Chương 46: Vâng, Thưa Chủ Nhân, Xin Cứ Việc Sai Bảo Đát Kỷ

 

Chương 46: Vâng, Thưa Chủ Nhân, Xin Cứ Việc Sai Bảo Đát Kỷ

 

Cư dân mạng không ngờ tình tiết lại chuyển biến nhanh như vậy.

 

Fan của Ninh Tịch Bạch cũng không ngờ mình bị vả mặt nhanh như một cơn lốc.

 

[Bóc thêm một tin nữa, thật ra Ninh Tịch Bạch và Ninh Lạc diễn vở kịch thiếu gia thật thiếu gia giả, đáng tiếc là có người không cam tâm bỗng chốc mình trở thành chim khách chiếm tổ chim thước, nên tìm mọi cách để tạo dấu ấn, rồi tự tìm đường chết, kết quả là tự hủy hoại bản thân, nhà họ Ninh cũng đã xóa tên cậu ta ra khỏi gia phả luôn rồi.]

 

[Vậy tôi cũng nói một chuyện, khoảng thời gian Ninh Lạc mới được nhận về nhà họ Ninh, cũng là khoảng thời gian trên mạng mắng cậu ấy cướp tài nguyên của Ninh Tịch Bạch nhiều nhất, mọi người suy nghĩ kỹ lại xem.]

 

Cư dân mạng đồng loạt im lặng.

 

Ôi trời ơi, thật sự là không thể nghĩ sâu xa được! Hóa ra bọn họ đã bị lợi dụng.

 

[Vừa nãy tôi đã rất tò mò, mạng Internet không có ký ức sao? Ninh Tịch Bạch đã làm những gì, mọi người thực sự không nhớ hả?]

 

[Người dùng internet chẳng lẽ đã thay đổi một nhóm người rồi à, bài viết trên Douban vẫn còn treo ở trang chủ, bị đào mộ liên tục đấy thôi.]

 

[Rốt cuộc những người thích Ninh Tịch Bạch là thành phần gì vậy?]

 

Một fan của Ninh Tịch Bạch lên tiếng giải thích.

 

[Không còn cách nào khác, tôi thật sự thích mẫu người như cậu ấy, dù biết nhân phẩm cậu ấy tệ đến mức nào, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt đó tôi sẽ lại yêu thích, thích cậu ấy là định mệnh của tôi.]

 

Phương Lộc Dã đang lướt mạng, vừa thấy bình luận này, lập tức dùng tài khoản phụ gửi một bức ảnh Ninh Tịch Bạch phiên bản viên trân châu đen vừa dẻo vừa dai qua.

 

[Bạn nhìn kỹ lại hai lần nữa xem?]

 

Fan bị hình ảnh đập thẳng vào mặt:

 

[Cảm ơn, tôi bỏ ngay lập tức đây [Hai tay chắp lại].]

 

Mấy người yêu bằng mắt, thực tế chính là như vậy đó.

 

Phương Lộc Dã chụp màn hình cuộc trò chuyện gửi cho Ninh Lạc: [Không cần cảm ơn.]

 

Ninh Lạc gõ một dãy số 6, đáp lại bằng một bài hát.

 

[Đợi tôi về sẽ mang đồ ăn ngon cho cậu.]

 

Ninh Lạc mua rất nhiều đặc sản, đặc biệt là bánh thanh đoàn, mua một túi đủ các loại hương vị, chủ yếu là để tự mình ăn.

 

Cậu bắt đầu xòe bàn tay đếm ngón tay, tính toán xem nên chia di sản, à không, nhầm, là đặc sản của mình như thế nào.

 

Bố mẹ chắc chắn là phải chia một phần, mấy người Vương Lâm cũng phải tính, còn có mấy người Hứa Linh, Tiểu Đào, Phương Lộc Dã và Tô Vạn Đồng nữa, ừm… Không biết Lộ Đình Châu có ăn những thứ này không?

 

Mặc kệ, không ăn cũng phải tính, đây là tình yêu cưỡng chế mãnh liệt của cậu dành cho Lộ Đình Châu.

 

Ồ, còn có bạn tốt Lu Lu của cậu nữa, thùng đồ ăn vặt này chính là tín vật cho tình bạn bền chặt của bọn họ.

 

Ninh Lạc vốn tưởng rằng đã mua rất nhiều, tính đi tính lại mới phát hiện gần như không đủ.

 

Ninh Dương đỗ xe xong, vừa vào phòng khách, liền nghe thấy cậu lẩm bẩm về đống đặc sản chất đầy trên sàn.

 

“Thế mà lại có thể chia ra nhiều như vậy sao?” Ninh Lạc có chút khó tin, gãi gãi đầu, “Trước đây khi đi du lịch, cậu chỉ cần mua phần của mình là đủ rồi.”

 

Ninh Dương dừng lại, trong lòng có chút xót xa.

 

Ninh Lạc trước đây…. lẽ nào không có bạn bè sao?

 

Anh ta còn tưởng Ninh Lạc là kiểu người thích náo nhiệt, lúc nào xung quanh cũng có một đám người chứ.

 

Bỗng bên tai lại vang lên tiếng thở dài thườn thượt của Ninh Lạc:

 

[Quả nhiên, bạn bè nhiều tốn kém thật đó.]

 

Ninh Dương: “…”

 

Nỗi xót xa vừa nhen nhóm lập tức tan biến mất.

 

Sao không keo kiệt chết em luôn đi.

 

Ninh Lạc ngồi khoanh chân trên sàn, xem bài đăng trên vòng bạn bè của mình ai chưa like, sau đó ghi nhớ vào sổ tay, lần sau cũng sẽ không like bài của người đó nữa.

 

Kết quả phát hiện Lu Lu vậy mà không like bài của cậu!

 

Ninh Lạc hùng hổ tìm đến, lớn tiếng chất vấn tại sao không like bài của mình.

 

Sau khi Lộ Đình Châu xem tin nhắn, còn ngơ ngác một giây, anh vỗ vỗ trán: “Ôi chao, quên mất.”

 

Tài khoản chính đã like, quên mất còn tài khoản phụ chưa like.

 

Điện thoại bắt đầu liên tục bị oanh tạc, vang lên tiếng thông báo ting ting không ngừng.

 

Nhiếp Văn Đào hoàn toàn không hiểu: “Cậu bị bạo lực mạng à? Sao lại có nhiều tin nhắn thế?”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi hỏi ngược lại: “Bình thường không có ai quan tâm cậu à, sao có chút tin nhắn này mà cậu đã thấy nhiều?”

 

Nhiếp Văn Đào sững người, sốt ruột: “Tôi có bạn gái quan tâm nhé!”

 

Cậu thì có cái gì, đồ cẩu độc thân.

 

Lộ Đình Châu ừ một tiếng: “Cậu nói có thì là có vậy.”

 

Nhiếp Văn Đào: “…”

 

Giọng điệu qua loa cho có lệ này, thật khiến người ta muốn đấm cho một phát!

 

Lộ Đình Châu cúi đầu, không nhìn vẻ mặt cạn lời của Nhiếp Văn Đào, bắt đầu trả lời tin nhắn.

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Anh trai à, rốt cuộc thì tui xếp thứ mấy trong danh sách bạn bè của cậu vậy, vẫn chưa đến lượt nói chuyện với tui sao?]

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Trời lạnh rồi, tim cũng lạnh rồi, sờ sờ tay cậu bị giật điện, đây chính là tình yêu của tui dành cho cậu sinh ra dòng điện sao?]

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Năm ấy hoa hạnh lất phất bay, cậu nói cậu sẽ like tất cả bài đăng trên vòng bạn bè của tui, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn bỏ lỡ nhau.]

 

Ninh Lạc gõ một câu vào khung chat, nhưng chưa kịp gửi đi, đối phương đã trả lời.

 

[Lu Lu: Không like không phải là không yêu, là điện thoại của tôi tự động chặn tin nhắn lừa đảo.]

 

Ninh Lạc trả lời lại bằng một dấu chấm hỏi.

 

[Lu Lu: 1500 mét? Dễ như trở bàn tay? Lúc lên đến đỉnh núi chắc mệt như cún rồi nhỉ?]

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đáng ghét, sao cậu biết!]

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Gió hôm nay thật ồn ào, tôi hỏi nó chết mệt trên đỉnh núi có được tính là tai nạn lao động không (buồn bã châm thuốc) (bị bỏng miệng) (nổi một cái mụn nước).]

 

[Lu Lu: Không sao, có thể sống sót trở về đã là rất giỏi rồi.]

 

Ninh Lạc trầm tư một giây.

 

Tên này trước đây cũng có phong cách nói chuyện như vậy sao?

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Chọc tôi hả? Rất tốt, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tui rồi người anh em.]

 

[Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Gửi địa chỉ cho tui, cho cậu một cơ hội tiếp cận đặc sản của tôi ở khoảng cách gần.]

 

Tay Lộ Đình Châu vừa gõ một chữ, tài khoản chính cũng nhận được tin nhắn tương tự.

 

[Anh Đình Châu ~ Em đi chơi lễ Thanh Minh mua rất nhiều đồ ăn ngon, em gửi một phần cho anh nha ~ Tiện cho em xin địa chỉ của anh được không? [Mèo con thò đầu.jpg]]

 

Lộ Đình Châu nhìn dấu ngã đáng yêu phía sau, đột nhiên cảm thấy đôi khi một mình lướt internet cũng thật là bất lực.

 

Sẽ gặp phải những kẻ lừa đảo giả vờ đáng yêu, còn có thể gặp phải người điên phát rồ.

 

Nhiếp Văn Đào vốn định rời đi, đột nhiên bị Lộ Đình Châu gọi lại: “Đợi chút.”

 

Nhiếp Văn Đào: “Sao vậy?”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Địa chỉ nhà cậu là gì ấy nhỉ?”

 

Nhiếp Văn Đào đọc một dãy địa chỉ, hỏi anh: “Cậu định làm gì?”

 

“Gửi cho cậu một thứ,” Lộ Đình Châu thản nhiên nói, hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, “Sau đó cậu gửi lại cho tôi.”

 

Nhiếp Văn Đào: ? Bị bệnh à?

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Anh ta hỏi: “Không phải sắp tới cậu phải về nhà một chuyến sao? Còn có tâm trạng bày trò với chuyển phát nhanh à?”

 

Lộ Đình Châu đặt điện thoại xuống, nhìn anh ta chằm chằm.

 

Nhiếp Văn Đào chủ động kéo khóa miệng: “Tôi xui xẻo, tôi im miệng.”

 

…………..

 

Ninh Lạc gửi hết đặc sản của mình đi bằng chuyển phát nhanh trong thành phố, sau đó vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ lễ ngắn ngủi.

 

Nhưng rất nhanh sau đó cậu đã không còn vui vẻ như vậy nữa.

 

Bởi vì cậu phải đi làm.

 

Điều đau khổ hơn nữa là, Lộ Đình Châu không còn ở đoàn làm phim nữa.

 

Sau khi Ninh Lạc biết được tin tức kinh thiên động địa này thì như bị sét đánh.

 

[Cá khóc nước biết, tôi khóc ai biết?]

 

Phương Lộc Dã bật cười: “Không ngờ đấy, hóa ra cậu thật sự thích anh trai tôi.”

 

Còn tưởng tên nhóc này chỉ mạnh miệng thôi chứ.

 

Vẻ mặt Ninh Lạc u oán nhìn cậu ta, nói: “Cậu không hiểu đâu.”

 

[Cậu căn bản không hiểu được, một anh chàng đẹp trai đối với một người làm việc từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối như tôi thì không chỉ đơn thuần là một anh chàng đẹp trai! Anh ấy là thuốc an thần của tôi, là khách mời làm tôi rung động trong chương trình hẹn hò, là chân lý duy nhất trong thế giới tội ác và tình yêu, là rau diếp trong bánh rán, là dưa chuột bào sợi trong bánh trứng cuôn.]

 

[Không có anh ấy, tôi sẽ len lén khóc trong đêm khuya, sẽ nghẹn ngào đến mức bôi phân cả lên mặt, vừa bôi vừa khóc, vừa khóc vừa bôi.]

 

Ninh Lạc đưa tay lau nước mắt, nghiêng mặt 45 độ bi thương.

 

Sau đó hít phải một miệng đầy cát bụi mùa xuân của thành phố B, phải phì phì phun mấy tiếng.

 

Phương Lộc Dã không chịu nổi cậu, kéo giãn khoảng cách với cậu hơn một mét.

 

Đường Mộc Bạch đi ngang qua, liếc cậu một cái.

 

Ninh Lạc nhìn lại, u oán nói: “Tại sao lại nhìn tôi? Tại sao lại nhìn tôi thêm một cái? Có phải thầm thích tôi rồi không?”

 

Đường Mộc Bạch: ?

 

Hắn ta nghiến răng nghiến lợi: “Cậu bị bệnh à!”

 

Ninh Lạc nhìn trời, đau khổ vì tình: “Đúng vậy, bệnh tương tư.”

 

“Chuyện này mà anh cũng nhìn ra được, bình thường chắc quan sát tôi không ít phải không.”

 

Đường Mộc Bạch chưa nghe xong đã tức giận bỏ đi, hắn ta ôm ngực, cảm thấy tim gan phèo phổi gì cũng đều đau quá.

 

Ninh Lạc lại ra ngoài hóng gió một lúc, kiên trì đợi đến khi thấy quầy bánh bạch tuộc nhỏ yêu thích của mình bày bán liền mua một phần ăn ngấu nghiến, sau đó mới kéo theo linh hồn mệt mỏi lết về phim trường.

 

Tôn Học Bân đang ở đó dặn dò nhân viên hiện trường, nói hôm nay có phóng viên đến phỏng vấn, viết bài PR cho phim của bọn họ, thấy Ninh Lạc đi vào liền gọi cậu: “Tiểu Lạc đến rồi, mau bắt đầu thôi.”

 

Hôm nay cảnh quay chính của Ninh Lạc là cảnh diễn tay đôi với Phương Lộc Dã.

 

Tân đế ngồi trên ghế trong ngự thư phòng, đang nổi giận đùng đùng, vung tay áo một cái hất tung tất cả tấu chương xuống đất.

 

“Phế vật!”

 

Mọi người hoảng sợ quỳ xuống, hô to “Bệ hạ bớt giận”.

 

“Bớt giận, bớt giận, các ngươi chỉ biết nói như vậy, chỉ khiến trẫm thêm tức giận!”

 

[Tức giận? Không bắt ngươi sinh con là may lắm rồi đấy, tự mình vui thầm đi, thời buổi này hoàng đế bù nhìn nào mà không gia nhập bữa tiệc lớn song tính NP chứ?]

 

Phương Lộc Dã nghẹn lời, trừng mắt nhìn kẻ đang cúi đầu, mặt mày u ám: “Bùi tướng quân, ngẩng đầu lên, trẫm có lời muốn nói với ngươi.”

 

Ninh Lạc ngẩng đầu, ánh mắt rũ xuống không dám nhìn thẳng thánh nhan, giọng điệu cung kính: “Thần xin lắng nghe.”

 

[Lời gì chứ? Ở đây đông người, chúng ta vào trong chăn nói.]

 

Tô Vạn Đồng quỳ phía sau thân hình hơi run rẩy, cô véo đùi mình, liều mạng nhớ lại chuyện đau buồn nhất đời mình.

 

Phương Lộc Dã không véo đùi, cậu ta muốn véo Ninh Lạc, nghiến răng nghiến lợi: “Miệng tên Từ Khánh kia không cạy ra được, trẫm chỉ có thể hỏi các ngươi! Cho dù hắn ta chỉ là một cái xác chết, cũng phải phun ra thứ trẫm muốn, hiểu chưa?”

 

Ninh Lạc chắp tay: “Thần hiểu.”

 

[Xác chết? Hehe, con người rồi ai cũng đều sẽ chết, cho nên bản chất của con người chính là xác chết dự bị, hehe.]

 

[Tôi cũng sẽ chết, mỗi phút mỗi giây không được nhìn thấy trai đẹp tôi đều đang chết dần chết mòn, vết thi ban trên xác chết của tôi giống y như lúc tôi đi làm vậy.]

 

Độ rung trên cơ thể Tô Vạn Đồng ngày càng lớn hơn.

 

Trên trán Phương Lộc Dã nổi lên chữ “Tỉnh” (井) rõ mồn một, cậu ta đi xuống vỗ vai Ninh Lạc, nghiến răng nghiến lợi nói đầy ẩn ý: “Giao chuyện này cho ngươi làm, trẫm rất yên tâm.”

 

Giọng điệu Ninh Lạc rất kiên định, vô cùng chính nghĩa: “Vì bệ hạ vào sinh ra tử, thần muôn lần chết cũng không từ.”

 

Nhưng trong lòng lại nũng nịu kéo dài giọng:

 

[Vâng, thưa chủ nhân, xin cứ việc sai bảo Đát Kỷ~]

 

Âm cuối run rẩy tạo thành mười tám đường lượn sóng, không giống như quyến rũ, ngược lại giống như muốn thắt cổ Phương Lộc Dã, muốn cậu ta chết quách đi cho rồi.

 

Cả người Phương Lộc Dã lập tức nổi đầy da gà, chỉ số SAN tụt không phanh.

 

Ngày hôm đó vừa diễn xong, cậu ta đã không chịu nổi mà gọi điện thoại cho Lộ Đình Châu, suy sụp hét lớn: “Anh!!!”

 

Lộ Đình Châu bị chấn động màng nhĩ, dời điện thoại ra xa: “Cậu bình thường lại chút đi.”

 

Phương Lộc Dã không khống chế được cảm xúc: “Em không bình thường được! Có Ninh Lạc ở đây làm sao em bình thường được! Em chịu không nổi nữa, một phút một giây cũng không chịu nổi! Rốt cuộc khi nào anh mới về, em nhớ anh lắm rồi anh ơi!”

 

Cậu ta gần như vừa khóc vừa kể lể, ruột gan đứt từng khúc, ngồi xổm trong bụi cỏ ngoài phim trường, quỳ xuống khóc lóc: “Ninh Lạc cậu ta, cậu ta là một tên biến thái!”

 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

 

Sau đó vang lên giọng nói hơi kinh ngạc của Lộ Đình Châu: “Bây giờ cậu mới biết à?”

 

Phương Lộc Dã: “…”

 

Cậu ta kiên cường lau nước mắt, nhưng rồi lại phát hiện mình không thể kiên cường nổi, cuộc đời chỉ có một màu xám xịt u ám: “Anh, em cầu xin anh đó, anh mau trở về đi.”

 

Giọng nói của Lộ Đình Châu như âm thanh của thiên đường giáng xuống: “Hai ngày nữa anh về.”

 

Phương Lộc Dã thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau khi cúp điện thoại, cậu ta bắt đầu tính toán xem hai ngày không có anh trai thì mình phải làm thế nào để sống sót dưới sự tra tấn của Ninh Lạc.

 

Nhìn kiểu gì cũng thấy là độ khó cấp địa ngục mà!

 

Một bàn tay từ phía sau vươn ra vỗ vỗ vai cậu ta.

 

Phương Lộc Dã giật mình, suýt chút nữa đã tưởng mình gặp ma.

 

Quay đầu lại thì thấy thà gặp ma còn tốt hơn.

 

Ninh Lạc đang đứng sau lưng nhìn cậu ta, giống như một bóng ma lơ lửng, u oán hỏi: “Cậu ngồi xổm ở đây làm gì đấy?”

 

Phương Lộc Dã phát điên: “Đi ẻ đó, không nhìn ra à? Tránh xa ra! Không thì tôi kiện cậu tội quấy rối đấy!”

 

Ninh Lạc mở to mắt, há miệng định nói.

 

Phương Lộc Dã hung dữ: “Câm miệng, tôi không nghe!”

 

Quả nhiên Ninh Lạc ngậm miệng, cậu lặng lẽ nghiêng người nhường đường, để lộ ra người phía sau.

 

Phóng viên đến phim trường phỏng vấn cười gượng vẫy vẫy tay: “Ờ, anh Phương, anh cứ đi vệ sinh trước đi.”

 

Cứu mạng, đây là đoàn làm phim gì vậy?!

 

Điên rồ đến mức này sao???

 

Hết chương 46.

 

Chú thích: Chỉ số SAN: Sanity – sức khỏe tinh thần.

 

Chương 46: Vâng, Thưa Chủ Nhân, Xin Cứ Việc Sai Bảo Đát Kỷ

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên