Chương 53: Ngoại truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 2) – Tiểu Mạnh Tự Bóc Acc Clone Của Mình
Dì Phượng nghi hoặc tắt điện thoại đi, sau đó lại cắm dây sạc vào. Tống Hề Đào đã kịp thời ngăn chặn được tình thế nguy hiểm, mới không để điện thoại xuất hiện trước mặt Mạnh Tư Trình, nhưng cậu cần phải gọi lại cho mẹ. Đầu xuân ở Nam Thành trời không quá lạnh, cậu mặc bộ đồ ngủ cotton dày màu trắng sữa, đứng dậy đi về phía phòng ngủ: “Tôi đi thay quần áo cái đã.”
Mạnh Tư Trình lập tức đứng dậy đỡ lấy tay cậu, hệt như một vệ sĩ cao lớn trầm mặc: “Để tôi dìu cậu đi.”
Tống Hề Đào rút tay ra: “Không cần đâu, vết thương lành rồi mà.”
Mạnh Tư Trình vẫn đi theo cậu, đến cửa phòng ngủ, hắn quét mắt nhìn vào trong, khu chung cư Cẩm Tú này là khu chung cư cũ, nội thất lỗi thời, đồ đạc Tống Hề Đào chuyển từ ký túc xá đến vẫn còn nằm ngổn ngang trên sàn. Trên giường trải thảm lông, một nửa giường trống không, nửa giường còn lại thì chất đầy quần áo.
Tống Hề Đào có chút ngại ngùng: “Tôi chỉ mới vừa chuyển đến thôi, còn chưa dọn dẹp xong.”
Đứng gần như thế này, Mạnh Tư Trình có thể ngửi thấy mùi thuốc sát trùng trên người Tống Hề Đào, cái mùi ấy giống như một liều thuốc đắng ngắt tiêm thẳng vào mạch máu rồi chạy thẳng tới trái tim hắn, “Cần tôi giúp cậu thay quần áo không?”
Tống Hề Đào sợ đến mức vội vàng khép cửa phòng ngủ lại, bọn họ thân nhau lắm à, cùng lắm thì mới chỉ là quan hệ tụt được một phần ba cái quần, nói chuyện còn chưa được mấy câu, Mạnh Tư Trình nhiệt tình quá rồi đấy.
Cậu nhắn tin cho Giang Mộng Lệ: “Con vội đến trường họp lớp, không video call được đâu mẹ.”
Giang Mộng Lệ ngồi trên ghế sô pha, một tay bế Tống Mộc Qua, một tay giữ bình sữa, Tống Quắc đứng bên cạnh cầm điện thoại chuẩn bị quay video, vì Tống Hề Đào muốn nhìn Qua Qua nên việc cho ăn cần đến hai người.
Tống Quắc bỏ điện thoại xuống: “Hôm nay Đào Tử không video call đâu.”
Giang Mộng Lệ: “Sao thế?”
Tống Quắc: “Nó bảo vội đi họp lớp rồi.”
Giang Mộng Lệ cau mày: “Mới có sáu giờ rưỡi sáng mà nó vội đi họp lớp á? Vị cố vấn học tập nào mà dậy sớm thế. Anh hỏi kỹ lại xem có chuyện gì rồi, đến con trai mà nó cũng chẳng buồn ngắm nữa à?”
Tống Quắc liền nhắn tin hỏi.
Tống Hề Đào đang ẩn hình nền Qua Qua đi, đổi thành hình mặc định, vừa lúc nhận được tin nhắn nghi ngờ của ba mình, cậu đành phải nói thật: “Có hai bạn học đến nhà thăm bệnh con.”
Tống Quắc: “Bạn học nhiệt tình gớm nhỉ.”
Giang Mộng Lệ “Ừ” một tiếng, bạn học quan tâm đến con trai bà cũng nhiều phết nhỉ?
Tống Hề Đào thay quần áo xong đi ra, bên trong mặc một chiếc áo mỏng, bên ngoài khoác áo phao dáng dài vừa phải màu đen rộng rãi.
Mạnh Tư Trình đợi ở cửa, để ý thấy chiếc điện thoại Tống Hề Đào bảo phải sạc pin giờ đang nằm trong túi áo cậu. Ai gọi video mà không thể nghe trước mặt người khác? Bạn gái à?
Lương Dịch hỏi: “Cậu mua bánh kem cho Đào Tử làm gì?”
Mạnh Tư Trình: “Trên đường thấy giảm giá nên tiện tay mua thôi. Giờ ăn thì lạnh quá, cứ để tủ lạnh trước đã, trưa hẵng ăn.”
Tống Hề Đào có chút ngẩn người, đại khái thì cậu có thể đoán được ý của Mạnh Tư Trình, chắc hắn cảm thấy ăn chút đồ ngọt vào có thể làm cho tâm trạng người ta tốt lên.
Dì Phượng dọn dẹp tủ lạnh một chút, chừa ra một chỗ trống lớn để đặt bánh kem, Mạnh Tư Trình nhìn thấy trong tủ lạnh có rất nhiều đồ tẩm bổ.
“Cho cháu mượn nhà vệ sinh một chút.” Mạnh Tư Trình nói.
Dì Phượng: “Ở bên này nè cháu.”
Mạnh Tư Trình vào nhà vệ sinh, lấy điện thoại nhắn tin cho Mạnh Xế Chử: “Anh tra giúp em xem từ mùng một đến rằm tháng Giêng, trong các vụ tai nạn xe ở thành phố có nạn nhân nào tên là Tống Hề Đào, bị thương ở bụng không. Cậu ấy bị tai nạn xe kỳ lạ quá, em nghi là có bàn tay của nhà họ Mạnh dính vào.”
Hắn cảm thấy có chút hối hận, nếu dịp Tết hắn hỏi thăm Tống Hề Đào một chút, biết đâu đã có thể thay đổi được gì đó rồi.
Sáng sớm tinh mơ, lúc Mạnh Xế Chử vừa mở mắt ra đã nhìn thấy tin nhắn này, lông mày rậm nhíu chặt lại, “Tống Hề Đào??!”
Hắn ta chưa gặp Tống Hề Đào, nhưng đã sớm biết cậu là họa sĩ chỉ định vẽ truyện tranh của Thời Lưu, quan hệ của hai người rất tốt.
Mạnh Tư Trình: “Người em thích.”
Mạnh Xế Chử nhắm mắt lại, Mạnh Tư Trình giấu giỏi thật đấy. Sắc mặt hắn ta bỗng trở nên nghiêm trọng, Mạnh Tư Trình nghi ngờ do người nhà họ Mạnh làm, nhưng chú hai nhà họ Mạnh đã vào tù rồi, thế thì còn có thể là ai? Tống Hề Đào gặp nguy hiểm, vậy liệu người tiếp theo có phải là Thời Lưu không?
Nói dại chứ, nếu có kẻ nhắm vào Tống Hề Đào, liệu Thời Lưu có bị ảnh hưởng đến không?
“Cho anh nửa ngày.”
Trên giường, Thời Lưu nhắm mắt sờ soạng sang bên cạnh, thấy chỗ đó đã trống không, anh ta loáng thoáng nghe thấy Mạnh Xế Chử đang ở bên cửa sổ gọi điện thoại cho ai đó, giọng điệu rất nghiêm túc, cái gì mà “bệnh viện”, “hồ sơ kiểm tra”, “cần ngay”, anh ta uể oải vớ lấy cái gối ném qua, trên cánh tay trắng như ngọc điểm xuyết những vết đỏ như hoa mai: “Giờ mới nhớ ra kiểm tra báo cáo sức khỏe à?”
Mạnh Xế Chử bị ném trúng gáy, hắn ta quay người lại: “Không phải kiểm tra cho em đâu.”
Thời Lưu: “Thế anh tra cái gì?”
Mạnh Xế Chử: “Là thầy Mao Đào bạn tốt của em đó, hồi Tết cậu ấy bị tai nạn xe.”
Thời Lưu giật mình: “Đào Tử không sao chứ?”
Mạnh Xế Chử: “Không sao, em họ anh thích cậu ấy, nhờ anh đang tra xem có phải kẻ gây tai nạn đó bị ai sai khiến hay không.”
Thời Lưu: “Cậu ấy nghi ngờ… nhà họ Mạnh làm à?”
Mạnh Xế Chử: “Để anh tra đã, dạo này em ra ngoài cũng phải cẩn thận.”
Thời Lưu: “Đào Tử không nhắc gì với em về chuyện cậu ấy bị tai nạn, có nghiêm trọng lắm không?”
Mạnh Xế Chử: “Nghe nói là bị thương ở bụng.”
Sắc mặt Thời Lưu tối sầm lại, bị thương ở bụng thường là tổn thương đến nội tạng rồi, “Chẳng phải cậu ấy bảo Tết cả nhà đi Tam Á nghỉ dưỡng sao?”
Mạnh Xế Chử sững sờ: “Cậu ấy bị tai nạn ngay trong thành phố.”
Thời Lưu: “Cậu ấy bảo mười sáu tháng Giêng mới về.”
Khi cả hai đều ở Hải Thị, Thời Lưu muốn hẹn Tống Hề Đào ra uống trà sữa, đối phương đều bảo không ở Hải Thị.
Chuyện này bắt đầu trở nên phức tạp rồi đây.
Mạnh Xế Chử: “Giờ nói chuyện của em đi.”
Thời Lưu: “Em á?”
Mạnh Xế Chử nhặt cái gối dưới đất lên: “Không phải bảo hết sức rồi sao? Gối to thế này mà ném chuẩn phết nhỉ?”
…….
Dì Phượng hâm nóng bữa sáng Mạnh Tư Trình mang đến trong lò vi sóng, “Tiểu Mạnh, Tiểu Lương, hai cháu đều chưa ăn phải không?”
Lương Dịch: “Cháu ăn trên đường rồi, còn cậu ta thì chưa ăn.”
Dì Phượng: “Tiểu Mạnh mau ăn chút gì cho ấm bụng đi, Tiểu Đào, cháu đừng ăn nhiều quá.”
“Dạ vâng.” Tống Hề Đào vẫn ăn bát tào phớ của mình.
Mạnh Tư Trình đẩy xíu mại, há cảo tôm, bánh cuốn đến trước mặt Tống Hề Đào: “Cậu cứ nếm mỗi thứ một miếng cho biết vị đi, đừng sợ lãng phí, tôi sẽ ăn hết chỗ còn lại cho.”
Tống Hề Đào động lòng một chút, nhưng để Mạnh Tư Trình ăn đồ thừa của cậu thì không hay lắm nhỉ?
Tống Hề Đào phát hiện nếu mình không động đũa thì Mạnh Tư Trình cũng không động, giống như một con sói đang hau háu nhìn chằm chằm vào đồ cậu ăn thừa vậy.
Có cần phải thương tiếc bệnh nhân đến thế không cơ chứ?
Tống Hề Đào đành phải dùng thìa inox xắn một miếng bánh cuốn: “Phần còn lại cậu ăn đi.”
Mạnh Tư Trình quả nhiên ăn sạch sẽ phần còn lại.
Lương Dịch ngủ chưa đủ, ăn no xong là buồn ngủ, cậu ta ngáp một cái, bỗng nhiên cậu ta cảm thấy thế giới này hình như thay đổi rồi, trước mặt cậu ta xuất hiện một đôi nam nam. Mạnh Tư Trình muốn tán tỉnh Đào Tử, cậu ta có thể chắc chắn luôn đó. Bà nó chứ, Đào Tử thì ngốc nghếch, giờ lại đang bị thương yếu ớt thế kia, vậy mà Mạnh Tư Trình lại mượn cớ chăm sóc để thừa nước đục thả câu mới chết chứ! Lương Dịch nổi giận, cậu ta thề, có chết cũng phải bảo vệ danh hiệu trai thẳng của Tống Hề Đào ở trường Mỹ thuật!
Đợi Tống Hề Đào ăn xong đi vào nhà vệ sinh, Lương Dịch trừng mắt nhìn Mạnh Tư Trình: “Là bạn cùng phòng bốn năm thời đại học của Tống Hề Đào, tôi không phải dạng vừa đâu nhé! Tốt nhất là cậu đừng có đánh chủ ý lên cậu ấy.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Lương Dịch: “Tôi lấy uy tín của mình ra đảm bảo với cậu, Đào là trai thẳng ——”
Mạnh Tư Trình ngắt lời: “Tôi biết, cậu ấy có bạn gái, tôi sẽ không làm người thứ ba.”
Lương Dịch: “Cậu ấy có bạn gái á?”
Mạnh Tư Trình ấn tay xuống bàn, nhìn chằm chằm Lương Dịch: “Cậu ấy không có bạn gái?”
Lương Dịch phản ứng rất nhanh: “Có!”
Mạnh Tư Trình hít sâu mấy hơi: “Cảm ơn cậu đã cho tôi biết.”
So với tin tình báo không đáng tin cậy của Diêu Chiếu, hắn thà tin lời của một người chịu lấy uy tín của mình ra đảm bảo như Lương Dịch hơn.
Lương Dịch: “…………”
Sau đó Lương Dịch len lén chuồn mất, mười giờ rưỡi mới họp lớp, bây giờ cậu ta về ký túc xá còn ngủ được ba tiếng nữa.
Dì Phượng phải đi chợ sớm, mua gan lợn tươi, chân giò, cá bơn về làm cơm trưa cho Tống Hề Đào, bà xách túi đi chợ: “Tiểu Mạnh, cháu giúp dì trông chừng Tiểu Đào một lát nhé, trưa ở lại ăn cơm luôn nha.”
Mạnh Tư Trình: “Dạ vâng.”
Tống Hề Đào vừa từ trong nhà vệ sinh bước ra, thấy trong phòng chỉ còn lại Mạnh Tư Trình, cô nam quả nam ở chung một phòng, nguy hiểm lắm, “Tối qua cậu có ngủ được chút nào không? Hay là về khách sạn nghỉ ngơi một lát nhé.”
Mạnh Tư Trình ngồi im bất động: “Tôi không buồn ngủ, tôi đã hứa với dì là sẽ chăm sóc cậu rồi.”
Bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Tư Trình nói: “Để tôi giúp cậu dọn dẹp phòng nhé, việc cậu ngại làm phiền dì thì cứ để tôi làm.”
Tống Hề Đào trơ mắt nhìn Mạnh Tư Trình bắt đầu gấp đống quần áo chất trên giường của mình lại: “Tôi cũng chẳng có việc gì cần…”
Mạnh Tư Trình đi vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ, lôi quần lót và tất cậu giấu trong giỏ đồ bẩn ra.
Tống Hề Đào: “…” Cái này đúng là cậu ngại không dám nhờ dì giặt thật. Chẳng lẽ cậu lại mặt dày nhờ thủ khoa toàn khối giặt quần lót cho mình à? Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tống Hề Đào đã lâu lắm rồi mới lại ửng lên một chút sắc đỏ: “Để tôi tự làm!”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đừng đụng vào nước.”
Bây giờ Tống Hề Đào chẳng tranh giành được gì với ai, cậu đỏ mặt tía tai đứng dựa vào cửa: “Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì? Chúng ta cũng đâu có thân lắm đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Tại sao tối qua cậu lại khóc? Tôi đến đây là vì chuyện đó đấy.”
Tống Hề Đào ấp úng: “Tôi, tôi chia tay bạn gái.”
Mạnh Tư Trình nhìn biểu cảm của cậu là biết ngay không có chuyện này, nếu không phải Diêu Chiếu chạy nhanh ra nước ngoài rồi, thì rất xứng đáng ăn một trận đòn rồi: “Lương Dịch bảo cậu không có bạn gái.”
Tống Hề Đào cãi cố: “Cậu ta không biết đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Được, giả sử cậu và bạn gái chia tay, đây cũng không phải lý do để cậu gọi điện cho một người không thân thiết như tôi, chắc chắn là phải có nguyên nhân khác.”
Tống Hề Đào: “Tôi làm gì có gọi điện cho cậu chứ?”
Mạnh Tư Trình: “Cần tôi gọi lại không? Cậu gỡ chặn trước đã.”
Tống Hề Đào đành thú nhận: “Được rồi, chỉ là tôi buồn quá nên muốn tìm đại một người để làm phiền thôi, xong rồi tôi lại sợ quá nên mới chặn cậu luôn.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu nhìn thấy tôi là chạy, vậy mà cậu lại ngẫu nhiên chọn trúng tôi ư?”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Trừ khi cậu muốn yêu đương với tôi ngay khi vừa chia tay.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đồng ý.”
Cậu đồng ý cái gì cơ? Tôi còn chưa đồng ý đâu nhé!
Tống Hề Đào: “Không phải! Không lẽ tôi không thể tìm cậu để học chút toán nhằm lấy độc trị độc sao? Kiểu dùng một chuyện đau khổ này để khỏa lấp một chuyện đau khổ khác ấy.”
Mạnh Tư Trình vắt khô quần lót, tìm một cái móc áo treo lên giá lưới ở bệ cửa sổ của cậu, “Vậy bây giờ cậu còn đau khổ không?”
“Tôi…” Tống Hề Đào mím môi, bị Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm thế này, cậu chẳng còn thời gian đâu mà nhớ Tống Mộc Qua nữa. Toàn bộ đầu óc của cậu bây giờ dùng để đề phòng Mạnh Tư Trình còn chẳng đủ nữa là.
Mạnh Tư Trình: “Nếu đã thoát khỏi bóng ma thất tình rồi thì có thể suy nghĩ về tôi một chút.”
Tống Hề Đào hoàn toàn không thể hiểu nổi, Mạnh Tư Trình cứ thế đột nhiên chạy đến tỏ tình, hai người bọn cậu cũng đâu có thân? Trước kia cậu hỏi bài Mạnh Tư Trình, hắn còn ghét bỏ cậu nghe không hiểu kia mà. Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình đã nhớ lại được những tình tiết sau khi say rượu?
Tống Hề Đào cũng chẳng dám hỏi, cứ ngồi đó tự mình suy diễn, giống như một chú mèo nhỏ trợn tròn mắt, ngồi trên giường nhìn con người đi đi lại lại làm việc nhà.
Sao Mạnh Tư Trình có thể tự nhiên như người quen thế được nhỉ? Áo khoác của cậu được treo vào tủ, quần áo cũng gấp gọn gàng rồi bỏ vào…. Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình khựng lại một chút, lôi từ trong đống dụng cụ vẽ của cậu ra mấy tờ giấy A2, lót lên ngăn tủ, rồi mới đặt quần áo lên. Mạnh Tư Trình ở sạch thế cơ à?
Mạnh Tư Trình: “Ván gỗ hơi mốc rồi, hôm nào thay đi.”
Căn phòng bỗng chốc trở nên ngăn nắp đâu ra đấy, giường của Tống Hề Đào cũng biến thành giường đôi. Mạnh Tư Trình không nói tiếng nào đi quanh giường vuốt phẳng ga trải giường, lúc thì đứng thật gần, lúc lại đứng ra xa cậu. Tống Hề Đào không quen im lặng, cậu cứ muốn giải thích điều gì đó: “Thực ra thì tôi ở ký túc xá không bừa bộn thế này đâu, tôi còn là tấm gương vệ sinh sạch sẽ của phòng sáu người chúng tôi đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi biết, cậu vừa mới chuyển đến mà.”
Tống Hề Đào: “Ký túc xá ở tầng năm cao quá, tôi lại nằm giường tầng trên, leo trèo bất tiện, mẹ tôi lại cứ nhất quyết bắt tôi dọn ra ngoài ở.”
Mạnh Tư Trình nhét ga trải giường xuống dưới đệm, đứng thẳng người dậy, nghiêm túc nói: “Cho nên tôi phải chịu trách nhiệm về điều kiện ăn ở của cậu, trước khi cậu khỏi hẳn, tôi sẽ làm hộ lý cho cậu.”
Tống Hề Đào ngơ ngác: “Chuyện này thì liên quan gì đến cậu đâu?”
Mạnh Tư Trình đứng trước mặt cậu: “Bởi vì, chính tôi là người đã chọn trường đại học này cho cậu mà.”
Hắn đành phải lợi dụng cái thân phận từng bị mình chôn vùi kia, chỉ có như vậy mới có thể ở lại bên cạnh chăm sóc Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào mất trọn tám giây mới phản ứng kịp, cậu đột ngột ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Mạnh Tư Trình, khoảnh khắc này cậu quên cả đau đớn trên người, trong đầu chỉ còn lại sự trống rỗng và bàng hoàng tột độ.
“Cậu, cậu là ——”
Học sinh giỏi?!
Hết chương 53.
