Chương 50: Hệ Thống Hắc Hóa Rồi

Chương 50: Hệ Thống Hắc Hóa Rồi

 

Không lâu sau khi Thẩm Đại trở về, tôi liền nghe được tin cậu thiếu gia giả đã được chuyển đến một căn biệt thự khác.

 

Lý do nói với bên ngoài là, sức khỏe của Thẩm Hạc có vấn đề, cần phải tịnh dưỡng.

 

Lý do nói với Thẩm Hạc là, sợ gia đình Thẩm Nhị Gia chó cùng rứt giậu, sẽ ra tay với cậu ta.

 

Có lẽ Thẩm Hạc đã tin, bởi vì, khi đối mặt với những việc trọng đại, kỹ năng diễn xuất của Thẩm Đại cũng chẳng hề thua kém Thẩm Nhị.

 

Sau khi Thẩm Hạc được chuyển ra khỏi nhà cũ, tình hình bên nhà họ Thẩm tốt lên trông thấy.

 

Thẩm Đại nhận được một khoản đầu tư, gia chủ nhà họ Thẩm ký được một hợp đồng, đủ để bọn họ có chút sức lực chống lại Thẩm Nhị Gia.

 

Còn Thẩm Nhị thì nhận được vai nam ba trong một bộ phim điện ảnh, tuy chỉ là vai nam ba, nhưng nhân vật lại rất được lòng khán giả, nếu diễn tốt thì chẳng cũng thua kém gì nam chính.

 

Nghiên cứu y học của Thẩm Tam có tiến triển mới, ngay cả vết thương ở tay cũng hồi phục nhanh hơn đáng kể.

 

Ngay lúc mọi chuyện đang dần tốt đẹp lên, Thẩm Hạc lại về nhà cũ một chuyến và đã “vui vẻ” với Thẩm Nhị.

 

Thế rồi, vai nam ba của Thẩm Nhị cũng bay mất.

 

Đạo diễn của bộ phim bị tố cáo sử dụng chất cấm, bộ phim bị hoãn vô thời hạn.

 

Những người khác có tiếp xúc thân thể với Thẩm Hạc cũng gặp phải những trắc trở lớn nhỏ khác nhau.

 

Nghiêm trọng nhất phải kể đến Thẩm Tam.

 

Thẩm Hạc đã nhân lúc Thẩm Tam say rượu, lẻn vào phòng gã ta, cùng gã ta mây mưa một trận, ngày hôm sau lại bày ra bộ dạng như bị cưỡng ép, nhưng vẫn quay sang an ủi gã ta.

 

Điều Thẩm Hạc không ngờ tới là, sau khi cậu ta bị chuyển ra khỏi nhà cũ, Thẩm Đại đã cho lắp camera ở mọi ngóc ngách trong nhà, vậy nên tất cả những gì cậu ta làm đều đã được ghi lại.

 

Ngày hôm đó, vết thương trên tay Thẩm Tam đột nhiên trở nặng, có nguy cơ phải cắt bỏ.

 

Người nhà họ Thẩm, ngoại trừ Thẩm Hạc, tất cả đều tụ tập ở nhà cũ, nhìn vào đoạn ghi hình từ camera trên máy tính, xem Thẩm Hạc đã lẻn vào phòng Thẩm Tam như thế nào, đã giúp Thẩm Tam “đứng lên” ra sao, rồi lại “ngồi xuống” thế nào, cuối cùng nguỵ tạo thành bộ dạng như thể mình bị cưỡng ép.

 

Tất cả mọi người đều im lặng.

 

Cuối cùng bọn họ cũng xác nhận được, người em trai mà bọn họ vẫn tưởng là ngây thơ lương thiện, người tình mà ngay cả việc vu oan giá họa cũng vụng về đến đáng yêu, hóa ra lại là một con đỉa đội lốt hoàn hảo, bám trên người bọn họ, hút máu của bọn họ.

 

Thẩm Nhị trông có vẻ hơi hoảng hốt, nhưng dường như cũng không quá đau buồn.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm và Thẩm Đại thì rơi vào trạng thái thịnh nộ tột cùng, giống như hai ngọn núi lửa băng đang chờ ngày phun trào. Bọn họ đã nghĩ rằng mọi thứ của Thẩm Hạc đều nằm trong tầm kiểm soát, không ngờ lại bị cậu ta xoay như chong chóng.

 

Thẩm Tam là người tuyệt vọng nhất. Gã ta thật lòng coi Thẩm Hạc là người nhà, không ngờ lại vì Thẩm Hạc mà trước thì bị hủy hoại sự nghiệp y học hằng ao ước, sau lại bị vu cho tội cưỡng hiếp em mình.

 

Gã ta đã thật sự tin rằng Thẩm Hạc ngây thơ lương thiện, rằng những lần hãm hại thiếu gia thật đều là có nỗi khổ riêng, rằng sau khi Thẩm Hạc hoàn thành nhiệm vụ sẽ chết đi, nên mới thiên vị Thẩm Hạc hơn một chút.

 

Không ngờ, nhát dao đau nhất lại là do người thân nhất đâm.

 

Gã ta không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo, ôm lấy bồn cầu, đến mật xanh mật vàng cũng sắp nôn ra hết.

 

Từ trước đến nay, người nhà họ Thẩm chưa bao giờ là kẻ dễ chọc.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm đã từng là người thương yêu Thẩm Hạc nhất, ngay cả con trai ruột cũng phải nhường vị trí cho Thẩm Hạc, thì bây giờ lại là người ra tay tàn nhẫn nhất.

 

Ông ta nhốt Thẩm Hạc trong căn biệt thự nhỏ đó, trói cậu ta vào ghế.

 

Ba người con trai của ông ta, từng thùng, từng thùng một, hắt xăng vào trong biệt thự.

 

Thẩm Đại mặt lạnh như băng, Thẩm Nhị vẻ mặt hoang mang, Thẩm Tam thì vẻ mặt vô cùng chán ghét ghê tởm.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm và Thẩm Hạc, người từng là con trai ruột, sau thành con trai nuôi, rồi lại thành người tình, cuối cùng biến thành kẻ thù, đối mặt với nhau.

 

Dưới sự tra hỏi của gia chủ nhà họ Thẩm, Thẩm Hạc phủ nhận, biện giải, đau khổ, nhưng tất cả đều vô ích.

 

Cuối cùng, cậu ta thẳng lưng, gương mặt dữ tợn uy hiếp: “Ba! Ba đừng quên, năm đó chính con đã giúp ba vứt bỏ Thẩm Thấm!”

 

Lời cậu ta vừa thốt ra, hành động của ba người con trai đều dừng lại, bọn họ không thể tin nổi mà nhìn về phía cha mình.

 

Mặt gia chủ nhà họ Thẩm lạnh như sương giá.

 

Phải.

 

Đây là một trong những lý do ông ta thiên vị Thẩm Hạc.

 

Cũng là lý do quan trọng nhất.

 

Năm đó, Thẩm lão gia vẫn chần chừ chưa quyết định sẽ truyền lại vị trí gia chủ cho ai.

 

Ông ta vô cùng lo lắng, lén lút vào thư phòng của lão gia, lại phát hiện ra, lão gia có vẻ nghiêng về việc truyền lại vị trí gia chủ cho Thẩm Nhị Gia hơn.

 

Như sét đánh ngang tai.

 

Ngay lúc ông ta đang mơ màng suy nghĩ, nên làm gì để lão gia đổi ý, thì Thẩm Hạc lại nói muốn dẫn Thẩm Thấm ra ngoài chơi.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm vẫn luôn biết, Thẩm Hạc rất ghét Thẩm Thấm.

 

Bởi vì trước khi Thẩm Thấm ra đời, Thẩm Hạc là đứa trẻ nhỏ nhất trong nhà, tất cả các anh đều cưng chiều cậu ta.

 

Sau khi Thẩm Thấm ra đời, sự chú ý của các anh họ bên nhà Thẩm Nhị Gia đã chuyển từ Thẩm Hạc sang Thẩm Thấm.

 

Thẩm Hạc vừa đỏng đảnh vừa thích gây sự, cậu ta muốn tất cả mọi người đều phải cưng chiều mình.

 

Khi cậu ta là đứa trẻ nhỏ nhất trong cả gia tộc, cậu ta còn có vẻ đáng yêu, nhưng khi cô em gái Thẩm Thấm ra đời, Thẩm Hạc lại tỏ ra quá không hiểu chuyện.

 

Cho nên Thẩm Hạc ghét Thẩm Thấm.

 

Cậu ta chỉ là một đứa trẻ, sự ngụy trang còn chưa đến nơi đến chốn, tất cả những suy nghĩ nhỏ nhen đó đều không thể qua mắt được gia chủ nhà họ Thẩm.

 

Cho nên, khi Thẩm Hạc đề nghị muốn dẫn Thẩm Thấm ra ngoài chơi, Gia chủ nhà họ Thẩm đã cảm nhận được điều gì đó.

 

Ông ta không ngăn cản, chỉ giả vờ như không biết gì, lén lút sắp xếp tài xế đưa chúng ra ngoài.

 

Quả nhiên, chỉ có một mình Thẩm Hạc trở về.

 

Có trời mới biết, lúc hay tin không tìm thấy Thẩm Thấm, ông ta đã vui mừng điên cuồng đến mức nào.

 

Ông ta biết, Thẩm Nhị Gia xong đời rồi.

 

Vị trí gia chủ chắc chắn sẽ rơi vào tay mình.

 

Sau khi về nhà, ông ta ôm lấy Thẩm Hạc, hôn lên trán cậu ta.

 

Cảm nhận được tình yêu của cha, Thẩm Hạc vui vẻ ôm lấy cổ ông ta.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm nghĩ, nó cũng chỉ là một đứa trẻ, muốn được mọi người yêu thương mà thôi, có gì sai đâu chứ.

 

Đây là ngôi sao may mắn nhỏ của ông ta, đã giúp ông ta có được vị trí gia chủ.

 

Cho dù Thẩm Hạc có muốn hái sao trên trời, ông ta cũng sẽ hái cho cậu ta.

 

………..

 

Lúc này, khi đối mặt với lời chất vấn của Thẩm Hạc, Gia chủ nhà họ Thẩm chỉ nhếch môi, nhưng đáy mắt không hề có một chút ý cười nào.

 

“Phải, cho nên, mày phải chết.”

 

Ông ta và Thẩm Đại không giống nhau.

 

Ông ta biết từ khi Thẩm Hạc còn nhỏ, đứa con này của ông là một kẻ độc ác và ích kỷ, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhưng ông ta không những không cảm thấy chán ghét, mà còn rất tán thưởng.

 

Ông ta cảm thấy, Thẩm Hạc giống mình.

 

Ông ta cảm thấy, Thẩm Hạc không thể làm hại được mình.

 

Cho nên, khi kẻ đi săn chuyên nghiệp lại có ngày bị chim mổ mù mắt, mới tức giận đến thế.

 

Gia chủ nhà họ Thẩm hắt thùng xăng cuối cùng xuống chân Thẩm Hạc, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hạc, kiếp sau, đừng làm con của nhà họ Thẩm nữa.”

 

Ngọn lửa bùng lên ngút trời.

 

………

 

Thẩm Hạc bị trói trên ghế, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn lửa đang đến gần.

 

Cậu ta vừa khóc vừa la hét: 【Anh trai Hệ thống, cứu em! Cứu em!】

 

Giọng nói máy móc của hệ thống cũng vô cùng lo lắng: 【Đạo cụ thoát hiểm đắt quá! Giá trị vận khí còn lại của em không đủ!】

 

Thẩm Hạc khẩn cầu, khóc lóc đáng thương: 【Xin anh đó, anh trai Hệ thống, cứu em với! Chắc chắn là anh có cách mà, đúng không? Chúng ta đã hẹn rồi, đợi em hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ ở bên nhau, cứu em với…】

 

Hệ thống như thể đột nhiên hạ quyết tâm: 【Tiểu Hạc yên tâm, anh sẽ cứu em.】

 

Một vầng hào quang màu xanh lam đột nhiên xuất hiện xung quanh Thẩm Hạc.

 

【Tiểu Hạc, lần này anh tiêu hao khá nhiều năng lượng, sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông, em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.】

 

【Anh yêu em.】

 

Vầng hào quang màu xanh lam đã chặn đứng ngọn lửa, Thẩm Hạc loạng choạng chạy ra ngoài.

 

…Sau đó, bị một dòng nước phun thẳng vào người.

 

Một nhân viên cứu hỏa vui mừng hét lên: “Ở đây còn có một người!”

 

Bốn cha con nhà họ Thẩm đang bị cảnh sát khống chế, khi nhìn thấy Thẩm Hạc bình an vô sự chạy ra khỏi biệt thự, ai nấy đều trợn tròn mắt kinh hãi, mặt xám như tro tàn.

 

Đội trưởng đội cứu hỏa kích động nắm chặt tay tôi: “Cảm ơn anh! Cảm ơn vì đã thông báo kịp thời, không gây nguy hiểm cho các hộ dân khác, vụ hỏa hoạn lần này không có thương vong gì về người!”

 

……..

 

Viện nghiên cứu.

 

Các nhà nghiên cứu vây thành một vòng tròn, vừa mong chờ vừa kích động nhìn vào khối ánh sáng màu xanh lam nhạt trong bình nuôi cấy trong suốt, không ai dám thở mạnh.

 

Dưới sự chú ý của mọi người, khối ánh sáng màu xanh lam nhạt đó lúc sáng lúc tối, cuối cùng cũng sáng rực lên hoàn toàn.

 

【Tiểu Hạc!】

 

Ngay khoảnh khắc giọng nói máy móc vang lên trong phòng, các nhà nghiên cứu đã vỡ òa trong tiếng hoan hô.

 

Tôi nhẹ nhàng gõ vào bình nuôi cấy.

 

“Chào cậu, 【Hệ thống Hấp thụ vận khí】.”

 

Hệ thống giật mình, khối ánh sáng đột ngột bay loạn xạ.

 

Tôi đợi nó bình tĩnh lại rồi đi thẳng vào vấn đề: “Công ty của tôi cần một nhân tài hệ thống như cậu, cậu có muốn đến công ty tôi làm việc không?”

 

【Làm việc?】

 

Cuối cùng hệ thống cũng bình tĩnh lại, khôi phục giọng nói máy móc của mình, không một chút gợn sóng.

 

【Là anh đã cứu tôi?】

 

“Đúng vậy.”

 

【Anh… tại sao anh lại cứu tôi? Làm sao anh có thể cứu được tôi? Thế giới này của các người rõ ràng là…】

 

“Tôi đã nói rồi, vì công ty của tôi cần cậu, nên mới cứu cậu.”

 

“Tôi biết cậu là hệ thống của Thẩm Hạc, cũng biết cậu thích Thẩm Hạc, thậm chí sẵn lòng vì cậu ta mà hao hết năng lượng để tự hủy, nhưng Thẩm Hạc đối với cậu lại không nghĩ như vậy đâu.”

 

【Có ý gì?】

 

“Ý là, Thẩm Hạc không thích cậu.”

 

“Cậu ta cũng giống như đang dỗ ngọt người nhà họ Thẩm, cũng đang dỗ ngọt cậu thôi.”

 

【Không thể nào! Tiểu Hạc sẽ không làm vậy!】

 

【Tôi là hệ thống của em ấy, từ lúc tôi trói buộc với em ấy, em ấy đã có tính cách như vậy rồi, em ấy chưa bao giờ giấu tôi điều gì cả!】

 

【Huống hồ, tôi là Hệ thống Hấp thụ vận khí, bản thân tôi lại không có vận khí để bị hấp thụ, em ấy dỗ ngọt tôi thì được cái gì chứ?】

 

“Chẳng phải cậu vừa hao hết năng lượng, cứu cậu ta một mạng đó sao?”

 

【…】

 

“Ngay từ đầu, cậu ta đã coi cậu là lá bùa hộ mệnh cuối cùng của mình rồi.”

 

【…Tôi không tin.】

 

Tôi đã lường trước được điều này, vì thế, tôi đã mang hệ thống đến công ty.

 

Quả nhiên, không ngoài dự đoán, ở cổng công ty, Thẩm Hạc đã đợi sẵn ở đó.

 

Nếu không phải hiện tại hiểu biết về hệ thống vẫn chưa toàn diện, và việc nghiên cứu kỹ thuật tách rời hệ thống vẫn cần sự giúp đỡ của 【Hệ thống Hấp thụ vận khí】, thì tôi đã sớm cho bảo vệ đuổi Thẩm Hạc đi rồi.

 

Bây giờ đang là cuối xuân đầu hạ, ánh nắng vẫn chưa quá gay gắt, Thẩm Hạc mặc một chiếc áo phông trắng, quần short jean màu xanh nhạt, nhưng làn da đã bị nắng làm cho ửng đỏ.

 

Cậu ta nhìn thấy tôi, mắt liền đỏ hoe.

 

“Tổng tài.”

 

Tôi lạnh mặt hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”

 

Cậu ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống khỏi khóe mắt, vì ngẩng mặt lên, chiếc cằm lần trước bị tôi vuốt ve, đã được cố tình hay vô ý phô bày ra trước mắt tôi.

 

Dưới ánh nắng, làn da của cậu ta tựa như đồ sứ trắng mịn màng, vừa nhìn đã biết cảm giác chạm vào rất tuyệt.

 

Cậu ta nức nở: “Xin ngài hãy cho tôi một công việc đi ạ, gia đình Thẩm Nhị Gia bây giờ đang tìm tôi khắp nơi, tôi không một xu dính túi, tìm được việc nào cũng bị người nhà họ Thẩm phá hỏng, đã một ngày rồi tôi chưa ăn gì. Xin ngài hãy giúp tôi, tôi chỉ có thể nghĩ đến ngài thôi.”

 

“Chỉ cần ngài giúp tôi, ngài bảo tôi làm gì tôi cũng bằng lòng.”

 

Tôi nói với giọng điệu ẩn ý: “Nhưng, trên người cậu có mang theo hệ thống, làm sao tôi dám chứa chấp cậu được, chỉ sợ có ngày khí vận của tôi cũng bị cậu hút mất, rơi vào kết cục như gia chủ nhà họ Thẩm.”

 

Thẩm Hạc vội vàng nói: “Sẽ không đâu! Cái hệ thống hại người đó đã bị tiêu hủy rồi! Trước đây tôi làm những chuyện đó cũng là bị ép buộc!”

 

“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ trừng phạt tôi, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi đã lập mưu để nó hao hết năng lượng, bây giờ nó đã bị tiêu hủy rồi!”

 

【Cậu lại dám nói như vậy?!】

 

【Tôi vì cậu mà hao hết năng lượng, suýt nữa thì bị tiêu hủy, vậy mà cậu lại dám nói như vậy?!】

 

Khối ánh sáng màu xanh lam nhạt bay ra, phản chiếu trong đôi mắt của Thẩm Hạc.

 

Thẩm Hạc sững người, nghi hoặc nhìn khối ánh sáng đó, rồi vẻ mặt dần chuyển sang kinh hãi.

 

Hết chương 50.

 

Chương 50: Hệ Thống Hắc Hóa Rồi

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên