Chương 50: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 10)

 

Chương 50: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 10)

 

Trong một trường quay rộng chừng một trăm mét vuông, khi cửa đóng lại, bốn bức tường xung quanh hoàn toàn bị bao phủ bởi những màn hình lớn, trong đó ngập tràn những lời lẽ na quỷ và tàn ác, tạo thành một sân khấu đẫm máu, dưới cái nhìn chăm chú của ba vị giám khảo và lệ quỷ, chân các thực tập sinh dẫm lên từng tầng từng tầng máu tươi, một số giả vờ có những đặc điểm ngũ quan của người chết, một số cố gắng sử dụng kỹ năng của mình, cố gắng hết sức để khiến bọn chúng cười, cầu cho mình một con đường sống.

Cuối cùng, Tổ Yếu Kém chỉ còn lại 12 thực tập sinh.

Hạ Bạch, Chung Tử Thương, Trương Nhuận Nguyệt, bốn người phẫu thuật thẩm mỹ đều vượt qua được bài kiểm tra. Trong số 17 người còn lại, chỉ có 5 người hoàn thành tiết mục biểu diễn sáng tạo của mình dưới áp lực cao như vậy, cuối cùng vượt qua bài đánh giá.

Còn lại 12 người đều chết hết, trong đó có 5 tình nguyện viên.

Cộng thêm cả Tống Thần Khải của Tổ Trung Bình, ở đây có 13 tình nguyện viên, chết 7 người, chỉ còn lại 6 người.

“Buổi biểu diễn hôm nay rất thú vị.” Trong lúc tất cả các thực tập sinh đều đang cực độ mệt mỏi, tâm trạng nhà sản xuất vui vẻ, ông ta đứng lên, trên miệng ông ta bị một giọt máu bắn lên, khi ông ta cười, khóe miệng cứng ngắc nhếch lên trên, nụ cười điên cuồng khiến cho người ta khiếp sợ, “Màn trình diễn kiểm tra đánh giá solo đã kết thúc thành công. Cảm ơn tất cả khán giả đã theo dõi.”

Sau khi bốn màn hình biến mất, tất cả các thực tập sinh mỏi mệt đến cực điểm đều thở phào nhẹ nhõm. Mùi máu tanh vẫn nồng nặc như vậy, trên người bọn họ dường như cũng có dính rất nhiều, nhưng thần kinh đã căng thẳng suốt năm sáu giờ, bây giờ cuối cùng cũng được thư giãn.

Trước đó vẫn luôn căng thẳng, nhưng lúc này, có mấy thực tập sinh Tổ Yếu Kém đứng đến chân tê dại nên phải đi khập khiễng, bọn hắn giúp đỡ nhau đứng vững, mới không bị khuỵu xuống trước mặt ba giám khảo.

Người sản xuất cầm danh sách bắt đầu công bố kết quả của lần đánh giá này: “Đối với màn trình diễn đánh giá solo lần này, cấp B có ba người, theo thứ tự là Dương Mi, Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch. Cấp C có một người, Vưu Mạc Hàn. Cấp D có một người, Thạch Đan Phượng. Chúc mừng những thực tập sinh đạt được điểm cao.”

“21 thực tập sinh còn lại đều là cấp E, hy vọng những thực tập sinh này sẽ tiếp tục nỗ lực, không ngừng cố gắng, dù sao thì tất cả các thực tập sinh cấp E sẽ bị loại trong lần đánh giá solo tiếp theo, đồng thời việc đánh giá bình chọn cấp bậc lần sau cũng sẽ càng nghiêm ngặt hơn.”

Các thực tập sinh vừa thở phào nhẹ nhõm khi vừa thoát khỏi bầu không khí áp lực cao, lập tức lại đau khổ, áp lực đến cực điểm, không thể thở nổi.

“Trước mắt, tất cả thành viên của Tổ Xuất Sắc đều thông qua, vẫn là 7 người. Tổ Trung Bình loại 6 người, còn lại 7 người. Tổ Yếu Kém loại 12 người, còn lại 12 người.”

“Chủ nhật tuần sau chúng ta sẽ tiến hành tranh tài đoàn đội, quy tắc tranh tài sáng mai lại nói, tuần này mọi người đã vất vả rồi, hôm nay mọi người cứ nghỉ ngơi đi.”

Đây có lẽ là chút ấm áp duy nhất mà tổ chương trình thể hiện từ trước đến nay. Thể lệ thi đấu và cách tính điểm cụ thể vẫn chưa được công bố, vậy nên bọn hắn được phép nghỉ ngơi gần nửa ngày.

Khi cuộc thi hoàn toàn kết thúc, đã là hơn ba giờ chiều.

Tất cả bọn hắn đều chưa ăn cơm trưa, nhưng lúc này căn tin lại không mở cửa, rất nhiều thực tập sinh mệt lả, bọn hắn không còn khí lực để ra ngoài nữa, trực tiếp ngồi tại trường quay, kinh hãi nhìn sân khấu nhuốm máu, cũng có mấy người không muốn tiếp tục ngửi mùi máu tanh này nữa, vậy nên đã lê tấm thân mệt mỏi đến phòng tập.

“Em trai Hạ Bạch, hôm nay cậu biểu hiện tốt lắm.” Dương Mi đi đến bên cạnh Hạ Bạch, không chút keo kiệt tán dương, “Tôi với đội trưởng đều nhìn ngây người.”

Hạ Bạch quay đầu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ nói: “Chúc mừng.”

Hạ Bạch nhìn chằm chằm anh, kinh ngạc nói: “Anh mà nhìn ngây người à?”

Lăng Trường Dạ cười cười, “Cậu ta nói bậy.”

“…”

Hạ Bạch “À” một tiếng, tựa hồ như không muốn nói chuyện, khi bước đi, khoảng cách của bọn họ ngày càng gần hơn.

“Đội trưởng, anh nói đúng. Tôi không nên nói cho bọn hắn biết rằng bộ phận bọn họ phẫu thuật thẩm mỹ là của người chết.” Cậu đứng phía sau anh non nửa bước, nói.

Lăng Trường Dạ chậm nửa bước, quay đầu nhìn về phía cậu, thấy cậu đã không còn đơn thuần ngơ ngác, trong mắt còn có một tầng ảm đạm hoảng hốt.

Anh biết Hạ Bạch đang nói cụ thể về người nào. Người vốn cùng nhóm tình nguyện viên với Hạ Bạch, Vương Vi, đáng lý ra ngày hôm qua cô ấy có thể đã phẫu thuật thẩm mỹ, nếu như cô ấy phẫu thuật thẩm mỹ thì ít nhất cũng sẽ không chết trong bài kiểm tra lần này, không biết vì cái gì, nhưng cô ấy đã không đi phẫu thuật nữa.

Có lẽ Hạ Bạch cho rằng việc cô không đi phẫu thuật thẩm mỹ nữa có liên quan đến những gì mình nói

Lăng Trường Dạ không nói thẳng với cậu, mà lại nói: “Tôi thấy hội trưởng của các cậu rất tự trách.”

Sau khi Dương Mi nghe được thì vội vàng đưa vòng tay cho cậu, “Lúc ấy Vương Vi đã lấy nó đổi sữa bò với tôi, cậu đem nó đưa cho hội trưởng của cậu đi.”

“Lúc ấy Vương Vi nói, cô tin đội trưởng của các cậu, cô ấy sẽ không đi phẫu thuật thẩm mỹ. Cô ấy không biết nên bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với hội trưởng như thế nào, cũng không biết làm sao an ủi cậu ta, nhìn thấy cậu ta gầy rất nhiều, môi cũng bong tróc, vậy nên muốn tìm cho cậu ấy một bình sữa bò uống.” Lăng Trường Dạ bổ sung thêm những gì Vương Vi nói lúc ấy.

Không thêm lời nào, cũng không bớt đi lời nào, chỉ thuật lại một cách khách quan mà thôi.

Dương Mi liên tục gật đầu, hắn đã nhìn quen tử vong trong trò chơi, nhưng khi nhìn thấy cái chết của Vương Vi vẫn khiến hắn không buông được.

Lúc ấy Vương Vi có chút lo lắng khi đến tìm hắn đổi sữa bò, một bình sữa bò mà thôi, hắn có thể trực tiếp cho cô luôn, nhưng thấy Vương Vi khẩn trương như vậy, sợ cô khó xử, thế là sảng khoái đồng ý với cô, hắn nghĩ, khi nào rời trò chơi lại mang vòng tay đến trả lại cho cô, không ngờ bây giờ đã không còn cơ hội nữa.

Hắn cảm thấy Vương Vi rất thích Chung Tử Thương, chỉ là, phần tình cảm này vừa nảy sinh nơi tử địa gian nan nhất, còn chưa kịp ngõ lời đã tàn lụi.

Chiếc vòng tay không thể trả lại này, giờ đưa cho Chung Tử Thương là có ý nghĩa nhất.

Hạ Bạch nhìn chiếc vòng tay, rất nhanh đã nghĩ rõ ràng, cậu vốn là một người lãnh đạm, lúc cầm vòng tay đi tìm Chung Tử Thương đã khôi phục lại bình thường.

Cậu đem chiếc vòng đưa cho Chung Tử Thương. Đó là một chiếc vòng tay có trang trí ngôi sao và mặt trăng, ở giữa vòng tay là một vầng trăng, hai bên là những ngôi sao kim cương nhỏ màu vàng, lấp lánh những tia sáng nhỏ, Chung Tử Thương cầm nó trong đôi bàn tay rộng lớn của mình, tựa như đang cầm ánh sáng tinh hà.

Chung Tử Thương ngồi trên sàn phòng tập, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay, cảm xúc trong mắt nhìn không rõ.

Hạ Bạch không có quấy rầy cậu ta, không nói lời nào rời đi.

Cậu biết Chung Tử Thương từng nắm tay Vương Vi, nhưng cậu lại không biết Chung Tử Thương có thích Vương Vi hay không.

Bởi vì cậu ấy thực sự là một hội trưởng tốt, rất biết quan tâm chăm sóc bạn học.

Nhưng mà, chắc chắn cậu ấy sẽ nhớ kỹ chai sữa bò nóng kia.

Sau khi Hạ Bạch được điểm B thì có một phòng riêng, ở trong phòng của mình tắm nước nóng một lần, lúc này mùi máu tanh ở trường quay mới thật sự được tẩy sạch.

Tắm rửa xong thì bọn hắn đi ăn cơm tối, mọi người đều rất ăn ý, trong bữa ăn không ai nói gì liên quan đến trò chơi này, đây là khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm có của bọn hắn.

Trong nhà ăn rất ít người nói chuyện, bọn họ chỉ nói đến những chuyện bên ngoài trò chơi, Hạ Bạch còn thấy Thạch Đan Phượng và Vưu Mạc Hàn đang cầm ảnh chụp con mình, bọn họ vừa trò chuyện vừa hồi tưởng lại quá khứ, nụ cười lúc nào cũng xuất hiện trên môi.

Thấy Hạ Bạch nhìn bọn họ, hai người họ không những không giấu diếm mà còn cầm ảnh đi tới bàn của bọn hắn, nói mấy câu khách sáo, sau đó đưa ảnh chụp cho bọn hắn xem, chủ yếu là cho Lăng Trường Dạ và Dương Mi xem, “Mọi người có từng gặp qua nó chưa?”

Hạ Bạch nhìn thấy tấm ảnh chụp kia thì có chút sửng sốt, nhưng cậu cũng không nói gì, chỉ cúi đầu ăn mấy ngụm cơm trắng, sau đó mới nhìn về phía Lăng Trường Dạ.

Lăng Trường Dạ giống như không có phản ứng gì, hỏi: “Đây là?”

Vưu Mạc Hàn nói: “Đây là con trai của chúng tôi.”

Lăng Trường Dạ lắc đầu, sau khi Hạ Bạch nghe được lời này thì lại lần nữa sửng sốt.

Người trong ảnh trông hơi giống Vưu Nguyệt, mà hội trưởng cũng là họ Vưu, thế nhưng ông ấy nói là con trai của mình.

Lăng Trường Dạ một chút phản ứng cũng không có, quả thực anh cũng chưa từng thấy qua Vưu Nguyệt. lúc Vưu Nguyệt đến phòng chiếu phim của bọn hắn, Lăng Trường Dạ đã vào thế giới phim rồi, về sau Vưu Nguyệt cũng vào thế giới trong phim, nhưng hai người lại chưa từng chạm mặt, chỉ lúc rời khỏi rạp chiếu phim thì có lẽ bọn họ có gặp qua một lần, chẳng qua Vưu Nguyệt thường xuyên cúi đầu, chắc là Lăng Trường Dạ không thấy được mặt cô.

Hạ Bạch không chắc lắm, mà người trong ảnh nhìn qua chỉ mới mười một, mười hai tuổi, cậu cũng không biết gì nhiều về hai vị này của Bán Nguyệt Đoàn, vậy nên chỉ cúi đầu ăn cơm mà không nói gì.

Không có được đáp án mong muốn, Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng cũng cũng không hề tỏ ra thất vọng mà chỉ mỉm cười rồi rời đi.

Cái này khiến Hạ Bạch nhớ tới một việc, bây giờ là lúc thích hợp để cậu hỏi thăm Lăng Trường Dạ và Dương Mi về chuyện của ông nội. Hai vị này một người là đội trưởng Đội Tấn Công, một người là người chơi tiến vào trò chơi nhiều lần, có điểm tích lũy cao nhất trên bảng xếp hạng, ngay cả hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn cũng đến tìm bọn hắn hỏi thăm, sao cậu có thể lãng phí nguồn tài nguyên tốt như vậy được?

Ăn cơm tối xong, Hạ Bạch mời hai người đến phòng mình.

Lăng Trường Dạ nói thẳng: “Có cái gì muốn hỏi thì trực tiếp hỏi đi?”

Hạ Bạch đối với việc anh nhìn ra tâm tư của mình cũng không cảm thấy kỳ quái gì, cậu thuận thế lấy trấn thi phù và ngự thi phù ra đưa cho bọn hắn, “Trước đây hai người có gặp qua ai dùng cái này không?”

“Thấy rồi! Tôi đã gặp qua!” Dương Mi kích động nói.

Hạ Bạch lập tức nhìn về phía hắn, “Ở đâu?”

Dương Mi: “Hoa Hạo Minh đó, hắn nói hắn mua được của một tên ngốc!”

Hạ Bạch: “…”

Mười vạn một tấm quả nhiên vẫn còn rẻ quá.

Cậu lại nhìn về phía Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ lắc đầu, “Không có, chưa từng nhìn thấy ai dùng qua cái này, cái này là của ai?”

Lần trước lừa anh bây giờ đã bị vạch trần, lần này Hạ Bạch rất trung thực, không giấu giếm nữa, kể cho bọn họ nghe về chuyện của ông nội và Hỉ Thần nhà mình.

“Nếu như nói ông nội cậu mang Hỉ Thần từ trong trò chơi ra, vậy ông ấy tuyệt đối là người không đơn giản, người như thế chắc chắn Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ ghi chép lại mới đúng, nhưng ở đây một chút cũng không có, thấy thế nào cũng có chút kỳ quái.” Lăng Trường Dạ nói.

Hạ Bạch: “Ông nội của tôi vô cùng khiêm tốn, ông ấy vẫn luôn sống ở Mân Thạch Thôn, có lẽ chưa từng vào mấy trò chơi thế này.”

Nói thế thì cũng có thể giải thích được.

Lăng Trường Dạ gật đầu, ngón giữa lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve tấm trấn thi phù, phân tích: “Nếu như Hỉ Thần là ông ấy mang từ trong trò chơi ra, có nghĩa là ông ấy còn sống mới có thể mang ra được, cũng đồng nghĩa với việc trò chơi đó đã thông quan, không có cách nào vào lại được. Nhưng nếu Hỉ Thần trở lại trong trò chơi, hẳn là sẽ trở lại thế giới trò chơi mà họ đã ở ban đầu, cậu vào không được.”

Hạ Bạch ngồi xuống bên giường, có chút thất lạc.

Lăng Trường Dạ ngồi ở trên ghế sa lon, không nói thêm gì nữa.

Anh biết Hạ Bạch hẳn là cũng đã nghĩ tới chuyện này, chỉ là không muốn tiếp nhận mà thôi.

Lăng Trường Dạ quét mắt nhìn cậu, thấy Hạ Bạch cúi đầu ngồi ở bên giường, trên mặt lộ ra vẻ trống rỗng, linh hồn không có ở nhà, nhưng linh hồn rời nhà trốn đi lại để sót một chút bi thương, hàng mi dài rũ xuống, lưu lại một mảnh bóng râm.

Lăng Trường Dạ nhìn bóng tối bên dưới hàng mi đó nhiều thêm hai giây, “Còn có một khả năng nữa, bọn họ là NPC trong trò chơi, có một số NPC di động, thế giới ban đầu của họ không còn nữa, vì trò chơi tận dụng tối đa mọi thứ nên có thể sẽ để bọn họ đến một trò chơi khác.”

“Hả? Chẳng lẽ bọn họ đang ở thế giới trò chơi khác làm công? ” Hạ Bạch lập tức ngẩng đầu lên.

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Nếu như trò chơi không tiếp tục dùng bọn hắn, tại sao phải đem bọn hắn thu về?”

“Đúng!” Hạ Bạch đứng lên, như thể linh hồn đã trở về nhà, “Tôi vẫn còn muốn cố gắng đi tìm bọn họ về.”

Dương Mi lập tức nói: “Tôi cũng giúp cậu tìm, cậu có ảnh chụp không?”

Hạ Bạch móc gia phả ra, “Không có ảnh chụp, nhưng tôi đã vẽ chân dung của bọn họ rồi. Cậu nhìn xem.”

  “……”

Hạ Bạch kể cho Dương Mi nghe về gia phả của mình, Dương Mi thấy thế thì liên tục sợ hãi thán phục, càng xem càng không thể rời mắt, bỗng nhiên hắn thì thầm một câu, “Thật hâm mộ.”

Hạ Bạch sửng sốt, nhìn dáng vẻ hắn trầm mặc nhìn chằm chằm gia phả, đột nhiên cậu hỏi: “Dương Mi, cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”

Dương Mi sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười, nói: “Có thể.”

Không nghĩ tới hắn lại trực tiếp đồng ý, Hạ Bạch nhìn càng thêm ngốc hơn.

“Chẳng qua tôi rất khó chết, em trai à, có lẽ cả đời này cậu cũng không thể có được thi thể của tôi đâu, làm sao bây giờ, nếu không…..” Dương Mi quay đầu lại nhìn về phía Lăng Trường Dạ, lại lắc đầu, “Thôi quên đi, anh ta là lão bất tử.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“……”

Lăng Trường Dạ vuốt vuốt chiếc nhẫn trên tay mình, cũng không quay đầu lại, nói: “Cũng vì cậu rất khó chết cho nên mới đồng ý nhanh như vậy, phần hứa hẹn này không có chút trọng lượng nào, cũng giống như một kẻ chết không được như tôi, nếu cậu ấy hỏi tôi thì tôi cũng đồng ý.”

Hạ Bạch liền thuận miệng hỏi, “Lăng Trường Dạ, anh có nguyện ý giao thi thể của mình cho tôi không?”

Lăng Trường Dạ nửa quay đầu, mỉm cười nhìn cậu, “Nguyện ý.”

Anh nói “Nguyện ý” nhẹ nhàng như đồng ý đi uống rượu với Hạ Bạch vậy.

Dương Mi: “Quả nhiên, một chút trọng lượng cũng không có.”

Nhưng mà, tất cả những gì họ nói đều được trò chơi đánh giá là hữu hiệu. Khuôn mặt Hạ Bạch ngốc trệ sờ lên điện thoại, cậu cứ như vậy ký khế ước với hai đại lão của Đội Tấn Công, một người là đội trưởng còn một người là người chơi có điểm tích lũy đứng đầu bảng xếp hạng?

Bọn hắn còn nói chuyện một lúc nữa thì trở về phòng của mình.

Hạ Bạch nhìn chằm chằm hai cái tử thi dự bị trên app trò chơi vừa mới được thêm vào một lúc lâu, sau đó bấm vào phần mềm trò chuyện, sau khi vào trò chơi điện thoại không kết nối với internet được, chỉ có thể mở app trò chơi ra.

Hạ Bạch nghĩ nghĩ, móc ra một cái bảo bối.

Lăng Trường Dạ tắm rửa xong, đang chuẩn bị lên giường nằm thì động tác bỗng nhiên dừng lại.

Anh hạ mắt, nhìn thấy một Quỷ Thủ màu nâu tím đang từ dưới gầm giường vươn ra, khí tức âm lãnh khiến cho mắt cá chân anh nổi lên một tầng da gà.

Lúc anh đang định rút vũ khí thì Quỷ Thủ đó lại mở bàn tay ra, để lộ ra một tờ giấy nhỏ bên trong.

“……”

Thấy anh không nhúc nhích, Quỷ Thủ kéo kéo quần ngủ của anh, để anh cầm tờ giấy lên xem.

Lăng Trường Dạ cầm tờ giấy lên, trên đó viết: “Có hiệu lực.”

Anh biết cái gì có hiệu lực.

Anh tìm cây bút, viết một chữ “Ừ” lên trên.

Một lát sau, Quỷ Thủ lại tới, “Vào trong trò chơi này hình như anh không được vui cho lắm.”

Lăng Trường Dạ có chút sửng sốt, phải qua mấy phút sau mới trả lời: “Lần thứ nhất thổi nhạc buồn, lần thứ hai đọc một bài truy điệu, có thể vui được à?”

Quỷ Thủ lại xột xoạt xuất hiện, “Không ngờ anh lại biết thổi kèn suona, còn thổi hay như vậy, tôi đã từng nghe qua « nhạc buồn » này rồi.”

Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm tờ giấy một hồi lâu mới trả lời: “Tôi tình cờ học được.”

Hạ Bạch cũng nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc, dáng vẻ Lăng Trường Dạ lúc nào cũng một bộ quý công tử nhàn tản, thật sự không giống như người thổi kèn suona.

Phần thưởng Quỷ Thủ mà cậu nhận được trong phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa dùng cực kỳ tốt, nó lại đi vòng qua phòng Dương Mi, hỏi hắn: “Nhà đội trưởng có thân nhân nào qua đời à?”

Dương Mi trả lời rất nhanh: “Ba ba, cậu không biết à?”

Hạ Bạch mờ mịt: “Sao tôi biết được?”

Dương Mi hoàn toàn không để ý tới sự vất vả của Quy Thủ, chỉ trả lời bằng ba dấu chấm: “…”

Hạ Bạch đã trách oan hắn rồi, hắn lại trả lời bằng một trang giấy thật dài, tính đem hết mọi nghi hoặc trong lòng Hạ Bạch giải đáp một lần cho xong.

“Cậu không biết à? Mẹ đội trưởng là người phụ nữ cực kỳ giàu có đó, trước kia cậu chưa từng thấy mẹ anh ấy ở trên mạng à? Chưa từng thấy tin tức về cái chết của ba đội trưởng à? Mẹ của đội trưởng vốn là một phụ nữ xinh đẹp, gia nghiệp là do ba đội trưởng quản lý, đại khái là khoảng bảy năm trước đi, ba đội trưởng đã biến mất, bọn họ đã tìm kiếm nửa năm mà không tìm được bất kỳ dấu vết nào của ông, sau đó được cho là đã chết, phải lo liệu tang lễ. Rất nhiều thân thích bắt đầu nhìn chằm chằm vào gia sản của bọn họ, tất cả mọi người đều tưởng mẹ của đội trưởng là vợ hiền dễ bắt nạt, không ngờ thủ đoạn của bà còn lợi hại hơn cả ba của đội trưởng, không chỉ giữ vững gia nghiệp, mà còn trở thành người phụ nữ giàu có nhất. Đội trưởng vẫn không tin ba mình đã chết, đến tận bây giờ vẫn không từ bỏ ý định tìm kiếm ông ấy.”

Hạ Bạch nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm vào chùm ánh sáng chiếu trên tường.

Thạch Đan Phượng và Vưu Mạc Hàn đang tìm kiếm con của mình, cậu đang tìm kiếm Hỉ Thần nhà cậu, Lăng Trường Dạ đang tìm kiếm ba của anh.

Biết bao nhiêu người đang trên đường tìm kiếm người thân của mình trong thế giới khó khăn chật vật này.

Đêm đó, các thực tập sinh chìm vào giấc ngủ nặng nề, dù ác mộng vẫn sẽ xuất hiện.

Có người nhớ rất rõ ràng những điều thường xuyên xuất hiện ở trong mơ.

Cũng có một số người dần dần quên đi rất nhiều thứ ở trong mơ, những điều từng quen thuộc cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Vào lúc nửa đêm, Hồ Dịch Hàng lại ngồi dậy, mờ mịt ngơ ngác ngồi trên giường sắt, qua một hồi lâu mới quay đầu lại nhìn về phía giường đối diện, thấy nơi đó trống rỗng, trong mắt hắn ta lại càng thêm mờ mịt.

Nửa đêm Liêu Mạn Ny bị đánh thức, nhìn thấy gã đầu trọc vừa chuyển đến túc xá cấp trung đang uống nước, cô ta nhìn chằm chằm chai nước kia một hồi lâu, mờ mịt liếm liếm môi.

Khi ngủ, Phùng Thắng vẫn luôn sụt sịt mũi, trong giấc mơ, mẹ hắn ta dẫn hắn ta đến công viên, bà hỏi: “Mùi hoa quế trong công viên có thơm không? Mẹ thích mùi hương của hoa cỏ nhất.”

Trong lúc mẹ hắn ta lo lắng, hắn ta lại ôm đầu ngồi sụp xuống.

Hắn ta có cảm giác như có thứ gì đó trong thân thể mình đang xói mòn, vô cùng quan trọng, quan trọng như tính mạng của hắn ta vậy.

Mẹ mình thích nhất là cái gì?

Vào lúc 5 giờ sáng ngày thứ hai.

Tất cả các thực tập sinh đều rời giường khi nghe tiếng chuông, kết thúc thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.

【 Mời tất cả các thực tập sinh đến trường quay tập hợp. 】

Trên đường đến trường quay, Hạ Bạch bị Hồ Dịch Hàng đụng phải, Hồ Dịch Hàng lập tức xin lỗi cậu, “Thật xin lỗi, xin lỗi, tôi không thấy phía trước có người.”

Sau khi xin lỗi xong thì hắn ta cũng rời đi, đi đến tầng hầm số 1 rồi nhìn xung quanh.

Hạ Bạch nói với Lăng Trường Dạ và Dương Mi: “Cậu ta có chút kỳ quái.”

“Đúng vậy, tôi nhìn thấy cậu ta đâm thẳng vào người cậu.” Dương Mi nói: “Cậu ta đổi một đôi mắt của người chết, có phải là xảy ra vấn đề rồi không? Nhìn không thấy hả?”

“Cậu ta có thể nhìn thấy được.” Lăng Trường Dạ ngập ngừng nhìn Hồ Dịch Hàng đi vào trường quay, “Chỉ là, nhìn cậu ta như thể không biết Hạ Bạch, hình như cũng chưa từng vào trường quay bao giờ.”

“Cũng không phải.” Lăng Trường Dạ lắc đầu, “Cậu ta hẳn là có biết trường quay, nhưng cậu ta lại cảm thấy lạ lẫm.”

Ba người cố ý thả chậm bước chân, quan sát những người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ, thấy những người này đều có chút mờ mịt, hoặc nhiều hoặc ít nhưng ai cũng bối rồi.

Nhìn thấy Phùng Thắng sắp đi tới, trong tay Lăng Trường Dạ xuất hiện một lọ nước hoa, xịt nhiều lần lên lan can cầu thang trước mặt, khi Phùng Thắng đi ngang qua, hắn ta dùng sức ngửi ngửi, trên mặt lại lộ ra vẻ mờ mịt.

Hắn ta vẫn còn khứu giác, nhưng đối với mùi hương này thì lại bối rối mờ mịt.

Dương Mi: “Xảy ra chuyện gì vậy? thị giác và khứu giác của bọn họ vẫn còn, nhưng lại không nhớ được? Hay là thị giác của bọn họ bị loạn rồi?”

Hạ Bạch nghĩ đến những lời Chung Tử Thương nói, cậu ta nói ma quỷ mượn nhờ những ngũ quan đã phẫu thuật để xâm nhập vào cơ thể, “Là thị giác của nguyên chủ đôi mắt thay thế thị giác của Hồ Dịch Hàng, hiện tại trong đầu Hồ Dịch Hàng chứa đầy những thứ mà nguyên chủ đôi mắt đã nhìn thấy ngày xưa, mà những thứ ngày xưa nhìn thấy thì bây giờ đã không còn nữa?”

Dương Mi bất giác “A” một tiếng.

Hắn không thể tưởng tượng được chuyện này sẽ biến thành cái dạng gì.

Đối với một người có thị lực bình thường, cuộc sống bao gồm tất cả những gì người đó nhìn thấy được, tất cả những gì người đó thu hoạch được đều được chuyển qua đôi mắt cửa sổ này, tri thức, tình cảm và tất cả.

Nếu như bị người khác thay thế, người này bị xem như người kia, vậy người này là ai?

“Không đúng.” Không đợi Lăng Trường Dạ mở miệng, Hạ Bạch đã phủ định suy đoán của mình trước, “Dựa theo những gì chúng ta suy đoán, những bộ phận trên gương mặt bọn họ đổi lấy rất có thể là của những thực tập sinh trước đây, mà nếu là của những thực tập sinh trước kia thì sao lại lạ lẫm với trường quay, lại bối rối về mùi nước hoa như thế?”

Lăng Trường Dạ: “Nhà sản xuất đến rồi, đi vào trước rồi nói sau.”

Cũng giống như sáng thứ hai tuần trước, bọn hắn lại tập trung ở trường quay để nói về trận đấu tuần này.

Nhà sản xuất vẫn đứng giữa ban giám khảo, bên trái là lão sư chỉ đạo tài nghệ với ngoại hình và nụ cười không không thể bắt bẻ chỗ nào được, bên phải là lão sư hình thể trên tay lúc nào cũng cầm roi máu.

“Chủ nhật tuần này sẽ tiến hành thi đấu đoàn đội lần thứ nhất, trước tiên tôi sẽ nói về quy tắc tranh tài một chút. Thi đấu đoàn đội là cuộc thi giữa ba tổ, tất cả thực tập sinh ở ba tổ đều phải tham gia, dựa theo trình tự Tổ Xuất Sắc, Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém sẽ lên sân khấu biểu diễn tiết mục của tổ mình theo thứ tự. Sau phần trình diễn của mỗi tổ, ban giám khảo và khán giả sẽ chấm điểm phần trình diễn của tổ đó, sau khi ba tổ biểu diễn xong, dựa theo điểm số mới mà phân lại Tổ Xuất Sắc, Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém.”

“Trước đây tôi đã đề cập đến quy định loại người của ba nhóm, Tổ Yếu Kém mới sẽ loại 30% , không được ít hơn hai thực tập sinh, Tổ Trung Bình loại 10% , không được ít hơn 1 thực tập sinh, Tổ Xuất Sắc không cần phải loại người.”

“Về phần tiêu chí chấm điểm cho cuộc thi đoàn đội, căn bản vẫn là ngoại hình và tài năng, giá trị của nhan sắc thì không cần phải nói lại, vẫn là chiếm so 60%, tài nghệ chính là điểm cho tiết mục của tổ của mọi người. Tôi tin rằng lần này các bạn đã nhìn ra rồi, bao gồm cả điểm số, độ hoàn hảo của tiết mục biểu diễn, thi đấu đoàn thể còn là sự phối hợp giữa các thành viên trong tổ….”

Sau khi người sản xuất nói xong quy tắc và sắp xếp, ông ta lại hỏi giống như trước đây: “Các bạn có thắc mắc gì về trận đấu vào chủ nhật tuần này không? “

Một thực tập sinh ở Tổ Yếu Kém hỏi: “Nếu như tổ chúng tôi vẫn đứng thứ ba trong phần thi đồng đội, vẫn là Tổ Yếu Kém, 30% là ba chấm sáu người, vậy sẽ loại bao nhiêu người?”

Người chế tác: “Nhỏ hơn 4 thì bỏ, từ 5 trở lên thì làm tròn, vậy sẽ loại bốn người.”

“Các thực tập sinh cuối nhóm sẽ bị loại, vậy cuối cùng xếp hạng như thế nào? Phần thi nhóm có bình chọn hay đánh giá cá nhân không?”

Nhà sản xuất: “Đây là một câu hỏi hay. Quả thực là như vậy. Phần lớn kết quả của cuộc thi đồng đội là kết quả cá nhân tổng hợp lại, không thể nghi ngờ gì nữa, vẫn là 60% giá trị nhan sắc, còn lại 40% tài nghệ, sau đó mới suy xét đến hiệu quả phối hợp đoàn đội.”

“Như vậy, về cơ bản thì, khi kết quả của tổ bạn có thì kết quả của cá nhân bạn cũng gần như vậy. Ngoài ra, trước đó tôi có đề cập qua tình cảm của khán giả, nó cũng sẽ được thể hiện qua kết quả, cuối chương trình, khán giả sẽ đánh giá trực tiếp thông qua màn trình diễn của các bạn, chọn ra ba thực tập sinh bọn họ thích nhất, mỗi thực tập sinh sẽ nhận được một phiếu bầu. Điểm ngoại hình cá nhân và số phiếu bầu nhận được là những yếu tố duy nhất ảnh hưởng đến thứ tự loại trừ của các thành viên trong tổ.”

Tất cả các thực tập sinh đều sững sờ, không biết tại sao, những gì người sản xuất nói có phần phức tạp, nhưng nếu phân tích cặn kẽ từng phần một, tiêu chí tính điểm của cuộc thi đoàn đội có thể tổng kết lại thành một điểm: Giá trị nhan sắc quan trọng hơn.

“Ngoại hình cá nhân” ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả của cả nhóm khi tổng hợp lại, đồng thời nó cũng là yếu tố quyết định duy nhất ảnh hưởng đến thứ tự loại trừ chí mạng của các thực tập sinh trong tổ, đây không chỉ là điều mà các thực tập sinh quan tâm, kỳ thật nó còn gián tiếp ảnh hưởng đến “Độ yêu thích của người xem”, để có được một phiếu của người xem, không có giá trị nhan sắc thì rất khó nhận được.

“Còn biểu diễn tài nghệ ……”

Nhà sản xuất ngắt lời thực tập sinh đang hỏi, “Phần trình diễn tài nghệ chiếm 40% thành tích tiết mục của tổ, đồng thời, người xem bỏ phiếu bình chọn là căn cứ vào biểu hiện của các bạn trên sân khấu, chủ yếu không phải là phần phát huy tài nghệ của các bạn sao?”

Nghĩ bọn họ là kẻ ngốc à.

Chỉ có Dương Mi là không nghe ra, ông ta nói phức tạp như vậy cũng chỉ để hợp lý hoá việc đề cao giá trị nhan sắc lên thôi mà, không phải sao?

“Nếu không có vấn đề gì nữa thì các bạn đi chuẩn bị tiết mục biểu diễn cho tổ mình đi.” Người sản xuất nói, đóng lại cánh cửa chất vấn của bọn họ.

Quy tắc trò chơi không phải thứ bọn hắn có thể thay đổi, vì vậy các thực tập sinh chỉ có thể bất lực và giận dữ quay trở lại phòng tập của mình. Tổ Yếu Kém và Tổ Trung Bình là nặng nề nhất, bọn họ biết người của tổ mình sẽ bị đào thải.

Trong phòng tập của Tổ Yếu Kém, Chung Tử Thương vẫn tập hợp mọi người lại giống như trước, “Sáng nay chúng ta cùng suy nghĩ xem có ý tưởng tiết mục gì hay không, chờ ăn sáng xong chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận, tốt nhất là xác định được tiết mục biểu diễn trước giờ cơm trưa, đợi đến xế chiều thì bắt đầu luyện tập.”

Cậu ta vẫn cổ vũ tinh thần cho mọi người như cũ, “Tôi biết Tổ Xuất Sắc rất mạnh, nhưng qua bài kiểm tra solo đã chứng minh, chúng ta và Tổ Trung Bình không kém nhau là bao, không tính những người phẫu thuật thẩm mỹ, tỉ lệ đào thải của chúng ta thậm chí còn thấp hơn bọn họ, vậy cho nên, chí ít thì khả năng chúng ta vượt mặt bọn họ là rất lớn, trở thành Tổ Trung Bình, chúng ta có thể loại ít hơn ba người.”

Lúc này, tất cả mọi người đều không có ý kiến gì, tất cả đều muốn phối hợp, tất cả đều muốn tập trung luyện tập tiết mục, nhưng khi ăn xong điểm tâm thì lại thay đổi.

Khi đang ăn sáng, bọn hắn thấy có hai thực tập sinh cấp E của Tổ Trung Bình không đến, sau khi nghe ngóng mới biết được, hiện tại bọn họ đang đi tìm lão sư hình thể để phẫu thuật thẩm mỹ, trong đó có một người đã phẫu thuật thẩm mỹ vào tuần trước.

 

Hết chương 50.

 

Chương 50: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 10)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên