Chương 51: Ba Nhỏ Mở Cửa, Em Là Ba Của Em Đây

 

Chương 51: Ba Nhỏ Mở Cửa, Em Là Ba Của Em Đây

 

Người lái xe thuê trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu lặng lẽ nhìn lại người lái xe thuê.

 

Giây tiếp theo, anh bị bóp mặt, bắt phải cúi đầu.

 

Ninh Lạc mặt mày nghiêm nghị, vô cùng tức giận: “Anh đang nhìn ai? Ngoài em ra anh còn muốn nhìn ai nữa? Anh còn chưa quên được ba em sao!”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Anh im lặng một giây, chiều theo ý của kẻ say rượu: “Nhìn em.”

 

Ninh Lạc hài lòng.

 

Mắt người lái xe thuê trợn tròn như chuông đồng.

 

Lộ Đình Châu cất điện thoại, gỡ tay Ninh Lạc ra khỏi mặt mình.

 

Ninh Lạc không vui giãy giụa, cảm thấy người đàn ông này thật không biết tốt xấu, lại dám cả gan muốn thoát khỏi vòng vây tình yêu của mình!

 

“Anh làm gì vậy, anh thế mà lại không cho em chạm vào anh!”

 

Lộ Đình Châu thực sự không lay chuyển được một kẻ say rượu, đành giữ chặt móng vuốt đang loạn động của cậu:  “Không có.”

 

Anh suy nghĩ một chút, nắm lấy tay Ninh Lạc: “Nắm tay được không?”

 

Nắm tay đương nhiên là tốt rồi. Ninh Lạc miễn cưỡng đồng ý, hất cằm lên rồi gật đầu, kiêu kỳ nói: “Nếu anh đã muốn như vậy, thì cứ nắm đi, cho anh cơ hội này đấy.”

 

Lộ Đình Châu thở phào nhẹ nhõm, lấy chìa khóa xe từ trong túi áo vest ra, ném cho tài xế: “Làm phiền anh.” Thấy người lái xe thuê còn do dự, anh khẽ đẩy gọng kính, cười nhẹ, giọng nói ôn hòa, “Nhận tiền làm việc, đừng nói lung tung, hiểu không?”

 

Người lái xe thuê nhìn thẳng vào ánh mắt anh sau cặp kính, tim đập thình thịch, càng thêm hối hận vì đã nhận cuốc xe này, anh ta cầm lấy chìa khóa xe mà như đang cầm củ khoai lang nóng bỏng tay.

 

Chuyện quái gì thế này! Anh ta hoàn toàn không muốn dính líu vào vở kịch cẩu huyết cha con loạn luân trái với luân thường đạo đức này đâu!

 

Nhưng sau khi bấm nút mở khóa và nhìn thấy chiếc xe nháy đèn, người lái xe thuê lập tức thay đổi suy nghĩ.

Trời ơi, vậy mà lại là Maybach!

Lại còn là mẫu mới nhất vừa ra mắt trong mùa này!

 

Đừng nói là lái xe cho hai cha con, cho dù bọn họ có muốn đi thuê phòng thì anh ta cũng lo liệu được hết!

 

Tay người lái xe thuê run rẩy khi chạm vào vô lăng, sự phấn khích thể hiện rõ trên mặt.

 

Suýt chút nữa thì anh ta đã muốn hỏi anh chàng này làm ba nhỏ ở đâu, anh ta cũng muốn ứng tuyển.

 

Lộ Đình Châu nhét Ninh Lạc vào ghế sau, tự mình đóng cửa rồi ngồi vào.

 

Tài xế làm quen với các thao tác rồi lái xe đi, chiếc xe chạy êm ru trên đường.

 

Ninh Lạc yên tĩnh được một lúc, lại bắt đầu giở trò, ánh mắt lơ đãng chuyển sang người đàn ông ngồi bên cạnh, cậu xoay người nhào tới, chống tay lên ghế sau, nghiêng người về phía trước, lắc lư theo xe, nghiêng ngả xiêu vẹo.

 

Lộ Đình Châu lặng lẽ nhìn cậu, xem cậu còn có thể bày ra trò gì nữa.

 

Ninh Lạc chỉ vào cặp kính gọng vàng trên mặt anh, lưỡi không được linh hoạt, nói năng lắp bắp: “Sao, sao anh lại đeo kính, trước đây anh cũng đeo kính à?”

 

Nói xong, cậu đưa tay ra móc vào gọng kính của Lộ Đình Châu, kéo lệch đi một chút, khiến nó xiên xẹo trên sống mũi.

 

Đôi mắt phượng hẹp dài không còn bị kính che khuất, lộ ra đường cong sắc sảo, đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo một chút ý vị quyến rũ câu hồn.

 

Lộ Đình Châu dứt khoát tháo kính xuống: “Tôi che vết thương.”

 

Nếu không, sẽ luôn có người hỏi đi hỏi lại vết thương trên mặt anh là thế nào, tuy rằng Lộ Đình Châu sẽ mỉm cười tìm lý do cho qua, nhưng trong lòng lại thấy rất phiền phức.

 

Có gọng kính che đi, dù sao cũng sẽ không rõ ràng như vậy.

 

Anh vừa nói như vậy, Ninh Lạc liền nhìn thấy vết sẹo mảnh và dài, lập tức không vui: “Ai vậy, không có mắt à, khuôn mặt hoàn mỹ như vậy mà cũng dám làm xước!”

 

Nói xong lại buồn bã, khóc lóc: “Có phải ba đã phát hiện ra chuyện của chúng ta, ông ấy đã đánh anh? Xin lỗi, em muốn cho anh tất cả, nhưng lại không có gì, em còn khiến anh phải chịu uất ức.”

 

Lộ Đình Châu thản nhiên nói: “Không sao. Ít nhất em còn có mặt mũi nói ra.”

 

Hả?

 

Ninh Lạc lẩm bẩm: “Chắc là mình nghe nhầm rồi…”

 

Cho dù ký ức có hỗn loạn, nhưng cậu vẫn cảm thấy người đàn ông này hình như sẽ không nói chuyện như vậy.

 

Nhìn khuôn mặt nghiêng tuyệt đẹp tinh xảo của Lộ Đình Châu, Ninh Lạc gật đầu, tự thuyết phục mình: “Nhất định là nghe nhầm rồi, tuyệt đối là nghe nhầm rồi.”

 

Tẩy não xong, cậu hoàn toàn nhập tâm vào cảm xúc bị gián đoạn vừa rồi, trên mặt là vẻ đau lòng không thể che giấu: “Đều tại em, là em không tốt. Nhưng ba cũng quá không hiểu chuyện, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ chết, đến lúc đó anh còn không phải để em chăm sóc sao? Em chỉ là làm trước vài năm mà thôi!”

 

Chiếc Maybach vẽ một đường chữ S trên làn đường.

 

Lộ Đình Châu nhìn tài xế, đưa tay hạ tấm cách âm xuống.

 

Anh phát hiện ra, Ninh Lạc sau khi say rượu sẽ điên cuồng ra mặt, không còn là một cậu bé nhút nhát chỉ điên cuồng trong lòng nữa.

 

Lộ Đình Châu vắt chéo chân, chống cằm nhìn Ninh Lạc, gật đầu, đầy hứng thú: “Nói tiếp đi.”

 

Để tôi nghe em bịa chuyện.

 

Ninh Lạc được cổ vũ, cảm xúc càng thêm dạt dào, giọng điệu càng thêm mạnh mẽ: “Ba đã già như vậy rồi, không còn dùng được nữa, bây giờ anh chẳng khác nào sống thủ tiết khi còn trẻ, ông ấy không đau lòng, nhưng em đau lòng! Em sẽ kế thừa tất cả mọi thứ của ba, bao gồm cả anh, ba nhỏ.”

 

Lộ Đình Châu nhếch miệng, từ từ mỉm cười, khuôn mặt nghiêng trong ánh đèn đường lúc sáng lúc tối, tạo ra một vệt mờ ảo, không nhìn rõ biểu cảm cụ thể trên mặt anh, sau đó anh giơ tay lên.

 

Bàn tay đó sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ đẹp mắt.

 

Anh gãi gãi cằm Ninh Lạc.

 

Giống như đang trêu chọc một con vật nhỏ nào đó.

 

Ninh Lạc đột nhiên im bặt.

 

Nhìn thấy ánh mắt mèo mở to ngạc nhiên của cậu, Lộ Đình Châu ỷ vào việc cậu say rượu đầu óc không tỉnh táo, không hề có ý định rút tay về, thậm chí còn khẽ móc ngón tay: “Tôi là ba nhỏ của em?”

 

Ninh Lạc ngơ ngác gật đầu, gật được một nửa thì chạm vào đầu ngón tay của Lộ Đình Châu, lại không dám động đậy.

 

Lộ Đình Châu tiến lại gần cậu, đôi mắt phượng nhìn sâu vào đáy mắt cậu, không bỏ qua một tia cảm xúc nào, ung dung mở miệng: “Vậy, trước tiên gọi một tiếng ba ba nghe xem nào.”

 

…?

 

Ninh Lạc im lặng.

 

Cằm truyền đến cảm giác ngứa ngáy, là Lộ Đình Châu đang giục, giọng cuối còn kéo dài ra ý cười: “Gọi đi.”

 

Ninh Lạc mím chặt môi.

 

Cho dù đầu óc mơ màng không tỉnh táo, nhưng cậu vẫn có linh cảm rằng, ba nhỏ trước mặt này không phải là người tốt.

 

Chắc chắn là một kẻ xấu xa.

 

“Hửm? Sao không nói nữa?”

 

Ninh Lạc nhìn hàng mày thanh tú đang mỉm cười của anh, mấp máy môi: “Con trai ngoan.”

 

Lộ Đình Châu khựng lại, nheo mắt, ý cười không chạm tới đáy mắt: “Gọi tôi là gì?”

 

Radar động vật nhỏ của Ninh Lạc vang lên inh ỏi, trong đầu cậu vang lên cảnh báo cấp một, lông tơ toàn thân dựng đứng, cậu rụt người lại, từ từ lùi ra xa anh một chút.

Sau đó cậu bị người ta giữ chặt, kéo trở về vị trí cũ từng chút một.

“Sợ gì chứ,” Lộ Đình Châu nhếch môi, khẽ tặc lưỡi một tiếng, nhưng không nghe ra cảm xúc gì, “Như thể tôi muốn ăn thịt em vậy.”

 

Ninh Lạc co rúm lại trong góc, giống như một con chim cút nhỏ tội nghiệp bị vặt trụi lông.

 

……………..

 

Tài xế liên tục quay đầu lại, muốn biết hai người này chơi lớn đến mức nào, nhưng đáng tiếc là hiệu quả cách âm của tấm cách âm quá tốt, chỉ nghe thấy hai người đang nói chuyện, nhưng cụ thể nói cái gì thì không nghe rõ được một chữ nào.

 

Anh ta bứt rứt suốt dọc đường đi, cho đến khi đến khách sạn, hai người xuống xe.

 

Tài xế lưu luyến rời khỏi ghế lái, nhìn về phía hai người một cao một thấp, nhất thời ngẩn ra.

 

Hai người vừa rồi còn dính lấy nhau như sam, hận không thể dán vào nhau, giờ đã kéo ra một khoảng cách rất xa, cậu con trai thấp bé toàn thân xù lông, nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn.

 

Nhưng mà, tài xế cảm thấy đây có lẽ chỉ là một phần trong màn kịch của bọn họ mà thôi, bởi vì trên người cậu bé thấp hơn vẫn đang khoác áo vest của người đàn ông, sợ cậu lạnh nên cúc áo cũng được cài cẩn thận.

 

Hửm? dưới ánh đèn sáng chói của sảnh khách sạn, Tài xế đột nhiên phát hiện ra hai người này trông rất giống minh tinh.

 

Đặc biệt là cậu bé thấp hơn, rất giống nhân vật trong bộ phim truyền hình mà con gái anh ta hay xem gần đây.

 

Lộ Đình Châu thu lại chìa khóa xe, nói một tiếng “Làm phiền anh rồi”, sau đó hất cằm, ý bảo Ninh Lạc đi theo mình vào khách sạn.

 

Ninh Lạc lê từng bước về phía trước, sợ anh đột nhiên lại tính toán chuyện cậu nói năng lung tung trên xe.

 

Lộ Đình Châu nghe thấy tiếng tài xế gọi họ từ phía sau: “Này, cậu có phải là minh tinh không?”

 

Lộ Đình Châu quay đầu lại, phát hiện tài xế đang hỏi Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc chỉ vào mình, vẻ mặt vô cùng mờ mịt: “Tôi? Minh tinh?”

 

Cậu ngay cả tên mình là gì cũng sắp quên mất rồi, làm sao có thể nhớ được mình làm nghề gì.

 

“Không phải,” Lộ Đình Châu ngắt lời, bảo cậu vào khách sạn trước, sau đó nói với tài xế, “Nhận nhầm người rồi.”

 

Tài xế rất kích động, bởi vì cuối cùng anh ta cũng nhớ ra hai người này giống ai: “Không thể nào, người đó chắc chắn là Ninh Lạc, con gái tôi rất thích cậu ấy.”

 

Lộ Đình Châu vẫn phủ nhận, “Không phải.” Thấy tài xế không tin, anh nhíu mày, chậm rãi nói, “Giống minh tinh là vì cậu ấy thích phẫu thuật thẩm mỹ, mấy ngày trước vừa mới phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ của Ninh Lạc.”

 

Tài xế ngập ngừng: “Vậy… nhưng anh cũng rất giống Lộ Đình Châu, cái này tôi chắc chắn không nhận nhầm, tôi xem phim của anh từ nhỏ mà.”

 

Từ nhỏ?

 

Lộ Đình Châu khựng lại, quét mắt nhìn người lái xe thuê, thấy anh ta ít nhất cũng phải từ 30 tuổi trở lên, anh nói chậm rãi và rất rõ ràng: “Không, vì cậu ấy thích Lộ Đình Châu, nên tôi mới phẫu thuật thẩm mỹ thành như vậy.”

 

Tài xế ngây người: “Vì, vì yêu mà phẫu thuật thẩm mỹ?”

 

Lộ Đình Châu cảm thấy người này có thể nói chuyện được: “Anh có thể hiểu được là tốt rồi.”

 

Tài xế hoàn toàn không thể hiểu nổi!

 

Anh ta đứng trong gió xuân se lạnh, nhìn hai người này đi vào khách sạn.

 

Một lúc sau, anh ta hung hăng nhéo mình một cái, đau đến mức mặt mày nhăn nhó.

 

“Bà nó, không phải là đang nằm mơ!”

 

Thật sự là mình đã chở hai kẻ có tiền mà thần kinh không bình thường!

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lộ Đình Châu hoàn toàn không quan tâm đến trạng thái tinh thần lung lay sắp đổ của anh ta, anh đưa Ninh Lạc về phòng, thành thục lấy thẻ phòng từ trong túi quần cậu ra, quẹt thẻ, mở cửa.

 

Sau đó nói với Ninh Lạc vẫn còn đứng đơ ra đó, chưa tỉnh rượu: “Một mình em có ổn không? Tôi gọi Tiểu Tống đến nhé?”

 

Đôi mắt mờ mịt của Ninh Lạc sau khi nhìn thấy anh thành thục lấy thẻ phòng của mình ra, càng thêm mờ mịt.

 

Cậu thật lòng hỏi: “Sao anh lại lấy thẻ phòng từ trong túi của em ra thuận tay như vậy?”

 

Lộ Đình Châu ồ một tiếng, chậm rãi nói: “Em say rượu không nhớ, chúng ta thường như vậy mà.” Anh hơi nghiêng đầu, yết hầu chuyển động, giọng nói khàn khàn, hỏi: “Vào trong không?”

 

Giọng nói hạ thấp như một lời mời gọi bí mật không thể nói ra, mờ ám và nguy hiểm, thăm dò vươn xúc tu ra, khiến không khí dần trở nên dính nhớp.

 

Nhịp tim của Ninh Lạc lập tức tăng lên đến 180, kịch liệt như tiếng trống An Tắc.

 

Cậu ôm tim, hổn hển nói: “Nhưng, nhưng em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”

Lộ Đình Châu đánh giá cậu vài lần, “Suỵt” một tiếng, dịu dàng nói: “Vào trong rồi nói tiếp chuyện này.”

Ninh Lạc bị sắc đẹp của người đàn ông mê hoặc, máu dồn lên não, vụng về loạng choạng đi vào phòng.

 

Nhưng cánh cửa phía sau lại đóng sầm một tiếng.

 

Nhốt cậu ở bên trong.

 

Ninh Lạc ngây người, quay đầu nhìn lại.

 

[Không phải, đã nói là cùng nhau mà?! Anh là đồ lừa đảo!]

 

Bên ngoài cửa, Lộ Đình Châu nới lỏng cà vạt, thở phào nhẹ nhõm.

 

Cuối cùng cũng đưa được tên nhóc này về rồi, thật là mệt mỏi.

 

Anh vào trong chắc chắn là không thích hợp, Lộ Đình Châu gọi điện thoại cho trợ lý Tiểu Tống của Ninh Lạc, giải thích tình hình, sau đó nhìn đồng hồ, đã là nửa đêm.

 

“… Nói mới nhớ, tên nhóc này sau khi tỉnh rượu có bị mất trí nhớ không nhỉ?”

 

………..

Ninh Lạc mãi đến hai giờ chiều ngày hôm sau mới tỉnh.

Vừa tỉnh dậy đầu óc đã đau như muốn nứt ra, đầu váng mắt hoa, còn buồn nôn.

 

Hậu quả của mấy ly rượu tối qua thật sự quá mạnh, bản thân cậu cũng không nhớ rõ mình đã uống bao nhiêu nữa

 

Cậu trở mình lấy điện thoại, phát hiện nhóm chat của đoàn làm phim im ắng, chắc là mọi người cũng đều say khướt chưa tỉnh.

 

Ninh Lạc ngồi dậy, xốc chăn lên… khoan đã.

 

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc áo vest trên chăn, kiểu dáng quen thuộc, chiếc ghim cài áo quen thuộc.

 

Đến gần ngửi thử, còn có mùi hương gỗ nhàn nhạt, nhạt đến mức sắp tan biến.

 

Môi Ninh Lạc run rẩy, che mặt ôm đầu bắt đầu cố gắng nhớ lại tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao cái áo vest của Lộ Đình Châu lại ở trên giường của mình.

 

Nhưng nỗ lực nhớ lại chỉ khiến cậu nhớ đi nhớ lại những khoảnh khắc xấu hổ của mình tối qua. Ngón chân của Ninh Lạc lại bắt đầu bận rộn.

 

Hắc ám ma thần Cổ Na Lạp, ô hô lạp hô! Khiến cho đám người tối qua mất trí nhớ hết đi!

 

Đừng ai nhớ tối qua tôi đã làm gì, nói gì!

 

Ninh Lạc chắp hai tay thành kính cầu nguyện, chỉ thiếu nước quỳ xuống giường dập đầu.

 

Nhưng ký ức của cậu lại đứt đoạn ở chỗ mình đổ rượu bị vạch trần, rồi ra ngoài hóng gió, sau đó chỉ nhớ mang máng hình như nhìn thấy một người đàn ông siêu đẹp trai, mình hình như còn cưỡng ép trêu chọc người ta, sờ mặt, sờ tay.

 

… Còn gọi người ta là con trai?

 

… Không lẽ người đó chính là Lộ Đình Châu?!

Đầu óc Ninh Lạc ong một tiếng nổ tung, cậu không kịp xỏ dép xuống giường, mở cửa một cái.

Nhìn thấy Tiểu Tống đang nằm ngủ say sưa trên ghế sofa bên ngoài.

 

Ninh Lạc lập tức thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ trái tim nhỏ bé của mình.

 

May quá may quá, không phải là Lộ Đình Châu.

 

Cậu hoàn toàn không dám tưởng tượng mình đã làm trò ngu ngốc gì trước mặt đối phương, liệu có bị tiên sinh phản diện ném xuống sông Hoàng Phố tự sinh tự diệt hay không.

 

Dù sao thì trong nguyên tác, có một lần Ninh Tịch Bạch giả vờ say rượu để tiếp cận Lộ Đình Châu, bị anh túm lấy đầu ấn vào bồn tắm đầy nước, cười hỏi cậu ta đã tỉnh chưa, chưa tỉnh thì dìm thêm một lúc nữa. Khiến cho Ninh Tịch Bạch bị ám ảnh tâm lý luôn.

 

Ninh Lạc lay Tiểu Tống dậy: “Tỉnh dậy, tỉnh dậy.”

 

Thấy Tiểu Tống tỉnh rồi thì nói, “Cậu về phòng ngủ đi, tối qua đi đón tôi ở khách sạn chắc là mệt lắm rồi.”

 

Tiểu Tống ngồi dậy: “Hả? Không phải em, là thầy Lộ đưa anh về, anh Lạc, anh quên rồi sao?”

 

Sét, đánh, giữa, trời, quang!

 

Móng vuốt của Ninh Lạc bắt đầu run rẩy, giọng nói run rẩy: “Ai? Cậu chắc chứ?”

 

Tiểu Tống gật đầu: “Em chắc chắn mà.”

 

Vậy nên! Tối qua cậu quả nhiên là sờ mặt sờ tay Lộ Đình Châu còn gọi người ta là con trai ngoan?!

Còn lôi thêm một cái áo vest của người ta về!

Cứu mạng, cái áo này không phải là do mình cưỡng ép lột từ trên người anh ấy xuống đó chứ?

Ninh Lạc “bốp” một cái, che mặt, tuyệt vọng phát hiện với tửu lượng của mình, thật sự rất có khả năng này.

Tiểu Tống thấy sắc mặt cậu không đúng, cẩn thận hỏi: “Anh Lạc, anh làm sao vậy?”

 

Ninh Lạc hoảng hốt, thấp giọng lẩm bẩm: “Có thể làm hỏng tất cả mọi chuyện, cũng là một loại năng lực…”

 

Tiểu Tống: “Hả? Anh đang nói ai vậy.”

 

Ninh Lạc mang vẻ mặt đau khổ: “Tôi đang nói cái thứ vô dụng là tôi đây.”

 

Khi cậu ổn định được cảm xúc, cậu đã phát điên rồi.

 

Thuyền con đã đâm vào tảng băng lớn.

 

Vì vậy, khi xuống lầu ăn cơm gặp Lộ Đình Châu, phản ứng đầu tiên của Ninh Lạc là bỏ chạy.

 

Nhưng Lộ Đình Châu đã nhìn thấy cậu: “Tiểu Lạc.”

 

Ninh Lạc cứng đờ tại chỗ, từ từ quay đầu lại, cố gắng gượng chào hỏi: “… Buổi chiều tốt lành.”

 

Sau đó lập tức cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân, hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên.

 

[Chào cái gì mà chào, rốt cuộc là ai đang chào buổi chiều? Lôi ra chém!]

 

Lộ Đình Châu đánh giá vẻ mặt của cậu, cuối cùng mỉm cười: “Buổi chiều tốt lành, quần áo của tôi vẫn còn ở chỗ em sao?”

 

“Còn.” Ninh Lạc cắn môi, quyết định thành khẩn nhận lỗi, tranh thủ sự khoan hồng, ít nhất là không muốn bị ném xuống sông Hoàng Phố, biến từ rác thải khô thành rác thải ướt.

 

Cậu cố gắng ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, nói với tốc độ cực nhanh: “Em xin kiểm điểm sâu sắc về hành vi say rượu của mình tối qua, em có tội, em đáng chết, em không nên làm như vậy, xin anh đừng để bụng, cũng đừng tức giận, em thật sự không cố ý!”

 

[Khúc đầu quên rồi, khúc giữa quên rồi, tổng cộng có mười tội, thần có tội đáng chết vạn lần!]

 

Khóe miệng Lộ Đình Châu ngày càng cong lên: “Em còn nhớ được gì?”

 

Ninh Lạc luôn cảm thấy nụ cười đó như đang nói với mình “Cậu là cái thá gì mà dám trêu chọc ông đây”, cậu rùng mình một cái, nhìn trái nhìn phải, thừa dịp không có ai, nhỏ giọng nói: “Em không nên động tay động chân với anh, còn lột quần áo của anh.”

 

[Còn gọi anh là con trai ngoan.]

 

Câu này không dám nói ra, chỉ dám nghĩ trong lòng.

 

Cậu cứ có cảm giác, mình mà nói ra thì sẽ xong đời.

 

Vậy mà thật sự mất trí nhớ?

 

Trong mắt Lộ Đình Châu lóe lên vẻ hứng thú, nhìn chỏm tóc trên đầu Ninh Lạc, đưa tay xoa xoa, chậm rãi nói: “Những chuyện này còn dễ nói, tôi đều hiểu.”

 

Ninh Lạc không ngờ anh không hề so đo, lập tức cảm động.

 

[Người tốt, người tốt thật sự! Tôi sống lại rồi, haha!]

 

[Cuộc sống nhai nát tôi, nuốt xuống rồi lại nhả ra, nhưng không sao! Tôi là nấm kim châm ngoan cường!]

 

Lộ Đình Châu lại xoa thêm một cái, cười hỏi: “Nhưng mà em nhìn tôi rồi kêu ba nhỏ, nói muốn từ trong tay ba em cướp tôi đi, về điểm này thì tôi không hiểu lắm.”

 

??????

 

Ninh Lạc hít thở không thông, bùng nổ.

 

[A a a a a, tôi thật sự đã nói những lời này sao? Lời chó má này là từ miệng tôi nói ra?! Ông trời ơi giết con luôn đi, rốt cuộc là tại sao hôm nay tôi phải tỉnh dậy trên giường để đối mặt với tất cả những chuyện này? Tôi chỉ là một đứa bé bình thường hay nói nhảm, gặp chuyện thì nước mắt lưng tròng thôi mà.]

 

Cậu đối mặt với ánh mắt của Lộ Đình Châu, khó khăn nặn ra một câu: “Em nói là gần đây em xem tiểu thuyết nhiều quá nên nhập tâm, anh có tin không?”

 

[Chính mình còn không tin mà!]

 

………….

 

Phương Lộc Dã đứng bên cạnh nghe nãy giờ, sau khi anh trai cậu ta đi, liền kéo Ninh Lạc mặt mày xám xịt như hồn ma về chỗ mình chiếm giữ.

 

“Này, tối qua rốt cuộc cậu với anh tôi đã xảy ra chuyện gì?”

 

Tô Vạn Đồng và Tống Nam cũng mang vẻ mặt hóng hớt, hận không thể để Ninh Lạc kể chi tiết chuyện tối qua.

 

Cuộc nói chuyện vừa rồi của hai người thì bọn họ không nghe được một chữ nào, ngược lại, tiếng lòng sụp đổ của Ninh Lạc thì nghe rõ mồn một.

 

Ninh Lạc cố gắng giữ bình tĩnh: “Xảy ra chuyện gì? Không có gì cả! Chúng tôi trong sạch, không có gì mờ ám!”

 

“Nhưng tôi nghe nói, tối qua là thầy Lộ đưa cậu về.” Tống Nam hỏi.

 

Tô Vạn Đồng gật đầu lia lịa.

 

Đùa à, dựa vào tính cách háo sắc mê trai của Ninh Lạc, làm sao có thể không xảy ra chuyện gì?

 

Ninh Lạc khóa miệng: “Không có gì, không có gì cả!”

 

Nhưng tiếng lòng thì lại tuôn ra ào ào.

 

[A a a a a, đừng hỏi nữa! Làm sao tôi có thể nói với các người chuyện tối qua tôi đối với anh ấy hét lớn ‘Ba nhỏ mở cửa, em là ba của em đây’ chứ!]

 

[Thật sự để các người biết tối qua tôi diễn vở kịch ba nhỏ đầy nhiệt huyết, tôi thà chết đi còn hơn!]

 

Ba người cùng hít vào một ngụm khí lạnh, hai mắt sáng lên.

 

Ôi chao, kích thích quá!

Ánh mắt nóng bỏng của bọn họ nhìn chằm chằm Ninh Lạc: Nhanh nhanh nhanh, tiếp tục kể chi tiết đi!

 

Hết chương 51.

 

Chú thích: An Tắc yêu cổ – một loại trống truyền thống.

 

Chương 51: Ba Nhỏ Mở Cửa, Em Là Ba Của Em Đây

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên