Chương 49: Thấy Được Cả Ma Sao?
Ngày nghỉ lúc nào cũng trôi qua nhanh như chớp, thoáng cái đã lại đến thứ Hai. Thời tiết âm u lạnh lẽo khiến không ít học sinh phải mặc áo phao giữ ấm. May mà áo khoác đồng phục đủ rộng, nên tuy khoác thêm một chiếc áo phao bên trong trông có hơi cồng kềnh, nhưng ít ra vẫn mặc vừa.
Khi Quý Nam Tinh bước vào lớp, cậu đã nhận được rất nhiều lời hỏi thăm. Vài cô bạn nữ hiếm hoi trong lớp đều túm tụm quanh chỗ ngồi của cậu, tíu tít hỏi han xem cậu đã khỏe chưa.
Quý Nam Tinh mỉm cười cảm ơn sự quan tâm của mọi người: “Tôi không sao rồi.”
Tưởng Đường Đường còn đưa cho Quý Nam Tinh một chiếc túi sưởi ấm mà cô đã cố ý mang thêm: “Cho cậu mượn dùng này, cái này chắc giữ ấm được khoảng hai tiếng, đợi hết nóng rồi cậu trả lại cho tôi.”
Đó là một chiếc túi sưởi chỉ to bằng lòng bàn tay, in hình hoạt hình Sanrio trông rất dễ thương. Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, tôi không lạnh.”
Tưởng Đường Đường thấy sắc mặt cậu trắng bệch, chẳng hề có chút hồng hào khỏe mạnh và chịu lạnh giỏi như những bạn nam khác, thế là cô bèn dúi thẳng túi sưởi vào tay cậu mà không cho chối từ.
Lâm Nghệ đứng bên cạnh thì đưa cho cậu một hộp viên ngậm glucose: “Lúc bị hạ đường huyết thì ăn cái này, còn có tác dụng hơn cả sô cô la đấy!”
Tiêu Dã vừa đến nơi đã thấy ngay một đám người đang vây quanh cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn, trên bàn học thì chất đầy đồ ăn thức uống. Còn cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn thì trông hệt như Đường Tăng vô tình lạc vào động Bàn Tơ. Tiêu Dã lập tức rảo bước đến: “Mấy cậu đang làm gì thế?”
Nếu hắn mà đến muộn thêm chút nữa, e là bạn cùng bàn của hắn đã bị sàm sỡ từ đầu đến chân mất rồi.
Các bạn nữ cũng chẳng sợ Tiêu Dã. Sau một thời gian tiếp xúc, các cô cũng phần nào nắm được tính tình của hắn. Tiêu Dã sẵn lòng giúp các bạn nữ xách đồ nặng, lúc dọn dẹp vệ sinh khu vực chung thì để các bạn nữ làm những việc nhẹ nhàng sạch sẽ, thỉnh thoảng có đùa giỡn cũng không hề đi quá giới hạn, lại càng không bao giờ buông lời bình phẩm về các bạn nữ.
Người thì đẹp trai, tính cách lại vừa tốt vừa biết chừng mực, có thể nói Tiêu Dã là người chiếm vị trí đầu bảng trong danh sách những bạn nam được yêu thích nhất lớp.
Còn về Quý Nam Tinh, cậu cũng rất được yêu mến, nhưng không phải theo kiểu của Tiêu Dã. Tình cảm của các cô gái dành cho cậu phần nhiều là ngắm nhìn từ xa và yêu mến, một vẻ đẹp vừa mỏng manh lại vừa xinh xắn. Chỉ cần cậu cất tiếng gọi một câu chị ơi thì ai mà chịu nổi, dẫu cho Quý Nam Tinh chưa từng gọi như thế, nhưng cũng không cản được các cô nàng âm thầm đẩy thuyền.
Thấy Tiêu Dã đến, các cô gái vừa cười vừa trêu chọc: “Bọn tôi còn chưa làm gì cậu đã vội che chở rồi, nếu mà có làm gì thật thì cậu phải sốt ruột đến mức nào nữa.”
Tiêu Dã đáp: “Đợi đến lúc các cậu làm gì đó rồi tôi mới ra mặt thì chẳng phải muộn rồi à? Bài tập về nhà làm xong chưa, đề thi đã giải hết chưa, tuyển tập đề đã luyện chưa? Sáng sớm tinh mơ đã tụ tập ở đây, lát nữa Sư Thái đến là lôi hết các cậu lên văn phòng mà dạy dỗ cho một trận đấy.”
Các cô gái vừa tặng đồ xong lại nghe hắn nói vậy, bèn cười hì hì rồi tản ra. Đúng lúc đó, chuông báo vào giờ tự học buổi sáng vang lên, Tiêu Dã bèn lùa hết đống đồ trên bàn vào trong hộc.
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Đó là đồ người ta tặng cho tôi mà.”
Tiêu Dã: “Để tôi sàng lọc giúp cậu, nhỡ có người trà trộn nhét hàng cấm vào thì sao.”
Quý Nam Tinh: “Dù có trà trộn hàng cấm thì cũng là cho tôi, cậu lấy ra đây.”
Tiêu Dã chặn bàn tay đang chìa ra của cậu, nhân tiện sờ một cái: “Cậu bị thể hàn thế này, tôi phải đi tìm một lão trung y hỏi xem thế nào mới được. Mùa hè thì thôi đi, mùa đông mà cứ như tảng băng thế này thì làm sao được. Có lạnh không, nào, nhét vào túi áo anh đây, chỗ này của anh ấm lắm.”
Tay của Tiêu Dã còn hữu dụng hơn cả túi sưởi ấm, chỉ cần nắm một lúc là người cậu đã ấm lên không ít. So với mùa hè, mùa đông đối với cậu đúng là khó chịu hơn nhiều. Vì thế mà gia đình cậu từng có ý định cho cậu đến một thành phố ven biển để học, như vậy mùa đông sẽ dễ chịu hơn.
Nhưng sư phụ lại không cho, ông bảo cậu cứ ngoan ngoãn ở yên đây cho đến năm mười tám tuổi, đừng đi đâu hết. May mà mùa đông ở thành phố Ngọc Lan cũng không lạnh quá, nhiều nhất cũng chỉ âm bảy, tám độ, nhiệt độ vượt quá âm mười độ C đã được xem là một mùa đông giá rét hiếm thấy rồi. Chỉ có điều, vì độ ẩm cao nên cái lạnh ẩm cứ thấm vào da thịt, còn khó chịu hơn cả cái lạnh khô ở một số thành phố phương Bắc.
Thấy Tiêu Dã kéo mở túi áo mời gọi, Quý Nam Tinh mỉm cười, đoạn cậu kéo vạt áo của Tiêu Dã lên rồi luồn tay từ dưới vào, áp một bàn tay lạnh như băng lên eo hắn.
Tiêu Dã khẽ rít lên một tiếng, nhưng lại theo phản xạ kẹp chặt tay cậu lại, ép cho nó áp sát hơn nữa, một bên cố gắng chịu đựng cảm giác lạnh buốt ban đầu, một bên nói: “Mới sáng sớm tinh mơ cậu đã định mưu sát bạn cùng bàn đấy à!”
Quách Xán ngồi phía sau, một tay chống cằm, tay kia lén lút lấy bắp rang bơ trong hộc bàn ra ăn: “Lại bắt đầu rồi đấy.”
Nói rồi cậu ta nhìn sang bạn cùng bàn của mình: “Bạn cùng bàn ơi, tay tôi cũng lạnh lắm này.”
Trương Nguyên vẫn dán mắt vào sách, đầu cũng không ngẩng lên: “Lăn đi.”
Quách Xán: “Okela.” Đây mới là cách giao tiếp bình thường giữa hai người bạn cùng bàn chứ.
Hai hôm nay số người bị cảm cúm có hơi nhiều, trong lớp thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng ho, vì vậy cửa sổ lớp cũng không thể đóng kín hết mà phải mở hé một chút cho thông gió.
Từ thứ Bảy mưa đã bắt đầu rơi, từ mưa nhỏ chuyển dần sang mưa to, rồi gần như mưa không ngớt. Đối với người thường, đây chỉ là sự thay đổi của thời tiết, nhưng người trong giới Huyền Môn thì đều biết, đây là biểu hiện của việc hóa giải sát khí. Sát khí của toàn bộ khu Bạch Lâu đã bị trấn áp quá lâu, e rằng cơn mưa này sẽ còn kéo dài thêm mấy ngày nữa.
Nhiệt độ thấp cộng với mưa dầm, thỉnh thoảng những cơn gió thổi từ ngoài cửa sổ vào lạnh đến thấu xương, rất nhiều người nhao nhao đòi bật điều hòa.
Ở đây chẳng có hệ thống sưởi, mùa đông chỉ có thể dựa vào điều hòa để sưởi ấm. Nhưng giờ mới là tháng mười một, vẫn chưa đến lúc bật điều hòa, thế là mọi người đành phải dựa vào sức trẻ máu nóng của mình mà chống chọi.
Giờ ra chơi, Tiêu Dã dựa vào chiều cao vượt trội của mình, liều mình chen lấn trong siêu thị nhỏ để giành được chai sữa sô cô la nóng cuối cùng. Hắn nhét chai sữa vào túi áo trong để giữ ấm, rồi đội mưa phùn chạy về lớp, đưa chai sữa nóng cho Quý Nam Tinh, rồi lại lôi từ trong túi ra một chiếc khẩu trang.
“Lát nữa cậu đeo khẩu trang vào.”
Quý Nam Tinh mở chai sữa sô cô la ra uống một ngụm, khó hiểu nhìn chiếc khẩu trang được đưa đến trước mặt mình: “Tôi đeo cái này làm gì, có cản được lạnh đâu.”
Tiêu Dã: “Nhiều người bị cảm quá, cậu đeo vào cho khỏi bị lây.”
Chỉ với cái thể trạng yếu ớt hễ tí là ngất xỉu của cậu, ngồi giữa một đám người đang bị cảm, gần như không thể nào không bị lây được. Chỉ có thể xem việc đeo khẩu trang có phòng hộ được chút nào không.
Quý Nam Tinh thì không thể nào bị cảm được. Tuy cậu cũng ăn ngũ cốc như người thường, không tránh khỏi việc đau đầu sổ mũi, nhưng rất hiếm khi bị. Chỉ mới đầu đông chuyển mùa thế này còn chưa đủ để khiến cậu nhiễm bệnh.
Nhưng dù sao cũng đã mua rồi, vậy thì cứ đeo thôi, lỡ không may bị lây thật thì người khó chịu cũng là mình.
Số người ốm quá nhiều, giáo viên chủ nhiệm ngày nào cũng phải dặn đi dặn lại mấy bận là phải mặc thêm áo ấm. Mỗi ngày tan học, cô còn nhờ bạn học sinh trực nhật hôm đó đốt một điếu ngải cứu để xông phòng học. Thậm chí, không biết cô chủ nhiệm kiếm ở đâu ra mấy cục than củi cháy đỏ rực, rồi đổ giấm lên, làn khói mang theo mùi chua liền bốc lên nghi ngút, sau đó đóng chặt cửa lớp lại để khử trùng.
Có điều, không phải lớp nào cũng làm thế này. Một số lớp chỉ yêu cầu học sinh đeo khẩu trang, người chưa bệnh thì phòng lây nhiễm, người đã bệnh thì đề phòng lây cho người khác. Không phải giáo viên nào cũng biết vài mẹo nhỏ để khử trùng lớp học.
Hôm nay đến lượt Quý Nam Tinh trực nhật. Cả lớp đều biết tình trạng sức khỏe của cậu, nên khi cậu trực nhật, mọi người cũng không giao cho cậu những việc quá mệt mỏi. Lâu dần, Tiêu Dã sợ người khác có ý kiến, bèn đặc biệt tìm lớp trưởng để xếp hắn và Quý Nam Tinh trực nhật cùng một ngày, như vậy hắn có thể làm luôn phần việc của Quý Nam Tinh.
Đổ rác xong, Tiêu Dã xách từ văn phòng chủ nhiệm về một cái thùng sắt đựng than đã cháy, rồi gọi Quý Nam Tinh đang lau bảng đen ra ngoài: “Tưới giấm rồi tưới giấm rồi, cậu mau ra đi.”
Quý Nam Tinh phủi bụi phấn trên tay, cầm cặp sách của mình và của Tiêu Dã đi ra ngoài. Tiêu Dã xách thùng sắt vào trong, đóng chặt cửa sổ rồi dùng giấm tưới lên than cho khói bốc đầy phòng, sau đó đóng cửa chạy ra: “Cũng không biết có tác dụng không nữa.”
Quý Nam Tinh: “Có tác dụng đấy, cái này gọi là xông than giấm. Ngày xưa khi người ta còn chưa biết vi khuẩn là gì, họ đã dùng cách này để trừ uế khí, đuổi tà ma. Trước đây còn có một vị thần gọi là Thần Than Giấm nữa cơ.”
Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã nghe thấy chuyện này: “Còn có cả Thần Than Giấm à, thời xưa có phải cái quái gì cũng thành thần được không thế.”
Quý Nam Tinh cười đáp: “Thế cậu có biết Thần Than Giấm là ai không?”
Tiêu Dã nhận lấy cả hai chiếc cặp sách từ tay Quý Nam Tinh: “Tôi còn mới nghe đến Thần Than Giấm lần đầu, làm sao biết ông ta là ai được.”
Quý Nam Tinh: “Cậu chắc chắn biết. Tương truyền, Thần Than Giấm chính là Khương Tử Nha.”
Tiêu Dã lập tức lộ ra vẻ mặt như kiểu đang nói: Cậu đừng có đùa tôi. Khương Tử Nha thì hắn biết, ai xem Phong Thần mà chẳng biết. Nhưng vấn đề là, Thần Than Giấm ư? Cái chức thần này có phải là hơi thiếu uy vũ quá không, ông ấy đã cầm trong tay bảng Phong Thần rồi, sao không tự phong cho mình một chức vị nào lợi hại hơn một chút.
Lại một cơn gió lạnh mang theo những hạt mưa lất phất nữa thổi qua. Tiêu Dã dựa vào vóc người cao lớn của mình chắn sau lưng Quý Nam Tinh, vươn tay kéo cổ áo cậu lên cao hơn một chút: “Cậu về trước đi, lát nữa tôi mang lò than ra rồi cũng về, ở đây có tôi là được rồi, không cần hai người phải đứng chờ đợi.”
Tuy than đó đã cháy qua, nhưng bên trong vẫn còn vài đốm lửa, nên sau khi xông phòng học xong phải mang ra ngoài, nếu không dễ gây ra sự cố cháy nổ không an toàn.
Thế nên cũng không cần thiết phải để Quý Nam Tinh ở lại chờ cùng. Trời lạnh thế này, chi bằng về nhà sớm bật điều hòa còn hơn.
Quý Nam Tinh nói: “Cùng là trực nhật, làm gì có chuyện tôi về trước được. Hơi đói rồi, lát nữa mình đi ăn chút gì đi.”
Tiêu Dã vốn còn định để Quý Nam Tinh về nhà sớm, nhưng nghe vậy thì không khuyên nữa: “Cậu muốn ăn gì?”
Quý Nam Tinh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tài xế nhà cậu đến chưa? Nếu đến rồi thì chúng ta đến phố Phượng Lý ăn xiên que nhé?”
Tiêu Dã: “Được, để tôi xem có cần đặt số trước để xếp hàng không.”
Hai người đợi hơn mười phút, thấy khói trong lớp đã dần tan đi một chút, Tiêu Dã mới vào trong xách thùng sắt ra, tiện đường mang trả lại văn phòng giáo viên, rồi cùng Quý Nam Tinh đi ra ngoài trường: “Tôi xem dự báo thời tiết, ngày mai còn một ngày mưa nhỏ nữa rồi sẽ tạnh. Mùa thu đông mưa nhiều thật phiền phức, cứ một trận mưa là lại quật ngã một đám người.”
Tiêu Dã vừa nói vừa đưa tay kéo Quý Nam Tinh lại: “Nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế, không thấy có người đứng phía trước à, suýt nữa thì đâm sầm vào người ta rồi.”
Quý Nam Tinh nghe vậy liền quay đầu nhìn Tiêu Dã, rồi lại ngoảnh lại nhìn “người” đang đứng bên hồ nhân tạo đằng kia, vẻ mặt không chắc chắn lắm: “Nào có ai đâu?”
Tiêu Dã quay lại, chỉ về phía sau: “Kia kìa, vẫn còn đứng đó. Tối muộn thế này còn đứng bên đường, lại còn mặc nguyên một cây đen thui, đứa nào yếu bóng vía chắc sẽ bị dọa cho chết khiếp mất.”
Người khác có bị dọa hay không thì Quý Nam Tinh không biết, nhưng cậu thì bị dọa thật rồi. Cậu thậm chí còn trực tiếp khai linh nhãn nhìn khắp người Tiêu Dã một lượt, xác nhận hắn vẫn còn dương khí hừng hực, chứ không hề bị mình hút cạn dương khí do tiếp xúc quá nhiều.
Vậy thì, vấn đề nằm ở đâu? Tại sao Tiêu Dã có thể thấy được ma, trong khi dương khí trên người hắn rõ ràng rất vượng.
Mãi cho đến khi ăn xiên que xong và về đến nhà, Quý Nam Tinh vẫn không nghĩ ra được vấn đề này. Cậu thậm chí còn muốn tìm một con ma để thử nghiệm, nhưng trên đời này làm gì có nhiều ma đến mức đi ngoài đường cũng có thể gặp được. Cũng không biết hai ngày nay Tạ Phán Nhi đã đi đâu chơi, không hề đi theo cậu.
Xe chạy đến cổng tiểu khu, Quý Nam Tinh thấy Tiêu Dã định xuống xe tiễn mình vào, bèn nói: “Chỉ mấy bước chân thôi mà, không cần tiễn đâu, cổng lớn này cũng không tiện đỗ xe, cậu về đi.”
Tiêu Dã thấy bên ngoài không còn mưa nữa mới nói: “Được rồi, cậu mau lên đi, nghỉ ngơi sớm nhé, mai gặp.”
Nói rồi hắn giơ tay định xoa đầu cậu, nhưng bị Quý Nam Tinh nghiêng đầu né được: “Tôi lên đây, ngủ ngon.”
Tiêu Dã bật cười, cũng không để tâm, Quý Nam Tinh vốn dĩ không thích người khác sờ đầu mình. Nhìn cậu đi vào tòa nhà, Tiêu Dã mới nói với tài xế: “Về nhà thôi.”
Mấy ngày không gặp Tạ Phán Nhi, không biết cô nàng đã trở về từ lúc nào, đang nằm bò trên thảm chọc chọc vào máy tính bảng, hăng say khẩu chiến với cư dân mạng. Người bạn cùng chơi game với cô chắc chắn không thể ngờ rằng, đằng sau tài khoản đang điều khiển nhân vật Angela nhảy tưng tưng kia lại là một nữ quỷ đã chết mấy năm.
Quý Nam Tinh đặt cặp sách xuống: “Ngày mai cô đi đến trường với tôi một chuyến.”
Tạ Phán Nhi ngẩng đầu lên nhìn: “Tại sao chứ, cậu bị mời phụ huynh à? Thế thì tôi đi cũng vô dụng thôi, thầy cô có thấy được tôi đâu. Nhưng mà nếu thầy cô thấy được tôi, chắc là sẽ bị tôi dọa chết khiếp mất nhỉ, ha ha ha.”
Quý Nam Tinh: “Hôm nay hình như Tiêu Dã có thể thấy được ma. Ngày mai cô đến trước mặt cậu ấy lượn qua lượn lại một vòng, xem cậu ấy có thấy được cô không.”
Tạ Phán Nhi kinh ngạc đến ngây người, hai tay ôm lấy mặt: “Thật hay giả vậy, cậu bạn cùng bàn dương khí ngút trời của cậu có thể nhìn thấy ma á? Chuyện gì đây, cậu ta đột nhiên khai thiên nhãn à?”
Quý Nam Tinh cũng không biết là tình hình gì, cậu liếc nhìn đồng hồ, giờ này bên chỗ sư huynh của cậu chắc là khoảng bốn, năm giờ sáng. Thôi vậy, để mai gọi điện hỏi anh ấy xem sao.
Thực ra thì tốt nhất vẫn là hỏi sư phụ, tiếc là sư phụ không biết đã đi xử lý việc gì, mất liên lạc đã lâu. Nếu không phải mấy vị quản lý cấp cao trong Cục vẫn có thể liên lạc được với ông qua một số phương thức liên lạc đặc biệt, cậu cũng sẽ không an ổn chờ đợi như vậy. Chỉ vì một chuyện nhỏ thế này, cũng không đến mức phải làm phiền Cục Quản lý, cứ hỏi sư huynh trước đã.
Quý Nam Tinh nghi là do mình tiếp xúc với Tiêu Dã quá nhiều, nên đã ảnh hưởng đến hắn. Mới đây cậu còn qua đêm ở nhà Tiêu Dã, ngủ cùng hắn, cả đêm kề sát bên nhau, tiếp xúc quá lâu.
Mấy ngày tới cậu cứ tạm thời tránh xa Tiêu Dã một chút vậy. Ngày mai để Tạ Phán Nhi đi cùng cậu đến trường, nếu Tiêu Dã có thể thấy được Tạ Phán Nhi, vậy thì cậu dứt khoát xin nghỉ vài ngày, cho Tiêu Dã chút thời gian để hồi lại dương khí.
Trời vẫn âm u mưa rả rích. Thậm chí Tạ Phán Nhi còn không cần ở trong mộc bài âm, buổi sáng trước khi ra ngoài cô chỉ cần hít một nén hương là đã có thể nhẹ bẫng bay theo Quý Nam Tinh đến trường.
Hôm nay Tiêu Dã đến khá sớm, thấy Quý Nam Tinh đến, hắn lại lôi ra chiếc bình giữ nhiệt to sụ của mình.
Quý Nam Tinh đặt cặp sách xuống ngồi vào chỗ: “Đã bảo không cần mang đồ ăn cho tôi rồi mà.”
Tiêu Dã: “Có phải ngày nào cũng mang đâu, thỉnh thoảng thôi. Đây là táo đặc sản người ta biếu ông nội tôi đấy, nghe nói là tốt lắm. Sáng sớm nay dì Vương đã dậy hầm rồi, chè táo đỏ ngân nhĩ, bên trong còn cho cả kỷ tử và nhựa đào nữa. Cậu thử xem có ngon không.”
Quý Nam Tinh nhận lấy hộp thức ăn, liếc nhìn Tạ Phán Nhi. Tạ Phán Nhi không dám đến quá gần Tiêu Dã, dương khí trên người hắn rất mạnh, hồn ma âm u như cô vốn dĩ không dám lại gần, nên chỉ có thể lượn lờ khắp phòng học, thỉnh thoảng lại bay là là đến trước mặt Tiêu Dã mà chân không chạm đất.
Nhưng trong mắt Tiêu Dã chỉ có Quý Nam Tinh, hắn nhìn cậu uống hai ngụm rồi cười hỏi: “Thế nào, đủ ngọt không? Tôi sợ ngọt quá uống sẽ bị gắt cổ, nên đã đặc biệt bảo dì Vương làm nhạt một chút.”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Rất ngon, độ ngọt vừa phải.”
Lúc này Tiêu Dã mới hài lòng: “Cứ từ từ uống. Sáng nay ăn sáng chưa, nếu ăn no quá thì uống ít thôi, để lại một ít giờ ra chơi uống.”
Tạ Phán Nhi lượn lờ trước mặt Tiêu Dã đến mức chỉ thiếu nước tự móc mắt ra để dọa người, nhưng cả lớp ngoài Quý Nam Tinh ra, dường như không một ai có thể thấy được cô.
Thấy Tiêu Dã vẫn giao bài tập, nói chuyện với mọi người hoàn toàn bình thường, Tạ Phán Nhi liền lủi về phía Quý Nam Tinh: “Cậu ta thấy ma chỗ nào chứ, căn bản không thấy tôi. Hay là do cậu tự nhìn nhầm, tối qua người đó thực sự là người?”
Quý Nam Tinh không đáp lời Tạ Phán Nhi, cậu không thể nào tự nói chuyện một mình giống như một kẻ tâm thần được, chỉ khẽ phẩy tay, ra hiệu cho cô tự đi chơi.
Tạ Phán Nhi ờ một tiếng, khoa trương làm một động tác nhún gối hành lễ với cậu: “Vậy tiểu nhân xin cáo lui, thiếu gia nhớ phải học hành chăm chỉ, tiểu nhân xin phép lượn đây.”
Rồi cô bay vút ra bên ngoài.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã đang trò chuyện với bạn bên cạnh về trận bóng rổ ở tiết thể dục lát nữa. Không thấy được ma, vậy thì tối qua rốt cuộc là chuyện gì? Nhìn nhầm là chuyện không thể nào, là người hay là ma, cậu không đến mức không phân biệt được.
Giờ ra chơi, nghĩ đến bên chỗ sư huynh của mình chắc đã là buổi chiều, Quý Nam Tinh bèn gọi một cuộc điện thoại qua.
Quý Nguyên Đình tuy bận rộn, nhưng sư đệ thường không có chuyện gì sẽ không tìm anh ta, nên khi điện thoại cá nhân reo lên, anh ta bèn cho mọi người trong cuộc họp nghỉ mười phút, còn mình thì vào phòng nghỉ nghe máy.
Quý Nam Tinh kể lại sơ qua sự việc: “Em đang nghĩ có phải là do em đã hút quá nhiều dương khí của cậu ấy, nên mới khiến vận số của cậu ấy suy giảm, làm cậu ấy nhìn thấy ma.”
Quý Nguyên Đình: “Thế dương khí trên người cậu ta có bị suy yếu không?”
Quý Nam Tinh: “Chính vì không có nên em mới thấy lạ. Anh với sư phụ trước đây có từng gặp chuyện tương tự chưa?”
Quý Nguyên Đình: “Nếu dương khí của cậu ta không suy yếu, vậy em có từng nghĩ rằng vấn đề có khả năng nằm ở con ma mà hai đứa đã gặp không.”
Quý Nam Tinh có chút nghi hoặc: “Nằm ở con ma ư?”
Quý Nguyên Đình cười nói: “Lúc em ly hồn, âm khí trên người rất nặng, nên dù là thiên sư có gặp cũng sẽ tưởng em là lệ quỷ, nhưng thực chất em là người sống.”
Quý Nam Tinh lập tức hiểu ra ý của sư huynh: “Vậy nên người đó không phải là ma, chỉ là âm khí trên người anh ta quá nặng khiến em thoạt nhìn đã tưởng là ma, nhưng thực chất anh ta là người.”
Thế nên Tiêu Dã mới có thể thấy anh ta, vì bản thân anh ta vốn là người, ngược lại là cậu, cậu đã mang định kiến lấy âm khí để phán đoán người hay ma.
Cúp điện thoại, trong lòng Quý Nam Tinh bỗng chốc nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Là do cậu đã quá để tâm đến dương khí trên người Tiêu Dã, chủ yếu cũng vì luôn lo lắng việc mình tiếp xúc nhiều với hắn sẽ ảnh hưởng đến hắn, nên mới cứ xoáy sâu vào Tiêu Dã, ngược lại quên mất tìm nguyên nhân từ phía con ma kia.
Nhưng nếu đã là người sống, tại sao âm khí trên người lại nặng đến vậy? Ngay cả bản thân cậu, nếu không ly hồn, người có thiên nhãn cũng có thể nhìn thấy sinh khí của người sống trên người cậu. Nhưng người mà cậu gặp tối qua lại không có một chút sinh khí nào của người sống.
Tan học, Quý Nam Tinh cố ý đi qua phía hồ nhân tạo. Hôm qua là vì phải đến văn phòng giáo viên để cất thùng sắt, nên đi từ tòa nhà giáo viên xuống qua hồ nhân tạo ra cổng trường sẽ gần hơn. Còn đi từ tòa nhà dạy học chính, muốn qua hồ nhân tạo thì phải đi đường vòng một đoạn. Thường thì vào những buổi tối mùa xuân hạ mới có các cặp tình nhân đến đây, chứ trời lạnh thế này thì chẳng mấy ai ra bờ hồ.
Tiêu Dã thấy cậu cố tình đi về phía này, bèn nhìn trái ngó phải: “Cố tình đi đường vòng, sao thế, có ai đang đợi cậu ở đây à?”
Quý Nam Tinh thuận miệng đáp: “Đúng vậy, có người nói muốn đưa thư tình cho tôi, bảo tôi đợi người ta ở đây.”
Tiêu Dã vừa nghe vậy đã nắm lấy cổ tay Quý Nam Tinh kéo cậu đi nhanh về phía trước: “Thư tình gì chứ, đợi cái gì mà đợi. Cậu mới học lớp mười, có tin tôi đi nói với anh cậu là cậu yêu sớm không.”
Quý Nam Tinh đã nhìn qua, người đứng ở đây hôm qua không có ở đây, sau một ngày, ngay cả âm khí còn sót lại nơi người đó từng đứng cũng đã tan biến hết. Thế là cậu mặc cho Tiêu Dã kéo mình đi về phía trước: “Dù anh tôi có biết thì họ cũng chỉ ủng hộ thôi.”
Tiêu Dã: “Ủng hộ cái gì mà ủng hộ, đối với học sinh cái gì là quan trọng nhất, học tập đó! Chuyện yêu sớm này tôi không cho phép!”
Quý Nam Tinh cười: “Cậu lấy tư cách gì mà không cho phép.”
Tiêu Dã: “Bằng việc tôi là đại ca của cậu, bằng việc tôi bảo kê cho cậu. Đại ca còn chưa yêu đương, tiểu đệ sao có thể yêu đương được.”
Quý Nam Tinh nghe vậy càng thấy buồn cười: “Cậu trở thành đại ca của tôi từ khi nào thế, tôi trở thành tiểu đệ của cậu từ khi nào vậy?”
Tiêu Dã giơ tay còn lại lên trước mặt cậu: “Thấy nắm đấm to bằng bao cát của tôi chưa, không nghe lời là ăn đòn đấy.”
Chỉ có điều, ngoài nắm đấm to bằng bao cát ra, trên cánh tay hắn còn treo lủng lẳng một hộp thức ăn, trên người còn đeo hai cái cặp sách, lời dọa nạt này lập tức chẳng còn chút uy hiếp nào.
——
Trong một con hẻm nhỏ, một cô gái vừa tan ca đêm cầm ô đi vào. Đi đường lớn phải đi vòng một đoạn rất xa, ít nhất cũng mất thêm mười phút, còn đi đường tắt qua con hẻm nhỏ này thì rất nhanh, chỉ cần đi hết con hẻm là ra đến tiểu khu nhà cô.
Bình thường con đường này cũng có đèn đường, nhưng không biết có phải do mấy hôm nay trời mưa hay không, mà đèn đã hỏng vẫn chưa có ai đến sửa. Nhưng dù sao cũng là con đường đã đi lại rất nhiều năm, trên trời lại có ánh trăng, vậy nên cũng không đến nỗi tối đen như mực.
Chỉ có điều, hôm nay cô gái lại có cảm giác bất an khó tả. Con đường mà mỗi ngày cô đi qua ít nhất hai lần, hôm nay dường như có gì đó là lạ, cô cũng không nói được là khác ở đâu, chỉ là tim cứ đập thình thịch không sao kiểm soát nổi.
Cô gái quay đầu nhìn lại phía sau, nhưng phía sau không một bóng người. Con đường cũng đã đi được hơn một nửa, cách nhà không còn xa nữa. Lúc cô gái đang định lấy hết sức chạy một mạch về nhà thì một bàn tay từ sau lưng đưa tới bịt chặt miệng cô lại.
Đôi mắt cô gái kinh hãi mở to, chiếc điện thoại đang soi đường và chiếc ô trong tay cũng rơi xuống đất. Hai tay cô theo phản xạ muốn nắm lấy bàn tay đang bịt miệng mình để giãy giụa.
Đúng lúc này, kẻ bịt miệng cô dường như cũng đang chống cự lại một thế lực nào đó, giãy dụa muốn buông cô ra. Sau một tiếng kêu đau đớn, bàn tay đang bịt miệng cô nới lỏng ra một chút.
Cô gái vội vàng đẩy hắn ra rồi chạy về phía trước.
Nhưng một giây sau, một luồng khí đen từ bốn phương tám hướng ùa đến, chui vào trong cơ thể cô. Cô gái lập tức mất đi ý thức rồi ngã xuống đất.
Gã đàn ông nhìn cô gái ngã trên mặt đất, nửa quỳ xuống đất giãy giụa một lúc, ánh mắt cũng từ đau đớn kháng cự dần dần trở lại vẻ lạnh lùng rồi đứng dậy. Gã đàn ông không thèm liếc nhìn chiếc điện thoại bị rơi, thay vào đó lại đi lục túi của cô gái. Tiếc là thời buổi này ai cũng thanh toán bằng điện thoại, chẳng ai mang nhiều tiền mặt bên người, chỉ có một, hai trăm lẻ.
Lôi tiền ra nhét vào túi xong, gã đàn ông lại tháo chiếc vòng tay vàng và dây chuyền vàng trên người cô gái xuống. Điện thoại tuy cũng có thể bán lại đồ cũ, nhưng nguy cơ bị phát hiện khá cao, những món trang sức bằng vàng này dễ tiêu thụ hơn một chút.
Sau khi chắc chắn đã lấy đi tất cả những thứ có giá trị, gã đàn ông nhấc chân bước qua người cô gái rồi rời khỏi con hẻm.
Đám hắc khí vốn vẫn quấn quanh người cô gái nhanh chóng chui ra khỏi cơ thể cô, bám vào người gã đàn ông.
Còn người ngã trên mặt đất thì đã không còn hơi thở nữa.
Hết chương 49.
