Chương 49: Hệ thống Giá Trị Vận Khí Của Thiếu Gia Giả
Tôi đã tống Thẩm Hạc vào đồn cảnh sát, phạt hai mươi vạn.
Trông Thẩm Hạc đáng thương đến tội nghiệp, đầu mũi và đuôi mắt đều đỏ hoe, người không biết chuyện có khi còn tưởng cậu ta bị ai bắt nạt.
Tiếng lòng của cậu ta nghe cũng ấm ức vô cùng.
【Mình lại gây thêm phiền phức cho ba và các anh rồi, anh trai Hệ thống ơi, có phải em vô dụng lắm không.】
【Chẳng hiểu sao tình tiết lại lệch khỏi quỹ đạo như vậy, anh trai nhỏ bỏ nhà đi rồi, mà mình cũng không chết.】
【Đã thay thế sự tồn tại của anh trai nhỏ thì mình nhất định phải bảo vệ thật tốt cho nhà họ Thẩm, đó là những người thân yêu quý giá nhất của mình. Vì họ, mình làm gì cũng được, kể cả làm chuyện xấu như trước kia.】
Vẻ mặt của người nhà họ Thẩm bỗng trở nên dịu dàng.
Thẩm Tam khẽ choàng tay qua vai Thẩm Hạc, một thiên tài y học vốn nổi tiếng độc miệng và sắc sảo với người ngoài, thế mà cũng có lúc dịu dàng đến thế.
“Tiểu Hạc, em không cần phải ép mình làm bất cứ chuyện gì đâu.”
Thẩm Đại bất mãn nhìn tôi, giọng điệu coi như vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng nội dung thì lại đầy tính gây hấn: “Tổng tài, ngài có tổn thất gì đâu, hình phạt này có phải là nặng quá rồi không?”
Thẩm Tam ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính, dùng ánh mắt vô cùng nghi hoặc nhìn tôi: “Trước đây anh bắt Tiểu Hạc ký hợp đồng lao động ba mươi năm, có phải là muốn giữ em ấy lại bên mình không? Anh thích Tiểu Hạc à?”
…?
Tên đó không thấy dấu chấm hỏi to đùng đang lơ lửng trên đầu tôi à? Thấy tôi không đáp, anh ta liền cho rằng tôi đã ngầm thừa nhận, thế là vẻ giận dữ hiện lên trên mặt, anh ta cười lạnh: “Anh theo đuổi Tiểu Hạc kiểu này thì em ấy không đồng ý đâu!”
Trên mặt Thẩm Nhị thoáng hiện lên vẻ ghen tị: “Đúng đó! Nếu anh còn làm chuyện gì có lỗi với Tiểu Hạc, tôi sẽ không tái ký hợp đồng với công ty nữa đâu!”
Tôi giận quá hóa cười: “Tôi thích cậu ta ư? Tại sao tôi phải thích một kẻ vừa ngu ngốc vừa độc địa như vậy chứ?”
Thẩm Đại cau mày: “Tổng tài! Ngài nói thế thì quá lời rồi! Em trai tôi đâu có gây ra tổn thất gì cho ngài!”
Tôi cười khẩy: “Nhiều lần hãm hại anh trai nuôi, trộm cắp bí mật công ty, đó là độc địa. Làm chuyện xấu mà đến kế hoạch cũng không có, lỗ mãng vụng về, đó là ngu ngốc. Tôi nói sai chỗ nào à?”
Người nhà họ Thẩm đồng loạt cau mày, ngay cả Thẩm Hạc cũng nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
Gia chủ nhà họ Thẩm nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng: “Tiểu Hạc làm những chuyện này là có nguyên do, không phải lỗi của nó.”
“Nguyên do gì?”
Người nhà họ Thẩm im bặt.
Thẩm Nhị gân cổ lên cãi: “Đây là chuyện nhà của chúng tôi, Tổng tài quản hơi bị xa rồi đấy.”
“Trộm cắp bí mật công ty cũng là chuyện nhà à?”
“…Đủ rồi! Tiểu Hạc đã lấy được gì đâu, tiền bồi thường cũng trả cho anh rồi, tại sao anh cứ phải bám riết không tha? Bao nhiêu năm qua tôi kiếm về cho công ty bao nhiêu tiền? Chẳng lẽ còn không đáng giá bằng một bí mật này sao?”
Tôi quay đầu sang nói với trợ lý: “Thông báo cho người quản lý của tên đó, không cần tái ký hợp đồng nữa đâu.”
“Vâng, thưa Tổng tài.” Trợ lý của tôi gửi tin nhắn đi cực kỳ nhanh gọn dứt khoát.
Thẩm Nhị còn chưa kịp phản ứng, tin nhắn đã được gửi đi.
Nhân viên của tôi ai làm việc cũng vô cùng dứt khoát. Chưa đầy hai phút sau, thiết bị thông minh của Thẩm Nhị đã vang lên.
Thẩm Nhị lườm tôi một cái rồi mới nghe máy với vẻ mặt hết sức khó coi: “Alo? Anh Vương à?”
Giọng của người quản lý truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tiểu Thẩm, bên công ty không định tái ký hợp đồng với cậu nữa.”
Thẩm Hạc giật mình, hoảng hốt nhìn tôi, cầu xin: “Tổng tài, em sai rồi, xin ngài đừng giận cá chém thớt sang anh trai em!”
【Anh trai Hệ thống! Sao lại thế này! Tại sao Tổng tài lại hủy hợp đồng?!】
【Mau xem giá trị vận khí của Thẩm Nhị!】
Giá trị vận khí?
【Đã kiểm tra, giá trị vận khí hiện tại của Thẩm Nhị là: 85… 80… đang tiếp tục giảm…】
【Đã kiểm tra, giá trị vận khí hiện tại của Thẩm Nhị: 60.】
【Sao lại tụt nhiều thế! Còn nhanh hơn cả phần bị mình và Thẩm Đại làm hao hụt! Mình chỉ ôm Thẩm Nhị một cái thôi mà, mức độ tiếp xúc này đáng lẽ không thể nào tụt nhanh như vậy được!】
Giọng nói máy móc của hệ thống nghe có vẻ hơi bất lực.
【Bởi vì công ty giải trí dưới trướng Tổng tài hiện là công ty giải trí tốt nhất được giới trong nghề công nhận, không chỉ hợp đồng rất có lợi cho nghệ sĩ mà còn được tập đoàn Vạn Tinh chống lưng, nên có nhiều cơ hội nhận được hợp đồng quảng cáo và xuất hiện trước công chúng.】
【Người quản lý đang dẫn dắt anh ta hiện giờ là quản lý vàng nổi tiếng trong giới, từng đào tạo ra ba ảnh đế, hai ảnh hậu.】
【Một thời gian trước, do bị ký chủ hút vận khí nên vận may của Thẩm Nhị vốn đã có dấu hiệu đi xuống, nhưng vì có người quản lý đứng ra giải quyết hậu quả, lại có đội ngũ quan hệ công chúng hoàn hảo giúp anh ta cứu vãn hình tượng, nên mức sụt giảm không nghiêm trọng, thậm chí còn có dấu hiệu hồi phục. Bây giờ Thẩm Nhị bị công ty hủy hợp đồng, toàn bộ giá trị vận khí đã sụt giảm trước đó đều phản phệ lại.】
【Tiểu Hạc, tôi đề nghị cậu từ bỏ Thẩm Nhị, giá trị mà anh ta có thể mang lại cho cậu không còn nhiều nữa.】
Nhưng tiếng lòng của Thẩm Hạc lại rất kiên định: 【Không! Anh hai vì em nên mới ra nông nỗi này, em đã hút vận khí của anh ấy thì sẽ đối xử tốt với anh ấy mãi mãi! Dù sao thì anh ấy cũng toàn tâm toàn ý đối tốt với em mà.】
Hệ thống im lặng một lát rồi khẽ thở dài: 【Tiểu Hạc, cậu quá lương thiện rồi. Tôi đã từng dẫn dắt rất nhiều ký chủ, những ký chủ thật lòng thường sẽ bị tổn thương.】
【Ban đầu em trói buộc với hệ thống cũng chỉ vì muốn có người thích mình thôi, anh hai tốt với em, vậy là em đã thực hiện được nguyện vọng rồi, sao có thể chỉ lo hút khí vận mà quên đi mục đích ban đầu được chứ.】
Giọng nói máy móc của hệ thống mang theo một chút cưng chiều: 【Cậu đúng là…】
Thẩm Hạc quả quyết: 【Em nhất định sẽ chinh phục được Tổng tài. Đợi Tổng tài trở thành người một nhà với chúng ta, anh ấy sẽ ký lại hợp đồng với anh trai, cũng sẽ hợp tác với nhà họ Thẩm. Đến lúc đó, nhà họ Thẩm sẽ trở thành hào môn, còn Tổng tài cũng sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.】
【Anh ấy một mình đứng trên đỉnh cao, chắc hẳn cô đơn lắm nhỉ.】
?
Cô đơn?
Tổng tài tôi đây lại cực kỳ thích cái cảm giác đứng ở vị trí “trên cao rét buốt” này.
Thẩm Hạc lại hỏi hệ thống: 【Đúng rồi, anh trai Hệ thống, không phải em đã cài đặt cho Tổng tài nghe được tiếng lòng của em rồi à? Tại sao anh ấy vẫn nói mình như vậy?】
Hệ thống đi xác nhận: 【Chức năng tiếng lòng đã được bật, lẽ ra Tổng tài phải nghe được rồi chứ.】
Tôi khẽ bật cười một tiếng, nhìn Thẩm Hạc vẫn còn đang ngơ ngác, giọng đầy vẻ trêu chọc: “Tôi nghe được thật đấy.”
Thẩm Hạc ngây người nhìn tôi, rồi đột nhiên như nhận ra điều gì, sắc mặt trắng bệch.
Tôi bóp lấy chiếc cằm tinh xảo của cậu ta, nhẹ nhàng xoa nắn. Cảm giác thật mịn màng, tựa như đồ sứ trắng thượng hạng.
Chưa dùng sức mà đã hơi ửng đỏ rồi.
Cơ thể mỏng manh đến cực điểm thế này, rốt cuộc là đã hút bao nhiêu khí vận mới nuôi dưỡng ra được nhỉ.
Tôi ghé sát vào tai cậu ta, thì thầm: “Vậy nói xem, tại sao cậu lại nghĩ rằng, tôi sẽ thích một con đỉa chuyên đi hút khí vận của người khác?”
“Anh làm gì đó?!”
Thẩm Nhị bước một bước dài định đẩy tôi ra, nhưng tôi đã đứng dậy né trước một bước.
Nhìn cảnh Thẩm Nhị che chắn Thẩm Hạc thật chặt trong lòng, tôi thấy cảnh tượng này thật trớ trêu.
………
Trong cuộc cạnh tranh với Thẩm Nhị Gia, nhà họ Thẩm rơi vào thế yếu, bị Thẩm Nhị Gia chiếm mất một nửa sản nghiệp.
Thẩm Nhị Gia càng đánh càng hăng, dồn nhà họ Thẩm vào tình thế chật vật khốn đốn.
Trong ba người con nhà họ Thẩm, tình hình của Thẩm Nhị là tệ nhất.
Sau khi hủy hợp đồng với công ty, anh ta định tự mình mở studio.
Vốn dĩ dù có hủy hợp đồng, thực lực của anh ta vẫn còn đó, dù sao thì cũng là ảnh đế trẻ tuổi nhất mà, chỉ cần mang danh hiệu này ra ngoài là sẽ có người nể mặt. Nhưng chẳng hiểu sao, anh ta đã tham gia mấy buổi thử vai mà đều bị loại hết.
Ngoại hình của Thẩm Nhị rõ ràng không thay đổi, nhưng không biết tại sao, đột nhiên lại không còn ăn ảnh nữa, duyên với khán giả dường như cũng không còn tốt như trước.
Mãi mới thử vai thành công một vai nam phụ thì lại gặp tai nạn xe hơi trên đường, bị gãy tay, phải dưỡng thương ít nhất nửa năm mới có thể bình phục hoàn toàn.
Giới giải trí thay máu rất nhanh, nếu anh ta thật sự không lộ diện trong nửa năm, độ nổi tiếng sẽ sụt giảm nghiêm trọng, đặc biệt là khi không có người quản lý giúp tranh giành tài nguyên, không có công ty giúp lên kế hoạch xuất hiện để níu kéo danh tiếng, và cũng không có bộ phim điện ảnh hay truyền hình nào sắp ra mắt.
Cuối cùng Thẩm Nhị cũng bắt đầu sốt ruột.
Anh ta đến công ty của tôi, nói muốn gặp tôi.
Tôi rất tò mò xem anh ta sẽ nói gì, thế là tôi đã gặp.
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo: “Tôi đồng ý tiếp tục tái ký hợp đồng với công ty, nhưng với điều kiện là anh không được tiếp tục nhắm vào Tiểu Hạc.”
“Công ty chúng tôi trước nay chưa từng có ý định tái ký hợp đồng với anh.”
Thẩm Nhị chỉ vào mình: “Tôi là ảnh đế trẻ tuổi nhất đấy, có thể mang lại vô số của cải cho công ty.”
“Công ty cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức để đào tạo anh.”
“Huống hồ chi, bây giờ quản lý Vương đã dẫn dắt người mới rồi, là một mầm non rất tốt.”
Sắc mặt Thẩm Nhị lập tức trở nên khó coi.
Rõ ràng, anh ta cũng có chú ý đến chuyện này.
Trong giới giải trí, chưa bao giờ thiếu người nỗ lực và chịu khó, cũng không thiếu người có ngoại hình nổi bật. Muốn nổi tiếng, cần có tài nguyên và cũng cần vận may, nhưng quan trọng hơn cả là, cần có một người biết nhìn người tài.
Hai nghệ sĩ trong tay quản lý Vương chính là những người chăm chỉ, có tài năng, có ngoại hình đẹp, nhưng lại luôn thiếu tài nguyên và vận may.
Giờ đây, quản lý Vương đã cho họ vận may đó.
Nam diễn viên lớn tuổi hơn năm nay ba mươi tuổi, là một diễn viên thực lực, nhưng tính cách có phần ù lì, không biết nói lời hay ý đẹp, nên không được lòng người quản lý cũ và bị đóng băng hoạt động suốt năm năm. Sau khi được quản lý Vương phát hiện, anh ta được dẫn thẳng đến buổi thử vai nam ba cho một bộ phim truyền hình. Với diễn xuất xuất sắc và ngoại hình rắn rỏi, anh ta đã diễn vai một thị vệ trầm lặng mà si tình vô cùng sống động, lập tức nổi tiếng khắp nơi, ngay cả độ nổi tiếng của nam nữ chính cũng không bằng.
Nam diễn viên trẻ hơn mới hai mươi tuổi, trước đây là một ngôi sao nhí, nhưng khi lớn lên lại dần chìm nghỉm. Mọi người nhắc đến cậu ấy đều là vai cậu em hàng xóm hồi nhỏ, chỉ biết vai diễn chứ không biết bản thân diễn viên, khiến cậu ấy đóng vai gì cũng làm người ta thấy gượng gạo. Sau khi quản lý Vương tiếp quản, đã nhận ngay cho cậu ấy một vai phản diện bệnh hoạn, u ám, hoàn toàn phá vỡ hình tượng tuổi thơ, thu hút một lượng lớn fan bạn gái, fan chị gái, và mở ra một con đường diễn xuất hoàn toàn mới.
Người tinh mắt đều có thể nhận ra, ảnh đế của kỳ tới có lẽ sẽ được sinh ra từ một trong hai người này.
Đồng thời, tổng số các vai diễn mà hai người này có thể nhận, lại trùng khớp với các vai diễn phù hợp với lứa tuổi của Thẩm Nhị.
Một bên là những ngôi sao hạng A đang nổi như cồn, một bên là một ảnh đế đã qua thời và phong độ sa sút, hầu hết các đạo diễn sẽ chọn vế trước.
Huống hồ, cát-xê của vế trước còn thấp hơn.
Thẩm Nhị mặt mày sa sầm nói: “Anh có cần phải nhắm vào anh em chúng tôi như vậy không?”
“Không, các người còn chưa đáng để tôi phải tốn công sức nhắm vào.”
Thẩm Nhị không tin: “Rõ ràng anh đã có ý đồ xấu với Tiểu Hạc từ lâu rồi, những việc anh làm trước đây, không phải là để thu hút sự chú ý của Tiểu Hạc sao?”
Tôi nhìn Thẩm Nhị, đột nhiên nhận ra một vấn đề: “Sao? Anh và Thẩm Hạc vẫn chỉ là anh em thôi à?”
Thẩm Nhị cảnh giác: “Anh có ý gì?”
Tôi nhướng mày: “Không có gì, chỉ cảm thấy, anh kìm nén cũng vất vả thật.”
Thẩm Nhị thấy không giấu được tôi, cũng trầm mặt thừa nhận: “Dù sao đi nữa, Tiểu Hạc là em trai tôi, tôi yêu em ấy, không thể để tiếng xấu đổ lên đầu em ấy được.”
Tôi cười khẩy: “Anh yêu cậu ta? Yêu cái gì của cậu ta chứ? Yêu thủ đoạn hãm hại ngu xuẩn? Yêu hành động độc ác huynh đệ tương tàn? Thứ anh yêu, chẳng phải trước giờ vẫn luôn là cái vỏ bọc này của cậu ta sao?”
Thẩm Nhị gầm lên: “Câm miệng! Anh không hiểu gì về em ấy cả! Tôi không cho phép anh sỉ nhục tình yêu của tôi dành cho em ấy!”
Tôi không thích cái kiểu anh ta gân cổ lên gào vào mặt tôi như thế.
Tôi đứng dậy, một tay túm lấy cổ áo anh ta kéo về phía mình.
Động tác của tôi rất nhanh, anh ta bị kéo đến ngây người, không kịp giãy giụa.
“Nhìn tôi.”
Mặt Thẩm Nhị đỏ bừng.
Tôi giữ lấy gáy anh ta, năm ngón tay luồn vào mái tóc ngắn, rồi từ từ tiến lại gần.
Hơi thở quyện vào nhau.
Thẩm Nhị vừa hoảng hốt vừa mong chờ, nhắm mắt lại.
Nhưng điều anh ta mong đợi đã không xảy ra.
Tôi cười khẩy một tiếng, đẩy anh ta ngã lại ghế, rồi lấy khăn ướt khử trùng bên cạnh lau tay.
Vẻ mặt anh ta chuyển từ bối rối sang xấu hổ và tức giận: “Anh, anh dám đùa giỡn tôi?!”
“Đùa giỡn anh cái gì?”
Anh ta lắp bắp, mặt đỏ bừng: “Anh, anh, tôi tưởng anh…”
“Tưởng tôi định hôn anh à?”
Tôi cúi người xuống, lòng bàn tay mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, vỗ nhẹ lên má anh ta.
“Vậy sao anh không giãy ra? Hửm?”
Anh ta nhìn thẳng vào mặt tôi, không nói được lời nào.
“Chẳng qua chỉ là thấy sắc nổi lòng tham thôi, đừng làm vấy bẩn chữ ‘yêu’.”
“À phải rồi, người mà anh muốn giữ gìn danh tiếng cho, bản thân cậu ta lại chẳng muốn cái danh tiếng đó đâu.”
“Chuyện nhà các người, có lẽ chỉ có mình anh là bị bịt mắt thôi nhỉ.”
Thẩm Nhị hoảng hốt và mông lung vô cùng, anh ta bỏ đi rất nhanh, như thể đang chạy trốn.
Hai ngày sau, thông tin từ văn phòng thám tử đã cho tôi biết, Thẩm Nhị và Thẩm Đại đã đánh nhau một trận.
Bởi vì khi Thẩm Nhị đến công ty tìm cha, cậu ta đã vào thẳng văn phòng của gia chủ nhà họ Thẩm mà không gõ cửa, rồi phát hiện ra trên bàn làm việc, gia chủ nhà họ Thẩm và Thẩm Đại đang vui vẻ “chơi đùa” cùng Thẩm Hạc.
………….
Thẩm Đại vẫn luôn phụ giúp gia chủ nhà họ Thẩm quản lý gia tộc.
Bữa tiệc lần này là do Thẩm Đại tham dự.
Chủ nhân của bữa tiệc là gia chủ nhà họ Mộc, trong tay ông ta có một dự án hợp tác mà nhà họ Thẩm rất muốn có được.
So với một Thẩm Tam không rành thế sự và một Thẩm Nhị hành sự nóng nảy, Thẩm Đại tỏ ra chín chắn và điềm tĩnh hơn nhiều. Nhìn vẻ mặt của gã, khó mà nhìn ra được cảm xúc gì.
Lần này gặp tôi, gã còn chủ động chào hỏi, thái độ rất thân thiện.
Lúc gã gật đầu, tôi nhìn thấy một vết hôn mờ ảo bên cổ gã.
Điều này không được lịch sự cho lắm.
Thế là tôi bèn chỉ vào cổ mình, ra hiệu cho gã.
Thẩm Đại sững người, rồi vội vàng đi về phía nhà vệ sinh.
Một lát sau, gã tiến lại phía tôi, tôi thấy vết tích ám muội bên cổ đã được che đi bằng kem nền.
Gã cảm ơn tôi.
“Cảm ơn Tổng tài, gia chủ nhà họ Mộc là người khá coi trọng lễ nghi, nếu cứ như vừa rồi mà đến gặp thì lần hợp tác này coi như hỏng.”
“Không biết ngài có thời gian không, tôi muốn mời ngài một bữa cơm.”
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Là Thẩm Hạc à?”
Sắc mặt Thẩm Đại đanh lại, nhưng rồi lại cười khẽ: “Tổng tài nói đùa rồi, Tiểu Hạc là em trai tôi.”
“Ồ?”
Tôi chuyển chủ đề: “Tình hình nhà họ Thẩm gần đây không được tốt lắm.”
“Tôi đã xem qua vài quyết sách sai lầm của anh và gia chủ nhà họ Thẩm, theo lý mà nói, đáng lẽ không nên sai.”
Bị tôi chọc đúng vào chỗ đau, Thẩm Đại hít một hơi thật sâu, nhưng không dám trở mặt với tôi: “Thời gian trước trạng thái của tôi và cha tôi không được tốt, bây giờ đã điều chỉnh lại rồi.”
“Vậy sao?” Tôi lướt mắt qua cổ gã, gã có chút bối rối quay người đi.
Trợ lý của tôi tiến lên một bước, nói nhỏ: “Thẩm tổng, trong giới có không ít người tin vào chuyện ma quỷ thần thánh, có lẽ nhà họ Thẩm đã làm chuyện gì đó không nên làm, hoặc phạm phải tiểu nhân nào đó, nên mới đến nông nỗi này.”
“Ngài thử nghĩ xem, trước khi đưa ra quyết định sai lầm đầu tiên đó, gia chủ nhà họ Thẩm đã làm gì?”
“Và cả ngài nữa.”
Lúc đầu Thẩm Đại còn nhíu mày, nhưng sau đó như nghĩ ra điều gì, sắc mặt khẽ biến đổi, tức giận gắt lên: “Chuyện hoang đường.”
Gã lại hít một hơi thật sâu, vội vàng cáo từ tôi.
Nhìn bóng lưng gã, tôi biết, gã đã đoán ra rồi.
Bởi vì, tài liệu trợ lý đưa cho tôi cho thấy, người đầu tiên phát sinh quan hệ với Thẩm Hạc chính là gia chủ nhà họ Thẩm.
Thẩm Đại, người đã từng thân mật với Thẩm Hạc, chắc chắn trong lòng đã từng nảy sinh nghi ngờ, tại sao Thẩm Hạc lại thuần thục đến thế.
Nhưng bây giờ, có lẽ Thẩm Đại cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện này nữa.
Thẩm Đại và gia chủ nhà họ Thẩm rất giống nhau, đều là những người có ham muốn kiểm soát cực mạnh.
Bọn họ cưng chiều Thẩm Hạc, dung túng cho cậu ta dùng những thủ đoạn ngu xuẩn và độc địa đó để bắt nạt người thân ruột thịt của mình, dửng dưng trước những hành vi hãm hại của Thẩm Hạc, chẳng qua là vì những mưu mẹo nhỏ đó vừa không nhắm vào bọn họ, lại vừa không thể làm hại được bọn họ.
Thế nhưng, những mưu mẹo nhỏ đó dù có ngu xuẩn và vụng về đến đâu, cũng là những hành động hãm hại và chèn ép có thật, giống như việc cậu ta trộm bí mật công ty, dù chưa gây ra tổn thất gì cho tôi, cũng là hành vi trộm cắp bất thành có thật.
Bọn họ cảm thấy những thủ đoạn nhỏ đó thật đáng yêu, chẳng qua là vì bọn họ nghĩ rằng, những thủ đoạn đó không dùng trên người mình, cũng không thể gây nguy hại cho mình mà thôi.
Nghe được tiếng lòng của Thẩm Hạc, ham muốn kiểm soát và cảm giác an toàn của bọn họ được thỏa mãn một cách chưa từng có.
Nếu đã như vậy thì bây giờ, nếu bọn họ biết rằng, tiếng lòng của Thẩm Hạc là giả, mục đích của Thẩm Hạc là giả, rằng cậu ta sẽ hút khí vận của bọn họ, còn những mưu mẹo nhỏ của cậu ta đã có thể uy hiếp được bọn họ — thì sau đó.
Phản ứng sẽ ra sao nhỉ?
Thật đáng mong chờ.
………..
Cuối cùng, việc hợp tác với nhà họ Mộc vẫn không thành.
Bởi vì sau gáy của Thẩm Đại còn có một vết cắn.
Lúc Thẩm Đại hạ mình cúi xuống đỡ Mộc lão gia, vừa hay lại để vết cắn đó lọt vào ngay tầm mắt của ông cụ.
Vết cắn này, tất nhiên là do Thẩm Hạc để lại.
Sắc mặt Thẩm Đại khó coi đến cực điểm, bữa tiệc còn chưa tàn mà gã đã bỏ về rồi.
Hết chương 49.
