Chương 52: Gặp Ma Rồi

Chương 52: Gặp Ma Rồi

 

Giờ lên lớp, khu vực xung quanh trường học rất yên tĩnh, đặc biệt là con đường nhỏ rợp bóng cây không có hàng quán, đến xe cộ qua lại cũng chỉ có vài chiếc lác đác.

 

Cao Diệc Dương bước đi trên đường, con quỷ trong cơ thể anh đang cố gắng giao dịch với anh. Vốn dĩ anh định hôm nay sẽ đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng có một điểm con quỷ nói không sai, dù anh có tự thú thì cảnh sát liệu có phân biệt được những người đó là do anh giết hay do quỷ giết không? Nếu không phải chính mình đã trải qua, e rằng anh cũng chẳng thể tin được trên đời này lại có ma quỷ.

 

Bây giờ con quỷ đang ở trong thân xác anh, liệu có ai tin lời anh nói không, hay họ sẽ coi anh như một kẻ điên mà xử lý?

 

Thế nhưng, bảo anh tiếp tục làm con rối bị ký sinh cho quỷ, tiếp tục giết người, thì Cao Diệc Dương không thể làm được.

 

Con quỷ trong người anh đang ngày một trở nên mạnh mẽ hơn. Tuy không rõ tại sao nó lại phải tìm một người sống để ký sinh, nhưng Cao Diệc Dương có thể cảm nhận được dường như mình đang dần bị nó đồng hóa. Anh thật sự rất sợ, sợ một ngày nào đó con quỷ trong người mình sẽ hoàn toàn thay thế mình, đến lúc ấy, liệu em gái anh có phải chết không.

 

Không chỉ một lần Cao Diệc Dương hối hận, hối hận vì sao hơn một tháng trước lại đi theo đám người kia đến những căn nhà được cho là đã lâu không có người ở để trộm đồ.

 

Trước đây anh từng làm shipper bán thời gian nên có một nhóm chat của các shipper. Sau đó, qua những người trong nhóm, anh lại được thêm vào các nhóm khác. Cái nhóm được thêm vào sau cùng thường đăng một vài thông tin tuyển dụng làm thêm, đủ mọi loại công việc, thật có giả có, nhưng có một điều chắc chắn là, rất nhiều người trong nhóm đang gặp khó khăn về kinh tế và chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền.

 

Cao Diệc Dương đã quen biết đám người kia theo cách như vậy. Không biết bọn họ đã bỏ tiền mua thông tin từ đâu, toàn là những căn nhà trống đã lâu không có người ở.

 

Mấy năm trước, người ta đổ xô đi đầu cơ nhà đất quá nhiều, không ít người mua hết căn này đến căn khác, cho thuê không được thì đành tạm thời để trống. Dù trong nhà có thể không có nhiều đồ giá trị, nhưng ruồi muỗi tuy nhỏ cũng là thịt.

 

Đi cạy khóa những căn nhà trống ấy dù sao cũng an toàn hơn là đột nhập vào nhà có người ở.

 

Cao Diệc Dương đã bị con quỷ này bám lấy tại một căn nhà hoang như thế. Cả nhóm có ba người, hai người kia đã chết, thậm chí thi thể vẫn còn ở trong căn nhà đó. Anh không chết, nhưng lại bị quỷ ký sinh.

 

Hơn một tháng qua, anh làm những việc thân bất do kỷ. Ban đầu, con quỷ nói nó cần hấp thu một chút sinh khí của người sống, và nó có cách để che mắt các camera giám sát. Cao Diệc Dương không muốn, nếu anh có gan đi cướp giật thì đã chẳng phải đi theo người khác cạy khóa mấy căn nhà hoang đó làm gì.

 

Nhưng con quỷ không cho anh cơ hội từ chối. Khi nhìn thấy một luồng hắc khí quấn lấy em gái mình, Cao Diệc Dương biết mình đã thực sự xong đời rồi. Anh thậm chí còn không biết có thể cầu cứu ai, ngoài việc nghe lời để bảo toàn tính mạng ra thì không còn cách nào khác.

 

Lúc đầu anh còn tự lừa dối mình rằng, chỉ cần không giết người, một chút sinh khí chắc cũng không sao, thế là nạn nhân đầu tiên đã xuất hiện.

 

Nhìn cô gái đó ngã xuống, tay Cao Diệc Dương run lên bần bật. Thậm chí anh có thể tưởng tượng ra nếu mình không nghe lời, có phải em gái anh cũng sẽ lặng lẽ ngã xuống như vậy, thậm chí là chết đi không.

 

Sau khi con quỷ hấp thụ sinh khí của cô gái, nó lại dụ dỗ anh lấy đi tài sản của nạn nhân.

 

Có những con đường sai lầm là như thế, chỉ một bước chân lỡ làng là vạn kiếp bất phục.

 

Thậm chí anh còn nhớ cô gái đầu tiên bị cướp, trong túi có hai nghìn tệ tiền mặt, một tay đeo chiếc vòng tay cỏ bốn lá năm hoa màu đỏ, tay kia đeo một chiếc vòng vàng rất đẹp. Chiếc vòng vàng đó đã bị anh bán cho một tiệm thu mua vàng cũ với giá mười hai nghìn tệ, còn chiếc vòng tay cỏ bốn lá năm hoa màu đỏ thậm chí còn bán được tới hai mươi lăm nghìn.

 

Ba mươi chín nghìn, gần bốn mươi nghìn tệ. Nếu anh đi làm công thì phải mất nửa năm mới kiếm được.

 

Cảm giác phất lên sau một đêm quả thật dễ khiến người ta nghiện. Khi con quỷ im hơi lặng tiếng được vài ngày lại xúi giục anh tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, Cao Diệc Dương mang theo lòng tham không thể tỏ cùng ai trong lòng, một lần nữa thỏa hiệp.

 

Mãi cho đến khi con quỷ ký sinh trong người anh ra tay giết người, Cao Diệc Dương mới bàng hoàng nhận ra sự tham lam của nó và sự thật đáng sợ rằng, mình đã bước chân lên con đường không thể quay đầu.

 

Anh không biết tại sao con quỷ đó lại chọn mình, thậm chí anh còn ước người chết trong căn nhà hoang hôm đó là mình. Chết sớm có lẽ cũng là một sự giải thoát.

 

Kể từ khi có án mạng xảy ra, ngày nào Cao Diệc Dương cũng sống trong lo sợ thấp thỏm. Anh rất sợ một ngày nào đó có người gõ cửa, khi mở ra là những cảnh sát đến bắt mình.

 

Anh biết chắc chắn mình sẽ chết, mà hiện tại cũng chẳng còn cách cái chết bao xa nữa. Anh không thể thoát khỏi con quỷ đang ký sinh trên người mình, thậm chí còn không có nơi nào để cầu cứu. Anh chỉ muốn trước khi chết có thể dành dụm thêm một chút tiền cho em gái, đủ để con bé trang trải cho đến khi tốt nghiệp đại học và có thể tự nuôi sống mình là được.

 

Con ác quỷ vẫn đang dụ dỗ anh: “Mày chỉ cần tìm cách tiếp xúc với nó một chút, mày sẽ hoàn toàn được tự do, chẳng phải như vậy sẽ tốt hơn sao? Tao cũng sẽ có được một thân thể mới, trẻ trung hơn. Số của cải mà mày tích cóp được trong thời gian qua cứ coi như là món quà tao tặng cho mày. Những kẻ đã chết trước đây lại càng không liên quan gì đến mày. Đến lúc đó, mày có thể đưa em gái đến một nơi khác sinh sống, hai anh em có thể bắt đầu lại từ đầu, như vậy không tốt hơn sao?”

 

Một cuộc sống mới, đưa em gái rời đi. Những lời này khiến Cao Diệc Dương không kìm được mà dừng bước.

 

Thật sự có thể thoát khỏi tất cả những chuyện này sao? Thật sự có thể kết thúc những ngày tháng lo lắng bất an này sao?

 

Ác quỷ tiếp tục dụ dỗ: “Đúng vậy, quay về đi, tìm cách tiếp xúc với nó. Chỉ cần tay mày chạm vào cơ thể nó, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc, đến lúc đó mày có thể bắt đầu lại. mày sẽ được nhìn em gái mình lớn lên, nhìn nó tốt nghiệp, nhìn nó kết hôn sinh con. Đi đi, đi kết thúc tất cả những chuyện này đi.”

 

Cao Diệc Dương không muốn chết, cũng không dám chết. Nếu anh có đủ can đảm đó thì ngay từ đầu đã không thỏa hiệp dưới sự uy hiếp của ác quỷ. Anh cố gắng tẩy não, thuyết phục bản thân mình rằng, kẻ làm việc ác là con quỷ, anh chỉ trộm một chút đồ mà thôi, anh không giết người, kẻ giết người là con quỷ kia, cùng lắm thì anh cũng chỉ là trộm cắp, trộm từ người ngất xỉu, trộm từ… xác chết.

 

Cao Diệc Dương xoay người lại. Đi thẳng về phía trước, đó là đường quay lại trường, chỉ cần anh bước tiếp, trở lại trường học, anh có thể kết thúc tất cả chuyện này.

 

Ngay khi anh chuẩn bị bước chân đi, một giọng nói vang lên bên tai: “Anh định đi đâu?”

 

Cao Diệc Dương ngẩng đầu, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy một thiếu niên có diện mạo đẹp vô cùng đang ngồi trên bức tường bên cạnh.

 

Thiếu niên đó mặc đồng phục của trường cấp ba Ngọc Lan, nhưng dù là bộ đồng phục chung cũng khó lòng mà che giấu được khí chất thanh nhã trên người cậu. Vẻ mặt cậu bình thản, như thể chỉ thuận miệng hỏi vì tò mò, nhưng khi chạm phải ánh mắt của đối phương, Cao Diệc Dương lại có một cảm giác kỳ lạ như thể bị nhìn thấu.

 

Cao Diệc Dương không để tâm đến thiếu niên đó, nhấc chân bước về phía trước.

 

Lúc này, thiếu niên kia lại nói: “Anh định nghe lời con quỷ đó đi tìm cậu ấy sao? Anh thật sự tin rằng mọi chuyện có thể kết thúc à?”

 

Cao Diệc Dương đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt run rẩy, mang theo nỗi sợ hãi không thể kìm nén được. Anh muốn hỏi cậu là ai, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chẹn lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

 

Quý Nam Tinh nhìn người đàn ông dưới tường. Người này chính là kẻ cậu đã gặp ở hồ nhân tạo trong trường lần trước. Người anh ta đầy âm khí, khiến cậu đã nhầm anh ta là quỷ.

 

Bây giờ mở linh nhãn ra nhìn lại, quả là một xác hai hồn. Oán linh ẩn náu trong thân xác anh ta, mượn sinh khí của người sống để che giấu bản thân, còn người này, cũng sắp không qua khỏi rồi.

 

Chỉ một cái nhìn này, Quý Nam Tinh đã nắm được gần hết tình hình của anh ta.

 

Oán linh trong người anh ta là một địa phược linh. Địa phược linh trong tình huống thông thường rất khó rời khỏi nơi mình chết, nhưng đó cũng chỉ là tình huống bình thường. Có một trường hợp rất hiếm gặp, đó là may mắn gặp được người sống có từ trường tương hợp với địa phược linh, như vậy địa phược linh có thể mượn thân xác người sống để rời khỏi nơi chết.

 

Địa phược linh trước mắt này đã dùng cách đó để thoát khỏi sức mạnh trói buộc của Địa phược chi lực. Dù nó đã nuốt không ít sinh hồn, nhưng nơi chết trói buộc nó hẳn cũng có chút đặc biệt, cho nên trước khi nó mạnh lên thành lệ quỷ, e rằng cũng phải mượn thân xác người sống để có thể tự do đi lại.

 

Một khi mất đi lớp vỏ bọc là thân xác người sống, nó sẽ mất tự do, một lần nữa bị kéo về nơi trói buộc. Vì vậy, nó không thể trực tiếp đi tìm Tiêu Dã, mà chỉ có thể mượn sự tiếp xúc của người sống để làm cầu nối.

 

Còn người đàn ông bị oán linh ký sinh, toàn bộ sinh khí trên người đều đã bị tử khí của oán linh bao phủ. Bây giờ anh ta vẫn có thể trông như người bình thường chẳng qua chỉ là giả tượng, một khi oán linh rời khỏi thân xác, anh ta sẽ không sống nổi quá ba phút.

 

Cao Diệc Dương muốn tìm người giải quyết con ác quỷ trên người mình, nhưng khi gặp được người thật sự có thể phát hiện ra nó, phản ứng đầu tiên của anh lại là bỏ chạy.

 

Cũng không biết đây là phản ứng bản năng của anh hay là bị ác quỷ sai khiến, anh đã vô thức làm như vậy, nhưng ngay giây tiếp theo, anh đã bị một luồng sức mạnh vô hình hất văng xuống đất.

 

Quý Nam Tinh ném ra mấy lá bùa chặn đường đi của Cao Diệc Dương. Trước khi đến đây cậu đã thông báo cho Diệp Quân Hành rồi, chắc bọn họ cũng sắp tới nơi, nên cậu chỉ cần tạm thời khống chế người trước mặt là được.

 

Nhìn người đang ngã sõng soài trên đất, Quý Nam Tinh vừa gấp giấy bùa, vừa thản nhiên nói: “Làm bạn với quỷ khác nào đi cầu da hổ. Sợ chết là bản tính của con người, tôi có thể hiểu, nhưng vẫn khuyên anh đừng lãng phí sức lực làm gì nữa, hai người không chạy thoát được đâu.”

 

Cao Diệc Dương cố nhịn cơn đau trên người do bị ngã, ý nghĩ từ bỏ và chống cự giằng co trong tâm trí anh. Nhưng rất nhanh, mọi chuyện đã không còn do anh quyết định được nữa. Từng luồng hắc khí bắt đầu quấn lấy người anh, tròng trắng mắt vốn bình thường dần chuyển sang màu đen, cả người hoàn toàn bị oán linh trong cơ thể khống chế.

 

‘Cao Diệc Dương’ đứng dậy, vặn vẹo cổ. Nếu không phải trong lòng đã tìm được vật thay thế, nó cũng sẽ không chiếm đoạt hoàn toàn cơ thể này nhanh như vậy. Một khi cướp đi tia sinh khí cuối cùng của người này, thân xác này cũng không trụ được bao lâu. May mà nó đã tìm được kẻ kế nhiệm rồi.

 

Nhìn cậu nhóc trên tường rào, oán linh cười khẩy một tiếng: “Tao thích nhất là mấy đứa nhóc non nớt trắng trẻo như mày, tuổi còn nhỏ nên hồn phách vẫn còn sạch sẽ, ăn cũng rất ngon.”

 

Quý Nam Tinh nhìn nó rồi cười khẽ một tiếng: “Mày muốn ăn tao à? Thế thì mày lên đây đi.”

 

Oán linh liền bật nhảy tại chỗ, vươn tay lao về phía Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh khẽ động thân hình, nhẹ nhàng nhảy từ trên tường xuống, tránh được đòn tấn công của oán linh. Mà luồng hắc khí tỏa ra khi oán linh vồ tới, vừa chạm vào Quý Nam Tinh đã tan ra như khói gặp nước.

 

Quý Nam Tinh giơ vòng tay lên đánh vào người oán linh, rồi mượn lực nhảy từ trên tường xuống, tung một cước đá thẳng vào nó.

 

Oán linh biết cậu nhóc này không phải người thường, nếu không cũng chẳng thể nhìn thấy nó. Nhưng cậu còn quá trẻ, vẫn mặc đồng phục cấp ba, cho dù có tu luyện từ trong bụng mẹ thì được bao nhiêu năm chứ, thế nên nó đoán rằng bản lĩnh cùng lắm cũng chỉ đến vậy.

 

Nhưng không ngờ sát khí của bản thân nó lại chẳng hề ảnh hưởng gì đến cậu dù chỉ là một chút. Oán linh vốn còn định nuốt luôn cả vị tiểu thiên sư này, sau khi bị pháp khí của đối phương đánh trọng thương một đòn thì không hề ham chiến, gần như ngay lập tức chọn phương án có lợi nhất cho mình, chạy!

 

Quý Nam Tinh sớm đã phong tỏa đường đi, muốn chạy thoát thì phải phá được kết giới của cậu trước đã. Oán linh này cũng không phải loại quỷ trăm năm, nó chỉ là một người bình thường đã chết được vài năm, dựa vào bản năng mà biết nuốt sinh hồn để tăng cường thực lực, ngoài ra lúc còn sống đến đánh nhau nó cũng chưa từng.

 

Khi sát khí của nó không thể gây ảnh hưởng đến vị tiểu thiên sư này, oán linh xem như đã mất đi vũ khí tấn công. Nó chỉ có thể dựa vào quỷ khí toàn thân để cố gắng phá vỡ kết giới đang phong tỏa ở hai đầu con đường.

 

Khó khăn lắm mới thoát khỏi sự trói buộc của địa phược, nó không cam tâm bỏ mạng tại đây.

 

Sống một đời uất ức, chết đi lại bị ép ở lại dương gian, khó khăn lắm mới được tự do một thời gian ngắn, nó không cam tâm!

 

Ngay lúc này, ở đầu kia con đường có người xông vào. Mắt oán linh tức thì sáng rực lên, là thiếu niên có dương khí cực thịnh kia.

 

Trong tình huống bình thường, âm hồn không dám tiếp xúc với người sống có dương khí mạnh, vì năng lực của chúng không thể chống lại được luồng dương khí mạnh mẽ đến vậy. Nhưng chỉ cần có năng lực chế ngự thì cực âm là đại bổ, mà đại dương cũng là đại bổ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Giống như sự tồn tại của thiên sư vốn sinh ra để khắc chế những thứ âm tà, nhưng nếu âm tà đủ mạnh, thì việc nuốt chửng sinh hồn của một thiên sư còn mạnh hơn ăn mười người bình thường. Đây chính là quy luật tương sinh tương khắc của vạn vật.

 

Nếu là trước đây, nhìn thấy loại người như Tiêu Dã thì oán linh không dám tiến lên. Nhưng gần đây nó đã nuốt mấy sinh hồn, đang trong giai đoạn quỷ khí thịnh nhất, nên nó tự tin có thể chế ngự được dương khí trên người Tiêu Dã và chiếm lấy thân xác hắn.

 

Tiêu Dã xuất hiện ở đây cũng không phải ngẫu nhiên. Một người đi vệ sinh đột nhiên nhắn tin nói muốn trốn học, Tiêu Dã đời nào tin. Náo Náo nhà hắn ngoan như vậy, trông thế nào cũng không giống người sẽ trốn học. Hắn sợ Quý Nam Tinh có chuyện gì, gọi một cuộc điện thoại thì kết quả là tắt máy.

 

Thực sự không yên tâm nổi, hắn bèn trèo tường ra ngoài tìm. Hắn đến nhà Quý Nam Tinh trước, dù sao cũng ở ngay đối diện trường, chạy qua chỉ mất ba đến năm phút là tới, kết quả gõ cửa mãi không ai trả lời.

 

Điện thoại không gọi được, hắn cũng không biết tìm ở đâu, đành thử đi loanh quanh trường xem sao, thế là tìm đến đây.

 

Vừa rẽ vào con đường này, Tiêu Dã đã có cảm giác như vừa phá vỡ một lớp gì đó. Còn chưa kịp nghĩ kỹ, hắn đã thấy một người đàn ông lao về phía mình.

 

Tiêu Dã theo phản xạ nhấc chân đá lên. Người đàn ông bị hắn đá bay đi, nhưng đồng thời một luồng hắc khí từ trong cơ thể người đó cũng tuôn ra, lao thẳng về phía hắn.

 

Tiêu Dã kinh hãi: “Ôi mịa nó, cái thứ quỷ gì thế này!”

 

Nhìn luồng hắc khí đó, Tiêu Dã theo bản năng giơ tay lên đỡ. Cái bóng đen suýt nữa đã chui được vào người hắn, khi chạm vào chuỗi hạt trên tay hắn thì đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết rồi tan đi không ít.

 

Tiêu Dã sống bao nhiêu năm nay, đã bao giờ thấy cảnh tượng phá vỡ thế giới quan của mình như thế này đâu. Hắn kinh ngạc đến ngây người, quay đầu định chạy, nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn lại quét qua, thấy Quý Nam Tinh ở cách đó không xa, liền giật mình thêm lần nữa: “Quý Nam Tinh!”

 

Cậu bạn cùng bàn nhỏ bé đáng thương nhà hắn đang đứng giữa đường, lại nhìn thứ quỷ quái đáng sợ này, Tiêu Dã không nghĩ ngợi gì thêm, lập tức đổi hướng chạy về phía Quý Nam Tinh.

 

Hắn vừa chạy, cái bóng đen kia liền đuổi theo. Lúc này Tiêu Dã mới nhận ra mục tiêu của cái bóng đen lại là mình, liền hối hận không thôi. Sớm biết thế hắn đã chạy thẳng đi rồi, bây giờ lại mang nguy hiểm đến cho Quý Nam Tinh.

 

Bóng đen kia di chuyển cực nhanh, lao vút tới. Tiêu Dã một tay nắm chặt lấy Quý Nam Tinh, kéo cậu ra sau lưng mình, rồi trực tiếp đeo chuỗi hạt trên tay mình vào tay Quý Nam Tinh. Vừa rồi hình như chính thứ này đã bảo vệ hắn một phen. Hắn vừa nhìn chằm chằm vào luồng hắc khí trước mặt vừa nói: “Náo Náo, cậu nghe này, cái của nợ này cũng không biết là thứ gì, lát nữa chúng ta chia nhau ra chạy, cậu cứ cố sức mà chạy thẳng về phía trước đừng quay đầu lại, nghe thấy tiếng gì cũng đừng quay đầu.”

 

Quý Nam Tinh nhìn người đang chắn trước mặt mình: “Đây chắc là ma.”

 

Luồng hắc khí đó dần dần hóa thành hình người, nhưng vẫn chỉ là một khối đen mờ ảo không rõ ràng, nhưng giọng nói phát ra lại có thể nghe rất rõ: “Đừng giãy giụa nữa, ngoan ngoãn chịu trói đi, tao không làm hại tính mạng các mày đâu.”

 

Nếu chỉ có vị tiểu thiên sư này, hôm nay oán linh e rằng chưa chắc đã dễ đối phó. Nhưng chỉ cần chui vào được cơ thể của cậu nhóc dương khí ngùn ngụt này, thế thì vị tiểu thiên sư kia cũng không phải là đối thủ của nó.

 

Tiêu Dã không nghe con quỷ đen kia nói gì, hắn đếm một hai ba để Quý Nam Tinh chuẩn bị. Khi đếm đến ba, hắn đột ngột đẩy Quý Nam Tinh ra: “Chạy mau!”

 

Quý Nam Tinh bị Tiêu Dã đẩy ra, còn Tiêu Dã thì chạy ngược hướng với cậu. Con quỷ đó quả nhiên như hắn đoán, lao thẳng về phía hắn.

 

Tiêu Dã vừa căng thẳng vừa thở phào nhẹ nhõm, cứ nhắm vào hắn là tốt rồi, chỉ cần hắn chạy xa một chút, thứ quỷ quái này sẽ không làm hại đến Quý Nam Tinh nữa.

 

Trong lúc chạy hết tốc lực để né con quỷ ảnh phía sau, Tiêu Dã suy nghĩ xem phải làm sao để phá vỡ cục diện này. Nghe nói trường học thường được xây ở những nơi từng có nhiều người chết, vì học sinh đông, hỏa khí vượng nên có thể trấn áp được, không biết chạy về trường có tác dụng không.

 

Hoặc là chạy đến đồn cảnh sát, nghe nói những huy hiệu cảnh sát và đồng phục cảnh sát cũng có tác dụng chấn nhiếp ma quỷ, chạy đến đồn cảnh sát biết đâu lại cứu được mạng.

 

Ngay lúc hắn đang suy nghĩ phải làm thế nào, hắn lại thấy Quý Nam Tinh ở phía trước không xa. Lúc này Tiêu Dã mới bàng hoàng nhận ra mình đã gặp phải quỷ đả tường!

 

Hắn căn bản không hề chạy thoát ra ngoài, thậm chí còn dẫn con quỷ đang đuổi theo mình quay lại chỗ Quý Nam Tinh!

 

Hắn không biết tại sao cái bóng đen đó lại cứ nhắm vào mình, cũng không biết tại sao mình lại gặp ma, nhưng hắn biết hôm nay gay go to rồi.

 

Nhìn con quỷ đen ngòm đang đến gần, sắc mặt Tiêu Dã liền tái mét. Không ra được, vậy hôm nay rất có thể cả hắn và Quý Nam Tinh sẽ phải bỏ mạng ở đây.

 

Con quỷ đen ngòm toàn thân hắc khí cất tiếng cười khằng khặc quái đản, nó thích nhất là nhìn người khác sợ hãi giãy giụa.

 

Đã không chạy thoát được thì không thể tách khỏi Quý Nam Tinh nữa, dù sao hai người cũng mạnh hơn một người. Tiêu Dã kéo lấy Quý Nam Tinh, vừa suy nghĩ cách đối phó vừa không quên trấn an: “Cậu đừng sợ, Náo Náo, có tôi ở đây…”

 

Lời hắn còn chưa nói hết, đang định kéo cậu né con quỷ đen ngòm kia ra thì Quý Nam Tinh đã trở tay kéo ngược hắn lại. Ngay lúc oán linh lao tới, cậu thẳng tay tung một cái tát vào mặt nó.

 

Tiêu Dã ngớ người.

 

Oán linh cũng ngớ người.

 

Tiêu Dã ngớ người là vì không ngờ cậu bạn cùng bàn yếu đuối mỏng manh của mình lại mạnh bạo đến thế.

 

Oán linh ngớ người là vì nó là một đám sát khí cơ mà! Vị tiểu thiên sư này có thể dùng bùa chú làm nó bị thương, nhưng nó là quỷ, cho dù là thiên sư cũng chưa chắc đã chạm vào được, huống hồ chi là loại sát thương vật lý trực tiếp tát vào mặt thế này. Vừa rồi có thể đá nó một cước là vì nó còn đang ký sinh trên người Cao Diệc Dương, nhưng bây giờ nó là một đám quỷ khí cơ mà!

 

Nhân lúc oán linh còn đang ngơ ngác, Quý Nam Tinh ném chuỗi hạt cho Tiêu Dã: “Đứng qua một bên đi.”

 

Rồi Tiêu Dã liền thấy cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình không những nhấc chân đá về phía con quỷ đen thui kia, mà còn tung chuỗi hạt có gắn chiếc chuông vàng nhỏ trên tay lên trời. Tức thì, một luồng linh quang bao bọc lấy chuỗi hạt, những lá bùa không biết từ đâu bay tới vây xung quanh.

 

Quý Nam Tinh tay bắt pháp quyết, tám lá bùa vàng ở tám phương vị tương tác với nhau, hình thành một trận Bát Quái vây khốn. Chiếc chuông vàng treo trên chuỗi hạt khẽ rung lên giữa không trung, âm thanh lanh lảnh trong trẻo, lại khiến cho oán linh bị nhốt giữa trận pháp đau đớn lăn lộn trên đất.

 

Từng luồng hắc khí từ trên người oán linh tỏa ra, rất nhanh sau đó, một người đàn ông trung niên mặt mũi xấu xí hiện ra.

 

Con quỷ này đã chết bao năm nay, chưa từng gặp thiên sư, thời gian gần đây lại khống chế Cao Diệc Dương giết liên tiếp mấy người, lập tức cảm thấy mình vô địch thiên hạ, đến cả chàng trai dương khí thịnh đến vậy mà nó cũng dám nhắm tới, đủ thấy tham vọng của nó lớn đến mức nào.

 

Lúc này bị pháp khí trấn áp trong đại trận, quỷ khí và sát khí trên người bị rút ra từng chút một, con quỷ mới nhận ra sự đáng sợ của thiên sư, đó căn bản không phải là thứ mà quỷ lực của nó có thể chống lại.

 

Trong lúc giãy giụa trên đất, con quỷ nhìn thấy Cao Diệc Dương đang ngã gục một bên. Lúc này Cao Diệc Dương vẫn còn một chút sinh khí yếu ớt chưa chết hẳn, con quỷ lập tức như thấy được cứu tinh, muốn bò qua đó chui vào cơ thể anh ta.

 

Quý Nam Tinh nhận ra hành động của nó, trực tiếp đá con quỷ đang bò ra ngoài trở lại trung tâm đại trận.

 

Tiêu Dã bất giác nuốt nước bọt. Dữ thật.

 

Ngay khi quỷ khí trên người oán linh sắp bị chiếc chuông vàng hút cạn, cuối cùng Diệp Quân Hành cũng đã đến.

 

Chiếc xe trực tiếp phá vỡ trận pháp phong tỏa hai đầu đường lao vào. Vốn tưởng sẽ là thứ gì đó cực kỳ khó đối phó, không ngờ nó lại bị nhốt trong trận pháp của Quý Nam Tinh, không thể động đậy.

 

Trương Tịch nhảy xuống xe liền lao tới: “Vẫn là em lợi hại nhất, Tiểu Nam Tinh, tên này khó nhằn thế mà cũng bị em bắt được!”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn con quỷ đã không còn ra hình người trong trận pháp, rất thành thật đáp: “Cũng không khó nhằn lắm.”

 

Nếu không phải Tiêu Dã vô tình đi vào, có khi còn chẳng lãng phí thời gian chạy hai vòng vừa rồi.

 

Diệp Quân Hành liếc nhìn chàng trai bên cạnh Quý Nam Tinh, không nói gì, trực tiếp tiến lên mở một cái hũ, thu oán linh vào trong.

 

Quý Nam Tinh giơ tay triệu hồi pháp khí của mình về, nói: “Nó là địa phược linh, có lẽ từ trường tương hợp với người đang nằm trên đất kia, nên mới mượn cơ thể ký sinh để thoát khỏi nơi chết đã trói buộc nó, rồi lại mượn sinh khí của người sống để ẩn mình.”

 

Trương Tịch nói: “Thảo nào chúng tôi điều tra mấy ngày mà chẳng tìm ra manh mối gì. Mượn sinh khí người sống để che giấu, con quỷ này cũng thông minh phết.”

 

Liêu Tân Chính vừa kiểm tra cho Cao Diệc Dương xong liền đi tới, lắc đầu với bọn họ: “Người chết rồi.”

 

Tính thời gian thì đã bị địa phược linh ký sinh hơn một tháng, lại còn giết không ít người, dù bây giờ còn chút hơi tàn cũng không cứu được nữa.

 

Diệp Quân Hành: “Thông báo cho Cục Quản lý đến thu dọn thi thể.”

 

Loại thi thể chết một cách đặc biệt như thế này cần Cục Quản lý đến xử lý, sau khi giải quyết hậu quả mới giao lại cho cơ quan thực thi pháp luật tương ứng để thông báo cho gia đình.

 

Trương Tịch gật đầu.

 

Diệp Quân Hành nhìn về phía Quý Nam Tinh, trên gương mặt nhiều hơn một chút ý cười so với khi đối diện với người khác: “Lại giúp chúng tôi giải quyết một phiền phức không nhỏ nữa rồi, cảm ơn em.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Chỉ là tình cờ gặp thôi.”

 

Chuyện lần này thật sự hoàn toàn là trùng hợp, nếu không phải người này tự mình xuất hiện trước mặt cậu, cậu cũng sẽ không tìm ra người nhanh đến vậy.

 

Diệp Quân Hành nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn Tiêu Dã: “Hai đứa chắc vẫn đang trong giờ học nhỉ? Trốn học hay xin nghỉ ra ngoài thế, có cần anh giúp giải thích với giáo viên không?”

 

Quý Nam Tinh biết thực ra anh ta đang hỏi Tiêu Dã. Đã dính líu đến người vô tội, không nói đến việc bịt miệng, một số điều nên dặn dò thì vẫn phải dặn dò.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Dạ không cần đâu, chắc các anh còn nhiều việc phải bận, cứ lo việc của mình đi, em sẽ nói với cậu ấy.”

 

Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh, rồi lại nhìn những người trông giống như cảnh sát đang phá án, ngoan ngoãn giữ im lặng không hó hé gì. Chỉ nhìn Quý Nam Tinh ung dung bàn giao với họ, bỗng dưng hắn cảm thấy cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà mình như đang tỏa sáng, rực rỡ đến nỗi cả con phố này như cũng bừng sáng, sáng đến mức giờ đây hắn chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình cậu.

 

Hết chương 52.

 

Chương 52: Gặp Ma Rồi

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên