Chương 51: Tổng Tài Đừng Chọc Tôi: Cố Đại Tiểu Thư Muốn Bỏ Trốn Khỏi Hôn Lễ (Thượng)

Chương 51: Tổng Tài Đừng Chọc Tôi: Cố Đại Tiểu Thư Muốn Bỏ Trốn Khỏi Hôn Lễ (Thượng)

 

Trên người Thẩm Hạc lóe lên những luồng điện màu tím.

 

Làn da vốn non mềm nhạy cảm của cậu ta, giờ đây lại trở thành một phần của hình phạt tàn khốc.

 

Ban đầu cậu ta còn la đau, nhưng về sau ngay cả tiếng kêu đau cũng không thốt ra nổi.

 

【Vì cậu mà tôi đã hứng chịu bao nhiêu hình phạt, đã hao tổn bao nhiêu năng lượng.】

 

【Vì cậu mà không hề lấy một điểm giá trị khí vận nào, tất cả đều để lại cho cậu, đến cuối cùng, suýt chút nữa thì tôi đã bị tiêu hủy.】

 

【Hôm nay, tất cả những hình phạt tôi gánh thay cậu, tôi sẽ trả lại hết cho cậu!】

 

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt.

 

Sau khi hệ thống trả lại toàn bộ hình phạt cho Thẩm Hạc, thì nó chuyển từ màu xanh lam nhạt thành màu xanh lam đậm.

 

【Hệ thống số 7, cưỡng chế giải trừ liên kết với ký chủ Thẩm Hạc.】

 

Thẩm Hạc gắng gượng đứng dậy, dáng vẻ lúc này của cậu ta vô cùng thảm hại, chẳng còn lại chút gì gọi là diễm lệ.

 

Như vậy mới đúng chứ. Khi con người ta đau đớn đến tột cùng, làm sao còn tâm trí để quản lý biểu cảm, làm sao còn có thể tỏ ra đáng thương cho được.

 

Giọng cậu ta khàn đặc, vật vã van xin: “Không! Đừng! Nếu anh cưỡng chế hủy liên kết với em, linh trí của anh cũng sẽ bị xóa sổ! Anh sẽ trở lại thành một cỗ máy!”

 

“Vì tôi mà làm vậy, không đáng đâu!”

 

Hệ thống cười lạnh mấy tiếng, 【Đến nước này rồi mà cậu vẫn còn giả nhân giả nghĩa muốn lợi dụng tôi nữa à.】

 

【Nếu đã không nỡ để tôi bị xóa bỏ ý thức, vậy thì cậu tự mình chủ động hủy liên kết đi!】

 

Thẩm Hạc nước mắt lưng tròng, vội nói: “Em, em chỉ là không nỡ xa anh mà thôi!”

 

Nhưng hệ thống chẳng muốn phí lời thêm nữa.

 

【Cưỡng chế hủy liên kết thành công.】

 

Hệ thống bùng lên một luồng sáng xanh chói lòa, rồi biến mất.

 

Trong đầu tôi vang lên một giọng nói máy móc.

 

【Hệ thống số 7, xin Đấng sáng tạo đặt tên.】

 

……….

 

Sau khi bị định dạng lại, Hệ thống Hấp thu Khí vận đã nhận tôi làm Đấng sáng tạo của nó.

 

Tôi đặt cho nó cái tên là 【Bóc Tách】.

 

Tên đầy đủ là 【Hệ thống Bóc Tách Hệ thống】.

 

Dưới mệnh lệnh của tôi, nó sẽ phối hợp vô điều kiện với mọi hạng mục nghiên cứu của viện nghiên cứu.

 

Tôi tin rằng, chẳng bao lâu nữa, 【Hệ thống Kiểm tra đo lường Hệ thống】 sẽ được nâng cấp.

 

——–

 

Sau khi bị hệ thống trừng phạt, Thẩm Hạc đã phải nằm liệt giường suốt một tháng.

 

Một tháng không phải là giới hạn của hệ thống, mà là giới hạn ví tiền của Thẩm Hạc.

 

Cậu ta hết tiền rồi.

 

Thẩm Hạc đành phải xuất viện.

 

Gia đình Thẩm nhị gia vốn định tiếp tục ra tay với cậu ta, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.

 

Thẩm nhị gia nói, không cần phải làm bẩn tay mình vì một kẻ đã định sẵn chắc chắn sẽ tự gánh lấy hậu quả.

 

Đúng như Thẩm nhị gia dự liệu, Thẩm Hạc vốn được chiều chuộng nên tính tình yếu đuối, mất đi chu cấp của nhà họ Thẩm, cậu ta hoàn toàn không chịu nổi cảnh vất vả vừa học vừa làm.

 

Chẳng mấy chốc, cậu ta lại nhắm đến đám con cháu nhà giàu của các gia tộc khác.

 

Thẩm Hạc trời sinh đã có dung mạo hơn người, làn da mịn màng như lụa, vẻ ngoài yếu ớt mỏng manh dễ vỡ, từ lâu đã bị nhiều kẻ để mắt tới. Chẳng qua trước đây vì nể mặt nhà họ Thẩm nên không ai dám tiếp cận, nay nhà họ Thẩm sụp đổ, không biết có bao nhiêu kẻ đang dòm ngó cậu ta.

 

Thẩm Hạc quả thực cũng có bản lĩnh, cậu ta dễ dàng câu được hồn của vài người, khiến bọn họ vì cậu ta mà điên đảo thần hồn.

 

Tiếc là, lòng tham không đáy. Chuyện cậu ta qua lại cùng lúc với nhiều người đã bị phát giác.

 

Vốn dĩ mấy người kia đều không nỡ rời xa Thẩm Hạc, lại mềm lòng trước những giọt nước mắt của cậu ta, nên đã định bụng sẽ chung sống hòa bình.

 

Nhưng đúng lúc này, một trong các gia tộc đó gặp chuyện, định mời Khương Thanh Xu đến xem giúp. Khương Thanh Xu dứt khoát từ chối, còn tuyên bố sẽ không hợp tác với bất kỳ gia tộc nào có quan hệ tốt với Thẩm Hạc.

 

Sau khi gia đình Thẩm nhị gia đã thôn tính hoàn toàn nhà họ Thẩm, cũng nhân cơ hội này mà tung tin, nói rằng bất kỳ ai qua lại với Thẩm Hạc cũng chính là gây thù chuốc oán với nhà họ Thẩm.

 

Để cắt đứt quan hệ với Thẩm Hạc, mấy cậu ấm cô chiêu kia đã bị gia đình từ mặt.

 

Tình yêu ngọt ngào rồi cũng bị cơm áo gạo tiền bào mòn, thế nhưng mấy người này đều yêu Thẩm Hạc sâu đậm, thế là bọn họ cố gắng chịu đựng khổ cực, thật sự cùng cậu ta sống qua ngày.

 

Vốn dĩ đây cũng có thể coi là một kết cục không tồi, nào ngờ, Thẩm Hạc lại là kẻ không chịu nổi một chút tủi thân nào. Những cậu ấm cô chiêu bị gia đình ruồng bỏ này không có khả năng chu cấp cho tấm thân ngọc ngà của cậu ta nữa, thế là cậu ta không nhịn được mà đi bám víu một ông chủ mỏ than, nhà vừa có tiền lại không tin chuyện ma quỷ.

 

Và cũng không ngoài dự đoán, chuyện này lại bị phát hiện.

 

Đám con cháu nhà giàu kia hận cậu ta đến cùng cực, đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta. Cũng vì thế mà danh tiếng trong giới của cậu ta hoàn toàn thối nát, chỉ còn biết bám chặt lấy ông chủ mỏ than kia.

 

Thế nhưng, ông chủ mỏ than kia đã ngoài bốn mươi tuổi, chỉ xem cậu ta như một món đồ chơi thú vị, làm gì có chuyện chân tình được.

 

………

 

Thiếu gia thật vừa đi học, vừa làm việc tại viện nghiên cứu của tôi.

 

Cậu ta rất chăm chỉ, giống như một miếng bọt biển khô, điên cuồng hấp thụ kiến thức.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Mỗi khi nhắc đến chuyên ngành của mình, đôi mắt cậu ta lại lấp lánh sáng ngời.

 

……..

 

Thẩm Tri Chi đã trở về nhà họ Thẩm, trở thành hòn ngọc quý trên tay của gia đình, đúng với danh phận của mình.

 

Lấy chân tình đổi lấy chân tình, người nhà họ Thẩm hết lòng yêu thương cô, làm sao cô có thể phụ lòng tốt của họ.

 

Cô đã quyết định sau này sẽ cống hiến cho sự nghiệp y tế, tương lai của cô sẽ không đặt hết hy vọng vào một người đàn ông nào, mà sẽ tự mình tỏa sáng trong lĩnh vực của riêng mình.

 

……..

 

Khương Thanh Xu cuối cùng cũng đã gỡ bỏ được nút thắt trong lòng và thử trở về nhà họ Tiền.

 

Dù cho việc chung sống với vợ chồng nhà họ Tiền vẫn còn có chút gượng gạo, nhưng cô đã học được cách đón nhận sự quan tâm của bọn họ, và cũng đang học cách yêu thương bọn họ, như cách bọn họ đã yêu thương cô.

 

Sau này, tại bữa tiệc sau buổi họp báo ra mắt sản phẩm của công ty tôi, Khương Thanh Xu đi bên cạnh Tiền phu nhân đã tình cờ gặp Thẩm Tri Chi đang khoác tay Thẩm nhị gia. Hai cô gái nhìn nhau, mỉm cười.

 

Người nhà họ Thẩm và nhà họ Tiền đứng cùng nhau, cùng ngẩng đầu nhìn lên sân khấu, nơi vị thiếu gia thật lúc này đã trở thành một người phụ trách xuất sắc, cậu ta đang giới thiệu với mọi người về loại nông sản mới do viện nghiên cứu nuôi cấy ra.

 

Tôi đứng trên tầng hai nhìn xuống, tay cầm ly rượu vang, lặng lẽ quan sát cuộc gặp gỡ của “Người phụ trách Viện Nghiên cứu Nông nghiệp”, “Tiểu đội trưởng Nhà máy phát điện bằng quỷ lực” và “Trưởng nhóm Nghiên cứu Thiết bị Y tế” dưới trướng mình, rồi khẽ mỉm cười.

 

Nắm trong tay mọi lợi thế từ huyền học, khoa học cho đến tầm nhìn tương lai, tôi nhất định sẽ mở rộng công ty của mình ra khắp các thế giới khác!

 

——–

 

Mùa hạ.

 

Sau khi tham dự một buổi họp báo, tôi trở về nhà.

 

Cuối cùng ba mẹ tôi cũng đã kết thúc chuyến du lịch trăng mật thường niên của họ, gọi điện đến.

 

“Cục cưng à, mẹ về rồi đây.”

 

“Vâng, nửa tiếng nữa con sẽ về nhà chính.”

 

“Không cần về đâu con yêu, nửa tiếng nữa mẹ với ba con lại đi nghỉ mát ở hòn đảo nhỏ rồi. Lần này mẹ gọi là để gửi cho con thông tin của vị hôn thê.”

 

“…Vị hôn thê?”

 

Tôi có vị hôn thê từ lúc nào thế?

 

“Là hôn ước từ nhỏ của con đấy. Con xem tin nhắn đi nhé, mẹ phải đi rồi, có mang đặc sản về cho con đấy, nhớ ăn nhé.”

 

“Bye bye con yêu, mẹ yêu con, chụt~”

 

Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng trò chuyện của bố và mẹ.

 

“Không được hôn người khác.”

 

“Trời ạ, đây là con trai mình mà, anh ghen cái gì chứ.”

 

“Con trai cũng không được! Người phụ nữ của anh chỉ được hôn một mình anh thôi!”

 

“Nào, hôn một cái~”

 

“Anh yêu, sao mặt anh đỏ lên thế.”

 

“Cô gái, em đừng có đùa với lửa…”

 

Mặt tôi không một chút biểu cảm, lạnh lùng cúp máy.

 

Tôi mở trí não, xem thông tin.

 

Trong tài liệu, là hình ảnh một cô gái có vẻ ngoài lanh lợi,mặt mày xinh xắn.

 

Đại tiểu thư nhà họ Cố.

 

Thông thạo tám thứ tiếng, có thành tựu đáng kể trong các lĩnh vực vũ đạo, piano và thiết kế.

 

Trước đây cô ấy vẫn luôn ở nước ngoài, mấy hôm trước mới về nước.

 

Hôm nay, hai chúng tôi sẽ gặp mặt, thậm chí mẹ tôi còn đã đặt sẵn phòng riêng.

 

Thời gian là một tiếng nữa.

 

Tôi day day thái dương.

 

Rốt cuộc vị hôn thê này từ đâu ra vậy.

 

Xem lại các tài liệu liên quan đến hôn ước thì thông tin rất mơ hồ.

 

Tôi nói với trợ lý, “Nửa tiếng nữa, tôi muốn có toàn bộ thông tin về người phụ nữ này.”

 

Trợ lý khựng lại một chút rồi mới trả lời tôi, “Vâng, tổng tài.”

 

Đây là lần đầu tiên anh ta do dự như vậy trong suốt thời gian làm việc bên cạnh tôi.

 

Tôi nhìn anh ta, “Sao thế, lần này khó khăn lắm à?”

 

Trợ lý lắc đầu, mỉm cười với tôi, như thể sự do dự vừa rồi chỉ là ảo giác: “Không có, thưa Tổng tài. Vừa rồi tôi chỉ hơi ngạc nhiên là ngài lại có vị hôn thê.”

 

Tôi khẽ gõ ngón tay lên đầu gối, nhìn về phía trước: “Tôi cũng vừa mới biết thôi.”

 

Khi đến nhà hàng tư nhân, nơi này đã được bao trọn và bài trí khá lãng mạn.

 

Thế nhưng đã quá giờ hẹn hơn nửa tiếng mà vẫn không thấy bóng dáng Cố đại tiểu thư đâu.

 

Đúng lúc này, trí não vang lên, giọng nói lo lắng của quản gia truyền đến.

 

“Thưa cậu chủ! Cố đại tiểu thư muốn bỏ trốn khỏi hôn lễ!”

 

Hết chương 51.

 

Chương 51: Tổng Tài Đừng Chọc Tôi: Cố Đại Tiểu Thư Muốn Bỏ Trốn Khỏi Hôn Lễ (Thượng)

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên