Chương 54: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần kết)

 

Chương 54: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần kết)

 

Trong sáu người chơi của Tổ Xuất Sắc, ngoại trừ Hạ Bạch, còn lại tất cả đều đã tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân.

Bọn hắn nhờ có lợi thế của Tổ Xuất Sắc, cũng giống như tuần trước, toàn chờ đến chiều và tối thứ bảy mới phẫu thuật.

Hai tổ còn lại cũng biết được ý định của tổ bọn hắn, để đề phòng, những ai muốn phẫu thuật thẩm mỹ đều đã đi vào thứ sáu và sáng thứ bảy, Đường Nghênh của Tổ Yếu Kém và Vưu Mạc Hàn của Tổ Trung Bình cũng phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân.

Có người không ngờ Tổ Xuất Sắc lại táo bạo đến vậy, bình thường cũng chỉ phẫu thuật hai hoặc ba bộ phận là cùng, bọn họ thì phẫu thuật toàn thân, nhìn thấy họ “chơi lớn” như vậy, những người chơi khác có muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ thêm cũng không kịp nữa, trong đó có cả gã đầu trọc.

Kỳ thật, gã đầu trọc cũng đã đoán được khả năng này, nhưng gã ta vẫn không thể phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân.

Gã ta đã nhìn ra từ Chung Tử Thương, phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân dù chỉ trong một đêm cũng sẽ khiến phản ứng trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Hôm đó cậu ta đóng vai tử thi, ảnh hưởng không lớn, hơn nữa cậu ta còn có đồng đội, bao gồm cả người điều khiển sân khấu là Hạ Bạch cũng đang hỗ trợ cậu ta.

Gã ta thì không giống, nếu như phản ứng của gã ta trở nên trì độn vụng về, Lăng Trường Dạ nhất định sẽ thừa cơ giết chết gã.

Mỗi đoàn đội đều cần phải có một người tỉnh táo để đưa ra quyết sách, Bán Nguyệt Đoàn cũng chỉ có Vưu Mạc Hàn là phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, Thạch Đan Phượng chỉ chỉnh mũi, đổi làn da toàn thân.

Gã ta lại nghiêm túc phân tích tình hình hiện tại.

Nhìn chung, Tổ Trung Bình là tổ đang ở thế bất lợi nhất, bọn họ chỉ còn lại hai người, một người chơi khác vẫn còn chưa phẫu thuật thẩm mỹ toàn bộ cơ thể, nhưng nhìn có vẻ như sắp không thể trụ được nữa. Tổ Trung Bình có khả năng cao sẽ trở thành Tổ Yếu Kém, bị đào thải hai người.

Tổ Yếu Kém và Tổ Xuất Sắc của bọn hắn thì nhìn có vẻ cân sức, không, kỳ thật Tổ Xuất Sắc nhìn có ưu thế hơn một chút, bọn hắn có năm người chơi phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, còn có một Hạ Bạch đầy mưu ma chước quỷ, đội hình này mới đáng sợ.

Nếu như Tổ Trung Bình vẫn là Tổ Trung Bình, bọn họ phải đào thải một người. Đường Nghênh đã không còn lo lắng gì nữa mà chỉnh sửa toàn bộ cơ thể, những người có khả năng bị loại cao nhất là hắn ta và Thạch Đan Phượng.

Nhưng gã ta có khả năng bị loại cao hơn, vì gã ta đã để lại cho ban giám khảo ấn tượng quá kém, mà phần trình diễn của gã ta cũng khá bình thường. Nhất định là Lăng Trường Dạ đã cố ý cho gã ta phần thi không tốt.

Phân tích đến đây, gã đầu trọc không những không hoảng loạn, mà ngược lại còn bình tĩnh đưa ra quyết định.

Đêm hôm đó, vào khoảng 11 giờ 30 phút, lúc Hạ Bạch đang cẩn thận bôi kem dưỡng da và kem dưỡng mắt thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu ta cất hai lọ kem dưỡng đi, bước đến bên cửa, nhẹ nhàng hỏi: “Ai đó?”    

“Là tôi.” Vương Sấm nói.

Vương Sấm là một trong sáu người còn lại trong tiểu tổ bọn họ, là một gã đàn ông hơi ngốc nghếch. Hắn ta vốn là người của Thánh Du Công Hội, về sau cũng giống như những người khác, đã lập khế ước tử thi với cậu, hôm nay hắn ta cũng đi chỉnh sửa toàn bộ cơ thể như những người khác.

Hắn ta không nói nhiều, bình thường khá im lặng, có thể vì thân phận của hắn ta nhạy cảm. Nhưng Hạ Bạch biết, đến cuối cùng, lòng hắn ta vẫn hướng về tiểu tổ của bọn hắn, bằng không hắn ta cũng sẽ không đồng ý giao thi thể cho cậu, còn muốn đến trường đại học Hòa Bình làm một Đại thể lão sư, bằng không, hắn ta cũng sẽ không khóc nức nở thương tâm như vậy khi Chung Tử Thương chết.

“Hạ Bạch, tôi có chuyện muốn nói với cậu, coi như lời dặn dò cuối cùng đi. ” Vương Sấm đứng ở ngoài cửa nói.

“Vào đi.” Cửa được mở ra.

Vương Sấm đứng ở cửa, từ từ ngẩng đầu lên, tay vừa định làm gì đó thì lại nhìn thấy người trước mặt, đồng tử bỗng dưng phóng đại, “Cổ, Cổ Toàn Côn?!”

Nhìn thấy Cổ Toàn Côn mở cửa cho mình, Vương Sấm khiếp sợ không thôi, “Anh quả nhiên không chết? Không, không phải, sao anh lại ở trong trò chơi này?”

Hắn ta nhón chân ngẩng đầu, nhìn thấy Hạ Bạch đang an tĩnh đứng ở sau lưng nhìn mình.

“Cậu, cậu …… Vương Sấm kinh ngạc hỏi: “Kỹ năng của cậu là gì?”

Hạ Bạch hỏi: “Sao anh lại biết Cổ Toàn Côn rõ như vậy?”

Sau khi Vương Sấm phẫu thuật thẩm mỹ xong, nụ cười của hắn ta rất chuẩn mực và đẹp trai, “Ban đầu không phải tôi sắp trở thành người chơi chính thức của Thánh Du Công Hội sao, đương nhiên là tôi biết một lão làng của Thánh Du Công Hội như Cổ Toàn Côn rồi.”

“Hạ Bạch, chuyện này, “Hắn ta chỉ vào Cổ Toàn Côn trước mặt, “Cậu đây là làm cái gì vậy?”

Hạ Bạch: “Ăn miếng trả miếng thôi, ông dùng mặt của Vương Sấm tới gặp tôi, tôi dùng thi thể Cổ Toàn Côn tiếp đãi ông.”

Gã đầu trọc tên là Lưu Cường, nghe nói thân phận trong trò chơi của gã ta là【Thiên diện nhân 】.

Ở sân khấu đầu tiên, gã ta biểu diễn màn đổi mặt, đổi thành những khuôn mặt thật, đầy máu me, kết hợp với thân phận trong trò chơi của gã ta, đại khái Hạ Bạch có thể đoán được kỹ năng của gã ta. Xé mặt người chơi, thậm chí cũng có thể là mặt Npc, gã ta có thể bắt chước người đó từ đầu tới đuôi.

Hạ Bạch ngơ ngác nói: “Ông không muốn tổ của mình thua, nhưng giờ đây nâng cao tiết mục của tổ thì đã quá muộn, thế là liền nghĩ đến chuyện phá hoại tổ chúng tôi. Ông cho là tổ chúng tôi có tôi nắm vai trò chủ đạo, vì vậy ông muốn làm hại tôi, hoặc tàn nhẫn hơn là giết chết tôi.”

“Tuy nhiên, 404 là một chương trình có thứ bậc rõ ràng nghiêm ngặt, tôi là thực tập sinh cấp cao, nếu ông giết tôi, ông sẽ phải chịu hình phạt rất nghiêm trọng, thế là ông phải dùng thân phận của người khác, thế là phải phải xé một gương mặt của người khác, một khuôn mặt hữu ích, một khuôn mặt có thể nói chuyện với tôi vào nửa đêm.”

“Tất cả các thực tập sinh ở Tổ Xuất Sắc đều phòng bị ông, ông không thể lẻn vào phòng của họ để xé mặt họ mà không gây tiếng động được, chỉ có Vương Sấm, vốn dĩ hắn ta là người của phe ông, có thể hắn ta còn nợ ông điều gì đó, vì vậy ông mới lẻn vào được phòng hắn ta, vậy mới có được cơ hội này.”

Hoàn toàn chính xác.

Gã đầu trọc nhìn khuôn mặt Hạ Bạch lúc nào cũng ngơ ngác, thế mà cậu đã nói ra hết toàn bộ kế hoạch của gã, thậm chí cả quá trình diễn biến tâm lý cũng nói vô cùng chính xác, gã ta bắt đầu bối rối, lui lại một bước.

Hạ Bạch: “Ông đã làm hại Vương Sấm, ông phải bị trừng phạt.”

Gã đầu trọc còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Hạ Bạch đột nhiên lao ra khỏi phòng, đá văng cửa phòng Vương Sấm ra, kinh hoàng hét lên: “Giết người! Có người vừa giết người rồi!”

“…….”

Con bà nó, thật không uổng phí cậu ta lên sân khấu biểu diễn nhiều như vậy, mặt ngơ mà diễn cảnh hoảng sợ cũng nhập vai lắm.

Nghe tiếng hét thất thanh của cậu, không chỉ các thực tập sinh mà cả nhân viên công tác cũng ùa ra.

Lão sư hình thể cầm roi máu của mình trên tay, cả người toát ra khí tức âm lãnh, “Là ai nửa đêm nửa hôm không ngủ, chạy ra đây ồn ào cái gì?”

Hạ Bạch lập tức tố cáo: “Lão sư, Vương Sấm của tổ chúng tôi vừa mới đi phẫu thuật thẩm mỹ ở chỗ của ngài về, bây giờ đã bị người ta xe mất mặt, nhưng mà, hình như ở đây còn có một Vương Sấm nữa.”

Lão sư hình thể nhìn Vương Sấm nằm trên giường, đầu bê bết máu, đã ngất đi, lại thuận theo hướng Hạ Bạch chỉ nhìn về phía gã đầu trọc, chiếc roi máu trên tay cô ta như có ý thức mà nhảy múa.

“Lão sư, lão sư, không phải như vậy đâu.” Gã đầu trọc vừa hoảng hốt lùi lại vừa giải thích: “Ngài nghe tôi nói đã, không phải….. A!”

“Chiếc roi máu không đánh vào người như trước, mà bò lên mặt của gã đầu trọc. Những đường gai nhọn của chiếc roi biến thành những xúc tu nhỏ giống như mạch máu, bám theo viền mặt của gã ta, xé toạc da mặt gã ta xuống.

Gã đầu trọc đau đớn ngã xuống đất, cố gắng lăn lộn để thoát khỏi những xúc tu nhỏ đó, nhưng những mạch máu kia lại mọc dài theo động tác của gã ta, quấn chặt lấy rồi trói gã ta lại, từ từ xé đi lớp da trên mặt gã ta – làn da ban đầu vốn không thuộc về gã ta.

Một khuôn mặt xa lạ lại xuất hiện.

Khuôn mặt này vẫn không phải của gã đầu trọc.

Gã ta sợ khuôn mặt của mình bị thương sẽ ảnh hưởng đến buổi biểu diễn, vậy nên đã dùng khuôn mặt của người khác để thay thế.

Lão sư hình thể nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó rồi cười lạnh một tiếng, “Tôi đã nói rồi mà, nếu có lần sau thì cậu sẽ phải chịu hình phạt.”

Những xúc tu trên chiếc roi máu lại tiếp tục xé rách khuôn mặt gã ta.

Tiếng kêu thảm thiết của gã đầu trọc vang vọng khắp ký túc xá trong một thời gian dài, từng tấm da mặt được xé ra từ khuôn mặt của gã ta rơi xuống đất, các đường nét trên khuôn mặt gã ta dường như vẫn còn động đậy, như thể muốn bỏ trốn.

Có lẽ ý thức được lão sư hình thể sẽ không tha cho mình, khi xé tới tấm da mặt thứ năm, đó đã là khuôn mặt phẫu thuật thẩm mỹ của chính gã đầu trọc.

Khuôn mặt ấy vẫn bị chiếc roi máu xé rách không thương tiếc.

Lão sư hình thể cầm tấm da mặt của gã ta quay một vòng trong tay như chiếc khăn tay, nói: “Đây là hình phạt cậu phải chịu.”

Trong hành lang ký túc xá, chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu thảm của gã đầu trọc. Các thực tập sinh khác im lặng không nói gì, bọn họ lại một lần nữa chứng kiến sự ghê gớm của lão sư hình thể. Trong địa đồ đặc biệt này, bọn họ gần như không thể phản kháng lại các NPC, buột phải tuân theo quy tắc của trò chơi.”

Trương Nhuận Nguyệt hít sâu một hơi, đối diện với ánh mắt đáng sợ của cô ta, cô tiến lên một bước, “Lão sư, Vương Sấm là nạn nhân hoàn toàn vô tội, khuôn mặt vừa mới sửa lại đã không còn, còn phải chịu đau đớn như vậy nữa chứ.”

Lão sư hình thể nhìn người đang nằm trên giường một chút, nhặt tấm da mặt của Vương Sấm lên, “Đưa cậu ta đến phòng phẫu thuật thẩm mỹ đi, bây giờ sẽ phẫu thuật cho cậu ta ngay.”

“Vâng!” Đinh Cảnh Thần và Trịnh Thiếu Ninh lập tức đưa Vương Sấm ra ngoài.

“Trở về đi ngủ hết đi!” Trước khi Lão sư hình thể đi, âm độc lạnh lùng nhìn bọn hắn, nói: “Đừng để tôi nghe thấy tiếng của các người nữa.”

Hạ Bạch nhìn về phía Lăng Trường Dạ và Dương Mi, Lăng Trường Dạ cười gật đầu với cậu, không nói gì.

Trước khi cậu vào cửa, nhìn thấy Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng cũng đang nhìn nhau.

Mọi người mang trong mình những suy nghĩ khác nhau trở về ký túc xá.

Vương Sấm đã phục hồi lại khuôn mặt vào tối hôm đó, sáng hôm sau khi chuông reo, hắn ta đã đến xin lỗi Hạ Bạch, nếu không bị ngăn lại, có lẽ hắn ta đã dập đầu nhận tội rồi.

“Thật xin lỗi, gã ta đã cứu mạng tôi trong một phó bản trò chơi, tôi… Tôi không có đồng ý, nhưng khi tôi không phòng bị đã bị gã ta đánh ngất xỉu.”

“Không có việc gì.” Hạ Bạch nói: “Quên chuyện này đi, đừng để ảnh hưởng đến màn biểu diễn của anh.”

 Vương Sấm cũng là người biết nặng nhẹ, hắn ta liên tục gật đầu, “Ừ! Ừ ừ!”

Hạ Bạch ngẩng đầu, nhìn thấy một người lạ đứng ở hành lang cách đó không xa. Cậu nhanh chóng nhận ra, đó là Lưu Cường đầu trọc. Da mặt của gã ta đã bị lão sư hình thể xé mất, bây giờ gã ta đang dùng mặt của người khác.

Có lẽ Lão sư hình thể sẽ cho phép gã ta dùng gương mặt này, bởi vì cô ta là người đã xé mất khuôn mặt gã ta, nhưng cho dù có mặt để sử dụng, nhưng gương mặt này lại chưa phẫu thuật thẩm mỹ qua, một lần cũng chưa.

Có thể đoán được, nếu tổ bọn họ không đạt điểm cao nhất, chắc chắn gã ta sẽ là người bị loại đầu tiên.

Gã ta căm hận nhìn chằm chằm Hạ Bạch.

Vẻ mặt Hạ Bạch không một chút cảm xúc, cậu đơ mặt, hỏi: “Lưu Cường, anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không? Để làm bạn với Cổ Toàn Côn?”

“…”

9 giờ sáng ngày chủ nhật, vòng thi đấu đoàn đội cuối cùng cũng đã chính thức bắt đầu. Bốn màn hình lớn từ từ hạ xuống.

【 Đến rồi đến rồi! Tôi bình luận đầu tiên nhé! 】

 【 Hu hu hu sắp kết thúc rồi sao? Nhớ mấy em gái xinh đẹp của tôi quá.】

【 Wao! Các thực tập sinh hôm nay lấp lánh quá!! Hóng quá đi! 】

Nhà sản xuất: “Kính chào quý vị khán giả, vòng chung kết chương trình Thần tượng 404 mùa này sắp bắt đầu. Ngày hôm nay, những thí sinh xuất sắc nhất sẽ chính thức được ra mắt. Trước khi bắt đầu, tôi xin phép được giới thiệu về luật thi và tiêu chí đánh giá của vòng thi này.”

“Ba tổ thực tập sinh sẽ lần lượt lên sân khấu theo thứ tự từ Tổ Xuất Sắc, Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém, tất cả các thực tập sinh đều phải tham gia biểu diễn. Sau mỗi phần thi, khán giả sẽ dành thời gian đánh giá ngoại hình và tài năng của từng thực tập sinh trong tổ. Tiêu chí chấm điểm được áp dụng tương tự như vòng thi solo, bổ sung thêm số lượng khán giả xem trực tiếp phần trình diễn vào hệ thống tính điểm.”

Sau khi hoàn tất phần giới thiệu về luật thi và tiêu chí chấm điểm như thường lệ, nhà sản xuất nói: “Như vậy, vòng chung kết chính thức bắt đầu, xin hân hạnh giới thiệu với quý vị khán giả, các thực tập sinh Tổ Xuất Sắc.”

Sáu thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc bước lên sân khấu, hầu như không có ai tỏ ra lo lắng.

Trương Nhuận Nguyệt đứng ở vị trí trung tâm, nói: “Chào các vị giám khảo, chào các vị khán giả, buổi sáng tốt lành, chúng tôi là những thực tập sinh Tổ Xuất Sắc, hôm nay chúng tôi sẽ mang đến cho quý vị một màn khiêu vũ có tên ‘Giao nghị vũ’.”

【 Hả? 】

【 Giao nghị vũ? 】

【 Tôi chờ mong các người cả tuần, vậy mà các người chỉ cho tôi xem Giao nghị vũ thôi sao? 】

【 Cái gì vậy, là do Hạ Bạch nghĩ ra à? Để cậu ấy nghĩ tiết mục chứ, ai muốn xem các người nhảy Giao nghị vũ? 】

Sáu người nhìn thấy bình luận trên màn hình, nhưng không hề lo lắng chút nào.

Năm thực tập sinh khác nhìn về phía Hạ Bạch, Hạ Bạch đơ mặt búng tay một cái, sau lưng sáu người lần lượt xuất hiện sáu thi thể, sáu thực tập sinh Tổ Xuất Sắc đã chết lần lượt xuất hiện trên sân khấu.

【 Ôi mẹ ơi! 】

【 Ôi thánh thần thiên địa ơi! Sao bọn hắn có thể xuất hiện trên đó vậy? 】

【 Chờ đã, không phải bọn hắn sẽ khiêu vũ với tử thi chứ? Tử thi cũng có thể nhảy à? Sao lại chính xác thế?】

Đừng nói đến người xem, ngay cả ba vị giám khảo cũng đều sửng sốt.

Lão sư hình thể có vẻ như không thể ngồi yên được nữa, cô ta cực kỳ muốn trở về xem kho tử thi của mình có bị mất cái xác nào hay không, những thi thể trên sân khấu có phải là thật hay không, có phải là của cô ta hay không?

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Sau khi lên sân khấu, để khán giả và ban giám khảo nhìn thấy họ, Hạ Bạch lại triệu hồi những thi thể này ra, đây là ý tưởng của Trương Nhuận Nguyệt.

Bọn hắn rất có lòng tin vào tổ của mình, nhưng lỡ có chuyện ngoài ý muốn, trở thành tổ bị loại, không thể để Hạ Bạch chưa thẩm mỹ rơi vào danh sách bị loại được, để cậu triệu hồi những thi thể trước mặt mọi người trên sân khấu là để những khán giả ma quỷ kia biết rằng, những thi thể mà họ yêu thích là do Hạ Bạch triệu hồi.

Sau khi thi thể xuất hiện, bọn hắn cũng không lãng phí thời gian nữa.

Sáu người quay lại, đối diện với đồng đội phía sau lưng mình, vươn tay ra với bọn họ.

Sáu thi thể chậm rãi đặt bàn tay mình vào tay bọn họ.

Giao nghị vũ là điệu nhảy xã giao phổ biến nhất trong trường học. Trường đại học y Hòa Bình năm nay chưa bắt đầu mở tiệc chào đón sinh viên mới, hàng năm đây là sự kiện lớn của trường, luôn là các anh chị khóa trên mời các em khóa mới cùng nhảy điệu Giao nghị vũ.

Đó là sự chào đón, là sự quen biết, là khởi đầu cho một tình bạn đẹp.

Hạ Bạch đã nhảy trước, trên sân khấu này có mấy đàn anh đàn chị vây quanh.

Trong mười hai thực tập sinh của Tổ Xuất Sắc này, có người từ các ký túc xá khác nhau ngồi cùng một chiếc xe buýt đến Tuyền Quảng Thị, vừa đến đã vội vàng chạy tới những địa điểm có trò chơi xuất hiện, khi gặp nhau cũng chỉ gật đầu đơn giản chào nhau. Có người đến từ ba thế lực khác biệt, lúc đầu còn đề phòng lẫn nhau, nhưng sau khi tạo thành một tổ, hàng ngày bị những bài kiểm tra tạo áp lực đến mức không thở nổi.

Lúc ấy, bọn hắn chưa thực sự hiểu biết về nhau.

Hạ Bạch nắm Chung Tử Thương.

Trương Nhuận Nguyệt nắm tay Điền Tư Hàm.

Trịnh Thiếu Ninh nắm tay Hồ Dịch Hàng.

     ……

Nhưng bắt đầu từ giờ khắc này, bọn hắn đã thực sự bắt đầu hiểu nhau, tình bạn của bọn họ bắt đầu nảy mầm từ trong mạt lộ.

【 Ôi trời ơi, cảm xúc vỡ òa, nước mắt tuôn rơi. 】

【 Những Thiên Vương Thiên Hậu này mang theo gia đình của tôi khiêu vũ, cái này thì ai có thể chịu đựng được chứ?! 】

【 Bọn hắn thật sự đã trở thành những thực tập sinh hoàn hảo và trưởng thành, hãy để nhóm này debut ngay đi, tôi nói thật đó. 】

【 Tối lấy kính lúp ra soi, vậy mà không ai như xe bị tuột xích cả, mọi người đều thể hiện cảm xúc rất đúng chỗ. 】

Nhà sản xuất nói: “Quý vị khán giả chưa bình chọn vui lòng nhanh chóng bình chọn, còn một phút nữa kênh bình chọn của Tổ Xuất Sắc sẽ đóng lại. Ngoài ra, kết quả của từng tổ trong phần thi cuối cùng này sẽ được công bố sau khi cả ba tổ trình diễn xong.”

“Bây giờ, mời các thực tập sinh Tổ Trung Bình chuẩn bị.”

Một phút đồng hồ sau, thực tập sinh Tổ Xuất Sắc xuống đài, hai thực tập sinh của Tổ Trung Bình lên sân khấu.

Vưu Mạc Hàn và Đơn Gia Dương đứng ở trên sân khấu.

Vưu Mạc Hàn phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, ông ta không nói gì, nhìn về phía Thạch Đan Phượng bên dưới, nụ cười hiện ra trên khuôn mặt đã hoàn toàn phẫu thuật thẩm mỹ ấy, lại có thể thấy được sự dịu dàng..

Tất cả các thực tập sinh đều nhìn họ, bọn hắn biết, sau cuộc thi ngày hôm nay, vợ chồng bọn họ có thể sẽ âm dương chia cách.

Nếu như Tổ Trung Bình có điểm số thấp nhất, cả hai người của Tổ Trung Bình đều sẽ bị đào thải, Vưu Mạc Hàn sẽ chết.

Nếu như Tổ Yếu Kém có điểm số thấp nhất, có hai người sẽ bị đào thải, người có khả năng bị loại cao nhất chính là gã đầu trọc và Thạch Đan Phượng, có thể Thạch Đan Phượng sẽ phải chết.

Trừ phi Tổ Xuất Sắc có điểm số thấp nhất, hai người mới có khả năng cùng sống sót, nhưng xem phản ứng từ những bình luận trên màn hình, khả năng này cực kỳ nhỏ.

Vưu Mạc Hàn vẫn luôn nhìn về phía Thạch Đan Phượng không nói gì, ngay cả nhà sản xuất cũng nhíu mày.

Trương Nhuận Nguyệt nhỏ giọng nói: “Tình cảm hai vợ chồng bọn họ vô cùng tốt, chẳng lẽ Vưu Mạc Hàn muốn bỏ tiết mục biểu diễn, từ bỏ bản thân mình để Thạch Đan Phượng được sống sót ra ngoài?”

Cô vừa nói xong thì lại thấy Thạch Đan Phượng duỗi hai tay ra làm hình trái tim với Vưu Mạc Hàn, trong lòng bàn tay cô ta là một chiếc vòng cổ mặt trăng và một bức ảnh.

Vưu Mạc Hàn gật đầu, nói: ” “Kính chào các vị giám khảo và khán giả, hôm nay chúng tôi sẽ mang đến cho các bạn một tiết mục về Biểu diễn khí quan.”

[Ôi trời!]

【 Trời ơi! Cả đời này tôi chưa từng xem Biểu diễn khí quan bao giờ! 】

【 Nhiều người cả đời vẫn không có cơ hội xem lấy một lần! Nhanh gọi họ đến xem, bỏ lỡ nhất định sẽ hối hận cả đời!】

【 Đây là Vưu Mạc Hàn à, mà làm sao ông ta lại Biểu diễn khí quan? 】

【 Nghe nói có Biểu diễn khí quan, tôi vội vã chạy đến ngay đây! 】

【 Biểu diễn khí quan? ! Ở đâu? Ở nơi nào! 】

【 Đến rồi đến rồi, tám đời nhà tôi chưa xem thần tượng 404 bao giờ, nghe nói có màn Biểu diễn khí quan, tôi vội vã chạy đến vì quá phấn khích. 】

Các thực tập sinh cũng vô cùng ngạc nhiên, ngay cả Lăng Trường Dạ cũng ngước mắt nhìn về phía Vưu Mạc Hàn.

Hạ Bạch hoang mang mờ mịt, thấp giọng hỏi Trương Nhuận Nguyệt: “Đàn chị, biểu diễn khí quan là cái gì?”

“Cậu không biết cũng là chuyện bình thường, chẳng có bao nhiêu người từng xem hoặc nghe qua loại hình biểu diễn này, bởi vì loại hình biểu diễn này giống như triển lãm dị dạng, bị cấm ở nước ta, nhưng ở Mang quốc thì ngược lại là có những buổi diễn ngầm.” Sinh viên y khoa nói chuyện về cơ thể con người rất thoải mái, khi nói với Hạ Bạch, như thể cô ấy đang giảng dạy các bộ phận cơ thể con người trong giờ học y, “Cậu thử thêm một chữ vào trước màn trình diễn này xem.”

Biểu diễn khí quan.

Biểu diễn khí quan của ai?

Sau khi hiểu ra, Hạ Bạch cũng kinh ngạc nhìn về phía Vưu Mạc Hàn.

Chẳng trách những thực tập sinh khác lại kinh ngạc như vậy, Bán Nguyệt Đoàn được coi là một câu lạc bộ khá nổi tiếng, lại thêm vào xuất thân và sự tàn nhẫn của các thành viên, hội trưởng và hội trưởng phu nhân ở trong lòng rất nhiều người chơi đều cho người ta cảm giác cao thủ thần bí, không nghĩ tới Vưu Mạc Hàn lại muốn biểu diễn cái này.

Giữa những tiếng reo hò và ngỡ ngàng, các nhân viên công tác đã đem trống và đạo cụ lên sân khấu, màn biểu diễn bắt đầu.

Hạ Bạch nhìn về phía Thạch Đan Phượng, không chỉ có một mình cậu nhìn về phía cô ta, mà tất cả đều thấy cô ta đang dịu dàng nhìn Vưu Mạc Hàn.

Từ đầu đến cuối khóe môi Thạch Đan Phượng luôn nở nụ cười, nhìn ông ta bắt đầu biểu diễn, không có một chút kinh ngạc nào, như thể đây không phải là lần đầu tiên cô ta xem.

Các người chơi đã từng đưa ra nhiều phỏng đoán về thân phận và kỹ năng của bọn họ, nhưng vẫn không có câu trả lời nào chính xác.

Đương nhiên bọn họ sẽ không biết, vì họ chỉ phỏng đoán về chốn bồng lai tiên cảnh, chứ không nhìn vào bùn lầy.

Bọn hắn sẽ không biết, họ đã trải qua một cuộc sống như thế nào, đến từ một thế giới như thế nào.

Cái này chỉ là điều mà bọn họ đã làm qua trăm ngàn lần mà thôi.

Đúng vậy, Vưu Mạc Hàn biết cách biểu diễn cái này, rất giỏi, bởi vì ông ta chính là một người biểu diễn khí quan, mà cô là một vũng bùn dưới đất, ở một nơi âm u tăm tối như vậy, họ đã ở bên nhau, nắm tay nhau đi vào giấc ngủ mỗi đêm, và còn nhận nuôi một cậu bé bị ai đó vứt bỏ.

Ông ta biểu diễn trên sân khấu, cô ta tiếp khách bên ngoài, con trai họ cầm khay sắt đi lại giữa các khán giả để thu tiền.

Bọn họ rất hạnh phúc.

Giá như con trai họ không bị đám người đó bắt đi đâu không rõ.

Nếu như không phải trò chơi xuất hiện, bọn họ nhận được kỹ năng có liên quan đến nghề nghiệp của mình, có lẽ bọn họ cũng không thể rời khỏi khu khuôn viên ngầm đó, cũng không biết rằng trong mắt người đời, cuộc sống trước đây của họ thật là bi thảm.

Bọn họ không cảm thấy vậy, họ cũng không coi thường việc hòa nhập với tam quan của thế giới bên ngoài, họ chỉ cùng những người có chung trải nghiệm thành lập một câu lạc bộ, đi tìm người con trai đã bị bắt đi nhiều năm của họ.

Ánh mắt Thạch Đan Phượng dịu dàng nhìn Vưu Mạc Hàn, rồi nhìn về phía Đơn Gia Dương vẫn đang kiên trì, lúc còn ở chỗ đó, hắn ta là người kiên trì nhất, đã trải qua bao lần tra tấn, vậy nên đã rèn luyện nên một tâm hồn cứng cỏi nhất trên đời.

Cô ta nhắm nghiền hai mắt lại, rồi sau đó cô ta mỉm cười mở mắt ra, dùng kỹ năng của mình giúp đỡ họ một tay.

Không cần nhìn cô ta cũng biết, những bình luận kia điên cuồng bao nhiêu.

Con người vốn dĩ là như vậy, khinh thường nhưng lại thích nhìn, tò mò, thích thú với những điều kỳ lạ, và ham muốn mãnh liệt là bóng tối ẩn sâu trong bản chất con người, từ khi sinh ra cho đến khi chết đi vẫn vậy, cho dù có biến thành ma quỷ vẫn thế, bản chất đen tối của con người vẫn luôn tồn tại.

Các thực tập sinh khác là trực quan cảm thụ được, sau khi Thạch Đan Phượng nhắm mắt, bình luận trên màn hình có bao nhiêu điên cuồng, từng lớp từng lớp chồng chéo lên nhau, hoàn toàn không thể nhìn rõ đó là cái gì.

Kỹ năng của Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng hoàn toàn phù hợp với màn trình diễn này, cùng cái này biểu diễn hoàn toàn phù hợp, như thể họ đã châm ngòi cho ngọn lửa điên cuồng, thiêu rụi toàn bộ trường quay.

Sau khi tiết mục kết thúc, ngay cả ba vị giám khảo nhất thời cũng không thể nào hoàn hồn sau màn trình diễn.

Trương Nhuận Nguyệt thấp giọng nói: “Bọn họ, có thể sẽ chiến thắng.”

Đúng vậy.

Bởi vì hai vòng thi đấu tiếp theo đều đưa số lượng người xem theo dõi màn trình diễn vào hệ thống đánh giá, đây là một trong những cách thể hiện lưu lượng mà nhà sản xuất đã nói đến.

Hóa ra, lão sư chỉ đạo tài nghệ đã sớm tiết lộ bí quyết trong trận chung kết cho bọn hắn, cô ấy luôn nói phải thu hút sự chú ý, chỉ cần đào móc sâu thêm, hiệu quả sẽ kinh ngạc đến mức này.

Nhà sản xuất: Tiết mục của Tổ Trung Bình biểu diễn cực kỳ đặc sắc, tiếp theo chúng ta hãy mời Tổ Yếu Kém lên sân khấu.”

Hạ Bạch lập tức nhìn về phía Lăng Trường Dạ và Dương Mi, màn trình diễn bất ngờ của Tổ Trung Bình đã làm xoay chuyển tình thế, khiến Hạ Bạch có chút lo lắng.

Chỉ với một khuôn mặt bình thường, dưới sự uy hiếp mạnh mẽ của Tổ Trung Bình, gã ta đã khẩn trương đến mức phát run, cả người đổ đầy mồ hôi.

 Trong trận chung kết mà tất cả các người dự thi đều hoàn mỹ kinh diễm như vậy, gã ta đã kéo chân sau Tổ Yếu Kém rất nhiều, ngay cả khi có “bộ lọc người yêu” và “bộ lọc ba ba”, nhóm của họ cũng có thể lần nữa trở thành Tổ Yếu Kém.

Nhìn cách hai vợ chồng hội trưởng phối hợp nhau lúc nãy, bây giờ cậu cảm thấy Thạch Đan Phượng hẳn là sẽ không bị đào thải, như vậy, vậy nếu loại hai người, ngoài gã đầu trọc thì tất nhiên người còn lại sẽ là người của Bộ Hành Chính.

Đúng như cậu dự đoán, gã đầu trọc quả nhiên là người kéo chân sau, tên Thạch Đan Phượng chắc chắn sẽ không có trong danh sách bị loại.

Lần này Tổ Yếu Kém biểu diễn rất dụng tâm, không phải ứng phó như lần trước, là một tiết mục biểu diễn hoàn chỉnh của tổ họ, tên là « Đám người nhặt thi ».

Đây là màn trình diễn dựa trên sự bất tử của Lăng Trường Dạ, kể về một anh hùng trên chiến trường bị xé xác thảm khốc, thi thể bị kẻ thù ném khắp nơi, người dân khắp nơi nhặt xác về, ngàn dặm tướng góp, ghép lại thành một thi thể hoàn chỉnh cho người hùng, dưới những tiếng khóc than dậy trời, vị anh hùng kia lại một lần nữa viết lên bản hùng ca.

Chắp vá thi thể là một hành động đánh trúng tâm lý của những khán giả quỷ hồn, đây còn là một người sống biến thi thể, thi thể lại mở mắt, lẽ ra hiệu quả sẽ rất tốt..

Thế nhưng gã đầu trọc lại báo quá báo, khi Đường Nghênh ôm lấy thi thể chạy tới, bỗng nhiên gã ta đỏ mặt tê liệt gục trên mặt đất, mấy chỗ trên cơ thể bành trướng lên. Tiếp theo, gương mặt gã cũng xuất hiện sự bất thường, dưới lớp áo có gì đó đang phình lên.

Tay Hạ Bạch lại bị tóc của em gái Tuyết Mộc quấn lấy, giờ cậu đã biết chất xúc tác khiến cơ thể Vưu Mạc Hàn bành trướng là cái gì.

Nói một cách cụ thể thì đó là sự ham muốn.

Ông ta có thể khiến cơ thể con người phình to và nổ tung, còn kỹ năng của Thạch Đan Phượng lại là mị hoặc hệ. Theo tư liệu ghi chép của Cục Quản Lý Trò Chơi, khi hai người bọn họ cùng nhau tiến vào trò chơi, chưa từng gặp đối thủ.

Lúc này bọn họ lại hợp tác với nhau, mượn màn trình diễn của hai người Tổ Trung Bình vừa rồi, đó không chỉ đơn thuần chỉ là một màn trình diễn, mà bọn họ còn đang giăng lưới.

Rất nhiều người đã bị thu vào lưới, trí mạng nhất chính là gã đầu trọc và Đường Nghênh trên sân khấu kia.

Sau khi màn trình diễn kết thúc, ánh mắt Lăng Trường Dạ sáng ngời, nhưng khi nhìn về phía Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng, hai hàng chân mày của anh cũng nhíu lại, sau đó anh lại nở nụ cười với bọn họ.

Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng cũng cười với anh.

Bọn hắn giống như ngày đó ở căn tin ăn cơm, cùng nhau xem ảnh con trai của họ, lễ phép lại hài hòa.

Nhà sản xuất: “Mời các thực tập sinh của hai tổ còn lại lên sân khấu, khoảnh khắc hồi hộp kích động lòng người đã đến, hôm nay những thực tập sinh nào có thể ra mắt đây? Hãy cùng xem điểm của các tổ trước.”

Trên màn hình lớn, ba bông hoa cúc trắng bắt đầu xoay, xoay xong, ba cột hình trụ màu xanh lá bắt đầu tăng lên nhanh chóng.

Hai trụ bên cạnh dừng lại, Tổ Xuất Sắc vẫn đè ép Tổ Yếu Kém như cũ, nhưng Tổ Trung Bình ở giữa lại tiếp tục tăng lên, suýt đuổi kịp Tổ Xuất Sắc.

Lần này nhà sản xuất không công bố danh sách bị loại, ông ta nói: “Điều mọi người quan tâm nhất chính là danh sách những thực tập sinh được ra mắt đúng không? Mùa này chương trình của chúng ta có những thí sinh nào sẽ ra mắt thành công đây? Đầu tiên, chúng ta hãy chúc mừng Hạ Bạch.”

Nhà sản xuất vừa dứt lời, Hạ Bạch đã nghe được một thanh âm quen thuộc.

【 Chúc mừng ngài, người nhặt thi Hạ Bạch, chúc mừng ngài đã mở khóa thành công địa đồ đặc thù đài truyền hình Hoa Ninh. 】

 

Hết chương 54.

Chương 54: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần kết)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên