Chương 51: Viên Mãn

 

Chương 51: Viên Mãn

 

Lòng tốt mà nữ quỷ dành cho Tóc đen thẳng dài còn sâu đậm hơn tưởng tượng.

 

Chứ đổi lại là Chu Kỳ An, nếu cậu biến thành quỷ, đừng nói là để lại cho kẻ phản bội bạn bè một cánh cửa sổ để nhìn ngắm thế giới bên ngoài, không xé xác tên đó ra làm cửa sổ đã là may mắn lắm rồi.

 

Bản tính nhu nhược, mù lòa, dễ bị thao túng… Tất cả những điều đó đều không đủ để cậu tha thứ.

 

Ban đầu Chu Kỳ An chỉ cố tình bắt chước, nhưng khi vết thương trên người ngày càng nặng, cậu không cần phải vụng về giả giọng nữ nữa.

 

Giọng nói nhẹ nhàng của cậu ngày càng tự nhiên, vô hạn tiệm cận với người tóc đen thẳng dài.

 

Chu Kỳ An dự đoán có đến chín mươi phần trăm khả năng thành công.

 

Nhưng điều này cũng giống như phẫu thuật, dù chỉ một phần trăm cũng có nguy cơ tử vong.

 

Chưa bao giờ có chuyện nhân từ với quỷ. Kim Phú Nhân đã chết, khát khao mãnh liệt được tiếp xúc với thế giới bên ngoài khi còn sống của nữ quỷ chính là điểm đột phá đáng tin cậy.

 

Chu Kỳ An tiến lại gần nữ quỷ hơn, ngắt quãng ngân nga một bài hát, giống như tóc đen thẳng dài, lạc nhịp, động tác chà xát ngón tay khi lo lắng cũng được mô phỏng một cách hết sức sống động.

 

Một buổi chiều ở phòng tập đủ để cậu quan sát được thần thái và thói quen của người tóc đen thẳng dài.

 

Bài hát này vừa có sự khao khát với thế giới bên ngoài, vừa mang theo sự bàng hoàng của hiện tại.

 

Khi Tóc đen thẳng dài hát, thực ra sự bàng hoàng còn nhiều hơn.

 

Chu Kỳ An phóng đại điểm này, cuối cùng nữ quỷ cũng có chút động lòng, nhưng chỉ là thoáng qua mà thôi.

 

Tiếng đào bới từ tầng dưới vọng lên khá lớn.

 

Dường như nữ quỷ không nghe thấy, chỉ hơi mở to mắt, đáy mắt tràn ngập bóng tối của sát ý.

 

Chu Kỳ An: “Cô muốn đợi bọn họ đào xương cốt của mình lên, sau đó kéo tất cả bọn họ chết chung, phải không?”

 

Chỉ là hiện tại nữ quỷ cũng bị thương nặng, ước chừng ý đồ muốn chết chung rất khó thực hiện, nhưng kéo theo một nửa thì vẫn còn dư dả.

 

Chu Kỳ An bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn về một hướng.

 

Cửa sổ mở toang ở phía đối diện, khung cửa sổ vuông vức bao trọn cảnh vật bên ngoài, một khi ánh mắt của nữ quỷ di chuyển qua đó, sẽ không thể nào rời đi được nữa.

 

Không khí im lặng trong giây lát.

 

Mất máu quá nhiều khiến Chu Kỳ An có cảm giác choáng váng dữ dội. Cậu lảo đảo, cố gắng nghiến răng đứng vững, cả thế giới như đảo lộn.

 

Người chơi ngã trên mặt đất nhìn một người một quỷ biến mất, cả người còn chưa kịp phản ứng.

 

Gió lạnh thổi tới đập vào mặt, khi mở mắt ra lần nữa, Chu Kỳ An đã ở trong phòng tập nhảy.

 

Cậu vịn chặt lấy bệ cửa sổ, độ cao tầng bốn cũng không thấp, nhìn xuống phía dưới một cái, cơn choáng váng càng thêm mãnh liệt.

 

Giây tiếp theo, cảm giác chóng mặt được thay thế bằng cảm giác rơi tự do.

 

Tuần hoàn máu trong chốc lát trở nên khó khăn hơn, Chu Kỳ An muốn lên tiếng, nhưng chỉ có gió lạnh không ngừng tràn vào.

 

Trong lúc rơi xuống nhanh chóng, cậu đã nghĩ đến việc có nên triệu hồi Bạch Lăng hay không, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

 

Siết chặt tấm ảnh trong tay, Chu Kỳ An kiên trì nhập vai tóc đen thẳng dài cho đến giây phút cuối cùng.

 

Trong nháy mắt tiếp đất, xương cốt như muốn vỡ vụn. Ngoại trừ cảm giác chấn động mạnh mẽ, Chu Kỳ An nhìn mặt đất xi măng, một lúc sau, gian nan nuốt nước miếng.

 

Không chết.

 

“Thành công rồi.”

 

Giữa xác suất thành công chín mươi phần trăm và tỷ lệ tử vong có thể là một trăm phần trăm, cậu đã thành công mở ra được một con đường sống.

 

Thân thể hư hư thực thực của nữ quỷ đứng bất động ở gần đó, cô ta cũng không lên tiếng, chỉ lướt đến ngồi trên một thùng đồ chất đống ở góc phòng.

 

Chu Kỳ An cũng không còn chút sức lực nào, dựa vào bức tường lạnh lẽo.

 

Mưa bão dần tạnh, cảnh đường phố đối diện cũ kỹ và đơn điệu, hai người cứ im lặng đứng dưới mái hiên như vậy.

 

Chu Kỳ An cảm thấy có chút buồn ngủ, mất máu cộng thêm lời nguyền lan rộng, nhưng cậu không dám ngủ, sợ ngủ một giấc là ngủ say mãi mãi.

 

Không biết có phải là để chuyển đổi sự chú ý hay không, bỗng nhiên cậu mở miệng, chậm rãi kể lại tất cả những gì mình đã thấy.

 

“Lần này ra ngoài tuyển dụng, tôi đã thu hoạch được rất nhiều thứ.”

 

“… Bên ngoài thời đại phát triển rất nhanh, điện thoại thông minh thay thế điện thoại bàn truyền thống, giao thông vận tải hàng không – đường sắt rất thuận tiện… Giáo dục bắt buộc được phổ cập hơn nữa, đâu đâu cũng là sinh viên đại học…”

 

Nữ quỷ nhìn thẳng về phía xa, cảm xúc thật khó diễn tả.

 

Chu Kỳ An chuyển chủ đề, giọng điệu mang theo chút mê man: “Nhưng mà có chút nhanh quá. Khủng hoảng kinh tế thế giới, sinh viên đại học khó tìm việc làm, khí hậu toàn cầu ấm lên, băng tan, nghe nói… Trái đất sắp bước vào thời đại nước…”

 

Nói đến ba chữ cuối cùng, hơi thở nghẹn lại, nhất thời có chút khó thở.

 

Nữ quỷ đột nhiên nhìn về phía tòa nhà, sát khí trong mắt lóe lên.

 

Chu Kỳ An đoán là xương cốt của cô ta đã bị đào lên, người chơi chuẩn bị cưỡng chế siêu độ.

 

Một khi cô ta thật sự động sát tâm, bản thân sẽ là đối tượng đầu tiên bị giận chó đánh mèo, âm thanh máy móc lạnh lùng như giáng thêm một đòn:

 

【Lời nguyền thế thân đã bao phủ đến chín mươi lăm phần trăm.】

 

【Chức năng Mắt cá cấp năm sao giảm mạnh.】

 

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên, đồng thời, huyết áp giảm mạnh, cơ thể Chu Kỳ An bắt đầu xuất hiện các tình trạng bất lợi như suy hô hấp, adrenaline do cơ thể tiết ra cưỡng ép duy trì chút sinh mệnh cuối cùng.

 

Cậu ôm ngực, thở hổn hển, mái tóc dài bay bay trong gió đêm, duy chỉ có đôi mắt bị nguyền rủa cưỡng ép thay đổi sắc tố, vẫn không chút cảm xúc.

 

Càng rời xa tòa nhà, cơ thể nữ quỷ cũng xuất hiện biến hóa.

 

Xương quai xanh của cô ta lõm xuống, khớp xương cũng đang uốn cong một cách bất thường, khiến cô ta trông càng thêm trong suốt.

 

Khi Chu Kỳ An toát mồ hôi lạnh, tim gần như ngừng đập, rốt cuộc nữ quỷ cũng lên tiếng: “Hình như rất tốt…”

 

Cô ta đang đánh giá thế giới mà Chu Kỳ An vừa miêu tả.

 

Dừng một chút, giọng điệu của nữ quỷ lại thay đổi. Giống như bài hát cũ kia, xen lẫn niềm khao khát vô hạn, nhưng lại mang theo nỗi băn khoăn sâu sắc: “Hình như, cũng không tốt lắm…”

 

Chu Kỳ An còn muốn nói gì nữa.

 

Nhưng nữ quỷ đột nhiên nhảy xuống thùng đồ, chậm rãi đi về phía bên kia đường, băng qua đường cái, lại băng qua mấy con phố, càng lúc càng xa tòa nhà.

 

Cơ thể cô ta dần trở nên trong suốt, nhưng tốc độ lại vô thức tăng nhanh, cuối cùng cô ta chạy, dùng tốc độ nhanh nhất, bỏ xa tòa nhà phía sau, như muốn chạy ra khỏi thế giới này.

 

Tại một góc đường, trong khoảnh khắc sắp rẽ, thân thể trong suốt kia hóa thành một làn khói, hoàn toàn tan biến.

 

Trong cơn mưa, tiếng sấm rền vang, không còn sót lại chút dấu vết nào.

 

Âm thanh thông báo tử vong vừa rồi vang lên lại xoay chuyển:

 

“Chúc mừng bạn đã giải mã thành công bí ẩn của tòa cao ốc Kim Tường, giải quyết nguồn cơn tai họa chính, tiêu diệt lệ quỷ.”

 

Người chơi trong tòa nhà cũng nhận được âm thanh nhắc nhở, lũ lượt dừng động tác.

 

Ban đầu bọn họ đều sửng sốt, rõ ràng siêu độ mới chỉ tiến hành được một nửa, nhưng âm thanh nhắc nhở chắc chắn là thật! So với việc tìm hiểu nguyên nhân, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ may mắn vì sống sót sau tai nạn.

 

“Sống sót rồi.” Một người chơi không nhịn được nữa, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất: “Cuối cùng cũng sống sót rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Người chơi bị ngã lúc trước lập tức lao từ trên lầu xuống, hắn ta đã không thể chờ đợi thêm mà trực tiếp cạy khóa xích của tòa nhà, chạy ra ngoài.

 

Khoảnh khắc nữ quỷ biến mất, lời nguyền ngừng lan rộng.

 

Bên ngoài, Chu Kỳ An rốt cuộc cũng có thể đứng vững trở lại, cậu nhìn góc phố xa xa, im lặng một lát rồi nói: “Chúc mừng sinh nhật.”

 

Nói xong thì xoay người đi vào tòa nhà.

 

Người chơi xông ra đầu tiên không để ý đến hình dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của Chu Kỳ An lúc này, hắn ta kích động nói: “Là cậu đã thành công giết chết nữ quỷ đúng không?”

 

Siêu độ rõ ràng chưa hoàn thành, nhất định là có nguyên nhân khác.

 

Chu Kỳ An duỗi tay: “Mắt kính.”

 

Người chơi gần như dâng chiếc kính gọng đen dày cộp mà đối phương đánh rơi ở tầng bốn lên bằng hai tay.

 

Cậu sinh viên đại học cũng đi ra, đang định đưa bộ tóc giả Chu Kỳ An đưa cho mình cất giữ, thì người phía sau đột nhiên hạ giọng nói hai câu.

 

Cậu sinh viên đại học sững sờ, sau đó khẽ gật đầu.

 

Ở tầng một, một bộ hài cốt đầy bùn đất nằm lặng lẽ ở đó.

 

Bạch Thiền Y trông cũng có chút suy yếu, quá trình siêu độ dù có hoàn thành hay không, sau khi thi triển đều sẽ bị phản phệ.

 

Ánh mắt giao nhau nhưng cũng không có quá nhiều giao lưu, Chu Kỳ An tìm một chiếc áo khoác, cúi người cuộn bộ hài cốt mấy chục năm mới được nhìn thấy ánh mặt trời, bắt đầu đi về phía thang máy.

 

Nhiệm vụ hoàn thành, hệ thống điện của tòa nhà đã khôi phục lại.

 

Chu Kỳ An trực tiếp đi thang máy lên tầng ba.

 

Lúc đi ngang qua cửa hàng gạo, cậu lấy chiếc lọ tro cốt của người chơi cất giấu trước đó ra, sau đó mang số gạo xương còn lại cùng đẩy vào cửa hàng gạo xương Kim Đào Đào.

 

Tên mặc đồ bảo hộ đã sớm biến mất không thấy đâu, nơi từng đáng sợ vô cùng, giờ chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.

 

Chu Kỳ An tìm được một chiếc khẩu trang mới đeo lên, thành thạo thao tác lò thiêu, tự tay hỏa táng thi thể của Kim Chi.

 

Trong lúc chờ thi thể được hỏa táng, cậu cũng không nhàn rỗi, đem số gạo xương mang theo xay thành bột mịn, lại lôi từ trong nhà ra đống ‘hàng tồn’ còn chưa dùng hết, làm theo cách thức cũ, xay thành bột mịn.

 

“Phù…”

 

Chu Kỳ An thở ra một hơi, mọi thứ đã sẵn sàng, khi trở lại sảnh ngoài, việc hỏa táng vừa vặn hoàn thành.

 

Cất kỹ tro cốt của Kim Chi, Chu Kỳ An đóng lò thiêu, sau khi xác định ngọn lửa bên trong đã tắt hết, cậu khó khăn kéo theo đống đồ đi ra ngoài.

 

Vừa ra khỏi cửa hàng gạo xương, lại gặp phải một người không ngờ tới.

 

Mục Thiên Bạch nghiêng người đứng trong bóng tối dưới cây cột, cô gái mặc áo choàng đỏ bị kẹp chặt, sắc mặt cực kỳ kém.

 

“Cần hỗ trợ không?” Hắn hỏi.

 

Chu Kỳ An sửng sốt: “Nhiệm vụ đã kết thúc rồi, sao anh không rời đi?”

 

Nói xong, đưa lọ tro cốt của người chơi và Kim Chi qua: “Giúp tôi mang những thứ này ra ngoài là được.”

 

Bản thân cậu thì kéo theo mấy túi lớn tro cốt của quái vật, hiển nhiên bộ phận này còn có công dụng khác.

 

Chu Kỳ An đang định nói tiếp thì Mục Thiên Bạch đột nhiên liếc nhìn người mặc áo choàng đỏ, nói: “Không bằng lợi dụng phế vật này, kỹ năng của cô ta có thể giúp cậu.”

 

Bị gọi là phế vật, ánh mắt người mặc áo choàng đỏ lóe lên tia phẫn nộ.

 

Trong nháy mắt, Chu Kỳ An cảm thấy có chút kinh ngạc: “Anh biết tôi muốn làm gì?”

 

Mục Thiên Bạch gật đầu: “Tên đồng đội hay kéo chân sau của cậu đã nói, cậu thích…..”

 

Chu Kỳ An ho khan một tiếng ngắt lời hắn, nhìn trái nhìn phải: “Bóng của anh đâu?”

 

“Nó đang ở trên lầu hỗ trợ.” Mục Thiên Bạch hỏi: “Bắt đầu bây giờ luôn chứ?”

 

Chu Kỳ An gật đầu, nói với áo choàng đỏ kế hoạch của mình.

 

Vài giây sau, đồng tử áo choàng đỏ hơi co lại, khuôn mặt trắng bệch kia có khoảnh khắc vặn vẹo hết sức khó coi: “Cậu…”

 

Chu Kỳ An như không nghe thấy, tiếp tục sắp xếp tiếp theo.

 

…………

 

Không khí bên ngoài trong lành hơn rất nhiều.

 

Tất cả người chơi đều tập trung xung quanh xe buýt đầu trâu, nói chuyện phiếm giết thời gian, chờ hệ thống kết toán. Không còn mối đe dọa từ phó bản, bầu không khí hiện tại hòa hợp hơn rất nhiều.

 

“Chúng ta vẫn nên tránh xa nơi này một chút, trong tòa nhà còn không ít quái vật.” Cậu sinh viên đại học nhắc nhở.

 

Lời này không sai.

 

Cẩn tắc vô áy náy, mọi người đi đến bên kia đường xa hơn một chút, cố gắng kéo dài khoảng cách.

 

Đến bên kia đường, mọi người bắt đầu trò chuyện rôm rả.

 

“Về nhà trước tiên phải tận hưởng một kỳ nghỉ ngắn ngày.”

 

“Giống tôi, tôi đã cày liên tục hai phó bản, không nghỉ ngơi nữa thì người ta sẽ héo mất.”

 

“Tôi thì thích tiết tấu nhanh. Chuẩn bị đi đến thành phố Đôn du lịch, nghe nói bên đó mới mở một cổng phó bản, chơi xong thì ghé qua luôn.”

 

Cậu sinh viên đại học cố gắng hòa nhập với mọi người: “Trước khi đến đây, tôi có xem qua diễn đàn, bài đăng nào cũng nhắc đến thánh khí. Thứ này thật sự thần thánh như vậy sao?”

 

Một câu nói, thành công thu hút ánh mắt của người đầu trâu ở đằng xa.

 

Cậu sinh viên đại học nói vài câu rồi thôi, có chút không tiếp tục nổi nữa.

 

Mặc dù không biết ý đồ của Chu Kỳ An là gì, nhưng cậu vẫn kiên trì làm theo lời dặn dò của đối phương, dẫn người đi xa một chút, nhân tiện cố gắng thu hút sự chú ý của người đầu trâu.

 

Khác với sự vui vẻ của những người khác, phó bản đã kết thúc, nhưng trong lòng cậu sinh viên đại học có một cảm giác rất kỳ lạ, luôn cảm thấy thiếu sót điều gì đó.

 

Đúng lúc này, ba bóng người lần lượt xông ra, đến tận bên kia đường cũng không dừng bước.

 

Trong lúc đó, ánh mắt Chu Kỳ An lướt qua, xác định bao gồm cả sếp lớn đều đã ra ngoài, cậu thản nhiên thốt ra một chữ:

 

“Chạy.”

 

Chạy cái gì?

 

Trò chơi không phải đã kết thúc rồi sao. Chẳng lẽ là quái vật còn sót lại trong tòa nhà đuổi theo!

 

Bạch Lăng trên không trung vung lên, ném ra một vật thể. Một ngọn lửa bùng cháy trên không trung, vẽ ra một đường cong hoàn mỹ, rơi chính xác vào tòa nhà.

 

Người đầu trâu có muốn ngăn cản cũng đã muộn.

 

Ngoài lượng lớn bột phấn trôi nổi trong không khí, cái bóng cũng đã sắp xếp một đống vật liệu dễ cháy ở tầng cao.

 

Vật liệu dễ cháy, chất hỗ trợ gây cháy và nguồn lửa đều đã đủ.

 

Tiếng nổ vang trời khi bụi bặm phát nổ khiến người ta gần như bị điếc tai, lửa cháy ngút trời, soi sáng cả đêm đen.

 

Mọi người điên cuồng chạy về phía trước, chỉ cảm thấy sau lưng nóng rực, cậu sinh viên đại học nhìn tòa nhà đang chìm trong biển lửa, trên mặt dính đầy tro bụi, lẩm bẩm nói: “Tôi đã nói là thiếu thứ gì rồi mà…”

 

Hết chương 51.

 

Chương 51: Viên Mãn

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên