Chương 5
Bình thường An Diệc cũng chẳng mấy nhiệt tình với Khương Tầm, thời gian qua cũng không đoái hoài gì đến hắn, nhưng hôm nay Khương Tầm uống say, An Diệc lại không bỏ mặc hắn, trái lại còn đối xử với hắn rất tốt.
An Diệc kéo Khương Tầm về, vào trong thang máy, Khương Tầm vẫn tự đứng vững, không hề ngả ngớn dựa dẫm vào vai người ta, chỉ im lặng cúi đầu, cằm rụt sâu vào trong cổ áo kéo khóa cao.
Lúc bấm số tầng, An Diệc bấm thẳng lên tầng 24.
Khương Tầm liếc nhìn anh một cái, không nói gì.
Cửa thang máy mở, Khương Tầm bước ra trước, An Diệc theo ngay phía sau. Đến trước cửa nhà An Diệc, Khương Tầm đút tay túi quần dựa lưng vào bức tường cạnh cửa, trông lại rất ngoan. An Diệc mở cửa, trước khi anh mở lời mời, Khương Tầm vẫn cứ đứng dựa tường như thế, chẳng hé răng tiếng nào. An Diệc bật cười, vẫy tay với hắn: “Lại đây nào, cún con.”
Việc Khương Tầm say rượu cũng không hoàn toàn là giả vờ, hắn đúng là có uống, chưa đến mức say khướt, nhưng cũng chếnh choáng. Hắn ngồi trên sô pha nhà An Diệc, hai con mèo ngồi xổm cách đó không xa, nhìn chằm chằm quan sát hắn.
Khương Tầm đưa tay gãi gãi cằm con mèo mướp béo, nó cũng phối hợp ngẩng mặt lên, mắt lim dim hưởng thụ.
An Diệc bưng ly sữa đi tới, dặn hắn: “Cẩn thận chúng nó cào cho đấy.”
“Cào người hả anh?” Khương Tầm ngẩng đầu hỏi.
“Trước giờ thì không, nhưng biết đâu được, lỡ lúc tâm trạng nó không tốt thì cào cho một cái.” An Diệc đưa ly sữa cho hắn, bảo: “Uống đi.”
Khương Tầm nhận lấy đưa lên miệng, An Diệc dặn thêm một câu: “Cẩn thận nóng.”
Hôm nay An Diệc quan tâm chăm sóc hắn đủ đường, có lẽ vì Khương Tầm lúc say trông thực sự rất biết nghe lời, quả thật giống hệt một chú chó lớn, lại chẳng hề có tính xâm lược.
An Diệc đứng trước mặt Khương Tầm, như đang trêu chó con mà gãi gãi cằm hắn. Khương Tầm vừa uống sữa, vừa ngước mắt lên nhìn anh một cái.
An Diệc nói: “Uống xong thì về nhà đi.”
Khương Tầm uống một hơi cạn sạch ly sữa, đặt cái ly lên bàn trà, rồi cứ thế ngước mắt nhìn An Diệc.
An Diệc cười hỏi: “Làm gì đấy?”
Khương Tầm trông như đang khó chịu, nhàn nhạt nhíu mày, lát sau hắn chúi đầu về phía trước, tì trán vào bụng An Diệc.
“Em đang ăn vạ đấy à?” An Diệc dở khóc dở cười.
Trên người An Diệc thoang thoảng mùi nước hoa nam rất nhẹ, là một loại hương rất tươi mát, trải qua cả một ngày dài gần như chẳng còn ngửi thấy nữa, nhưng lúc này mũi Khương Tầm đang vùi vào giữa lớp áo sơ mi của anh, nên bị mùi hương này vấn vương nơi chóp mũi.
“Thơm.” Khương Tầm nói.
“Cái gì thơm?” An Diệc hỏi.
“Anh.”
“Nước hoa hả?” An Diệc xoa đỉnh đầu hắn, nói, “Tặng em một chai.”
Khương Tầm không nói gì nữa, cứ thế tì đầu vào bụng An Diệc. An Diệc cũng không đẩy hắn ra, nhịp thở vẫn ổn định và chậm rãi, cũng không cố ý gồng cơ bụng. Mỗi nhịp phập phồng khi anh thở đều khiến Khương Tầm cảm thấy lòng mình rất yên ổn.
Thực ra đêm đó nếu Khương Tầm giở thêm chút thủ đoạn, hoặc bộc lộ ra một chút tính xâm lược, kéo An Diệc xuống mà hôn, thì chắc chắn hai người đã ngủ với nhau rồi.
Nhưng lúc này Khương Tầm lại trở nên ngây thơ thuần khiết, hắn không mượn rượu làm càn, không làm bất cứ chuyện gì quá giới hạn, cũng không lợi dụng lúc An Diệc đang mềm lòng. Hắn đến đây không phải chỉ chăm chăm mục đích được lên giường.
Thế nên khó khăn lắm mới được An Diệc dẫn về nhà, Khương Tầm uống xong ly sữa, vùi mặt vào bụng An Diệc một lúc rồi đứng dậy đòi về.
An Diệc tiễn hắn ra cửa, còn hỏi: “Tự về được không?”
“Được.” Khương Tầm cúi người xỏ giày, thành thật khai báo, “Em giả vờ đấy.”
An Diệc bật cười thành tiếng, khoanh tay dựa nghiêng vào khung cửa nhìn hắn. Cho đến tận lúc này, nếu Khương Tầm muốn ở lại thì vẫn có thể ở lại. Ánh mắt An Diệc nhìn hắn mang theo chút ý cười, không hề có ý từ chối.
Nhưng Khương Tầm vẫn đi về.
Trước khi đi hắn nói với An Diệc: “Tối mai cùng ăn cơm nhé?”
An Diệc vẫn giữ nguyên tư thế dựa vào cửa, nhướng mày nói: “OK.”
Đợi đến khi Khương Tầm vào thang máy, An Diệc mới mỉm cười khép cửa lại. Cậu em đẹp trai này đúng là đáng yêu thật, An Diệc thầm nghĩ.
Đêm đó Khương Tầm không nhân lúc An Diệc mềm lòng mà làm gì, có lẽ chính sự ngây thơ thuần khiết ấy đã khiến An Diệc sau đó nhiệt tình với hắn hơn. Bữa cơm tối hôm sau An Diệc đi ăn đúng như lời hẹn, sau đó còn ăn liền tù tì thêm hai ngày nữa.
An Diệc ăn uống thanh đạm, không thích nhiều dầu mỡ hay quá mặn, thích món ăn vùng Giang Nam. Khương Tầm cũng chẳng hỏi anh ăn gì, trực tiếp lái xe đưa đi, nhà hàng hắn chọn An Diệc cũng rất ưng ý.
Một đĩa rau xanh xào chẳng rõ rau gì, một mình An Diệc ăn hết hơn nửa đĩa.
Khương Tầm dùng đũa chung gắp cho anh chút món khác, An Diệc nói: “Cảm ơn.”
“Anh hơi kén ăn nhỉ?” Khương Tầm hỏi.
An Diệc đáp: “Trẻ con mới gọi là kén ăn. Còn tôi chỉ là không thích ăn thôi.”
Khương Tầm cười, lúc đang định nói gì đó thì nhân viên phục vụ mang lên hai đĩa bánh ngọt nhỏ, trông rất tinh xảo.
Nhân viên thân thiện và nhiệt tình nói là quản lý tặng, chúc hai vị dùng bữa vui vẻ.
Các bàn khác đều không được tặng, chỉ có bàn của hai người họ là có, An Diệc hỏi: “Em quen à?”
“Em hay tới đây, khẩu vị của bạn em khá giống anh, thích ăn đồ thanh đạm.” Khương Tầm nói.
An Diệc gật đầu: “Người giống tôi cũng nhiều nhỉ.”
Khương Tầm ngẫm nghĩ một lúc rồi giải thích: “Sếp của em, chính là cái người tóc dài mà anh từng gặp ấy.”
An Diệc rũ mắt ăn đồ ăn, Khương Tầm bổ sung thêm: “Bọn em lớn lên cùng nhau, bạn trai cậu ấy là bạn nối khố của em.”
An Diệc “ừ” một tiếng, mỉm cười, bảo hắn mau ăn cơm đi.
Buổi tối Khương Tầm còn có việc phải ra ngoài một chuyến, hắn đưa An Diệc về trước, tiện thể lên lầu lấy chút đồ.
Từ hầm để xe đi lên, Khương Tầm đi sau An Diệc vài bước.
“Anh An.” Khương Tầm gọi.
An Diệc quay đầu: “Sao thế?”
Khương Tầm nhìn anh, nghiêm túc nói: “Em không có ý nói anh giống ai cả đâu.”
“Vẫn còn nghĩ chuyện đó à?” An Diệc phì cười, xoay người đi tiếp, “Em mau đi làm việc của mình đi.”
Khương Tầm không nắm bắt được tâm tư của An Diệc, sợ anh lại lạnh nhạt như lần trước.
Hôm sau là cuối tuần, Khương Tầm định hẹn An Diệc ra ngoài ăn cơm.
Mới hơn chín giờ sáng, Khương Tầm vừa nghe điện thoại xong chuẩn bị đi gội đầu thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Khương Tầm cởi trần ra mở cửa, bên dưới chỉ mặc độc chiếc quần ngủ, cứ tưởng là Miêu Gia Nhan đến. Nào ngờ cửa vừa mở, bên ngoài là An Diệc với lỉnh kỉnh đồ đạc trên tay.
“Anh An?” Khương Tầm ngạc nhiên gọi.
“Trưa lên nhà ăn cơm.” An Diệc nói với hắn.
“Anh nấu hả?” Khương Tầm hỏi.
“Chứ sao nữa?” An Diệc quay người bỏ đi, nói vọng lại, “Chuẩn bị xong thì lên đây, tôi mua cái trụ cào móng cho mèo, lên lắp hộ tôi.”
Khương Tầm sửa soạn xong đi lên lầu, thùng giấy chuyển phát nhanh to đùng đặt ở cửa chưa mang vào, An Diệc mặc đồ ở nhà, đang rửa nồi trong bếp.
“Em vào nhé?” Khương Tầm thò đầu từ ngoài cửa vào.
An Diệc ngẩng đầu nhìn hắn một cái, cười bảo: “Đứng ngoài đó đi, đừng có vào.”
Khương Tầm cười hì hì mấy tiếng, thay giày đi vào, hỏi: “Ngoài trụ cào móng ra còn cần em giúp gì nữa không?”
An Diệc nói: “Hết rồi.”
Khương Tầm hỏi: “Có dụng cụ không anh? Tua vít ấy?”
An Diệc hất cằm về phía tủ giày ở lối vào: “Trong ngăn kéo đó.”
Mấy con mèo có đồ chơi mới, rón rén đi xung quanh thăm dò Khương Tầm, ngửi cái trụ chưa lắp xong, rồi lại ngửi ngửi hắn. Cái trụ cào móng này không dễ lắp, Khương Tầm ngồi khoanh chân dưới đất, cửa mở toang, xung quanh ngổn ngang một đống linh kiện. Thi thoảng An Diệc lại ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn về phía này, Khương Tầm ngâm nga hát, chăm chú lắp ráp, thỉnh thoảng lại vuốt ve mấy con mèo, không hề để ý An Diệc đang nhìn mình.
Mùi thơm của canh sườn chầm chậm lan tỏa, ngửi không hề ngấy, xen lẫn mùi thanh mát của củ sen và bắp ngọt. An Diệc đang thái hành tây trên thớt, định xào thêm món thịt bò. Điện thoại bên cạnh đổ chuông, An Diệc dùng khớp ngón trỏ gạt qua nghe, anh bật loa ngoài.
“Tiểu An à, chiều nay qua nhà anh không?” Trong điện thoại là giọng nam khá vang, nghe tiếng thì không lớn tuổi lắm, còn khá trẻ.
An Diệc nói: “Không đi.”
“Tiểu Chương, Tiểu Hàn đều đến cả đấy, tối nay ăn lẩu ở nhà anh.” Đối phương nói, “Cậu đến đi cho vui? Lâu lắm không gặp rồi.”
An Diệc vẫn từ chối: “Không đi, nhà đang có người.”
Đầu dây bên kia hỏi: “Ai thế?”
Ánh mắt An Diệc lơ đãng lướt qua người Khương Tầm, cười một tiếng rồi nói: “Một cậu em đẹp trai.”
“Cậu đúng là không chừa được cái tật mê trai.” Đối phương nói anh, rồi lại bảo, “Thế cậu dẫn người ta đến luôn là được chứ gì.”
“Không.” An Diệc bỏ hành tây đã thái vào cái bát thủy tinh bên cạnh, nói, “Chiều có việc rồi.”
Trong điện thoại vang lên tiếng cười ám muội: “Thế được rồi, tuần sau đến nhé? Đúng dịp sinh nhật cậu, tụ tập một bữa.”
“Để tính sau.” Giọng An Diệc vẫn luôn lơ đãng như vậy, “Xem tâm trạng đã.”
An Diệc cúp điện thoại, tiếp tục thái rau như không có chuyện gì.
Khương Tầm nghe thấy anh nói chuyện điện thoại, hơn nữa còn nghe trọn vẹn từ đầu đến cuối. Cái câu “Một cậu em đẹp trai” của An Diệc khi nhả chữ mang theo chút ý cười, pha chút trêu chọc và cái giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Khương Tầm không ngẩng đầu lên, mãi đến khi lắp xong trụ cào móng cho mèo mới đứng dậy, hỏi: “Đặt ở đâu đây anh?”
“Phòng tôi, góc tường cạnh cửa sổ ấy.” An Diệc nói.
Khương Tầm bưng đồ đi vào, hỏi: “Em vào đặt nhé?”
“Cứ vào đi.” An Diệc nói.
Thế là Khương Tầm khệ nệ bê cái trụ mèo đi trước, phía sau con mèo Nga mắt xanh nhảy chân sáo đi theo, lông trên người nó cũng nảy tưng tưng, còn một con mèo mướp béo ục ịch lắc mông chậm rãi đi cuối cùng. An Diệc liếc nhìn bọn họ một cái, anh thầm nghĩ, vẫn là con mèo mướp béo ú điềm đạm hơn.
Khương Tầm chưa từng vào phòng An Diệc, trước đây đến chơi chỉ loanh quanh phòng khách và bếp, đây là lần đầu tiên hắn vào phòng ngủ của anh. Rèm cửa mở toang, ánh nắng thỏa sức chiếu rọi vào trong, phòng ngủ sạch sẽ gọn gàng, ngập tràn ánh sáng. Trên tấm ga trải giường màu xanh rêu có dính vài sợi lông mèo không rõ lắm, cả căn phòng thoang thoảng mùi nước giặt quần áo.
Khương Tầm không dám nhìn lung tung, bê trụ mèo đi đến bên giường, phía cuối giường có đặt một máy phun sương, trên tường treo điều hòa. Khương Tầm bèn vòng qua đuôi giường, rẽ một cái, đặt trụ cào móng ở hướng đầu giường.
Khoảng trống giữa tủ đầu giường và bức tường vừa đủ để đặt nó.
Đế trụ đứng vững vàng trên sàn, con mèo Nga mắt xanh nhảy lên đầu tiên, vài cú nhún mình đã leo lên cái mâm tròn cao nhất, rồi ngồi trên đó nhìn Khương Tầm, tầm mắt ngang bằng với hắn. Khương Tầm gãi gãi cằm nó, con mèo Nga mắt xanh nể mặt ngửa đầu lên. Trước khi rời đi, ánh mắt Khương Tầm lướt qua một lượt, rồi hắn chợt khựng lại.
—— Trên tủ đầu giường có đặt một hộp Okamoto, còn có một chai dầu bôi trơn. Chúng cứ thế đường hoàng và trần trụi bày ra đó, chẳng kiêng dè ánh mắt của bất kỳ ai.
Tựa như chẳng hề bận tâm, lại giống như ám chỉ, như quyến rũ mời gọi.
Hết chương 5.
