Chương 47: Phải Dựa Vào Cơ Bụng Tám Múi Mới Ngủ Được!
Phương Lộc Dã và cô phóng viên mắt to trừng mắt nhỏ.
Cảm giác như có ai đó đang lặng lẽ chết dần trong gió.
Gió thổi qua, người đó tan thành tro bụi.
Phương Lộc Dã lặng lẽ đứng dậy, nhưng chân tê cứng loạng choạng suýt ngã, toàn thân lập tức như bị điện giật, tê dại đến cực điểm.
“Hít, hít, hít…” Cậu ta méo mặt hít hà liên tục, vẫn giữ nguyên một tư thế vi diệu không dám nhúc nhích.
Cô phóng viên yếu ớt lên tiếng: “Anh đã đi vệ sinh xong chưa?”
“Tôi…” Phương Lộc Dã im lặng một giây, sau đó nổi giận: “Tôi chỉ nói đùa thôi!”
Cô phóng viên gật đầu lia lịa, tỏ vẻ thông cảm: “Tôi biết mà, anh cứ tự nhiên, không cần vội.”
Phương Lộc Dã phát điên.
Phóng viên này nói chuyện sao mà đáng ghét vậy! Có chút lễ phép lịch sự, nhưng không nhiều!
Cậu ta liếc mắt, thấy Ninh Lạc ở bên kia che miệng cười khúc khích, trong lòng bỗng dâng lên sát ý, cậu ta chỉ vào Ninh Lạc, mặt không chút biểu cảm nói với phóng viên: “Hai chúng tôi thích tùy tiện ẻ bậy tè bậy đó, rồi sao? Ăn hết cơm hết gạo nhà mấy người à? Chuyện của diễn viên mấy người bớt xen vào đi.”
Ninh Lạc: ???
Cậu hét lớn: “Cậu bị bệnh à!!”
Phương Lộc Dã cười lạnh.
Tôi không chơi chết cậu thề không làm người!
Không phải mất mặt sao? Nào, cùng nhau mất mặt!
Phương Lộc Dã đã hoàn toàn phát điên, gặp ai cũng cắn.
Ninh Lạc đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của cô phóng viên, giận mà không dám nói.
[Người khác ném bùn vào tôi, tôi xắn tay áo lên nhổ nước bọt! Phì phì phì phì phì!!!]
Ninh Lạc tưởng tượng mình là một vòi nước xoay 360 độ, xoay với tốc độ ánh sáng phun nước điên cuồng.
Phương Lộc Dã khinh thường: “Hừ.”
Cậu cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi.
Phóng viên nhìn người này, lại nhìn người kia, cảm thấy hai người này đều điên như nhau, đừng có làm liên lụy đến mình. Cô ta lau mồ hôi lạnh trên mặt, cười gượng gạo: “Hai vị, vào trong chuẩn bị phỏng vấn thôi.”
Phương Lộc Dã không muốn vào trong cùng Ninh Lạc, nên sải bước vượt qua cậu.
Sau đó giữ nguyên tư thế này đứng yên tại chỗ, tận hưởng dòng điện tê dại của đôi chân, hóa đá thành một bức tượng.
Ninh Lạc vừa vượt qua bức tượng đi về phía trước cùng phóng viên, vừa nhỏ giọng lễ phép giải thích với cô ta: “Diễn viên Phương của đoàn làm phim chúng tôi thích nghệ thuật trình diễn, cô đừng để ý.”
Cô phóng viên xua tay liên tục: “Không sao không sao.”
Ninh Lạc cười ngượng ngùng: “Cô có thể hiểu là tốt rồi.”
Phương Lộc Dã đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn hai người kia đi xa, tức giận đến run cả người.
“Ninh, Lạc!”
A a a a a tôi giết cậu!
…………
Ninh Lạc cùng phóng viên đi vào trung tâm phim trường, Tôn Học Bân nhìn theo sau lưng họ, nghi hoặc hỏi: “Hả? Không phải nói đi tìm Tiểu Dã sao?”
Ninh Lạc giải thích: “Cậu ấy ở phía sau, một lát nữa sẽ vào.”
Cô phóng viên không biết phải giải thích nghệ thuật trình diễn của diễn viên Phương với đạo diễn như thế nào, dù sao cứ mỉm cười lịch sự phụ họa theo Ninh Lạc là được rồi.
Tôn Học Bân không nghi ngờ gì, nói: “Chúng ta làm theo thứ tự phiên vị, Hằng Hạo xong rồi thì đến Tiểu Lạc.”
Nam chính Minh Hằng Hạo nghe xong mỉm cười với Ninh Lạc: “Vậy tôi là người đầu tiên.”
“Vâng, được ạ, anh Minh, anh cứ phỏng vấn trước đi.” Ninh Lạc vội vàng gật đầu.
Minh Hằng Hạo là người tốt tính, lại lớn tuổi hơn mấy người Ninh Lạc, thường ngày mọi người trong đoàn làm phim đều rất kính trọng anh ta.
Cô phóng viên dẫn Minh Hằng Hạo đến một góc yên tĩnh trong phim trường ngồi xuống.
Ninh Lạc ở bên cạnh chuẩn bị.
Sau đó cậu bị Phương Lộc Dã vừa vào cửa trừng mắt.
Cậu cảm thấy mình oan ức muốn chết.
[Tôi có làm gì đâu mà trừng tôi? Đáng ghét, đấm cho một phát, phạt đi Tây Ban Nha làm bò tót!]
[Hừ hừ, đợi anh trai cậu về tôi nhất định sẽ mách anh ấy!]
Phương Lộc Dã khinh thường cười lạnh: Nghe cho kỹ đây, đó là anh trai tôi! Anh trai của tôi!
Nhất định là sẽ đứng về phía tôi!
Đợi anh trai tôi về sẽ cho cậu biết tay.
Rất nhanh, cô phóng viên kia đã phỏng vấn Minh Hằng Hạo xong, đến lượt Ninh Lạc.
Trước tiên, phóng viên hỏi một số câu hỏi thông thường, sau đó nói: “Không biết khi quay phim Tiểu Lạc gặp phải vấn đề khó khăn thì sẽ làm thế nào?”
Ninh Lạc ngồi ngay ngắn trên ghế, tay đặt trên đầu gối, cười ngượng ngùng trả lời: “Em sẽ tự mình tìm cách khắc phục trước, nếu không khắc phục được thì sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ của mọi người.”
[Còn có thể làm gì? Khó khăn nhiều như vậy, cái nào cũng đều có thể dễ dàng khắc phục em! Em không khắc phục được thì đi chết, đường nào cũng dẫn đến ngôi mộ thôi, trên mộ là lâu đài dứa, trong lâu đài dứa có gì? Ultraman đại chiến Godzilla!]
Tô Vạn Đồng ở bên cạnh cười đến mức cả người như co rút, cô không ngừng liều mạng vỗ lưng Tống Nam.
Phóng viên hỏi: “Trước đây có thấy Tiểu Lạc chạy bộ gần phim trường, xem ra Tiểu Lạc cũng là một người rất tự giác.”
Ninh Lạc lập tức mang vẻ mặt đau khổ.
[Nếu không phải Tiểu Đào ép em giảm cân mỗi ngày, em làm sao có thể dậy sớm chạy bộ được chứ!]
Nhưng ngoài mặt thì vẫn cười ngây ngô: “Cũng bình thường thôi ạ, có lẽ làm minh tinh thì phải tự giác một chút để giữ gìn vóc dáng.”
[Tất nhiên là em rất tự giác, em chỉ cần nói giảm cân thì sẽ nói mãi thôi.]
Cô phóng viên lại nói: “Mọi người đều rất thích Tiểu Lạc hoạt động trên Weibo, nhưng Tiểu Lạc vừa vào đoàn làm phim lại không thích đăng bài nữa.”
Ninh Lạc gãi gãi má, khá ngượng ngùng, mím môi lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào: “Cảm ơn mọi người đã yêu thích, gần đây rất bận nên không đăng nhiều trạng thái, sau này sẽ tương tác với mọi người nhiều hơn.”
[Cô đoán xem tại sao tôi không đăng một bài viết nào? Đương nhiên là đang bận phát điên khắp nơi rồi, haha! Nếu không thì sao? Chẳng lẽ còn đang sống tốt sao? Tôi đi Ấn Độ quăng bánh roti còn thú vị hơn cuộc sống khốn khổ này!]
Tô Vạn Đồng đã cười đến mức sắp ngất xỉu, tiếng hahaha, há há há không ngừng vang lên.
Cả đoàn làm phim không ngừng vang vọng tiếng cười của cô, giống như một buổi biểu diễn của các loài chim cỡ lớn.
Nụ cười của phóng viên hơi cứng lại, chỉ cảm thấy đoàn làm phim này quá điên rồ, vậy mà không tìm ra nổi một người nào bình thường. Cô ta tăng tốc độ đặt câu hỏi, đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Vậy Tiểu Lạc, cậu có lời gì muốn nói với mọi người trong ngành không?”
Ninh Lạc mỉm cười: “Hy vọng mọi người có thể bước ra khỏi vùng an toàn, thử sức nhiều hơn, thử thách bản thân.”
[Bạn không ra khỏi vùng an toàn thì làm sao tôi vào được, đúng không?]
Tô Vạn Đồng phát ra tiếng khục khục khục kéo dài, giống như một ấm nước sôi, điên cuồng xuyên thủng tai của tất cả mọi người có mặt.
Bàn tay cầm mic của cô phóng viên khẽ run lên.
Cầu xin mọi người đó, xin hãy bình thường lại chút đi, cô ta sợ!
Sau khi phỏng vấn xong tất cả mọi người, Tôn Học Bân còn chưa kịp mời phóng viên ở lại ăn tối, đối phương đã vội vàng thu dọn đồ đạc chạy mất.
Tôn Học Bân nghi hoặc: “Sao lại vội vàng thế nhỉ?”
Vẻ mặt Ninh Lạc như người từng trải thấu hiểu sự đời: “Dân văn phòng tan làm đều như vậy.”
Tôn Học Bân gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu, vỗ vai Ninh Lạc: “Vẫn là cậu hiểu người trẻ tuổi.”
Ninh Lạc kiêu ngạo ưỡn ngực.
Tôn Học Bân vỗ tay, gọi mọi người: “Được rồi, phỏng vấn kết thúc, mọi người tiếp tục quay phim!”
Ninh Lạc lập tức xị mặt.
[Không muốn đi làm, muốn lên núi Nga Mi làm khỉ, gặp người nào tát người đó một cái, tát hết sang Syria ăn chuối!]
Cậu liếc mắt nhìn Phương Lộc Dã đang mặc long bào, khịt mũi cười khẩy, ai cũng nhìn không vừa mắt.
[Hoàng đế bù nhìn lại lên sàn rồi? Sao không đẹp chết cậu ta đi, ngày nào cũng bắt người khác quỳ lạy, còn mình thì ở đó tự làm con gấu điên.]
Phương Lộc Dã muốn mắng cậu, nhưng lại sợ mình bị mắng, đành nuốt cục tức này vào, nhưng lại thấy như mình làm bẩn miệng mình, tức muốn chết, chỉ mong Lộ Đình Châu mau chóng trở về, kéo con lừa hoang mất cương này lại.
Ninh Lạc cũng vô cùng nhớ Lộ Đình Châu.
Cuối cùng cậu cũng hiểu được, trong công việc giết người như đi làm này, bên cạnh có một anh chàng đẹp trai trấn giữ là chuyện tuyệt vời đến mức nào.
Thậm chí ngay cả tâm trạng muốn xuyên thủng địa cầu cũng được xoa dịu.
Ba ngày sau đó, về cơ bản thì cảnh quay của Ninh Lạc đều là ban đêm, nhưng cảnh quay khá rải rác, chủ yếu là cảnh diễn tay đôi của nữ chính và nam chính. Cậu thường phải trang điểm ngồi đó mấy tiếng đồng hồ, chờ đợi rất lâu. Đây đã là đoàn làm phim cố gắng phối hợp, tập trung quay trong mấy ngày này.
Hơn nữa nỗi khổ của việc đảo lộn ngày đêm vẫn rất hành hạ người ta, thường thì sau khi tan làm về khách sạn, trời đã gần sáng.
Hôm nay Tiểu Tống đưa Ninh Lạc về khách sạn. Cậu ấy ở tầng năm, Ninh Lạc ở tầng bảy, nên Ninh Lạc tự mình đi lên.
Hành lang yên tĩnh, Ninh Lạc đi trên tấm thảm mềm mại, bước một bước quay đầu lại ba lần, sợ sau lưng đột nhiên có thứ gì đó chạy ra, căng thẳng muốn chết.
Được rồi, cậu thừa nhận mình rất nhát gan.
Đi đến chỗ hành lang nối liền nhau, ban công ngoài trời không có cửa sổ, gió đêm xuân thổi đến, hơi lạnh, hình như ngày mai trời sẽ lạnh hơn.
Ninh Lạc hít hít mũi, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí bay theo chiều gió.
Nhưng tầng này đều là diễn viên của đoàn làm phim, ngoài mình ra thì đều đang làm ca đêm ở đoàn làm phim, không thể có cá lọt lưới được?
Không phải là trộm chứ?
Ninh Lạc lập tức căng thẳng, ngay cả hít thở cũng nhẹ nhàng, cậu rón rén đi qua, lén lút núp sau cây phát tài, thò đầu ra nhìn về phía ban công.
Nhìn thấy một đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối, lúc ẩn lúc hiện.
Nương theo ánh đèn ở hành lang, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng lưng cao lớn, thẳng tắp, người đó đang dựa vào lan can, quay lưng về phía Ninh Lạc, áo sơ mi trắng quần đen, áo sơ mi trắng cài đến cúc trên cùng, cà vạt thì bị nới lỏng, thắt lưng siết chặt đường cong eo, đôi chân thon dài thẳng tắp, tùy ý đứng đó.
Dưới ánh đèn mờ ảo, nửa bên mặt càng thêm lạnh lùng, đôi mắt phượng giấu sau cặp kính lạnh lùng sâu thẳm. Trong tay anh đang nghịch một chiếc bật lửa kim loại, ấn mở không có quy luật, ngọn lửa màu vàng cam nhảy múa trong bóng đêm.
Cảm giác lạnh lùng xen lẫn sự quyến rũ, phóng túng, lại thêm thuộc tính văn nhã bại hoại do kính mắt mang lại.
Vẫn là kiểu cấm dục.
Ninh Lạc che miệng, nghe thấy tiếng rada sở thích của mình điên cuồng quẩy tưng bừng.
Trong lòng cậu bùng nổ tiếng thét chói tai.
[Trời ơi, vừa nhìn đã biết đây là người chồng đã thất lạc nhiều năm của em!! Chồng ơi, mau cho em hôn một cái đi!]
Động tác nghịch bật lửa của Lộ Đình Châu khựng lại.
Bị bỏng một chút mới phản ứng lại, nhìn về phía nguồn âm thanh vừa phát ra.
Chỉ nhìn thấy một chỏm tóc mai lòa xòa bay theo gió.
Anh nheo mắt, cố ý hỏi: “Ai ở đó?”
Giây tiếp theo, quả nhiên thấy Ninh Lạc thò đầu ra từ phía sau, chớp chớp mắt nhìn anh, vẻ mặt vô tội: “Là em nè.”
Lộ Đình Châu chống tay lên cằm, vẫy tay gọi cậu lại gần.
Ninh Lạc gãi gãi đầu, đi qua.
Mùi thuốc lá khô khốc hòa lẫn mùi nước hoa trên người Lộ Đình Châu, hương gỗ nhẹ nhàng dường như lên men thành mùi trầm hương, hơi đắng.
Ninh Lạc còn đang suy nghĩ về vấn đề Lộ Đình Châu thế mà lại hút thuốc, thì đầu đã bị người ta xoa xoa.
Cách Lộ Đình Châu xoa đầu cậu rất giống cách anh vuốt ve mèo, làm rối tung mái tóc đen của cậu, thậm chí anh còn theo bản năng muốn đưa tay xuống cằm cậu, nhưng ý thức được không ổn nên mới dừng tay.
Đầu ngón tay rời đi còn cuốn theo một lọn tóc, từ từ trượt khỏi tay anh.
“Nửa đêm không ngủ, đến đây làm gì?” Anh hỏi, giọng nói có hơi khàn, mang theo sự trầm thấp mà ngày thường không có, có lẽ là do bị khói thuốc hun.
Ninh Lạc híp mắt hưởng thụ động tác xoa đầu của anh, sau khi dừng lại rồi có chút chưa thỏa mãn, cũng đứng ở lan can, ngẩng đầu nhìn anh: “Em vừa mới quay xong, còn chưa ngủ.”
[Hơn nữa em bị mất ngủ, bác sĩ nói, triệu chứng của em phải dựa vào cơ bụng tám múi mới ngủ được!]
Ánh mắt Lộ Đình Châu hơi rũ xuống, quả nhiên phát hiện ánh mắt Ninh Lạc sáng lấp lánh nhìn cơ bụng của mình, có lẽ chỉ hận không thể cởi áo anh ra sờ thử.
Anh búng tay, kéo sự chú ý của Ninh Lạc trở về.
Giọng nói khàn khàn mang theo ý cười: “Nhìn gì vậy?”
Ninh Lạc quay mặt đi, vành tai đỏ bừng: “Không, không nhìn gì cả.”
“Ồ.” Lộ Đình Châu kéo dài giọng, gật gật đầu, nhớ tới những lời lẽ tán tỉnh táo bạo mà người nào đó thường xuyên đăng trên tài khoản phụ của mình, anh cười khẽ, lấy độc trị độc.
“Cứ nhìn tôi mãi, thích tôi à?” Anh khẽ cười nói.
Hết chương 47.
