Chương 50: “Em Không Sợ Toán Nữa À?”

Chương 50: “Em Không Sợ Toán Nữa À?”

 

Tính ra thì từ bảy giờ tối cho đến tận mười một giờ đêm, tình cảnh này chẳng khác nào vừa thi đại học xong thì bị Mạnh Tư Trình túm cổ lại bắt học toán suốt bốn tiếng đồng hồ vậy.

 

Tống Hề Đào lúc này chẳng còn sức đâu mà giận dỗi nữa, cậu chỉ biết mở miệng xin tha, nói hết nước hết cái một tràng những lời hay ý đẹp. Thế mà Mạnh Tư Trình cùng lắm chỉ cho cậu giải lao giữa giờ được mười phút, đã thế còn chơi bài giáo viên nhiệt huyết kéo dài giờ học, thành thử ra thời gian còn lại cậu chỉ kịp chạy đi giải quyết nỗi buồn cái là hết vèo.

 

Ở cái khối cấp ba đó, chắc chắn Mạnh Tư Trình là kiểu giáo viên hay câu giờ đáng ghét nhất trong mắt học sinh rồi! Thế mà sao vẫn có học sinh bị cái mặt tiền đẹp trai của hắn lừa được cơ chứ?

 

Cả người Tống Hề Đào bây giờ trông y hệt như một quả đào bị người ta gặm nham nhở, mặt mũi, mông, cánh tay, rồi cả bụng dưới của cậu nữa, cứ chỗ nào mà có chút thịt phồng lên là chỗ ấy y như rằng thành vùng chịu tai họa. Cảm giác cứ như vừa trải qua một trận mưa đá lớn, quả đào đã đến độ thu hoạch cứ thế rụng lả tả đầy đất, mặt nào càng căng mọng thì lại càng bị va đập nhiều, đặc biệt là cái chóp đào, coi như tiêu tùng luôn rồi còn đâu.

 

Thấy Mạnh Tư Trình lại định sấn tới hôn mình, Tống Hề Đào nhanh tay lẹ mắt, vớ ngay lấy một quả đào rồi nhét tọt vào miệng hắn: “Ngứa răng thì anh ăn cái này đi nè.”

 

Mạnh Tư Trình cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu một lúc lâu. Suốt cả buổi tối hôm nay, cái màu ửng hồng trên làn da trắng nõn của Tống Hề Đào chưa từng tan biến, trông giống hệt như vùng nước ấm áp bao dung trên Thái Bình Dương vào giữa mùa hạ vậy, bất kỳ cơn bão nào đi ngang qua đây cũng sẽ nhanh chóng mạnh lên thành siêu bão cấp cao nhất, thổi cho cây đào sắp tan tác cả rồi. Mà bão tố thì đời nào biết tự kiểm điểm đâu, ai bảo cậu lại sở hữu một vùng nước ấm áp khiến người ta chìm đắm đến thế làm gì cơ chứ.

 

“Được rồi, thế anh ăn đào trước vậy.”

 

Tống Hề Đào nín thở, lúc này cậu thật sự không dám khẳng định cái đào mà Mạnh Tư Trình đang nói rốt cuộc là ám chỉ cái nào nữa, mãi đến khi tận mắt thấy Mạnh Tư Trình gặm quả đào trái cây, cậu mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Đó là một quả đào giòn, lúc hắn cắn xuống một miếng, thậm chí còn phát ra tiếng rôm rốp giòn tan. Linh hồn Tống Hề Đào cũng tê dại, cảm giác như mình đang nhập hồn vào quả đào kia vậy, cậu đành phải thừa nhận là Mạnh Tư Trình đã nương tay cho mình lắm rồi, bèn lí nhí nói giọng mềm mỏng: “Anh ra ngoài kia ăn đi.”

 

Mạnh Tư Trình hoàn toàn không chịu nghe, đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm vào Tống Hề Đào: “Không được.”

 

Tống Hề Đào: “…” Mạnh Tư Trình mà không chịu ra ngoài thì quả đào này chẳng phải là biếu không cho không hắn sao! Bị ăn oan uổng quá đi mất! Sao Mạnh Tư Trình có thể vừa ăn trong bát lại vừa dòm trong nồi như thế chứ!

 

Mạnh Tư Trình đút cho cậu một miếng thịt quả, rồi thì thầm vào tai cậu: “Phải ở bên trong đủ lâu thì kiến thức toán học mới có thể đi qua con đường đó được chứ, vậy mới sinh ra em bé thiên tài được.”

 

Cậu mới không thèm sinh em bé đâu nhé!

 

Tống Hề Đào nhắm tịt mắt lại, thầm nghĩ Mạnh Tư Trình dù có để ngâm qua đêm cũng chẳng thể nào đi qua con đường đó được đâu. Chắc chắn là hắn cố ý rồi, chỉ vì lần trước cậu lỡ mồm chê Mạnh Tư Trình thời gian ngắn, nên hắn mới cố tình chỉnh một chế độ gà chiến siêu bền để trả thù cậu đây mà.

 

Trái cây đúng là không ăn uổng phí tí nào, Mạnh Tư Trình lại được bổ sung thêm đường rồi.

 

……..

 

Mặt trời đã lên cao ba sào rồi, Tống Hề Đào mới bị tiếng chuông báo thức trên điện thoại đánh thức, rõ ràng là âm thanh reo rất lớn, nhưng nghe cứ như xa tận chân trời ấy. Giường của Mạnh Tư Trình rộng quá thể, cậu với tay mãi mà không tới, đành nhắm mắt lần theo âm thanh mà nhích từng chút một trên giường. Vận động quá độ nên cơ bắp đau nhức kinh khủng, một hơi thở mà phải ngắt quãng mấy lần, đến lúc cậu mò được cái điện thoại thì chuông báo thức cũng tắt ngóm từ đời nào rồi.

 

Chết dở thật, Tống Hề Đào mở choàng mắt ra, cậu vẫn chưa nói với mẹ và Qua Qua là tối qua mình đi đâu nữa. Cậu giơ tay lên ướm mấy lần mới ấn trúng cái khóa vân tay, Tống Hề Đào bấm vào WeChat, nhìn thấy tin nhắn nhảy trong nhóm chat.

 

Giang Mộng Lệ bảo là trời đột nhiên mưa to quá, ba người bọn họ ngủ lại bên nhà dì, mai mới về, còn dặn dò Tống Hề Đào ở nhà một mình thì đừng có ham chơi thức khuya quá, nhớ khóa kỹ cửa nẻo vào đấy. Mãi một lát sau mới thấy Mạnh Tư Trình trả lời Giang Mộng Lệ, bảo là Tống Hề Đào ngủ rồi, không có thức khuya đâu.

 

“Đúng là mở mắt nói dối mà, rõ ràng mình có được ngủ đâu cơ chứ!” Tống Hề Đào trùm chăn kín mít lại, bình thường cậu ở một mình thì ngủ rất sớm, hai người ở với nhau mới là nguyên nhân thức khuya đấy.

 

Tối qua có mưa bão thật sao? Cậu chẳng nghe thấy chút tiếng mưa nào cả? Là do cách âm tốt quá, hay là do bản thân cậu lúc đó không còn tâm trí đâu mà để ý đến những thứ khác nữa nhỉ?

 

Tống Hề Đào ngồi dậy, chiếc chăn lụa tơ tằm màu trắng trượt khỏi tấm lưng trắng nõn nà của cậu, dồn lại ngang hông, ranh giới giữa màu trắng tinh khôi và màu trắng hồng của da thịt lại càng làm tôn lên làn da trắng hồng rạng rỡ của cậu.

 

Cậu nhắn vào trong nhóm, hỏi: “Mọi người đã về chưa?” Về rồi thì cậu biết giải thích sao với cái thân đầy dấu vết này đây?

 

Tống Quắc trả lời cậu: “Tiểu Mạnh bảo gần đây có một khách sạn nghỉ dưỡng gia đình ven biển, thằng bé đặt phòng cho cả nhà rồi, tiện đường ghé chơi một chút luôn.”

 

Kèm theo đó là mấy đoạn video: Trời xanh mây trắng nắng vàng và hàng dừa xanh mướt, đường bờ biển xa tít tắp, Tống Mộc Qua và cháu trai nhà dì đang hì hục đào cát trên bãi biển trước khách sạn, Giang Mộng Lệ và dì thì đang ngồi ăn bít tết ở khu ẩm thực.

 

Một chiếc xe Lexus thương mại bảy chỗ sang trọng đến tận nhà dì để đón bọn họ đi rồi, dịch vụ trọn gói từ A đến Z, thù lao thì đã thu trước trên người Tống Hề Đào rồi còn đâu.

 

Mạnh Tư Trình cũng trả lời cậu trong nhóm: “Anh vừa tan lớp xong, về ngay đây.”

 

Mạnh Tư Trình thế mà vẫn còn tinh thần phơi phới đi lên lớp dạy học được, hay thật đấy.

 

May mà cậu đã quy định trước là không được giảng đề toán trên giường…. Khoan đã, Tống Hề Đào chợt nhớ lại chuyện Mạnh Tư Trình cũng giống hệt Tống Mộc Qua, toàn dùng mấy cái từ chỉ số lượng mơ hồ để lừa dối lấp liếm cậu, nghĩ đến là tức chết đi được.

 

Tống Hề Đào vô cùng tức giận, lúc Mạnh Tư Trình về đến nơi, cậu quay lưng lại với hắn, quyết tâm không thèm nói một câu nào.

 

“Sao thế em?” Mạnh Tư Trình đặt cốc nước ngô bí đỏ yến mạch lên bàn, quỳ một chân bên mép giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tống Hề Đào: “Giận anh à? Anh xin lỗi mà, anh cũng đang tự kiểm điểm bản thân đây.”

 

“Hừ.” Tống Hề Đào rụt vai lại.

 

Mạnh Tư Trình chuyển sang bên kia giường: “Anh có nhiều chỗ làm chưa đúng, anh có thể làm lại được không.”

 

Đây mà là tiếng người nói sao? Hắn còn muốn làm lại nữa á!

 

Tống Hề Đào không nhịn được bèn nói: “Anh có biết mình sai ở đâu không hả?”

 

Mạnh Tư Trình: “Biết chứ, anh không nên đòi hỏi vô độ.”

 

Tống Hề Đào: “Còn nữa!”

 

Mạnh Tư Trình: “Không nên bắt bẻ lỗi ngữ nghĩa diễn đạt của em, không nên dùng mấy từ kiểu ‘một chút’, ‘một lát’, ‘một tẹo’ để lấp liếm cho qua chuyện.”

 

Tống Hề Đào sững sờ mất một giây, cậu cứ tưởng người yêu cãi nhau thì phải giằng co mấy hiệp, kiểu một người cứ khăng khăng hỏi sai ở đâu, một người sống chết không nghĩ ra đáp án chính xác chứ, quả nhiên, vẫn là Mạnh Tư Trình thông minh.

 

“Anh nghĩ ra nhanh thế cơ à?”

 

Mạnh Tư Trình luồn tay vào trong chăn, xoa bóp eo cho cậu: “Lúc cảm xúc của em dao động dữ dội thì anh có thể cảm nhận được mà.”

 

Tống Hề Đào: “Anh cảm nhận được mà anh cũng có chịu sửa đâu.”

 

Mạnh Tư Trình nói lời thật lòng: “Tại vì sảng khoái quá mà.”

 

Tống Hề Đào thẹn quá hóa giận, túm chặt lấy cái chăn: “Qua Qua hồi đi học mẫu giáo cũng y hệt thế này. Hỏi nó năm quả đào thêm một quả là bao nhiêu, nó bảo nó không ăn nữa. Hỏi nó năm quả đào ăn mất hai quả còn lại bao nhiêu, nó bảo còn lại một ít! Năng khiếu toán học của anh không di truyền cho nó thì thôi đi, đằng này anh còn thượng bất chính hạ tắc loạn nữa!”

 

Nghe đến mấy bài toán ngô nghê của Qua Qua, ban đầu Mạnh Tư Trình còn giữ vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe, nghe đến đoạn sau thì không nhịn được mà phì cười.

 

Tống Hề Đào: “Buồn cười lắm hả? Tóm lại là anh không được giả vờ hồ đồ nữa đâu đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được rồi, thế em gỡ bỏ lệnh cấm toán học trên giường đi.”

 

Tống Hề Đào: “Lần sau tôi không thèm lên giường với anh nữa đâu.”

 

Mạnh Tư Trình bưng cốc nước ngô bí đỏ yến mạch tới, nhiệt độ vừa vặn, múc một thìa đưa lên: “Ăn xong có sức rồi nói chuyện tiếp với anh.”

 

Tống Hề Đào thầm nghĩ, có sức rồi nói chuyện mới có trọng lượng, mới đanh thép được, cứ ăn xong đã rồi tính tiếp. Nhưng đến lúc cậu ăn xong thì cậu lại quên béng mất chuyện này rồi.

 

Mạnh Tư Trình: “Mai Qua Qua về rồi, tối mai mời anh trai anh và Thời Lưu qua ăn cơm nhé?”

 

Tống Hề Đào: “Được, để em nấu cơm cho!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mạnh Tư Trình: “…Mông không đau à? Vẫn còn sức mà nấu cơm sao?”

 

Tống Hề Đào: “Thôi được rồi, nhường cho anh nấu đấy.”

 

Tống Hề Đào nằm ỳ trên giường cả ngày trời, nằm sấp để Mạnh Tư Trình mát-xa cho, có điều kỹ thuật của hắn kém quá, thợ mát-xa chuyên nghiệp là phải ấn vào tận xương cơ, còn Mạnh Tư Trình thì cứ hời hợt lướt trên da thịt thôi.

 

Bị ấn trúng chỗ đau, Tống Hề Đào rít lên một tiếng, cuối cùng cũng nhớ lại quyết định vĩ đại của mình: “Sau này chúng ta đừng lên giường nữa.”

 

Động tác của Mạnh Tư Trình khựng lại, hắn bế Tống Hề Đào đặt lên đùi mình, mặt đối mặt xin lỗi: “Anh thừa nhận tối qua anh làm hơi quá, vì là lần đầu tiên nên không kiềm chế được.”

 

“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không, lần sau anh sẽ thật dịu dàng mà.” Mạnh Tư Trình ghé sát vào vành tai nhạy cảm của Tống Hề Đào, “Em cũng chưa thử kiểu làm thật dịu dàng bao giờ đúng không? Không muốn thử chút sao?”

 

Tống Hề Đào mặt đỏ tim đập nhanh, đúng là cậu chưa thử bao giờ thật, Mạnh Tư Trình làm gì mà phải nói nghe quyến rũ thế không biết.

 

“Làm sao em biết anh có lừa người ta hay không!”

 

Mạnh Tư Trình: “Không lừa em đâu, lần sau em mặc đồng phục đi, anh sẽ cử anh của thời cấp ba ra trận, chắc chắn sẽ cực kỳ trân trọng em cho mà xem.”

 

Muốn chơi trò đồng phục mà cũng nói nghe thanh cao thoát tục thế đấy.

 

Tống Hề Đào đảo mắt tinh quái: “Thế thì em cũng có yêu cầu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Em nói đi.”

 

Tống Hề Đào: “Chỗ đó của anh dài quá, anh của thời cấp ba chắc chắn rất hay xấu hổ, mỗi lần chỉ dám vào một nửa thôi đấy nhé.”

 

Mạnh Tư Trình: “Anh không xấu hổ đâu.”

 

Tống Hề Đào: “Thế thì anh của thời cấp ba với anh bây giờ có gì khác nhau chứ.”

 

Mạnh Tư Trình đầu hàng: “Anh thật sự không làm được đến mức kiểm soát như thế đâu.”

 

Ánh mắt Tống Hề Đào lóe lên vẻ tinh ranh: “Em đã bảo là em có cách rồi mà!”

 

Mỗi lần cậu vẽ tranh lâu bị đau gân tay, cậu sẽ quấn từng vòng băng vải, giờ lấy băng vải quấn một nửa phần gốc của Mạnh Tư Trình lại là được rồi, băng vải có sẵn cả đống đây này.

 

“…” Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi, “Người khác sẽ tưởng chúng ta làm kịch liệt quá đến mức gãy xương đấy, mất mặt lắm.”

 

Tống Hề Đào gãi gãi má, kể cũng đúng, mất mặt thì không được, giống như bảy năm trước cậu không gọi 120 cho Mạnh Tư Trình mà tự mình giúp hắn cọ xát, cũng là vì nghĩ Mạnh Tư Trình là thủ khoa quang phong tễ nguyệt như thế, không nên để hắn bị mất mặt dễ dàng như vậy…

 

“Không đúng, làm gì có người khác, chỉ có em biết thôi, anh còn muốn cho ai xem nữa hả?”

 

Mạnh Tư Trình vội vàng tung đòn sát thủ: “Quấn lâu sẽ bị hoại tử đấy, em cũng không muốn tiễn anh vào bệnh viện đâu nhỉ, đến lúc đó bác sĩ hỏi em tại sao lại đối xử với anh như thế thì biết nói thế nào. Thôi, anh phải chấm bài thi đây, tối nay là phải báo điểm lên khối rồi.”

 

Ban ngày Tống Hề Đào ngủ nhiều rồi, giờ cậu chẳng buồn ngủ tí nào, “Anh định vào thư phòng chấm à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Anh làm ở đây được không?”

 

Tống Hề Đào gật đầu.

 

Mạnh Tư Trình bèn kéo cái bàn gấp trên giường tới, chắn ngang trước mặt hai người, cái bàn dài đến một mét rưỡi, rộng một mét lận.

 

Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình trải bài thi ra, cả lớp 50 người, vì là lớp chọn nên bài thi của ai cũng viết kín mít, bước tính đạo hàm câu cuối cùng ở mặt sau thậm chí còn tràn cả ra ngoài khung, khác hẳn một trời một vực với cái phiếu trả lời trắc nghiệm viết bừa vì không biết làm của Tống Hề Đào ngày xưa.

 

Cái này chắc phải chấm lâu lắm nhỉ? Đã tám giờ tối rồi cơ mà.

 

Tống Hề Đào dựa vào vai Mạnh Tư Trình, nhìn hắn dùng bút đỏ cứ như bút phán quan, đột nhiên nảy ra ý nghĩ, bảo: “Hay là để em chấm bài giúp anh nhé?”

 

Cây bút đỏ của Mạnh Tư Trình chợt khựng lại: “Em không sợ toán nữa à?”

 

Tống Hề Đào: “Có phải em thi đâu mà sợ chứ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Nhưng mà…”

 

Tống Hề Đào: “Anh sợ em chấm sai à? Em chấm giúp anh phần điền vào chỗ trống thôi, câu hỏi lớn anh tự chấm.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Hắn rút bài thi của người đứng nhất khối đã chấm xong ra, phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống đúng hết, vừa khéo để làm đáp án mẫu cho Tống Hề Đào.

 

Sau đó hắn chia một nửa xấp bài thi cho Tống Hề Đào: “Chấm đi, điểm số để đấy anh thống kê cho.”

 

Tống Hề Đào hí hửng ra mặt, hồi cậu học cấp hai, sau mỗi kỳ thi giữa kỳ, giáo viên thường hay gọi mấy bạn học giỏi lên giúp chấm phần trắc nghiệm, mấy người được gọi đi giúp đều là những đứa có thành tích học tập rất uy tín.

 

Tống Hề Đào thì không nằm trong số đó, ngược lại vì quá đẹp trai nên lần nào điểm chưa kịp thống kê xong, mấy bạn nữ đi chấm bài về đã báo trước cho cậu: Tôi chấm trúng bài của cậu rồi, cậu thi toán được 59 điểm đấy.

 

Bầu trời của Tống Hề Đào sụp đổ tan tành, chẳng còn bất cứ lý do gì để nghỉ xả hơi sau kỳ thi lớn nữa, lại mếu máo mở sách toán ra học.

 

Nhờ phúc của Mạnh Tư Trình, thế mà hôm nay cậu lại được chấm bài của đám học sinh giỏi lớp chọn!

 

Tống Hề Đào vô cùng chăm chú, tập trung cao độ, ngón giữa tay trái ấn lên đáp án chuẩn, ngòi bút tay phải chỉ vào phiếu trả lời.

 

Câu thứ nhất, đáp án là -2, bên này cũng là -2, đánh dấu tích.

 

Mỗi khi chấm một câu, ngón tay cậu lại phải di chuyển một lần, ấn vào số thứ tự câu hỏi để tránh nhìn nhầm dòng, mắt đảo qua đảo lại hai lần, trông cậu vô cùng kính cẩn đối với toán học.

 

Mạnh Tư Trình liếc thấy Tống Hề Đào chấm bài với tốc độ rùa bò, thầm thở dài trong lòng, tổng cộng có bốn câu điền vào chỗ trống, đáp án chẳng phải liếc mắt một cái là nhớ trong đầu rồi à, tại sao cứ chấm một câu lại phải nhìn lại một lần thế chứ. Cái dáng vẻ sợ sai sót ấy trông cũng đáng yêu phết. Thái độ của Tống Hề Đào đối với môn toán lúc nào cũng là hạng nhất cả.

 

Hai người ngồi song song trên giường chấm bài, Mạnh Tư Trình có ảo giác như thời gian quay ngược trở lại, bọn họ như đang ngồi cùng bàn thời cấp ba vậy.

 

Tống Hề Đào cúi đầu, để lộ một đoạn gáy trắng ngần thon dài, bên trên còn lờ mờ những vết đỏ, mỗi lần Tống Hề Đào chịu không nổi sẽ gác cằm lên vai hắn, vừa như nghỉ ngơi lại vừa như xin tha, còn Mạnh Tư Trình sẽ thuận thế vuốt ve gáy cậu.

 

Mạnh Tư Trình cưỡng ép mình dời mắt đi, tối nay không được, phải để Tống Hề Đào nghỉ ngơi cái đã.

 

Tống Hề Đào cặm cụi chấm được mười tờ, vai hơi mỏi, cậu vươn vai một cái, cánh tay vô tình rơi xuống người Mạnh Tư Trình, trượt xuống một chút, rồi chạm phải…. Cậu đã bảo Mạnh Tư Trình là tên biến thái mà, chấm bài thi mà cũng hưng phấn thế được sao? Một khi lệnh cấm toán học trên giường được gỡ bỏ thì hậu quả đúng là không dám tưởng tượng nổi.

 

Mạnh Tư Trình: “Thu cái mớ suy nghĩ trong đầu em lại ngay, nếu không tối nay đừng hòng ngủ.”

 

Tống Hề Đào: “Ồ.”

 

Đáng ghét thật, còn cấm đoán cả tư tưởng của người ta nữa chứ.

 

Hết chương 50.

 

Chương 50: “Em Không Sợ Toán Nữa À?”

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên