập của Tổ Yếu Kém, những người chơi khác đang luyện tập trong khi chờ hắn ta trở về, có mấy người cứ lơ đãng, vừa luyện cười vừa nhìn ra ngoài cửa.
Chung Tử Thương nhắc nhở bọn hắn: “Tập trung chăm chỉ luyện tập đi, không nói đến những thứ khác, cứ luyện cười thật tốt đi đã, nếu luyện được đến trình độ như Liêu Mạn Ny thì chẳng phải ít hơn một người đi phẫu thuật miệng sao?”
Đáng tiếc, hiệu quả không lớn lắm, hiện tại rất nhiều người chơi trong phòng tập không có cách nào ổn định tinh thần để tập trung luyện tập, tất cả đều muốn biết phẫu thuật thẩm mỹ sẽ như thế nào.
Mãi đến giữa trưa hơn mười một giờ Hồ Dịch Hàng mới trở về.
Hồ Dịch Hàng đã phẫu thuật mắt, hắn ta cắt mắt hai mí, giống như bọn họ đã thật sự làm cái gì đó, khiến ánh mắt của hắn ta có cảm giác hoàn toàn không giống với trước kia, có gì đó khiến cho người ta không thể dời nổi mắt.
“Cậu thế này biến hóa cũng quá lớn đi!”
“Kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ của bọn họ thật trâu bò!”
“Người anh em, bình tĩnh, bình tĩnh!”
“Cậu dùng cái gì đổi để có cơ hội phẫu thuật thẩm mỹ?”
Dùng cái gì trao đổi để có cơ hội phẫu thuật thẩm mỹ là vấn đề mọi người quan tâm nhất, Hồ Dịch Hàng biết, hắn ta sờ sờ đuôi mắt, tâm tình vẫn còn chưa bình phục trở lại, hắn ta thở phào một hơi, không biết là khẩn trương hay là kích động nữa, “Yên tâm, trao đổi vô cùng công bằng, nếu không công bằng thì tôi đã không đổi.”
“Có thể công bằng đến mức nào chứ?” Chung Tử Thương hỏi.
“Muốn làm cái gì thì dùng cái đó đổi.” Hắn ta che nửa mắt của mình lại, “Mắt tôi hơi nhỏ, nhìn khá u ám, vậy nên tôi đã đi làm mắt, tôi, tôi đổi một đôi mắt thích hợp với mình hơn, bù lại, tôi phải đưa đôi mắt của mình cho bọn họ, đưa vào kho tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ của bọn họ, để sau này tìm kiếm chủ nhân mới thích hợp hơn.”
Tất cả người chơi đều sững sờ.
Chẳng trách hắn ta nói công bằng, lấy mắt đổi mắt, nghe thì quả thực rất công bằng.
“Nói như vậy, đám người Liêu Mạn Ny cũng……”
“Liêu Mạn Ny là dùng miệng của mình đổi lấy một cái miệng khác biết mỉm cười, Phùng Thắng cũng đổi một cái mũi khác.”
“Nhưng, nhưng mà…. hệ thống miễn dịch của cơ thể con người không bài dị đối với các loại khí quan khác à.” Trương Nhuận Nguyệt vừa nói xong đã cảm thấy lời mình vừa nói nghe rất buồn cười, cô đang ở trong một trò chơi quỷ dị giảng giải về y học sinh vật, đây đâu phải là nơi thích hợp để nói về khoa học. “Đây là cái gì vậy?”
Hạ Bạch sửng sốt, “Nhân thể ghép?”
“…”
Có thể đừng sáng tạo ra những từ ngữ nghe kinh dị như vậy được không?!
Hồ Dịch Hàng lập tức che đôi mắt của mình lại, “Hạ Bạch, cậu nói bậy bạ gì đó! Có còn muốn sờ vào mắt tôi hay không?”
Hạ Bạch lập tức nói: “Chỉ là đổi mắt mà thôi, nói không chừng còn an toàn hơn việc bổ sung các vật liệu khác. Cậu cho tôi sờ à?”
Hồ Dịch Hàng cúi đầu, đến bây giờ khí tức của hắn ta vẫn còn đang bất ổn, “Chỉ, chỉ sờ vào mắt thôi mà, không phải cậu muốn chạm vào nhãn cầu chứ?”
Hắn ta cũng rất muốn để người khác chạm vào, không hiểu sao làm thế thì lại cảm thấy an tâm hơn.
Hạ Bạch vỗ nhẹ lên vai hắn ta trước, cái này khiến Hồ Dịch Hàng càng an tâm hơn, sau đó mới cẩn thận chạm vào mắt hắn ta cách một làn da, cậu hỏi: “Cậu cảm giác thế nào?”
Hồ Dịch Hàng nhắm mắt lại, hô hấp dần dần ổn định, “Không đau, có lẽ thuốc mê còn chưa hết, cậu chạm vào tôi cũng không có cảm giác rõ ràng, có chút lạnh.”
Hạ Bạch sờ trong chốc lát thì thu tay lại, chỉ nói: “Kỹ thuật rất tốt.”
Cậu sờ xong, mấy người còn lại cũng chạy tới sờ sờ, ai cũng nhao nhao sợ hãi thán phục, kỹ thuật này quả thực rất tốt, ngay cả vết mổ cũng không nhìn thấy, nhưng nhãn cầu vẫn còn hơi xung huyết và sưng đỏ.
Mãi cho đến khi tiếng chuông ăn tối vang lên, Hồ Dịch Hàng mới thoát khỏi ma trảo của mọi người, hắn ta chạy đến cửa, vừa cười vừa mắng, “Lại sờ nữa tôi sẽ thu phí, mấy người đúng là đồ lưu manh mà!”
Thấy hắn ta đã không còn khẩn trương, lúc nói những lời này, sóng mắt lưu chuyển, khiến ngũ quan hắn ta cũng trở nên linh động, thậm chí còn có chút mị hoặc, thật giống như một người có thể thu lệ phí thật vậy, những người chơi khác ai cũng sững sờ.
“Hồ Dịch Hàng….. Hồ Dịch Hàng cậu bây giờ thật trâu bò!”
Không chỉ thực tập sinh của Tổ Yếu Kém, thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc cũng đang nhìn về phía bên này, Hồ Dịch Hàng bị nhìn cho có chút ngượng ngùng, vội vàng chạy tới căn tin trước.
“Hắn ta nói thế nào?” Lăng Trường Dạ và Dương Mi đi đến bên cạnh Hạ Bạch, hỏi cậu.
Hạ Bạch kể lại cho hai người nghe những gì Hồ Dịch Hàng đã nói.
Cậu nói rất chậm, phối hợp với cước bộ của cậu, bọn hắn chậm rãi đi ở sau cùng.
Chờ cậu nói xong, Lăng Trường Dạ hỏi: “Cậu có phát hiện gì không?”
“Tròng mắt thay cho hắn ta là của người chết.” Hạ Bạch bình tĩnh nói.
Dương Mi mở to hai mắt, vội vàng che miệng của mình lại, chỉ lộ ra một chút xíu, hắn nhỏ giọng nói, “Làm sao cậu biết, tôi nhìn ánh mắt của hắn ta rất linh động mà, làm sao có thể là mắt của người chết được?”
Hạ Bạch không biết phải nói thế nào để bọn họ tin mình, “….. Thì tiếp xúc với người chết nhiều sẽ biết thôi, nếu không có thuốc sát trùng che đậy, tôi ngửi một phát là có thể đoán được.”
“…..”
Cả hai người đều lâm vào trầm tư, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Hạ Bạch đang cố gắng suy nghĩ làm sao để bọn hắn tin tưởng mình, cậu biết mình nói như vậy rất không có sức thuyết phục, đôi mắt Hồ Dịch Hàng lúc cười lên quả thực rất sinh động, không giống như ánh mắt của người chết trong ấn tượng của mọi người.
Trong khi cậu cố gắng suy nghĩ thì lại nghe hai người trăm miệng một lời: “Tôi tin.”
Hạ Bạch: “….. ?”
Thế vừa rồi hai người trầm tư làm cái chi?
Bộ dáng Lăng Trường Dạ tựa hồ như thật sự tin tưởng cậu, anh nói: “Cậu nói tiếp đi.”
“A? Ồ.” Hạ Bạch đã nhận được niềm tin của hai người, nói tiếp: “Miệng của Liêu Mạn Ny chắc cũng là của người chết, cô ta không có làm môi cười, mà là dùng miệng của mình đổi lấy một cái miệng biết cười của người chết.”
Tối hôm qua lúc cậu nhìn thấy Liêu Mạn Ny, loại cảm giác quỷ dị vừa linh hoạt lại vừa cứng đờ kia đã được giải thích. Vốn dĩ miệng Liêu Mạn Ny rất linh hoạt, nhưng vì tâm lý nên nụ cười của cô ta mới cứng đờ như vậy. Về sau cô ta đổi cái miệng kia vào, lúc cười lên cực kỳ linh hoạt, nhưng nó là miệng của người chết, trừ cười ra thì lại cứng đờ như người chết.
Người chết thì cứng ngắc, nhưng người sống thì lại rất linh hoạt.
Dương Mi lập tức sờ lên miệng, lại vuốt vuốt cánh tay mình. Khi nghe được đôi mắt của Hồ Dịch Hàng là của người chết, người hắn đã nổi da gà, giờ lại nghe miệng của Liêu Mạn Ny là miệng của người chết, phản ứng của hắn còn dữ dội hơn.
Cảm giác khi nhìn một người sống mà miệng thì lại là của người chết thì sẽ như thế nào?
Lúc ăn cơm sẽ là cảm thụ gì?
Lăng Trường Dạ cau mày suy nghĩ, “Còn nhớ vào hôm chủ nhật, có người chơi hỏi nhà sản xuất là nếu như bị đào thải thì có phải rời khỏi chương trình không, lúc đó ông ta đã trả lời như thế nào?”
“Lạc tình không phải vô tình.” Hạ Bạch tự động nói tiếp câu sau, “Hóa thành bùn xuân lại càng hộ hoa.”
Kết hợp với những lời Hồ Dịch Hàng nói, bây giờ bọn họ đã hiểu được ý nghĩa của câu nói này.
Dương Mi còn chưa hiểu, “Có ý gì vậy?”
Hạ Bạch đối với Dương Mi kiên nhẫn hơn so với Lăng Trường Dạ, cậu giải thích cho Dương Mi hiểu, “Không phải Hồ Dịch Hàng nói hắn ta đã đổi mắt sao? hắn ta dùng mắt của người khác, còn mắt của hắn ta thì bị thu vào kho tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ, để sau này có người phù hợp dùng.”
Dương Mi nghĩ nghĩ, “Người chơi bị loại cũng sẽ như vậy?”
Hạ Bạch gật đầu, “Lạc hồng là hoa tàn, là thất bại, một thực tập sinh thất bại có thể sẽ chết, hóa thành bùn mùa xuân, bị chia thành nhiều bộ phận khác nhau để bảo vệ cây hoa, giúp cho những bông hoa mới nở rộ, tức là, một nhóm thực tập sinh mới sẽ làm chất dinh dưỡng cho bọn hắn thành công ra mắt.”
Dương Mi nói: “Chúng ta là nhóm đầu tiên tiến vào trò chơi, vật liệu phẫu thuật thẩm mỹ cho chúng ta là từ các NPC thực tập sinh đã chết trong quá khứ, nếu chúng ta không thông quan trò chơi, ngũ quan của chúng ta cũng sẽ để lại cho người chơi sau này dùng à?”
Hạ Bạch cảm thấy lời hắn nói thật vô nghĩa, nhưng vẫn khích lệ: “Nếu không muốn bọn họ dùng thì phải cố gắng hơn nữa.”
Dương Mi: “Tôi nhất định sẽ cố gắng, nhưng mà phải cố gắng thế nào? Hình như bọn họ rất thích tôi.”
“…”
Hạ Bạch quay đầu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, hỏi: “Muốn nói cho bọn họ biết không?”
Lăng Trường Dạ nhìn về phía Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng cách đó không xa, “Sáng nay chỉ có người của Cục Quản Lý Trò Chơi và Thánh Du Công Hội đi phẫu thuật thẩm mỹ, người của Bán Nguyệt Đoàn không một ai đi, bọn họ cũng đã biết.”
Hạ Bạch: “Người của Cục Quản Lý Trò Chơi thì sao? Bây giờ có nói cho bọn họ biết không?”
Cậu biết, nếu đứng trên lập trường của Lăng Trường Dạ và Đội Tấn Công, cậu sẽ không nói cho bọn hắn biết. Nói ra sẽ chỉ khiến cho bọn hắn thêm hoảng sợ, thậm chí còn có thể “Rút dây động rừng”, sẽ bất lợi cho việc thông quan trò chơi.
Nhưng mà, nếu như không nói, bọn hắn không biết sự thật sẽ tiếp tục đi phẫu thuật thẩm mỹ, lúc đó sẽ thế nào? Bộ vị trên cơ thể người chết chuyển qua cơ thể người sống sẽ xảy ra vấn đề gì?
Tựa hồ như Lăng Trường Dạ biết cậu đang suy nghĩ cái gì, anh mỉm cười, ngước mắt nhìn cậu, “Cậu cho rằng nói cho bọn hắn biết rồi bọn hắn sẽ không đi phẫu thuật thẩm mỹ nữa à? Cậu cho là bọn họ sẽ cảm ơn cậu à?”
Hạ Bạch ngẩn ngơ.
Lăng Trường Dạ: “Chuyện này cậu không cần lo lắng, bọn họ sẽ sớm biết thôi, nếu như nghĩ không ra điểm này, bọn họ cũng sẽ không có được tin tức, cứ coi như cậu nói cho bọn hắn biết, vậy bọn hắn cũng không thể thông quan được phó bản trò chơi lần này.”
“Tôi nghe theo đội trưởng.” Hạ Bạch ngơ ngác gật đầu.
Lăng Trường Dạ lại nhìn cậu, nhưng cũng không nói gì.
Hạ Bạch vẫn tò mò: “Dùng một bộ phận trên một cơ thể chết để phẫu thuật thẩm mỹ có nguy hiểm gì? Trên thực tế thì hệ thống miễn dịch sẽ đào thải nó, có thể sẽ bị thối rữa.”
“Ở trong chương trình này sẽ không hư thối, chương trình này muốn thực tập sinh phải có một khuôn mặt hoàn hảo.” Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ chúng ta có thể nhờ lão sư chỉ đạo tài nghệ tư vấn một chút.”
Hạ Bạch nghĩ đến khuôn mặt hoàn mỹ đến mức quỷ dị của lão sư chỉ đạo tài nghệ, giật mình, gương mặt kia của cô ta không biết được tạo thành từ bao nhiêu người.
Lúc đi vào phòng ăn, Lăng Trường Dạ nói: “Đêm nay cậu quan sát Hồ Dịch Hàng một chút, ngày mai chúng ta sẽ quyết định có nên nói cho bọn họ biết hay không.”
Hạ Bạch ngoan ngoãn gật đầu.
Cuối cùng bọn hắn cũng bước vào căn tin, những người chơi khác đã bắt đầu ăn cơm.
Hạ Bạch lại lấy cơm trắng của thực tập sinh yếu kém, lại từ chối đồ ăn Dương Mi cho mình. Bây giờ Dương Mi thật sự tin Hạ Bạch thích ăn cơm trắng, cho nên hắn cũng không khách khí nữa, tự mình ăn hộp cơm thịnh soạn.
Những người chơi khác trong Cục Quản Lý Trò Chơi đang thảo luận xem hôm nay ai đã phẫu thuật thẩm mỹ, ba người lần theo những cái tên được nhắc đến, sau đó quan sát những thực tập sinh đó, trọng điểm ánh mắt của bon họ vẫn đặt ở trên người Liêu Mạn Ny, Phùng Thắng và Hồ Dịch Hàng.
Liêu Mạn Ny không còn thường xuyên nhìn vào gương như trước nữa, cô ta cúi thấp đầu ăn cơm, nhìn từ góc nghiêng, khóe miệng cô ta vẫn nhếch lên khi ăn.
Nếu như ngày thường nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn mọi người sẽ cảm thấy quỷ dị, nhưng dưới áp lực của tử vong, mỗi giờ mỗi khắc bọn hắn đều không ngừng luyện tập, nhất là nụ cười, lúc đánh răng cũng tập cười, lúc ăn cơm cũng tập cười, vậy nên trong lòng của những thực tập sinh khác cũng không cảm thấy kỳ quái nữa.
Lúc Phùng Thắng gắp một miếng gà cay chuẩn bị ăn thì bỗng nhiên hít hít mũi một cái. Thạch Đan Phượng hỏi hắn ta làm sao vậy, hắn ta lắc lắc đầu, tiếp tục ăn, nhưng không lâu sau hắn ta lại sờ sờ mũi, rồi đặt ngón tay dưới mũi mình ngửi.
Hồ Dịch Hàng vẫn luôn mỉm cười, tựa hồ như rất vui vẻ, nhưng thỉnh thoảng lại trầm tư, dụi dụi mắt, sau đó lại tiếp tục cười nói với người khác.
Ăn cơm trưa xong, xế chiều càng có nhiều người chơi đi phẫu thuật thẩm mỹ hơn, những người đi ngày hôm đó chưa chắc gì có thể làm xong, vậy nên đã dời lịch sang ngày hôm sau. Sau khi biết tin, các thực tập sinh khác càng lo lắng hơn, ngày mai là thứ bảy, là ngày cuối cùng cho nên số người chơi đi báo danh xếp hàng lại càng nhiều hơn, ngay cả Bán Nguyệt Đoàn cũng có hai người đi.
Ngoại trừ luyện cười, Hạ Bạch vẫn luôn quan sát Hồ Dịch Hàng trong phòng luyện tập, phát hiện có lúc hắn ta quay mặt đi nhưng đôi mắt vẫn không chuyển, hoặc là khi hắn ta nhìn ra ngoài cửa sổ thì hai mắt lại chuyển hướng nhìn vào gương.
Cậu cũng không biết Hồ Dịch Hàng có phát hiện ra chuyện dị thường đó hay không.
Buổi tối trở về ký túc xá, Hạ Bạch tắm rửa sớm, cậu nằm vật xuống giường, quấn chặt mình trong chăn bông ướt lạnh, trong chăn chừa ra một khe hở, cậu lại tiếp tục quan sát Hồ Dịch Hàng.
Cậu luôn có cảm giác chuyện này rất quen thuộc, giống như đây không phải là lần đầu tiên cậu làm vậy, thuần thục che kín chăn nhỏ, cảm thấy đau lòng thay cho mình.
Sau khi đèn trong ký túc xá tắt, đầu của cậu chui ra khỏi chăn.
Hồ Dịch Hàng cũng ngủ trên giường tầng ở giữa giống như cậu, chỉ cần nghiêng người là có thể nhìn thấy mặt của hắn ta.
Sau khi đèn tắt, khi mọi người chuẩn bị đi ngủ, Hồ Dịch Hàng vuốt vuốt đôi mắt của mình, cũng định đi ngủ. Nhưng một lúc sau hắn ta lại mở mắt ra, hai tay đặt ở trên mắt cẩn thận vuốt ve mấy lần, lúc này mới nhắm mắt lại.
Hành động như vậy cứ lặp đi lặp lại ba bốn lần, sau đó hắn ta mới thật sự ngủ thiếp đi.
Hạ Bạch vẫn chưa ngủ được, cậu cứ nhìn chằm chằm vào Hồ Dịch Hàng, cố gắng chống cự cơn buồn ngủ.
Cậu sờ sờ mắt mình, tự hỏi nếu tiếp tục như vậy lỡ mắt cậu có quầng thâm thì phải làm sao bây giờ, mắt đã không dễ nhìn rồi chứ.
Hạ Bạch mím mím môi, tiếp tục lặng yên nhìn chằm chằm Hồ Dịch Hàng trong đêm tối.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, có lẽ trời cũng đã sắp sáng, Hồ Dịch Hàng mở mắt ra.
Hạ Bạch rũ mắt xuống, chỉ he hé mắt nhìn.
Cặp mắt kia nhanh chóng đảo tới đảo lui, bỗng nhiên giữa chừng mở to thật to, hốc mắt gần như muốn căng nứt ra, sau đó nước mắt từ trong hốc mắt tràn ra, giống như do chuyển động nhanh quá mà chảy nước mắt vậy.
Trên trán Hồ Dịch Hàng chảy đầy mồ hôi, hắn ta duỗi tay ra như đang giãy dụa, mồ hôi trên trán không biết là mệt mỏi hay là vì đau nữa.
Hắn ta càng giãy dụa, con mắt chuyển động càng nhanh, Hạ Bạch lén mở to mắt, thấy nước mắt vẫn đang chảy ra, trong nước mắt có hòa lẫn chút máu.
Hắn ta đã nhìn thấy cái gì, hay là nói nó đã nhìn thấy cái gì?
Nó nhìn thấy cái gì và hắn ta đã nhìn thấy cái gì?
Đột nhiên, Hồ Dịch Hàng ngồi bật dậy, khung sắt trên giường phát ra tiếng “Kẽo kẹt”, trong đêm tối giữa căn phòng chật hẹp lại càng đặc biệt vang dội, nhưng vẫn không đánh thức được những người bạn cùng phòng chỉ ngủ chưa đầy bốn tiếng một ngày.
Những căn phòng ở tầng hầm tất nhiên là không có ban công, không có ánh sáng, cũng không có ánh trăng, chỉ có ánh sáng ngoài hành lang, lờ mờ chiếu sáng một góc ký túc xá, tiếng hít thở ẩm ướt và mục nát, ánh sáng nửa yếu ớt nhợt nhạt, nửa nặng nề u ám, ngồi ở một nơi như thế rất dễ sinh ra cảm giác bối rối, không biết mình đang ở chỗ nào chứ đừng nói gì đến thời gian.
Hồ Dịch Hàng chậm rãi quay đầu, động tác rất chậm, lại còn có vẻ cứng đờ.
Cặp mắt kia chứa đầy nước mắt và tơ máu đỏ rực, lúc đối mặt với đôi mắt an tĩnh của Hạ Bạch.
Hồ Dịch Hàng há to miệng, không phát ra được âm thanh nào.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào miệng hắn ta, như thể cậu hiểu được hắn ta đang nói cái gì.
Bên trong hốc mắt của tôi là mắt của ai.
Hết chương 46.
