Chương 46: Ly Hồn Cứu Quỷ

Chương 46: Ly Hồn Cứu Quỷ

 

Sáng sớm tinh mơ, vừa nghe thấy tiếng tiểu Thiên sư thức giấc, Tạ Phán Nhi đã không thể chờ đợi được mà lướt vào ngay. Cô nàng cố tình lượn một vòng trước mặt người đang ngồi bên mép giường cho tỉnh ngủ, rồi hỏi: “Cậu xem tôi có gì khác không?”

 

Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn, thấy luồng quỷ khí âm u trên người cô đã giảm đi vài phần, sắc mặt cũng trông ngày càng giống người sống hơn. Cậu bèn hỏi: “Cô cảm thấy thế nào?”

 

Tạ Phán Nhi ngẫm nghĩ kỹ lại rồi nói: “Chỉ là có thêm cảm giác chân thật hơn một chút. Sao lại thế nhỉ? Có phải vì chuyện mượn mệnh hôm qua không? Tôi thấy quỷ khí trên người mình đã bớt đi một ít, cứ như bị thứ gì đó hút mất vậy.”

 

Quỷ khí là thứ chống đỡ cho sự tồn tại của cô, cũng tương đương với sinh mạng của một con quỷ. Dù sao thì nếu quỷ khí tan hết thì cô cũng sẽ hồn phi phách tán. Chỉ có điều, vì sắc mặt lúc này thật sự quá tốt, gần như hồng hào hệt người sống, nên cô không nhịn được mà đắm chìm trong vẻ đẹp của chính mình.

 

Lần gần nhất có được vẻ hồng hào thế này là nhờ tiểu Thiên sư tìm người chuyên nghiệp đến trang điểm cho cô, lại còn thêm cả bộ lọc chỉnh sửa ảnh nữa. Vì vậy, dù quỷ khí có yếu đi đôi chút, nhưng ngắm nhìn dáng vẻ xinh đẹp này của mình, Tạ Phán Nhi cũng chẳng thèm so đo với chút quỷ khí đã bị người ta mượn đi nữa.

 

Thấy cô vẫn không ngừng xoay ngang xoay dọc soi gương, Quý Nam Tinh bèn lật chăn, xuống giường đi rửa mặt đánh răng.

 

Tạ Phán Nhi vẫn không ngừng lải nhải bên cạnh cậu: “Hiếu kỳ ghê, không biết người kia giờ sao rồi, tiểu Thiên sư, cậu có cách nào biết người đó là ai không?”

 

“Tiểu Thiên sư, cậu đốt cho tôi ít son môi đi, tôi thấy môi mình hơi nhạt màu, lớn từng này rồi mà có được tô son mấy lần đâu.”

 

“Cậu có thể đốt thêm cho tôi ít quần áo nữa không, mặc đi mặc lại có hai bộ này, tôi muốn mấy chiếc váy xinh đẹp cơ.”

 

Quý Nam Tinh đứng ở cửa phòng tắm: “Ra ngoài.”

 

Tạ Phán Nhi bĩu môi, vẻ mặt phấn khích cũng xìu xuống tức thì: “Ồ.” Rồi cô ngoan ngoãn lướt ra ngoài.

 

Quý Nam Tinh thấy mình có lẽ nên treo một lá bùa trong phòng ngủ, cô nàng này chẳng có chút tự giác nào của con gái cả.

 

Thấy tiểu Thiên sư mặc đồng phục đi ra, Tạ Phán Nhi mới lại lướt tới: “Cậu nói xem, nếu lại có thêm vài người tìm tôi mượn mệnh, có phải tôi sẽ sống lại được không?”

 

Quý Nam Tinh vừa thu dọn cặp sách vừa nói: “Cô còn bao nhiêu quỷ khí để cho người ta mượn?”

 

Tạ Phán Nhi hừ hừ một tiếng, rồi lại không cam lòng hỏi tiếp: “Thật sự không thể biết người kia bây giờ thế nào sao?”

 

Quý Nam Tinh đưa tay rút một luồng quỷ khí từ trên người cô, quấn một vòng quanh chuỗi niệm châu của mình rồi lại đánh trả về phía Tạ Phán Nhi: “Cô hẳn là có thể cảm ứng được một chút rồi.”

 

Tạ Phán Nhi cảm nhận thử, một cảm giác vô cùng kỳ diệu, dường như cô biết ngay được phải đi đâu để tìm người kia rồi.

 

Đuổi được nữ quỷ ồn ào đi, Quý Nam Tinh đeo cặp sách xuống lầu. Cậu vừa bước ra khỏi thang máy thì đã thấy Tiêu Dã đang đứng ở cổng khu nhà mình.

 

Tiêu Dã vốn đang buồn chán đá sỏi, vừa quay đầu lại đã thấy người mình đợi, nụ cười tươi rói bất giác nở trên môi. Nắng sớm đầu thu mang theo chút dịu dàng tươi sáng, rọi lên người Tiêu Dã, khiến ngay cả vẻ điển trai của hắn cũng như bừng sáng thêm vài phần.

 

Tiêu Dã bước tới, rất tự nhiên mà nhận lấy cặp sách của Quý Nam Tinh: “Ăn sáng chưa?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, Tiêu Dã liền khoác một tay lên vai cậu: “Tôi cũng chưa ăn, vẫn chưa thử bữa sáng ở gần đây bao giờ, có món gì ngon không?”

 

Quý Nam Tinh mặc cho hắn khoác vai, cậu phải nheo mắt một lúc để thích ứng với ánh mặt trời rồi mới hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

 

Tiêu Dã: “Đi học chứ sao.”

 

Quý Nam Tinh: “Đi học sao cậu không đến thẳng lớp học?”

 

Tiêu Dã vừa khoác vai cậu, vừa một vai đeo cặp của mình, một tay xách cặp của cậu, cười nói: “Hôm nay thời tiết đẹp, tôi dậy sớm chạy bộ một lát, thấy còn sớm nên qua đây đợi cậu đi ăn sáng cùng. Sao thế, tối qua gắp cho cậu nhiều gấu bông như vậy, hôm nay bảo cậu đi ăn sáng với anh đây một bữa mà cũng không nỡ à?”

 

Trước nay Quý Nam Tinh vẫn luôn lờ đi mấy lời tự xưng anh của hắn, cậu đi thẳng ra ngoài tiểu khu.

 

Hai thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn quả thật không phải là dạng vừa. Một bát mì cá, một xửng bánh bao nhỏ, một cốc rượu trứng kèm thêm một túi quẩy nhỏ.

 

Thấy Tiêu Dã ăn xong ngần ấy nhưng dường như vẫn chưa đủ, lại còn mua thêm một cây xúc xích nướng, Quý Nam Tinh nói: “Cậu ăn khỏe thật đấy.”

 

Tiêu Dã đưa một cây xúc xích cho Quý Nam Tinh, cậu lắc đầu từ chối, cậu đã ăn no rồi nên không thích ăn đồ quá nhiều dầu mỡ nữa. Tiêu Dã ngậm cây xúc xích, quét mã trả tiền: “Buổi sáng vận động xong ăn ngon miệng hẳn, cậu còn muốn ăn gì nữa không?”

 

“Không cần đâu.”

 

Tiêu Dã: “Vậy thì đi thôi, về lớp nào, bài tập Toán của tôi vẫn còn chưa làm xong.” Vốn dĩ hắn định làm vào tối hôm qua, ai ngờ lại chạy đi tìm cậu bạn nhỏ nhà mình, thế là đành phải để sáng nay tăng ca.

 

Thấy hắn vẫn đủng đỉnh chẳng có vẻ gì vội vàng, Quý Nam Tinh nói: “Còn năm phút nữa là vào lớp rồi, tiết tự học đầu tiên là Toán đấy.”

 

Tiêu Dã lập tức kêu lên một tiếng “thôi chết rồi”, hắn cứ tưởng tiết tự học đầu tiên là Ngữ văn nên mới đủng đỉnh như vậy, ai ngờ lại xem nhầm thời khóa biểu. Nghĩ đến thể trạng của Quý Nam Tinh không chạy nhanh được, hắn bèn xách cặp cậu chạy trước về phía lớp học: “Cậu cứ từ từ đi nhé, anh đây đi trước một bước!”

 

Đến khi Quý Nam Tinh bước vào lớp, cậu liền thấy Tiêu Dã đang vừa cắm cúi làm bài tập vừa nói: “Tin mấy thứ này ít thôi, mê tín dị đoan là không được đâu!”

 

Quý Nam Tinh về chỗ của mình: “Mê tín dị đoan cái gì cơ?”

 

Tổ trưởng đến thu bài tập vốn không biết thế nào lại buôn chuyện với đám người này. Cậu ta đang định đi thì nghe Quý Nam Tinh hỏi, liền lập tức ngồi lại kể về kỳ ngộ tối qua: “Tối qua anh trai tôi bị viêm ruột thừa, lúc ở phòng cấp cứu đợi kết quả thì nghe thấy có người cãi nhau. Hình như là một người đàn ông mắc bệnh nan y, chẳng sống được bao lâu nữa, nhưng ông ta không muốn chết nên mới đi làm trò mê tín dị đoan, kiểu như vứt tiền ra lề đường, ai nhặt được thì bệnh tật của mình sẽ bị người đó mang đi ấy. Kết quả là ban ngày bọn họ vứt tiền, tối đến đã nôn ra máu nhập viện rồi.”

 

Tiêu Dã đưa tay bịt tai Quý Nam Tinh lại: “Mấy cái trò mê tín dị đoan này đừng nghe, người đó vốn đã mắc bệnh nan y sắp chết rồi, nôn ra máu thì có gì lạ đâu, chuyện gì cũng có thể lôi mấy thứ ma ma quỷ quỷ vào được.”

 

Hắn vẫn nhớ cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình cũng có chút mê tín, nào là tiếp xúc với người khác sẽ khiến họ gặp xui xẻo, chẳng biết là ai đã nhồi nhét cái tư tưởng đó cho cậu nữa. Nếu để hắn gặp phải mấy tên thầy bói lừa đảo đó, hắn nhất định sẽ đánh cho bọn chúng không thể tự lo cho bản thân mình được nữa!

 

Bạn học ngồi cách Tiêu Dã một lối đi chen vào: “Nhưng có những chuyện thật sự không thể không tin đâu. Mẹ tôi nói hồi nhỏ bà từng gặp rồi, trong làng có một người quanh năm đau ốm, không phải bệnh nan y gì chữa không được, mà cứ bệnh vặt liên miên ấy. Sau này người đó gói một bao lì xì, viết bát tự ngày sinh vào rồi vứt ra vệ đường, nói là chỉ cần có người nhặt đi thì cơ thể sẽ khỏe lại. Kết quả là sau này người đó khỏe thật.”

 

Tổ trưởng Hàn Chấn, người khơi mào chủ đề, tò mò hỏi diễn biến tiếp theo, thế là mấy bạn xung quanh lại xúm vào bàn tán sôi nổi.

 

Quý Nam Tinh cụp mắt xuống, vốn tưởng phải chờ Tạ Phán Nhi kể mới biết được phần sau, không ngờ bạn học trong lớp lại trùng hợp biết được. Cậu kéo tay Tiêu Dã đang bịt tai mình ra, nhìn đống bài tập vẫn còn trống của hắn: “Còn không viết đi, chuông vào lớp reo rồi kìa.”

 

Lúc này Tiêu Dã mới sực nhớ ra bài tập của mình, thời gian không còn kịp nữa, hắn bèn lược bỏ hết toàn bộ quá trình, chỉ viết mỗi đáp án rồi ném cho tổ trưởng đến thu bài.

 

Buổi tán gẫu cũng kết thúc, các bạn học tản ra ai làm việc nấy. Tiêu Dã vẫn cố gắng tẩy não cậu bạn nhỏ cùng bàn của mình: “Mấy chuyện này đều là giả cả thôi, nếu thật sự linh nghiệm như vậy, ai bị bệnh cứ vứt tiền đi là xong, thì trên đời này làm gì có nhiều người chết vì bệnh như thế. Mấy lời này chỉ nên nghe cho vui thôi.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừ, đều là mê tín dị đoan, không thể tin được.”

 

Người theo chủ nghĩa vô thần một cách kiên định cũng được xem là một loại ý niệm mạnh mẽ. Chỉ cần ý niệm đủ vững vàng thì cũng có thể khiến thần quỷ không xâm phạm được. Dù sao thì, trong tình huống bình thường, quỷ cũng không thể chạm vào người sống được, nhưng chúng có thể thông qua việc dọa nạt để làm tan đi dương khí trên người họ. Khi dương khí của người sống suy yếu, ma quỷ mới dễ dàng tiếp cận.

 

Vì vậy, những người kiên quyết không tin như Tiêu Dã, ý niệm đủ mạnh thì mẽ sẽ không bị kinh sợ.

 

Thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, Tiêu Dã liền lôi từ trong hộc bàn ra một hộp kẹo, chọn một viên vị chanh chua chua ngọt ngọt đưa cho Quý Nam Tinh: “Ngoan lắm, thưởng cho cậu này.”

 

Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn vào hộp kẹo của hắn: “Tôi muốn vị dâu.”

 

Tiêu Dã hừ một tiếng: “Cậu còn biết kén cá chọn canh nữa cơ à.”

 

Miệng thì chê bai như vậy, nhưng tay hắn lại rất thành thật mà chọn cho cậu một viên vị dâu.

 

Thời tiết hôm nay khá đẹp, trời trong nắng ấm, nhưng điều này lại làm khổ Tạ Phán Nhi. Cô nàng phải cố gắng hết sức để tránh ánh nắng mặt trời, cuối cùng cũng tìm được đến bệnh viện dựa theo cảm ứng mong manh đó.

 

Bởi vì Vu Hải vốn đã mắc bệnh nan y, gia đình cũng có ý định từ bỏ điều trị, nên đêm qua sau khi được cấp cứu, tạm thời qua cơn nguy kịch, tính mạng tạm thời ổn định thì được chuyển thẳng đến phòng bệnh thường. Thậm chí còn chẳng vào ICU, bởi vào đó một ngày đã tốn hơn một vạn tệ, gia đình họ đã không thể gánh nổi khoản chi phí khổng lồ này nữa.

 

Mẹ Vu ngồi bên giường bệnh của con trai mà lau nước mắt, bố Vu thì ra vào lấy nước nóng lau người cho con. Đến giờ trên người ông ta vẫn còn dính vài vết máu nôn ra từ đêm qua, trên mặt, trên tai, không lau đi thì nhìn rất khó chịu.

 

Tạ Phán Nhi lướt đến bên cạnh, nhìn chằm chằm vào Vu Hải một lúc lâu. Ngay khi cô đang cảm thấy có chút không nỡ, thầm than đây cũng là một người đáng thương, thì lại nghe mẹ Vu nói: “Không được! Tôi phải về tìm chị cả, chị ấy nhất định có cách. Chị ấy nói tiền mượn mệnh của con trai chúng ta đã bị quỷ nhặt mất rồi, vậy thì chỉ cần đòi lại tiền, con trai chúng ta sẽ không chết!”

 

Bố Vu đã chấp nhận số phận. Đây là đứa con trai duy nhất của ông, ông còn không nỡ hơn bất kỳ ai, nhưng cố gắng níu kéo thêm vài tháng cũng chỉ là chịu thêm vài tháng đau đớn mà thôi. Ung thư gan đau đớn đến nhường nào, thuốc giảm đau cũng chẳng thể ngăn được.

 

Nhìn dáng vẻ không muốn buông tay của vợ, ông lão đỏ hoe mắt khuyên nhủ: “Cứ để nó đi đi, bà không nỡ, nhưng bà nhìn bộ dạng của con mình xem, thấy nó đau đớn thế này bà nỡ sao? Ít nhất chúng ta vẫn còn một đứa cháu trai, sau này còn có hy vọng, bà đừng dày vò nữa.”

 

Mẹ Vu đứng bật dậy, giận dữ nói: “Cái gì gọi là tôi dày vò, đó là con trai tôi! Ông có nghĩ không, tiền bị quỷ nhặt mất, con trai mới thành ra thế này, chẳng phải cũng chứng tỏ cách mượn mệnh này có hiệu quả sao? Chúng ta có thể mượn lại lần nữa, lần này tôi sẽ canh chừng, tôi phải tận mắt thấy có người nhặt đi. Tôi vẫn phải đi tìm chị cả một chuyến, tốt nhất là để chị ấy đến đây tìm cho ra con quỷ đã nhặt mệnh của con trai tôi rồi giải quyết nó!”

 

Nghe những lời này, Tạ Phán Nhi tức thì nổi giận, chút thương hại vừa nhen nhóm cũng tan biến hết. Cô đang định làm vỡ ly nước trên bàn của họ hoặc hất đổ thứ gì đó để gây động tĩnh dọa họ một phen, giống như đã làm với mẹ mình, nhưng rất nhanh sau đó, Tạ Phán Nhi đã nảy ra một ý mới.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mượn mệnh chứ gì, các người mượn một lần, tôi sẽ nhặt một lần, để xem con trai các người còn mấy cái mạng để tôi nhặt!

 

 

“Cậu có nghe thấy không, cái bà già đó quá đáng lắm, bà ta còn muốn tìm người đến thu phục tôi! Hình như trong nhà bà ta có người có thể thông thạo chuyện âm dương.”

 

Tạ Phán Nhi đã ngồi lì ở bệnh viện cả ngày. Tình cờ bệnh viện đó cũng là nơi bố mẹ cô nhập viện. Mẹ cô đã xuất viện, còn bố và em trai cô vẫn chưa thể ra viện, nhưng cả hai đều đã tỉnh lại. Thế là nhân lúc rảnh rỗi, cô lại chạy qua dọa họ một trận.

 

Nhìn dáng vẻ mặt cắt không còn giọt máu, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ của họ, cô mới cảm thấy toàn thân khoan khoái mà về nhà báo cáo lại hành trình một ngày của mình cho tiểu Thiên sư.

 

Quý Nam Tinh: “Cô định canh chừng xem khi nào họ lại đi vứt tiền mượn mệnh à?”

 

Tạ Phán Nhi gật đầu: “Không thể để họ đi hại người khác được.”

 

Quý Nam Tinh: “Cô cũng không cần phải đi canh chừng đâu, có những chuyện chỉ có thể làm một lần, không thể làm lần thứ hai. Một khi đã làm, sẽ lập tức bị phản phệ, huống hồ người kia vốn dĩ sắp chết rồi, có mượn thế nào cũng vô dụng.”

 

Tạ Phán Nhi nằm bò lên bàn trà nhìn cậu: “Vậy cái chết của ông ta có liên quan đến tôi không? Dù sao cũng là mượn mệnh của tôi mà.”

 

Quý Nam Tinh cười cười: “Sợ rồi à?”

 

Tạ Phán Nhi giơ ngón út ra: “Một chút thôi, lỡ đâu dính phải tội nghiệt chết người, lúc hồn phi phách tán sẽ đau quá thì sao.”

 

Quý Nam Tinh: “Có liên quan, nhưng cũng không liên quan. Ông ta là bên chủ động, chủ động mượn mệnh của cô, còn cô là bên bị động tiếp nhận. Cho nên tuy có liên quan, nhưng nhân quả sẽ không tính lên đầu cô.”

 

Tạ Phán Nhi vỗ vỗ ngực: “Vậy thì tốt rồi.”

 

Thấy cậu lại đang tự mình làm bài tập, Tạ Phán Nhi mới muộn màng nhận ra công việc của mình đã bị cướp mất: “Ê ê ê! Sao cậu lại tự làm bài tập, cậu làm rồi thì tôi làm cái gì?!”

 

Nhang đèn của cô, lương thực của cô, còn cả những chiếc váy xinh đẹp của cô nữa, tất cả đều từ đây mà ra cả.

 

Quý Nam Tinh bị Tạ Phán Nhi đẩy ra không một chút thương tiếc, bộ dáng cô nàng trông hệt như sợ bị thất nghiệp vậy.

 

Nhìn bộ dạng cầm bút, giữ khư khư quyển vở bài tập, vẻ mặt cô như muốn nói, “cậu mau đi đi đừng có giành với tôi”, Quý Nam Tinh cũng không tranh giành, cậu đứng dậy nhường chỗ rồi vào bếp rót một ly nước trái cây.

 

Tạ Phán Nhi chiếm lại được bàn trà, liền xắn tay áo lên than thở: “Thời buổi này muốn giữ được bát cơm cũng không dễ dàng gì, đến cả ma quỷ cũng phải bắt đầu bon chen rồi.”

 

Quý Nam Tinh cầm ly nước trái cây, dựa vào quầy bar trong bếp nhìn cô nàng. Thấy dáng vẻ cắm cúi viết lách như sợ thất nghiệp của cô, cậu khẽ cười một tiếng, vừa sợ đau lại vừa không muốn sống, người hay quỷ gì cũng đều phức tạp như nhau.

 

——-

 

Quê của Vu Hải cách thành phố Ngọc Lan không xa, đi tàu cao tốc chỉ mất hai tiếng là đến. Bà dì của Vu Hải nhận được điện thoại của em gái, suy nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định đến xem sao. Dù là để xem con quỷ đã nhặt tiền kia, hay là để thăm Vu Hải gì thì cũng phải đến một chuyến. Dù sao thì Vu Hải cũng sắp không qua khỏi, với tư cách là dì, đợi người chết rồi vẫn phải đến dự tang lễ.

 

Vừa thấy chị gái, mẹ Vu đã khóc nức nở: “Chị ơi! Em chỉ có một đứa con trai này thôi, chị cũng chỉ có một đứa cháu ngoại này thôi, chị cứu nó đi chị, Tường Tường còn nhỏ như vậy, nếu không có bố, sau này Tường Tường phải làm sao đây!”

 

Lưu Tố Quyên không hề vì lời khóc lóc cầu xin của em gái mà mềm lòng. Người như bà sinh ra đã mang thiên mệnh, vốn dĩ duyên phận với người thân rất mỏng manh. Những năm đầu, ngay cả cha mẹ trong nhà cũng không dám tiếp xúc nhiều với bà. Nếu không phải tự mình mày mò, lại thêm có lẽ trời sinh đã định phải ăn bát cơm này, thì bà sợ rằng đã sớm chết đói rồi.

 

Cũng phải đến mấy năm sau này, việc đả kích phong kiến mê tín không còn quá gay gắt, cộng thêm việc bà biết chút thuật âm dương, người trong làng vừa sợ bà nhưng cũng vừa kính trọng bà, bà mới có được một nơi an cư lạc nghiệp.

 

Lần này đến đây cũng chỉ vì họ là những người thân duy nhất của bà, nhưng không có nghĩa là bà có thể bất chấp tất cả vì họ.

 

Nghe lời than khóc của em gái, Lưu Tố Quyên nói thẳng: “Tôi chỉ biết chút chuyện thông hiểu quỷ thần, chứ không phải thần tiên, không thể quyết định được sinh tử của con người. Nếu tôi có bản lĩnh đó, sao không tự khiến mình trường sinh bất lão, bất tử bất diệt luôn.”

 

Tiếng khóc của mẹ Vu nghẹn lại: “Vậy có thể bắt được con quỷ đã nhặt tiền, trả lại mệnh đã bị mượn cho con trai em không?”

 

Lưu Tố Quyên thở dài: “Đến bệnh viện xem trước đã.”

 

Tình trạng của Vu Hải bây giờ có thể nói là vô cùng tồi tệ, cắm máy thở mà vẫn không thể tự hô hấp được. Ngay cả bệnh viện cũng nói rằng, nếu đã quyết định từ bỏ rồi thì nên đưa về nhà, không cần thiết phải ở bệnh viện chờ chết.

 

Chính mẹ Vu đã sống chết không chịu từ bỏ. Con trai bà vốn có thể sống thêm vài tháng nữa, bây giờ lại thành ra thế này, sao bà có thể đành lòng cho được. Thế nên bà nhất quyết không chịu cho xuất viện, cứ nằng nặc đòi chị gái mình qua xem có cứu được không.

 

Lưu Tố Quyên nhìn thấy Vu Hải trên giường bệnh, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Vô ích rồi, khi các người viết xuống bát tự ngày sinh của nó, khi con quỷ đó nhặt bát tự của nó lên, thì đã hình thành một giao kèo khế ước. Đây tương đương với một giao dịch được cả hai bên đồng ý, tiễn nó đi thôi.”

 

Mẹ Vu Hải níu lấy tay Lưu Tố Quyên: “Vậy giết con quỷ đó thì sao? Nó đã là quỷ rồi, vốn dĩ không nên ở lại dương gian, chị, chị giải quyết con quỷ đó đi, trả lại tuổi thọ của con trai em được không, chị ơi, em cầu xin chị, đó là Tiểu Hải mà, cũng là đứa cháu mà chị nhìn nó lớn lên, chị ơi, cầu xin chị, con trai của em, đó là con trai của em mà, em, em dùng mạng của em để đổi cho nó có được không, em lấy mạng của em cho nó, chị giúp em đi, chị giúp em lần nữa đi!”

 

Đáng tiếc, dù mẹ Vu có khóc lóc cầu xin thế nào, chuyện không làm được vẫn là không làm được.

 

Đang định khuyên nhủ thêm vài câu, bỗng Lưu Tố Quyên cảm nhận được một luồng quỷ khí đang đến gần. Bệnh viện vốn là nơi của sinh tử, có quỷ khí ở đây cũng là chuyện bình thường. Nhưng bà lại nhận ra luồng quỷ khí đó giống hệt như luồng quỷ khí đang quấn lấy người Vu Hải, bà lập tức nhận ra, con quỷ đã nhặt tiền mượn mệnh của Vu Hải đang ở ngay bên ngoài.

 

Ánh mắt Lưu Tố Quyên tức thì thay đổi. Bà sẽ không vì Vu Hải mà chủ động đi tìm con quỷ đó, nhưng nếu con quỷ đó vốn đã ở gần đây, thì bà cũng muốn xem xem chuyện này liệu còn có khả năng hóa giải hay không.

 

Đuổi theo Tạ Phán Nhi từ bệnh viện ra ngoài, Lưu Tố Quyên vung nắm gạo âm trong tay. Thứ chuyên dùng để khắc chế âm hồn này văng vào người Tạ Phán Nhi khiến cô đau đến mức phải hiện nguyên hình.

 

Trong con hẻm nhỏ âm u không có ánh nắng chiếu vào, trên mặt đất vương vãi không ít gạo âm, Tạ Phán Nhi ôm lấy chỗ vừa bị gạo âm đánh trúng, nhìn về phía Lưu Tố Quyên: “Tôi nói cho bà biết, tôi không phải là cô hồn dã quỷ gì đâu, nếu bà dám thu phục tôi, tiểu Thiên sư nhà tôi sẽ không tha cho bà đâu!”

 

Lưu Tố Quyên thấy quỷ khí trên người cô không mạnh, sắc mặt hồng hào, rõ ràng là đã đổi mạng với người sống, bèn hỏi thẳng: “Tiền mượn mệnh đó là cô nhặt được à?”

 

Tạ Phán Nhi nhìn bà lão chằm chằm, sợ bà lại ra tay, trong lòng thì thầm nghĩ tại sao lại không có điện thoại thông âm dương, cô muốn tìm tiểu Thiên sư cầu cứu cũng không biết phải làm thế nào, chỉ hy vọng cái ấn ký chuông vàng gì đó mà tiểu Thiên sư đặt lên người mình thật sự có tác dụng.

 

Thấy cô không nói gì, Lưu Tố Quyên tiếp lời: “Chuyện tiền mượn mệnh là do cháu trai tôi nhất thời hồ đồ, chuyện này là nó không đúng. Nhưng nó vốn dĩ còn có thể sống thêm vài tháng nữa, chỉ vì cô lấy số tiền mượn mệnh đó, khiến tuổi thọ vốn có của nó bị quỷ khí mượn về ảnh hưởng, bây giờ đã không còn sống được bao lâu nữa. Nếu nó chết, cô cũng sẽ vì thế mà gánh phải nhân quả tội nghiệt. Chuyện này nếu có thể giải quyết được, tôi hy vọng chúng ta có thể thương lượng ổn thỏa.”

 

Tạ Phán Nhi hừ lạnh một tiếng, nhân quả tội nghiệt cái gì chứ, nếu không phải trước đó cô đã hỏi tiểu Thiên sư, nói không chừng còn thật sự bị người này lừa rồi. Có điều bây giờ cô tài không bằng người, bị người ta dùng mấy hạt gạo vây khốn, cũng chỉ có thể cố gắng thuận theo ý đối phương: “Bà muốn giải quyết thế nào?”

 

Lưu Tố Quyên thấy cô không phải loại quỷ mất lý trí, trong lòng thầm thở phào một hơi: “Cô muốn gì, chỉ cần tôi làm được, tôi đều sẽ làm thay cô, miễn là cô đưa cho tôi tờ giấy bát tự ngày sinh đã nhặt được là được.”

 

Tạ Phán Nhi: “Đưa cho bà rồi thì sao?”

 

Lưu Tố Quyên: “Tất nhiên là tuổi thọ trả về, quỷ khí quy vị. Cô nhặt tiền chẳng qua là muốn có của cải, vàng bạc giấy tiền nhang nến tôi đều đốt cho cô, cô còn muốn gì nữa tôi cũng sẽ cố gắng hết sức đáp ứng.”

 

Tạ Phán Nhi nhìn bà: “Nếu tôi không trả thì sao?”

 

Lưu Tố Quyên vốn không mong chỉ nói chuyện suông là có thể giải quyết được, bà không có ý định tiêu diệt nữ quỷ này, nhưng nếu không đánh cho người ta phục thì chuyện này e là cũng khó giải quyết. Thế là bà liền lấy ra tịnh thủy thủy: “Tôi khuyên cô biết điều một chút. Tôi thấy trên người cô không có sát khí, không phải ác quỷ nên mới lựa lời nói chuyện, nếu không thì âm hồn vốn không nên lưu lại dương gian, tôi đã có thể trực tiếp tiễn cô đi rồi.”

 

Tạ Phán Nhi cũng không muốn đối đầu trực diện với bà lão này nên đành nói: “Tờ giấy đó đã bị đốt rồi.”

 

Lưu Tố Quyên không tin, chỉ cho rằng cô đang ngụy biện, cũng không cho cô thêm thời gian kéo dài, liền vẩy thẳng tịnh thủy thủy ra.

 

Tạ Phán Nhi chưa từng gặp Thiên sư nào khác ngoài Quý Nam Tinh, trước đây Quý Nam Tinh cũng chưa từng ra tay với cô, nên cô cũng không biết những mánh khóe của các Thiên sư. Lúc này thấy nước vẩy tới, cô vừa định chạy đi thì đôi chân không biết bị thứ gì đó trói buộc khiến cô không thể nhúc nhích được chút nào. Thế là cô theo bản năng nhắm mắt nghiêng đầu chờ hứng chịu một đòn này.

 

Nào ngờ, ngay khoảnh khắc dòng nước đó rơi xuống người cô, một ấn ký Kim Linh liền xuất hiện trên trán cô, toàn bộ tịnh thủy thủy lập tức bị đánh bật ra, không một giọt nào rơi xuống.

 

Tạ Phán Nhi thấy vậy, lá gan tức thì lớn hẳn lên, lưng cũng thẳng tắp: “Tôi đã nói rồi, tôi không phải là cô hồn dã quỷ gì đâu! Tiền mượn mệnh của cháu trai bà là do ông ta tự làm, chứ không phải ai ép cả. Nếu số tiền đó bị người khác nhặt được, thật sự mượn mệnh của người ta, các người có trả lại mạng cho họ không? Dựa vào đâu mà tôi nhặt được thì phải trả, thấy tôi dễ bắt nạt phải không!”

 

Đang ngồi trong lớp học, Quý Nam Tinh cảm nhận được ấn ký Kim Linh có động tĩnh, lông mày cậu tức thì nhíu lại.

 

Cậu chỉ hạ ấn ký Kim Linh lên người Tạ Phán Nhi, bây giờ ấn ký có động tĩnh, chứng tỏ Tạ Phán Nhi hoặc là mất kiểm soát làm hại người khác, hoặc là bị người khác làm hại. Cậu cảm ứng khoảng cách giữa mình và Tạ Phán Nhi, nếu xin nghỉ rồi chạy qua đó, e rằng dù là làm hại người hay bị hại gì thì hồn cũng đã tan rồi.

 

Quý Nam Tinh đành ngẩng đầu nhìn giáo viên đang giảng bài, rồi quay sang Tiêu Dã bên cạnh: “Tôi hơi buồn ngủ, tôi ngủ một lát, nếu thầy hỏi thì cậu cứ nói tôi không được khỏe.”

 

Tiêu Dã vội nói: “Không sao chứ? Có thật là không khỏe không? Cậu thấy không khỏe ở đâu thì đừng cố chịu nhé.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì, chỉ là ngủ không ngon nên buồn ngủ thôi, tôi ngủ một lát, cậu đừng làm ồn.”

 

Nói xong cậu liền gục xuống bàn. Chờ một lát, xác định Tiêu Dã chỉ khoác cho mình một chiếc áo chứ không nói thêm gì nữa, Quý Nam Tinh mới từ trong cơ thể ly hồn ra ngoài.

 

Hết chương 46.

 

Chương 46: Ly Hồn Cứu Quỷ

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên