Chương 53: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 13)
Cột trụ cao nhất là của Tổ Yếu Kém, nó đang dần dần di chuyển lên vị trí đầu tiên, trở thành Tổ Xuất Sắc.
Tổ Trung Bình vẫn là Tổ Trung Bình.
Tổ Xuất Sắc trở thành Tổ Yếu Kém.
Có hai thực tập sinh của Tổ Yếu Kém bật khóc, không phải vì vui đến phát khóc, mà cũng không hiểu vì sao lại khóc, tiếng khóc nghẹn ngào, nước mắt lăn dài.
Hai cái thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc hoảng hốt, bọn hắn thành Tổ Yếu Kém mới, phải loại 30%, tổ bọn họ có 7 người, bốn bỏ năm lên, làm tròn thành hai người.
Ngày hôm qua bọn họ đã cảm nhận được sự uy hiếp, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ tổ mình lại biến thành Tổ Yếu Kém.
Có thể bọn họ sẽ bị đào thải.
Vưu Mạc Hàn của Tổ Trung Bình bỗng nhiên phát ra một tiếng cười nghe không rõ ý vị.
Sau khi gã đầu trọc nghe được âm thanh này thì đột nhiên nhìn về phía Lăng Trường Dạ, hai mắt trợn to, “Lăng Trường Dạ, cậu cố ý!”
Gã ta tranh thủ thời gian nhìn về phía Liêu Mạn Ny bên cạnh, Liêu Mạn Ny đang run rẩy, sợ hãi nhìn gã ta.”Mạn Ny…..”
Nhà sản xuất: “Kết quả điểm số của các tổ đã có, tiếp theo chúng ta hãy xem danh sách bị loại, Tổ Yếu Kém đào thải 2 vị thực tập sinh, Tổ Trung Bình đào thải 1 thực tập sinh.”
Bọn hắn nghe nhà sản xuất đã nói danh sách đào thải, tưởng tên người người bị loại sẽ xuất hiện trên màn hình lớn, vậy nên đã nhao nhao quay đầu nhìn.
Nhưng bỗng nhiên bị dòng máu nóng hổi bắn tung tóe lên mặt.
Có mấy người mờ mịt quay đầu.
Người bên cạnh đã không còn, chỉ để lại trên người bọn họ một vệt máu, từng giọt từng giọt máu tươi tí tách nhỏ xuống đất.
Tổ Yếu Kém loại hai người là Liêu Mạn Ny và Phùng Thắng, Tổ Trung Bình loại người chơi đi phẫu thuật thẩm mỹ đầu tiên vào tuần trước.
Gã đầu trọc vô thức đưa tay sang bên cạnh, nhưng gã ta chỉ nắm được một mảng không khí, trong không khí còn có mùi máu tanh nồng.
Gã ta nhìn chằm chằm vào hố đen bên dưới, nhưng chỉ thấy bóng tối u ám.
Thậm chí Liêu Mạn Ny còn không kịp thét lên một tiếng đã biến mất vào bóng tối.
Gã ta nhìn trừng trừng Lăng Trường Dạ như muốn rách cả mí mắt, tiếng cười không rõ ý tứ kia của Vưu Mạc Hàn khiến gã ta có suy đoán, có phải Lăng Trường Dạ cố ý không tổ chức lãnh đạo bọn họ, hay là căn hoàn toàn do bản thân bọn họ không diễn xuất tốt.
Bởi vì anh vốn cũng không muốn để tổ bọn họ thắng.
Nếu tổ bọn họ bị loại, những người có khả năng bị loại cao nhất là Liêu Mạn Ny và Phùng Thắng, một người của Thánh Du Công Hội và một người của Bán Nguyệt Đoàn.
Nhưng nếu như tổ của Chung Tử Thương bị loại, ít nhất cũng phải loại hai người của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Lăng Trường Dạ cảm nhận được ánh mắt của gã ta, quay đầu mỉm cười với gã, trong tươi cười còn có một chút day dứt, đó là phép lịch sự đáp lại thân nhân của người đã chết.
Hô hấp của gã đầu trọc càng ngày càng nặng nề, ánh mắt của gã ta cũng càng ngày càng hung ác.
“Phần thi đấu hôm nay đến đây là kết thúc.” Nhà sản xuất nói: ” Vào Chủ nhật tới, chúng ta sẽ tiến hành đợt đánh giá cá nhân lần thứ hai, hy vọng mọi người tiếp tục cố gắng, đặc biệt là những thực tập sinh đạt điểm E trong đợt đánh giá cá nhân lần trước, lần đánh giá tiếp theo, những ai bị điểm E bị loại toàn bộ.”
Nhà sản xuất nói xong thì cùng hai vị giám khảo khác rời đi.
Sau khi bọn họ rời đi, gã đầu trọc đã lao đến chỗ Lăng Trường Dạ, lớn tiếng chất vấn: “Có phải cậu đã cố ý khiến tổ chúng ta thua không?”
Lăng Trường Dạ vẫn giữ thái độ bình tĩnh, hỏi lại gã: “Ngay từ đầu khi tôi tổ chức mọi người tập luyện tiết mục, ai là người không chịu phối hợp?”
“Làm sao tôi có quyền lực lớn đến mức khiến tổ của mình thua? Tôi có quyền lực lớn đến mức khiến bọn họ không cố gắng hết sức, cũng không cho bọn họ đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”
Nhìn thấy hốc mắt của gã đầu trọc đỏ hoe như muốn nhỏ máu, anh vươn tay đẩy gã qua một bên, nói: “Nén bi thương, không ngờ anh lại là một người trọng tình trọng nghĩa như vậy.”
“Lăng Trường Dạ!” Gã đầu trọc khàn giọng gọi thật to, gọi cho vị lão sư hình thể vừa đi ra cửa quay trở lại.
Cây roi máu của cô ta “Ba” một tiếng đập mạnh xuống đất, “Một thực tập sinh cấp E mà lại dám nói chuyện với thực tập sinh cấp B như vậy à?”
Ánh mắt cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm gã đầu trọc hai giây rồi mỉm cười, “Tôi nhớ rồi, đây không phải là lần đầu tiên, trước đây cậu cũng đã từng vi phạm rồi, cậu nên bị trừng phạt một lần nữa.”
Lần trước bị cô ta đánh một roi, nghe ý tứ trong lời cô ta nói thì đó cũng không tính là trừng phạt, vậy trừng phạt trong miệng cô ta là trình độ gì?
Gã đầu trọc căm phẫn lùi lại nửa bước.
Lăng Trường Dạ thì cùng mọi người ra ngoài.
Hạ Bạch hỏi anh: “Anh cố ý hả?”
“Cũng không thể nói là cố ý, chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi.” Lăng Trường Dạ nói: “Bản thân họ đã không hợp tác, có người còn muốn dựa vào sự che chở của người khác để thông quan trò chơi. Lần tiếp theo thi đấu đoàn thể sẽ phối hợp tích cực hơn, cũng biết là mình đã cố gắng hết sức.”
Lăng Trường Dạ nói xong thì quay đầu nhìn về phía cậu, “Hôm nay diễn xuất của cậu không tệ, không ngờ cậu còn có khả năng diễn xuất tốt như vậy, biểu cảm cũng rất phong phú.”
“Cảm ơn.” Được anh khen, Hạ Bạch có chút ngượng ngùng, trưng ra cho anh một bản mặt ngốc đến không thể ngốc hơn.
Lăng Trường Dạ: “…”
Sau khi ba tiết mục biểu diễn xong thì cũng vừa lúc đến giờ ăn trưa,, tất cả các thực tập sinh đều đi về phía căn tin.
Tổ của Hạ Bạch đã trở thành Tổ Xuất Sắc, vậy nên tất cả đều được ăn cơm hộp bốn món một canh.
Tâm trạng ai cũng vui sướng, nhưng họ không biểu lộ ra ngoài. Chỉ lặng lẽ khiêm tốn cầm hộp cơm vây quanh ở một bàn.
Đinh Cảnh Thần vừa ăn vừa khóc, “Móa nó, lâu lắm rồi không được ăn thức ăn có vị mặn, tự dưng ăn vào thấy chua sót quá, nước bọt cũng bị kích thích tiết ra đầy miệng.”
Trương Nhuận Nguyệt trêu chọc: “Thức ăn tối qua của Hạ Bạch không tính là thức ăn à?”
Đinh Cảnh Thần rất là bi phẫn, “Tôi chẳng cướp được miếng nào!”
“……”
Hạ Bạch cầm hộp cơm của mình ngồi xuống bên cạnh Lăng Trường Dạ và Dương Mi, cậu không cần phải chia thức ăn cho họ, mặc dù họ đã trở thành thực tập sinh của Tổ Yếu Kém, nhưng họ vẫn là thực tập sinh cấp B, thuộc nhóm thí sinh cấp cao, vậy nên vẫn có thức ăn. Hạ Bạch chia một chút cho Đường Nghênh.
Đường Nghênh cảm ơn Hạ Bạch, lại chúc mừng cậu, “Tổ của các cậu xứng đáng đứng hạng nhất, nỗ lực cố gắng quả nhiên sẽ không bị phụ lòng, tổ chúng tôi cứ nghĩ là mình rất lợi hại, cứ cho là mình có quỷ khí cao, nhưng nếu không cố gắng, sự yêu thích nhận được cũng sẽ dần phai nhạt.”
Hạ Bạch cũng nhìn ra, vì nhiều lý do mà bọn họ đã không nghiêm túc đối mặt với kỳ thi lần này. “Lần sau sẽ khác.”
Đường Nghênh thở dài, “Trước tiên phải vượt qua bài kiểm tra solo lần này đã.”
Bài kiểm tra solo lần này ngay cả cô cũng cảm thấy rất áp lực.
Chẳng qua, tạm thời bọn hắn không cần phải lo lắng sớm làm gì, trước cứ tận hưởng nửa ngày nghỉ ngơi này đã.
Sau khi cơm nước xong, thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc mới bắt đầu dọn dẹp đơn giản rồi chuyển ký túc xá, bọn hắn có thể ở phòng riêng, nhưng bây giờ một người ở một phòng cũng không phải là một chuyện tốt, có mấy thực tập sinh đã bắt đầu mất đi bản thân, thất hồn lạc phách.
Cuối cùng bọn hắn quyết định, hai người ở một phòng.
Hạ Bạch cũng từ ở phòng một mình chuyển sang ở chung phòng với Chung Tử Thương, hai thực tập sinh khác đã đến giúp bọn hắn dọn dẹp giường của Chung Tử Thương sang phòng của Hạ Bạch.
Nhìn hai chiếc giường này, Hạ Bạch nhớ lại lúc ở bệnh viện chỉnh hình, hai người cũng ở cùng một phòng bệnh như vậy.
Khi đó Chung Tử Thương tràn đầy năng lượng, phản ứng nhanh nhạy, mỗi ngày phải xử lý rất nhiều việc, nhưng vẫn không quên chăm sóc cậu.
Lúc này, ngay cả việc dọn dẹp phòng mà Chung Tử Thương cũng phải dừng lại mấy lần.
Nhìn thấy cậu ta như vậy, câu hỏi mà ngày hôm qua không tiện hỏi trước mặt người khác, lúc này đã hỏi ra miệng, “Hội trưởng, anh có kỹ năng không?”
Trước kia Hạ Bạch không biết Chung Tử Thương có hay không, nhưng sau khi có khế ước tử thi với Chung Tử Thương, Hạ Bạch đã phát hiện ra điều gì đó trong app trò chơi.
Trong sách kỹ năng, việc Hạ Bạch nhặt được thi thể có kỹ năng hay không, sẽ ảnh hưởng đến quá trình tăng trưởng cấp bậc của kỹ năng, ngay cả khi chỉ là tử thi dự bị, trong sách kỹ năng cũng khác nhau.
Trong số những người chơi mà cậu nhặt được trong trò chơi này, Chung Tử Thương, Lăng Trường Dạ và Dương Mi đều có một vệt sáng xanh mờ dưới hình ảnh nhân vật, đây cũng là điều mà Hạ Bạch mới chú ý đến ngày hôm qua.
Cậu đoán, vệt sáng xanh này chứng tỏ người chơi đó có kỹ năng, quay lại nhìn hình ảnh nhân vật của Quách Dương và Vưu Nguyệt, đã chứng minh cho suy đoán của cậu.
Nghĩ lại, quả thực Chung Tử Thương có thể có kỹ năng, nếu cậu ta là một người chơi không có kỹ năng, tại sao lại cùng anh trai mình đi nhận nhiệm vụ treo thưởng có độ khó cao của Cục Quản lý Trò chơi, đi tấn công vào một địa đồ khó để anh trai mình phải chết.
Nhưng nếu cậu ta có kỹ năng, vậy tại sao lại không sử dụng?
Tại sao phải đi phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, để mất đi bản thân cũng không quan tâm?
Hạ Bạch thực sự rất tò mò.
“Quả thực tôi có kỹ năng.” Chung Tử Thương suy nghĩ một lúc rồi ngồi ở trên giường nói với Hạ Bạch.
Hạ Bạch cũng không thúc giục cậu ta, chậm rãi hỏi từng câu một: “Kỹ năng của anh là gì?”
Mãi đến mấy chục giây sau Chung Tử Thương mới nói: “Thời không chi hoàn. Có thể liên kết với một người mà cậu tin tưởng nhất, bất kể ở đâu, khi một trong hai người cần người kia, người kia có thể đến bên cạnh, bất kể sống hay chết.”
Hạ Bạch sững sờ.
Cậu biết Chung Tử Thương đã liên kết với ai.
Cậu biết tại sao Chung Tử Thương thà phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân chứ không muốn sử dụng kỹ năng.
“Đàn anh à, tôi hiểu rồi.” Hạ Bạch nói.
Chung Tử Thương chậm chạp gật gật đầu, lại gọi một tiếng “Đàn em Hạ Bạch” như để tự xác nhận, Hạ Bạch đáp lại một tiếng, cậu ta lại gật gật đầu.
“Tôi đi tắm.” Chung Tử Thương nói.
Hạ Bạch gật đầu, “Được.”
Tình trạng của Chung Tử Thương diễn biến theo chiều hướng xấu đúng như những gì bọn họ đã dự đoán, quá trình diễn ra nhanh hơn nhiều so với những người chơi phẫu thuật thẩm mỹ khác.
Đêm hôm đó, Hạ Bạch thấy cậu ta mở to mắt, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ. Cậu có thể hiểu được cảm giác này, đặc biệt sợ hãi bị thôn phệ trong giấc mộng, đánh mất bản thân và không thể tỉnh dậy.
Cuối cùng, cậu ta vẫn thiếp đi trong mơ hồ hoảng hốt.
Vào lúc 5 giờ sáng hôm sau, tất cả các thực tập sinh đều rời giường sau khi nghe được tiếng chuông.
Vào sáng thứ Hai vẫn như thường lệ, bọn hắn đến trường quay nghe nhà sản xuất giới thiệu về luật lệ và tiêu chí đánh giá bình chọn cho phần thi biểu diễn vào Chủ nhật tuần này.
“Lần này rất đơn giản, vì đây là lần thứ hai, tôi tin rằng mọi người đều đã rất quen thuộc rồi. Khác biệt duy nhất so với kỳ thi solo lần đầu là lần này chúng tôi đã thêm vào các yếu tố lưu lượng và người hâm mộ. Lượng người xem đã được thêm vào tiêu chí đánh giá, tôi hy vọng tất cả các thực tập sinh sẽ tìm cách thu hút nhiều người xem tiết mục của mình hơn.”
Bọn hắn có thể nghe hiểu được ý tứ trong lời nhà sản xuất đã nói, về điểm này thì lão sư chỉ đạo tài nghệ đã sớm nhắc nhở bọn hắn, phải thu hút được sự chú ý.
Độ khó tiếp tục tăng lên, nhưng phản ứng của các thực tập sinh không còn quá gay gắt, giống như đã chết lặng, hoặc cũng có một vài người cảm xúc không còn mẫn cảm nữa, phản ứng trở nên trì độn.
Ở trong phòng tập rộng rãi hơn của tổ Xuất Sắc, mười hai thực tập sinh ngồi quây quần bên nhau.
Chung Tử Thương cầm điện thoại, nhìn vào dòng chữ trên màn hình rồi đọc: “Trước khi thảo luận về tiết mục, tôi có một điều muốn nói với mọi người. Tôi không còn phù hợp để làm đội trưởng của mọi người nữa, tôi đề nghị thời gian tới để đàn em Hạ Bạch và đàn chị Trương Nhuận Nguyệt dẫn dắt mọi người, hoàn thành phần thi tiếp theo.”
Cậu ta mở điện thoại ra, tiếp tục đọc: “Tôi sắp không nhớ được tên của mọi người rồi.”
Bọn hắn đã đoán được sẽ có ngày này từ rất lâu trước đó, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Vào lúc này, mười một thực tập sinh còn lại không nói gì, tất cả đều gật đầu đồng ý.
Chung Tử Thương nhìn về phía Trương Nhuận Nguyệt, người vốn luôn bình tĩnh, đã nhanh chóng tiếp quản được công việc của cậu ta. Cô hỏi mọi người: “Về phần thi solo tuần này, các bạn có ý tưởng gì không? Cứ yên tâm thoải mái chia sẻ nhé, vì tất cả chúng ta đều đã ký thỏa thuận bảo mật rồi.”
Điền Tư Hàm: “Thực lòng mà nói, chỉ dựa vào tiết mục thì tôi không tin mình có thể đạt được điểm D. Tôi đã dốc hết sức mình cho những tiết mục trước đó rồi.”
Đinh Cảnh Thần: “Tôi cũng vậy, tôi có một vài ý tưởng, nhưng tôi biết là mình không thể lấy được điểm E đâu.”
Những thực tập sinh khác cũng có chung suy nghĩ như vậy.
Họ đều là những người chơi lần đầu tham gia trò chơi, hoặc là những người chơi bình thường không có kỹ năng gì, việc họ có thể đi đến bước này thực sự là đã nỗ lực hết mình và phát huy hết tiềm năng của bản thân rồi.
“Được rồi.” Trương Nhuận Nguyệt nói hết sức bình tĩnh: “Sự thật đã chứng minh phẫu thuật thẩm mỹ có thể nâng lên được một bậc, vậy chúng ta hãy tập trung vào cả hai mảng tài năng và phẫu thuật thẩm mỹ.”
Cô biết rõ phẫu thuật thẩm mỹ nguy hiểm như thế nào, cả trong thực tế lẫn trong trò chơi, nhưng cô không giống như Chung Tử Thương, cô không phản đối việc phẫu thuật thẩm mỹ quyết liệt như vậy, trong tình huống này, cô tiếp nhận nó một cách bình tĩnh.
“Nhưng mà, mọi người hãy yên tâm, hy vọng sống sót của chúng ta đã ở ngay trước mắt, vì những nỗ lực trong màn trình diễn trước, vì chúng ta hiện là Tổ Xuất Sắc.” Cô phân tích: “Trước tiên chúng ta hãy tập trung chuẩn bị cho tiết mục, đợi đến hai ngày cuối cùng, thứ Sáu và thứ Bảy, chúng ta hãy đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
“Chắc hẳn mọi người đã nhận ra, những người đã phẫu thuật thẩm mỹ vào tuần trước, đến tuần này vẫn còn ý thức, nghĩa là sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, họ cũng có thể trụ được khoảng tám ngày. Chúng ta còn 13 ngày để rời khỏi trò chơi, vì vậy, đi phẫu thuật thẩm mỹ vào thứ sáu và thứ bảy thì không sao cả.”
“Đi phẫu thuật thẩm mỹ vào thứ sáu và thứ bảy là mấu chốt, hai nhóm còn lại chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy, nhưng hiện tại chúng ta là Tổ Xuất Sắc, ngoài một vài thực tập sinh cấp cao hạng BCD, chúng ta có quyền giành lấy cơ hội phẫu thuật thẩm mỹ của các nhóm khác.”
Sau khi nghe cô phân tích như vậy, những thực tập sinh vốn không nghĩ đến điều đó cũng kinh hỉ ngẩng đầu lên.
“Đúng là như vậy!”
“Đây chính là ông trời không tuyệt đường người ta sao?”
“Trời ơi, chúng ta thực sự phải cảm ơn bản thân đã nỗ lực hết mình vào tuần trước!”
“Cũng phải cảm ơn Hạ Bạch nữa!”
“Nhưng, những người đã phẫu thuật thẩm mỹ vào tuần trước. . . . . .”
Tổ của bọn hắn còn có bốn người đã phẫu thuật thẩm mỹ vào tuần trước, và Chung Tử Thương phẫu thuật toàn bộ cơ thể.
Bốn người đã phẫu thuật thẩm mỹ phải mất một lúc lâu mới phản ứng được, bọn họ cúi đầu buồn bã, hối hận vì đã không nghe theo lời đội trưởng, kiên trì thêm một thời gian nữa.
Trương Nhuận Nguyệt nói: “Những người chơi chưa phẫu thuật thẩm mỹ thì cố gắng phẫu thuật vào sáng thứ sáu và thứ bảy, bốn người cần phẫu thuật lần thứ hai thì sắp xếp phẫu thuật muộn hơn một chút. Tuần này chúng ta hãy theo dõi sát sao những người chơi đã phẫu thuật lần thứ hai ở Tổ Trung Bình, để điều chỉnh kế hoạch nếu cần thiết.”
“Bây giờ, hãy tập trung hết tâm trí vào phần tiết mục biểu diễn.”
“Được!”
Suốt tuần đó, họ đã chuẩn bị theo sự sắp xếp của Trương Nhuận Nguyệt, những người chơi chưa phẫu thuật thẩm mỹ đều cảm thấy rất yên tâm. Họ vốn đã ở cấp E, đã quen thuộc hơn với sân khấu và ít căng thẳng hơn, lại thêm phẫu thuật thẩm mỹ sẽ tăng lên một cấp, lấy được điểm D hẳn là không có vấn đề gì.
Khi không còn quá lo lắng, tiết mục họ chuẩn bị cũng tốt hơn trước nhiều.
Điều duy nhất khiến bọn hắn phân tâm chính là Chung Tử Thương.
Tình trạng của Chung Tử Thương chuyển biến xấu cực kỳ nhanh, đến ngày thứ tư thì cậu ấy tựa như một đứa trẻ ba bốn tuổi.
Bọn hắn nghe nói những người chơi ở Tổ Trung Bình đã phẫu thuật thẩm mỹ hai lần cũng rơi vào tình trạng tương tự.
Bọn hắn không dám nghĩ nhiều, chỉ coi Chung Tử Thương như một đứa trẻ, đưa cậu ta đến phòng tập, đưa cậu ta đi ăn, đưa cậu ta về ký túc xá.
Vào tối thứ Năm, cũng không biết chính xác là mấy giờ, bọn hắn chợt thấy Chung Tử Thương ngồi xổm ở góc tường thật lâu không nhúc nhích.
Tất cả mọi người lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu ta, không dám tiến phía trước.
Hạ Bạch vội vàng rút điện thoại ra, mở ứng dụng trò chơi, nhìn thấy thi thể thứ hai mình thành công nhặt được, Chung Tử Thương.
Cậu sững sờ.
Chung Tử Thương, đã chết rồi.
Trương Nhuận Nguyệt là người đầu tiên đến gần cậu ta, cô đứng sau lưng cậu ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai cậu ta, khẽ gọi: “Đội trưởng?”
Cô cười, cười đến hốc mắt đỏ hoe, “Đội trưởng, cậu có mệt không? Về ký túc xá nghỉ ngơi nhé?”
Chung Tử Thương đã không thể đáp lại lời cô nữa rồi.
Rất nhiều tiếng nức nở vang lên trong phòng tập.
Hạ Bạch tiến lên, định xoay người cậu ta lại, bỗng nhiên cảm thấy âm phong lạnh buốt thổi qua, dừng lại trước mặt cậu ta.
Cậu kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, Thời không chi hoàn – Bất kể sống chết.
Có phải, có phải… anh trai của cậu ấy đã đến rồi không?
Ngay cả khi phải phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân Chung Tử Thương cũng không gọi anh trai mình đến giúp, cuối cùng, khi bị thôn phệ đến mức không nhớ gì, như một đứa trẻ sơ sinh thì lại cần đến anh trai như một bản năng?
Nhưng mà, Hạ Bạch không nhìn thấy gì cả, chỉ nhìn thấy thứ mà Chung Tử Thương đang ôm trong lòng, đó là một cuốn sổ nhỏ.
Cậu ta cũng ghi chép lại tình trạng của mình giống như Hồ Dịch Hàng, có lẽ là muốn để lại cho những thực tập sinh khác tham khảo, cậu ta ghi chép chi tiết hơn Hồ Dịch Hàng rất nhiều.
Trên một trang giấy nằm ở giữa cuốn sổ nhỏ, cậu ta viết: 【 Mọi người nhất định phải báo thù cho tôi và những bạn học khác, mọi người có biết làm sao để báo thù không? Thông quan trò chơi, thông quan trò chơi có nghĩa là chiến thắng địa đồ trò chơi này, chiến thắng phó bản đài truyền hình Hoa Ninh này, chương trình thần tượng 404 này sẽ bị chúng ta đánh đổ hoàn toàn, nó sẽ biến mất khỏi thế giới của chúng ta. Mọi người nhất định phải thông quan trò chơi, nếu không thì chúng ta phải chết vô ích rồi. 】
Trên trang cuối cùng của cuốn sổ ghi lại:【 Hóa ra là loại cảm giác này, thật nhẹ nhõm.】
Đoàn đội của lão sư hình thể đã mang thi thể của Chung Tử Thương đi.
Khi bọn họ xuất hiện, những người trong phòng tập đã không còn khóc nữa.
Bọn hắn trầm mặc ra sức luyện tập, trong tâm trí chỉ vang vọng một câu nói: “Mọi người nhất định phải thông quan trò chơi.”
Vào Chủ nhật, trong bài kiểm tra solo lần thứ hai, các thực tập sinh Tổ Xuất Sắc có 8 người được thông qua, có hai người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ hai lần không vượt qua được bài kiểm tra, vì bọn họ đã mắc kẹt trên sân khấu quá lâu. Một thí sinh khác cũng đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể vượt qua được.
Hắn ta bình tĩnh đứng trên sân khấu, bình tĩnh nhìn Hạ Bạch rồi rơi vào trong hố sâu.
Khi đoàn đội của lão sư hình thể mang thi thể Chung Tử Thương đi, bọn hắn đã hỏi Hạ Bạch rằng, thi thể đã bị bọn họ mang đi, cậu còn có thể đưa họ thoát khỏi trò chơi này được không?
Hạ Bạch trấn an họ.
Cậu nói mình có thể đưa Cổ Toàn Côn đã chết trong một phó bản nào đó ra ngoài, vậy nên chắc chắn cậu cũng có thể mang bọn hắn ra ngoài được. Cậu là người có quyền điều động tối cao đối với thi thể bọn hắn.
Tổ Trung Bình có hai người vượt qua được bài kiểm tra solo, tình huống của bọn họ cũng giống như Tổ Xuất Sắc, ba thực tập sinh đầu tiên chỉnh sửa khuôn mặt và chỉnh sửa hai lần đã quên mất tiết mục biểu diễn của mình khi đứng trên sân khấu, không biết phải làm gì.
Tổ Xuất Sắc không có ai bị đào thải, lần này tất cả họ đều nghiêm túc, tối ưu hóa kỹ năng và hiệu ứng sân khấu, toàn bộ đều vượt qua được bài kiểm tra.
Vào ngày thứ hai sau chủ nhật, hai thực tập sinh phẫu thuật thẩm mỹ lần thứ 2 của Tổ Xuất Sắc cũng đã chết. Sau khi ngủ một giấc, không biết bọn họ đã trải qua những gì trong mơ, nhưng đã không thể tỉnh dậy được nữa.
Bọn họ cũng bị đoàn đội của lão sư hình thể mang đi.
Tổ Xuất Sắc chỉ còn lại sáu người.
Thực tập sinh Tổ Trung Bình cũng chết một người, chỉ còn lại hai người.
Tổ Yếu Kém thì vẫn còn lại năm người như cũ.
Trương Nhuận Nguyệt nói: “Tổ Trung Bình có một người tên là Đơn Gia Dương, không phải hắn ta đã phẫu thuật thẩm mỹ vào tuần thi đấu đoàn đội đầu tiên à? Vậy nhưng hắn ta vẫn còn sống tốt, là vì hắn ta chỉ chỉnh một lần à?”
Trương Thiếu Ninh nói: “Có phải là Vưu Mạc Hàn đang dùng thứ gì đó để cưỡng ép giữ mạng hắn ta không? Trước đó thi đấu đoàn đội, ông ta vì để cho tổ của mình giành được thắng lợi mà đã cưỡng ép các thành viên trong tổ đi phẫu thuật thẩm mỹ, ông ta vốn là một kẻ ích kỷ và lạnh lùng mà, bây giờ giữ mạng đồng đội không để bị chết, cũng là vì bản thân ông ta thôi, nếu không lúc thi đấu đoàn đội có loại trừ, người bị loại chính là ông ta. “
Đinh Cảnh Thần nói: “Vậy cũng có thể nói là ông ta tự lấy đá đập chân mình, quy tắt đào thải trong thi đấu đoàn thể cũng không chỉ dựa theo tỉ lệ, nếu bọn hắn trở thành Tổ Yếu Kém, vậy bản thân ông ta cũng phải bị đào thải.”
Tổ Yếu Kém bị đào thải 30%, lại không được ít hơn 2 thực tập sinh.
Tổ Trung Bình đào thải 10%, lại không được ít hơn 1 thực tập sinh.
Cuối cùng quy tắc loại trừ phía sau từ “Lại” cũng được áp dụng trong trận chung kết.
Trương Nhuận Nguyệt nói: “Không cần phải để ý hắn ta có xảy ra chuyện gì hay không, lần này chúng ta phải dốc hết sức để giành chiến thắng trong đợt thi đấu đoàn đội lần này, được chứ?”
Lúc nói những lời này, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía Hạ Bạch.
Hạ Bạch gật đầu.
Lúc ăn cơm, cậu cũng đã nói với ba người của Tổ Yếu Kém như vậy.
Lăng Trường Dạ nói: “Lần này phải dựa vào bản lĩnh của từng người.”
Bây giờ tổ của bọn họ có Đường Nghênh của Bộ Hành Chính là xếp ở vị trí cuối, lần này không thể nương tay, phải thi đấu nghiêm túc.
Hạ Bạch: “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Dựa theo kinh nghiệm lần trước, họ có thể kết thúc trận thi đấu trước trưa chủ nhật, lúc đó những người chơi còn sống sẽ ra mắt và rời khỏi trò chơi.
Chiều thứ bảy, Trương Nhuận Nguyệt nói với bọn hắn: ” Xin lỗi, tôi phải vắng mặt một tiếng rưỡi, tôi phải đi đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
Đinh Cảnh Thần cười, “Thật trùng hợp, tôi cũng vậy.”
“A, không phải các cậu cũng muốn phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân giống tôi chứ?” Trương Thiếu Ninh ra vẻ kinh ngạc nói.
“Hửm? Các cậu cũng đi à, có thể chen vào được không?” Mai Giai Huỳnh nói.
Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn bọn hắn, cậu há miệng muốn nói cho bọn họ biết, sau khi ra khỏi trò chơi, người chơi có thể được điều trị, có thể khôi phục lại khuôn mặt như lúc ban đầu, nhưng những thiếu hụt của bản thân họ thì có thể không tìm lại được.
Trương Nhuận Nguyệt ngắt lời cậu: “Đàn em Hạ Bạch, không cần nói gì cả, dù kết quả thi đấu đoàn đội có như thế nào cũng không ảnh hưởng tới cậu, chuyện này không có bất kỳ quan quan gì đến cậu cả.”
Mai Giai Huỳnh: “Ừm, em trai Hạ Bạch à, chúng ta không thể dựa dẫm vào cậu mãi được. Đường Nghênh nói đúng, chúng ta cũng phải tự mình cố gắng làm gì đó chứ.”
“Lo lắng cái gì, trong sổ tay nhỏ của đội trưởng không phải đã ghi rất rõ ràng sao, ngày thứ hai sau khi phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân chỉ có phản ứng trì độn một chút thôi mà, cũng không chết được, trưa mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này.” Trương Thiếu Ninh nói hết sức nhẹ nhàng.
Đinh Cảnh Thần nói: “Em trai à, lần này để chúng tôi gánh cậu, tổ chúng ta có nhiều Thiên Vương Thiên Hậu như vậy sao có thể không ra mắt được chứ?”
Hạ Bạch ngơ ngác gật đầu.
Chiều thứ bảy đó, cậu là người duy nhất ở trong phòng tập, cửa mở rộng, thỉnh thoảng nhìn thấy một hai người xa lạ đi ngang qua, từ trong xa lạ đó cậu vẫn có thể nhìn thấy một chút quen thuộc.
Người đầu tiên quay lại phòng tập của Tổ Xuất Sắc là một nữ sinh, một cô gái so với lão sư chỉ đạo tài nghệ còn hoàn mỹ hơn, cô ngồi xuống bên cạnh Hạ Bạch, “Đàn em Hạ Bạch, cậu nhìn miệng của tôi này.”
Hạ Bạch nghe giọng nói thì biết đó là Trương Nhuận Nguyệt, lúc nhìn lên miệng cô thì……
“Đàn chị Vương Vi?”
Vương Vi có một khuôn miệng rất xinh đẹp, đó vốn là điểm nhấn thu hút mọi ánh nhìn trên gương mặt cô. Lúc này, khuôn miệng ấy lại hiện diện một cách thần kỳ trên khuôn mặt của Trương Nhuận Nguyệt.
Trương Nhuận Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ rất tiêu chuẩn, đôi mắt đỏ hoe, gật đầu nói: “Tôi mang theo đôi môi của Vi Vi, khi nói chuyện với cậu chính là miệng của Vi Vi, tôi cảm nhận được món ăn Vi Vi thích nhất là đào mật, Bây giờ tôi lại rất muốn được ăn.”
Cảm giác vừa ấm áp vừa quỷ dị bao trùm cả căn phòng.
Lúc này, rất nhiều thực tập sinh khác đã quay trở lại, cuối cùng Hạ Bạch cũng đã hiểu vì sao mình lại thấy quen thuộc trên những gương mặt lạ lẫm của những người tổ khác vừa đi qua.
Hóa ra, có rất nhiều người đã tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, nhu cầu về các bộ phận cơ thể tăng cao, khiến các bác sĩ phẫu thuật phải sử dụng ngũ quan của những thực tập sinh vừa qua đời cách đây không lâu.
Cậu nhớ lại những lời Hồ Dịch Hàng đã nói, cảm giác ban đầu sau khi phẫu thuật thẩm mỹ rất hỗn loạn, giống như có thể nhìn thấy những hình ảnh mà chủ nhân của đôi mắt đó đã từng nhìn thấy. Điều này cho thấy, khi mới phẫu thuật, ngũ quan được thay thế vẫn còn lưu giữ một phần ý thức của nguyên chủ.
Nếu như gọi tên của một người giữa đám người vừa được phẫu thuật cấy ghép bởi ngũ quan của rất nhiều người này, sẽ có một, hay thậm chí là hai người quay đầu lại, phải không?
Ai là ai? Đến tột cùng thì bọn hắn là ai?
Nhưng những người xem quỷ hồn và tổ tiết mục sẽ không để ý đến đâu, bọn chúng không thèm để ý bọn hắn rốt cuộc là ai, bọn chúng chỉ muốn nhìn thấy một khuôn mặt hoàn hảo, đẹp đẽ, nhìn thấy thì sẽ la hét reo hò.
Hết chương 53.
