Chương 53: Vị Thần Mềm Lòng

Chương 53: Vị Thần Mềm Lòng

 

Sau khi Quý Nam Tinh bàn giao xong xuôi mọi việc, phần âm khí còn sót lại đã có Cục Quản lý lo liệu nốt. Sau khi chắc chắn không còn phận sự của mình nữa, cậu bèn chào tạm biệt mọi người rồi kéo Tiêu Dã rời đi. Trò quỷ che mắt vừa nãy còn khiến người ta không sao thoát ra được, vậy mà giờ đây đã đột nhiên biến mất.

 

Mãi đến khi rời khỏi con đường rợp bóng cây ấy, Quý Nam Tinh mới nhìn về phía Tiêu Dã: “Thật ra tôi đã muốn nói với cậu từ trước rồi, nhưng vì cậu không tin những chuyện này nên tôi vẫn chưa biết phải mở lời như thế nào. Hôm nay bị cậu bắt gặp rồi thì cũng hay, mọi chuyện chính là như cậu thấy đấy. Trên đời này có ma quỷ, còn tôi là thiên sư. Những lần tôi xin nghỉ trước đây không phải do sức khỏe tôi không tốt, đó chỉ là một cái cớ để tôi có thể tiện đi xử lý những chuyện này bất cứ lúc nào mà thôi, giống như hôm nay vậy.”

 

Thật ra Tiêu Dã có cả một bụng thắc mắc, nhưng điều đầu tiên và cũng là quan trọng nhất mà hắn lựa chọn để hỏi là: “Vậy còn bệnh tim?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Là giả, chỉ là một lý do để tôi tiện xin nghỉ phép thôi.”

 

Tiêu Dã chẳng hề tỏ ra khó chịu vì bị lừa gạt, cũng không hề bực bội vì bị cậu trêu đùa mấy lần giả bệnh trước đây, ngược lại, hắn còn thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi bật cười. Hắn kéo mạnh Quý Nam Tinh vào lòng, trước hết là ôm cậu một cái, sau đó lại mạnh bạo vò rối mái tóc: “Được lắm Quý Náo Náo, gan cậu cũng to thật đấy! Cậu có biết mấy lần trước cậu dọa tôi sợ chết khiếp không.”

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu không giận à?”

 

Tiêu Dã mỉm cười lắc đầu nhìn cậu: “So với tức giận, tôi thấy vui nhiều hơn.”

 

Cơ thể khỏe mạnh đồng nghĩa với việc hắn có thể cùng Quý Nam Tinh làm rất nhiều chuyện. Họ có thể cùng nhau chơi bóng, cùng nhau vận động, cùng nhau đạp xe, đi du lịch. Họ có thể cùng nhau quậy phá, cùng nhau làm vô số điều, cùng nhau chạy dưới ánh mặt trời.

 

So ra thì hắn thậm chí còn cảm thấy may mắn. May mắn vì cậu không hề mắc bệnh, may mắn vì cậu có một cơ thể khỏe mạnh, may mắn vì cậu bạn cùng bàn bé nhỏ của hắn không phải chịu đựng sự dày vò của bệnh tật.

 

Tiết học đã trốn rồi, đằng nào cũng bị mắng, thế là Tiêu Dã bèn nhắn cho Trương Nguyên một tin, bảo rằng nếu giáo viên có hỏi thì cứ nói hắn dẫn Quý Nam Tinh ra ngoài ăn, nói là đói đến mức hạ đường huyết sắp ngất rồi.

 

Nhắn tin xong, Tiêu Dã thật sự dẫn Quý Nam Tinh đi ăn.

 

Đang là giờ học nên các cửa hàng quanh trường chẳng có mấy người. Giờ này cũng chưa đến lúc ăn bữa chính, Tiêu Dã bèn dẫn Quý Nam Tinh vào cửa hàng tiện lợi, gọi một đống oden. Cả hai ngồi xuống chiếc bàn dài cạnh cửa sổ, vừa ngắm người qua lại bên ngoài vừa ăn uống trò chuyện.

 

“Vậy là từ nhỏ cậu đã nhìn thấy những thứ đó, rồi sư phụ cậu dẫn cậu vào nghề này à? Cái nghề này có nguy hiểm lắm không? Có nhất thiết phải làm không? Người nhà cậu có ủng hộ không?”

 

Quý Nam Tinh nhìn một tràng câu hỏi của Tiêu Dã: “Trước đây tôi chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, người tiếp xúc với tôi sẽ gặp xui xẻo. Giờ cậu còn thấy lời này là mê tín dị đoan nữa không?”

 

Nghe vậy, Tiêu Dã chỉ cười một tiếng, đoạn dùng cánh tay huých nhẹ vào tay Quý Nam Tinh: “Cậu xem, từ lúc quen nhau tới giờ chúng ta tiếp xúc có ít đâu, tôi có gặp xui xẻo không?”

 

Quý Nam Tinh: “Hôm nay cậu vừa gặp ma đấy, còn suýt bị ma nhập nữa.”

 

Tiêu Dã tặc lưỡi một tiếng: “Đây đâu phải là xui xẻo. Nếu hôm nay tôi không ra ngoài thì cũng đâu có gặp phải cái thứ đó. Tất cả đều là do tôi tự mình lựa chọn, sao có thể tính là xui được chứ.”

 

Quý Nam Tinh khẽ cười: “Đúng là vậy, nếu là cậu thì ảnh hưởng phải chịu quả thực nhỏ hơn người bình thường.”

 

Tiêu Dã nghi hoặc hả một tiếng: “Ý cậu là sao? Trong này còn có uẩn khúc gì à? Là do chuỗi hạt cậu tặng tôi sao? Vừa rồi lúc con ma đó lao tới, tôi chỉ đưa tay lên đỡ thế này, nó liền hét lên một tiếng thảm thiết rồi bị bật ra xa. Vòng tay này lợi hại đến vậy cơ à?”

 

Quý Nam Tinh giải thích: “Bởi vì bản thân cậu vốn dĩ dương khí rất mạnh. Người tôi âm khí nặng, cho nên nếu người nào vận số thấp mà tiếp xúc với tôi, bị nhiễm phải âm khí thì sẽ gặp xui xẻo. Nhưng cậu thì dương khí mạnh, dương khí của cậu có thể triệt tiêu được âm khí trên người tôi.”

 

Mắt Tiêu Dã sáng rực lên: “Thật không đấy? Thế chẳng phải hai chúng ta trời sinh một cặp à.”

 

Thấy hắn hoàn toàn không nắm được trọng điểm của vấn đề, Quý Nam Tinh có chút bất đắc dĩ: “Dương khí của cậu sẽ bị tôi tiêu hao mất.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Thế tôi có chết không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không.”

 

Tiêu Dã uầy một tiếng, rồi choàng tay qua vai cậu: “Anh còn tưởng chuyện gì to tát lắm, chẳng phải chỉ là tiêu hao chút dương khí thôi sao? Thế này đi, sau này anh sẽ chăm chỉ tập luyện, phơi nắng nhiều hơn, cố gắng tăng cường dương khí, cứ mặc sức cho cậu tiêu hao. Nếu có thể triệt tiêu bớt âm khí trên người cậu, có phải cậu sẽ không còn lạnh như vậy nữa không?”

 

Thân nhiệt của Quý Nam Tinh thật sự rất thấp, bất kể là lúc nào hắn chạm vào cậu, dù là tay hay mặt gì cũng đều lạnh như băng.

 

Trước đây, Tiêu Dã chỉ nghĩ cậu sức khỏe yếu, khí huyết không đủ nên thân nhiệt mới thấp như vậy. Giờ biết cậu không có vấn đề gì về sức khỏe mà chỉ là do âm khí nặng, chuyện này e là đến tìm bác sĩ Đông y cũng chẳng giải quyết được gì. Nếu dương khí của mình có thể triệt tiêu âm khí của cậu ấy, giúp cậu ấy bớt lạnh hơn, Tiêu Dã cảm thấy một thân dương khí này của hắn cũng có chút tác dụng.

 

Đối diện với câu hỏi của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh do dự một lúc rồi gật đầu: “Sau khi tiếp xúc với cậu, tôi quả thực không còn lạnh như vậy nữa.”

 

Tiêu Dã lập tức đổi xiên oden đang cầm sang tay kia, rồi dùng tay phải trống ra nắm lấy tay Quý Nam Tinh: “Vậy sau này cậu mà thấy lạnh thì cứ tự động sáp lại gần anh, muốn sáp vào đâu cũng được, anh đây dương khí dồi dào, cho cậu hết!”

 

Quý Nam Tinh thấy hắn cứ như người chẳng có chuyện gì, vẫn có thể bình tĩnh ăn uống, trong lòng thoáng có chút ngạc nhiên: “Cậu không sợ chút nào sao? Hôm nay cậu gặp ma đó, lại còn có người chết nữa.”

 

Đừng nói là một thiếu niên mười mấy tuổi, ngay cả người lớn bình thường chắc cũng sợ chết khiếp. Lần trước bạn trai của Dương Tuyền chẳng phải cũng vì thấy ma mà bị dọa đến rối loạn tâm thần đó sao, huống chi hôm nay Tiêu Dã còn phải chịu cú sốc kép từ oan hồn và thi thể.

 

Bản thân cậu thì đã quen rồi, nhưng dường như Tiêu Dã còn bình tĩnh hơn cả cậu.

 

Tiêu Dã xiên một miếng củ cải trắng đã được ninh nhừ thấm đẫm gia vị trong bát, cắn một miếng rồi nói: “Chẳng phải con ma đó đã được giải quyết rồi sao? Người chết thì có gì đáng sợ chứ, lại chẳng phải chưa từng thấy người chết.”

 

Chưa kể hắn vốn dĩ bẩm sinh gan dạ, mà dù có không gan dạ đi nữa thì hắn cũng có làm gì khuất tất đâu. Người đâu phải do hắn hại chết, hắn cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ai.

 

Nhưng tò mò thì vẫn có một chút: “Vậy chuyện hôm nay rốt cuộc là thế nào? Cậu có quen người kia không? Cậu cảm nhận được quỷ khí ở gần đây, nên mới trốn học ra ngoài bắt ma à?”

 

Quý Nam Tinh: “Người đó là hung thủ của vụ án giết người trong ngõ hẻm. Có một oan hồn ký sinh trên người anh ta, lợi dụng hơi thở của người sống để che giấu bản thân, sau đó giết người để nuốt chửng sinh hồn. Cho nên chuyện hôm nay cậu biết là được rồi, đừng có nói ra ngoài.”

 

Dù có nói ra cũng chưa chắc có người tin, nhưng cậu biết Tiêu Dã không phải người nhiều chuyện, chắc sẽ không đi rêu rao lung tung.

 

Tiêu Dã kinh ngạc tột độ nhìn Quý Nam Tinh: “Vụ án giết người trong ngõ hẻm lại là do ma làm á?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Vì vậy nên tôi mới đưa cho cậu mấy lá bùa hộ thân để cậu mang về cho chị dâu. Chị dâu cậu là bác sĩ, thường xuyên tan làm muộn, dì Vương cũng hay ra ngoài mua thức ăn, mang theo bùa hộ thân bên người thì ít nhiều gì cũng an toàn hơn. Có điều, khí trường của cả nhà cậu đều rất mạnh, ma quỷ bình thường không xâm phạm được. Con ma hôm nay nhắm vào cậu cũng là do nó tự không biết lượng sức mình, nuốt được vài người sống là không coi ai ra gì nữa.”

 

Tiêu Dã đặt đồ ăn đang cầm trong tay xuống bát: “Cậu chờ chút, tôi có hơi rối. Cậu nói con ma này nhắm vào tôi là do nó không biết lượng sức mình, ý là tôi còn đáng sợ hơn cả ma quỷ à?”

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Chẳng phải tôi đã nói dương khí trên người cậu rất mạnh sao, ma quỷ sợ nhất chính là dương khí. Cho nên dù hôm nay cậu không chạy, dù chỉ đứng yên ở đó, nó mà nhào vào người cậu thì kết cục cuối cùng cũng là bị dương khí của cậu làm bị thương, căn bản không thể nhập vào người cậu được.”

 

Sợ rằng nói như vậy sẽ khiến Tiêu Dã sau này không còn kiêng dè gì nữa, Quý Nam Tinh bèn nói thêm: “Nhưng đối với một vài con quỷ thực sự mạnh, cậu cũng được xem là một món đồ đại bổ. Vì vậy, những nơi nào khiến cậu cảm thấy từ trường không thoải mái thì đừng đến. Ma quỷ bình thường sẽ sợ cậu, nhưng không có nghĩa là cậu đã vô địch.”

 

Mắt Tiêu Dã sáng rực lên: “Thế nói vậy, có phải tôi trời sinh đã là người có tố chất làm thiên sư không?”

 

Quý Nam Tinh: “Nghĩ gì thế, cậu tưởng ma quỷ không xâm phạm được là có thể làm thiên sư à? Nếu nói về ma quỷ không xâm phạm, anh trai cậu còn mạnh hơn cậu. Dương khí của anh ấy tuy không mạnh bằng cậu, nhưng khí trường của anh ấy đối với âm vật còn đáng sợ hơn cả dương khí trên người cậu. Anh ấy mới là người trời sinh có tố chất làm thiên sư.”

 

Tiêu Dã tặc lưỡi lắc đầu: “Thế thì cậu sai rồi. Dương khí của tôi là bẩm sinh, còn khí trường của anh ấy là do rèn luyện mà có. Cậu tin không, tôi mà vào quân đội rèn luyện vài năm, khí trường còn có thể mạnh hơn cả anh ấy!”

 

Sự trẻ con của đàn ông chính là cái gì cũng phải so bì.

 

Khí trường quả thực có một phần lớn là do quá trình rèn luyện về sau hình thành, nhưng nếu bản thân tâm tính không đủ thì cũng không thể luyện ra được. Điều mà Quý Nam Tinh nhìn thấy chính là phần tâm tính vượt xa người thường ấy.

 

——–

 

Hai người quay lại trường, vừa hay tiết tiếp theo là của cô giáo chủ nhiệm. Biết họ đã trốn một tiết, cô chủ nhiệm đương nhiên không thể nhẹ tay với chuyện này được. Trốn học không phải là vấn đề gì to tát, nhưng trốn học ra khỏi trường thì lại là chuyện rất nghiêm trọng. Trong giờ học mà học sinh xảy ra bất kỳ sự cố nào, nhà trường đều phải chịu trách nhiệm.

 

Nhưng đối với Quý Nam Tinh, cô chủ nhiệm lại không thể nói lời nặng nhọc. Những đứa trẻ đau ốm vốn đã nhạy cảm, huống hồ chi Quý Nam Tinh trông lại yếu ớt mong manh như vậy, đứng cạnh Tiêu Dã, vẻ mặt như đã làm sai chuyện, lại càng khiến người ta không nỡ nói lời nặng.

 

Trong khi đó, Tiêu Dã ở bên cạnh cứ một mực nói đều là do hắn xúi giục, là do hắn đói bụng nên mới kéo Quý Nam Tinh đi cùng ra ngoài mua đồ ăn. Vẻ mặt hắn vừa dày vừa nịnh nọt, còn móc từ trong túi ra một cây kẹo mút để cố gắng “hối lộ” cô.

 

Cô chủ nhiệm tức đến bật cười, nói thẳng: “Bản kiểm điểm ba nghìn chữ, tiết sinh hoạt lớp thứ Sáu này anh lên bục giảng đọc cho cả lớp nghe!”

 

Nói xong, cô nhìn sang Quý Nam Tinh: “Coi như em là tòng phạm, cũng viết một bản đi.”

 

Tiêu Dã vội vàng nói: “Cậu ấy thì không cần đọc trước lớp đâu cô ơi, cô ơi cô ơi, cậu ấy da mặt mỏng lắm, cậu ấy biết sai rồi, thật sự biết sai rồi mà cô.”

 

Cô chủ nhiệm nhìn cái người đang cố mặc cả với mình: “Thế anh thì không biết xấu hổ à?”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Chẳng phải là đã được rèn luyện từ nhỏ rồi sao ạ. Ba nghìn chữ kiểm điểm chứ gì, em viết! Sắp vào lớp rồi, chúng em về chỗ trước ạ! Cảm ơn cô, em chào cô.”

 

Nói xong, hắn liền kéo Quý Nam Tinh chạy về lớp, đoạn kẹp cậu dưới cánh tay, véo má cậu nói: “Vì cậu mà anh đây đã phải hy sinh lớn lao biết nhường nào, xem ra hình tượng của anh trong lòng cô chủ nhiệm đã mất sạch rồi.”

 

Hắn còn định nói là lên cấp ba sẽ làm lại từ đầu, hồi cấp hai hắn chính là khách quen của phòng giáo vụ.

 

Quý Nam Tinh: “Việc gì cậu phải đứng ra nhận tội thay tôi? Cứ nói thẳng là tôi đói, đói đến hoa mắt chóng mặt cần phải ăn ngay, cô giáo cũng đâu có làm gì tôi.”

 

Tiêu Dã: “Làm gì có đại ca nào lại đẩy đàn em của mình ra chịu tội thay chứ, chúng ta không thể làm chuyện bất nghĩa như thế được!”

 

Quý Nam Tinh chẳng thèm để ý đến cái tên luôn tự xưng là đại ca của mình, nếu thật sự mà đánh nhau thì ai là đại ca của ai còn chưa biết đâu.

 

Hai người về đến lớp, Quách Xán liền “Yoo” một tiếng: “Đây là cùng nhau bỏ trốn rồi bị bắt về à?”

 

Tiêu Dã vạch áo khoác, từ túi trong lôi ra chiếc bánh nhân thịt được bọc trong giấy dầu rồi lồng thêm một lớp túi ni lông: “Xem ra có người không đói lắm, không muốn ăn rồi.”

 

Vốn dĩ đang ở cái tuổi dễ đói, cộng thêm thời tiết lạnh, chiếc bánh nóng hổi thơm nức này quả thực quá hấp dẫn. Quách Xán lập tức nịnh nọt: “Anh Dã, xin anh đấy, em chúc hai người trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử!”

 

Tiêu Dã ném chiếc bánh đã mua cho Quách Xán: “Cút đi.”

 

Rồi hắn đưa chiếc còn lại cho Trương Nguyên.

 

Quách Xán cắn một miếng: “Là của cửa tiệm ở ngã tư à, uầy, thỏa mãn quá!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ở ngã tư gần trường họ có một cửa tiệm bán bánh nhân thịt, được chiên ngập trong dầu, bên trong ngoài nhân thịt còn có thêm một ít miến hoặc khoai tây thái sợi, ăn sẽ đỡ ngán hơn so với bánh thuần nhân thịt. Cửa tiệm đó kinh doanh rất tốt, ngày nào cũng xếp hàng dài dằng dặc, nếu không phải tranh thủ lúc người khác đang đi học để mua thì có lẽ phải xếp hàng cả buổi.

 

Sắp vào lớp rồi nên Trương Nguyên ăn vội vài ba miếng cho hết cái bánh, còn không quên hỏi: “Hai cậu trốn học ra ngoài thật sự là chỉ để đi ăn thôi à?”

 

Tiêu Dã thở dài một hơi, ánh mắt ai oán nhìn cậu bạn nhỏ cùng bàn: “Chứ sao nữa, Tinh Tinh lại chẳng chịu bỏ trốn cùng tôi.”

 

Quý Nam Tinh lườm hắn một cái.

 

———–

 

Cao Nghiên Nghiên tan học về đến nhà thì đã gần mười giờ. Về đến nơi không thấy anh trai, cô cũng không nghĩ nhiều. Anh trai cô hình như mới đổi việc, buổi tối có lúc sẽ tăng ca đến rất muộn, nhưng lương lại cao, mấy hôm nay tiền sinh hoạt phí anh đưa cô cũng nhiều hơn hẳn.

 

Đặt ngô vào nồi hấp nhỏ rồi hẹn giờ xong, Cao Nghiên Nghiên liền đi tắm. Tắm xong cô lại tự nấu cho mình một bát mì. Ngô trong nồi là để dành cho anh trai, cô cũng không biết mấy giờ anh về, cứ để ấm như vậy thì lúc anh về cũng có cái nóng để ăn.

 

Cô ăn mì xong thì bắt đầu làm bài tập. Hồi anh trai cô mới đổi việc, cô không yên tâm khi anh về muộn như vậy, còn cố ý thức chờ, nhưng bây giờ cô cũng đã quen với guồng làm việc của anh, ăn uống xong làm bài tập xong là cô tự giác đi ngủ.

 

Chỉ có điều, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy bắp ngô trong nồi hấp vẫn còn nguyên, trong nhà cũng không có dấu vết gì của việc anh trai đã về, Cao Nghiên Nghiên bỗng có cảm giác thật lo lắng. Anh trai cô tuy hay về muộn, có khi gần sáng mới về, nhưng gần như không bao giờ qua đêm bên ngoài mà không về nhà, nếu thật sự phải đi cả đêm thì anh cũng sẽ nhắn tin cho cô.

 

Cao Nghiên Nghiên không kịp rửa mặt, phát hiện anh trai chưa về liền vội vàng gọi điện, nhưng điện thoại cứ đổ chuông mà không ai nghe máy. Cô có linh cảm đã xảy ra chuyện, anh trai cô sẽ không bao giờ không nghe điện thoại của cô.

 

Cao Nghiên Nghiên có chút hoảng loạn. Cô vội vàng thay bộ đồ ngủ, tìm giấy tờ tùy thân của mình. Cô muốn đến đồn cảnh sát báo án, lúc này ngoài cảnh sát ra cô cũng chẳng biết tìm ai.

 

Kết quả, cô vừa mở cửa ra thì thấy mấy người cảnh sát mặc đồng phục đi tới, nhìn cô nói: “Cao Nghiên Nghiên, em gái của Cao Diệc Dương?”

 

Trái tim Cao Nghiên Nghiên bắt đầu đập loạn xạ không sao kiểm soát nổi, máu trong người tựa như đông cứng lại trong tích tắc. Cô nhận ra anh trai mình đã xảy ra chuyện. Giây phút này, cô thậm chí còn nghĩ rằng dù là chuyện lớn đến đâu, chỉ cần anh trai cô còn sống, dù là gặp tai nạn, tai nạn xe cộ, dù có phải nằm trong bệnh viện cần một khoản viện phí trên trời cũng không sao, chỉ cần anh trai cô còn sống, chỉ cần anh trai cô vẫn còn là được.

 

Cao Nghiên Nghiên ngây người nhìn họ rồi gật đầu.

 

Nhìn cô bé mặt mày trắng bệch, ánh mắt hoảng hốt bất an nhìn mình, mấy người cảnh sát tuy có chút không nỡ, nhưng vẫn phải nói: “Có lẽ cần em đi cùng chúng tôi một chuyến, có một số việc cần em phối hợp điều tra.”

 

Cao Nghiên Nghiên nắm chặt chiếc túi nhỏ đựng giấy tờ và tiền lẻ đeo trên người, đi theo họ. Lên xe rồi, cô run rẩy hỏi: “Anh trai tôi sao rồi ạ? Có phải anh ấy đã xảy ra chuyện gì không?”

 

Người cảnh sát ngồi cạnh cô nói: “Tình hình cụ thể lát nữa sẽ có người nói với em, em hãy chuẩn bị tâm lý một chút.”

 

Đến khi nhìn thấy thi thể của anh trai, hai chân Cao Nghiên Nghiên mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất. Giây phút ấy, cả người cô trống rỗng, không hoảng loạn, không sợ hãi, thậm chí còn không có cả nước mắt, chỉ là một khoảng không vô định. Thậm chí cô còn không thể hiểu rõ tình hình trước mắt, cô đang ở đâu, người trước mặt là ai, đó có thật là anh trai của cô không.

 

Rõ ràng hôm qua vẫn còn ổn mà, anh trai cô còn mang điện thoại đến trường cho cô, còn cho cô tiền tiêu vặt, còn dặn cô tan học phải về nhà sớm.

 

Bắp ngô cô hấp cho anh vẫn còn trong nồi, vẫn đang chờ người về ăn kia mà.

 

Một nữ cảnh sát bước tới: “Bây giờ có một vụ án cần em phối hợp điều tra. Đây là lệnh khám xét, chúng tôi cần đến khám xét nhà của em.”

 

Cao Nghiên Nghiên không hiểu nhìn nữ cảnh sát trước mặt: “Tại sao?”

 

Anh trai cô chết rồi, tại sao lại phải khám xét nhà cô? Cô không hiểu tại sao lại như vậy.

 

Nữ cảnh sát đáp: “Chúng tôi nghi ngờ anh trai em có liên quan đến một vụ án giết người đặc biệt nghiêm trọng.”

 

Chuyện đã xảy ra, lại còn gây hoang mang trong xã hội, vậy thì chắc chắn phải có một lời giải thích để trấn an quần chúng.

 

Thông báo của cảnh sát nhanh chóng được đưa ra cùng với kết luận vụ án. Hung thủ của vụ án giết người hàng loạt đã bị bắt, nhưng trong lúc bị truy bắt đã chống cự và bị bắn hạ tại chỗ. Một phần tài sản của các nạn nhân cũng đã được tìm thấy tại nhà hung thủ, số tiền thu được từ việc bán đồ trộm cắp cũng đã bị tạm thời đóng băng.

 

Có một bộ phận người biết chuyện này liên quan đến oan hồn, người là do oan hồn giết, Cao Diệc Dương chỉ là bị oan hồn ký sinh điều khiển, nhưng việc anh ta bán tài sản của người đã khuất để lấy tiền được xem là tang vật, chắc chắn phải xử lý.

 

Chỉ có điều, thông tin về hung thủ đã được cấp trên xử lý mờ đi, ảnh chụp được làm mờ và dùng tên giả. Họ nói với gia đình nạn nhân rằng hung thủ là người tứ cố vô thân, không còn người thân thích, xem như cũng đã bảo vệ được thông tin của Cao Nghiên Nghiên, để cuộc sống sau này của cô không bị ảnh hưởng.

 

Đồng thời, với sự hỗ trợ của bộ phận đặc biệt thuộc Cục Quản lý, cảnh sát cũng đã tìm ra ngôi nhà hoang của oan hồn, cùng với hai thi thể khác bên trong.

 

Vụ án này, dù là trên mặt nổi hay trong bóng tối gì cũng đều đã được xem như kết thúc. Quần chúng có được lời giải thích, Cục Quản lý cũng có thể khép lại hồ sơ, xem như là một lần hợp tác khá tốt đẹp.

 

Oan hồn là do Quý Nam Tinh bắt và giải quyết, nên tiền thưởng nhanh chóng được Cục Quản lý chuyển vào tài khoản của cậu. Tiền vừa về đến tài khoản, Quý Nam Tinh liền quyên góp đi ngay.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, cả anh cả, sư huynh và chị gái đều gửi cho cậu một bao lì xì, nói rằng cậu đã vất vả bắt oan hồn, nên thưởng cho cậu. Số tiền lì xì cộng lại còn nhiều hơn cả tiền thưởng của Cục Quản lý.

 

——–

 

Ngày hôm sau, khi đã giải quyết oan hồn xong, Quý Nam Tinh định đi tìm cô bạn học lớp 11 kia, nhưng cô bạn đó đã xin nghỉ bệnh chưa đến lớp. Ban đầu, cậu không biết Cao Nghiên Nghiên đó có liên quan gì đến oan hồn, hôm đó cậu chỉ cảm nhận được tử khí trên người cô, nhưng tử khí đó là do bị nhiễm phải chứ không phải của bản thân cô.

 

Cậu còn tưởng nhà cô bạn đó xảy ra chuyện gì, định bụng tiếp xúc thử xem có thể phát hiện ra điều gì không.

 

Sau này khi biết cô chính là em gái của Cao Diệc Dương, tất nhiên cậu cũng hiểu rõ tử khí này từ đâu mà ra.

 

Bây giờ Cao Diệc Dương đã chết, oan hồn cũng bị đưa về Cục Quản lý, mất đi người thân duy nhất, không biết sau này cô bạn đó sẽ ra sao. Ngoài việc hy vọng cô có thể mạnh mẽ hơn, Quý Nam Tinh cũng không thể làm gì khác.

 

Biết Cao Nghiên Nghiên đã đi học trở lại, Quý Nam Tinh liền đi lên tầng của khối 11. Tiêu Dã vốn dĩ nên đi chơi bóng rổ lại cố tình chạy lên để bắt người.

 

Không đợi Tiêu Dã bắt đầu tẩy não cậu về chuyện yêu sớm, Quý Nam Tinh đã nói thẳng: “Cô ấy là em gái của người bị oan hồn ký sinh, trên người bị nhiễm tử khí, tôi lên đây chỉ để xua tan nó giúp cô ấy thôi.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng, có chút không ngờ cô bạn làm rơi điện thoại hôm đó lại chính là em gái của người đã chết, hắn nghe vậy bèn nói: “Nhà họ không còn bố mẹ nữa à?”

 

Hắn không biết tình hình nhà Cao Nghiên Nghiên, nhưng qua lời Quý Nam Tinh, hắn cũng hiểu sơ qua về tình hình của Cao Diệc Dương, biết rằng anh ta đã mất bố mẹ, chỉ còn lại một người em gái.

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Vốn dĩ chỉ còn lại một người anh trai, bây giờ anh trai cũng không còn nữa.”

 

Tiêu Dã nhìn cậu bạn cùng bàn: “Lòng dạ mềm yếu muốn giúp cô ấy à?”

 

Quý Nam Tinh cười cười: “Tôi có phải vị thần mềm lòng đâu mà thấy ai cũng muốn giúp. Vả lại, tôi có thể giúp được gì cho cô ấy chứ, mỗi người đều có con đường riêng phải đi.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Vậy trên người cô ấy bây giờ còn tử khí không? Đã xua tan rồi à?”

 

Quý Nam Tinh: “Còn chưa kịp làm thì cậu đã đến. Không phải cậu đi chơi bóng rồi sao?”

 

Tiêu Dã: “Thằng nhóc Tiểu Mao bị đau bụng, không đủ người nên thôi. Phải xua tan thế nào, có cần tiếp xúc thân thể với cô ấy không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần. Thật ra không xua tan cũng được, nguồn gốc đã được giải quyết rồi, tử khí trên người cô ấy sẽ tự động tan dần, chỉ là, có thể sẽ bị ốm nhẹ một trận.”

 

Tiêu Dã suy nghĩ một lúc, vẫn có chút không đành lòng: “Vậy hay là vẫn xua đi? Tôi gọi cô ấy ra, cậu giúp một tay.”

 

Quý Nam Tinh cười đáp một tiếng “Được”, sau đó Tiêu Dã vẫy tay về phía người đang ngồi trong lớp. Bạn của Cao Nghiên Nghiên là Chu Mẫn Mẫn cố nén vẻ phấn khích, huých nhẹ vào người Cao Nghiên Nghiên: “Là Tiêu Dã kìa, Quý Nam Tinh cũng ở đó, có phải họ đang gọi chúng ta không, đi đi đi, chúng ta ra xem thử.”

 

Bây giờ Cao Nghiên Nghiên chẳng còn hứng thú với bất cứ chuyện gì. Cô không thể chấp nhận được cái chết của anh trai, càng không thể chấp nhận được sự thật đằng sau cái chết của anh. Giết người, sao có thể chứ, anh trai cô sao có thể giết người được.

 

Thế nhưng chứng cứ đã rành rành trước mắt, sự bất thường của anh trai trong thời gian qua, số tiền trong nhà, những món trang sức của nạn nhân được tìm thấy, thậm chí cả video bán vàng ở cửa tiệm của người ta cũng bị tìm ra.

 

Bị Chu Mẫn Mẫn đẩy ra ngoài, Cao Nghiên Nghiên có một thoáng ngẩn ngơ. Mới cách đây không lâu, anh trai cô còn hỏi cô cậu nam sinh kia có đẹp trai không, còn dặn cô đừng yêu sớm.

 

Kết quả mới qua mấy ngày, chẳng những vật còn người mất, mà cuộc sống của cô cũng đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.

 

Chu Mẫn Mẫn kéo Cao Nghiên Nghiên lại gần, thấy hình như Tiêu Dã thật sự đến tìm họ, liền vội vàng bước tới: “Tìm chúng tôi à? Có chuyện gì không?”

 

Nhìn Cao Nghiên Nghiên hoàn toàn mất hết tinh thần, Tiêu Dã nói: “Dịch vụ hậu mãi một chút, điện thoại còn vấn đề gì không? Là trách nhiệm của chúng tôi, chắc chắn phải chịu trách nhiệm đến cùng.”

 

Quý Nam Tinh đưa một tay ra sau lưng, bấm một đạo pháp quyết. Một cơn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào, lượn một vòng giữa mấy người rồi tan đi.

 

Chu Mẫn Mẫn từng nghi ngờ không biết có phải Tiêu Dã đã để ý bạn mình không, nếu không thì hậu mãi cái gì chứ, cái lý do này cũng quá gượng ép rồi.

 

Nhưng thấy Cao Nghiên Nghiên lắc đầu, Tiêu Dã bèn cười nói: “Vậy được rồi, đã không còn vấn đề gì, vậy chuyện này coi như xong.”

 

Nói rồi hắn liền dẫn Quý Nam Tinh bên cạnh rời đi, mà Quý Nam Tinh thì từ đầu đến cuối một lời cũng không nói.

 

Chu Mẫn Mẫn nhìn bóng lưng của họ, đầu hiện đầy dấu chấm hỏi: “Ý gì vậy, thế thôi à?”

 

Cao Nghiên Nghiên cũng không hiểu, chỉ khẽ mỉm cười với cô bạn rồi quay người vào lớp.

 

Bất kể là ý gì, bây giờ cô cũng không muốn nghĩ nữa. Cái gì mà tình đầu chớm nở, cô không có sức lực cũng không có điều kiện. Cô chỉ muốn học hành cho tốt, sau này đi làm kiếm tiền. Anh trai đã không còn, cô chỉ có thể sống thật tốt thì người thân trên trời mới có thể yên lòng.

 

Thấy cậu bạn nhỏ cùng bàn đi phía trước, Tiêu Dã vươn cánh tay dài, mỉm cười kéo Quý Nam Tinh lại bên cạnh mình: “Đi nhanh thế làm gì, vị thần mềm lòng.”

 

Quý Nam Tinh: “Vị thần mềm lòng gì chứ.”

 

Tiêu Dã: “Là cậu đấy, còn cố tình chạy lên đây để xua tan tử khí cho người ta, cậu không phải vị thần mềm lòng thì ai là.”

 

Quý Nam Tinh không thèm đáp lời hắn. Tiêu Dã mỉm cười, rảo bước đuổi theo, rồi đút tay cậu vào túi áo của mình. Cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá ngại ngùng, chẳng bao giờ chủ động tìm đến hắn để sưởi ấm cả.

 

Hết chương 53.

 

Chương 53: Vị Thần Mềm Lòng

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên