Chương 52: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 12)
“Tôi biết các cậu sẽ không nhận ra tôi mà.” Cậu ta cười nói, ngay cả khi nói chuyện, nụ cười trên khóe miệng cũng không hề thay đổi.
“Đội trưởng? cậu, cậu làm sao…..” Đinh Cảnh Thần lúng túng nói.
“Buổi trưa tôi xuống dưới đó tìm hiểu tình hình của Tổ Trung Bình, rồi đăng ký phẫu thuật thẩm mỹ luôn.”
Chung Tử Thương nói: “Tôi thăm dò được từ chỗ bọn họ, Tổ Trung Bình đã trở thành nơi độc đoán của Vưu Mạc Hàn, trước tiên ông ta thúc giục người chơi duy nhất trong nhóm chưa phẫn thuật thẩm mỹ ngoài ông ta ra đi phẫu thuật thẩm mỹ, về sau thì trong tổ bọn họ cũng chỉ còn lại một mình ông ta là chưa phẫu thuật, di chứng của phẫu thuật thẩm mỹ bắt đầu trở nên nghiêm trọng, những người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ phải dựa vào ông ta mới có thể sống, vì vậy cho nên ông ta có thể tùy ý bảo bọn họ đi phẫu thuật thẩm mỹ, một lần hai lần vẫn chưa được, còn có người chỉnh tới lần thứ ba.”
“Thật có lỗi, tôi đã lừa các cậu. Trong hai tổ đó một tổ toàn những thực tập sinh suất sắc, một tổ thì toàn là người phẫu thuật thẩm mỹ hai lần, tôi cũng không có lòng tin có thể thắng được bọn họ.” Chung Tử Thương nói: “Vậy cho nên, tôi đã chiếm trước một danh ngạch phẫu thuật thẩm mỹ.”
“Có điều, hiện tại tôi rất có lòng tin, hình thể lão sư nói, thực tập sinh phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân hoàn hảo, chỉ cần tiết mục không quá kém thì trình độ cũng ngang ngửa với lão sư chỉ đạo tài nghệ, đánh giá bình chọn một mình chắc chắn sẽ lấy được điểm A, đến lúc đó, tổ chúng ta và tổ bọn họ sẽ so tài về tiết mục.”
Có thể ý tưởng này đã nhen nhóm từ trước, chứ không phải đợi đến buổi trưa cậu ta mới quyết định. Vương Vi đã chết, rất nhiều tình nguyện viên cũng đã hy sinh, chỉ trong một bài kiểm tra mà đã có hơn một nửa số tình nguyện viên đã thiệt mạng, nếu như trận đấu tiếp theo bọn hắn thua nữa, có thể một nửa số người còn lại cũng không thoát được.
Lúc kiểm tra solo một mình ngày đó, sắc mặt cậu ta tái nhợt, quai hàm nghiến chặt. Ngày hôm sau cậu ta đã bình tĩnh trở lại, và vẫn giữ bình tĩnh cho đến tận hôm nay.
Vào đêm kết thúc bài kiểm tra solo đó, hẳn là cậu ta đã đưa ra quyết định này rồi. Sau đó, cậu ta vẫn luôn bình tĩnh và ổn định tinh thần để tổ chức mọi người, động viên mọi người.
Hai mắt Trương Nhuận Nguyệt đỏ hoe, cô muốn nói gì đó nhưng không nói ra được.
“Nhưng mà, nhưng mà cậu sẽ bị chúng nó nuốt chửng. Mọi thứ cậu nhìn thấy, ngửi thấy, nếm được, nghe được đều sẽ bị…..” Trịnh Thiếu Ninh nghẹn ngào nói: “Cậu sẽ hoàn toàn đánh mất bản thân, ngay cả linh hồn cũng sẽ bị chúng nó nuốt chửng.”
Chỉ một trong số những điều đó thôi đã đủ kinh khủng lắm rồi. Vậy nếu tất cả cùng xảy ra thì sẽ như thế nào? Dường như ngay cả chiều cao của cậu ta cũng thay đổi, toàn thân cao thấp, chỗ nào cũng thay đổi.
Chỉ một trong số những điều đó thôi cũng không biết liệu có thể kiên trì đến bài kiểm tra một mình tiếp theo hay không, vậy mà cậu ấy lại phẫu thuật toàn bộ cơ thể, cậu ấy có thể kiên trì được tới khi nào, sẽ biến thành cái dạng gì?
Không còn bản ngã, không còn linh hồn.
Điều đó cũng có nghĩa cậu ấy không tồn tại.
“Đặt ở trên cơ thể năm sáu người, không bằng đặt hết ở trên cơ thể một người.” Chung Tử Thương khoát khoát tay, “Đừng nói nữa, cơm tôi cũng đã lấy rồi, chúng ta về ký túc xá ăn tối đi.”
“Tại sao phải làm như vậy?” Hạ Bạch lại hỏi cậu ta một lần nữa, nhưng lại lẩm bẩm như đang tự nói với bản thân mình.
Chung Tử Thương vẫn nghe được, cậu ta cười, có lẽ là cười rất nhẹ nhõm, nhưng không thể nhìn ra được, “Tôi đã nói rồi mà, tôi sẽ cố gắng đưa mọi người về trường.”
Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn về phía cậu ta, “Chung Tử Thương, anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Chung Tử Thương khẽ cười, cậu ta sửng sốt một chút, “Cái gì? Cậu định làm gì?”
Hạ Bạch: “Tôi sẽ đưa anh về trường.”
Chung Tử Thương nhìn Hạ Bạch rất lâu, đôi mắt đang cười kia có chút rung động, cuối cùng lại bày ra một nụ cười, nhưng hình như không chỉ là cười.
“Cậu đưa tôi về trường.” Cậu ta nhếch khóe miệng, cúi đầu lặp lại cậu nói đó.
Hạ Bạch: “Cái này có liên quan đến kỹ năng của tôi, nếu anh đồng ý, tôi có thể đưa thi thể của anh ra khỏi trò chơi, còn có thể sử dụng thi thể của anh.”
“Có thể.” Chung Tử Thương ngẩng đầu, “Có thể đưa thi thể của tôi cho cậu thì tốt quá, nếu không, chắc thi thể của tôi và những bộ phận trên mặt tôi hiện tại sẽ bị họ tái sử dụng, lặp đi lặp lại ghép lên mặt người khác. Nếu cậu đưa tôi về trường, sau này không cần tôi nữa, hãy để tôi làm Đại thể lão sư cho trường học của chúng ta.”
Chung Tử Thương cười, cảm khái: “Ban đầu tôi chỉ mong sau khi chết được hiến xác cho trường cũ để làm mẫu giải phẫu, nhưng so với việc dùng làm tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ ở đây thì đó quả thực là việc làm vinh dự hơn rất nhiều.”
Hạ Bạch gật đầu đồng ý: “Được.”
Chung Tử Thương lại quay sang những người khác, “Nếu như bọn hắn…..”
Hạ Bạch nhìn về phía Trịnh Thiếu Ninh đang đứng gần đó: “Trịnh Thiếu Ninh, cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Trịnh Thiếu Ninh không chút do dự: “Có thể! Nếu tôi chết, hãy mang thi thể tôi về trường làm một Đại thể lão sư. Ai thèm ở lại đây làm vật thí nghiệm cho bọn quái vật kia chứ! Về trường làm mẫu giải phẫu, sau này các học sinh khóa sau sẽ biết ơn mà cúi đầu trước thi thể của tôi vì đã giúp ích cho việc học của bọn họ!”
Hạ Bạch tiếp tục nhìn về phía Trương Nhuận Nguyệt đứng bên cạnh mình, “Trương Nhuận Nguyệt, chị có đồng ý giao thi thể của mình cho tôi không?”
Trương Nhuận Nguyệt: “Có thể. Hãy mang tôi về trường làm một Đại thể lão sư.”
Hạ Bạch: “Điền Tư Hàm, chị có đồng ý giao thi thể của mình cho tôi không?”
Điền Tư Hàm: “Có thể, Hãy mang tôi về trường làm một Đại thể lão sư.”
Hạ Bạch: “Hồ Dịch Hàng, cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Phải mất một hồi lâu Hồ Dịch Hàng mới phản ứng được, “Có thể, hãy mang thi thể của tôi về trường, để tôi làm một Đại thể lão sư.”
Hạ Bạch hiểu ý đồ của Chung Tử Thương, nếu như cậu ta xảy ra chuyện, cậu sẽ là người hoàn thành tâm nguyện của Chung Tử Thương, cậu sẽ thay cậu ta dẫn mọi người về trường, vậy nên cậu đã hỏi tất cả những tình nguyện viên còn lại trong trường mình.
Đinh Cảnh Thần: “Còn tôi nữa nè, sao không hỏi tôi?”
Hạ Bạch sửng sốt một chút, hỏi: “Đinh Cảnh Thần, cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Đinh Cảnh Thần: “Có thể! Hay mang tôi về trường làm một Đại thể lão sư!”
Càng ngày càng có nhiều người đến gần cậu.
Hạ Bạch: “Mai Giai Huỳnh, “
Mai Giai Huỳnh: “Có thể, hãy mang tôi về trường học làm Đại thể lão sư.”
Hạ Bạch: “Vương Sấm, cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Vương Sấm: “Có thể, tôi cũng giống như mọi người, hãy mang tôi về trường làm Đại thể lão sư.”
……..
Điền Tư Hàn vừa khóc lại vừa cười: “Dù sống hay chết thì chúng ta cũng đều có thể cùng nhau quay lại trường học.”
Trương Nhuận Nguyệt: “Đáng tiếc, nếu là Vi…..”
Cô ấy đã ngừng lại đúng lúc.
Hạ Bạch biết cô đang nhắc đến Vương Vi, trước khi biết được sự thật về phẫu thuật thẩm mỹ, Hạ Bạch không nghĩ đến việc hỏi những người bạn tình nguyện viên này. Khi đó quan hệ giữa bọn hắn không tốt như bây giờ, bọn hắn cũng đang chịu quá nhiều áp lực, hỏi ra câu hỏi đó chẳng khác nào như đang mong cho người ta chết sớm vậy, kết quả sẽ không tốt.
Khi Vương Vi lên sân khấu, cậu đã kéo cô lại và hỏi hai lần, nhưng cô ấy quá căng thẳng nên không nghe thấy cậu hỏi gì.
Chung Tử Thương cười, nói: ” Thôi được rồi, giờ đã nhẹ nhõm rồi, chúng ta về ăn tối, ăn xong mai diễn tốt nhé.”
Mười hai người chen chúc cùng nhau ăn tối trong một phòng ký túc xá, hai dãy giường sắt đối diện nhau có sáu giường, vừa đủ cho hai người ngồi một giường.
Mỗi người một hộp cơm trắng, chia nhau thức ăn của Hạ Bạch, vừa trò chuyện vừa ăn tối hết sức vui vẻ.
” Này? Tiết mục của chúng ta thành sự thật rồi, bây giờ chúng ta thực sự là thi thể để Cản Thi Nhân Hạ Bạch dẫn dắt rồi!”
“Còn chưa có chết mà, gấp cái gì?”
“Chỉ là cảm thấy rất thần kỳ thôi, cũng không cảm thấy sợ hãi nữa.”
“Cậu đừng nói nữa, thật sự không sợ thi đệ nữa rồi.”
“Cái gì mà thi đệ, lăn đi, tôi còn nhập môn trước cậu đó!”
Đúng vậy, thật thần kỳ, lúc này bọn hắn dường như không còn sợ hãi như trước nữa, đã có nơi chốn để đi về, tệ nhất thì cả đám cùng về trường đại học y Hòa Bình làm Đại thể lão sư.
Tình cảm của những người trong phòng cũng vô hình chung trở nên gần gũi hơn, ngoài tình đồng đội sát cánh bên nhau trong lúc sinh tử, còn có thêm một chút cảm giác như người nhà.
Hạ Bạch nhìn những người đã để lại tên trên điện thoại của mình trong căn phòng này, ăn nhiều thêm hai miếng cơm.
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy kỹ năng của mình cũng rất hữu dụng.
Vào lúc chín giờ sáng chủ nhật, thần tượng 404 bắt đầu thi đấu đoàn thể. Tám giờ rưỡi sáng, các thí sinh lần lượt bước vào trường quay.
Các thực tập sinh Tổ Yếu Kém vẫn đứng ở hàng cuối cùng, bọn hắn là những người đến sớm nhất, lúc thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc và Tổ Trung Bình đến, đều sẽ dùng ánh mắt dò xét nhìn bọn hắn, chủ yếu nhìn vào Chung Tử Thương, người mà khuôn mặt ban đầu đã hoàn toàn biến mất, đồng thời cũng cảm thấy rất kinh ngạc trước sự bình tĩnh của bọn hắn.
Sự căng thẳng và hoảng loạn trên khuôn mặt và cơ thể bọn hắn đã giảm đi rất nhiều so với trước đây.
Bọn hắn càng như vậy, những thực tập sinh khác càng khẩn trương hơn. Trong đó người khẩn trương nhất lại là mấy vị thực tập sinh có thành tích thấp của Tổ Xuất Sắc, mà không phải toàn bộ những người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ ở Tổ Trung Bình.
Ban đầu, những người chơi ở Tổ Xuất Sắc là thoải mái nhất, cho dù là người xếp cuối cùng cũng không có gì phải khẩn trương, bọn họ đều nghĩ rằng có mấy vị đại lão tọa trấn thì việc bị đào thải không có quan hệ gì với mình, chỉ nhàn nhã thoải mái mà nhìn Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém liều mạng luyện tập, suy đoán xem tổ nào sẽ bị đào thải 30%.
Ngay cả Liêu Mạn Ny thích phẫu thuật thẩm mỹ nhất cũng không đi phẫu thuật nữa.
Khi biết được chuyện gì đã xảy ra tối qua, cô ta có muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ lần nữa cũng đã muộn. Hình thể lão sư nói, người cuối cùng phẫu thuật thẩm mỹ cần rất nhiều thời gian, vậy nên không tiếp nhận thêm người khác nữa.
Tất nhiên, người cuối cùng chính là Chung Tử Thương mà cô ta đang nhìn, cậu ta phẫu thuật từ đầu đến chân, một mình “gánh” thay bảy tám người.
Hóa trang xong, Dương Mi đi đến chỗ bọn hắn, nhét một chai sữa vào tay Chung Tử Thương, Chung Tử Thương có chút sửng sốt, qua mấy giây sau mới chậm rãi nói: “Cảm ơn.”
“Ừm.” Dương Mi nghe ra được cậu ta đã bắt đầu trì độn, hắn cũng không nói gì, chỉ nói: “Các cậu phải cố lên nha.”
Sau đó hắn lại chạy tới đưa cho Hạ Bạch một bình sữa bò, nói với cậu: “Em trai, đừng lo lắng.”
Hạ Bạch cho là hắn chỉ đang an ủi mình, cậu khẽ gật đầu, thấy ba vị giám khảo bước vào, cậu nói: “Sắp bắt đầu rồi, cậu mau trở về chỗ đi.”
Dương Mi: “Các cậu uống đi, uống xong tôi sẽ đi.”
Hạ Bạch và Chung Tử Thương uống sữa bò ấm áp, lúc đó hắn mới chạy đến bên cạnh Lăng Trường Dạ, nói gì đó với anh.
Sau khi ba vị giám khảo ngồi xuống, bốn màn hình lớn từ từ hạ xuống.
【 Dương Mi của tôi đến rồi! 】
【 Hạ Bạch của tôi cũng đến rồi, Hạ Bạch của tôi là nhất! 】
【 Ba Ba của tôi đâu, ba ba tôi đẹp trai quá đi! 】
【 Cuối cùng cũng phát sóng rồi, tôi nhớ chết mất!】
Đúng chín giờ, nhà sản xuất đứng dậy, “Các vị khán giả, các vị thực tập sinh, buổi sáng tốt lành! Vòng thi đấu đoàn thể đầu tiên của chúng ta cuối cùng cũng bắt đầu.”
“Trước khi bắt đầu chính thức cuộc thi, tôi sẽ công bố lại luật thi và thứ tự lên sân khấu. Hôm nay chỉ có ba tiết mục, tổ thứ nhất lên sân khấu chính là Tổ Xuất Sắc, tổ thứ hai lên sân khấu chính là Tổ Trung Bình, tổ thứ ba lên sân khấu chính là Tổ Yếu Kém. Trong quá trình bọn họ biểu diễn, quý khán giả hãy chấm điểm cho phần trình diễn của tổ và nhan sắc của từng thực tập sinh, quá trình chấm điểm sẽ kết thúc khi màn biểu diễn kết thúc. Đồng thời, mỗi khán giả có ba phiếu bầu, vui lòng bầu cho ba thực tập sinh mình yêu thích nhất của chương trình sau khi tất cả các tiết mục đã kết thúc, xin hãy cân nhắc kỹ lưỡng khi bỏ phiếu, vì phiếu bầu của bạn sẽ quyết định bọn họ đi hay ở.”
“Cuối cùng, chúng tôi sẽ dựa trên điểm số đó để phân chia lại Tổ Xuất Sắc, Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém. Tổ Yếu Kém sẽ bị loại 30% thí sinh cuối cùng của nhóm và không ít hơn hai thực tập sinh, Tổ Trung Bình loại 10% và không ít hơn một thực tập sinh.”
“Quy tắc tranh tài và đào thải đã công bố xong tất, như vậy, hãy bắt đầu phần trình diễn đầu tiên của ngày hôm nay, chào mừng các thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc.”
Không có bất kỳ sự tạm dừng hay hòa hoãn gì, màn thi đấu chỉ mới bắt đầu.
Bảy thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc đứng lên khỏi ghế sofa, bắt đầu đi lên sân khấu.
Trước đó bọn họ đã từng nghe Dương Mi nói rằng, tiết mục của Tổ Xuất Sắc là tập hợp bảy tiết mục đơn, đối với đối với màn trình diễn bốc đồng này, bọn hắn chỉ có thể nói, không hổ danh là Tổ Xuất Sắc.
Nhưng mà Tổ Xuất Sắc cũng không hoàn toàn tách biệt nhau, ít nhất cũng có trang phục sân khấu tương đối thống nhất, họ trông giống như một gia đình có những thân phận khác nhau.
Lăng Trường Dạ nói: “Chào các vị giám khảo, chào các vị khán giả, buổi sáng tốt lành. Hôm nay tổ chúng tôi sẽ mang đến cho quý vị một tiết mục có tên là « Bữa tối quây quần bên gia đình».”
“…….”
Lăng Trường Dạ: “Tôi là ba ba trong nhà.”
Dương Mi: “Tôi là em trai trong nhà.”
Thạch Đan Phượng: “Ở trong nhà tôi là mẹ.”
Lưu Cường: “Tôi là anh trai trong nhà.”
Liêu Mạn Ny: “Tôi là chị gái trong nhà.”
Đường Nghênh: “Tôi là bà nội trong nhà.”
Phùng Thắng: “Ở trong nhà tôi là ông nội.”
Bảy thực tập sinh lần lượt chào hỏi khán giả và ban giám khảo, bọn họ xếp thành hàng trên sân khấu, so với bên dưới, ai bình tĩnh ai khẩn trương, chỉ cần liếc mắt qua là thấy được ngay ngay.
Hai người lo lắng nhất là Liêu Mạn Ny và Phùng Thắng, hai người duy nhất trong Tổ Xuất Sắc đã phẫu thuật thẩm mỹ, cũng là những người không có kỹ năng.
Trên mặt Liêu Mạn Ny vẫn nở nụ cười ngọt ngào tiêu chuẩn, không còn cứng nhắc như ở sân khấu đầu tiên, nhưng sự hoảng loạn trong ánh mắt cô ta vẫn không thể che giấu được.
Sự tự tin của cô ta hoàn toàn đến từ nhan sắc, khi cảm giác an toàn của tổ đã không còn, khi đối mặt với một đám người dưới khán đài đã phẫu thuật thẩm mỹ một hai lần để trở nên hoàn hảo, hoặc những người xinh đẹp tự nhiên, sự tự tin của cô ta cũng dần dần tan biến.
Phùng Thắng còn tệ hơn cô ta, hắn ta đã chỉnh mũi, lúc này ngay cả nụ cười của hắn ta cũng dần trở nên cứng đờ.
Mặt khác, năm người còn lại thì tương đối thoải mái hơn nhiều.
Khí chất và dáng vẻ của con người thực sự ảnh hưởng đến diện mạo, năm người này trông còn thu hút hơn rất nhiều so với hai người kia.
【 Sao hai cái khứa kia lại trà trộn vô đó chi? 】
【 Thật đáng tiếc, nếu chỉ có năm người kia thì đây quả thật là một đội hình bùng nổ. 】
【 Ôi trời ơi, ai bảo mấy cái người kia đứng cùng tổ với Dương Mi nhà tôi vậy? Dương Mi nhất định phải ở Tổ Xuất Sắc, hãy cho thêm điểm đi. 】
【 Ba ba cố lên! Ba ba cố lên! 】
Lướt qua bình luận, Liêu Mạn Ny và Phùng Thắng ban đầu có lo lắng, nhưng sau đó lại thả lỏng hơn một chút.
Quả nhiên, đứng dưới bóng cây đại thụ vẫn là mát nhất.
Độ nổi tiếng cao của Dương Mi có thể giúp bọn họ bảo mệnh.
Mặt khác, thực tập sinh ở hai tổ còn lại cũng không cảm thấy có gì là khó chịu khi đọc bình luận, bọn hắn đã sớm biết, việc có thí sinh nổi tiếng trong tổ sẽ rất có lợi thế, mà bọn hắn cũng đã sớm hiểu mình rất khó vượt qua được Tổ Xuất Sắc, cũng không có cái mục tiêu này.
Tổ Xuất Sắc bắt đầu biểu diễn.
Cũng giống như những gì Dương Mi đã nói trước đó, họ hầu như chỉ biểu diễn riêng lẻ, đội lên cái vỏ bọc một gia định, người một nhà tổ chức liên hoan sau bữa tối, bọn họ thay phiên nhau lần lượt biểu diễn.
Dương Mi bắt chước động vật, Lăng Trường Dạ biểu diễn ảo thuật tái sinh, Thạch Đan Phượng hát ru, gã đầu trọc biểu diễn hiện trường phẫu thuật thẩm mỹ, Đường Nghênh biểu diễn chết đi sống lại, Liêu Mạn Ny vẫn là khiêu vũ, Phùng Thắng thì biểu diễn múa kiếm.
Đúng như dự đoán, những người lo lắng biểu diễn cũng rất căng thẳng và không được tự nhiên, những người thoải mái biểu diễn rất thoải mái và dễ chịu, người xem cũng thả lỏng, rất hợp mắt và tinh thần cũng thư thái.
Bọn hắn biểu diễn xong thì đứng lại trên sân khấu chờ điểm số của mình.
Trên màn hình lớn phía sau sân khấu, xuất hiện một bông hoa cúc trắng xoay tròn, điểm số đang được thống kê.
81230 điểm.
Đây là điểm số đầu tiên, không ai biết điểm số này có cao hay không, nhưng nhìn vào phản ứng của những bình luận trên màn hình thì chắc chắn không thấp.
Nhà sản xuất: “Cảm ơn phần trình diễn của Tổ Xuất Sắc, tiếp theo mời các thực tập sinh của Tổ Trung Bình lên sân khấu.”
Sau khi các thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc rời sân khấu, các thực tập sinh Tổ Trung Bình lập tức lên sân khấu.
Đây là một tổ bao gồm các thực tập sinh có giá trị nhan sắc khá cao, ngoại hình cao ráo và đồng đều. Một người bình thường phẫu thuật thẩm mỹ bộ phận xấu nhất trên khuôn mặt thành hoàn hảo nhất, toàn bộ giá trị nhan sắc cũng tăng lên đáng kể.
Bảy người đứng thành một hàng, nở nụ cười tiêu chuẩn trên mặt, cùng với những bộ phận của người chết trên mặt, có lẽ sẽ khiến cho những khán giả quỷ hồn hai mắt tỏa sáng, sinh lòng yêu thích.
Quả nhiên.
【 Wao! Tôi rất thích tổ này! 】
【 Không có khứa nào như xe bị tuột xích! 】
【 Cảm xúc ổn định quá nha. 】
Đương nhiên là cảm xúc phải ổn định rồi, ngoại trừ hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn, những người khác đều là những người đã phẫu thuật thẩm mỹ, thậm chí còn có một số người phẫu thuật thẩm mỹ hai lần, nhẹ nhất là những người chỉ phẫu thuật mũi và miệng giống như Liêu Mạn Ny và Phùng Thắng, chỉ cần thêm một đôi mắt hay một lỗ tai, nhận thức của bản thân đã bị nuốt chửng đi rất nhiều, không còn bao nhiêu cảm xúc nữa.
Nhưng mà, giá trị nhan sắc cao, quản lý biểu cảm gương mặt tốt, cảm xúc ổn định không khẩn trương, trên thân còn có bộ vị của người chết, đó chính là điều mà những khán giả quỷ hồn thích nhất.
Nhìn vào những người trong tổ này, các thực tập sinh Tổ Yếu Kém không khỏi lại khẩn trương.
Vưu Mạc Hàn: ” Kính chào các vị ban giám khảo và khán giả, buổi sáng tốt lành. Hôm nay tổ chúng tôi mang đến cho quý vị một tiết mục « Ngày nào cũng là quỷ tiết ».”
“Vai diễn của tôi trong tiết mục này là một quỷ hồn vừa mới chết.”
“Vai diễn của tôi trong tiết mục này là một quỷ hồn đã chết được một năm, rất muốn trở lại dương gian, nhưng lại bị mọi người xua đuổi khắp mọi nơi.”
“Vai diễn của tôi trong tiết mục này là một quỷ hồn đã chết hai năm vì mắc bệnh trầm cảm.”
” Vai diễn của tôi trong tiết mục này là một quỷ hồn đã chết được ba năm, càng ngày càng cô đơn, đã quên mất nói chuyện là như thế nào.”
…….
Các thực tập sinh Tổ Yếu Kém đều sững sờ, bọn hắn đóng vai thi thể, Tổ Trung Bình đóng vai quỷ hồn.
Đóng vai thi thể vì những khán giả quỷ hồn thích thi thể, bọn hắn đã hướng theo sở thích của người xem để biểu diễn, mang đến cho bọn chúng màn trình diễn mà bọn chúng yêu thích nhất.
Đóng vai quỷ hồn là đứng từ góc độ của những khán giả quỷ hồn kia để diễn cho chúng xem, hơn nữa nhìn vào phần giới thiệu của bọn họ, tất cả đều là những quỷ hồn có cuộc sống sau khi chết rất tồi tệ, rất có thể là muốn đi theo con đường đi vào lòng khán giả, chữa lành trái tim quỷ hồn.
Nhất thời không thể nói là tiết mục của ai sẽ chạm đến trái tim của đám quỷ hồn kia.
Bọn họ không chỉ có giá trị nhan sắc cao, tiết mục cũng vô cùng sáng tạo, vô cùng dụng tâm.
Tiết mục bắt đầu, là quỷ hồn mắc bệnh trầm cảm xuất hiện, hắn ta đang tự làm hại bản thân mình, thực sự là đang tự làm hại bản thân mình, hắn ta cầm dao rạch một đường thật sâu trên cánh tay.
Những “Quỷ hồn” khác cũng lần lượt lên sân khấu, lần lượt diễn tả những khốn cảnh và bi thương của mình.
Bọn họ đều là những quỷ hồn bị bệnh hoặc bị thương, nhưng ma quỷ bị thương không ai quan tâm, bọn họ giống như trời sinh không biết bệnh tật hay thương tích gì, thậm chí bản thân bọn họ cũng không nhận ra mình đang bị bệnh, chỉ càng ngày càng chìm sâu vào trong u ám tuyệt vọng.
Mãi cho đến khi quỷ hồn mới chết Vưu Mạc Hàn gõ mở nhà bọn họ.
Chỗ vết thương bị vết dao cắt ra, có mạch đập chậm rãi nhảy lên, thật sự đó là nhịp đập rõ ràng của mạch máu, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy, những mạch máu lồi lên rung động lan từ cánh tay ra toàn thân.
Những quỷ hồn khác bị ông ta lôi ra cũng giống vậy.
Bọn họ cùng nhau nhảy múa, như thể được hồi sinh một lần nữa, trái tim cũng bắt đầu đập lại.
Đây là ngày lễ của bọn họ, có ma quỷ tụ họp, có thể vui cười.
【 Tôi thực sự rất xúc động. 】
【 Bọn họ làm rất thật, tôi thừa nhận mình đã rất xúc động, trong lòng chua xót. 】
【 Hãy mạnh dạn mở mic, đây mới thực sự là tiết mục biểu diễn tổ! 】
Các thực tập sinh của Tổ Yếu Kém cũng thừa nhận rằng tiết mục biểu diễn của bọn họ rất tốt, rất chân thực, những tổn thương đều là thật sự xảy ra trên người bọn họ, cuối cùng hẳn là kỹ năng của Vưu Mạc Hàn, khiến mạch máu của mỗi “Quỷ hồn” bắt đầu chuyển động, dệt hoa trên gấm, giống như những quỷ hồn đó được tái sinh thêm một lần nữa, như cây khô đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân.
Bọn hắn khẩn trương nhìn chằm chằm bông hoa cúc nhỏ đang xoay tròn trên màn hình lớn.
Nhà sản xuất: “Hãy cùng xem điểm số của Tổ Trung Bình là bao nhiêu…… Tạm thời giữ bí mật! Hãy đợi đến khi tổ cuối cùng biểu diễn xong rồi cùng công bố.”
“……”
Nhà sản xuất: “Vậy, bây giờ chúng ta mời tổ cuối cùng lên sân khấu, Xin mời các thực tập sinh của Tổ Yếu Kém biểu diễn.”
“Đừng. . . . . . đừng lo lắng, hãy tin tưởng vào tiết mục của chúng ta, tiết mục của chúng ta rất tuyệt.” Trước khi lên sân khấu, Chung Tử Thương lại cổ vũ bọn hắn lần cuối, “Không có gì đáng sợ cả, phải không?”
Có gì phải sợ chứ?
Nếu như biến thành người khác dùng câu nói này để an ủi bọn hắn, hiệu quả chắc chắn sẽ rất bình thường, nhưng đó lại là Chung Tử Thương. Là người đã phẫu thuật thẩm mỹ từ đầu đến chân, chỉ qua một ngày, mà phản ứng đã chậm chạp thấy rõ.
Khuôn mặt cậu ta đã hoàn toàn thay đổi, cậu ta đang bị ngũ quan và làn da thôn phệ bản thân, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một cái võ rỗng. Cậu ấy nói không có gì đáng sợ sợ đúng không?
“Đúng vậy!”
“Có cái gì mà phải sợ?”
“Về trường đại học y Hòa Bình cống hiến cho y học còn tốt hơn là ở đây chịu đựng sự tra tấn này.”
Bọn hắn không nói ra, nhưng trong lòng thì nghĩ như vậy, bọn hắn thật sự đã được cậu ta an ủi, cũng không còn căng thẳng như vậy nữa.
Cậu ta còn nói tin tưởng vào bọn hắn.
Bọn hắn tin tưởng vào bản thân, bọn hắn có ý tưởng hay, bọn hắn luyện tập nhuần nhuyễn đến nhắm hai mắt cũng có thể xếp thành đội hình tinh chuẩn, thuận lợi hoàn thành tiết mục biểu diễn của mình.
Chung Tử Thương mang theo bọn hắn lên sân khấu, đứng ở giữa bọn hắn.
Cậu ta dừng lại vài giây, không vội vàng mở lời. Những thực tập sinh khác cũng không gấp, vẫn an tâm chờ cậu ta.
“Chào các vị giám khảo, chào các vị khán giả, buổi sáng tốt lành.” Chung Tử Thương lại dừng lại mấy giây, sau đó lễ phép nói: “Chúng tôi là thực tập sinh của Tổ Yếu Kém, hôm nay sẽ mang đến cho quý vị một câu chuyện xưa về Cản Thi Nhân và Hỉ Thần, tiết mục có tên là « Đưa người về cố hương».”
Các thực tập sinh trên sân khấu đều hóa trang thành tử thi, làn da xám tím, khuôn mặt và cơ thể cứng đờ, có người môi đỏ nứt đến tận tai, có người thì móng tay lại thật dài, từ giây phút lên sân khấu, bọn họ đã hoàn toàn nhập vai.
【 Wao! Người nói chuyện này rất tuyệt! 】
【 Đúng là thần tượng trời sinh mà! Thiên vương! 】
【 Trời ơi! Nhìn xem tôi đã nhìn thấy gì? ! Cả sân khấu đều là thi thể! 】
Hạ Bạch vừa ngồi xuống, hai tử thi dán ngự thi phù cũng từ dưới sân khấu chui lên. Bình luận trên màn hình lớn lại bị đẩy lên cao trào.
【 A a a…. Đó là Hạ Bạch! 】
【 Ôi bé con bảo bối của tôi, cậu ấy còn biết ngự thi! 】
Hạ Bạch đỡ hai cái thi thể từ dưới đất lên, “Ba mẹ, đêm nay trăng đẹp, chúng ta tiếp tục lên đường thôi.”
Không chỉ những người xem quỷ hồn, mà ngay cả các thực tập sinh có mặt tại hiện trường cũng đều sửng sốt.
Hầu hết mọi người ở đây đều từng nghe nói về Cản Thi Nhân, trong quá khứ, Cản Thi Nhân là những người chuyên đưa thi thể của những người chết tha hương về lại quê nhà. Bọn họ nhận tiền, bôn ba ngàn dặm, mang thi thể hoàn chỉnh nguyên vẹn về nhà người đã khuất, bọn họ gọi những thi thể này bằng một tôn xưng – Hỉ Thần, nhưng phần lớn mọi người không biết.
Cản Thi Nhân trong câu chuyện này đang đưa cha mẹ của mình về nhà.
Ba mẹ cậu ấy đều đã qua đời, cậu ấy đang đưa ba mẹ mình về nhà.
Không hiểu sao, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự cô đơn của Cản Thi Nhân, có lẽ trên đời này cậu ấy đã không còn người thân nào nữa, gặp phải người sống ai cũng vội vàng xa lánh cậu.
Sau đó, trên đường đi, cậu gặp hai xác chết bị người dân trong làng vứt bỏ, thôn dân nói hai thi thể này mang bệnh truyền nhiễm, không thể lưu tại trong thôn.
Cậu nghe xong câu chuyện xưa đó nên đã mang theo cả hai thi thể về nhà.
Tiếp theo, cậu lại gặp một nữ thi bị vứt bỏ, bọn họ nói nữ thi này không xứng nhập tổ lăng, nhất là nữ thi này bị chồng ruồng bỏ, còn không có con trai.
Cậu cũng mang theo cả thi thể của cô đi cùng.
Trên suốt chặng đường Cản Thi đó, cậu đã gặp rất nhiều thi thể, số lượng thi thể cậu đưa về càng ngày càng nhiều, càng ngày càng náo nhiệt.
Dần dần, cậu không còn cảm thấy cô đơn nữa, giữa đám đông, có những người vẫn luôn cảm thấy cô độc, nhưng cậu không có ai bên cạnh lại cảm thấy có người bầu bạn, không còn cô đơn nữa.
Những thi thể bị vứt bỏ cũng không còn cô đơn, bọn hắn một đường cãi nhau ầm ĩ, anh lấy mũ tôi, tôi chọt vào mũi anh, rõ ràng nhìn bọn họ rất cứng ngắt, nhưng dường như họ có thể cảm nhận được sự an tâm và ý cười trên những tử thi đó.
Cản Thi Nhân đã thu lưu bọn hắn, cậu chôn cất họ trong sân nhà mình, ban đêm sẽ đào bọn họ ra cùng nhau ngắm trăng.
Dưới ánh trăng, nụ cười nở trên khuôn mặt cậu, “Tôi đã có một gia đình, mọi người đã về nhà rồi.”
【 Đừng có dùng đao cứa vào tim tôi như vậy. 】
【 Chúng ta có nhà rồi huhuhu…., mình cũng muốn có một mái ấm như vậy. 】
【 Bỗng nhiên tôi không biết nên ghen tị với ai, chúc mọi người đều bình an, đều ở lại với tôi!】
Sau khi Tổ Yếu Kém biểu diễn xong, các thực tập sinh nắm tay nhau đứng dậy. Nhà sản xuất không cho họ xuống mà yêu cầu thực tập sinh của hai tổ khác cùng lên sân khấu, cùng công bố kết quả chung cuộc của ba tổ.
Thành tích của Tổ Xuất Sắc đã được công bố, ở cột đầu tiên, một cột trụ cao màu xanh lá cây hiện số 81230, bên cạnh là hai cột trụ trống không của Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém.
Nhà sản xuất: “Bây giờ, hãy cùng xem điểm số của hai tổ còn lại.”
Hai cột trụ còn lại bắt đầu nhanh chóng tăng lên.
Tất cả các thực tập sinh đều ngẩng đầu nhìn về phía màn hình lớn, chăm chú, nín thở theo dõi.
Điểm số của Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém đuổi nhau tăng lên, cuối cùng Tổ Trung Bình vượt qua Tổ Xuất Sắc, 82250.
Tổ Yếu Kém vượt qua Tổ Trung Bình, 85980.
“Hic…. Hu hu hu…. ——” Một tiếng khóc nức nở vang lên từ trong Tổ Yếu Kém.
Hết chương 52.
