Chương 49: Ôm Ấp Thu Lưu Anh Đẹp Trai Tan Nát Cõi Lòng

 

Chương 49: Ôm Ấp Thu Lưu Anh Đẹp Trai Tan Nát Cõi Lòng

 

Tiếng kêu thảm thiết của Ninh Lạc khiến tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều đổ dồn sự chú ý về phía đó.

 

Mọi người thấy Phương Lộc Dã xắn tay áo, cả người run lên vì tức giận: “Tôi đánh người á? Tôi còn muốn cắn người nữa! Cậu đứng lại đó cho tôi!”

 

Ninh Lạc thấy tình hình không ổn, co giò bỏ chạy.

 

Kết quả lại bị Phương Lộc Dã túm lấy mớ tóc giả dài ngoằng phía sau, tóc giả móc vào lưới đội đầu, Ninh Lạc vì mái tóc quý giá của mình mà vội vàng dừng lại, lựa chọn đối đầu trực diện, túm lấy thắt lưng của Phương Lộc Dã kéo ra: “Buông ra!”

 

Phương Lộc Dã bị siết đến mức muốn thổ huyết, mặt mày dữ tợn: “Không… buông!”

 

“Buông ra, tôi cắn người đó!”

 

“Không buông! Bà nó, sao cậu cắn thật vậy!”

 

Hai người quấn lấy nhau, khó mà phân biệt được ai với ai.

 

Đột nhiên, cả hai cùng quay đầu lại, nhìn về phía người quay phim hậu trường đang giơ máy ảnh lên.

 

Người quay phim hậu trường ló đầu ra từ phía sau máy ảnh, cổ vũ họ: “Đánh đi, tiếp tục đi, đừng dừng lại.”

 

“…”

 

Hai người im lặng một giây, rồi ăn ý đồng thời buông đối phương ra.

 

Có thể nghe rõ ràng tiếng thở dài tiếc nuối của người quay phim hậu trường: “Haizz, sao lại không đánh nữa rồi. Hậu trường hay thế này lại hỏng rồi.”

 

Ninh Lạc vội vàng chỉnh đốn lại hình tượng, vỗ vỗ tay áo, kéo lại cổ áo, sờ sờ da đầu đau nhức của mình, nhưng trong lòng thì hừ lạnh.

 

【Hừ! Tôi là người có tố chất, tôi mới lười so đo với mấy tên 0. 】

 

Phương Lộc Dã nghiến răng nghiến lợi, lại muốn động thủ, nhưng đúng lúc đó Tôn Học Bân gọi tên cậu ta, bảo cậu ta đến quay bổ sung một cảnh.

 

Trước khi đi, Phương Lộc Dã ném lại một câu: “Tan làm đừng có chạy!”

 

Ninh Lạc lén lút làm mặt quỷ sau lưng cậu ta.

 

“Ấu trĩ chết đi được, tôi mới không thèm hẹn với cậu.” Cậu lẩm bẩm, bỗng vô tình nhìn thấy Lộ Đình Châu đang đứng yên lặng ở phía xa.

 

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Lộ Đình Châu hơi nghiêng đầu về phía này.

 

Khiến Ninh Lạc sợ hãi vội vàng quay đầu đi, bỗng nghe thấy tiếng cổ mình kêu rắc một tiếng, đau đến mức khiến cậu mất kiểm soát biểu cảm.

 

【Đừng nhìn em, đừng nhìn em, anh cứ coi như không có người này đi, cầu xin anh đó! 】

 

Vẻ nhát gan này của cậu khác một trời một vực với bản thân lúc nãy còn nói muốn đi mách Lộ Đình Châu.

 

Đào Tử kỳ quái hỏi: “Anh Tiểu Lạc, sao tai anh lại đỏ thế?”

 

【Sao lại đỏ, chỗ nào đỏ, tai tôi vẫn luôn như vậy mà, em đừng có mở to mắt ra nói bừa. 】

 

Ninh Lạc cố nặn, cuối cùng cũng nặn ra được một chút tố chất của mình, nói: “Có lẽ gần đây nóng quá, tôi đi thay trang phục đây.”

 

Tiểu Đào không nghi ngờ gì, bảo cậu đi vào phòng nghỉ, còn nhét cho cậu một chiếc quạt nhỏ.

 

Ninh Lạc trốn trong phòng nghỉ nằm ườn ra, nằm được một lúc, trong đầu lại nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy trên ban công tối qua.

 

Lộ Đình Châu… vậy mà lại hút thuốc sao?

 

Suy nghĩ một khi đã đến đây, thì liền như ngựa hoang mất cương, lao thẳng về phía trước không thể quay đầu lại được.

 

Ninh Lạc liền nhớ tới nửa khuôn mặt mờ ảo trong ánh lửa chập chờn, đường cong sắc bén khi sống lưng thẳng tắp dựa vào lan can, vòng eo thon gọn bị thắt lưng da siết chặt, đường cong săn chắc ẩn dưới lớp quần tây…

 

“Bốp”.

 

Cậu vội vàng che mặt lại.

 

Không được, không thể nghĩ nữa, chỉ có thể nhìn mà không thể sờ, nghĩ nhiều như vậy thì có ích gì chứ!

 

Sớm biết vậy đã ăn vạ, giả vờ đứng không vững, nhào tới sờ một cái!

 

Ít nhất cũng có thể cảm nhận được cơ bụng tám múi là cảm giác gì, lỗ rồi lỗ rồi, lỗ to rồi.

 

“Thật là, không có tiền đồ mà.” Nước mắt bi thương của Ninh Lạc chảy ra từ khóe miệng.

 

Đợi đến khi những suy nghĩ đen tối trong đầu được lọc ra, cuối cùng Ninh Lạc cũng quan tâm đến trạng thái của Lộ Đình Châu tối qua.

 

Thật sự rất không ổn, Lộ Đình Châu hẳn là người rất giỏi quản lý cảm xúc.

 

Ninh Lạc nghĩ nửa ngày, chỉ cảm thấy có liên quan đến vết thương trên mặt Lộ Đình Châu, còn lại thì không suy luận ra được.

 

“Đáng ghét, đau đầu quá… Đi vệ sinh cho thoải mái cái đã.”

 

Đi ẻ trong giờ làm, hehe.

 

Lúc này mọi người trong đoàn làm phim đều đang bận rộn chỉ đạo và quay phim ở phim trường, nhà vệ sinh không có ai.

 

Bởi vì là phim trường cổ trang, căn nhà được xây rất lớn, đường nhỏ ngoằn ngoèo, khi Ninh Lạc đi ngang qua một rừng trúc thì nghe thấy tiếng nói chuyện, cẩn thận phân biệt một chút, thì ra là Lộ Đình Châu và Phương Lộc Dã.

 

Phương Lộc Dã đang hỏi: “Anh, lần này cô mượn danh nghĩa bà ngoại gọi anh về, không nói gì chứ?”

 

“Còn có thể nói gì?” Giọng nói của Lộ Đình Châu có chút mơ hồ, bình tĩnh nói, “Còn không phải là đòi tiền thôi sao.”

 

“Sao bà ta cứ như vậy chứ! Vậy anh có cho không?”

 

Phương Lộc Dã nhíu mày thật chặt, nhìn Lộ Đình Châu dựa vào hòn non bộ, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, đầu lọc thuốc lá in hằn vết cắn, hằn lên một vệt ẩm ướt, đôi mắt khép hờ, vẻ mặt lạnh nhạt.

 

Nhưng Phương Lộc Dã biết, trừ khi tâm trạng Lộ Đình Châu rất tệ, bằng không anh sẽ không hút thuốc.

 

“Cho?” Lộ Đình Châu cười khẩy, giọng nói lạnh lùng.

 

Hình như Ninh Lạc chưa từng nghe thấy anh nói chuyện như vậy.

 

Lộ Đình Châu thản nhiên nói: “Anh nói với bà ta, ngoài tiền cấp dưỡng, muốn lấy tiền từ anh, trừ khi là tiền mua quan tài cho bà ta, không thì cũng là giấy tiền vàng mã.”

 

Não Ninh Lạc như bị chập mạch.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Phương Lộc Dã lắp bắp: “Vậy, bà ta nói gì?”

 

Lộ Đình Châu nhìn đốm đỏ trên ngón tay, hoàn toàn không để ý: “À, bà ta tát cho anh một cái rồi bảo anh cút.”

 

Nói đến đây, giọng nói cuối cùng cũng có chút dao động, khẽ tặc lưỡi, “Đeo cả nhẫn mà đánh, cào rách mặt anh rồi.”

 

“…”

 

Phương Lộc Dã im lặng một lúc, chân thành hỏi, “Anh, em có thể nói là anh tự mình chuốc lấy không?”

 

Lộ Đình Châu chỉ ra: “Cậu đã nói rồi.”

 

【Cái gì! Người này lúc đánh người hoàn toàn không thèm suy nghĩ cho fan cuồng nhan sắc như mình sao? Một khuôn mặt hoàn mỹ như vậy mà cũng ra tay được, biến chồng yêu quý của tôi thành mỹ nam mang vẻ đẹp tan vỡ rồi】

 

Hai người sững sờ, cùng nhìn về phía phát ra tiếng động.

 

Quả nhiên, nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng phẫn nộ sau lớp trúc dày đặc.

 

Còn tức giận hơn cả chính chủ, thậm chí còn không nhận ra mình đã bị phát hiện.

 

“Tiểu Lạc.” Lộ Đình Châu gọi cậu.

 

Ninh Lạc giật mình hoàn hồn, thấy bốn con mắt đều đang nhìn mình, cậu gãi gãi sau đầu: “Cái đó, em không cố ý nghe lén.”

 

【Em thật sự muốn đi, nhưng mà chân em nó không chịu nghe lời, đã bảo đi nhanh đi nhanh, vậy mà sao nó cứ đứng yên tại chỗ thế chứ? 】

 

Phương Lộc Dã nhếch khóe miệng.

 

Chân không nghe lời, vậy chặt quách đi!

 

Vai bị vỗ nhẹ một cái, Lộ Đình Châu nói: “Cậu về trước đi.”

 

Phương Lộc Dã nhìn người này, rồi lại nhìn người kia: “Sao em cứ cảm thấy hai người có chuyện giấu em vậy?”

 

Ninh Lạc vừa nhìn thấy cậu ta liền cảm thấy da đầu ẩn ẩn đau, thật muốn lườm cậu ta một cái.

 

【Đi bẻ ngô đi đồ ngốc, anh trai cậu chướng mắt cậu rồi đấy】

 

Phương Lộc Dã: “…”

 

Nếu không phải nể mặt anh trai, cậu ta đã trực tiếp xắn tay áo lên mà tử chiến rồi!

 

Lộ Đình Châu thật sự cảm thấy đau đầu, mệt mỏi như thể ngày nào cũng phải hóa giải chiến tranh thế giới vậy.

 

“Đi nhanh đi.” Anh nói.

 

Ninh Lạc thấy Phương Lộc Dã đi rồi, liền hỏi Lộ Đình Châu: “Hôm qua anh nói tâm trạng tốt hơn rồi, vậy bây giờ thì sao, lại không tốt nữa à?”

 

【Thật là cải trắng nhỏ đáng thương, không ai thương không ai yêu, nhưng không sao, vòng tay em có thể chứa chấp soái ca vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi, cao một mét tám tám, mặt đẹp chân dài, tan nát cõi lòng, vai này cho anh dựa nhé. 】

 

Lộ Đình Châu nghiêm túc suy nghĩ mấy giây về câu hỏi của cậu, sau đó lắc đầu: “Không tốt lắm.”

 

Ninh Lạc: “Hả? Tại sao?”

 

“Bởi vì hôm nay Tiểu Lạc cứ trốn tránh tôi, là vì sao vậy?” Lộ Đình Châu hơi cúi người xuống, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhìn chằm chằm vào mắt cậu, như thể đang bị tổn thương.

 

Ninh Lạc lại ngửi thấy mùi bạc hà nhàn nhạt trong khói thuốc lá.

 

Tóc mái của Lộ Đình Châu rủ xuống, cảm xúc trong đáy mắt không rõ ràng, khó mà phân biệt được, anh thở dài: “Là vì những lời tôi nói hôm qua khiến em cảm thấy ghê tởm sao? Nếu là vì chuyện này thì tôi xin lỗi.”

 

“Hả? Không không không!” Ninh Lạc hoảng sợ, vội vàng xua tay, lương tâm vô cùng áy náy, ngàn vạn lần không ngờ mình lại gây ra phiền phức lớn như vậy cho Lộ Đình Châu.

 

Thật không nên mà!

 

Cậu thật đáng chết!

 

May mà vẫn còn có thể cứu vãn, Ninh Lạc vội vàng nói: “Không có, sao có thể ghê tởm chứ. Em không có trốn anh, thật đó! Sau này em thấy anh chắc chắn sẽ nhiệt tình vui vẻ chào hỏi!”

 

【Em sẽ trượt một bước dài qua đó, trực tiếp ngậm hoa hồng, quỳ một chân xuống hất tóc thật ngầu, rồi hét to một tiếng: Chào anh đẹp trai! Anh đẹp trai ơi, mình kết hôn đi!】

 

Lộ Đình Châu nghiêng đầu một chút, lúc này mới bình thường trở lại mà mở miệng, nói: “Thật sao? Em nói như vậy, tôi coi như là thật đó.”

 

“Thật, thật mà, em nói thật 100% đó!”

 

Ninh Lạc hoàn toàn không phát hiện ra nụ cười không cẩn thận để lộ ra của anh, cố gắng chuyển chủ đề, hỏi: “Sao em cứ ngửi thấy mùi bạc hà trên người anh vậy? Anh có dùng tinh dầu bạc hà không?”

 

“Cái này sao?”

 

Lộ Đình Châu không ngạc nhiên với phản ứng của cậu, thuận theo chủ đề gượng gạo của Ninh Lạc, lắc lắc đầu lọc thuốc lá trong tay, “Vị bạc hà.”

 

“Vị bạc hà? Còn có loại này nữa sao?”

 

Lộ Đình Châu thấy cậu đầy vẻ tò mò, “Ừm” một tiếng, đột nhiên anh cười hỏi: “Thử một chút không?”

 

Ninh Lạc thật sự muốn thử, vẻ mặt háo hức: “Được không được không?”

 

“Đương nhiên…” Lộ Đình Châu khẽ mở đôi môi mỏng, mỉm cười nói, “không được.”

 

“Tại sao?” Ninh Lạc cụp mắt xuống ỉu xìu, không vui.

 

Lộ Đình Châu đứng thẳng người dậy, thản nhiên cười nói: “Trẻ con không được hút thuốc.”

 

Ninh Lạc không thể tin được lại là cái lý do này: “Em không nhỏ, em hai mươi mấy tuổi rồi!”

 

“Vậy sao? Nhưng tôi cảm thấy, cũng không lớn lắm,” Lộ Đình Châu nói, “Dù sao thì khi tôi học đại học, em cũng mới học tiểu học, nhóc Tiểu Lạc.”

 

Trên đầu Ninh Lạc chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.

 

Câu này nghe quen tai quá, nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu rồi, đáng ghét!

 

 

“Nhưng mà nói như vậy,” Lộ Đình Châu như đang nghiêm túc suy nghĩ, “Năm anh học tiểu học, em còn mặc quần xẻ đũng à?”

 

Ninh Lạc: ?

 

【A a a a a, câm miệng đi chồng câm của em! 】

 

Hết chương 49.

 

Chương 49: Ôm Ấp Thu Lưu Anh Đẹp Trai Tan Nát Cõi Lòng

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên