Chương 47: Yến Tiệc

 

Chương 47: Yến Tiệc

 

Bảng hiệu trước cửa phòng tập nhảy dán chi chít quảng cáo tuyển sinh rầm rộ, nhưng cả buổi chiều, ngoại trừ Chu Kỳ An và những người chơi khác, không có ai bén mảng tới.

 

Nói đúng hơn, cả tầng 4 đều vắng hoe không một bóng khách.

 

Bỏ qua cái bóng đen đang lắc lư e lệ, Chu Kỳ An tập trung sự chú ý trở lại tủ đồ, con ma nữ vẫn lảng vảng xung quanh khu vực đó, cậu không thể nhìn rõ.

 

Cậu sinh viên đại học chú ý tới ánh mắt Chu Kỳ An, nhỏ giọng nói: “Tối hôm đầu tiên, lúc em đến đó đã bị cô ta ngăn lại.”

 

Ngụ ý là, muốn đi thẳng vào chắc chắn là không được.

 

Chu Kỳ An suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, kéo đôi chân tê cứng đi tới chỗ cô gái tóc đen dài thẳng kia.

 

“Người đẹp, có thể mời cô nhảy một điệu không?”

 

Cậu thiếu niên gấp giấy vẫn đang âm thầm quan sát. Dựa vào quy luật đã tổng kết được, càng đến gần cô gái tóc đen dài thẳng kia, lời nguyền trên người sẽ càng dễ bùng phát hơn.

 

Chu Kỳ An không chỉ đi qua, mà còn bất ngờ quay đầu nhìn về phía này, ngón tay khẽ ngoắc, ra hiệu tiếp tục học, đừng dừng lại.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy bất giác lùi lại một bước dù đã đứng khá xa, thầm mắng một câu “Đồ thần kinh”.

 

Đúng lúc này, bàn tay trắng bệch như xác chết đặt vào lòng bàn tay Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An không hề bất ngờ.

 

Nhảy một mình lâu như vậy, tất nhiên là cô gái tóc đen dài thẳng sẽ không từ chối một bạn nhảy tự nguyện dâng đến tận cửa.

 

Khoảnh khắc tiếp xúc da thịt, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua da thịt, Chu Kỳ An vẫn giữ nguyên sắc mặt, chỉ có một vài sợi tóc mai hơi ướt.

 

Hai người bắt đầu khiêu vũ.

 

Chu Kỳ An điều khiển bước nhảy, giả vờ vô tình tiến lại gần bức ảnh.

 

Giữa chừng, cậu cuối cùng cũng nghe rõ bài hát cũ mà cô gái tóc đen dài thẳng đang hát, giọng lạc nhịp, hình như là “Thế giới bên ngoài”.

 

Giai điệu đặc trưng của bài hát cũ vang lên.

 

Âm thanh quảng cáo rẻ tiền bên dưới không những không làm giảm bớt cảm giác âm u khi cô gái tóc đen dài thẳng hát, mà ngược lại càng khiến toàn bộ khung cảnh trở nên mâu thuẫn và kỳ dị hơn.

 

Mỗi một bước nhảy, đường nét màu đen trên cổ tay lại uốn lượn theo mạch máu như lưỡi dao sắc bén đang khiêu vũ, Chu Kỳ An bỗng nhiên cảm thấy có thể lên kế hoạch mỹ nhân ngư được.

 

Lợi dụng bước nhảy, cậu đến khu vực cô gái tóc đen dài thẳng thường xuyên hoạt động, liếc mắt nhìn thấy bức ảnh kia.

 

Chu Kỳ An dẫn dắt cô gái tóc đen dài thẳng nhảy điệu xoay tròn, nhảy được một nửa thì nhẹ nhàng nói: “Đầu bếp căn tin nói tối nay sẽ tổ chức tiệc sinh nhật, mời rất nhiều người, cô có tham gia không?”

 

Tiệc sinh nhật.

 

Chỉ cần nghe ba chữ này, cơ thể cô gái tóc đen dài thẳng đã run lên không kiểm soát được, Chu Kỳ An liền giơ tay rút nhanh bức ảnh.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy vẫn luôn theo dõi cuối cùng cũng nắm bắt được cơ hội.

 

Ánh mắt lóe lên tia sáng, lúc đang định vạch trần tên trộm táo tợn này thì cậu sinh viên đại học đã kịp thời lên tiếng: “Anh Chu nói chỉ cần cậu không quấy rối, lát nữa cũng sẽ cho cậu xem ảnh.”

 

Nói xong, còn giơ tay thề.

 

Một điệu nhảy kết thúc, Chu Kỳ An thản nhiên nhét bức ảnh vào trong người.

 

“Sắp đến giờ tôi phải đến tiệm gạo thay ca rồi, rất hân hạnh được nhảy cùng cô.”

 

Miệng nói là hân hạnh, nhưng bước chân lại không chút do dự đi ra cửa, đôi chân dưới tà váy trắng bước đi như bay.

 

Cô gái tóc đen dài thẳng tạm thời vẫn chưa phát hiện ra chuyện khung ảnh, từ khi Chu Kỳ An nhắc đến tiệc sinh nhật, cô ta đã mất tập trung.

 

Không khí ở cửa có vẻ trong lành hơn một chút.

 

Chu Kỳ An vừa ra ngoài, cậu thiếu niên gấp giấy liền vội vàng đuổi theo, giọng điệu còn mang theo chút đe dọa: “Cho tôi xem ảnh.”

 

Nếu không thì bây giờ cách phòng tập nhảy cũng không xa, cậu ta chỉ cần kêu lên một tiếng, đối phương sẽ tiêu đời.

 

Cậu sinh viên đại học nhỏ giọng thuật lại chuyện vừa rồi.

 

Vẻ mặt Chu Kỳ An không rõ vui buồn: “Vậy à.”

 

Cậu thiếu niên gấp giấy vòng ra trước mặt cậu, thái độ ngông cuồng kiêu ngạo không giảm.

 

Một lúc sau, Chu Kỳ An như thể thỏa hiệp, lấy bức ảnh ra.

 

Trong ảnh, cô gái tóc đen dài thẳng và Kim Chi đều còn rất trẻ, trên má vẫn còn chút phúng phính của trẻ con. Giống như bức ảnh cũ lấy được vào đêm hôm trước, đôi mắt cô gái tóc đen dài thẳng vẫn vô hồn, bẩm sinh đã mù.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy che giấu vẻ đắc ý trong lòng, quả nhiên đi theo là sáng suốt, không tốn chút sức lực nào đã có được manh mối mà người khác phải liều mạng mới có được.

 

Mặt sau là lời bài hát được sao chép lại: “Thế giới bên ngoài”.

 

Khác với chút u buồn trong lời bài hát gốc, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ rất dứt khoát: Thế giới bên ngoài nhất định rất náo nhiệt! Chờ em ra khỏi ngọn núi này, nhất định sẽ đưa cả chị đến thành phố lớn.

 

Cho dù cô gái tóc đen dài thẳng có viết thì cũng là chữ nổi, dòng chữ nhỏ này rõ ràng là của người còn lại trong ảnh.

 

Ba người nhanh chóng hiểu ra.

 

Đây là lời hứa hẹn mà Kim Chi lén lút dành cho cô gái tóc đen dài thẳng lúc còn sống, tiếc là lời hứa này mãi mãi không thể thực hiện được.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy có chút thất vọng, thì ra chỉ là một manh mối phụ trợ, làm sáng tỏ mối quan hệ giữa các con quái vật trong tòa nhà.

 

Chu Kỳ An đưa bộ tóc giả cho cậu sinh viên đại học: “Cầm cái đầu thứ hai của tôi cẩn thận đấy.”

 

Cậu sinh viên đại học trịnh trọng gật đầu.

 

“Anh Chu, bây giờ chúng ta làm gì?”

 

Chu Kỳ An định trả lại cái bóng mảnh mai đang ẩn mình trong bóng tối cho Mục Thiên Bạch.

 

Kết quả vừa cất kỹ bức ảnh, bên trái đã xuất hiện một người mặc áo choàng đỏ, bên hông đeo xương, bên phải xuất hiện một người mặc áo hoodie đen, trên tay Mục Thiên Bạch xách theo túi rác nhỏ máu.

 

“…”

 

Cảnh tượng này, thật hoành tráng.

 

Cái bóng có chút chột dạ từ khe hở không dễ thấy bơi qua tập hợp với hắn.

 

Chu Kỳ An hoàn toàn không biết mình cũng khá “Hoành tráng”.

 

Cậu, cậu sinh viên đại học đi sau và cậu thiếu niên gấp giấy trông như ba bản sao của cô gái tóc đen dài thẳng, trong đó Chu Kỳ An vốn đã gầy hơn nam giới trưởng thành bình thường, lúc này càng có thêm vẻ mong manh dễ vỡ.

 

Đầu tiên, Mục Thiên Bạch nhìn thấy Chu Kỳ An yếu đuối như bông hoa nhỏ, sau đó là cái bóng tóc dài của mình đã bị rút ngắn.

 

Trầm mặc vài giây, không ai biết hắn đang nghĩ gì.

 

Từ khi phát hiện ra cái bóng kỳ quái trong thang máy, cậu thiếu niên gấp giấy bây giờ nhìn thấy Mục Thiên Bạch là có chút sợ hãi. Cậu ta kịp thời đi tới bên cạnh người mặc áo choàng đỏ, tóm tắt lại chuyện vừa xảy ra trong phòng tập nhảy.

 

Người mặc áo choàng đỏ nghe xong thì cau mày, chủ động đi làm kẻ chết thay, dường như hận không thể để lời nguyền lan nhanh hơn, cuối cùng chỉ nhận được một bức ảnh vô dụng.

 

Nếu nhìn từ góc độ này thì đây cũng là một chuyến đi vô nghĩa.

 

Đúng lúc này, Chu Kỳ An ngẩng đầu, giọng nói nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: Chơi thôi mà.

 

Đồ thần kinh.

 

Lúc này, người mặc áo choàng đỏ hiếm khi có chút đồng cảm với cậu thiếu niên gấp giấy.

 

Gặp nhau trên con đường hẹp, cuộc chiến bằng lời nói còn chưa bắt đầu đã bị một tia chớp cắt ngang.

 

Bên ngoài đột nhiên mưa to, tiếng sấm rền vang thỉnh thoảng xuyên qua khe hở cửa sổ bị bịt kín, hắt lên mặt đất những tia sáng rực rỡ đáng sợ. Đèn trần nhấp nháy điên cuồng vài cái rồi tắt ngúm.

 

Trời mưa to, trung tâm thương mại vắng khách, những vị khách ở tầng dưới giật mình vì mất điện, chửi rủa rồi bỏ đi, người đầu trâu cao lớn đang đứng trong màn mưa giăng kín, dùng dây xích khóa cửa lại.

 

Thời tiết xấu, trung tâm thương mại đóng cửa sớm. Điều này chẳng khác nào chặn đường sống của những người chơi muốn ra tay với khách hàng, mà trong hoàn cảnh này, muốn chặt đầu quái vật cũng sẽ khó khăn hơn.

 

“Ai?” Người mặc áo choàng đỏ cảnh giác nhìn sang một bên.

 

Trong bóng tối, một bóng người cao gầy xuất hiện.

 

Là sếp lớn, thang máy ngừng hoạt động, ông ta vừa đi từ thang cuốn xuống.

 

“Mấy người chết ở đâu hết rồi?” Bóng tối không ảnh hưởng đến tầm nhìn của ông ta, sếp phớt lờ người mặc áo choàng đỏ, tìm thấy nhân viên của mình một cách chính xác.

 

Tí tách, tí tách.

 

Âm thanh chất lỏng nhỏ giọt được khuếch đại vô hạn trong không gian yên tĩnh.

 

Mưa bên ngoài không thể rơi vào bên trong tòa nhà, âm thanh rơi xuống đặc biệt hơi dính nhớp này, là máu.

 

Nghĩ đến việc đối phương đi từ thang cuốn nguy hiểm xuống, Chu Kỳ An khẽ hít một hơi. Hai cái đầu của bà lão dính liền chắc chắn không đủ cho ba người bọn họ chia, chắc là sếp đã tiện đường giết thêm một con ở thang cuốn.

 

“Phương án ban đầu đã viết xong, đang định đưa cho sếp xem qua… Còn phải nhờ sếp xem xong góp ý thêm…”

 

Dù trong bóng tối, mọi người cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cúi đầu khom lưng của Chu Kỳ An.

 

Trước kia cậu không phải thế này.

 

Đặc biệt là cậu thiếu niên gấp giấy, biểu cảm méo mó. Tên điên vừa rồi còn nói chơi thôi mà, chết rồi sao?

 

Chu Kỳ An ra hiệu cho cậu sinh viên đại học đi theo, bản thân cũng nịnh nọt đi theo sau sếp: “Đường tối, sếp cẩn thận bước chân một chút.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Giọng nói xa dần, để lại mấy người khác với vẻ mặt thật khó tả.

 

Mục Thiên Bạch nhặt cái bóng thon gọn lên, hình như muốn tìm một nơi vắng vẻ để tính sổ.

 

Chỉ còn lại người mặc áo choàng đỏ và cậu thiếu niên gấp giấy, hai người đang định rời đi thì thấy một chút ánh sáng le lói từ cửa lối thoát hiểm hiện lên. Bạch Thiền Y và một người chơi nữ khác đi lên, bọn họ không phải là sếp không sợ trời không sợ đất, dám đi thang cuốn trực tiếp.

 

Trong đầu Bạch Thiền Y vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

 

Lời khuyên của Chu Kỳ An rất hữu dụng, người đàn ông ưu tú kia không ra tay với bọn họ, thậm chí cô còn cáo mượn oai hùm, nhân cơ hội hỏi bà lão dính liền có hai đầu kia về tung tích thi thể của Kim Chi.

 

“… Thi thể, ở, ở văn phòng của Kim Phú Nhân.”

 

Nhận được câu trả lời, ông sếp lập tức bẻ gãy một cái cổ của bà lão dính liền, tiếp theo còn định cắt đầu bà ta làm quà sinh nhật.

 

Bà lão dính liền lộ vẻ kinh hãi: “Không, không, tôi đã trả lời rồi, anh không thể giết tôi…”

 

Sếp thản nhiên, vẫn nắm lấy cái cổ còn lại vặn một cái như vặn cổ ngỗng.

 

Khoảnh khắc này, không chỉ Bạch Thiền Y, mà cả người chơi nữ đi cùng cũng bị sốc nặng.

 

Cảm giác phẫn nộ và sợ hãi trước khi chết khiến bà lão hai đầu thét lên:

 

“Tao nguyền rủa bọn mày chết không toàn thây!”

 

“Còn con Kim Chi kia chính là đồ đĩ thõa, tiện nhân… Không phải chỉ thích nói xấu nó vài câu sao, chết rồi còn biến thành quỷ khâu bọn tao lại với nhau…”

 

Kẻ nào thích buôn chuyện, nữ quỷ sẽ khâu hai cái miệng của họ lại thành một, để bọn họ có thể nói chuyện cả ngày; trong làng từng có vài thanh niên thích giở trò đồi bại với Kim Chi, nó liền khâu tay của những người này lại với nhau.

 

Kẻ nào giúp trưởng thôn bóp cổ nó, dùng dao làm nó bị thương, nó đều trả thù từng người một.

 

Thay thế những bàn tay và bàn chân tàn nhẫn bằng máy móc lạnh lẽo, lột da lột thịt kinh tởm từng người một…

 

Người chết biến thành quỷ, vậy quỷ chết thì sao?

 

Hồn phi phách tán sao?

 

Đôi mắt trợn trừng không cam lòng của bà lão dính liền có hai đầu trước khi chết khiến Bạch Thiền Y cảm thấy rất kỳ lạ, nỗi sợ hãi cái chết của những con quỷ này dường như cũng giống như con người.

 

Giống như suy đoán ban đầu của bọn họ, thi thể của nữ quỷ đang ở trong tay chủ nhân tòa nhà, ông ta dựa vào điểm này và nuôi quỷ để chống lại nữ quỷ cho đến ngày nay.

 

Chỉ là, Bạch Thiền Y luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nên cố ý cầm đèn pin đến đây, muốn bàn bạc với Chu Kỳ An.

 

Người mặc áo choàng đỏ lạnh lùng nói: “Cậu ta bận làm nịnh thần rồi.”

 

“…”

 

Sau 5 giờ, tất cả người chơi đều phải đi thay ca.

 

Chu Kỳ An là ngoại lệ, ông chủ tiệm gạo bị sếp đánh cho một trận, vậy nên ông ta không dám sai khiến cậu nữa.

 

Trong bóng tối mịt mù, Chu Kỳ An nghiêm túc cân nhắc có nên đổi điểm lấy một đạo cụ chiếu sáng hay không, nhưng nghĩ lại, mất điện nghĩa là nên tan ca rồi.

 

Chu Kỳ An khẽ ho một tiếng: “Không có đèn…”

 

Rầm!

 

Một tiếng động lớn khiến lời nói phía sau bị cắt ngang.

 

Sếp đấm một cú vào bức tường xi măng, tạo thành một lỗ nhỏ, ánh sáng le lói bên ngoài chiếu vào, đôi môi mỏng của ông ta mấp máy: “Bây giờ thì có rồi.”

 

Nói xong, sếp tiếp tục dựa vào ánh sáng để xem phương án Chu Kỳ An đã viết.

 

“Xuyên tường trộm đèn” phiên bản mới.

 

Cậu sinh viên đại học không nhịn được trốn ra sau lưng Chu Kỳ An.

 

Dưới ánh sáng le lói, dường như sếp không nhìn thấy sự thay đổi trên cơ thể Chu Kỳ An, cứ như thể những điều này trong mắt ông ta chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

 

Điều ông ta quan tâm chỉ có bản kế hoạch trong tay.

 

Không nằm ngoài dự đoán, sếp đã chỉ ra một loạt vấn đề.

 

Chu Kỳ An liếc mắt nhìn, thầm nghĩ toàn là ý kiến ​​rác rưởi.

 

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mãi cho đến gần 12 giờ, Chu Kỳ An vẫn đang bận rộn với công việc. Cậu mặc váy trắng dựa vào bức tường gạch lạnh lẽo, trong bóng tối mờ mịt, thân hình mảnh mai như muốn hòa vào bức tường xi măng.

 

Cậu sinh viên đại học mở bảng điều khiển, nhìn chằm chằm vào ghi chú “Âm thú” phía sau “Băng Hải Thiên Sứ” mà ngẩn người.

 

Âm. Cậu ta cũng biết từ này trong game thường tượng trưng cho sự xui xẻo, âm khí, vân vân và mây mây.

 

Chuông 12 giờ sắp điểm.

 

Lúc này Chu Kỳ An mới đứng dậy: “Đi thôi, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.”

 

Cậu sinh viên đại học lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ trước đó, những gì mình có thể nghĩ đến, anh Chu nhất định cũng có thể nghĩ đến. Cần gì phải lo lắng thái quá?

 

Phương án đã sửa đổi gần xong, sếp cũng không ngăn cản, cùng đi theo.

 

Tăng ca xong đương nhiên phải ăn khuya.

 

Cậu sinh viên đại học nhắc nhở sếp: “Phải có thiệp mời mới…”

 

Chu Kỳ An huých khuỷu tay vào cậu ta: “Sếp muốn đi đâu là quyền tự do của sếp.”

 

Sau đó bước nhanh đến mở cửa: “Mời sếp.”

 

Cậu sinh viên đại học: “…”

 

Sự thật chứng minh cậu sinh viên đại học lại lo lắng thái quá rồi.

 

Người mặc đồ bảo hộ nhìn bộ xương quái vật mà sếp mang đến, không ngăn cản ông ta vào.

 

Chính giữa nhà ăn đặt một chiếc bánh kem nhung đỏ nhiều tầng, trên đỉnh chiếc bánh mềm mại tinh xảo cắm chưa đầy hai mươi ngọn nến.

 

Hình nộm trang trí trên đỉnh bánh nhón chân, mặc chiếc váy đỏ, cô ta khẽ giơ tay như muốn mượn không khí để chụp lấy thứ gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi người hôn lên ánh nến.

 

Người mặc đồ bảo hộ vẫn mặc trang phục đầu bếp, toàn thân trắng toát. Con dao làm bếp lóe lên ánh sáng sắc bén, dưới ánh nến mờ ảo, toàn thân hắn ta toát lên cảm giác bén nhọn khó tả.

 

Khi vào cửa, bước chân Chu Kỳ An bất giác bước chậm lại.

 

Người mặc áo choàng đỏ nhìn chàng trai trẻ lẽo đẽo theo sau sếp như chó con, ánh mắt khinh bỉ.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy bất an ngồi sang một bên, sắp đến nửa đêm, sức mạnh lời nguyền trong máu càng thêm mãnh liệt.

 

Cậu ta cầm một chiếc gương nhỏ, từng chút một nhìn người trong gương đang dần biến thành một khuôn mặt khác. Sự thay đổi này không phải là âm thầm lặng lẽ, mỗi một lần thay đổi chi tiết trên khuôn mặt, đều giống như có hàng ngàn con kiến ​​đang gặm nhấm xương cốt, tái tạo lại hình dạng.

 

Cậu ta bỗng nhiên có chút hối hận vì đã đi theo Chu Kỳ An đến phòng tập nhảy.

 

Chu Kỳ An vừa mới ngồi xuống, chống cằm nghiêng đầu nhìn sang, hỏi: “Kẻ bắt chước, vui không?”

 

Cậu thiếu niên gấp giấy suýt chút nữa thì lên cơn đau tim ngay tại chỗ.

 

Âm khí trong tòa nhà ngày càng nặng nề, mọi người đều cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

 

Chu Kỳ An đảo mắt nhìn xung quanh, Mục Thiên Bạch đâu?

 

Sếp liếc mắt một cái đã nhìn thấu cậu đang tìm kiếm ai.

 

“Cảm hứng nghề nghiệp rất quan trọng, một nàng thơ có thể khiến cậu đưa ra kế hoạch quý giá. Cậu ta ăn mặc như con quạ đen thui, cậu chắc chắn rằng điều đó sẽ có tác động tích cực đến công việc của mình à?”

 

Chu Kỳ An suy nghĩ một chút: “Mắt anh ta rất đẹp. Đôi mắt đó… như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.”

 

Đó là con cá lớn duy nhất mà cậu đã thả mồi nhiều lần, nhưng chưa bao giờ cắn câu.

 

Bên kia, cậu thiếu niên gấp giấy bị mắng là kẻ bắt chước, không nhịn được đi tới định cãi lại vài câu, vừa định lên tiếng, lời nói đã bị tiếng bước chân nhẹ nhàng cắt ngang.

 

“Chu Kỳ An.”

 

Cuối cùng Mục Thiên Bạch cũng đến nhà ăn đúng giờ.

 

Đây là lần đầu tiên Mục Thiên Bạch gọi tên cậu sau khi Chu Kỳ An cho hắn biết tên, giọng nói lười biếng không chứa một tia tạp chất, có thể dễ dàng khiến người ta rùng mình.

 

Cậu thiếu niên gấp giấy cứng người.

 

Cậu ta quay đầu lại, mái tóc đen dài mềm mại theo đó vẽ ra một đường cong, bực bội nói: “Anh nhận nhầm người rồi.”

 

Từ góc độ của Mục Thiên Bạch, Chu Kỳ An vừa vặn bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy cậu thiếu niên gấp giấy và sếp đang quay lưng về phía hắn. Lời nguyền khiến mái tóc dài gần như che khuất eo cậu ta, hắn vô tình gọi nhầm người.

 

Cái bóng vừa bị dạy dỗ một trận lập tức ngẩng cao đầu, ba giây sau ném một tờ giấy sang bên trái.

 

Chàng trai tóc đen dài thẳng còn lại mở tờ giấy ra, vô cùng khó hiểu: “Sao lại xin lỗi tôi?”

 

Cậu sinh viên đại học là người có tóc ngắn nhất trong ba người, chứng tỏ mức độ dị hóa là thấp nhất.

 

Cái bóng cảm thấy cho dù Chu Kỳ An có làm gì trong phòng tập nhảy, thì với thực lực của đối phương, chắc chắn đã giảm bớt được mức độ dị hóa sau một thời gian. Vì vậy, trong ba người tóc đen dài thẳng, nó kiên quyết lựa chọn người có mức độ dị hóa thấp nhất.

 

Sếp: “Đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ?”

 

Lúc này Mục Thiên Bạch rốt cuộc cũng đi tới bên cạnh người tóc đen dài thẳng cuối cùng, trên khuôn mặt lạnh lùng hiếm khi lộ ra chút ngại ngùng: “Chu…”

 

Chu Kỳ An mặt không cảm xúc: “Cút.”

 

Hết chương 47.

 

Chương 47: Yến Tiệc

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên