Chương 51: Tự Mình Tìm Tới Cửa
Giữa trưa tan học, trong lúc Tiêu Dã và hội bạn đi mua đồ ăn thì Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất đi mua nước uống. Nghe thấy tiếng xì xì khe khẽ, Quý Nam Tinh ngoảnh đầu nhìn lại, bèn thấy Hạ Quân Ngạn đang nấp sau một cột điện vẫy tay với cậu.
Quý Nam Tinh: “…” Có chút cạn lời.
“Thập Nhất, cậu đi mua trà sữa đi, tôi qua đây một lát.”
Trần Thập Nhất liếc mắt nhìn sang, thấy đó là người lần trước đã gặp thì ờ một tiếng: “Vậy cậu mau quay lại nhé.”
Quý Nam Tinh bước về phía Hạ Quân Ngạn. Cậu vừa đến bên cạnh, anh ta đã kéo tuột cậu vào trong một con hẻm.
Quý Nam Tinh gạt tay anh ta ra: “Sao lần nào anh tìm tôi cũng lén lén lút lút như bắt cóc hoặc như ăn trộm thế?”
Hạ Quân Ngạn móc từ trong túi ra năm lá Lôi Phù: “Một giá ba vạn tệ, lấy không?”
Quý Nam Tinh cũng không do dự, cầm lấy mấy lá Lôi Phù rồi nhét vào túi áo: “Lấy, dạo này anh chăm chỉ gớm nhỉ.”
Mới vừa trả xong món nợ hai mươi lá bùa lần trước, vậy mà đã có hàng tồn để bán cho cậu rồi.
Quý Nam Tinh vừa nói vừa lấy điện thoại ra chuyển tiền cho anh ta.
Hạ Quân Ngạn thở dài: “Còn không phải tại nghèo quá hay sao. Nếu không thiếu tiền, tôi mới lười bỏ sức ra vẽ bùa đấy. Phải rồi, cậu nghe chuyện oán linh trong hẻm chưa?”
Quý Nam Tinh chuyển tiền xong, gật đầu đáp: “Nghe rồi, đã bắt được chưa?”
Hạ Quân Ngạn lắc đầu: “Chưa, hình như hơi khó nhằn.”
“Khó nhằn? Oán linh đó có vấn đề gì à, khó tìm lắm sao?”
Thông tin mà Hạ Quân Ngạn biết cũng không nhiều, chỉ là anh ta không giống Quý Nam Tinh. Anh ta đã là một thiên sư toàn thời gian rồi, ngoài ăn, ngủ, chơi game ra thì thời gian còn lại gần như đều tiếp xúc với âm vật, thỉnh thoảng cũng hợp tác với các thiên sư khác nên tin tức biết được cũng nhiều hơn một chút.
“Đó không phải là oán linh bình thường. Nghe nói lúc đầu oán linh đó chỉ hút sinh khí của người, cho nên ban đầu chỉ là cướp giật trong hẻm chứ không có ai chết. Không phải Diêm Vương Mặt Lạnh đang điều tra vụ này sao, anh ta đã đến xem xét những người bị cướp trước đó, trông họ rõ ràng đều là bộ dạng bị tổn hao sinh khí. Sau này những người đó không gặp xui xẻo mất một khoản tiền lớn thì cũng đổ bệnh một trận, nhưng may là vẫn còn giữ được mạng. Chắc là sau đó oán linh kia đã trở nên mạnh hơn, từ hút sinh khí chuyển sang hút thẳng sinh hồn của người ta luôn.”
Quý Nam Tinh: “Vậy Cục Quản lý đã đăng nhiệm vụ chưa?”
Hạ Quân Ngạn hừm một tiếng rồi gật đầu: “Đăng rồi chứ, nếu không bắt được oán linh đó thì chẳng biết còn có bao nhiêu người chết nữa. Cho nên đã đăng nhiệm vụ treo thưởng rồi, ai báo được báo tin tức đáng tin cậy thì tiền thưởng từ vài nghìn đến vài vạn, còn bắt được oán linh thì thưởng hẳn mười vạn.”
Quý Nam Tinh nhìn anh ta: “Thế sao anh không đi bắt?”
Đã thiếu tiền đến mức phải bán bùa, bắt được oán linh này thì mọi khó khăn đều được giải quyết rồi còn gì.
Hạ Quân Ngạn bĩu môi: “Oán linh mà ngay cả Diêm Vương Mặt Lạnh cũng không tìm được, cậu nghĩ dễ bắt lắm à?”
Lúc hai người đang nói chuyện thì xa xa có người gọi tên Quý Nam Tinh.
Hai người quay đầu nhìn ra ngoài, Hạ Quân Ngạn thốt lên: “Bạn học của cậu à? Sao bạn học của cậu đứa nào đứa nấy đều cực đoan thế, không đoản mệnh thì cũng dương khí ngút trời.”
Quý Nam Tinh: “Anh còn chuyện gì nữa không, không có chuyện gì thì mau đi đi.”
Hạ Quân Ngạn búng thẳng vào trán cậu một cái: “Dùng xong là vứt, lần sau tôi không bán bùa cho cậu nữa!”
Trước khi Quý Nam Tinh vung nắm đấm, Hạ Quân Ngạn đã biết điều chuồn mất. Thằng nhóc này ra tay ác lắm, đánh người đau điếng.
Tiêu Dã chạy nhanh tới, nhíu mày nhìn bóng lưng của Hạ Quân Ngạn, là người lần trước hắn đã gặp: “Bạn cậu à? Cậu ta đánh cậu làm gì?”
Quý Nam Tinh: “Đâu có đánh, đùa giỡn chút thôi mà.”
Nhìn vệt đỏ trên trán Quý Nam Tinh, mày Tiêu Dã càng nhíu chặt hơn. Hắn đưa tay lên sờ nhẹ: “Có đau không? Đùa giỡn cũng phải có chừng mực chứ, ra tay nặng thế. Mà anh ta tìm cậu làm gì?”
Quý Nam Tinh kéo tay hắn xuống: “Không có gì, đi ngang qua thấy tôi nên nói vài câu thôi. Cậu mua cơm xong rồi à?”
Tiêu Dã thuận thế nắm lấy tay cậu rồi đút vào túi áo mình giữ ấm: “Mua rồi, vừa quay lại đã không thấy cậu đâu. Cậu xem cậu kìa, mới lơ là một chút là đã không thấy bóng dáng đâu rồi. Có biết dạo này khắp nơi đều không an toàn không, tên sát nhân hàng loạt kia còn chưa bị bắt, thế mà cậu còn đi vào hẻm nhỏ với người ta, đừng tưởng người quen là an toàn!”
Nhìn hai người họ đi tới, Trương Nguyên đang xách cơm khẽ cười một tiếng: “Lão Tiêu chắc chỉ hận không thể lấy sợi dây thừng buộc người ta vào thắt lưng của mình.”
Trần Thập Nhất đang xách trà sữa khẽ nheo mắt lại, với kinh nghiệm đọc vô số tiểu thuyết của cậu ta thì: “Cái người anh em này của cậu, có chắc là trai thẳng không đấy?”
Trương Nguyên lắc đầu: “Giờ thì không chắc nữa rồi.”
————-
Buổi chiều có một tiết thể dục. Trước đó vì lý do thời tiết nên tiết thể dục đã bị giáo viên Toán trưng dụng, giờ khó khăn lắm trời mới hửng nắng, ai nấy đều mong được xuống sân vận động một phen.
Ấy thế mà vừa thấy giáo viên tiếng Anh bước vào, cả lớp liền gục xuống bàn rên rỉ.
Giáo viên tiếng Anh sao lại không biết suy nghĩ của đám nhóc này: “Rên cái gì mà rên! Tất cả về chỗ ngồi ngay ngắn cho tôi!”
Cả lớp đành bất lực, ai nấy ủ rũ ngồi về chỗ của mình. Đợi tất cả đã ngồi yên, cô giáo tiếng Anh mới cười một tiếng, đưa xấp đề cương cho lớp trưởng bộ môn: “Bài tập hôm nay.” Nói rồi cô bước ra ngoài.
Nhận ra mình bị cô giáo tiếng Anh trêu chọc, tiết thể dục vẫn còn, cả lớp bèn đập bàn rầm rầm rồi ôm bóng reo hò chạy ra ngoài.
Tiêu Dã là quân chủ lực chơi bóng, sớm đã bị người ta kéo đi mất dạng.
Trần Thập Nhất đi tới: “Chúng ta cũng xuống dưới đi, tôi có cảm giác lâu lắm rồi chưa được phơi nắng.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Trước đây không phải cậu không thích phơi nắng sao, cứ có bóng râm là chui vào?”
Trần Thập Nhất: “Nắng mùa hè có phải để cho người ta phơi đâu, mùa đông thì phơi một chút cũng được, ấm áp dễ chịu. Hôm qua tôi xem video ngắn, tuyết ở phương Bắc rơi dày lắm. Tôi lớn từng này rồi mà chưa được trượt tuyết bao giờ, muốn ra Bắc chơi quá. Nam Tinh, cậu từng đi du lịch ở đâu chưa?”
Quý Nam Tinh: “Cũng đi khá nhiều nơi rồi, nhưng không phải đi du lịch. Hầu hết các vùng trong nước tôi đều đã đi qua.”
“Thế còn nước ngoài?”
Quý Nam Tinh lắc đầu.
Trần Thập Nhất có chút ngạc nhiên: “Cậu cũng chưa từng đi du lịch nước ngoài à?”
Cậu ta cứ ngỡ nhà Quý Nam Tinh rất giàu, chắc là loại thường xuyên đi nước ngoài mới phải, hơn nữa tiếng Anh của Quý Nam Tinh tốt như vậy, cứ có cảm giác là người hay ra nước ngoài giao lưu.
Quý Nam Tinh cười cười: “Đợi tốt nghiệp cấp ba là có thể đi nước ngoài rồi.”
Đúng lúc đó, Tiêu Dã đi tới nghe được lời này, hắn sững người một lúc: “Sau khi tốt nghiệp cấp ba cậu định đi nước ngoài à?”
Bản thân hắn không phải là không thể ra nước ngoài, nhưng vì lý do chính trị của gia đình, việc hắn xuất cảnh khá phiền phức.
Quý Nam Tinh: “Là đi du lịch, chứ không phải đi du học.”
Tiêu Dã tức thì thở phào một hơi nhẹ nhõm. Khoảnh khắc ấy, trong đầu hắn thậm chí đã suy tính cả việc làm thế nào để ra nước ngoài rồi.
Bên sân bóng có người gọi, Tiêu Dã cởi áo khoác đưa cho Quý Nam Tinh, rồi quay người chạy đi vận động cho đổ mồ hôi.
Quý Nam Tinh mặc luôn áo khoác của hắn vào người. Cảm giác được dương khí bao bọc thật ấm áp, mùa đông năm nay có Tiêu Dã, dường như cũng không còn khó chịu như trước nữa.
Trần Thập Nhất lại đang đọc tiểu thuyết, còn Quý Nam Tinh thì ngồi bên cạnh phơi nắng ngủ gật. Lúc sắp thiếp đi, cậu nghe thấy tiếng la kinh ngạc từ phía sân bóng.
Trần Thập Nhất lập tức ngẩng đầu nhìn: “Bên kia hình như bóng đập trúng người rồi, bu lại đó làm gì thế nhỉ?”
Lúc này Quý Nam Tinh mới mở mắt, thấy bên rìa sân bóng một đám con trai đang vây quanh mấy bạn nữ, hình như là bóng đã ném trúng một bạn nữ đứng gần đó.
Trong đám đông, mấy cậu con trai có chút hoảng hốt, bởi vì trên mặt đất còn có một chiếc điện thoại bị rơi nứt màn hình. Một trong số các bạn nữ còn nhặt điện thoại lên nói: “Cái này vừa mới mua, còn chưa dùng được hai ngày nữa!”
Chủ nhân của chiếc điện thoại cầm nó trên tay cũng hơi hoảng, cô chưa từng dùng thứ gì đắt tiền như vậy. Chiếc điện thoại này là do anh trai cô mới thưởng cho cô hai hôm trước vì cô thi tốt, cô vẫn luôn rất quý trọng nó. Một món đồ đắt tiền như thế này đối với điều kiện gia đình cô mà nói là một khoản chi rất lớn, kết quả là chưa được hai ngày đã bị rơi hỏng.
Cô bạn vừa nhặt điện thoại lên nhìn người bạn thân của mình sắp khóc, liền quay sang đám con trai vừa chơi bóng: “Nói đi, đền thế nào đây! Hộp điện thoại và hóa đơn chúng tôi vẫn còn giữ.”
Chiếc điện thoại này ít nhất cũng phải tám, chín nghìn. Kể cả tất cả người chơi bóng đều đồng ý chia đều thì mỗi người cũng phải bỏ ra gần một nghìn tệ. Họ đấu sáu chọi sáu, tổng cộng cũng chỉ có mười hai người, chưa kể những người lúc nãy không chạm vào bóng chắc chắn sẽ không muốn chịu trách nhiệm.
Có người liền lên tiếng: “Trường học không cho mang điện thoại, chẳng lẽ bạn ấy không có chút trách nhiệm nào à? Thấy chúng tôi đang chơi bóng ở đây mà còn đứng gần như vậy.”
Chu Mẫn Mẫn lập tức nổi giận: “Sân bóng này là của nhà cậu mở à, chúng tôi ngay cả đi ngang qua cũng không được sao? Trường có cho mang hay không cũng không phải là lý do để các cậu làm hỏng đồ của người ta rồi không đền!”
Đúng là trường không cho mang điện thoại, nhiều nhất chỉ được mang đồng hồ định vị. Nhưng đã là học sinh cấp ba, ai mà chẳng có vài người lén lút mang điện thoại, cô không tin trong túi đám con trai này không có cái nào!
Quý Nam Tinh hỏi Trần Thập Nhất: “Mấy bạn nữ kia ở lớp nào thế?”
Trần Thập Nhất không nhịn được cười: “Cậu thật sự coi tôi là Bách Khoa Toàn Thư đấy hả, làm sao tôi quen hết người trong trường được. Dù sao thì cũng không phải lớp mình.”
Lời này Trần Thập Nhất không nói thì Quý Nam Tinh cũng biết, cậu có phải mù mặt đâu, khai giảng lâu như vậy rồi mà bạn cùng lớp còn không nhận ra hết.
Quý Nam Tinh bước tới, Trần Thập Nhất thấy vậy cũng vội vàng đi theo.
Mấy bạn nữ trong lớp họ vốn đang ngồi tán gẫu phơi nắng cũng vây lại. Tưởng Đường Đường nhìn chủ nhân chiếc điện thoại đang khóc, không nén được nói: “Bạn đừng khóc nữa, các bạn là lớp mấy?”
Chu Mẫn Mẫn: “Lớp 11/2, sao thế?”
Tưởng Đường Đường: “Rơi một cái chỉ bị nứt màn hình thôi, chắc là vẫn mở máy được. Thay màn hình bao nhiêu tiền, chúng ta bàn bạc cách đền bù sau.”
Chu Mẫn Mẫn nghe vậy liền không vui: “Điện thoại mới của bạn tôi còn chưa dùng được hai ngày đã bị mấy bạn nam lớp các cậu làm rơi, nếu thay màn hình thì sẽ thành hàng sửa chữa mất, chuyện này đổi lại là cậu, cậu có chịu không?”
Lớp trưởng của họ cũng đi tới, sau khi hỏi rõ sự tình thì nói thẳng: “Hai phương án, một là báo cho giáo viên, đền bù thế nào thì xem giáo viên giải quyết hoặc để phụ huynh hai bên đến xử lý. Phương án thứ hai là thay màn hình bao nhiêu tiền, xác định giá cụ thể rồi chúng ta sẽ bàn bạc vấn đề bồi thường.”
Nãy giờ Tiêu Dã vẫn im lặng bỗng lên tiếng: “Điện thoại mua được mấy ngày rồi?”
Tiêu Dã thì bọn họ đều biết, dù là học sinh lớp 11 không cùng khối với hắn, nhưng cả trường này cũng không tìm ra được mấy người đẹp trai như thế. Ai không lượn lờ diễn đàn trường cũng đều biết đại danh của Tiêu Dã.
Hắn vừa hỏi, mọi người liền im lặng. Chu Mẫn Mẫn cũng không biết thời gian cụ thể, bèn quay sang hỏi Cao Nghiên Nghiên: “Điện thoại này anh cậu mua cho cậu lúc nào?”
Chủ nhân chiếc điện thoại, Cao Nghiên Nghiên, lau nước mắt: “Anh tôi mua cho tôi vào hôm Chủ nhật.”
Tiêu Dã: “Vậy là trong vòng bảy ngày. Mua một gói bảo hiểm, vỡ màn hình sẽ được sửa miễn phí. Bảo hiểm không đắt, hơn một nghìn tệ, những người vừa chơi bóng chúng ta chia đều, mỗi người hai trăm, không đủ thì tôi bù thêm.”
Đối với học sinh cấp ba lĩnh tiền tiêu vặt theo tuần, thậm chí theo ngày, hai trăm tệ cũng là một con số không nhỏ. Nhưng so với việc phải đền cả một chiếc điện thoại mới, hoặc vì chuyện này mà phải mời phụ huynh, thì cách bồi thường này đúng là đã giảm thiểu mọi tổn thất đến mức thấp nhất.
Mặc dù có vài cậu trai lúc nãy hoàn toàn không chạm vào bóng không phục lắm, nhưng bóng là cùng nhau chơi, nói họ không có chút trách nhiệm nào cũng không được. Lại nghĩ chỉ có hai trăm tệ, nhịn đói vài bữa trưa hoặc về nhà kiếm cớ xin một ít cũng còn hơn bị loại ra khỏi tập thể. Thế là tất cả đều gật đầu đồng ý với phương án giải quyết này.
Tranh cãi được giải quyết, đám con trai cũng chẳng còn tâm trạng chơi bóng nữa, thế là trực tiếp giải tán. Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh đang mặc áo của hắn ở bên cạnh, cười rồi bước tới: “Không phải đang ngủ à?”
Quý Nam Tinh liếc nhìn cô bạn kia: “Giải quyết xong rồi?”
Tiêu Dã kéo lại áo khoác cho cậu: “Xong rồi, mua gói bảo hiểm rồi đi đổi máy.”
Quý Nam Tinh gật đầu, rồi lại hỏi: “Cô ấy học lớp nào?”
Tiêu Dã lập tức bước sang một bước, che khuất tầm nhìn của cậu: “Hỏi bạn nữ kia lớp nào làm gì? Náo Náo, không được nhìn lung tung đâu đấy.”
Quý Nam Tinh cạn lời nhìn hắn. Chỉ một câu nói đùa bâng quơ hôm đó mà mấy hôm nay đã khiến Tiêu Dã như gặp phải đại địch, giờ cậu chỉ cần nhìn ai thêm một cái là hắn lại nghĩ cậu sắp yêu đương với người ta.
Thấy cậu quay người bỏ đi, Tiêu Dã lẽo đẽo theo sau: “Nghe thấy chưa Náo Náo, người ta học lớp 11 đó, đang trong giai đoạn quan trọng lắm đấy. Cậu thông minh học hành dễ dàng, nói một cái là hiểu, nhưng người khác thì không giống vậy, biết đâu học hành rất vất vả, cậu không được hại người ta phân tâm đâu đấy.”
Quý Nam Tinh đứng lại nhìn hắn: “Hôm đó tôi đùa với cậu thôi, tôi không yêu đương, cả đời này cũng sẽ không yêu đương.”
Nghe vậy Tiêu Dã càng sốt ruột hơn: “Thế cũng không được, cái gì quá cũng không tốt! Yêu đương thì vẫn phải yêu đương chứ, sao lại cả đời không yêu được. Đến lúc đó tôi sẽ kiểm tra giúp cậu, đối phương là người hay là quỷ, tôi đảm bảo chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra cho cậu.”
Quý Nam Tinh bật cười một tiếng: “Thế thì tôi cảm ơn cậu nhé.”
Tiêu Dã khoác vai cậu ra vẻ anh em tốt: “Khách sáo làm gì, chúng ta là ai với ai chứ.”
Quý Nam Tinh bước về phía bãi cỏ, ánh mắt liếc qua cô nữ sinh làm rơi vỡ điện thoại vẫn đang lau nước mắt, cùng với lớp tử khí vương trên người cô ta.
——
Chu Mẫn Mẫn nhìn chiếc điện thoại trong tay Cao Nghiên Nghiên, thở dài: “Đành coi như xui xẻo thôi, nhưng tôi nghe nói loại điện thoại bị vỡ màn hình này hình như chỉ sửa chứ không đổi mới.”
Cao Nghiên Nghiên lắc đầu: “Tôi cũng không biết, tôi chưa từng dùng điện thoại đắt tiền như vậy.”
Trước đây cô thậm chí còn không có điện thoại, đến tận khi lên cấp hai mới bắt đầu dùng chiếc điện thoại cũ của anh trai, nhưng nó đã rất cũ kỹ rồi, nhiều phần mềm dùng rất giật, rất lag, chỉ có thể gọi điện.
Lúc anh trai đổi cho cô chiếc điện thoại mới, cô còn kinh ngạc vô cùng, không biết anh trai phải làm việc bao lâu mới dành dụm được số tiền lớn như vậy. Trong lòng cô biết anh trai cũng không dễ dàng gì, cô cũng rất muốn tỏ ra hiểu chuyện mà từ chối, nhưng dù sao tuổi cũng còn nhỏ, không thể chống lại được cám dỗ trong lòng. Dù biết anh trai vất vả, nhưng cô vẫn nhận lấy chiếc điện thoại.
Thế mà không ngờ chưa dùng được mấy ngày đã làm rơi. Khoảnh khắc đó cô thực sự hoảng loạn, càng sợ anh trai biết chuyện, may mà mọi việc đã được giải quyết êm đẹp.
Cao Nghiên Nghiên nhìn về phía Tiêu Dã đã đi xa, bất giác siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Chu Mẫn Mẫn khoanh tay trước ngực, huých vào vai cô bạn: “Đừng nhìn nữa, người đã đi xa lắm rồi.”
Cao Nghiên Nghiên không kìm được hỏi: “Cậu ấy chính là Tiêu Dã à?”
Chu Mẫn Mẫn cười nói: “Đẹp trai nhỉ, trước đây tôi đưa ảnh của cậu ấy cho cậu xem cậu còn không thèm nhìn. Nhưng tôi thấy Quý Nam Tinh bên cạnh cậu ấy còn đẹp hơn, cậu ấy trắng thật đấy, chắc là trúng xổ số gen di truyền rồi, da dẻ mịn màng trắng nõn. Tôi có chết ba ngày cũng không trắng bằng cậu ấy, ghen tị chết đi được.”
Cao Nghiên Nghiên không để ý đến Quý Nam Tinh, cô chỉ thấy trong lúc hỗn loạn ban nãy, tất cả mọi người đều muốn thoái thác trách nhiệm, chỉ có Tiêu Dã đứng ra giải quyết mọi chuyện một cách đơn giản, không hề hoang mang, vô cùng ung dung điềm tĩnh.
———
Sửa điện thoại mất mấy ngày, tiền mua bảo hiểm Tiêu Dã đã ứng trước. Mấy cậu con trai chơi bóng cùng có tiền thì đã đưa, có vài người không có tiền nên bàn nhau trả góp.
Chút tiền này Tiêu Dã cũng không để tâm, trả góp thì trả góp.
Đến cuối tuần, Cao Nghiên Nghiên vẫn kể chuyện này cho anh trai nghe. Cha mẹ họ mất từ khi họ còn rất nhỏ, anh trai cô lớn hơn cô mười tuổi, lúc đó đã thành niên. Để họ hàng có thể nhận nuôi cô mà không tạo thêm gánh nặng, anh trai cô học xong cấp ba đã không tiếp tục đi học nữa mà đi làm thuê ngay.
Những năm đó, dù không thể nói là sống ở nhà họ hàng không tốt, nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì. Người ta là một gia đình, còn cô chỉ là một người ngoài ở nhờ. Cảm giác lạc lõng khi đối diện với gia đình ấm áp của người khác khiến cả tuổi thơ và thanh xuân của cô vẫn luôn rất tự ti, chưa kể đến sự chênh lệch về điều kiện kinh tế, thường khiến Cao Nghiên Nghiên sợ hãi việc tiếp xúc với người khác, sợ hãi các hoạt động tập thể.
Mãi cho đến khi lên cấp ba, anh trai cô nhận ra việc ở nhờ nhà người khác ảnh hưởng quá nhiều đến cô, vậy nên đã đón cô ra ngoài ở riêng. Dù không có người lớn, hai anh em họ sống trong một căn phòng đơn chỉ ngăn bằng tấm rèm vải, nhưng như thế vẫn thoải mái hơn nhiều so với việc phải trải giường ngủ ở phòng khách nhà họ hàng.
Có lẽ vì đã dọn ra ngoài, có lẽ vì cuộc sống mới ở trường cấp ba, Cao Nghiên Nghiên dần trở nên cởi mở hơn, cũng có thêm bạn bè, chỉ là, lúc nào cô cũng xót anh trai mình vất vả.
Tuy điện thoại đã được sửa, nhưng Cao Nghiên Nghiên vẫn luôn cảm thấy áy náy về chuyện này. Thấy cô ủ rũ không vui, anh trai cô chỉ cần hỏi một câu là cô liền kể hết.
“Em xin lỗi, điện thoại đắt như vậy mà em mới dùng mấy ngày đã làm rơi hỏng rồi.”
Cao Diệc Dương xoa đầu em gái: “Chuyện giải quyết xong là được rồi, dù có sửa cũng không tốn bao nhiêu tiền, không cần tự trách đâu. Điện thoại vốn là đồ tiêu hao, là để cho người ta dùng, dù có rơi hỏng thì anh lại mua cho em cái khác là được.”
Cao Nghiên Nghiên vội lắc đầu: “Không được đâu, anh đi làm vất vả như vậy, tiền không thể tiêu thế được. Nhưng may mà mọi chuyện đã giải quyết xong, bạn nam kia thông minh thật đấy, bọn em thì đang nghĩ xem đưa đi sửa sẽ tốn bao nhiêu tiền, chỉ có cậu ấy nghĩ đến việc mua thêm bảo hiểm. Mai là có thể đi lấy điện thoại rồi.”
Cao Diệc Dương như vô tình hỏi một câu: “Đẹp trai không?”
Đối diện với anh trai mình, Cao Nghiên Nghiên cởi mở hơn nhiều, cười gật đầu: “Đẹp trai lắm.”
Cao Diệc Dương điểm nhẹ vào trán cô: “Cấp ba không được yêu sớm nghe chưa, phải học hành cho giỏi để thi đỗ đại học. Đợi lên đại học rồi hãy yêu đương, đến lúc đó đảm bảo anh sẽ không phản đối.”
Cao Nghiên Nghiên có chút ngượng ngùng: “Anh nói gì thế, người ta kém em một khối, tuổi nhỏ hơn em, em không muốn tìm người nhỏ tuổi hơn mình đâu.”
Cao Diệc Dương lấy một chiếc hộp từ trong tủ ra, bên trong có hai cuốn sổ tiết kiệm: “Tiền học đại học của em anh đã dành dụm cho em rồi. Trong này là tiền gửi định kỳ, đến tháng bảy năm em thi đại học là đáo hạn, lúc đó em có thể đi rút tiền ra nộp học phí. Còn đây là tiền gửi không kỳ hạn, cần dùng tiền thì cứ lấy từ chỗ này, tiền học phí và sách vở học kỳ sau của em đều ở trong này cả. May mà em gái anh thông minh, không cần học thêm, tiết kiệm được cho anh một khoản.”
Cao Nghiên Nghiên đậy nắp hộp lại rồi đặt vào trong tủ: “Em biết rồi, trước đây anh đã nói với em rồi mà, em biết tiền nhà mình ở đâu.”
Dường như để cô yên tâm, mỗi khi anh trai cô tiết kiệm được một khoản tiền là lại cho cô xem số tiền tiết kiệm của gia đình. Cao Nghiên Nghiên cũng không ngờ số tiền tiết kiệm trong nhà lại không ít, tuy chắc chắn không bằng nhà người khác, nhưng cũng hơn hai mươi vạn, tiền học của cô chắc chắn là đủ rồi.
Đợi sau này lên đại học, cô sẽ đi làm thêm, đợi cô tốt nghiệp đại học, cô sẽ nỗ lực làm việc, cùng anh trai tích góp tiền, đến lúc đó họ có thể mua một căn nhà của riêng mình, không bao giờ phải đi thuê nhà rồi bị chủ nhà đuổi nữa.
Cao Diệc Dương nhìn em gái cầm quần áo thay ra ngoài giặt, trong mắt có chút không nỡ. Đây là người thân duy nhất của anh. Khi cha mẹ họ qua đời, em gái anh mới chỉ cao đến bắp chân anh, một cô bé nhỏ xíu hoảng hốt bất an ôm chặt lấy chân anh.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy đã phải học cách nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Cả đời này anh chưa từng cho em gái được sống một ngày sung sướng, giàu sang phú quý không cho được thì ít nhất cũng phải cho con bé một sự trong sạch. Anh không thể để em gái mình có một người anh trai là tội phạm.
Cảm nhận được suy nghĩ của anh ta, luồng hắc khí vẫn luôn quấn quanh người anh phát ra tiếng cười âm u, rồi gằn giọng khàn khàn trong cơ thể anh: “Đừng có mơ, mày nghĩ cảnh sát giải quyết được tao sao? Bọn họ sẽ chỉ coi mày là thằng điên, là kẻ giết người thôi. Ngoan ngoãn hợp tác với tao, tao đảm bảo sau này mày sẽ giàu sang phú quý, nếu không, người chết tiếp theo chính là em gái mày!”
Cao Diệc Dương siết chặt nắm tay, lắng nghe tiếng nước chảy ngoài phòng, cố gắng nhẫn nhịn nhắm mắt lại.
———-
Thứ hai, Cao Diệc Dương giúp em gái lấy điện thoại. Suy nghĩ một lúc, anh cầm điện thoại đến trường. Cao Nghiên Nghiên thấy anh trai đến, giáo viên vừa cho tan học là cô đã vui vẻ chạy ra: “Anh, sao anh lại đến đây?”
Cao Diệc Dương lấy chiếc điện thoại đã sửa ra: “Sửa xong rồi, anh mang đến cho em.”
Cao Nghiên Nghiên nhận lấy điện thoại, mở máy kiểm tra, màn hình vỡ đã được thay mới, còn được dán cả miếng dán màn hình. Cô cười nói: “Cảm ơn anh! Hôm nay anh không phải đi làm à?”
Cao Diệc Dương: “Anh làm ca chiều.”
Nói rồi anh lại móc từ trong túi ra một nắm tiền đưa cho Cao Nghiên Nghiên.
Nắm tiền đó tuy có cả tiền chẵn lẫn tiền lẻ, nhưng chỉ nhìn độ dày thôi cũng biết là không ít. Cao Nghiên Nghiên vội nói: “Em nạp thẻ ăn rồi, không cần tiền nữa đâu.”
Cao Diệc Dương xoa đầu em gái: “Cứ cầm đi, coi như anh cho em tiền tiêu vặt. Thôi, vào đi, anh cũng phải đi làm đây.”
Cao Nghiên Nghiên đáp lại một tiếng, nhìn anh trai rời đi. Thấy anh quay đầu nhìn mình, cô bèn cười vẫy tay với anh.
Cao Diệc Dương từ khu lớp 11 đi xuống khu lớp 10, tìm đến tận lớp 10/7. Giờ ra chơi của khối 10 náo nhiệt hơn khối 11 nhiều, học sinh nô đùa chạy qua chạy lại không ngớt.
Cao Diệc Dương đứng ngoài cửa sổ lớp 10/7 nhìn vào trong. Cậu trai tên Tiêu Dã kia đang nói chuyện với bạn cùng bàn, gương mặt rạng rỡ nụ cười, tràn đầy sức sống thanh xuân, đúng là rất đẹp trai, là một người cởi mở và tỏa nắng.
Tiếc thật, em gái anh và cậu ta, hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau.
Đúng lúc này, anh cảm thấy con quỷ trong cơ thể mình có chút xao động. Cao Diệc Dương lập tức quay người rời đi, thầm cảnh cáo: “Đây là trường học, mày đừng có làm bậy.”
Con quỷ nói: “Dương khí thuần khiết làm sao. Cái thằng nhóc mày vừa nhìn ấy, tao muốn nó, mày nghĩ cách đem nó đến cho tao.”
Cao Diệc Dương nghiến răng: “Không làm được!”
Con quỷ cười âm hiểm: “Tao muốn thằng nhóc đó, mày làm được, tao sẽ rời khỏi người mày, từ đó về sau mày sẽ được tự do.”
Bước chân Cao Diệc Dương khựng lại, trong mắt lóe lên cảm xúc giằng xé.
Khi anh quay người rời đi, Quý Nam Tinh ngẩng đầu liếc nhìn theo bóng lưng đó.
Oán linh khiến Diệp Quân Hành phải đau đầu, không ngờ lại tự mình tìm tới cửa.
Hết chương 51.
